Chương 27 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 27: Tẩu tẩu mở cửa đi, là đệ đây

🪷 Editor: Thảo Anh


Sang thu, cỏ cây nhuốm màu tàn úa.

Không gian trong thư viện vốn đã luôn u tịch, Lận Chiêm theo học ở đây lại càng ít bề giao thiệp. Hắn chẳng buồn kết bạn với đồng môn, nghe thầy giảng xong là cắm cúi trong phòng từ sáng sớm đến tận đêm khuya.

Từ sương phòng phía Đông bước ra, dọc theo con đường mòn hướng về cổng chính sẽ đi ngang một rừng hạnh. Tuy đã qua mùa hoa nở rộ, tán lá vẫn giữ được sắc xanh, nhưng đâu đó đã lác đác điểm xuyết vài vệt vàng úa của chiều thu.

Lận Chiêm sải bước vội vã qua rừng cây. Cách đó không xa, bên vệ đường có một dáng người cao gầy, dong dỏng như trúc đang đứng đợi. Thấy chỉ có một mình bóng dáng ấy, Lận Chiêm thoáng chốc ngẩn ngơ. Cất bước lại gần, hắn đảo mắt nhìn quanh, phát hiện một cỗ xe ngựa đỗ im lìm bên đường, chẳng rõ bên trong có người hay không. Lòng chợt chùng xuống, bước chân hắn cũng chậm lại.

“Đại ca.”

Lận Đàn đang phóng tầm mắt ngắm nhìn non nước xa xa, nghe tiếng gọi bèn quay đầu lại, mỉm cười gật đầu: “Đệ đến rồi à, không làm phiền việc đèn sách của đệ chứ?”

“Không.”

“Ta mang cho đệ ít đồ. Bút mực này là dịp nghỉ mộc vừa rồi, ta đi dạo phố sách cùng tẩu tẩu đệ tiện tay mua. Sắp vào thu rồi, ta cũng chuẩn bị thêm hai bộ y phục mới. Đệ về mặc thử xem có vừa vặn không, nếu rộng hẹp chỗ nào thì bảo hạ nhân mang đến tú trang sửa lại.”

Lận Đàn trao đồ cho đệ đệ, giọng điệu vẫn giữ vẻ ôn tồn, hòa nhã như mọi khi.

Lận Chiêm đưa tay nhận lấy.

“À, còn cái này nữa.” Lận Đàn lấy ra một lá bùa được bọc cẩn thận trong túi vải đỏ, “Đây là bùa Văn Xương xin ở đạo quán Tĩnh Thiện, cầu chúc đệ thi cử đỗ đạt, bảng vàng đề tên.”

Lá bùa được xếp gọn gàng, vuông vức, giấu kỹ trong lớp vải đỏ, trông rất nhỏ nhắn.

Lận Chiêm rũ mắt nhìn lá bùa, giọng điệu bình thản, hỏi: “Đại ca cũng xin lá bùa này lúc đi dạo cùng tẩu tẩu sao?”

“Không phải đâu.” Lận Đàn khẽ mở lời, khóe mắt ánh lên ý cười, “Là Dung Dung đi cùng ngũ đệ muội đến đạo quán Tĩnh Thiện để cầu tự. Nghĩ đến việc đệ và tiểu lang quân nhà họ Hạ sắp bước vào kỳ thi Hương, nàng ấy tiện thể đến trước tượng Văn Xương Đế Quân xin hai lá bùa, mỗi người một lá.”

Nghe đại ca nói vậy, khuôn mặt vốn dĩ lạnh lùng, vô cảm của đệ đệ bỗng xẹt qua một tia sóng ngầm rất khó nắm bắt.

Cầu tự?

Đáy mắt Lận Chiêm tối sầm lại. Hắn từng nghe danh đạo quán Tĩnh Thiện cầu tự rất linh nghiệm, các phu nhân thường xuyên lui tới đó dâng hương.

Lấy được tấm chồng như ý, sinh được một mụn con nối dõi là ước nguyện chung của phần lớn nữ nhân. Đối với những người xuất thân hàn vi, khó khăn lắm mới được bước chân vào cánh cửa hào môn như nàng, đường con cái chính là chỗ dựa vững chắc nhất để củng cố địa vị.

Hạ Dao Đình đi đạo quán Tĩnh Thiện là để cầu tự, vậy còn Tô Ngọc Dung thì sao?

Lận Chiêm cụp hàng mi, những ngón tay mân mê mép lá bùa, khẽ nói: “Đa tạ.”

Giọng hắn rất nhỏ, gần như bị gió thu cuốn đi.

Lận Chiêm ngước mắt lên, ánh nhìn vô tình lướt qua vai đại ca. Phía sau khoảng không vắng lặng, chỉ có cỗ xe ngựa đỗ im lìm. Hắn cố tình nán lại, hy vọng bắt gặp một tà váy lụa lấp ló qua khe hở của bức rèm đang buông rủ, nhưng bên trong trống rỗng, chẳng có ai cả.

Người tẩu tẩu luôn luống cuống, bối rối mỗi khi bắt gặp ánh nhìn của hắn, hay luôn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, thân thiện ấy, hôm nay lại không đi cùng đại ca. Một thứ cảm xúc khó tả, mơ hồ trào dâng, như cơn gió nhẹ lướt qua mặt hồ, chỉ để lại những gợn sóng lăn tăn rồi tan biến.

Lận Chiêm đứng ngây người, ngay cả bản thân hắn cũng chẳng hiểu nổi cớ sao lại mang cảm giác hụt hẫng, mất mát này.

Lận Đàn tinh ý nhận ra đệ đệ đang tâm trí để đi đâu, nhưng không vạch trần. Chàng dặn dò thêm vài điều cần lưu ý cho kỳ thi Hương sắp tới, nhắc nhở đệ đệ đừng quá lao lực, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.

Lận Chiêm rũ mắt lắng nghe, miệng vâng dạ nhưng tâm tư đã trôi dạt tận phương nào.

Tình cảm huynh đệ vốn dĩ nhạt nhòa, chẳng có nhiều lời để nói. Dặn dò xong xuôi, Lận Đàn liền lên tiếng: “Đệ về ôn tập tiếp đi, ta không làm phiền nữa.”

Lận Chiêm khẽ gật đầu, ôm mớ đồ lặt vặt trở về thư phòng. Cất y phục vào rương, hắn cầm lá bùa Văn Xương lên ngắm nghía. Gương mặt vô cảm bỗng nhíu mày, nét chau mày hằn sâu sự khó chịu. Lận Chiêm dùng khăn tay chùi mạnh lớp vải đỏ bọc ngoài lá bùa, chùi đi chùi lại cho đến khi chắc chắn không còn vương lại chút hơi hướm nào của đại ca, nét mặt mới giãn ra. Đoạn, hắn lấy từ trong ngực áo ra chiếc khăn tay của tẩu tẩu mà hắn luôn giữ khư khư, cẩn thận bọc lá bùa lại.

Làm xong mọi chuyện, hắn cúi đầu lật giở trang sách dang dở. Nhưng lần này, đối diện với những lời kinh ý nghĩa sâu xa trên bàn, Lận Chiêm hồi lâu cũng không thể nào đọc tiếp được.

Nỗi bực dọc, trống rỗng cứ lởn vởn trong tâm trí, xua đi không được. Đôi khi, chẳng thà không có chút hy vọng nào còn hơn, hy vọng để rồi thất vọng, nỗi khao khát lại càng thêm cháy bỏng.

Hắn chợt thấy buồn cười cho chính bản thân mình, rốt cuộc mình đang làm cái quái gì thế này?

Giống như một kẻ trộm hèn mọn, lén lút tẩy đi dấu vết của người đàn ông khác trên lá bùa, rồi lại nâng niu bọc nó bằng chiếc khăn tay của nàng mà hắn cất giấu kỹ càng. Làm như vậy, có chăng món đồ vô tri vô giác này sẽ vương vấn thêm chút hơi thở riêng biệt của nàng?

Thật nực cười, Lận Chiêm cũng chẳng hiểu nổi mình đang làm ra chuyện ngu ngốc gì nữa.

Tại sao lại thấy hụt hẫng khi nàng không đến cùng? Tại sao lại thấy bất an khi biết nàng đi cầu tự cho đại ca? Đó vốn dĩ là chuyện thường tình, hắn đang mong đợi điều gì, đang bất mãn vì lẽ gì?

Lẽ nào hắn lại hy vọng nàng – một người vợ luôn hướng ánh nhìn về trượng phu của mình – có thể chia sớt cho hắn, một đứa em chồng tính tình lập dị, khó gần, ai nấy đều xa lánh, dù chỉ là một ánh mắt thương xót?

Lận Chiêm hoàn toàn không lý giải nổi tâm trạng phức tạp của chính mình.

Hắn dứt khoát gập sách lại, viện cớ về phủ lấy chút tài liệu cũ để xin nghỉ học với thư viện.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang vọng trong con hẻm vắng. Từ thư viện về đến Lận phủ chỉ mất chừng nửa buổi. Vừa bước vào phủ, Lận Chiêm đã nhận ra không khí có gì đó là lạ. Bọn hạ nhân thì thầm to nhỏ, ánh mắt lấm lét, né tránh. Nghe tin Thất công tử hồi phủ, Viên Kỳ hiếm khi tỏ ra quan tâm, vội sai Chu ma ma mời hắn qua viện của bà ta.

“Thất lang à.”

Giọng điệu bà ta ngọt nhạt, thân mật, ra dáng một bậc trưởng bối hiền từ, lo lắng hỏi han Lận Chiêm dạo này ở ngoài có ăn no mặc ấm không. “Cháu đấy, cứ khăng khăng đòi dọn ra ngoài, Lận phủ đâu có thiếu thốn gì mà phải để cháu chịu thiệt, thư viện thì xa xôi cách trở.”

Lận Chiêm giữ vẻ mặt lạnh tanh. Hồi đó hắn xin dọn đi, bà ta chẳng phải đồng ý nhanh lắm sao, giờ lại giở trò đạo đức giả ở đây làm gì.

“Tam thẩm, có chuyện gì thẩm cứ nói thẳng đi.”

Viên Kỳ ngước mắt nhìn, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, dửng dưng của thiếu niên.

Bà ta cười gượng gạo: “Vậy thẩm cũng xin nói thẳng.”

“Đại ca cháu, với… Tam thúc cháu dạo trước có xảy ra chút xích mích. Cháu cũng biết tính khí của Tam gia rồi đấy, bậc bề trên thì ai mà chẳng lo cho con cháu, đánh mắng cũng chỉ vì muốn tốt cho các cháu thôi. Cháu… cháu là đệ đệ ruột thịt của Hi Yến, máu mủ tình thâm, cháu hãy khuyên nhủ đại ca cháu về nhà đi. Đang yên đang lành, gia đình êm ấm, tự dưng lại dọn ra ở riêng, người ngoài nhìn vào lại chê cười cho.”

Viên Kỳ cũng hết cách rồi. Đúng lúc hôm nay Thất lang về phủ, bà ta lại chẳng mấy khi ngó ngàng đến thiếu niên này, chỉ ném cho ít đồ ăn thức uống rồi tống ra góc xó, coi như đã làm tròn bổn phận. Nhưng Lận Đàn cứ dùng dằng không chịu về, cứ thế này mãi cũng không ổn, bà ta mới nảy ra ý định nhờ Lận Chiêm đi khuyên nhủ đại ca.

Nghe vậy, gương mặt vô cảm của Lận Chiêm rốt cuộc cũng có chút biến đổi, hắn nhướng mày: “Đại ca dọn ra ngoài rồi sao?”

Viên Kỳ ấp úng, khó mở lời: “Cũng… cũng có thể coi là vậy. Thằng bé chỉ đang hờn dỗi thôi, tuổi trẻ mà, tính khí còn nông nổi.”

Lận Chiêm: “Đại ca đi một mình à?”

“Đi cùng cả… nương tử của nó.”

Bà ta vừa dứt lời, thiếu niên với nét mặt đạm mạc đứng trước mặt đột nhiên cong khóe môi.

Tuy mới chỉ mười mấy tuổi, dáng vóc chưa vỡ ra cái uy dũng của một nam nhi trưởng thành, nhưng hắn đã cao hơn các ca ca trong phủ một cái đầu. Bộ áo vải bạc màu rộng thùng thình khoác hờ hững trên người. Ánh nến chập chờn chiếu lên nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối. Hàng mi rủ xuống che khuất mọi cảm xúc. Nụ cười của hắn không mang vẻ tươi tắn, rạng rỡ của những thiếu niên cùng trang lứa, mà lại toát lên một vẻ tà dị, khó diễn tả thành lời.

Viên Kỳ ngẩn người. Nhìn kỹ lại, thiếu niên vẫn là một mỹ nam tử mặt ngọc đào hoa, chỉ là có phần lạnh lùng, xa cách, dường như cái vẻ khác lạ vừa rồi chỉ là ảo giác.

Lận Chiêm: “Cháu biết rồi Tam thẩm, cháu sẽ đi khuyên đại ca.”

Viên Kỳ cười gượng: “Làm phiền cháu rồi, Thất lang.”

Viên Kỳ định bụng dặn dò thêm vài câu, dẫu sao bình thường chẳng mấy đoái hoài, nay đột nhiên lại có chuyện nhờ cậy, cũng có phần muối mặt.

Đúng lúc đó, một hạ nhân rảo bước bước qua ngạch cửa, khom mình hành lễ rồi lên tiếng: “Phu nhân, bà xem kịch bản yến tiệc sinh thần của Ngũ công tử như vậy đã được chưa, có cần bổ sung thêm gì không ạ.”

Mọi sự chú ý của Viên Kỳ lập tức đổ dồn về phía đó, trên mặt bà ta nở nụ cười rạng rỡ, chân thật, bắt đầu tỉ mỉ phân phó mọi việc, dốc toàn tâm toàn lực chuẩn bị tiệc sinh thần cho đích tử. Bà ta bận rộn đến mức quên bẵng sự hiện diện của Lận Chiêm bên cạnh, đến lúc sực nhớ ra thì bóng dáng thiếu niên đã khuất dạng từ lâu.

Những ngọn đèn lồng dọc hành lang bị gió đêm thổi tắt ngúm, chỉ còn lại ánh trăng rọi xuống những tia sáng mờ ảo, kéo dài cái bóng cô đơn của thiếu niên. Gió thu luồn lách qua dãy hành lang, cái lạnh của đêm chớm thu len lỏi vào da thịt. Lận Chiêm đơn độc bước trên con đường lát đá, tiếng bước chân nhẹ bẫng gần như vô hình, bóng lưng toát lên vẻ tiêu điều, lạnh lẽo.

Vừa nãy ở viện của Tam thẩm, nghe bà ta lăng xăng lo liệu tiệc sinh thần cho Ngũ ca, Lận Chiêm bỗng nhớ ra, sinh thần của chính mình hình như cũng sắp đến rồi.

Hắn hiếm khi bận tâm đến chuyện này, tính nhẩm lại, chưa đầy nửa tháng nữa là hắn đã bước sang tuổi mười bảy.

Nhưng cái ý nghĩ ấy chẳng mang lại cho hắn mảy may niềm vui nào. Lận Chiêm vốn dĩ căm ghét cái ngày sinh thần. Từ thuở bé thơ, cái ngày này đối với hắn chưa bao giờ là một dịp để ăn mừng, mà chỉ đi kèm với ánh mắt chán ghét của mẫu thân, cùng sự xa lánh, ghẻ lạnh của những người trong gia tộc, như thể hắn là một bệnh dịch cần phải tránh xa.

Chỉ có đại ca là còn nhớ. Đại ca ít khi về nhà, khi thì ra ngoài tầm sư học đạo, khi lại nhậm chức ở nơi xa, nhưng năm nào cũng đều đặn nhờ người gửi về chút quà mọn, khi thì đồ ăn, khi thì giấy bút.

Nhưng Lận Chiêm cũng chẳng mặn mà gì với những món quà ấy. Không phải hắn vô ơn, mà là vì hắn cảm thấy chúng thật vô nghĩa. Những năm trước, quà vừa gửi đến thường bị đứa em trai kiêu ngạo Bảo Trân ngang ngược cướp mất, hoặc phá hỏng.

Dù có kể lại với phụ thân, cũng chỉ đổi lại một trận đòn roi thừa sống thiếu chết.

Nên hắn chưa bao giờ mong đợi cái gọi là sinh thần. Chỉ có những người được sinh ra trong sự mong mỏi, chờ đợi mới thích những ngày kỷ niệm vô bổ ấy. Còn hắn, một sự tồn tại chẳng ai màng đến, chẳng ai mong chờ.

Sau khi mẫu thân tái giá không lâu thì mang thai hắn, sự ra đời của hắn đi kèm với những nghi kỵ, ghét bỏ. Chui ra từ bụng mẹ, hắn thậm chí còn chẳng biết khóc. Bà mụ đánh mấy cái thật mạnh, Lận Chiêm vẫn trơ ra, không hé răng, chỉ nhìn đăm đăm vào mọi thứ xung quanh bằng đôi mắt vô hồn. Thấy vậy, Tôn gia càng khẳng định hắn là một kẻ vô dụng, từ đó cắt đứt mọi tình thương, không cho hắn lấy một nụ cười. Mẫu thân cũng coi sự ra đời của hắn là một sai lầm, tự nhiên cũng chẳng buồn ban phát chút tình mẫu tử nào.

Tuổi thơ của Lận Chiêm là những chuỗi ngày bị ném qua đá lại như một quả bóng, bị xem như một điềm gở. Tên đạo sĩ kia nói không sai, hắn chính là thiên sát cô tinh, ai đến gần hắn cũng chuốc họa vào thân. Sinh nhật của một kẻ mang vận xui, thử hỏi ai mà thèm bận tâm, ngay cả bản thân hắn cũng chẳng thèm để ý.

Về đến viện của mình, Lận Chiêm chẳng cần tốn nhiều công sức, chỉ nghe ngóng sơ qua từ lời kể của đám hạ nhân cũng đủ để chắp vá lại toàn bộ sự việc diễn ra trong từ đường hôm đó. Dù Viên Kỳ đã cấm tiệt mọi người bàn tán, nhưng sự thật rành rành ra đấy, đoán già đoán non cũng ra. Chắc mẩm là Lận Tam gia cùng với các trưởng bối trong gia tộc liên thủ ép Lận Đàn hưu thê, nhưng Lận Đàn kiên quyết từ chối, cuối cùng đành phải dắt theo thê tử dọn ra ở riêng.

Đám hạ nhân lải nhải không ngớt, họ chẳng rõ ngọn nguồn câu chuyện, chỉ biết lén lút đoán già đoán non. Lận Chiêm đứng trầm ngâm giữa sân, những chiếc lá úa vàng nương theo gió thu bay lướt qua tà áo, tỏa ra luồng khí tức lạnh lẽo, buốt giá hơn cả khí thu.

“Ây da, Thất công tử.” Một bà lão lảo đảo bước tới, chỉ tay vào gấu áo Lận Chiêm: “Chỗ này bị rách rồi, công tử cởi ra đi, để lão nô khâu lại cho.”

Lận Chiêm cúi xuống nhìn, gấu áo vải bạc màu bị rạch một đường dài từ lúc nào. Chắc là lúc nãy ở viện của Viên Kỳ bị cành cây quẹt phải.

Hắn lắc đầu từ chối: “Không cần đâu.”

Sáng hôm sau, Lận Đàn thức dậy từ sớm tinh mơ. Công việc ở nha môn bận rộn, chàng thay bộ quan phục chỉnh tề, rồi tiến đến mép giường ngắm nhìn thê tử. Tô Ngọc Dung vẫn đang say giấc nồng, cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp, chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn, gò má áp vào gối phúng phính đáng yêu.

Lận Đàn cúi người nhìn nàng, khóe môi bất giác nở nụ cười trìu mến. Nàng càng nhìn càng thấy đáng yêu. Nếu không phải vì sợ lỡ giờ điểm danh, chàng thật chẳng muốn rời đi: “A Dung, cháo đang ủ trên bếp, lát dậy nhớ ăn nhé, ta đi nhậm chức đây.”

“Ưm…”

Tô Ngọc Dung trở mình, úp mặt vào chiếc gối mềm, ậm ừ đáp lại.

Đêm qua bị chàng vần vò đến kiệt sức, nàng buồn ngủ rũ rượi, thầm nghĩ không hiểu sao trượng phu vẫn có thể dậy sớm đi làm được. Hai mí mắt nặng trĩu, tay cũng chẳng buồn nhấc lên.

Khi Lận Đàn đã đi khuất, nàng lại thiếp đi.

Một lúc lâu sau, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

Tô Ngọc Dung giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy lắng tai nghe. Quả thực là có người đang gõ cửa, nàng vội vàng tuột khỏi giường: “Có phải chàng để quên đồ gì không?”

Vừa nói nàng vừa bước ra mở cửa.

Khi nhận ra người đứng bên ngoài, Tô Ngọc Dung sững sờ, đôi mắt ngái ngủ mở to hết cỡ.

Đứng dưới ánh nắng ban mai là một thiếu niên gầy guộc, đang cúi đầu nhìn nàng.

“Tiểu… Tiểu thúc?”

Nàng bám lấy khung cửa, giọng nói the thé vì kinh ngạc: “Đệ… sao đệ lại đến đây?”

Vừa ngủ dậy, cứ ngỡ Lận Đàn quay lại lấy đồ. Vậy nên khi nghe tiếng gõ cửa, nàng chẳng buồn khoác thêm áo ngoài, cứ thế diện nguyên bộ đồ ngủ xộc xệch chạy ra mở cửa, một bên má còn hằn rõ vệt đỏ vì bị gối đè.

Ánh mắt Lận Chiêm dừng lại trên khuôn mặt nàng một thoáng.

Những dấu hôn đo đỏ, đan xen nhau trên chiếc cổ trắng ngần của tẩu tẩu vẫn chưa phai, vừa là minh chứng cho tình yêu say đắm, vừa tương phản rõ nét với đôi bàn tay thô ráp của nàng. Làn da ẩn sau lớp y phục trắng ngần như tuyết, thế nên chỉ một chút dấu vết nhỏ cũng trở nên vô cùng chói mắt.

Bộ đồ ngủ ôm sát lấy những đường cong mềm mại của người phụ nữ. Với lợi thế chiều cao, Lận Chiêm chỉ cần liếc mắt qua cũng đủ thấy trọn vẹn những đường cong quyến rũ, b** ng*c căng tròn, lấp ló sau lớp lụa mỏng.

Cả cơ thể Lận Chiêm cứng đơ, vội vàng đảo mắt đi nơi khác.

Mặt Tô Ngọc Dung đỏ bừng lên vì xấu hổ, nàng vội vã kéo vạt áo lại, lắp bắp: “Thật xin lỗi, ta… ta cứ tưởng là phu quân ta về…”

Nàng hốt hoảng quay ngoắt lại, chạy thẳng vào phòng ngủ, “Rầm” một tiếng, cánh cửa đóng chặt lại. Suối tóc đen nhánh, dài mượt xõa tung trên lưng, đung đưa theo từng bước chân. Vì quá vội vàng, đôi giày thêu suýt nữa thì tuột khỏi chân. Lớp váy lụa bị vén lên một chút, để lộ nửa bắp chân thon thả, trắng trẻo, lóa cả mắt.

Lận Chiêm im bặt, hàng mi rủ xuống, đôi môi khẽ mím lại. Một cảm giác khô khan, nghẹn ứ nơi cổ họng bỗng dâng lên, đôi tai nóng ran như muốn bốc cháy. Hắn đưa tay vén nhẹ mái tóc để che đi đôi tai đang đỏ bừng.

Sau khi tẩu tẩu chạy biến vào trong, hắn cẩn thận bước vào sân, đóng chặt cửa lại để tránh những ánh mắt dòm ngó của hàng xóm.

Sống ở kinh thành, “tai vách mạch rừng”, chuyện dò la tung tích của đại ca chẳng có gì khó. Hắn cũng biết Lận Đàn có một căn nhà nhỏ ở ngoài, trước đây dành cho vú nuôi an dưỡng tuổi già, nay vú nuôi đã khuất, căn nhà bỏ trống, chuyển đến đây cũng hợp lý.

Căn nhà tuy nhỏ, chỉ đủ cho một gia đình nhỏ sinh hoạt, nhưng đâu đâu cũng toát lên hương vị gia đình ấm cúng. Hắn rảo bước vài vòng, thấy dưới mái hiên đặt vài chậu hoa, ngoài một chậu cúc mới trồng, còn lại toàn là hành, tỏi tây và bạc hà.

Hôm nay trời hửng nắng đẹp, trước khi đi làm, Lận Đàn đã mang giá sách ra phơi, trên dây phơi giăng giữa sân là quần áo của hai vợ chồng.

Sau khi chạy biến vào phòng, Tô Ngọc Dung lấy tốc độ nhanh nhất có thể để rửa mặt, chải đầu, thay một bộ váy áo chỉnh tề rồi mới rón rén bước ra.

“Tiểu thúc…”

Nàng cúi gầm mặt, thốt ra từng chữ một cách khó khăn, bước từng bước rụt rè lại gần.

Sao lại xảy ra cớ sự này chứ, nàng ngủ mơ màng, cứ tưởng là Lận Đàn mới đi đã quay về, suy cho cùng thì căn nhà nhỏ của họ bình thường cũng chẳng mấy ai lui tới, huống hồ là vào sáng sớm tinh sương thế này.

Tô Ngọc Dung xoắn xuýt dải váy, hai má nóng rực. Thấy tiểu thúc cứ đứng ngây ra đó, nàng len lén liếc nhìn hắn.

Lận Chiêm đang chăm chú quan sát căn nhà, ánh mắt lướt qua mọi ngóc ngách, cuối cùng dừng lại ở một vật đang phơi trên dây, đôi mắt hơi nheo lại, lộ vẻ đăm chiêu.

Ánh mắt hắn mang đầy vẻ tò mò, như thể đang cố gắng nhận diện vật thể đó là gì.

Tô Ngọc Dung thấy lạ, liền nhìn theo hướng ánh mắt của hắn. Khi nhận ra vật đó là gì, đầu óc nàng như nổ tung, trắng xóa hoàn toàn.

Đó là lớp màng bọc bằng ruột lợn (bao cao su thời xưa) mà Lận Đàn đã rửa sạch và đem phơi sau khi hai vợ chồng “hành sự” đêm qua.

Lận Chiêm hiển nhiên là không biết thứ đó là gì. Hắn tuổi còn trẻ, lại chưa thành thân, cả năm trời số câu nói chuyện với con gái còn không quá mười câu, mà toàn là những câu chào hỏi xã giao, lễ nghĩa.

Hắn còn chưa kịp hiểu ra thứ đó là gì, đã thấy người tẩu tẩu mặt đỏ bừng như quả anh đào chín mọng, cuống cuồng lao tới, bước chân loạng choạng, suýt nữa thì vấp ngã.

Tô Ngọc Dung cảm thấy hai tai và cổ mình như bốc hỏa, sự xấu hổ tột độ nhấn chìm nàng. Nàng bất chấp cả thể diện, lao đến giật phắt thứ đó xuống khỏi dây phơi, động tác mạnh bạo đến mức suýt làm đứt cả dây.

Lận Chiêm ngơ ngác nhìn nàng, tò mò không hiểu sao nàng lại phản ứng thái quá đến vậy, định mở miệng hỏi xem thứ đó là gì. Nhưng lời sắp ra khỏi miệng, lại chợt nghĩ lại: thấy nàng đỏ mặt tía tai như thế, chắc hẳn đó là thứ đồ riêng tư, nhạy cảm của con gái, thôi thì đừng hỏi nữa, kẻo lại làm nàng thêm bối rối.

Thiếu niên dời ánh mắt, nhìn đăm đăm vào mấy chậu hành lá xanh mơn mởn đang phát triển mạnh mẽ ở góc tường.

Tô Ngọc Dung vội vã giấu nhẹm thứ đó dưới đệm giường.

Nàng đưa tay ôm lấy đôi gò má nóng hổi, tê rần, thở hắt ra vài hơi dài. Vừa xấu hổ vừa bực tức, sao mới sáng sớm mà đã liên tiếp gặp chuyện bẽ mặt thế này.

Lận Chiêm vẫn đứng đợi bên ngoài, một lúc lâu sau Tô Ngọc Dung mới dám bước ra.

Mặt nàng đỏ bừng, nước mắt rưng rưng vì vừa xấu hổ vừa bực mình. Nàng suy đi tính lại, không biết phải nói gì cho đỡ ngượng, cuối cùng đành lí nhí: “Tiểu thúc đến tìm có việc gì không?”

“Chỉ là đi ngang qua.” Lận Chiêm đáp: “Nghe nói tẩu tẩu chuyển đến đây nên ghé qua xem sao.”

“À, vâng.”

Tô Ngọc Dung cúi đầu. Sáng nay nàng thức dậy vội vàng, chưa kịp chải chuốt cẩn thận, Lận Chiêm thấy trên đỉnh đầu nàng có vài lọn tóc lỉa chỉa.

Hắn muốn đưa tay vuốt tóc cho nàng, nhưng sợ làm nàng hoảng sợ mà khóc ré lên.

Tô Ngọc Dung cân nhắc hồi lâu, rồi mới lên tiếng: “Lúc nãy… ta cứ tưởng là tướng công ta về, nên mới chạy ra mở cửa vội như vậy, xin lỗi tiểu thúc, là do ta thất lễ.”

Nàng ăn mặc xộc xệch, tiểu thúc tử lại là người có học, để người khác nhìn thấy cảnh tượng không đoan chính ấy, nhỡ đồn ra ngoài thì mất mặt lắm.

Lận Chiêm đáp lời: “Không sao đâu.”

Nghĩ cho cùng, lỗi là ở hắn. Hắn hoàn toàn có thể xưng tên trước khi nàng ra mở cửa, nhưng hắn đã không làm vậy.

Là vô tình hay cố ý, chính hắn cũng chẳng rõ.

Lận Chiêm nhìn nàng: “Tẩu tẩu ở đây có quen không?”

“Vâng… Cũng tốt.” Tô Ngọc Dung làm đủ thứ tiểu xảo, đưa tay vuốt những lọn tóc không tồn tại bên má để che đậy sự bối rối.

“Sao tiểu thúc lại biết chúng ta chuyển đến đây?”

“Nghe Tam thẩm kể.” Giọng Lận Chiêm hiếm khi nghe nhẹ nhàng, ôn hòa đến thế, không mang theo sự cay nghiệt, mỉa mai thường ngày.

“Vậy đệ đã về Lận phủ rồi sao?”

“Vâng.” Hắn gật đầu, “Về lấy chút đồ, nhưng không thấy hai người đâu. Sắp đến sinh nhật Ngũ ca rồi, mọi người đều tề tựu đông đủ, tự dưng không thấy tẩu tẩu và đại ca nên đệ mới hỏi Tam thẩm.”

“Thì ra là thế…”

Nói xong, hai người lại chìm vào im lặng.

Chuyện vừa nãy quả thật quá đỗi xấu hổ, Tô Ngọc Dung cảm thấy đứng cũng không được, ngồi cũng chẳng xong. Ngẩn ngơ một lúc, nàng sực nhớ ra tiểu thúc tử đến thăm mà chưa mời vào nhà ngồi, lại cứ đứng ngoài sân trân trân nhìn nhau nãy giờ.

Tô Ngọc Dung vội vàng quay người: “À, mời tiểu thúc vào nhà ngồi.”

“Vâng.”

Lận Chiêm bước theo nàng vào trong. Căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, tinh tươm. Trên bậu cửa sổ đặt những chậu hoa xinh xắn, trên bàn là những món đồ thêu dang dở của Tô Ngọc Dung. Mọi thứ từ bàn ghế, ly tách đều có đôi có cặp… Căn nhà ngập tràn không khí đầm ấm, hạnh phúc của một đôi vợ chồng trẻ. Dù Lận Đàn không có mặt ở nhà, nhưng đâu đâu cũng thấy hình bóng của chàng.

Lận Chiêm lạnh nhạt lướt mắt qua mọi thứ, rồi thu ánh nhìn lại, thầm chê bai: cái ghế thật xấu, cái ly cũng chẳng ra gì.

Tô Ngọc Dung vừa rót trà vừa nói: “Thì ra sắp đến sinh nhật Ngũ đệ rồi, ta không hề hay biết, tướng công cũng chưa nói gì. Đợi huynh ấy về, ta sẽ bàn xem có nên chuẩn bị quà cáp gì không.”

Nàng và Hạ Dao Đình vốn rất thân thiết. Dù hiện tại quan hệ với Lận gia có chút căng thẳng, nhưng nếu là sinh nhật của trượng phu Hạ Dao Đình thì cũng nên gửi chút quà mừng.

“À phải rồi.” Tô Ngọc Dung nhớ ra một chuyện, “Tiểu thúc, bộ bút mực đệ dùng có tốt không? Tướng công ta bảo, người đọc sách rất coi trọng bút mực, phải dùng loại nào thuận tay nhất mới được.”

“Dùng rất tốt.” Lận Chiêm nhìn chằm chằm vào tay nàng đang rót trà, nhận ra Tô Ngọc Dung đang dùng một bộ ấm chén mới tinh để tiếp khách, không phải loại Lận Đàn hay dùng: “Tẩu tẩu tự tay chọn à?”

Tô Ngọc Dung e thẹn cười: “Ta hỏi chủ tiệm loại nào tốt nhất, ông ấy giới thiệu loại đó nên ta mua luôn. Dùng tốt là được rồi, đệ uống trà đi.”

“Cảm ơn.”

Lận Chiêm nhận lấy tách trà.

“Không có chi.”

Tô Ngọc Dung chợt nhận ra tiểu thúc dường như đã thay đổi, không còn buông những lời mỉa mai, châm biếm nữa. Điều này khiến nàng có chút bỡ ngỡ, lại vừa mừng rỡ. Nàng sợ hắn lại như trước, nàng có mang đồ ăn ngon đến thì hắn cũng không thèm, còn lạnh nhạt bảo không thích, bảo nàng đừng tốn công vô ích. Thú thực, Tô Ngọc Dung rất sợ phải đối diện riêng với hắn. Lời nói của hắn sắc như dao, lạnh lùng, xa cách, nàng rất sợ những người như thế.

“Tiếc là đệ không đến sớm hơn một chút, tướng công ta đã đi làm rồi, nếu không đệ đã gặp được huynh ấy.”

“Thế à?” Lận Chiêm khẽ cười. Hắn tất nhiên biết điều đó, hắn cố tình đợi Lận Đàn đi khỏi mới gõ cửa mà. “Thật không may.”

Tô Ngọc Dung ngây người nhìn hắn. Nàng chưa bao giờ thấy Lận Chiêm cười như thế này. Bình thường hắn lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh lùng, đờ đẫn, nếu có cười thì cũng là những nụ cười khẩy đầy mỉa mai, khinh bỉ. Nụ cười dịu dàng, ôn hòa này là dáng vẻ thiếu niên mà hắn chưa từng bộc lộ.

Nàng nói: “Đệ không cần phải cất công đến thăm đâu, việc học hành bận rộn, đệ không cần phải chạy đi chạy lại. Nếu cần gì, cứ báo cho chúng ta một tiếng, chúng ta sẽ mang đến cho đệ.”

“Tẩu tẩu có biết đệ đang học ở đâu không?”

“Ta không biết.” Tô Ngọc Dung lắc đầu: “Hôm trước ta có hỏi tướng công, nhưng hình như huynh ấy quên nói cho ta biết.”

“Đệ học ở thư viện Bạch Lộc.” Lận Chiêm cho nàng biết, “Cách đạo quán Tĩnh Thiện khoảng mười dặm về phía Tây.”

“Thì ra là ở đó.” Tô Ngọc Dung gật gù, “Nếu biết sớm thì hôm đi xin bùa, ta đã mang đến cho đệ luôn thể.”

“Vâng.”

Tô Ngọc Dung sực nhớ ra nồi cháo vẫn còn ấm trên bếp: “Tiểu thúc, đệ đã ăn sáng chưa?”

“Đệ ra ngoài vội quá, chưa kịp ăn gì.”

“Tướng công ta có ủ một nồi cháo, đệ có muốn ăn một bát không?”

“Không cần đâu.”

“Ồ…”

Lận Chiêm không thích cách nàng mở miệng ra là “tướng công ta”, đóng miệng lại là “tướng công ta”. Cứ như thể giữa hai người chẳng có chủ đề gì khác ngoài Lận Đàn vậy. Cái từ “tướng công” thôi đã đành, lại còn phải thêm chữ “ta” vào nữa: “Ta cứ tưởng là tướng công ta về”, “Tướng công ta có ủ một nồi cháo”. Nghe thật chói tai.

Tô Ngọc Dung cảm thấy bầu không khí thân thiện vừa rồi chỉ là ảo giác. Tiểu thúc rõ ràng vẫn giữ cái thái độ lạnh lùng, khó gần. Nàng lóng ngóng ôm tách trà, uống cạn đến giọt cuối cùng mà vẫn làm bộ như đang uống tiếp.

Lận Chiêm tinh ý nhận ra sự bối rối của nàng, liền đứng dậy.

Tô Ngọc Dung cũng vội vã đứng theo: “Đệ phải đi rồi sao?”

“Vâng, đệ còn có giờ học.”

“Ồ.”

Tô Ngọc Dung cuống cuồng chạy vào bếp: “Nếu đệ không ăn cháo thì cầm tạm mấy cái bánh nướng này đi, ta làm từ tối hôm qua. Đệ đem theo ăn trên đường kẻo đói.”

Lận Chiêm đứng nhìn nàng tất bật lấy giấy gói bánh.

Hắn “vâng” một tiếng, ánh mắt lại dời về hai tách trà trên bàn. Lận Chiêm khẽ đưa tay, đẩy hai tách trà lại gần nhau.

Tô Ngọc Dung bưng gói bánh từ bếp ra: “Đây.”

“Đa tạ tẩu tẩu.”

Lận Chiêm nhận lấy gói bánh, cẩn thận cầm trong tay.

Tô Ngọc Dung tiễn hắn ra tận cổng: “Nếu có thiếu thốn thức ăn, áo mặc gì thì đệ nhớ bảo với ta nhé.”

“Vâng.”