Chương 23 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 23: Giống như cách quyến rũ Lận Đàn vậy

🪷 Editor: Thảo Anh


Ngày mai đại khái là ngày cuối cùng ở lại biệt trang, Viên Kỳ lên tiếng mời mọi người ngồi xuống, “Hồi kinh rồi sẽ bận rộn nhiều bề, những ngày tháng nhàn nhã thế này quả thật hiếm có.”

Tô Ngọc Dung được Lận Đàn dắt tay tới. Mấy bận nàng muốn rút tay ra, chàng đều không chịu, nắm rất chặt. Tới tiền sảnh, mọi người nhìn hai bàn tay đan vào nhau của họ, vẻ mặt đều khác nhau.

Đám chị em dâu sợ nàng cáo trạng. Mấy hôm trước, Hạ Dao Đình không hiểu sao lại tới phòng Trần tiểu thư làm ầm ĩ một trận, ngày hôm sau Trần tiểu thư liền thu xếp hành lý về nhà. Mất đi kẻ đầu sỏ, cộng thêm ngay cả Hạ Dao Đình cũng nghiêng về phía Tô Ngọc Dung, bọn họ cũng khó lòng tiếp tục cố ý gây khó dễ. Vậy nên, đối với Tô Ngọc Dung cũng thêm vài phần khách khí, khiến nàng có chút thụ sủng nhược kinh.

Trước khi dùng bữa, Lận Đàn bảo tiểu tư đi mời Thất công tử tới, dặn dò: “Kỳ thi mùa thu sắp tới rồi, nếu đệ ấy rảnh rỗi thì cùng tới dùng bữa, còn bận thì lát nữa chuẩn bị đồ ăn mang tới cho đệ ấy.”

“Vâng.”

Tiểu tư lui xuống, không lâu sau một mình quay lại, lắc đầu.

Thất công tử đang đọc sách. Khi tiểu tư chuyển lời, thiếu niên trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên hỏi một câu: “Tẩu tẩu cũng đi sao?”

Tiểu tư ngây người đáp: “Vâng, Nhị công tử và Nhị thiếu phu nhân đều ở đó.”

Hắn lại trầm mặc, tiếp đó nói: “Ta bận rộn bài vở, bất tiện không thể tới.”

Tiểu tư như trút được gánh nặng, quay về bẩm báo lại.

Lận Đàn nghe xong, mỉm cười nói: “Được, ta biết rồi, ngươi lui xuống đi.”

Tô Ngọc Dung nhỏ giọng nói: “Bài vở gì mà nhiều đến mức không có thời gian ăn cơm chứ?”

“Vì A Chiêm phải chuẩn bị cho kỳ thi mùa thu, tham gia gia yến lại tốn thời gian tổn sức.” Lận Đàn gắp cho nàng món thịt nàng thích, “Chúng ta ăn trước đi, lát nữa sai hạ nhân mang chút đồ ăn cho đệ ấy.”

“Vâng vâng.”

Sau khi ăn xong, Tô Ngọc Dung sai hạ nhân chuẩn bị vài món ăn, đặt vào hộp thức ăn. Nàng còn bỏ thêm vài món điểm tâm ăn vắng mà nàng thích. Tô Ngọc Dung nghĩ bụng, tiểu thúc tử còn nhỏ tuổi hơn nàng, nói không chừng cũng thích mấy món điểm tâm nhỏ nhắn xinh xắn này.

Lận Đàn mỉm cười nhìn nàng thu xếp: “A Dung, nàng bây giờ rất có phong thái của đương gia chủ mẫu rồi đấy.”

“Hả?”

Tô Ngọc Dung ngước lên nhìn chàng.

“Làm việc đâu ra đấy, sắp xếp chu toàn.”

Vừa rồi nàng chỉ huy hạ nhân, sắp xếp thức ăn, suy xét đến việc tiểu thúc tử phải ôn thi, ăn đồ cay nóng dầu mỡ dễ bị đau bụng, nên chọn toàn những món thanh đạm, dễ ăn lại bồi bổ cơ thể.

Tô Ngọc Dung thẹn thùng mỉm cười, “Thiếp là tẩu tẩu mà, đương nhiên phải chăm sóc các đệ muội rồi.”

Sau khi đóng nắp hộp thức ăn, Lận Đàn nói: “Xong rồi, sai hạ nhân mang tới là được.”

“Không cần, thiếp biết đường, tiện đường mà.”

Tô Ngọc Dung tiến lên nắm tay Lận Đàn, quen đường quen nẻo dẫn chàng đi về phía trước.

Lận Đàn thoáng mờ mịt, kinh ngạc nhìn thê tử bên cạnh.

Nàng dường như rất rành đường tới nơi ở của tiểu thúc tử, từng lối rẽ đều rành rẽ.

Trong lòng Lận Đàn xẹt qua một cảm giác kỳ lạ, không thể gọi tên, thoáng qua rồi biến mất.

Tới nơi, khung cảnh vẫn tĩnh mịch như mọi khi.

Nếu là trước kia, Tô Ngọc Dung sẽ rất sợ hãi, phải đắn đo một lúc lâu mới dám cất lời, nhưng hôm nay có phu quân bên cạnh, nàng không còn sợ sệt nữa, cất cao giọng gọi: “Tiểu thúc!”

Lận Đàn cúi đầu nhìn góc nghiêng của nàng, nghe nàng gọi vài tiếng, bên trong mới có tiếng bàn ghế xê dịch, sau đó Lận Chiêm mở cửa bước ra.

Tầm mắt hắn dừng lại trên người Tô Ngọc Dung trước cửa.

Hôm nay nàng mặc một bộ la quần màu lục liễu, dưới ánh đèn leo lét, tà váy của thiếu nữ như lá sen non mới hé. Khác với dáng vẻ mộc mạc thường ngày, giữa một màu xanh mướt mát, mái tóc đen nhánh búi lệch, nàng đứng đó yểu điệu, hệt như lá sen non mới nhú đầu hạ, toát lên vẻ rạng rỡ, trong trẻo không chói lóa nhưng lại khiến người ta rung động bất chợt.

Nhìn thấy hắn, theo bản năng Tô Ngọc Dung có chút rụt rè, nhưng nghĩ tới phu quân đang ở cạnh, nàng lại thấy chẳng có gì phải sợ nữa.

“Tiểu thúc, chúng ta tới đưa đồ ăn cho đệ, bên trong có chút điểm tâm, canh sườn củ sen vẫn còn nóng đấy.”

Tô Ngọc Dung đứng dưới bóng cây, đưa tay ra, cười nói.

Lận Chiêm cuối cùng cũng hoàn hồn.

Chúng ta?

Hắn chuyển dời tầm mắt, lúc này mới để ý đến Lận Đàn đang đứng cạnh Tô Ngọc Dung.

Thanh niên vóc dáng cao lớn, khuôn mặt tuấn tú, khí chất ôn hòa, đứng giữa đám đông cũng có thể nhận ra ngay, khí thế bức người khiến người ta khó lòng phớt lờ.

Vậy mà Lận Chiêm lại hoàn toàn không nhận ra, hắn chỉ nhìn thấy tẩu tẩu đang xách hộp thức ăn, ánh trăng tan chảy trong đáy mắt nàng.

“A Chiêm, đệ nhận lấy đi, dù học hành chăm chỉ cũng đừng quên ăn uống.”

Lận Đàn rốt cuộc cũng cất lời nhắc nhở, giọng điệu vẫn ôn hòa như mọi khi, nhưng khóe miệng lại không vương chút ý cười.

Đứa em trai của chàng cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt từ thê tử của chàng, đưa tay nhận lấy hộp thức ăn, “Đa tạ.”

Tô Ngọc Dung mỉm cười: “Không có chi.”

Nói xong, Lận Đàn liền dắt tay nàng rời đi. Cơ thể hai người dán sát vào nhau, bàn tay nắm chặt không hề nới lỏng.

Sau khi rời đi, Tô Ngọc Dung cảm thấy cả người nhẹ nhõm.

Tuy tiểu thúc tử còn trẻ tuổi hơn nàng, nhưng nàng cũng không hiểu sao mỗi lần gặp hắn đều cảm thấy sợ hãi, ai bảo hắn lúc nào cũng nghiêm nghị, không hay cười đùa chứ.

“Bình thường nàng hay gặp A Chiêm lắm sao?”

Lận Đàn bỗng dưng hỏi một câu.

“Có gặp.” Tô Ngọc Dung thành thật trả lời, “Tiểu thúc tính tình lạnh lùng, nhưng cũng từng giúp thiếp vài lần, là người khẩu xà tâm phật.”

“Vậy sao?”

Lận Đàn lặp lại.

Chỉ là tính tình lạnh lùng thôi sao? Còn giúp đỡ nàng? Khẩu xà tâm phật?

Đối với đứa em trai cùng cha cùng mẹ này, Lận Đàn không thể tìm được một từ ngữ nào xác đáng để diễn tả.

Năm phụ thân qua đời, Lận Đàn được hạ nhân gọi về từ thư viện. Chỉ trong vỏn vẹn ba ngày, Bảo Trân, kế mẫu, phụ thân đều lần lượt qua đời, đại phòng bỗng chốc chỉ còn lại chàng và Lận Chiêm.

Lận Đàn lo lắng đệ đệ còn nhỏ tuổi bị kinh hãi, bảo hắn không cần phải thủ linh, cứ về phòng nghỉ ngơi.

Lúc thu dọn di dung cho Bảo Trân, Lận Đàn phát hiện vết máu trong móng tay đệ đệ.

Lúc nãy bảo Lận Chiêm về nghỉ, trên tay hắn có vài vết xước mờ, Lận Chiêm bảo là bị chó cào.

Trong viện của kế mẫu quả thực có nuôi một con chó tuyết hung dữ, hay cậy thế chủ bắt nạt người, từng cắn rất nhiều nha hoàn, Lận Chiêm trước kia cũng thường xuyên bị nó cào.

Nhưng không biết từ bao giờ, con chó đó không bao giờ dám cắn Lận Chiêm nữa, hễ nhìn thấy hắn là cụp đuôi, ngay cả đi cũng không dám đi.

Chó tuyết còn không dám lại gần Lận Chiêm, làm sao có thể cắn hắn được, hơn nữa Lận Chiêm cũng không phải kiểu người chủ động trêu chọc.

Lận Đàn không để lộ thanh sắc, tìm kiếm rất nhiều ngày, cuối cùng nhìn thấy một con cào cào thắt bằng cỏ sắp nát bét bên bờ ao.

Dù đã hơi hỏng nhưng vẫn có thể nhận ra con cào cào này được thắt tinh xảo đến nhường nào.

Lận Đàn biết, đứa em trai cùng cha cùng mẹ của mình thích thui thủi một mình làm những thứ này để giết thời gian.

Chàng tìm ma ma chăm sóc Bảo Trân, dưới sự tra khảo gắt gao, ma ma mới khai ra chuyện Bảo Trân bắt nạt Lận Chiêm.

Phụ thân thiên vị làm ngơ, kế mẫu dung túng con út làm càn.

Chàng xâu chuỗi lại thành một sự thật, đứa em trai ít nói của chàng, e rằng đã âm thầm hại chết ba mạng người.

Lận Đàn cầm con cào cào cỏ đi tìm đệ đệ. Lận Chiêm ngồi trong căn phòng lạnh lẽo, ngước mắt lên nhìn chàng, đôi con ngươi đen lay láy không chút sinh khí, khàn giọng cất tiếng: “Huynh trưởng.”

Cổ họng Lận Đàn nghẹn đắng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó, chẳng nói nên lời. Hồi lâu sau, chàng mới chậm rãi tiến đến, xoa đầu hắn: “Không sao rồi, ngủ đi, ta chỉ qua xem đệ một chút.”

Đệ đệ từ nhỏ đã chịu nhiều khổ cực, không được cha mẹ yêu thương, Lận Đàn không đành lòng buông lời trách mắng trước đôi mắt ấy. Xét ở một mức độ nào đó, cũng do người làm huynh trưởng như chàng chưa làm tròn bổn phận, nếu chàng quan tâm đến đệ đệ nhiều hơn một chút, có lẽ đã tránh được cớ sự như ngày hôm nay.

Gần mười năm trôi qua, Lận Đàn vẫn luôn âm thầm dõi theo Lận Chiêm, dẫu bị đày đi nơi biên ải xa xôi, chàng vẫn phái người trông chừng Thất công tử, không để đệ đệ tái phạm sai lầm.

Tô Ngọc Dung rảo bước nhịp nhàng, hoàn toàn không hay biết Lận Đàn đang thẫn thờ suy nghĩ bên cạnh. Nàng bước đi hơi nhanh, bỗng nhiên kêu lên một tiếng “Ái chà”.

Lận Đàn giật mình hoàn hồn, vội vàng tiến tới, ân cần hỏi han: “Sao vậy?”

“Đạp trúng vật gì đó, chân bị trật rồi.”

Tô Ngọc Dung vừa nói vừa xoa xoa mắt cá chân. Đôi giày tơ lụa đắt tiền này mang vào thật bất tiện, chẳng bù cho đôi giày mây nàng hay tự đan ở quê, vừa đi vừa êm chân.

Lận Đàn liền ngồi xổm xuống, một chân quỳ gối, cẩn thận nâng gót chân nàng lên, đặt nhẹ lên đầu gối mình, hai tay ôm lấy mắt cá chân nàng, xoa bóp nhẹ nhàng.

Dù trời tối om, xung quanh lại chẳng có ai, nhưng Tô Ngọc Dung vẫn mang cảm giác chột dạ, thấp thỏm nhìn dáo dác xung quanh.

“Không sao đâu, không tổn thương đến xương. Nàng thấy đau lắm không?”

“Dạ không.” Tô Ngọc Dung lắc đầu ngượng nghịu, “Lúc nãy hơi nhói một chút, giờ thì hết rồi.”

Lận Đàn khuỵu người thấp xuống, xoay lưng lại bảo nàng leo lên lưng để cõng về.

Tô Ngọc Dung lưỡng lự một hồi mới ngượng ngùng ngoan ngoãn leo lên bờ vai vững chãi của chàng.

Phu quân nhà mình, có gì phải xấu hổ chứ.

Trên con đường mòn hiu hắt, tiếng cành cây khô gãy vụn dưới bước chân vang lên lách cách.

Nhưng đôi nam nữ phía trước đang ríu rít nói cười, hoàn toàn không hay biết có người bám theo sau.

Lận Chiêm như một hồn ma lầm lũi đi theo họ.

Hắn chưa từng thấy nữ nhân kia hoạt ngôn đến vậy. Nàng nép sát vào vai trượng phu, cười tươi rói thao thao bất tuyệt kể về những chuyện xảy ra ở biệt trang lúc chàng đi vắng. Lận Đàn chăm chú lắng nghe, thi thoảng mỉm cười họa lại vài câu. Hai người kề tai sát má, chàng tình thiếp ý.

Một Tô Ngọc Dung tươi tắn, rạng rỡ như thế, Lận Chiêm chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Hắn đã chứng kiến vô số dáng vẻ của nàng, nhưng quanh đi quẩn lại cũng chỉ là sự rụt rè, cam chịu, luôn cúi gằm mặt e lệ. Thân hình nàng nhỏ bé hơn hắn nhiều, mỗi lần nhìn nàng, Lận Chiêm chỉ thấy đỉnh đầu với suối tóc đen nhánh và phần gáy trắng ngần, thanh mảnh.

Thì ra nàng cũng có những lúc tràn đầy sức sống như vậy. Nụ cười mỉm luôn đọng trên môi, tà váy màu lục liễu nhẹ nhàng đung đưa theo từng nhịp bước như lá sen vờn gió, phảng phất hơi thở của mùa xuân.

Chẳng biết đang rỉ tai nhau chuyện bí mật gì, Tô Ngọc Dung đưa tay che miệng, thì thầm vào tai Lận Đàn, rồi cả hai cùng bật cười rạng rỡ.

Trong lòng Lận Chiêm bỗng dâng lên một nỗi bực dọc khó tả. Hắn thầm nghĩ, nếu lúc này mình dẫm mạnh lên đám cành khô dưới chân, tạo ra những tiếng sột soạt, liệu tẩu tẩu có hoảng hốt ngoái lại nhìn không? Có để lộ vẻ mặt hoảng loạn quen thuộc khiến hắn thấy thân thương không?

Nhưng cuối cùng, hắn chẳng làm gì cả, chỉ đứng đó nhìn huynh trưởng và tẩu tẩu tay trong tay rời đi.

Bát canh sườn củ sen trên bàn dần nguội ngắt, lớp màng mỏng bao phủ bên trên đông cứng lại.

Lận Chiêm chưa một lần ngó ngàng đến hộp thức ăn ấy. Suốt nhiều năm qua, hắn luôn bị chứng khó ngủ, mộng mị hành hạ, vậy mà đêm nay lại có một giấc ngủ ngon đến kỳ lạ.

Trời đã khuya, tiếng ve kêu râm ran vẫn không ngớt.

Hắn bực dọc định mở mắt, một làn hương thơm dịu nhẹ bất chợt ập đến, đôi bàn tay mềm mại áp lên má hắn, áp vào tai hắn, che đi những âm thanh ồn ào. Rồi giọng nói nhẹ nhàng, mang theo tiếng cười khẽ của nữ nhân vang lên: “Có phải không ngủ được không? Ta giúp đệ bịt tai lại là hết ồn liền.”

Lận Chiêm mở mắt ra, bắt gặp đôi mắt đong đầy ý cười của nữ nhân ấy.

Đôi mắt nàng trong veo như nai tơ, khuôn mặt bầu bĩnh, căng mọng hệt như một quả đào tiên, khơi gợi khát khao muốn cắn một miếng.

Hương thơm thoang thoảng từ tà áo nàng phả vào mũi hắn. Chiếc váy lụa màu xanh lục như đang tỏa ra hương thơm dịu ngọt. Đôi môi nàng điểm tô chút son đỏ chót, khẽ mở ra khép lại, thốt ra những lời vụng về, ngốc nghếch.

Lận Chiêm cứ trân trân nhìn nàng, khiến nàng có chút bối rối, “Đệ sao vậy, sao cứ nhìn ta chằm chằm thế, mau nhắm mắt lại ngủ đi.”

Chưa bao giờ hắn thấy tiếng nàng lải nhải lại êm tai đến vậy, dẫu có hơi ồn ào.

Thấy hắn mãi không nói gì, nàng lộ vẻ lo lắng, hơi rướn người tới gần để xem hắn ra sao, “Sao thế?”

Lận Chiêm đột ngột nắm lấy cổ tay nàng, dùng sức kéo mạnh xuống. Nàng mất đà, ngã nhào vào lòng hắn. Một thân hình mềm mại, ngát hương ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay hắn. Hương son phấn thoang thoảng ngay sát bên, chỉ cần khẽ vươn lưỡi là có thể nếm được vị ngọt ngào ấy.

Trong miệng lan tỏa vị ngọt, nhưng gương mặt nàng lại thoáng nét hoảng hốt. Bầu không khí ấm áp, mờ ám chớp mắt tan biến. Nàng mở to mắt nhìn hắn, giọng run rẩy: “Tiểu thúc…”

Lận Chiêm bừng tỉnh giấc, th* d*c liên hồi.

Trái tim hắn đập loạn nhịp, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Lớp da thịt mỏng manh trước ngực dường như không thể kìm hãm nổi khối thịt đang sôi sục, nóng rực ấy.

Lận Chiêm không thể tin vào những gì mình vừa mơ thấy. Thái dương giật liên hồi, lồng ngực lại vang lên thứ âm thanh dồn dập như tiếng trống gõ, khiến hắn cảm thấy ù tai y hệt lần trước. Lận Chiêm vừa th* d*c, vừa đưa tay ôm chặt lấy ngực.

Thứ cảm xúc xa lạ này đang hoành hành, làm loạn trong tim hắn. Lận Chiêm vô cùng chán ghét cảm giác mất kiểm soát này, chán ghét luôn cả khuôn mặt nữ nhân cứ ám ảnh trong tâm trí hắn.

Cùng với đó là một sự hụt hẫng, một nỗi hụt hẫng vì chưa kịp nếm trọn hương vị ngọt ngào thì đã phải tỉnh giấc.

Hai mắt hắn đỏ ngầu, một cơn thịnh nộ bùng lên dữ dội. Chẳng phân biệt nổi tiếng ve kêu inh ỏi ngoài kia hay tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực mới là thứ khiến hắn chói tai hơn. Ồn ào đến mức hắn chỉ muốn lấy một con dao rạch toạc lồng ngực, moi quả tim ồn ào ấy ra mà giẫm nát.

Tại sao hắn lại mơ thấy Tô Ngọc Dung? Tại sao lại mơ thấy những chuyện hoang đường như vậy? Phải chăng nàng cũng bỏ bùa mê thuốc lú cho hắn, giống như cách nàng quyến rũ Lận Đàn vậy.

Hộp thức ăn trên bàn dường như ngày càng nặng nề, ghì chặt lấy chiếc bàn, kéo cả người Lận Chiêm chìm xuống, khiến hắn cảm thấy ngạt thở. Bản năng tự vệ thôi thúc, hắn vùng vung tay gạt mạnh chiếc hộp xuống đất vỡ toang tành.

Hắn nghĩ, có lẽ hắn không thể tiếp tục ở lại đây thêm giây phút nào nữa. Đầu đau như búa bổ, ruột gan như bị lửa thiêu đốt. Hắn phải lập tức đi giải quyết tận gốc rễ kẻ đã khiến hắn mất kiểm soát, trở nên bất thường thế này.

Lận Chiêm nốc cạn một ngụm trà lạnh, dứt khoát đứng dậy lao ra màn đêm đen đặc.

Mười năm trước, dìm chết đệ đệ dưới hồ nước, bức tử kế mẫu, đánh đổ bát thuốc của phụ thân, những việc đó hắn chẳng phải đã làm rất tốt sao?

Hủy diệt, chính là phương pháp trực tiếp và hiệu quả nhất để đưa mọi thứ trở về cõi hư vô tĩnh lặng.

Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh một chiếc cổ thon thả, mỏng manh. Những ngón tay Lận Chiêm khẽ cử động, hắn đoán chừng mình có thể bẻ gãy nó một cách dễ dàng.

Đêm đã về khuya, vạn vật chìm trong giấc ngủ say. Ngay cả nha hoàn túc trực cũng gà gật ngủ gục.

Lận Chiêm dễ dàng tiến đến trước cửa phòng huynh tẩu.

Sắc mặt hắn tối sầm, sát khí ngút ngời hiện rõ nơi đáy mắt.

Sự tồn tại của Tô Ngọc Dung chính là một biến số khó lường. Nếu không giải quyết sớm, e rằng sau này sẽ rước họa vào thân.

Lận Chiêm đưa tay lên, nhẹ nhàng đẩy hé cánh cửa.

Từ bên trong bỗng vang lên tiếng nức nở nũng nịu như mèo kêu.

Hòa cùng giọng nói trầm ấm, dỗ dành dịu dàng của người đàn ông.

Âm thanh nhỏ nhẹ, nũng nịu, ngọt ngào đến lịm người, lúc trầm lúc bổng, uyển chuyển vô cùng.