🪷 Ngoại truyện 4: ‘Chúng ta rồi sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.’
🪷 Editor: Thảo Anh
Ba ngày nghỉ phép ngắn ngủi trôi qua, Lận Chiêm lại phải khởi hành về tỉnh thành. Trời còn chưa hửng sáng hắn đã rục rịch chuẩn bị. Tô Ngọc Dung vẫn đang say giấc nồng, nằm rạp trên giường, hai tay rũ rượi, yếu ớt đến mức chẳng buồn nhấc lên.
Lận Chiêm đã chỉnh tề y phục từ sớm, hắn cẩn thận cho vài món đồ khô và mứt quả mà Tô Ngọc Dung cất công làm mấy hôm trước vào tay nải, rồi lại rà soát một lượt những thứ cần thiết cho chuyến đi.
Người nằm trên giường vẫn say sưa mộng dẹp. Đêm qua nàng đã thực sự mệt nhoài, đuôi mắt đến giờ vẫn còn vương chút ửng đỏ.
Lận Chiêm nhẹ nhàng bước đến, cúi người xuống bên mép giường, đăm đăm ngắm nhìn khuôn mặt nàng. Nhìn một lúc, hắn lại không kìm được mà nhích lại gần, khẽ khàng gỡ khuôn mặt nàng đang vùi sâu trong lớp chăn ấm.
Ánh bình minh mờ ảo xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, rọi một quầng sáng bồng bềnh lên dung nhan tĩnh lặng của nàng.
Hơi thở nàng đều đặn, êm ái. Vệt ửng đỏ nhạt nhòa nơi khóe mắt nàng tựa như vết son của cánh hoa đào vương vấn, khiến lòng hắn vừa xót xa vừa rạo rực.
Ngắm thêm một lát, Lận Chiêm không kìm nén được nữa. Hắn khẽ vén lọn tóc lòa xòa bên má nàng, cúi đầu sát lại gần.
Ban đầu chỉ là một cái chạm thật khẽ, tựa như lông vũ lướt qua cánh hoa, chất chứa sự quyến luyến vô bờ bến. Thế nhưng rất nhanh sau đó, sự dịu dàng ấy đã chẳng thể kìm nén được khao khát chiếm hữu đang cuộn trào trong lòng. Lận Chiêm ngậm lấy bờ môi dưới mềm mại của nàng, đầu lưỡi ranh mãnh thăm dò, dễ dàng cạy mở bờ môi hé mở của người đang say giấc nồng.
“Ưm…”
Tô Ngọc Dung khẽ cựa quậy, phát ra một âm thanh nghèn nghẹn trong giấc mộng, đôi lông mày khẽ chau lại.
Lận Chiêm m*t mát điên cuồng, khiến đôi môi nàng dần trở nên đỏ mọng, dẫu chẳng thoa chút son phấn nào mà vẫn ướt át, quyến rũ lạ thường.
Tô Ngọc Dung đang say sưa trong giấc ngủ, chợt cảm thấy khó thở, ý thức bị kéo giật ra khỏi cơn mơ. Nàng khó nhọc hé đôi mắt nặng trĩu, phải mất một lúc lâu tầm nhìn mới rõ ràng, đập vào mắt là đôi ngươi sâu thẳm của người đang kề sát sạt.
Lận Chiêm đã quần áo chỉnh tề, y phục phẳng phiu, hoàn toàn đối lập với bộ dạng tóc tai rối bời, y phục xộc xệch của nàng lúc này.
Hắn bóp nhẹ cằm nàng, ép nàng phải hơi ngẩng đầu lên. Đôi môi hai người vẫn dính sát vào nhau, hơi thở nóng hổi của hắn phả thẳng vào mặt nàng. Giọng hắn trầm đục, khàn khàn cất lên: “Hé miệng ra… đưa đầu lưỡi ra nào…”
Tô Ngọc Dung vừa mới tỉnh giấc, đầu óc vẫn còn mông lung, dư âm của giấc ngủ hòa cùng sự mụ mẫm do nụ hôn của hắn khiến nàng phản ứng chậm chạp. Nàng ngoan ngoãn hé miệng lớn hơn một chút, rụt rè đưa chóp lưỡi ra ngoài.
Bộ dạng hoàn toàn phó thác, ngoan ngoãn đến lạ kỳ này của nàng lập tức đánh gục chút lý trí cuối cùng đang chông chênh của Lận Chiêm. Ánh mắt hắn tối sầm lại, lập tức ngậm chặt lấy nàng, lần này nụ hôn càng thêm phần cuồng dã, bất chấp việc nàng chưa tỉnh hẳn. Đầu lưỡi hắn đảo qua vòm họng nàng, quấn lấy đầu lưỡi nàng, m*t mát, tạo ra những âm thanh ướt át.
Nụ hôn cuồng nhiệt của hắn khiến Tô Ngọc Dung tỉnh hẳn. Nàng cố nghiêng mặt né tránh đôi môi hắn, hơi thở dồn dập, giọng nói mềm nhũn: “Chàng không đi ngay, lát nữa nha môn mở cửa rồi chàng vẫn chưa tới… chàng thuộc hạ đứng đợi đấy à.”
Lận Chiêm khựng lại. Hắn ngẩng đầu, nhìn đôi môi sưng tấy ướt át và đôi mắt đẫm lệ của nàng. Vốn dĩ hắn chẳng định đánh thức nàng, chỉ muốn lén lút trộm một nụ hôn rồi đi, thế nhưng vừa chạm vào đã như trúng tà, chẳng thể nào dứt ra được.
“Mặc xác bọn họ đợi.”
Hắn lại cúi xuống, mổ một cái lên môi nàng, giọng rầu rĩ: “Không muốn đi chút nào.”
Nói thì nói vậy, nhưng Lận Chiêm thừa biết thời gian chẳng còn sớm sủa gì. Có thúc ngựa phi nước đại cũng phải mất cả canh giờ rưỡi mới tới nơi. Chuyến đi này, lại phải xa nhau ít nhất nửa tháng trời ròng rã.
Hắn hít một hơi thật sâu, dồn hết định lực ép bản thân phải đứng thẳng người lên, nhưng ngón tay vẫn lưu luyến m*n tr*n trên gò má mềm mại của nàng.
“Ta đi đây.”
Lận Chiêm cất giọng khàn khàn: “Trại vịt đã thuê người làm rồi, nàng cũng nên buông bớt việc ra, đừng có ôm đồm quá sức. Đừng có ai cũng đối xử tốt, có những kẻ được đằng chân lân đằng đầu đấy. Đứa nào dám bắt nạt nàng, nàng cứ viết thư cho ta, để ta xử lý bọn chúng.”
Tô Ngọc Dung thầm cười khổ trong lòng. Cái kiểu “xử lý” của hắn là đập người ta thừa sống thiếu chết, nàng nào dám hé nửa lời than vãn với hắn.
Lận Chiêm ngập ngừng một lát, ánh mắt liếc xéo về phía căn phòng bên cạnh, giọng điệu đanh lại, bồi thêm một câu: “Dẫu ta không có ở đây, trong lòng nàng cũng không được phép chỉ chứa mỗi một mình huynh ta đâu. Ngày nào nàng cũng phải dành thời gian nhớ đến ta đấy.”
Câu cuối cùng, mùi giấm chua nồng nặc đến mức không giấu giếm nổi.
Nhìn bộ dạng ngang ngạnh mà lại đầy lưu luyến của hắn, Tô Ngọc Dung dở khóc dở cười. Nàng chống hai tay mỏi nhừ, cố sức ngồi dậy một chút, vươn người hôn chụt lên cằm hắn một cái, giọng nhỏ nhẹ dỗ dành: “Biết rồi mà, chàng mau đi đi. Ngày nào ta cũng sẽ nhớ chàng, đi đường cẩn thận nhé.”
Nghe vậy, Lận Chiêm mới mãn nguyện nhoẻn miệng cười. Hắn đứng thẳng người, ngoái lại nhìn nàng thêm một lần cuối rồi xách tay nải trên bàn, sải bước dứt khoát ra khỏi phòng.
Tô Ngọc Dung ngồi trên mép giường, lắng nghe tiếng vó ngựa vang lên trong sân. Hình như Lận Chiêm đang dắt ngựa ra ngoài, dần dần tiếng nhạc ngựa nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Nàng ngả lưng xuống giường. Đêm qua thức quá khuya, hai mi mắt nàng trĩu nặng, vừa trùm chăn kín người là nàng lại thiếp đi lúc nào không hay.
Chẳng biết ngủ được bao lâu, Tô Ngọc Dung mới mơ màng tỉnh giấc. Trời đã sáng bảnh, ánh nắng xuyên qua mấy lớp rèm cửa dày cộm cũng không cản nổi.
Tô Ngọc Dung ôm chăn ngồi dậy, giật mình thấy một bóng người trong phòng, cứ ngỡ Lận Chiêm vẫn chưa đi. Dụi dụi đôi mắt ngái ngủ nhìn kỹ lại, nàng mới nhận ra đó là Lận Đàn.
Chàng mặc bộ y phục màu xanh hồ thu, xắn cao tay áo, quay lưng về phía nàng, cặm cụi lau chùi mặt bàn bừa bộn. Chiếc ấm trà bị lật úp, nước lênh láng cả ra, nhưng đêm qua nàng và Lận Chiêm bận bù đầu, chẳng có tâm trí đâu mà dọn, cứ vứt bừa đấy.
Căn phòng giờ đây đã gọn gàng ngăn nắp, khác hẳn với bãi chiến trường lúc nàng mới chìm vào giấc ngủ. Đống quần áo vứt vương vãi trên sàn đã biến mất, bàn ghế xiêu vẹo đã được xếp ngay ngắn, thậm chí cả cái mùi hương nam tính nồng nặc của Lận Chiêm lẩn khuất trong không khí cũng đã bị hương đàn hương thoang thoảng của Lận Đàn xua tan đi ít nhiều.
Cửa sổ hé mở một nửa để thoáng khí. Ánh mắt Tô Ngọc Dung vô tình lướt ra ngoài, đập vào mắt nàng là mấy món đồ ướt sũng đang phơi trên sào, đung đưa theo gió.
Cái yếm màu củ sen nàng mặc tối qua, vốn bị xé rách vứt chỏng chơ dưới đất, nay lại đang được phơi thẳng tắp ngoài sân, nước nhỏ tong tong. Cạnh đó là áo khoác và váy ngoài của nàng.
Rõ ràng… Lận Đàn không chỉ vào dọn dẹp phòng, mà còn âm thầm nhặt nhạnh mớ quần áo vứt vương vãi trên đất mang đi giặt giũ, phơi phóng sạch sẽ.
Một luồng khí nóng bừng bừng bốc thẳng l*n đ*nh đầu, Tô Ngọc Dung tỉnh hẳn ngủ. Hai má nàng thoắt cái đỏ lựng như gấc, lan đến tận mang tai.
Dường như cảm nhận được nàng đã tỉnh, Lận Đàn dừng tay, quay người lại.
Khuôn mặt chàng vẫn điềm nhiên, ôn hòa như mọi khi. Thấy nàng đã ngồi dậy, đáy mắt chàng gợn lên một nụ cười dịu dàng, tựa như làn nước mùa xuân ấm áp.
“Nàng dậy rồi à?”
Lận Đàn ân cần hỏi, “Nàng đói chưa? Cháo đang hâm nóng trên bếp, có cả món dưa chua nàng thích nữa đấy.”
Nói đoạn, chàng vắt chiếc giẻ vừa lau bàn lên thành ghế, bước tới gần nàng.
Mặt Tô Ngọc Dung càng đỏ hơn, hệt như sắp rỏ ra máu.
Bởi đây là phòng của Lận Chiêm, Lận Đàn sáng sớm tinh mơ lại sang phòng thê tử và em trai ruột mình vừa mây mưa để dọn dẹp tàn cuộc, Tô Ngọc Dung chẳng dám tưởng tượng chàng đã mang tâm trạng gì khi nhặt những bộ quần áo vứt dưới đất lên, lau dọn bàn ghế lộn xộn, rồi mang mớ y phục nhàu nhĩ đi giặt.
Nàng không dám nhìn thẳng vào mắt chàng, ánh mắt lảng tránh. Tô Ngọc Dung cảm thấy mình ngày càng tha hóa, ngày càng không biết xấu hổ. Trước đây gặp chuyện thế này, nàng hận không thể đập đầu vào tường chết quách cho xong, nhưng giờ cũng chỉ đành cắn răng chịu trận, giọng nhỏ như muỗi kêu, đầy vẻ luống cuống và chột dạ: “Phu… phu quân… sao chàng dậy sớm thế?”
Lận Đàn bước đến bên mép giường, dừng lại nhưng chưa trả lời ngay. Chàng đưa tay sờ trán nàng để kiểm tra xem nàng có sốt không, rồi đắp lại góc chăn bị tụt xuống, động tác vô cùng dịu dàng. Xong xuôi, chàng mới ngồi xuống cạnh giường.
“Ừm, hôm nay thời tiết đẹp, ta định rủ nàng cùng lên núi đi dạo, nhưng thấy nàng còn ngủ say nên không nỡ gọi.”
Chàng ngập ngừng một lát, ánh mắt chuyển về khuôn mặt đang đỏ ửng của nàng. Ý cười trong mắt chàng càng thêm sâu đậm, không hề có nửa phần trách móc hay dò xét, chỉ có một sự bao dung dịu dàng như ôm trọn cả đất trời: “Nhưng mà, ngày mai thời tiết cũng tốt, ngày mai chúng ta đi leo núi, hôm nay cứ nghỉ ngơi đã.”
Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
Chàng mỉm cười: “Nàng muốn dậy ngay bây giờ, hay là ngủ thêm một lát nữa?”
Tô Ngọc Dung rũ mắt, lí nhí: “Bây giờ dậy luôn ạ.”
“Được.” Lận Đàn gật đầu, đứng dậy, “Ta đi lấy quần áo cho nàng, nàng cứ nằm đợi ở đây một lát, kẻo lạnh.”
“Vâng ạ.”
Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn rúc vào trong chăn chờ chàng.
Chàng xoay người bước ra ngoài, tiến về phía phòng ngủ của nàng. Đứng trước tủ quần áo, bàn tay định đưa ra mở cửa tủ chợt khựng lại. Lận Đàn phải bám lấy cánh cửa tủ để tự trấn an cõi lòng đang rỉ máu.
Liệu chàng có thực sự thản nhiên, bình tâm như vẻ bề ngoài không? Trên đời này làm gì có ai cam tâm tình nguyện chia sẻ người mình yêu thương với kẻ khác. Thế nhưng ngoài cách này ra, chàng còn lựa chọn nào khác đâu. Để được kề cận bên nàng, chàng có thể đóng vai một kẻ rộng lượng đến mức buồn nôn từ ngày này sang tháng khác, từ năm này qua năm khác.
Lận Đàn hít một hơi thật sâu, rồi lại nở nụ cười hoàn mỹ, quen thuộc. Chàng đưa tay mở tủ, chọn một bộ váy áo vừa vặn.
Lúc đem quần áo sang, Tô Ngọc Dung trốn kín trong màn để mặc đồ. Khi bước ra ngoài, nàng cúi gằm mặt, chẳng buồn chớp mắt, nơm nớp lo sợ nhìn thấy đống quần áo đang phơi ngoài hiên.
Sau một ngày nghỉ ngơi, sang ngày hôm sau, Tô Ngọc Dung thức dậy từ tinh mơ. Mang tâm lý muốn bù đắp, nàng chủ động, háo hức rủ Lận Đàn cùng ra ngoại thành leo núi. Quả nhiên, hôm nay là một ngày tuyệt đẹp, trời quang mây tạnh, gió nhẹ mơn man.
Tô Ngọc Dung vốn dĩ rất khỏe mạnh, lúc nào cũng tràn trề sinh lực. Nàng mê leo núi, đi càng nhiều, càng mỏi lại càng thấy phấn khích. Buổi sáng sớm, trên núi vẫn còn vương chút sương mù mờ ảo, không khí thoang thoảng mùi cỏ cây, đất ẩm tươi mát, thỉnh thoảng lại văng vẳng tiếng chim hót lảnh lót trên cành cao.
Tô Ngọc Dung đi trước, chốc chốc lại ngoái đầu lại, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, vẫy vẫy tay gọi Lận Đàn đang tụt lại phía sau: “Phu quân ơi, đi nhanh lên nào!”
Lận Đàn đi theo nàng, bước chân khoan thai, thong dong. Ngắm nhìn bóng lưng nàng, Lận Đàn ngẩng đầu cười đáp: “Được rồi, nàng đi chậm thôi, cẩn thận kẻo vấp ngã đấy.”
Chàng ôn tồn đáp lời, ánh mắt không lúc nào rời khỏi nàng. Nhìn nàng tò mò ngắm nghía những bông hoa dại ven đường, nhìn nàng kiễng chân cố với lấy những cành dây leo rủ xuống, nhìn nàng reo lên mừng rỡ khi phát hiện một ổ nấm lẩn khuất trong bụi cỏ.
“Có mệt không? Chúng ta nghỉ một lát nhé?”
Khi đi đến một ngôi đình bằng phẳng ngang sườn núi, Lận Đàn nhẹ nhàng hỏi.
Tô Ngọc Dung lắc đầu quầy quậy, trên chóp mũi lấm tấm những giọt mồ hôi li ti, đôi má đỏ hây hây nhưng ánh mắt lại sáng rực. Nàng xua xua tay: “Không mệt đâu, ngọn núi này chưa bằng một nửa ngọn núi ở quê ta nữa. Ngày xưa ta đi nhặt củi, một ngày trèo lên hai lần mà chẳng nhằm nhò gì. Ngọn núi cỏn con này á, ta dư sức leo một lèo lên đến tận đỉnh!”
Lúc nói ra những lời này, nàng hơi hếch cằm lên, vẻ mặt có chút tự đắc, hai đầu lông mày hớn hở.
Lận Đàn mỉm cười nhẹ. Chàng biết tính nàng xưa nay vốn dĩ như thế, thể lực dẻo dai, sức sống dồi dào. Chàng vui vì nàng có một cơ thể khỏe mạnh, nhưng đồng thời lại thấy xót xa khi nhận ra chính sự vất vả nhọc nhằn suốt bao năm tháng mới trui rèn nên sức vóc dẻo dai nhường ấy.
Chàng cúi xuống, tháo túi nước giắt bên hông ra: “Nàng uống chút nước đi, mồ hôi ướt đẫm rồi kìa.”
Tô Ngọc Dung đang tung tăng chạy đằng trước liền khựng lại, quay về phía chàng, nhận lấy túi nước tu ừng ực.
Lận Đàn đứng cạnh, rướn người tới, rút chiếc khăn lụa cẩn thận lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nàng. Bốn mắt nhìn nhau, cả hai bất giác cùng bật cười. Tô Ngọc Dung thẹn thùng cúi đầu: “Lúc nãy ta mải chạy, quên khuấy mất hỏi chàng, phu quân, chàng có mệt không vậy?”
“Không mệt.”
Lận Đàn nắm lấy tay nàng, “Hai năm nay ta vẫn luôn chú ý ăn uống, tẩm bổ đều đặn, ngủ sớm dậy sớm. Ta muốn được kề vai sát cánh, cùng nàng đi qua bao tháng năm dài rộng phía trước.”
Sức khỏe chàng vốn dĩ rất yếu ớt. Năm ngoái chàng thường xuyên ốm vặt, cách một dạo lại đau đầu như búa bổ. Thấy vậy, Tô Ngọc Dung rơi bao nhiêu nước mắt xót thương. Lận Đàn cứ luôn miệng an ủi nàng không sao, nhưng màn đêm buông xuống, chàng lại trằn trọc khôn nguôi, thui thủi ngồi bên mép giường lặng lẽ rỏ lệ.
Trước kia chàng cho rằng bậc nam nhi đại trượng phu phải vì nước vì dân, nếu có thể chết một cách vẻ vang cũng là một niềm hạnh phúc trong đời. Nhưng càng về sau, chàng lại đâm ra sợ hãi cái chết. Không phải sợ linh hồn phiêu bạt hay thân xác mục nát, chàng chỉ sợ chẳng thể nào gắn bó dài lâu với Tô Ngọc Dung được nữa.
Kể từ ngày rời chốn quan trường, chàng dốc sức tẩm bổ, thuốc có đắng đến đâu cũng nhắm mắt nuốt trôi. Để rồi hôm nay, chàng cuối cùng cũng có thể sóng bước bên nàng như thuở ban đầu, để nàng mặc sức vẫy vùng làm những điều mình thích, mà không phải dè chừng lo sợ cho sức khỏe của chàng, không dám đi xa, ôm ấp chàng cũng chẳng dám dùng sức.
Nghe những lời ấy, trái tim Tô Ngọc Dung bỗng chốc tan chảy. Nàng cố kìm nén sự cay xè nơi sống mũi, mỉm cười rạng rỡ: “Ừm! Bây giờ chàng giỏi lắm, có thể leo núi bền bỉ thế này cơ mà.”
Lận Đàn siết chặt tay nàng: “Sau này, chúng ta sẽ chinh phục những ngọn núi cao hơn nữa.”
Nghỉ ngơi một chốc, hai người lại tiếp tục cuộc hành trình l*n đ*nh núi.
Càng lên cao, tầm nhìn càng khoáng đạt, gió núi thổi lồng lộng mát rượi. Tô Ngọc Dung vẫn sung sức, hễ gặp đoạn bậc đá gập ghềnh, nàng lại ngoái nhìn, chìa tay ra dìu dắt Lận Đàn. Lận Đàn mỉm cười đón lấy, cả hai cùng nương tựa vào nhau, tiếp bước.
“Phu quân, chàng xem có phải sắp tới đỉnh rồi không?”
Tô Ngọc Dung chỉ tay về phía trước, nơi lấp ló một góc mái ngói cong vút, giọng đầy háo hức.
“Có lẽ là tới rồi.”
Lận Đàn ngước nhìn lên, ánh mắt chan chứa sự dịu dàng.
Leo lên đến đỉnh núi, những rặng núi xanh thẳm nhấp nhô, dòng sông cuồn cuộn chảy, cả thành trì thu gọn trong tầm mắt. Dưới gốc mấy cây tùng già nghiêng mình, một ngôi miếu nhỏ nhắn, cổ kính nằm nép mình. Lớp sơn đỏ đã bong tróc ít nhiều, bên trong thờ phụng bức tượng Nguyệt Lão.
Gió núi lướt qua, chiếc chuông đồng treo dưới hiên khẽ vang lên những thanh âm trong trẻo, ngân nga.
Tô Ngọc Dung ngẩn ngơ ngắm nhìn ngôi miếu ấy.
“Phu quân…” Nàng cất tiếng gọi trầm thấp, bất giác siết chặt lấy bàn tay Lận Đàn, “Chàng còn nhớ không? Ngày trước ở Nhạn Bắc, trên ngọn núi phía sau cũng có một ngôi miếu thờ Nguyệt Lão.”
Nghe câu hỏi ấy, Lận Đàn đáp trả bằng một cái nắm tay ấm áp, “Ta nhớ chứ.”
Sao có thể quên được? Ngày họ thành thân, không có bậc sinh thành chứng giám, chỉ có hai tâm hồn nương tựa vào nhau. Với trái tim đập rộn rã, xen lẫn chút bồn chồn, họ dìu dắt nhau leo lên những con dốc đá cheo leo, tiến về phía đỉnh núi.
Thuở ấy ở Nhạn Bắc, người ta vẫn thường truyền tai nhau rằng ngọn núi ấy đường đi trắc trở vô cùng. Đôi lứa nào có thể dìu nhau lên đến miếu Nguyệt Lão trên đỉnh, thành tâm cầu nguyện, thì chắc chắn sẽ nên duyên vợ chồng, bách niên giai lão.
Họ đã đi không biết bao lâu, tưởng chừng như cạn kiệt chút sức lực cuối cùng, mới đặt chân đến trước ngôi miếu nhỏ bé phủ đầy tuyết trắng, gần như hòa lẫn vào vách đá.
Ngôi miếu tồi tàn, hương khói nguội lạnh, lớp sơn màu trên tượng Nguyệt Lão bong tróc gần hết.
Họ tay trong tay, quỳ gối trước bức tượng mờ nhạt, thành kính cúi lạy.
Tô Ngọc Dung vẫn khắc ghi trong lòng từng lời mình lẩm nhẩm cầu nguyện khi đó: “Nguyệt Lão gia gia, con tên là Tô Ngọc Dung, phu quân con là Lận Đàn… Hôm nay chúng con kết tóc se tơ, từ nay về sau sẽ là phu thê, xin ngài phù hộ cho chúng con đời đời kiếp kiếp không xa rời.”
Nàng nào biết những lời văn hoa bay bướm, chỉ có thể mộc mạc, chân thành cầu nguyện như thế.
Còn Lận Đàn, nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt kiên định, thành kính nhìn lên bức tượng thần linh: “Trời đất chứng giám, tuyết bay chứng minh, Lận Đàn con đây, kiếp này chỉ lấy Tô Ngọc Dung làm thê tử duy nhất, xin Nguyệt Lão xót thương, ban cho chúng con duyên phận bách niên giai lão.”
Còn những lời Lận Đàn cất giữ tận đáy lòng, chưa bao giờ thổ lộ.
Lúc sống, nguyện kề vai sát cánh cùng thê tử; lúc nhắm mắt xuôi tay, mong hóa thành ngọn gió dài, vĩnh viễn quẩn quanh bên nàng.
Thuở ấy tuổi trẻ thiếu thời, hai bàn tay trắng, tương lai mù mịt. Giờ đây giông tố đã qua, cuộc đời đã an bài, hai ta lại được ở bên nhau, chẳng rời xa.
Ngoại trừ… có vài biến cố nhỏ nhoi, cuộc sống của họ bị những thứ phiền phức bám riết không buông. Nhưng chỉ cần hai người ở bên nhau, mọi thứ khác có hề hấn gì.
Lận Đàn trầm ngâm: “Chúng ta lại cùng nhau leo lên đây rồi.”
Trải qua bao thăng trầm sinh tử ly biệt, vòng quay số phận lại một lần nữa đưa họ đến trước ngôi miếu Nguyệt Lão này.
Tô Ngọc Dung ngước mắt nhìn chàng, bất chợt nở một nụ cười rạng rỡ, “Đi nào, chúng ta vào trong thôi!”
Ngôi miếu tĩnh mịch, hương khói thưa thớt, Tô Ngọc Dung quỳ gối xuống bồ đoàn, Lận Đàn cũng quỳ xuống bên cạnh, hai tay chắp lại, nhắm mắt thành kính cầu nguyện.
Rất lâu sau, hai người mới mở mắt ra, nhìn nhau mỉm cười.
Lúc xuống núi, màn sương sớm đã tan, du khách cũng thưa dần.
Tô Ngọc Dung chẳng phải là mệt, chỉ là muốn nũng nịu với người mình yêu. Đến đoạn dốc cỏ phẳng lì, nàng vội nhảy phốc lên lưng Lận Đàn, ôm chầm lấy cổ chàng, nằng nặc đòi chàng cõng xuống núi.
Tựa vào bờ vai rộng lớn của chàng, Tô Ngọc Dung chưa bao giờ lo sợ mình sẽ ngã, cảm giác hệt như bao lần trước kia vậy.
Lận Đàn cõng nàng, từng bước chân vững chãi trên bãi cỏ chân núi. Nơi này địa thế bằng phẳng rộng rãi, du khách tấp nập, mấy đứa trẻ con nô đùa chạy nhảy, xa xa dưới bờ sông, có vài người đang nhàn nhã buông cần câu.
“Ái chà, đây chẳng phải Tô nương tử sao?”
Một giọng nói quen tai vang lên, Tô Ngọc Dung ngẩng đầu tìm kiếm. Dưới gốc cây cách đó không xa, một người đàn ông trung niên bận bộ quần áo ngắn tay đang tươi cười vẫy tay chào nàng.
Nàng nhận ra ngay người đàn ông này. Đó là vị trưởng quỹ tính toán sổ sách cho một quán rượu mà nàng hay giao hàng ở bến cảng, nổi tiếng là người lanh lẹ. Lão đang ngồi thảnh thơi bên bờ sông, tay cầm cần câu cá.
“Trương sư phó.”
Tô Ngọc Dung cũng lễ phép gật đầu chào lại, nở nụ cười tươi tắn.
Ánh mắt Trương sư phó lướt qua người Lận Đàn đang cõng nàng, phong thái nho nhã ôn hòa, liền buông lời trêu ghẹo: “Tô nương tử mỏi chân rồi à? Bắt phu quân cõng xuống núi thế kia!”
Lão cười giòn giã, hoàn toàn không có ý châm chọc gì.
Hai má Tô Ngọc Dung ửng hồng, e thẹn vô cùng, nhưng tuyệt nhiên không hề hoảng hốt đòi tuột xuống. Nàng chỉ rúc mặt vào sâu hơn nơi hõm cổ Lận Đàn, vòng tay siết chặt hơn, khẽ “dạ” một tiếng, coi như thừa nhận.
Lận Đàn ngoảnh sang, nở nụ cười hiền hậu với người kia, gật đầu nhẹ nhàng mà không nói lời nào, chân vẫn đều đặn bước đi. Những câu đùa vui như thế này, đối với chàng lại ngọt ngào như đường như mật, thậm chí còn mang đến một niềm vui sướng lâng lâng vì được người khác công nhận.
Trương sư phó tinh ý nhận ra, không dám quấy rầy nữa, cười cười vẫy tay rồi lại quay mặt ra sông tiếp tục câu cá.
Ánh nắng chan hòa, gió nhẹ hắt hiu, sườn cỏ ngập tràn nhựa sống. Tô Ngọc Dung tì cằm lên vai Lận Đàn, thả hồn ngắm nhìn những gợn sóng lăn tăn lấp lánh trên mặt sông xa tít tắp.
Bất thình lình, một cơn gió thoảng qua. Đóa hoa nhung đào cài trên tóc nàng, có lẽ vì đường xóc nảy, hoặc cũng có thể do ngọn gió vừa rồi, chợt tuột khỏi búi tóc, rơi “bịch” xuống bãi cỏ cách đó vài bước chân.
“Ôi, rớt mất rồi.” Tô Ngọc Dung thốt lên, “Cái trâm cài đó là Lận Chiêm mua về từ chuyến đi tỉnh thành đấy.”
Lận Chiêm bảo đó là kiểu dáng thịnh hành nhất ở tỉnh thành bây giờ.
Lận Đàn nghe vậy liền dừng bước, quay người lại, nhìn thấy món đồ rơi dưới đất. Chàng khẽ cúi người, định bụng cẩn thận đặt nàng xuống để nhặt lên.
Tuy nhiên, có một bàn tay khác đã nhanh hơn.
Một bàn tay thô ráp, chai sạn vội vã nhặt lấy bông hoa nhung ấy.
Tô Ngọc Dung nhìn theo bàn tay đó, bắt gặp một nữ tử đang dắt một con tuấn mã màu nâu, vận y phục gọn gàng kiểu Hồ, mái tóc buộc cao đuôi ngựa.
Nữ tử trạc tuổi hai mươi lăm, hai mươi sáu, toát lên vẻ oai phong lẫm liệt. Nàng có nước da ngăm đen khỏe khoắn, đôi mắt tinh anh và điềm tĩnh.
Trong tay cầm bông hoa nhung, nàng ngẩng mặt lên, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Tô Ngọc Dung đang vắt vẻo trên lưng Lận Đàn.
Bốn mắt giao nhau, nhịp tim Tô Ngọc Dung bỗng khựng lại, đôi mắt khẽ mở to.
Gương mặt ấy, dẫu đã phai nhạt đi nét ngây thơ thuở bé, dẫu đã thay đổi hoàn toàn so với ngày xưa, nhưng không hiểu sao, một cảm giác thân thuộc đến kỳ lạ dâng lên trong tim nàng, rần rần chảy trong huyết quản.
Lật Thành giao thông đường thủy thuận lợi, tàu bè qua lại tấp nập, thương lái, tiêu cục ra vào như mắc cửi.
Trái tim Tô Ngọc Dung đập loạn nhịp trong lồng ngực, đôi môi mấp máy, một tiếng gọi thân thương chực trào ra khỏi miệng.
Còn người nữ tử dắt ngựa kia, ngay khoảnh khắc chạm ánh mắt nàng, trong đôi mắt tĩnh lặng dường như cũng gợn lên một tia sóng yếu ớt, như mặt hồ phẳng lặng bị ném vào một viên sỏi nhỏ xíu, tạo nên một gợn sóng lăn tăn.
“Đại tỷ, đứng thẫn thờ ra đó làm gì? Đi thôi, còn phải lên đường nữa.”
Phía xa xa, mấy người cùng hội cùng thuyền với nàng ấy đang vẫy tay gọi từ trên đường cái.
Nữ tử quay đầu đáp lại vài câu, Tô Ngọc Dung nghe không rõ.
Nàng ấy quay lại, một lần nữa nhìn Tô Ngọc Dung, nét mặt vẫn bình thản như không, giơ bông hoa nhung trên tay lên, chất giọng không cao: “Vị nương tử này, đánh rơi đồ phải không?”
Nhìn sâu vào đôi mắt bình thản ấy, dòng máu nóng đang sôi sục trong lòng Tô Ngọc Dung cũng dần nguội đi.
Giờ đây mỗi người một phương, cố nhân cũng đã có danh phận mới, cuộc đời mới. Tất cả đều đã trưởng thành, đi trên những con đường hoàn toàn khác biệt. Biết được đối phương vẫn đang sống bình yên trên cõi đời này, sống một cuộc đời có vẻ tốt đẹp, có lẽ như thế đã là đủ rồi.
Cổ họng Tô Ngọc Dung nghẹn lại, nàng nuốt ngược tiếng gọi chực trào ra, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, gật đầu nhẹ nhàng: “Vâng, là của ta, đa tạ nương tử.”
Nữ tử tiến lên vài bước, trao lại bông hoa nhung cho Tô Ngọc Dung.
Khoảnh khắc những ngón tay chạm vào nhau, cảm giác hệt như lúc nhỏ dắt tay nhau đi giữa đồng ruộng, vẫn khô ráp và ấm áp như xưa. Chỉ có điều lần này, một cái chạm lướt qua liền buông tay nhau ra.
“Giữ cho kỹ nhé.”
Nữ tử chỉ buông gọn lỏn hai chữ, rồi dứt khoát quay người, dắt ngựa sải bước đi thẳng. Bóng lưng thẳng tắp, bước chân vững chãi, thoắt cái đã hòa vào dòng người đông đúc và ánh nắng hắt hiu nơi xa.
Tô Ngọc Dung v**t v* đóa hoa nhung tìm lại được, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng đang dần khuất dạng, cho đến khi không còn thấy nữa.
“Sao thế nàng?”
Lận Đàn nhận ra điểm bất thường, khẽ nghiêng đầu, giọng điệu ấm áp hỏi.
Tô Ngọc Dung định thần lại, vùi sâu khuôn mặt vào hõm cổ ấm áp của chàng, cọ cọ thật mạnh. Vòng tay nàng siết chặt hơn, một lúc lâu sau, Tô Ngọc Dung mới thủ thỉ: “Không có gì… Chỉ là, chỉ là ta thấy…”
Nàng ngập ngừng, khi ngẩng đầu lên, viền mắt hơi đỏ hoe, nhưng khóe môi lại cong lên: “Phu quân.”
Tô Ngọc Dung lại vùi mặt vào hõm cổ chàng, giọng êm ái: “Ta chỉ cảm thấy… Hiện tại, ta thực sự rất hạnh phúc.”
Có một mái ấm, một cuộc sống yên bình, tất cả mọi người đều đang sống tốt.
Lận Đàn không hiểu sao nàng lại đột nhiên cảm thán như vậy, nhưng chàng vẫn khẽ ngoảnh đầu, áp má vào má nàng, giọng điệu dịu dàng: “Ừm, ta cũng vậy.”
Tô Ngọc Dung đưa mắt nhìn con đường ngập tràn ánh nắng phía trước, dường như nhìn thấy cả một tương lai tươi đẹp trải dài vô tận.
“Sau này…” Nàng thì thầm: “Chúng ta nhất định sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.”
“Ừm.” Lận Đàn khẽ đáp, bước chân vững chãi tiến về phía trước.
“Cả A Chiêm nữa, chàng ấy sau này cũng sẽ ngày càng tốt đẹp hơn, cùng với chúng ta.”
Tô Ngọc Dung nói thêm một câu.
Bước chân Lận Đàn hơi khựng lại, trầm ngâm một lát.
Gió núi lướt qua, mang theo tiếng cười nói rộn rã của trẻ con từ phía xa, thoang thoảng hơi ẩm của dòng sông.
Cuối cùng, chàng hít nhẹ một hơi, dường như đã hạ quyết tâm, hoặc nói đúng hơn là chấp nhận một hiện thực chẳng thể nào thay đổi. Trong giọng nói pha lẫn một chút bất lực, chàng khẽ “ừm” một tiếng, rồi nói thêm: “Được, tính cả đệ ấy nữa, ba chúng ta nhất định sẽ sống thật tốt.”
Nghe giọng chàng, Tô Ngọc Dung thấy lòng mình như được rót đầy mật ngọt. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ ôm chặt lấy chàng hơn.
Ánh nắng kéo dài hai cái bóng của họ trên mặt đất, hai bóng hình kề sát bên nhau, vững chãi bước về phía trước. Tô Ngọc Dung cúi đầu, nhìn đóa hoa nhung trong tay, nhẹ nhàng đưa tay cài lại nó lên tóc.
– HOÀN TOÀN VĂN –