Chương 1 - Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

🪷 Chương 1: Hồi kinh

🪷 Editor: Thảo Anh


Tiết trời đầu xuân, gió đông vẫn còn mang theo cái lạnh thấu xương, những bông tuyết mỏng manh lất phất rơi.

Một cỗ xe ngựa từ tốn tiến về phía cổng thành. Quan binh canh gác sau khi xem qua công văn, sắc mặt lập tức đổi thay, vội vàng nở nụ cười nịnh nọt: “Thì ra là Lận nhị công tử, mau mau nhường đường.”

Đám đông xung quanh nhanh chóng bị giải tán để nhường lối cho cỗ xe tiến vào thành.

Tô Ngọc Dung không nén nổi tò mò, khẽ nghiêng đầu, lén nhìn qua khe hở của tấm rèm vừa bị gió thổi tung. Sự phồn hoa, náo nhiệt của chốn kinh kỳ lập tức đập vào mắt nàng. Đường phố rộng thênh thang tấp nập người qua lại, xe ngựa sang trọng nối đuôi nhau không ngớt. Cảnh tượng này khác xa hoàn toàn so với những con đường đất lầy lội ở quê nhà nàng.

Trong lúc nàng đang mải mê quan sát, đôi bàn tay đang siết chặt đặt trên đầu gối vì căng thẳng bỗng được ai đó nắm lấy. Một giọng nói ôn tồn, ấm áp vang lên bên tai: “Đừng sợ.”

Tô Ngọc Dung thu ánh nhìn, quay sang người bên cạnh.

Cỗ xe chầm chậm lăn bánh, thân hình nam nhân cũng khẽ đung đưa theo nhịp. Chàng ngồi rất gần Tô Ngọc Dung, tay nắm lấy tay nàng, nụ cười phảng phất trên môi, những lời an ủi cũng nhẹ nhàng, êm ái.

Đó chính là phu quân của Tô Ngọc Dung, Lận Đàn, tự Hy Yến.

Lận Đàn xuất thân từ một gia tộc hiển hách, tính tình thanh tao như ngọc. Dù tuổi còn trẻ nhưng chàng đã nắm giữ chức vụ quan trọng trong triều đình, tiền đồ xán lạn. Dung mạo chàng càng thêm thanh tú, tựa như núi xuân phủ tuyết, lạnh lùng mà thoát tục. Trò chuyện cùng chàng, người ta có cảm giác như đang được tắm mình trong ánh trăng dịu dàng.

Một người như vậy lẽ ra phải có một mối nhân duyên môn đăng hộ đối, tốt đẹp trăm bề, chứ chẳng đến lượt Tô Ngọc Dung.

Nàng không xuất thân cao quý, chẳng có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, cũng không biết xuất khẩu thành thơ.

Tô Ngọc Dung chỉ biết mỗi việc mổ lợn.

Cầm con dao trên tay, nàng có thể thoăn thoắt lóc xương, xẻ thịt một cách dễ dàng.

Hai năm trước, con đường làm quan của Lận Đàn gặp trắc trở, chàng bị giáng chức và đày đến một thị trấn biên ải xa xôi. Chàng vừa mới bước chân vào chốn quan trường, nào đâu biết lòng người hiểm ác. Vừa đến Nhạn Bắc, chàng đã mạnh tay cải cách, kết quả là chuốc lấy sự truy sát của bọn quan lại và ác bá địa phương. Đúng lúc đó, Tô Ngọc Dung đang kéo chiếc xe bò chở thịt lợn về nhà, tình cờ bắt gặp Lận nhị công tử đang chạy trốn trong bộ dạng thảm hại. Thấy chàng đáng thương, nàng đã hất tung chiếc xe bò, đánh ngất đám sát thủ.

Lận Đàn đầu tóc rũ rượi, trên người đầy những vết thương, mất máu quá nhiều, đầu vừa nghiêng đã ngã gục ngay dưới chân Tô Ngọc Dung.

Tô Ngọc Dung vác chàng lên vai, đặt lên xe bò rồi kéo về nhà.

Trong nhà nàng còn vài bộ quần áo cũ của cha, Tô Ngọc Dung vất vả lắm mới thay được bộ quần áo rách rưới trên người Lận Đàn.

Khi tỉnh lại, Lận Đàn mặt đỏ bừng, gượng gạo bước xuống giường, chỉnh lại y phục rồi cung kính chắp tay hành lễ tạ ơn nàng.

Bộ dạng đã thê thảm đến mức đó rồi mà chàng vẫn không quên những lễ tiết rườm rà ấy.

Kể từ đó, Lận Đàn trở thành khách quen tại sạp thịt lợn của nàng.

Tô Ngọc Dung ngây thơ tưởng rằng Lận đại nhân thích ăn thịt lợn, bởi lẽ chàng luôn lấy cớ mua thịt để đến tìm nàng. Nàng còn chu đáo muốn dạy chàng cách dùng dao.

Cho đến một ngày, Lận Đàn mang theo mấy rương sính lễ, chất đầy căn nhà nhỏ bé của Tô Ngọc Dung đến mức không còn chỗ chen chân.

Lận Đàn nói rằng chàng thích nàng. Nàng đã cưu mang chàng lúc trọng thương, lại còn thay y phục, nhìn thấy cơ thể chàng, vì vậy, chàng nhất định phải cưới nàng.

Tô Ngọc Dung có chút bối rối. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt thoáng nét buồn bã của Lận đại nhân vì nàng mãi không trả lời, bộ dạng đáng thương như một chú cún nhỏ bị ướt sũng dưới mưa, nàng lại không nỡ cất lời từ chối.

Tô Ngọc Dung nổi tiếng là người hiền lành, tốt bụng trong thôn. Nàng hầu như chẳng bao giờ tranh cãi với ai. Ngay cả khi bị khách mua hàng cố tình quỵt tiền, nàng cũng chỉ biết đỏ mặt tía tai, lắp bắp đòi lại.

Nói dễ nghe thì là tính tình tốt, nhưng thực chất là nhu nhược, khờ khạo, dễ bị người khác bắt nạt.

Không biết cách từ chối, Tô Ngọc Dung đành gật đầu đồng ý lời cầu hôn của Lận Đàn. Dù sao thì sính lễ của chàng trông cũng rất hậu hĩnh.

Tam thư lục sính, nạp thải thỉnh kỳ, nàng và Lận Đàn cứ thế nên duyên vợ chồng, ân ái mặn nồng, chẳng nỡ rời xa.

Cưới nhau chưa được bao lâu, triều đình truyền thư xuống biên ải, báo tin Lận Đàn được thăng chức, sắp tới sẽ hồi kinh nhậm chức.

Tô Ngọc Dung đành đóng cửa sạp thịt lợn, theo chồng vào kinh. Suốt dọc đường, nàng luôn lo lắng không biết gia đình Lận Đàn có thích mình hay không.

Suy cho cùng, khoảng cách giữa hai người quá lớn. Ngay từ đầu khi Lận Đàn ngỏ ý muốn cưới nàng, Lận gia đã kịch liệt phản đối. Chàng là hình mẫu mẫu mực cho con cháu trong nhà, chuyện hôn nhân đại sự càng được xem trọng. Bậc trưởng bối chỉ muốn tìm cho chàng một cô nương môn đăng hộ đối, thông thạo thi thư lễ nghĩa làm vợ.

Nhưng cuối cùng, Lận Đàn đã cãi lời trưởng bối, kiên quyết cưới nàng.

Nàng nghe người ta nói, những tiểu thư khuê các chốn kinh thành, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Tô Ngọc Dung chẳng am hiểu những thú vui tao nhã ấy, thứ nàng thạo nhất chính là mổ lợn.

Lận Đàn thường khen nàng thao tác thành thạo, lưỡi dao lướt đi giữa những khe xương linh hoạt, chẳng tốn chút sức lực đã có thể xẻ thịt cả một con lợn, chàng chưa từng thấy ai làm được như vậy ở bất kỳ đâu.

Lần nào nghe chàng khen, Tô Ngọc Dung cũng cúi gầm mặt, thẹn thùng. Đây là lần đầu tiên có người mắt sáng rực rỡ, nghiêm túc khen ngợi nàng giỏi giang đến vậy, lại còn nói một tràng dài, khiến nàng ngượng ngùng vô cùng.

Cỗ xe ngựa ngày càng tiến gần đến Lận phủ, lòng bàn tay Tô Ngọc Dung đã rịn mồ hôi. Lận Đàn cúi đầu, nắm lấy tay nàng, dùng khăn tay tỉ mỉ lau đi những giọt mồ hôi ướt đẫm.

“Đừng sợ, có ta ở đây.”

Lận Đàn trầm giọng an ủi: “Phụ mẫu ta mất sớm, Lận gia do thúc phụ quản lý. Người hơi nghiêm khắc, lời nói có thể sẽ khó nghe. Nếu nàng thực sự không thích nơi này, ta sẽ đưa nàng ra ngoài sống.”

Tô Ngọc Dung gật đầu.

Lận Đàn đã từng vài lần kể cho nàng nghe về tình hình gia đình.

Lận gia là một gia tộc lớn, con cháu đông đúc. Phụ mẫu Lận Đàn mất sớm, chàng được thúc thẩm nuôi dưỡng. Tô Ngọc Dung biết chàng còn có một người đệ đệ ruột. Lận Đàn thỉnh thoảng lại nhắc đến cậu ấy, năm nay mới mười sáu tuổi, vẫn đang dùi mài kinh sử. Tính ra, cậu ấy còn kém nàng một tuổi.

Đó là một vị công tử trẻ tuổi chưa lập gia đình.

Cậu ấy là đệ đệ ruột của Lận Đàn. Sau khi phụ mẫu qua đời, đối với chàng, đệ đệ là người thân duy nhất mang cùng dòng máu trên cõi đời này.

Tô Ngọc Dung sợ mình không làm tốt bổn phận của một người tẩu tẩu. Nàng hy vọng sẽ nhận được sự yêu mến và công nhận từ những người thân của chồng.

Khi đến Lận phủ, nàng nhất định phải dò hỏi kỹ càng sở thích của mọi người, đặc biệt là vị tiểu thúc tử này.

Tiếng chuông đồng vang lên từng nhịp, cỗ xe rẽ vào một con ngõ nhỏ, cuối cùng dừng lại trước một cánh cổng sơn son.

Lận gia là một danh gia vọng tộc đã tồn tại hàng trăm năm. Phía trên khung cửa treo hai chiếc đèn lồng cung đình, dải lụa đỏ rủ xuống ngang tầm mắt, khẽ đung đưa trong gió. Những bậc thềm lát đá xanh nhẵn bóng nhưng mép vẫn phẳng phiu, nhìn lướt qua cũng không thấy chút sứt mẻ nào, rõ ràng là ngày nào cũng được quét dọn cẩn thận.

Đám gia đinh dường như đã đợi sẵn ở đó. Nghe tiếng động, họ vội vã tiến lên, khuôn mặt tươi cười niềm nở, cung kính nói: “Là nhị công tử về rồi.”

Tên nọ quay lại hô lớn vài tiếng, cánh cổng lớn mở rộng, hơn chục gia nhân đổ xô ra đón. Cỗ xe ngựa vừa dừng trước cửa rủ hoa, lập tức có ba, bốn ma ma bước tới. Người dẫn đầu chắc hẳn là tâm phúc của một vị chủ tử nào đó, trông tháo vát hơn hẳn những người khác. Bà ta đích thân bước tới vén rèm, miệng cười nói: “Nhị công tử cuối cùng cũng về rồi.”

Lận Đàn ngẩng đầu cười đáp: “Chu ma ma.”

Hai tiểu tư mặc áo ngắn màu nguyệt bạch đặt ghế kê chân xuống. Một bà tử khác đứng đợi sẵn bên cạnh, thấy Lận Đàn nhảy xuống xe trước, bèn quay lại đỡ nữ chủ tử.

Tô Ngọc Dung hoảng hốt, nàng chưa từng thấy cảnh tượng nào phô trương như thế này, ngập ngừng đưa tay ra.

Bà tử cười nói: “Nương tử cẩn thận bước chân, mấy ngày nay rét nàng Bân, tuyết rơi hai đợt rồi, trước thềm trơn trượt lắm.”

Trong lúc nói chuyện, quản gia đã dẫn theo bốn tiểu tư bước ra, đồng loạt tiến đến bưng bê rương hòm phía sau xe. Có một tên tiểu tư định xách chiếc rương sơn son thếp vàng, liền bị quản gia trừng mắt lườm một cái. Đó chắc hẳn là rương đựng đồ trang sức của nữ chủ tử, thường do tỳ nữ thân cận giữ. Nhưng vì Tô Ngọc Dung không có tỳ nữ, nên một ma ma đã giúp nàng xách lên.

Đám hạ nhân đứng chờ dưới hiên đã chuẩn bị sẵn trà nóng. Lận Đàn nắm tay Tô Ngọc Dung bước lên, vài thiếu niên dáng vẻ phú quý vội vã chạy ra đón: “Nhị ca!”

Tô Ngọc Dung đoán chừng đây là các đường đệ, đường muội của Lận Đàn. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng trông chúng khác hẳn lũ trẻ lấm lem bùn đất nơi thôn quê, đứa nào đứa nấy đều toát lên vẻ quyền quý, sang trọng.

Sau khi gọi Lận Đàn, ánh mắt chúng lập tức đổ dồn vào Tô Ngọc Dung đứng bên cạnh. Vẻ kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt, những lời định nói đều nuốt ngược vào trong.

Đây không thể nào là vị nhị tẩu trong truyền thuyết được, sao lại có dáng vẻ thế này.

Rụt rè, sợ sệt, nhan sắc bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Dù khoác trên mình bộ y phục lụa là gấm vóc, vẫn không thể che giấu được vẻ quê mùa, nghèo hèn.

Đám trẻ này vẫn chưa học được cách giấu giếm cảm xúc, sự kinh ngạc và coi thường hiện rõ trên nét mặt.

Tô Ngọc Dung chợt thấy luống cuống.

Thấy vậy, Lận Đàn trầm giọng nói: “Đây là thê tử của ta, nhị tẩu của các đệ, còn không mau chào hỏi?”

Đám trẻ vẫn rất sợ vị nhị ca này, ậm ừ một lúc lâu mới nặn ra được một tiếng từ trong cổ họng: “Nhị tẩu.”

“Mấy đứa này, vừa về đã quấn lấy Hy Yến rồi.”

Lúc này, một vị phu nhân sang trọng, đoan trang cười nói, bước ra từ hành lang. Theo sau bà là hai bà tử và bốn tiểu nha hoàn. Nhìn thoáng qua cũng biết đây là người quản lý nội viện của Lận gia.

Lận Đàn hành lễ với bà: “Tam thẩm.”

Chàng lại nắm lấy tay Tô Ngọc Dung: “A Dung, đây là tam thẩm mà ta đã từng kể với nàng.”

Tô Ngọc Dung bước lên, học theo dáng vẻ của Lận Đàn, cúi người, chắp tay: “Tam thẩm hảo.”

Phu quân từng nói với nàng, chàng được thúc thẩm nuôi nấng, vô cùng kính trọng họ.

Nàng lớn lên ở chốn thôn dã, không am hiểu những lễ tiết chốn kinh kỳ, dù có cố gắng bắt chước cũng không thể làm tốt được.

Tô Ngọc Dung không biết nói những lời hoa mỹ, nàng mím môi, nghĩ ngợi hồi lâu mới buông ra một câu: “Tam thẩm trông thật, thật trẻ, cứ như mới mười mấy tuổi vậy.”

Nghe qua tưởng chừng như một lời khen ngợi, nhưng vị phu nhân này đã ngoài bốn mươi, trưởng nữ đã lấy chồng sinh con, tiểu nhi tử cũng đã thành gia lập thất. Dù có bảo dưỡng tốt đến đâu cũng không thể trẻ trung như nàng nói, mới mười mấy tuổi. Vừa nghe đã biết là nịnh nọt, mà nịnh cũng chẳng đúng chỗ.

Viên Kỳ cười ngoài mặt nhưng trong lòng thì không, dò xét thiếu nữ trước mặt.

Trong bức thư gửi về kinh, Nhị lang từng nhắc đến tiểu thê tử này.

Không cha không mẹ, nghe nói được một người đồ tể nhặt về nuôi. Sau khi người đồ tể qua đời, tiểu nha đầu này liền kế thừa sạp thịt của cha nuôi, lấy việc mổ lợn làm kế sinh nhai.

Dung mạo tầm thường, khuôn mặt tròn trịa trẻ con. Đôi mắt trong veo như nai con chất chứa vẻ rụt rè, sợ sệt cùng sự hoang mang khi mới đặt chân đến chốn lạ lẫm. Đường nét trên khuôn mặt nhạt nhòa, không đến nỗi khó nhìn, nhưng cũng chẳng đẹp đẽ gì, miễn cưỡng được xem là thanh tú. So với các tiểu thư khuê các chốn kinh thành thì còn kém xa.

Lại nhìn đến dáng vẻ, càng không có điểm gì nổi bật. Tư thế cứng đờ, không được thon thả, yểu điệu. Bàn tay thô ráp, chai sạn vì quanh năm cầm dao.

Tuy nhiên, khác với những thiếu nữ khác, sắc mặt nàng hồng hào. Dù không có dáng vẻ thanh thoát, yểu điệu như tiên giáng trần, nhưng ít nhất cũng toát lên vẻ khỏe mạnh, tràn đầy sức sống.

Viên Kỳ muốn tìm một điểm nào đó để khen ngợi nhằm giữ lễ tiết, nghĩ ngợi hồi lâu, đành nói: “Quả là một đứa trẻ… tràn đầy sinh khí.”

Tô Ngọc Dung tưởng bà đang thật lòng khen ngợi mình, khóe môi khẽ cong lên, ngẩng mặt cười đáp lại, ánh mắt đầy chân thành.

Viên Kỳ lập tức nghẹn lời.

Đứa trẻ này dường như không phân biệt được lời khen tiếng chê, chẳng có chút tâm cơ nào, lại còn có thêm một khuyết điểm: Không được thông minh cho lắm.

Lận Đàn nắm chặt tay Tô Ngọc Dung, lên tiếng giải vây: “Tam thẩm, A Dung mới đến kinh thành, nhiều chỗ còn chưa quen thuộc, nếu có gì thất lễ, mong thẩm lượng thứ.”

Viên Kỳ mỉm cười: “Ta biết rồi.”

Dù sao cũng là chủ mẫu của một gia tộc lớn, bà vẫn biết giữ thể diện, không để lộ sự yêu ghét ra mặt. Bà mời hai người vào trong nhà chính.

Hôm nay là ngày Nhị lang trở về, trong phủ đã sớm chuẩn bị yến tiệc tẩy trần cho hai phu thê. Lận gia đông người, nhà chính đã chật kín.

Tô Ngọc Dung có chút sợ hãi.

Bình thường nàng ít khi tiếp xúc với người lạ, đều là bà con xóm giềng quen biết, nhưng với người nhà Lận gia, nàng chỉ được nghe qua lời kể của phu quân.

Mọi người đồng loạt đứng dậy chào đón.

Lận Đàn nắm tay nàng, lần lượt giới thiệu từng người. Chàng gọi thế nào, nàng cũng gọi theo như thế.

Nam nhân ngồi ở vị trí chủ tọa sắc mặt nghiêm nghị, không hề nở nụ cười. Đám trẻ con ồn ào vừa bước vào nhà liền lập tức im bặt.

Lận Đàn nói, đây là thúc phụ của chàng, Lận Tam gia, người nắm quyền quản lý gia tộc Lận thị.

Tô Ngọc Dung vốn nhát gan, lúc này cũng chỉ đành cắn răng đối phó với tình huống này, bước lên hành lễ.

Lận Tam gia nhạt nhẽo liếc nàng một cái, “ừ” một tiếng.

Bàn tay giấu trong tay áo của Tô Ngọc Dung bất giác siết chặt lại, vẻ mặt có chút sượng sùng.

Lúc này, một hạ nhân bẩm báo với Viên Kỳ rằng yến tiệc đã bày biện xong xuôi. Viên Kỳ liền tươi cười mời mọi người qua đó.

Trên đường đi, Lận Đàn cúi đầu, nhỏ giọng nói với Tô Ngọc Dung: “Thúc phụ ta là người như vậy đấy, rất nghiêm khắc. Người đối xử với ai cũng thế, không phải cố tình nhắm vào nàng đâu, đừng sợ.”

Tô Ngọc Dung khẽ đáp: “Thiếp không sao.”

Nàng ngoan ngoãn đi theo chàng. Vừa nãy ở tiền sảnh, Lận Đàn đã giới thiệu tất cả mọi người cho nàng, nhưng Tô Ngọc Dung vẫn cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó.

Nàng đưa mắt nhìn về phía trước, chợt nhớ ra, đệ đệ của Lận Đàn đâu rồi? Chàng không phải có một người đệ đệ sao? Tại sao vừa nãy ở tiền sảnh không thấy?

Đi qua cánh cổng nguyệt môn là đến nơi thiết yến. Trước khi ngồi xuống, Lận Đàn đột nhiên lên tiếng hỏi: “Đúng rồi, A Chiêm đâu?”

Chàng vừa dứt lời, không khí náo nhiệt của bữa tiệc bỗng chốc trầm xuống, nụ cười trên môi mọi người cũng có phần gượng gạo.

Cuối cùng, vẫn là Viên Kỳ lên tiếng giải vây: “Thất lang vẫn đang ở biệt viện. Chắc là hạ nhân sơ suất, quên sai người báo tin con đã về cho nó.”

Bà quay người, sai một tiểu tư: “Mau đi gọi Thất công tử đến đây.”

“Dạ.”

Tô Ngọc Dung ngồi nép sát vào Lận Đàn, kinh ngạc trước những món sơn hào hải vị bày biện trước mắt.

Thật nhiều, thật thịnh soạn! Bày la liệt khắp mặt bàn, vượt xa sức ăn của ngần này người, làm sao mà ăn hết được.

Lận Đàn gắp thức ăn cho nàng, thấy ánh mắt nàng sáng rực, dán chặt vào đĩa thịt, chàng khẽ mỉm cười, ghé tai nói nhỏ: “Nàng muốn ăn gì? Cứ nói với ta.”

Tô Ngọc Dung cụp mắt xuống, ngượng ngùng kể tên vài món hơi xa tầm tay.

Lận Đàn gắp thức ăn cho nàng. Nàng không thể xen vào cuộc trò chuyện của người Lận gia, toàn những chuyện công vụ, triều chính mà nàng chẳng hiểu gì, đành ngồi im lặng một bên ăn cá.

Lận Đàn vừa đáp lời thúc phụ, vừa cẩn thận gỡ xương cá, gắp thịt vào bát cho nàng.

Một lúc sau, tên tiểu tư được Viên Kỳ sai đi đã quay trở lại, lớn tiếng bẩm báo: “Thất công tử đến rồi ạ.”

Tiếng nói cười của mọi người chợt im bặt, bức rèm cửa được vén lên. Tô Ngọc Dung nhả xương cá, ngẩng mặt lên khỏi đĩa thức ăn, tò mò nhìn về phía cửa.