--- Chương 10 ---
Ta cứ ngỡ tin tức này sẽ khiến đại nương mừng đến phát khóc.
Thế nhưng người chỉ bình thản "ồ" một tiếng.
Ta không dám tin, "Người không tò mò ư?"
Người không hiểu, "Tò mò cái gì?"
"Chàng ấy còn sống! Hơn nữa còn trở thành Đại tướng quân!"
Người ngáp một cái, quay đầu đi vào trong nhà.
"Chẳng phải ban đầu con đã nói rồi sao? Nó không chếc, hơn nữa rất có bản lĩnh."
Để lại ta đứng ngây người tại chỗ, đại nương quả là đại nương, quả không hổ là người từng trải.
Nếu không thì sao ngay cả đồ từ trong cung ra cũng nhận ra?
Đại nương an ủi ta, "Thằng nhóc đó thuở đó không từ mà biệt, có lẽ thật sự chẳng còn nhớ chúng ta nữa rồi."
Ta nuốt nước bọt, "Thế chàng có còn ghi hận chuyện con c**ng b*c chàng không?"
Đại nương im lặng một lát, "Con cái đã có rồi, con cưỡng nó hay nó cưỡng con, có khác gì đâu?"
Ta nghĩ nửa ngày, mà lại cảm thấy rất có lý.
Thế nhưng ta lại không chú ý đến, tiền đề của câu nói này là, "con cái đã có rồi."
Nếu Trình Cảnh muốn giành con với ta, ta chắc là không tranh lại.
Thế nhưng, có lời nói này của đại nương, ta lại yên lòng.
Cuối cùng cũng không còn cả ngày đeo mặt sa nữa.
Trần Nương Tử vừa nhìn thấy ta, liền nhướng mày với ta.
"Ngọc Nương Tử, mặt muội khỏi nhanh đến vậy, chẳng lẽ là đã uống linh đan diệu dược?"
Ta vờ như không hiểu lời trêu chọc trong đó.
Vào buổi trưa, ngoài cửa lắc lư chậm rãi đi tới một hàng người.
Người đi đầu chính là vị công tử hôm nọ gặp ở hiệu sách, còn một người khác... ta vội vàng không chậm trễ từ trong lòng lấy ra mặt khăn đeo lên.
--- Chương 11 ---
Vô cùng mừng rỡ vì mình nhát gan, không để quên mặt khăn ở nhà.
Một hàng người dừng lại trước cửa tiệm của ta.
Vị công tử kia gõ gõ mặt bàn, "Đậu Hoa Nương Tử? Hai chén đậu hoa."
Ta mắt mở trừng trừng nhìn thấy hắn và Trình Cảnh ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ đó.
Trong lòng ta kêu khổ không ngớt, trên tay lại thuần thục chuẩn bị những chén đậu hoa trắng nõn.
Mang hai chén đậu hoa đặt lên bàn, ta hận không thể vùi đầu vào ngực.
Bên tai bỗng truyền đến một giọng nói trầm thấp, "Ta không cần hành lá..."
Rồi sau đó im bặt.
Thuở đó chỉ sống chung vài tháng, ta vẫn nhớ chàng không ăn hành lá.
Vị công tử bên cạnh ho một tiếng, "Đậu Hoa Nương Tử chẳng lẽ có thuật đọc tâm? Hay là biết xem tướng? Ngay cả thói quen của khách cũng đoán được."
Trình Cảnh lại đã mất kiên nhẫn, "Câm miệng đi! Chẳng phải là tuần tra phố xá sao? Sao lại mang ta đến đây ăn đậu hoa?"
Ngoài cửa đông người như vậy, ta rảnh rỗi không việc gì làm.
Lại múc thêm vài chén, đưa ra phía trước.
"Quân gia, có dùng không?"
Có vài người đẩy qua đẩy lại, không dám nhận, trong nhà truyền ra một tiếng.
"Đến giờ ăn rồi."
Mấy người này lúc đó mới nhận lấy, ta liếc nhìn hai vị đại Phật bên trong.
Trong lòng tựa như có một đống lửa đang thiêu đốt.
Cuối cùng cũng đợi được hai người họ đặt đũa xuống, ta cúi đầu thu dọn.
Âm thanh ma quái của vị công tử kia lại truyền đến, "Ngọc Nương Tử, ban trên mặt của muội vẫn chưa khỏi sao?"
Ta giật mình, vô thức ngẩng đầu lên.
Hắn mỉm cười, "Hứa huynh cố ý tìm ta xin thuốc, không may trong tay ta không có, đành tìm Trình tướng quân xin một bình."
Một ánh mắt đầy áp lực nhìn tới, ta vội cúi đầu.
Trình Cảnh lạnh giọng nói, "Ngươi không phải nói ngươi bị ngã ư? Mới tìm ta xin thuốc?"
Sắc mặt vị công tử kia xanh đỏ đan xen, ta thừa cơ lùi sang một bên.
Thật nực cười.
Khóe môi ta còn chưa kịp hạ xuống, người kia lại hỏi:
"Ngọc Nương tử? Tẩu tử từng ở thành Lâm Xuyên ư?"
Vị công tử kia cũng liếc nhìn ta, đôi mắt đào hoa tràn đầy ý cười.
Thì ra, nụ cười sẽ không biến mất, chỉ là chuyển dời.
Ta rũ mắt giải thích, "Không có, chỉ là tổ tiên của người nhà ta ở đó."
Hai người để lại một nén bạc rồi rời đi, rất hào phóng.
Ta thở phào nhẹ nhõm, vị công tử kia quay đầu lại mỉm cười với ta.
"Ngọc Nương tử, mai ta lại đến chiếu cố việc làm ăn của tẩu tử."
--- Chương 12 ---
Ta luôn cảm thấy vị công tử này sinh ra là để khắc ta.
Mỗi lần gặp mặt, ta đều chẳng có được điều gì tốt đẹp.
Ta kể chuyện này cho Đại Nương, nàng nhíu mày hỏi ta:
"Ngọc Nương, rốt cuộc con sợ A Cảnh điều gì?"
Sợ hắn điều gì? Dường như rất nhiều, dường như cũng không quá nhiều.
Ta bưng chén nước mơ xanh, suy nghĩ hồi lâu.
"Sợ hắn hận con vì khi ấy đã khiến hắn chịu nhục, ghi thù đến tận bây giờ."
"Sợ hắn oán con sinh ra An Nhi, càng sợ hắn tranh giành An Nhi với con."
Nói cho cùng, so với việc hắn oán hận chúng ta, ta càng sợ hắn ỷ quyền thế mà cướp đi An Nhi.
Trên trời, vầng trăng tròn vành vạnh, ánh nguyệt thanh khiết rải đầy cành cây.
Đại Nương đốt hương nến, từng tờ tiền giấy được đặt vào chậu than dưới gốc cây hòe.
Mỗi năm vào thời điểm này, Đại Nương đều phải cúng bái nương thân đã khuất của Trình Cảnh.
Nói rằng nàng chếc thật đáng thương, nguyện kiếp sau đầu thai vào một gia đình tốt.
Ta muốn hỏi thêm, nhưng Đại Nương đã giữ kín như bưng.
Chẳng mấy chốc, nàng đã đỏ hoe mắt trở về phòng.
Nàng quay đầu nói với ta: "Tối nay cứ để Tiểu An ngủ cùng lão bà tử này nhé."
Ta gật đầu, tìm một chiếc quạt nan ngồi hóng mát trong sân.