Chương 2 - Ngọc Nương Tử

Ngọc Nương Tử

Giây tiếp theo, cả sân tràn ngập tiếng gầm của ta.

"Trình Tiểu An!!!"

Đại Nương nghe tiếng vội chạy ra, ôm bé con vào lòng.

Khóe miệng nén cười, vừa dỗ ta vừa dỗ nó.

Không nhịn được nói: "Ngọc Nương, con nếu không muốn nó ăn, lần sau đừng mang về nữa."

"Cái bánh thịt kia là người ta cho, còn cái bánh ngọt này..."

"Dù sao đi nữa, ta cũng không chiều cái tính đỏng đảnh này của nó."

Buổi tối, trong lúc mơ màng, người trong lòng kéo kéo vạt áo của ta.

"Nương thân, An Nhi biết lỗi rồi."

Ta mượn ánh trăng nhìn nó một cái, vỗ vỗ lưng nó.

Một lát sau, nó liền cong khóe môi ngủ th.i.ế.p đi.

Ta lại nghĩ đến lời Đại Nương nói ban ngày.

Tại sao ta cứ không nhịn được mang bánh ngọt về cho nó nhỉ?

Chắc là do hồi nhỏ ta sống quá khổ, nên không nhịn được muốn cho con mình ăn một chút đồ ngọt.

Nếu không phải gia đình quá nghèo, ta cũng sẽ không bị một giỏ bánh màn thầu bán cho cha của Trình Tiểu An.

Từ khi ta có ký ức, gia đình luôn nghèo đến mức không có gì mà ăn.

Năm anh chị em, trên có hai tỷ tỷ, một ca ca, ta đứng thứ tư, sau còn có một đệ đệ.

Hai tỷ tỷ đến tuổi liền gả cho người ta.

Nói là gả, không bằng nói là bán.

Bởi vì những nhà có tiền không vừa mắt chúng ta.

Những người kém hơn chúng ta căn bản không có bạc để cưới vợ.

Đại tỷ ta đến thôn bên cạnh, đổi lấy một con gà, ngày ngày bị mẹ chồng giày vò.

Nhị tỷ ta sinh ra đã đẹp, làm tiểu th.i.ế.p cho viên ngoại trong trấn, ngày ngày bị chủ mẫu chèn ép.

Đến lượt ta, tướng mạo trung quy trung củ, làm việc nhanh nhẹn.

Gia đình nuôi ta đến mười lăm tuổi, cho đến khi ca ca muốn cưới vợ, không thể đợi thêm được nữa.

Cả nhà bàn bạc, nghe nói nhà thợ săn mới chuyển đến thôn ba năm trước đang tìm người xung hỉ.

Một bọc liền đem ta đưa đi.

Đổi lấy một giỏ bánh màn thầu bột mì trắng, thứ này đối với mỗi gia đình đều là của hiếm.

Nhà vị tẩu tử chưa cưới kia liền bị mua chuộc.

Một giỏ bánh màn thầu bột mì trắng đã bán ta đi, cưới nàng ta về.

Không còn cách nào khác, mạng người chính là rẻ mạt đến vậy.

Đến nhà thợ săn ta mới biết, vị thợ săn kia bị thương khi đi săn, ốm liệt giường không dậy nổi.

Mẹ già trong nhà lo lắng nên nảy ra ý định xung hỉ, thực ra là muốn có người chăm sóc hắn.

Cuộc sống ở nhà thợ săn so với cuộc sống ta từng trải qua quả thực một trời một vực.

Trước kia một ngày hai bữa, bữa nào cũng cháo rau rừng.

Bây giờ một ngày ba bữa, bữa nào cũng cơm trắng.

Ta thậm chí còn nghi ngờ mình có đang mơ không?

Cho đến khi vị thợ săn kia tỉnh lại, đôi mắt như sao lạnh, nhìn chằm chằm vào ta khiến lòng ta thót lại.

Thực ra, ta đã gặp không nhiều người, hắn là người đẹp trai nhất.

Chỉ là cả người luôn tỏa ra một khí lạnh.

Ta nhớ đến hồi trước đi tìm rau rừng ở núi sau, nhìn thấy cảnh hắn một mũi tên bắn trúng con lợn rừng.

Cả người run rẩy, chân không tự chủ mềm nhũn.

Hắn nhìn ta nửa ngày, ngoắc ngoắc ngón tay với ta.

"Ngày mai ngươi cứ về nhà đi."

Ta nghe vậy lòng kinh hãi, thậm chí không để ý đến bàn tay bị thương của hắn đã giơ lên.

Ra khỏi cửa, Đại Nương thấy mắt ta đỏ hoe.

Thở dài một tiếng, "Đi hay ở tùy con, chỉ cần con nghĩ cách thuyết phục hắn."

Ta tiếp tục ở lại thêm vài ngày, bưng trà rót nước, cẩn thận hầu hạ hắn.

Chỉ cần hắn không kiên nhẫn, ta liền lén lút chạy ra ngoài.

Ngày nọ nhị tỷ lại đến tìm ta, kéo ta ra ngoài đi vòng quanh thôn mấy vòng.

Nàng mặc lụa là gấm vóc, sắc mặt lại không được tốt lắm.

Khi mặt trời sắp lặn, ta cuối cùng không nhịn được hỏi:

"Nhị tỷ, có chuyện gì vậy?"

Nàng ấp úng kéo ta đến dưới gốc cây, "Ngọc Nương, muội có muốn làm tiểu th.i.ế.p cho viên ngoại không?"

Ta sững sờ, nàng mặt trắng bệch.

"Tháng trước ta vừa sảy thai, vẫn chưa nói với gia đình."

Ta nghe vậy lòng kinh hãi, vội nắm lấy tay nàng.

"Tỷ vừa sảy thai, không lo dưỡng thể, chạy ra đây làm gì?"

Nàng lại gạt nước mắt, "Vốn nói là thai nam, lão gia cũng vui mừng, bây giờ lại ghét ta vô cùng."

"Ngọc Nương, muội giúp ta đi."

Lòng ta đột nhiên chùng xuống, không hiểu sao nói:

"Giúp thế nào?"

Nàng nhét vào tay ta một gói thuốc, "Tỷ biết muội chắc chắn còn chưa thành chuyện với vị thợ săn kia, cho dù đã thành cũng không sao, thuốc này là thuốc trợ hứng, đến lúc đó muội bỏ thuốc này vào đồ ăn của lão gia, cũng có thể lừa gạt qua được..."

Ta càng nghe càng kinh hãi, "Nhưng... ta đã bị bán cho thợ săn họ Trình rồi mà."

Nàng lắc đầu, đảm bảo với ta.

"Không sao đâu, hắn không dám chọc giận viên ngoại đâu."

"Muội vào phủ, nhị tỷ sẽ giúp muội, sinh một đứa con chúng ta có thể đứng vững gót chân rồi."

Nhưng ta căn bản không muốn làm tiểu th.i.ế.p gì cả, ta thà ở nhà thợ săn làm một nha hoàn.

Huyết khí dâng trào, ta đẩy nàng ra rồi chạy về nhà.

Đương nhiên, là nhà của thợ săn.

Giữa bữa tối, trong lòng ta thấp thỏm không yên, Trình Cảnh nghi ngờ nhìn ta vài lần.

"Đã nghĩ thông rồi sao? Muốn về nhà à?"

Đại Nương cũng ngừng đũa nhìn ta một cái.

Ta cúi đầu, từng hạt cơm đưa vào miệng, bát cơm ngày thường thơm ngọt hôm nay lại có chút đắng chát.

Trước mặt đột nhiên đưa tới một đĩa thịt xào ớt.

"Ăn đi! Ngày kia hẵng đi cũng được."

Ta nhìn hắn vài lần, đột nhiên nảy ra một chủ ý.

Ta nghĩ, đó có lẽ là chuyện đê tiện nhất ta từng làm trong đời.

Lợi dụng lúc Trình Cảnh chưa hồi phục, hạ dược hắn, rồi cưỡng chiếm hắn.

Vẫn nhớ ánh mắt như muốn giếc người của hắn vào ngày hôm sau.

Không nghe lời khuyên ngăn của Đại Nương, hắn thu dọn hành lý rồi rời đi.