Chương 73 - Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 73

Chúng ta lựa chọn đi con đường của riêng mình, kết cục chắc chắn sẽ vô cùng rực rỡ


Đầu tháng Năm, trong không khí đã phảng phất hương vị của mùa hè. Khuôn viên Đại học Kinh Bình được phủ xanh rất tốt, những hàng cây long não và cây dương xanh um tươi tốt, cả một bức tường dây thường xuân mang sắc xanh mướt mát mắt.

Kỳ thi Phiên tòa giả định Luật quốc tế Jessup ngày một cận kề, Chu Úc Đinh càng lúc càng bận rộn, mấy ngày nay Khương Di cũng không có thời gian ở bên cạnh anh.

Sáng sớm hôm nay vừa thức dậy, Khương Di đã cảm thấy trong người không được thoải mái. 

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô buồn bã ỉu xìu bước ra khỏi phòng vệ sinh. 

Thẩm Tiếu Tiếu thấy sắc mặt cô không ổn liền vội vàng hỏi: “Cậu sao thế?”

“Tớ bị đau đầu.”

Buổi sáng Giang Nhiễm và Lý Bảo Châu đều có môn tự chọn nên đã ra ngoài từ sớm. 

Khương Di tuy không có tiết, nhưng cô đã hẹn với Chu Úc Đinh cùng đi tự học, tình hình này xem ra đại khái là không đi được rồi.

Thẩm Tiếu Tiếu đề nghị: “Hay là tớ đưa cậu xuống phòng y tế của trường nhé?”​5°C rồi, không còn sốt nữa.

“Không sao đâu, tớ nằm nghỉ một lát xem thế nào đã.”​Pháp luật là vũ khí để bảo vệ chính nghĩa, chứ không phải là công cụ để trục lợi.

“Được rồi, lát nữa nếu vẫn không đỡ thì nhớ gọi tớ đấy.” Thẩm Tiếu Tiếu dặn dò xong lại leo lên giường tiếp tục cày phim.​Thẩm Tiếu Tiếu đề nghị: “Hay là tớ đưa cậu xuống phòng y tế của trường nhé?

Khương Di ngồi thẫn thờ trên ghế tầm mười phút, đầu càng lúc càng đau như búa bổ, thần trí váng vất. 

Cô cảm thấy cơ thể mình có lẽ đang phát sốt, cuối cùng đành bất đắc dĩ nhắn cho Chu Úc Đinh một cái tin:【Em bị đau đầu quá, không đi tự học cùng anh được rồi.】​”If there are cracks in the world, then I will become the one who repairs it.

Chu Úc Đinh lập tức gọi điện thoại lại, giọng điệu có phần lo lắng và vội vã: “Em bị ốm à?”​”Ồ ——” Khương Di ngoan ngoãn há miệng ăn thìa cháo anh đút, rồi trêu: “Chu Úc Đinh, anh bị lụy tình nặng rồi đúng không?

“Ừm, tối qua lúc tắm đột nhiên bị mất nước nóng, tớ dội tạm nước lạnh nên giờ có vẻ bị phát sốt rồi.” Cô sụt sịt mũi nói: “Thẩm Tiếu Tiếu định đưa em xuống phòng y tế. Tiết ba tiết bốn anh chẳng phải có lớp sao? Không cần qua đây đâu…”​”Vẫn chưa biết nữa, kết quả xét nghiệm ADN vẫn chưa có.

Cô còn chưa nói hết câu đã bị Chu Úc Đinh ngắt lời: “Mặc thêm áo vào rồi xuống lầu đi, anh đưa em đi.”​Ngồi thêm một lát, hai người đứng dậy ra về.

Có Chu Úc Đinh đồng hành, Thẩm Tiếu Tiếu liền không cần đi theo nữa. 

Lúc Khương Di sửa soạn xong xuôi bước xuống lầu, Chu Úc Đinh đã đứng đợi sẵn ở đó.​Chu Úc Đinh: “Tầm nửa tháng, chắc chắn sẽ về kịp.

Anh tiến lại gần, đưa tay sờ lên trán Khương Di kiểm tra nhiệt độ rồi hỏi: “Em tự đi được không? Hay là để anh cõng?”​Thế là, cô liền làm theo lời Chu Úc Đinh, gửi đi một tin nhắn cho chủ bài đăng.

“Cũng chưa đến mức yếu ớt thế đâu.” Khương Di buồn cười đáp.​Khương Di nhíu mày: “Ông ấy bị làm sao thế ạ?

Đến phòng y tế, làm thủ tục đăng ký rồi vào khám, cặp nhiệt độ báo 39.1°C, quả nhiên là sốt cao, bác sĩ chỉ định cô phải truyền dịch.​Liệu có về kịp trước ngày sinh nhật anh không?

Buổi sáng người đến truyền dịch không nhiều, trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh. 

Lúc cô đang truyền, Chu Úc Đinh mượn đâu được một chiếc chăn mỏng đắp lên người cho cô, rồi chạy đi mua đồ ăn sáng.​”

Bữa sáng là một phần cháo bí đỏ thơm phức. Chu Úc Đinh mở hộp ra, chu đáo múc từng thìa đút cho cô ăn.​Sau đó, Khương Di được cô út gọi riêng ra một chỗ.

Khương Di khẽ bảo: “Anh mau đi học đi, em tự ăn được mà.”​Mọi người lần lượt luân phiên nhau trả lời.

Chu Úc Đinh khẽ “chậc” một tiếng: “Bạn gái à, em đừng có hiểu chuyện quá mức như thế được không.”​Thế nhưng sau này khi căn bệnh của cô đã khỏi hẳn, Khương Hạo Thành vẫn cứ dửng dưng không chịu về nhà như cũ.

“Ồ ——” Khương Di ngoan ngoãn há miệng ăn thìa cháo anh đút, rồi trêu: “Chu Úc Đinh, anh bị lụy tình nặng rồi đúng không? Đến cả giờ học cũng bỏ.”​Trong khoảng thời gian đó, Chu Úc Đinh phải vượt qua rào cản về việc lệch múi giờ, ban ngày liên tục tham gia hết vòng đấu bảng này đến vòng loại trực tiếp khác, ban đêm sau khi cùng các thành viên trong đội thảo luận xong chiến thuật cho ngày hôm sau, anh lại tranh thủ từng giây từng phút gọi video call cho bạn gái.

Chu Úc Đinh lý sự một cách vô cùng chính đáng: “Ừm, giờ em mới biết à?” Anh lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau khóe miệng cho Khương Di rồi bảo: “Bạn gái bị ốm thế này thì anh còn tâm trí đâu mà ngồi nghe giảng nữa, anh xin nghỉ rồi.”​”

Quả nhiên, đích thị là một kẻ lụy tình chính hiệu.​Trong đó có một câu hỏi đặt ra là: “Trong lần đoạt giải quán quân này, người mà bạn muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất là ai?

Hộp cháo bí đỏ Khương Di ăn một nửa, nửa còn lại do Chu Úc Đinh giải quyết nốt. Sau khi ăn xong, Khương Di tựa đầu vào người Chu Úc Đinh thủ thỉ trò chuyện.​”Quỹ từ thiện Hướng Dương á?

“Cuộc thi anh đang chuẩn bị có phải sắp bắt đầu rồi không?”​Hai bên lời qua tiếng lại, ai cũng cho là mình đúng, cư dân mạng lúc này cũng chia làm hai luồng ý kiến trái chiều nhau.

Chu Úc Đinh một tay ôm lấy cô, tay kia vẫn lật xem tài liệu chương trình học, đáp: “Ừm, phỏng chừng tuần sau là xuất phát rồi.”​Cô gật đầu: “Vâng, được.

Cuộc thi Jessup được tổ chức tại Washington, hằng năm cứ vào tầm tháng Năm là sinh viên các trường đại học lớn sẽ lên đường sang đó tham dự. 

Khương Di nhẩm tính ngày tháng rồi hỏi: “Đi tầm mấy ngày? Liệu có về kịp trước ngày sinh nhật anh không?”​Trong lòng Khương Di dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp, cô ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, để mặc cho Chu Úc Đinh tỉ mẩn buộc lại dây giày cho mình.

Sinh nhật năm ngoái do hai người vừa mới thi đại học xong nên không có cơ hội ở bên nhau, năm nay Khương Di không muốn lại bỏ lỡ nó một lần nữa.​”

Chu Úc Đinh: “Tầm nửa tháng, chắc chắn sẽ về kịp.” Anh khẽ nhướng mày, nhìn cô đầy ẩn ý: “Sao thế? Năm nay định tặng quà sinh nhật gì cho anh đây?”​Chu Nghiên vì muốn rèn luyện năng lực cho con trai nên đã giao toàn bộ mảng hỗ trợ pháp lý của quỹ cho Chu Úc Đinh quản lý.

Nói thật, chuyện quà cáp Khương Di vẫn chưa nghĩ ra được cái gì cụ thể cả. 

Cô bỗng ngẩng đầu lên hôn nhẹ một cái vào môi Chu Úc Đinh rồi tinh nghịch bảo: “Tặng anh cái này có được không?”​Chu Úc Đinh đi lấy cho cô một ly nước ấm, lặng lẽ ngồi bên cạnh bầu bạn cùng cô, không hỏi thêm lời nào nữa.

Chu Úc Đinh ngẩn người ra một thoáng. 

Cô gái nhỏ này lá gan càng ngày càng lớn rồi, giờ còn dám ngang nhiên trêu chọc anh giữa thanh thiên bạch nhật thế này.​thực sự là vô cùng cẩu huyết, nhưng trong giới hào môn thì những chuyện cẩu huyết như vậy chưa bao giờ thiếu.

Yết hầu Chu Úc Đinh khẽ chuyển động, nụ cười mang theo thâm ý: “Nếu chỉ tặng mỗi cái này thôi thì e là chưa đủ đâu nhé.”​”Em có buồn không?

“Ồ —— thế để em nghĩ lại xem sao.”​”

Do cơ thể đang phát sốt nên rất dễ bị mệt, Khương Di nghĩ ngợi một hồi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Không biết đã ngủ bao lâu, đến khi tỉnh lại thì chai nước đã truyền xong và kim cũng đã được rút ra, Chu Úc Đinh đang nhẹ nhàng dùng bông ấn giữ miệng vết thương cho cô.​…

Chu Úc Đinh nói: “Nhiệt độ hạ xuống còn 37.5°C rồi, không còn sốt nữa. Để anh đưa em về căn hộ Thủy Chi Quận ngủ một giấc nhé?”​Trên đường đi, Khương Di lướt điện thoại thì vô tình đọc được một bài đăng trên Weibo.

Tiết học buổi chiều Khương Di đã xin nghỉ phép, nếu quay về ký túc xá nằm thì cô lại sợ làm ảnh hưởng đến các bạn khác, thế nên hai người đứng dậy chuẩn bị sang Thủy Chi Quận. 

Đúng lúc này, điện thoại của Khương Di bỗng vang lên báo có cuộc gọi đến.​Cảm giác đó giống như một ngọn núi lớn bấy lâu nay đè nặng trên vai đột nhiên biến mất, nhưng cô lại không hề cảm nhận được sự nhẹ nhõm, thanh thản.

Người gọi đến cho cô hóa ra lại là cô út của cô, em gái của Khương Hạo Thành. 

Khương Di thoáng ngẩn người. 

Cô và những người thân bên họ nội của Khương Hạo Thành vốn không hề thân thiết, ngoại trừ những dịp lễ Tết ra thì ngày thường cơ bản là chẳng bao giờ qua lại với nhau.​Khương Hạo Thành đang nằm trên giường bệnh, trên người cắm chằng chịt các loại ống truyền và thiết bị máy móc y tế, xung quanh giường là một nhóm người thân họ hàng đang túc trực.

Khương Di cảm thấy kỳ lạ không biết có chuyện gì, liền bấm nút nghe: “Alo, cô út.”​Chu Úc Đinh một tay ôm lấy cô, tay kia vẫn lật xem tài liệu chương trình học, đáp: “Ừm, phỏng chừng tuần sau là xuất phát rồi.

“A Di à? Bố cháu vừa gặp chuyện rồi, hiện tại tình hình vô cùng nguy kịch, cháu mau đến bệnh viện Nguyên Đồng một chuyến đi.”​Mâu thuẫn giữa hai người ngày một sâu sắc, Khương Hạo Thành dứt khoát bỏ mặc không thèm sang Lam Thành nữa.

Khương Di nhíu mày: “Ông ấy bị làm sao thế ạ?”​”A Di à?

“Trong điện thoại nói một hai câu không hết được, cháu cứ đến đây khắc biết.”​Thiếu niên ngồi xổm trên mặt đất, ánh nắng rực rỡ nhảy múa trên ngọn tóc bồng bềnh của anh, khiến cả người anh như được bao bọc trong một vầng hào quang ấm áp.

Nói đến nước này, Khương Di quyết định phải đến bệnh viện một chuyến. 

Thật lòng mà nói, thái độ của cô đối với Khương Hạo Thành vô cùng mâu thuẫn. 

Cô đã từng thực sự khao khát có được tình yêu thương của cha, và cũng từng thực sự căm ghét, oán hận ông sâu sắc. 

Thế nhưng khi nghe tin Khương Hạo Thành thực sự gặp chuyện, trong lòng cô vẫn có một cảm giác nghẹn ngào khó tả.​Đến phòng y tế, làm thủ tục đăng ký rồi vào khám, cặp nhiệt độ báo 39.

Cô đem chuyện này nói với Chu Úc Đinh, anh liền bảo: “Anh đưa em đi.”​Thế nhưng con rể lại nhảy vào phần bình luận kịch liệt phản bác, anh ta nói mình quanh năm đi làm thuê ở xa, người vợ ở nhà tâm lý không ổn định và luôn có khuynh hướng tự làm tổn thương bản thân, những vết thương đó hoàn toàn không phải do anh ta gây ra.

Khương Di không từ chối, lúc này cô thực sự cần có một người ở bên cạnh làm chỗ dựa. Cô gật đầu: “Vâng, được.”​”

Hai người bắt taxi đến bệnh viện Nguyên Đồng, xuống xe liền đi thẳng lên phòng bệnh VIP của khu nội trú. 

Sau đó, Khương Di được cô út gọi riêng ra một chỗ. 

Trước khi đi, Chu Úc Đinh khẽ bóp nhẹ các ngón tay cô, dùng phương thức thầm lặng này để truyền thêm sức mạnh cho cô.​” Khương Di buồn cười đáp.

Phòng bệnh VIP vô cùng xa hoa lộng lẫy nhưng cũng đầy vẻ lạnh lẽo. Khương Hạo Thành đang nằm trên giường bệnh, trên người cắm chằng chịt các loại ống truyền và thiết bị máy móc y tế, xung quanh giường là một nhóm người thân họ hàng đang túc trực.​Cuộc thi Phiên tòa giả định Luật quốc tế Jessup hoàn toàn không công khai quá trình thi đấu ra bên ngoài.

“A Di, chị gái cháu đâu rồi?”​Đối với một bệnh nhân đã bị chẩn đoán chết não, tuy rằng có thể dùng đến các thiết bị y tế hiện đại để duy trì nhịp thở và nhịp tim, nhưng cuộc sống cũng chỉ có thể dừng lại ở đó mà thôi.

Khương Di đáp: “Chị cháu cùng mẹ đi công tác rồi, hiện tại không có ở Kinh Thị.”​Câu trả lời của những người khác Khương Di không mảy may nhớ rõ, nhưng đến lượt Chu Úc Đinh, câu trả lời của anh khiến cô cảm thấy vô cùng chấn động.

Thực ra, cho dù họ có ở Kinh Thị đi chăng nữa thì chưa chắc đã chịu đến đây. 

Cả đời Chương Tịnh gánh chịu đến 90% sóng gió, đau khổ đều là do Khương Hạo Thành mang lại, bà đã chán ghét người chồng cũ này đến tận xương tủy. Chưa kể hai người họ giờ đã ly hôn đường ai nấy đi, tài sản cũng đã phân chia sòng phẳng, hoàn toàn không còn chút hệ lụy nào.​Khương Hạo Thành trong tình trạng say xỉn đã tự mình lái xe với tốc độ bàn thờ, vừa mới lao lên đoạn đường cao tốc trên cao thì tai nạn kinh hoàng xảy ra.

Hứa Tri Nhiên cũng vậy, theo lời của cô ấy thì thà rằng không có người bố này còn hơn, dù sao từ trước đến nay ông cũng chưa từng mảy may để tâm đến cô ấy.​”

Khương Di để ý thấy trong phòng tuy có đông đủ họ hàng nội tộc nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của Ngu Khiết và Ngu Xu đâu, cô liền thắc mắc: “Ngu Khiết và Ngu Xu không có ở đây ạ?”​Giờ đây lại có thái độ như vậy là ý gì?

Cả căn phòng bỗng chìm vào một sự im lặng gượng gạo. Một lát sau, cô út mới kéo cô ra một góc hành lang vắng vẻ, nhỏ giọng tiết lộ toàn bộ sự tình.​”

Câu chuyện thực ra cũng chẳng có gì phức tạp, tóm gọn lại là: Khương Hạo Thành đã bị Ngu Khiết “cắm sừng”.​Nhà họ Khương vốn không thiếu tiền, họ hoàn toàn có đủ khả năng chi trả để Khương Hạo Thành có thể “sống” cả đời trên giường bệnh như vậy.

Kể từ khi Ngu Khiết biết được các điều khoản trong thỏa thuận ly hôn giữa Khương Hạo Thành và Chương Tịnh, bà ta luôn tìm cách bóng gió hoặc trực tiếp đòi hỏi Khương Hạo Thành phải nghĩ cách thay đổi thỏa thuận. 

Bà ta kém Khương Hạo Thành mười hai tuổi, luôn lo sợ một ngày nào đó nhỡ Khương Hạo Thành xảy ra chuyện bất trắc thì bà ta và Ngu Xu sẽ không được đảm bảo về mặt tài chính.​Thật lòng mà nói, thái độ của cô đối với Khương Hạo Thành vô cùng mâu thuẫn.

Điều này khiến Khương Hạo Thành vô cùng tức giận và thất vọng. 

Năm xưa khi bà ta chấp nhận đi theo ông chẳng phải luôn miệng nói rằng không màng danh lợi tiền bạc, chỉ cần tình yêu thôi sao? Giờ đây lại có thái độ như vậy là ý gì? 

Mâu thuẫn giữa hai người ngày một sâu sắc, Khương Hạo Thành dứt khoát bỏ mặc không thèm sang Lam Thành nữa.​Chu Úc Đinh lập tức gọi điện thoại lại, giọng điệu có phần lo lắng và vội vã: “Em bị ốm à?

Sau đó, trong một lần Khương Hạo Thành đột xuất quay trở lại Lam Thành, ông vô tình phát hiện ra Ngu Khiết đang có mối quan hệ mập mờ, ám muội với một người đàn ông độc thân giàu có ở địa phương. 

Sau khi cho người điều tra, ông mới ngã ngửa biết được hai người họ chính là mối tình đầu của nhau từ thời đại học, thậm chí đến cả Ngu Xu đại khái cũng chẳng phải là giọt máu của ông.​”

Khương Hạo Thành tuy là kẻ trăng hoa, bội bạc nhưng đối với Ngu Khiết lại là thật lòng thật dạ, nếu không thì trước đây ông đã không dung túng cho bà ta đến tận mặt Chương Tịnh để quậy phá. 

Cơn giận dữ và uất hận xộc thẳng lên não, ông nốc hết nửa chai rượu Whiskey, túm chặt lấy Ngu Khiết lôi lên xe, tuyên bố sẽ chạy thẳng đến Cục Dân chính để làm thủ tục ly hôn ngay lập tức.​Đến giữa tháng Năm, Chu Úc Đinh cùng với đoàn thầy cô và sinh viên của Đại học Kinh Bình chính thức lên đường ra nước ngoài tham gia cuộc thi.

Khương Hạo Thành trong tình trạng say xỉn đã tự mình lái xe với tốc độ bàn thờ, vừa mới lao lên đoạn đường cao tốc trên cao thì tai nạn kinh hoàng xảy ra. 

Ông được chẩn đoán là đã chết não, còn Ngu Khiết thì bị tổn thương tủy sống nghiêm trọng, liệt hoàn toàn nửa th*n d*** suốt đời.​”

Vụ việc này… thực sự là vô cùng cẩu huyết, nhưng trong giới hào môn thì những chuyện cẩu huyết như vậy chưa bao giờ thiếu.​”Ừm, em hiểu rồi.

Khương Di nắm bắt điểm mấu chốt, hỏi: “Vậy… rốt cuộc Ngu Xu có phải là con ruột của bố không?”​Anh tiến lại gần, đưa tay sờ lên trán Khương Di kiểm tra nhiệt độ rồi hỏi: “Em tự đi được không?

“Vẫn chưa biết nữa, kết quả xét nghiệm ADN vẫn chưa có.”​”

Đối với một bệnh nhân đã bị chẩn đoán chết não, tuy rằng có thể dùng đến các thiết bị y tế hiện đại để duy trì nhịp thở và nhịp tim, nhưng cuộc sống cũng chỉ có thể dừng lại ở đó mà thôi.​em đã từng thực sự hy vọng bố mẹ em có thể hòa hợp lại với nhau.

Nhà họ Khương vốn không thiếu tiền, họ hoàn toàn có đủ khả năng chi trả để Khương Hạo Thành có thể “sống” cả đời trên giường bệnh như vậy. 

Thế nhưng công ty của Khương Hạo Thành thì vẫn cần phải tiếp tục vận hành, giao cho ai quản lý và điều hành lúc này lại trở thành một bài toán nan giải, cô út gọi cô đến đây thực chất cũng là để bàn bạc về vấn đề này.​Hành lang của khu phòng VIP vô cùng vắng vẻ và rộng, ánh nắng đầu hè xuyên qua lớp kính cửa sổ rọi vào trong nhưng không mang lại chút hơi ấm nào.

Những chuyện kinh doanh này Khương Di hoàn toàn mù tịt, cô bảo để mấy ngày nữa sẽ hỏi ý kiến của Chương Tịnh và Hứa Tri Nhiên xem sao.​】

Khương Di vào nhìn Khương Hạo Thành lần cuối rồi bước ra khỏi phòng bệnh. 

Hành lang của khu phòng VIP vô cùng vắng vẻ và rộng, ánh nắng đầu hè xuyên qua lớp kính cửa sổ rọi vào trong nhưng không mang lại chút hơi ấm nào.​”

Cô bị ánh nắng chói chang làm cho lóa mắt, khẽ nheo mắt lại rồi chọn một chiếc ghế trống bên hành lang ngồi xuống. 

Một lúc sau, một chiếc bóng cao lớn đổ xuống bên cạnh, Chu Úc Đinh bước tới, nhẹ nhàng kéo cô tựa vào lòng ngực ấm áp của mình.​Đó là bài viết của một người mẹ lên tiếng tố cáo con rể bạo hành đứa con gái bị mù của mình, bà còn đăng kèm theo cả những hình ảnh thương tích đầy mình của cô con gái để yêu cầu con rể phải ly hôn và bồi thường thiệt hại.

“Em có buồn không?” Anh khẽ hỏi.​Nói đến nước này, Khương Di quyết định phải đến bệnh viện một chuyến.

Khương Di lắc đầu: “Em cũng không biết nữa.”​Hơn hai mươi ngày sau, Khương Di rốt cuộc cũng nhìn thấy tin tức liên quan đến Chu Úc Đinh đăng tải ngay trên trang chủ của Đại học Kinh Bình:【Đội tuyển đại diện trường ta vinh dự đoạt giải Nhất tại cuộc thi Jessup lần thứ 16】

Cô không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả chính xác tâm trạng của mình lúc này, bảo là đau buồn hay là hả dạ thì đều không đúng, cô chỉ cảm thấy vô cùng trống rỗng và mịt mờ. 

Cảm giác đó giống như một ngọn núi lớn bấy lâu nay đè nặng trên vai đột nhiên biến mất, nhưng cô lại không hề cảm nhận được sự nhẹ nhõm, thanh thản. Thật là một cảm giác kỳ lạ.​Cô bỗng ngẩng đầu lên hôn nhẹ một cái vào môi Chu Úc Đinh rồi tinh nghịch bảo: “Tặng anh cái này có được không?

Chu Úc Đinh đi lấy cho cô một ly nước ấm, lặng lẽ ngồi bên cạnh bầu bạn cùng cô, không hỏi thêm lời nào nữa.​Người gọi đến cho cô hóa ra lại là cô út của cô, em gái của Khương Hạo Thành.

Khương Di nhấp một ngụm nước ấm, tựa nhẹ đầu lên bờ vai vững chãi của anh. 

Cô hồi tưởng lại rất nhiều chuyện từ thời thơ ấu, rồi khẽ nói: “Anh biết không, ngày trước… em đã từng thực sự hy vọng bố mẹ em có thể hòa hợp lại với nhau. Hồi nhỏ em luôn tự so sánh mình với Ngu Xu, thậm chí em còn từng nghĩ, có phải vì bản thân mình ngốc nghếch nên bố mới không thích em hay không.”​”

“Đừng có nói lung tung.” Chu Úc Đinh xoa xoa đầu cô dỗ dành.​Do cơ thể đang phát sốt nên rất dễ bị mệt, Khương Di nghĩ ngợi một hồi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Khương Di nói tiếp: “Thật đấy, cho nên trước năm mười tuổi, điều ước trong mỗi dịp sinh nhật của em luôn là mong mình thông minh hơn, thi cử lúc nào cũng được một trăm điểm. Em luôn ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần mình trở nên thông minh thì bố sẽ yêu thương mình.”​Các thành viên khác đều trả lời vô cùng chuẩn mực và mang đầy năng lượng tích cực, người thì nói lời cảm ơn giảng viên hướng dẫn, người thì cảm ơn đấng sinh thành, người thì cảm ơn sự nỗ lực của các đồng đội.

Thế nhưng sau này khi căn bệnh của cô đã khỏi hẳn, Khương Hạo Thành vẫn cứ dửng dưng không chịu về nhà như cũ. 

Nỗi thất vọng cứ thế tích tụ ngày qua ngày, dần dần, Khương Di cũng đã học được cách chấp nhận và quen với việc cuộc đời mình không có sự hiện diện của người cha.​Em luôn ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần mình trở nên thông minh thì bố sẽ yêu thương mình.

Chu Úc Đinh bỗng nâng hai má cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô đầy nghiêm túc: “Nghe anh nói này Di Bảo, em vô cùng thông minh, vô cùng ưu tú, vô cùng xứng đáng và vô cùng đáng yêu, em có biết không?”​Ở phần cuối bài viết có đính kèm một đoạn video ngắn ghi lại cuộc phỏng vấn của các phóng viên nước ngoài đối với các thành viên trong đội tuyển đoạt giải.

“Có chuyện gì thì cứ tìm nguyên nhân từ phía người khác ấy, đừng có lúc nào cũng tự ôm lấy muộn phiền vào người, hiểu chưa?”​”

Khương Di ngẩn người ra nhìn anh, Chu Úc Đinh lại hỏi gặng: “Đã hiểu rõ chưa hả?”​” Chu Úc Đinh xoa xoa đầu cô dỗ dành.

“Ừm, em hiểu rồi.”​Khương Di ngồi thẫn thờ trên ghế tầm mười phút, đầu càng lúc càng đau như búa bổ, thần trí váng vất.

Có lẽ đây chính là phong cách hành sự đặc trưng của một kẻ bá đạo như anh, vĩnh viễn thẳng thắn, vĩnh viễn không để bản thân bị trói buộc bởi những định kiến của người khác.​Chu Úc Đinh mở hộp ra, chu đáo múc từng thìa đút cho cô ăn.

Ngồi thêm một lát, hai người đứng dậy ra về. 

Phía ngoài khu nội trú có một khuôn viên vườn hoa nhỏ, lúc đi ngang qua một bóng cây râm mát, dây giày của Khương Di bỗng bị tuột ra. 

Chu Úc Đinh nhanh hơn cô một bước, lập tức ngồi xổm xuống bảo: “Để anh.”​Tiết học buổi chiều Khương Di đã xin nghỉ phép, nếu quay về ký túc xá nằm thì cô lại sợ làm ảnh hưởng đến các bạn khác, thế nên hai người đứng dậy chuẩn bị sang Thủy Chi Quận.

Trong lòng Khương Di dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp, cô ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, để mặc cho Chu Úc Đinh tỉ mẩn buộc lại dây giày cho mình. 

Thiếu niên ngồi xổm trên mặt đất, ánh nắng rực rỡ nhảy múa trên ngọn tóc bồng bềnh của anh, khiến cả người anh như được bao bọc trong một vầng hào quang ấm áp.​” Cô sụt sịt mũi nói: “Thẩm Tiếu Tiếu định đưa em xuống phòng y tế.

…​” Anh khẽ nhướng mày, nhìn cô đầy ẩn ý: “Sao thế?

Rời khỏi bệnh viện, hai người bắt xe taxi quay trở lại trường học. 

Trên đường đi, Khương Di lướt điện thoại thì vô tình đọc được một bài đăng trên Weibo.​Anh bạn học đứng bên cạnh nghe xong câu đó bỗng ngẩn người ra một thoáng.

Đó là bài viết của một người mẹ lên tiếng tố cáo con rể bạo hành đứa con gái bị mù của mình, bà còn đăng kèm theo cả những hình ảnh thương tích đầy mình của cô con gái để yêu cầu con rể phải ly hôn và bồi thường thiệt hại. 

Thế nhưng con rể lại nhảy vào phần bình luận kịch liệt phản bác, anh ta nói mình quanh năm đi làm thuê ở xa, người vợ ở nhà tâm lý không ổn định và luôn có khuynh hướng tự làm tổn thương bản thân, những vết thương đó hoàn toàn không phải do anh ta gây ra. 

Hai bên lời qua tiếng lại, ai cũng cho là mình đúng, cư dân mạng lúc này cũng chia làm hai luồng ý kiến trái chiều nhau.​Thế nhưng công ty của Khương Hạo Thành thì vẫn cần phải tiếp tục vận hành, giao cho ai quản lý và điều hành lúc này lại trở thành một bài toán nan giải, cô út gọi cô đến đây thực chất cũng là để bàn bạc về vấn đề này.

Khương Di đưa màn hình điện thoại sang cho Chu Úc Đinh xem: “Anh nhìn cái này đi.”​Cô và những người thân bên họ nội của Khương Hạo Thành vốn không hề thân thiết, ngoại trừ những dịp lễ Tết ra thì ngày thường cơ bản là chẳng bao giờ qua lại với nhau.

Chu Úc Đinh đọc lướt qua bài đăng rồi bảo: “Em gửi cho cô ấy một cái tin nhắn riêng đi, bảo rằng nếu có nhu cầu, Quỹ từ thiện Hướng Dương có thể hỗ trợ về mặt pháp lý hoàn toàn miễn phí.”​” Chu Úc Đinh kéo cô sát vào lòng mình hơn một chút, chậm rãi bảo: “Chuyện này phải dựa vào những chứng cứ cụ thể thu thập được.

“Quỹ từ thiện Hướng Dương á?”​Chu Úc Đinh đọc lướt qua bài đăng rồi bảo: “Em gửi cho cô ấy một cái tin nhắn riêng đi, bảo rằng nếu có nhu cầu, Quỹ từ thiện Hướng Dương có thể hỗ trợ về mặt pháp lý hoàn toàn miễn phí.

Khương Di sực nhớ ra, đó chẳng phải chính là quỹ từ thiện do Chu Nghiên và Chương Tịnh cùng nhau góp vốn thành lập sao. 

Chu Nghiên vì muốn rèn luyện năng lực cho con trai nên đã giao toàn bộ mảng hỗ trợ pháp lý của quỹ cho Chu Úc Đinh quản lý.​”

Thế là, cô liền làm theo lời Chu Úc Đinh, gửi đi một tin nhắn cho chủ bài đăng.​Thế nhưng khi nghe tin Khương Hạo Thành thực sự gặp chuyện, trong lòng cô vẫn có một cảm giác nghẹn ngào khó tả.

Khương Di tò mò hỏi: “Anh nghĩ xem trong hai người họ, ai mới là người nói thật?”​Bữa sáng là một phần cháo bí đỏ thơm phức.

“Anh không biết.” Chu Úc Đinh kéo cô sát vào lòng mình hơn một chút, chậm rãi bảo: “Chuyện này phải dựa vào những chứng cứ cụ thể thu thập được. Pháp luật là vũ khí để bảo vệ chính nghĩa, chứ không phải là công cụ để trục lợi. Việc chúng ta có thể làm lúc này là giữ một thái độ nghiêm túc, cẩn trọng xác minh thông tin để bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho người yếu thế.”​”

Khương Di ôm lấy anh, mỉm cười tán thưởng: “Luật sư Chu, anh thực sự rất chuyên nghiệp đấy.”​Cuộc thi Jessup được tổ chức tại Washington, hằng năm cứ vào tầm tháng Năm là sinh viên các trường đại học lớn sẽ lên đường sang đó tham dự.

Chu Úc Đinh cười cúi xuống hôn cô một cái: “Bác sĩ Khương, tương lai em cũng sẽ rất cừ khôi mà.”​Khương Di thoáng ngẩn người.

Không quá mấy ngày sau, Chương Tịnh và Hứa Tri Nhiên cũng đã nắm được tình hình về vụ tai nạn của Khương Hạo Thành.​”Ồ —— thế để em nghĩ lại xem sao.

Chương Tịnh dặn Khương Di cứ tập trung học hành, không cần phải bận tâm đến chuyện đó, bà sẽ giao cho luật sư riêng đứng ra giải quyết ổn thỏa.​Phòng bệnh VIP vô cùng xa hoa lộng lẫy nhưng cũng đầy vẻ lạnh lẽo.

Khoảng thời gian tiếp theo giống như được nhấn nút tua nhanh. 

Đến giữa tháng Năm, Chu Úc Đinh cùng với đoàn thầy cô và sinh viên của Đại học Kinh Bình chính thức lên đường ra nước ngoài tham gia cuộc thi. 

Khương Di ở lại trường vẫn tiếp tục lịch trình lên lớp và vào phòng thí nghiệm, làm bạn với những buổi thực hành giải phẫu ếch và chuột bạch.​”

Cuộc thi Phiên tòa giả định Luật quốc tế Jessup hoàn toàn không công khai quá trình thi đấu ra bên ngoài. 

Trong khoảng thời gian đó, Chu Úc Đinh phải vượt qua rào cản về việc lệch múi giờ, ban ngày liên tục tham gia hết vòng đấu bảng này đến vòng loại trực tiếp khác, ban đêm sau khi cùng các thành viên trong đội thảo luận xong chiến thuật cho ngày hôm sau, anh lại tranh thủ từng giây từng phút gọi video call cho bạn gái.​”

Yêu một người, đại khái chính là việc luôn muốn chia sẻ với đối phương tất cả mọi điều, từ những câu chuyện thú vị nhất cho đến những việc nhàm chán nhất trong ngày. 

Dù cách nhau nửa vòng trái đất, Chu Úc Đinh vẫn luôn kể cho Khương Di nghe về những điều mắt thấy tai nghe của anh tại Washington, hai người họ ngày nào cũng có vô vàn chủ đề nói mãi không hết chuyện.​”

Hơn hai mươi ngày sau, Khương Di rốt cuộc cũng nhìn thấy tin tức liên quan đến Chu Úc Đinh đăng tải ngay trên trang chủ của Đại học Kinh Bình:【Đội tuyển đại diện trường ta vinh dự đoạt giải Nhất tại cuộc thi Jessup lần thứ 16】​”Có chuyện gì thì cứ tìm nguyên nhân từ phía người khác ấy, đừng có lúc nào cũng tự ôm lấy muộn phiền vào người, hiểu chưa?

Bài báo ghi chép vô cùng chi tiết về quá trình chuẩn bị gian khổ cũng như diễn biến đầy kịch tính của các vòng thi, kèm theo đó là tầm ảnh chụp cận cảnh của từng thành viên trong đội. 

Khương Di chăm chú đọc không sót một chữ nào. 

Ở phần cuối bài viết có đính kèm một đoạn video ngắn ghi lại cuộc phỏng vấn của các phóng viên nước ngoài đối với các thành viên trong đội tuyển đoạt giải.​”

Trong đó có một câu hỏi đặt ra là: “Trong lần đoạt giải quán quân này, người mà bạn muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất là ai?”​Dù cách nhau nửa vòng trái đất, Chu Úc Đinh vẫn luôn kể cho Khương Di nghe về những điều mắt thấy tai nghe của anh tại Washington, hai người họ ngày nào cũng có vô vàn chủ đề nói mãi không hết chuyện.

Các thành viên khác đều trả lời vô cùng chuẩn mực và mang đầy năng lượng tích cực, người thì nói lời cảm ơn giảng viên hướng dẫn, người thì cảm ơn đấng sinh thành, người thì cảm ơn sự nỗ lực của các đồng đội.​Tiết ba tiết bốn anh chẳng phải có lớp sao?

Thế nhưng Chu đại thiếu gia thì lại có một câu trả lời hoàn toàn khác biệt với số đông, anh dõng dạc nói: “Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến giảng viên hướng dẫn, cảm ơn các bạn đồng đội, cảm ơn chính sự nỗ lực của bản thân tôi, và đặc biệt cảm ơn bạn gái của tôi nữa.”​”Đừng có nói lung tung.

Anh bạn học đứng bên cạnh nghe xong câu đó bỗng ngẩn người ra một thoáng. Cái này rõ ràng là đang công khai phát “cơm chó” trá hình đúng không? Chắc chắn mười mươi là vậy rồi! Công khai thể hiện tình cảm ngay trước mặt bạn bè quốc tế thế này, đúng là giỏi thật đấy Chu Úc Đinh.​” Thẩm Tiếu Tiếu dặn dò xong lại leo lên giường tiếp tục cày phim.

Sau đó, phóng viên lại đưa ra một câu hỏi mang tính triết học khá sâu sắc cho cả đội: “Triết gia Nietzsche từng nói, thế giới này vốn dĩ không bao giờ hoàn mỹ và luôn tràn ngập những mâu thuẫn, vậy trong tương lai các bạn có kế hoạch sẽ đối diện và sống chung với một thế giới không hoàn mỹ này như thế nào?”​”

Mọi người lần lượt luân phiên nhau trả lời. 

Câu trả lời của những người khác Khương Di không mảy may nhớ rõ, nhưng đến lượt Chu Úc Đinh, câu trả lời của anh khiến cô cảm thấy vô cùng chấn động.​Điều này khiến Khương Hạo Thành vô cùng tức giận và thất vọng.

Trong đoạn video, Chu Úc Đinh diện một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, nói một tràng tiếng Anh giọng Mỹ vô cùng lưu loát và chuẩn chỉnh, đuôi lông mày và ánh mắt đều toát lên phong thái tự tin, ngạo nghễ vốn có của một thiếu niên tài hoa.​Cô bị ánh nắng chói chang làm cho lóa mắt, khẽ nheo mắt lại rồi chọn một chiếc ghế trống bên hành lang ngồi xuống.

Anh nhìn thẳng vào ống kính máy quay, giọng điệu vô cùng trang trọng và đanh thép:​Khương Di ngẩn người ra nhìn anh, Chu Úc Đinh lại hỏi gặng: “Đã hiểu rõ chưa hả?

“If there are cracks in the world, then I will become the one who repairs it.”​Cô không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả chính xác tâm trạng của mình lúc này, bảo là đau buồn hay là hả dạ thì đều không đúng, cô chỉ cảm thấy vô cùng trống rỗng và mịt mờ.

(Nếu thế giới này có những vết nứt, tôi sẽ tự mình trở thành người hàn gắn nó.)​Phía ngoài khu nội trú có một khuôn viên vườn hoa nhỏ, lúc đi ngang qua một bóng cây râm mát, dây giày của Khương Di bỗng bị tuột ra.

Khương Di nhìn thiếu niên tỏa sáng rực rỡ trên màn hình điện thoại, khóe môi không tự chủ được mà nở một nụ cười rạng rỡ.​”

Đây chính là thiếu niên mà cô đem lòng yêu sâu sắc, anh luôn mang trong mình một bầu nhiệt huyết căng tràn cùng một lòng dũng cảm vô bờ bến, để hết lần này đến lần khác đương đầu và phá vỡ những giới hạn của thế giới. Anh vĩnh viễn là một chiến binh bách chiến bách thắng, không gì có thể ngăn cản bước chân tiến về phía trước.

Chúng ta lựa chọn đi con đường của riêng mình, kết cục chắc chắn sẽ vô cùng rực rỡ.

Hết chương 73