Chương 70 - Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 70

Bảo bảo, đừng náo loạn


Hơn 10 giờ tối, trời bỗng nhiên đổ tuyết. 

Ban đầu chỉ là lất phất vài hạt nhỏ, sau đó càng lúc càng dày, những bông tuyết lớn như lông ngỗng bay lả tả rơi xuống, chẳng mấy chốc đã nhuộm trắng xóa cả khoảng sân.

Đám sinh viên miền Nam hâm mộ tuyết cuồng nhiệt lập tức bỏ dở ván Ma Sói, hò nhau chạy ùa ra ngoài biệt thự để tận hưởng cảm giác vui sướng. 

Nghe thấy tiếng hoan hô náo nhiệt dưới lầu, Khương Di khẽ quay đầu tránh né nụ hôn của Chu Úc Đinh. 

Cô th* d*c, nói: “Chúng ta không ra ngoài ngắm tuyết sao?”

“Tuyết sao đẹp bằng em được!”

Giọng anh khàn đặc. Trả lời xong, hầu kết Chu Úc Đinh khẽ trượt lên xuống, anh xoay người một lần nữa đè Khương Di dưới thân.

Bộ phim trên máy chiếu đã phát xong từ bao giờ, xung quanh chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Ngoài cửa sổ tuyết rơi lả tả, trong phòng bầu không khí mập mờ, nhiệt độ không ngừng tăng cao. 

Hơi thở của Chu Úc Đinh nóng bỏng, động tác có phần dồn dập, anh lại ngậm lấy môi cô, giữ chặt Khương Di để nụ hôn càng thêm sâu.

Anh có chút mất kiểm soát. Mặc kệ tuyết rơi hay người ở dưới lầu, mọi sự đắn đo, e dè đều bị anh vứt ra sau đầu, trong tâm trí lúc này chỉ toàn là hương thơm thanh khiết của thiếu nữ. Anh thực sự đã khát khao điều này từ rất lâu rồi.

Hồi cấp ba, anh đã vài lần mơ thấy những giấc mơ có liên quan đến Khương Di. Mỗi lần tỉnh lại, trong lòng luôn dấy lên cảm giác trống trải vừa chân thực lại vừa hư ảo. 

Chu Úc Đinh cạy mở bờ môi cô, tận tình đòi hỏi, nhưng nụ hôn sâu này chỉ càng khiến anh thêm không thỏa mãn. 

Bàn tay anh cũng không chịu yên, âm thầm tìm kiếm đến những n** m*m m**, ve vuốt vài cái. Cảm giác mịn màng, tinh tế dưới lòng bàn tay khiến anh không khỏi trầm trồ, kinh ngạc.

Cổ họng Chu Úc Đinh nghẹn lại, bật ra một tiếng r*n r* trầm thấp. 

Một ngọn lửa bùng lên trong cơ thể, thiêu đốt khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn, trong đầu chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: Mẹ kiếp, quyến rũ quá! Lúc trước sao anh có thể nhẫn nhịn được hay vậy!

Nhịp thở của Khương Di căng thẳng, có thứ gì đó như vừa nổ tung trong đầu. Cô mở đôi mắt ướt át nhìn anh, giữ lấy tay anh, hổn hển nói: “Anh…”

“Anh chỉ sờ một chút thôi, được không?”

Khương Di khựng lại, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. 

Cô không phải là cô bé ngốc nghếch chẳng hiểu sự đời, cô lờ mờ nhận ra tình hình hiện tại đang có chút chệch hướng kiểm soát, nếu cứ tiếp tục thì có thể sẽ xảy ra chuyện đi quá giới hạn. 

Cô có chút sợ hãi, nhưng cô lại càng không nỡ từ chối Chu Úc Đinh.

Cả người Khương Di như muốn bốc cháy, cô khẽ gật đầu một cái.

Suốt cả buổi tối hôm đó, Khương Di và Chu Úc Đinh cứ ở lì trên tầng hai chứ không hề xuống dưới. Mãi đến hơn 12 giờ đêm, khi mọi người chơi tuyết xong xuôi và giải tán về phòng, Chu Thiên Tình mới lại nhìn thấy Khương Di.

Chu Thiên Tình chơi đùa đến phát điên, mái tóc ướt sũng. Cô nàng lục tìm trong balo một chiếc khăn lau tóc, hỏi: “A Di, cậu đi đâu thế?”

“À… Tớ hơi đau đầu nên ở trong phòng ngủ một lát.”

Chu Thiên Tình nghiêng đầu: “Hóa ra là vậy à, tớ lại cứ tưởng cậu với Chu nam thần bỏ trốn cùng nhau rồi chứ.”

Khương Di kiên nhẫn nói dối: “Làm gì có chuyện đó.”

Phòng ngủ ở đây thiết kế kiểu đệm Tatami, Khương Di, Chu Thiên Tình và Từ Giai ở chung một phòng. 

Chẳng mấy chốc Từ Giai cũng quay trở lại, cô nàng cố ý trêu chọc: “Khương Tiểu Di, cậu không đi tìm bạn trai à?”

“Tìm anh ấy làm gì cơ?”

“Dĩ nhiên là để ngủ cùng nhau rồi!”

Gương mặt Khương Di vừa mới hạ nhiệt lại một lần nữa đỏ bừng lên. 

Cô vơ vội chiếc khăn mặt rồi trốn biệt vào phòng tắm, ngoài cửa vẫn văng vẳng tiếng cười hì hì đầy ẩn ý của Từ Giai và Chu Thiên Tình.

“Trời đất ơi, cậu ấy vẫn cứ dễ bị trêu như ngày nào!”

“Chứ còn gì nữa, từ hồi cấp ba mặt cậu ấy đã mỏng dính rồi.”

Vào đến phòng tắm, Khương Di khẽ kéo cổ áo xuống, lúc này mới phát hiện vùng da gần xương quai xanh đã xuất hiện rải rác vài dấu vết đỏ hồng loang lổ. 

May mà hôm nay cô mặc một chiếc áo len cổ lọ, nếu không thì thật khó giấu.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi bước ra ngoài, cô thấy Chu Thiên Tình đang nghêu ngao hát một ca khúc khá lạ tai nhưng giai điệu lại vô cùng bắt tai, ca từ mang phong cách rất độc đáo.

Khương Di nghe đi nghe lại cảm thấy có chút quen tai, liền hỏi: “Bài hát này tên là gì vậy?”

“《Tình yêu cuồng nhiệt mùa hè》, nghe hay đúng không?”

Ca từ vang lên: “Lần tới gặp mặt, em muốn cùng anh đi ra bờ biển, nước có ga sủi bọt, gió biển mang vị mặn ngập tràn, chúng ta chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt mùa hè…”

Chu Thiên Tình vô cùng nhiệt tình đề cử: “Do một nữ ca sĩ sáng tác đấy, ban đầu bài này ít người biết lắm, gần đây mới bắt đầu rầm rộ lên, lượt lưu về máy phải đến mười mấy vạn rồi. Ca sĩ tên là Hứa Tri Nhiên, nghe nói mấy năm trước chị ấy từng tham gia một chương trình tuyển chọn tài năng nhưng không gây được mấy tiếng vang.”

Trách không được cô lại thấy quen tai như vậy, bài hát này từ rất lâu trước đây cô đã từng nghe Hứa Tri Nhiên nghêu ngao hát ở nhà rồi. 

Khương Di mở ứng dụng âm nhạc lên tìm kiếm, ca khúc này thực sự đang rất hot, số điểm đánh giá lên tới 9.8 và có đến mười mấy vạn lượt bình luận.

Nói đến cũng lạ, lúc Hứa Tri Nhiên còn hoạt động trong giới giải trí, dù có nỗ lực thế nào cũng chỉ là một cái tên mờ nhạt, không ai biết tới. Vậy mà sau khi tuyên bố rút lui khỏi vòng vây showbiz, cô ấy lại dần trở nên nổi tiếng.

Nằm xuống giường, Khương Di nhắn tin báo tin vui này cho Hứa Tri Nhiên. 

Dịp cuối năm này Hứa Tri Nhiên vừa mới bay sang California để khảo sát công việc, chắc hẳn là đang bận rộn nên chưa phản hồi lại ngay. Khương Di liền tiện tay chia sẻ bài hát này cho Chu Úc Đinh.

Phía bên kia phản hồi tin nhắn rất nhanh:【Hay lắm.】

Khương Di nhắn:【Em cũng rất muốn cùng anh đi ra bờ biển chơi.】

Chu Úc Đinh hồi đáp ngay lập tức: 【Vậy thì đi thôi! Ngày mai luôn nhé?】

Ngày mai thì chắc là không được rồi, kỳ nghỉ đông này còn phải về nhà, hơn nữa bây giờ đang là mùa đông, ra biển cũng chẳng có gì chơi. 

Vì vậy hai người hẹn ước với nhau, đợi đến kỳ nghỉ hè sẽ cùng nhau về Lam Thành đi biển một chuyến.

Buổi sáng ngày hôm sau của buổi tụ tập, mọi người lên xe khách để quay trở về thành phố. 

Khương Di về ký túc xá thu dọn đồ đạc xong xuôi là chuẩn bị về nhà ngay, còn Chu Úc Đinh thì có chuyến bay về Lam Thành vào buổi tối.

Buổi trưa, hai người ăn cơm cùng nhau tại trường, Chu Úc Đinh đề nghị đưa Khương Di về tận nhà.

Khương Di thoáng ngẩn ra một lát, từ chối: “Không cần đâu, em tự bắt xe về là được rồi.”

Chu Úc Đinh xoa xoa đầu cô, dùng giọng điệu cà lơ phất phơ bảo: “Sao thế, anh trông không đủ đẹp trai để ra mắt mọi người à?”

“Không phải mà ——”

Chủ yếu là vì hiện tại cô đã dọn về sống ở căn ngõ Đông Đường Tử, nếu Chu Úc Đinh đưa cô về tận nơi thì có khả năng sẽ bị Hoắc Mân nhìn thấy. Hơn nữa, Chương Tịnh cũng chưa biết chuyện của hai người.

Cuối cùng, Chu Úc Đinh đưa cô đến ngay đầu con ngõ. Hai người ôm nhau một lát, Chu Úc Đinh nâng mặt cô lên đặt một nụ hôn: “Tháng sau gặp lại nhé, bạn gái.”

“Tháng sau gặp lại.”

Khương Di vô cùng lưu luyến không muốn rời xa anh, hai người đứng quấn quýt ở đầu ngõ một lúc lâu, mãi cho đến khi Chu Úc Đinh vẫy một chiếc taxi để đi ra sân bay, Khương Di mới kéo vali đi bộ về nhà.

Vừa đi đến cửa nhà thì cô vô tình chạm mặt Chương Tịnh, hình như bà đang chuẩn bị đi dạo bộ. 

Khương Di có chút ngạc nhiên: “Mẹ, mẹ không đến công ty sao?”

“Công ty có chị gái con trông coi rồi, hôm nay mẹ nghỉ ngơi.”

Vào đến trong nhà, hai mẹ con đứng ở huyền quan thay giày, Chương Tịnh bỗng lên tiếng hỏi: “Con với Chu Úc Đinh… lại ở bên nhau rồi à?”

Khương Di khựng người lại: “Mẹ… mẹ nhìn thấy hết rồi ạ?”

“Hai đứa đứng ôm ấp, quấn quýt lấy nhau ở ngay đầu ngõ, người có mắt ai mà chẳng nhìn thấy.”

Chuyện đã đến nước này, Khương Di thấy cũng không còn gì để giấu giếm nữa, liền thẳng thắn thừa nhận: “Vâng, chúng con ở bên nhau rồi. Anh ấy hiện tại cũng đang học ở Đại học Kinh Bình, ngay ngày khai giảng là chúng con đã chính thức xác định quan hệ.”

Thú nhận xong, cô sợ Chương Tịnh lại lên tiếng phản đối nên vội vàng bày tỏ rõ lập trường của mình: “Mẹ ơi, con thực sự rất thích anh ấy, từ trước đến nay con chưa từng thích ai nhiều đến như vậy. Con không cầu xin mẹ phải lập tức đồng ý cho chúng con quen nhau, nhưng mẹ có thể tạm thời bỏ qua những thành kiến trước đây để thử tìm hiểu anh ấy được không? Anh ấy thực sự… rất tốt, rất tốt.”

Cô nói liền một mạch không hề vấp váp, Chương Tịnh nhìn con gái rồi thở dài một tiếng, bảo: “Con căng thẳng như vậy làm gì? Mẹ đã nói là không đồng ý đâu.”

“Vậy là mẹ đồng ý cho chúng con ở bên nhau rồi sao?” Đôi mắt Khương Di bừng sáng.

Câu trả lời của Chương Tịnh vẫn mang tính chất nước đôi: “Còn phải xem biểu hiện của cậu ta thế nào đã.”

Nói cách khác là không phản đối cũng không hoàn toàn đồng ý.

Chương Tịnh bước vào phòng khách, ngồi xuống ghế sofa để xem tin tức thời sự. 

Khương Di giống như một cái đuôi nhỏ lon ton bám theo sau, sà vào lòng bà làm nũng: “Con cảm ơn mẹ nhiều lắm.”

“Cảm ơn mẹ cái gì chứ? Mẹ đã bảo là phải xem biểu hiện của cậu ta đã.” Do chính những trải nghiệm hôn nhân không mấy hạnh phúc của bản thân trong quá khứ, thái độ của Chương Tịnh đối với chuyện tình cảm luôn vô cùng cẩn trọng. 

Bà căn dặn con gái: “Con cũng phải luôn ghi nhớ kỹ một điều, bất luận là lúc nào đi chăng nữa, con cũng phải đặt bản thân mình lên vị trí ưu tiên hàng đầu. Tình yêu chỉ là một thứ gia vị giúp cuộc sống thêm phong phú mà thôi, chứ tuyệt đối không phải là một món đồ nhu yếu phẩm bắt buộc phải có.”

“Vâng, con nhớ rồi ạ.”

Tuy nhiên, trong lòng Khương Di vẫn còn một thắc mắc bấy lâu nay chưa được giải đáp, cô liền hỏi: “Mẹ ơi, năm đó lúc mẹ đến Lam Thành để đón con về, mẹ và Chu Úc Đinh rốt cuộc đã nói với nhau những chuyện gì vậy?”

“Cậu ta không kể với con à?”

Khương Di lắc đầu, Chương Tịnh khẽ thở dài, tâm trí dần chìm vào dòng hồi ức của năm đó.

Năm ấy, cậu thiếu niên mới mười bảy mười tám tuổi đứng sừng sững trước mặt bà, sống lưng thẳng tắp, rõ ràng là toàn thân vẫn còn vương nét trẻ con của tuổi học trò, nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng vài phần trầm ổn và ung dung vượt xa lứa tuổi.

Chương Tịnh vốn không thuộc tuýp người mẹ có tư tưởng cởi mở, phóng khoáng, ngược lại, trong rất nhiều chuyện bà có h*m m**n kiểm soát vô cùng mạnh mẽ. 

Đột nhiên phát hiện con gái mình yêu sớm, mà đối tượng lại còn là một đứa con trai mang danh nghĩa “con riêng” của người khác, Chương Tịnh lúc đó giận dữ khôn cùng, những lời nói thốt ra làm sao có thể lọt tai cho được.

“A Di là con gái tôi, tôi nhất định phải mang nó đi, cậu đừng có mà tìm tới hay có ý định liên lạc gì với nó nữa! Thứ tình cảm bồng bột, xung động nhất thời của tuổi trẻ thì đáng giá cái gì, chẳng mấy chốc là sẽ quên sạch thôi. Bây giờ cậu thích nó, liệu cậu có dám đảm bảo một năm sau, mười năm sau cậu vẫn sẽ thích nó như bây giờ không? Tình cảm là thứ không đáng tin cậy nhất trên đời này.”

“Ở lứa tuổi nào thì làm việc của lứa tuổi đó, sắp lên lớp 12 rồi, tôi không muốn bất kỳ ai làm ảnh hưởng đến con bé vào thời điểm mấu chốt này! Hơn nữa, Khương Di nhà chúng tôi sau này nếu không ở lại Kinh Thị thì cũng sẽ ra nước ngoài du học, còn cậu thì sao? Cậu chắc chắn là không thể đến Kinh Thị đúng không? Vợ của Lý Hãn Dịch không phải là một người dễ đối phó đâu!”

Dĩ nhiên, những lời cay nghiệt hơn thế bà cũng đã nói ra rất nhiều. Thế nhưng cậu thiếu niên ấy suốt từ đầu đến cuối vẫn luôn kiên nhẫn lắng nghe, không hề phản bác hay tìm cách biện minh cho bản thân. 

Chờ cho đến khi Chương Tịnh trút hết cơn giận dữ trong lòng ra, anh mới chậm rãi lên tiếng: “Cháu thích Khương Di, đó không phải là sự bồng bột nhất thời. Đừng nói là một năm, mười năm, cho dù là hai mươi năm, ba mươi năm, hay là mỗi một năm về sau này đi chăng nữa, cháu vẫn sẽ luôn thích cô ấy.”

“Tất nhiên, những lời nói này nghe qua thì có vẻ rất sáo rỗng, dì không tin cũng là chuyện bình thường. Sau này dì cứ thong thả quan sát biểu hiện của cháu là được ạ.”

Sau đó, hai người còn nói với nhau rất nhiều chuyện. Chu Úc Đinh khẳng định với bà rằng bản thân anh chưa từng tiêu một đồng tiền nào của Lý Hãn Dịch, và sau này cũng sẽ tuyệt đối không thèm dùng đến. Nếu như có bất kỳ ai muốn làm tổn thương đến Khương Di, anh sẽ là người đầu tiên đứng ra che chở ở phía trước…

Nghe xong lời thuật lại của Chương Tịnh, trái tim Khương Di khẽ thắt lại, sống mũi bỗng chốc cay cay. 

Cô không ngờ rằng, ngay từ thời điểm đó Chu Úc Đinh đã kiên định đến như vậy. Anh dũng cảm hơn cô rất nhiều, luôn dứt khoát và không hề do dự mà chạy về phía cô.

Chương Tịnh lại tiếp tục nói: “Còn một chuyện này nữa, lần trước mẹ đến bệnh viện mới biết được, con trai của Glora hóa ra chính là cậu ta!”

“Cái gì cơ ạ?” Khương Di trợn tròn mắt, không thể tin nổi vào tai mình.

Chương Tịnh: “Trước đây Glora có kể với mẹ là cô ấy với chồng cũ giống như kết hôn bí mật vậy, sau khi ly hôn thì cô ấy tự mình nuôi con trai, mẹ cũng không tiện hỏi sâu. Lần trước đến bệnh viện thăm cô ấy, cô ấy có bảo con trai mình hiện tại cũng đang theo học ở Đại học Kinh Bình, vừa hỏi tên mới biết hóa ra chính là Chu Úc Đinh!”

Chuyện này quả thực là quá mức trùng hợp! Trong lòng Khương Di thực sự dấy lên một cảm giác, giống như giữa hai người họ có một sợi dây duyên phận được định sẵn từ trước.

Trở về phòng ngủ, cô căn chỉnh thời gian rồi gọi một cuộc gọi video cho Chu Úc Đinh. 

Chu Úc Đinh vừa mới đáp máy bay xuống Lam Thành và đang trên đường bắt xe về nhà.

“Bạn gái, mới tách nhau ra được có ba tiếng đồng hồ mà đã nhớ anh rồi à?”

Khương Di nằm bò trên giường, nụ cười trên môi không thể giấu nổi, hỏi: “Mẹ của anh tên tiếng Anh là Glora đúng không?”

“Ơ? Sao em lại biết?”

Nụ cười của Khương Di càng thêm rạng rỡ: “Bởi vì mẹ của em và dì có quen biết nhau đấy. Lần trước mẹ em đến bệnh viện để thăm dì, bó hoa hướng dương kia chính là do em tự tay chọn đấy nhé.”

Không ngờ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế, Chu Úc Đinh ở đầu dây bên kia cũng không khỏi ngạc nhiên. 

Nhân lúc anh đang ngẩn người ra vì bất ngờ, Khương Di đột nhiên thốt lên lời tỏ tình vô cùng thẳng thắn: “Chu Úc Đinh, em thực sự rất thích, rất thích anh!”

“Thế thì kết hôn luôn đi!”

Khương Di ngẩn ra một lát: “Anh đã đủ tuổi kết hôn đâu chứ? Với lại, lời cầu hôn này của anh nghe qua loa quá đấy nhé!”

Chu Úc Đinh chỉ cười lớn: “Được rồi, lần này không tính, lần sau anh sẽ chuẩn bị một buổi cầu hôn chính thức và long trọng hơn.”

Kỳ nghỉ đông năm nay Khương Di tự sắp xếp cho mình khá nhiều việc để làm, nên cuộc sống trôi qua cũng không đến nỗi nhàm chán. 

Hồi vừa thi đại học xong cô có đăng ký thi lấy bằng lái xe, nhưng phần thi thực hành sa hình bị trượt nên chưa lấy được bằng. 

Đợt này Chu Úc Đinh ở Lam Thành cũng bắt đầu đi học lái xe, hai người tối nào gọi video cũng có thể đem chuyện học xe ra để bàn luận, trao đổi kinh nghiệm.

Khương Di phải thi đến lần thứ ba mới đỗ phần sa hình, trong khi Chu Úc Đinh lại một lần nữa phát huy tố chất của một học bá đích thực, tất cả các phần thi đều vượt qua ngay trong lần đầu tiên. 

Chính vì vậy, hai người họ gần như là lấy được bằng lái xe cùng một thời điểm.

Ngày nhận được bằng lái, Khương Di phấn khởi đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè WeChat:

【Lấy được bằng lái xe rồi!!】

Chu Thiên Tình vào để lại bình luận trêu chọc:【[Khinh bỉ] Tớ lại cứ tưởng là cậu lấy được giấy chứng nhận kết hôn cơ chứ!】

Từ Giai hùa theo:【Lần sau nếu không phải là thông báo kết hôn thì đừng có làm phiền tụi này nhé.】

Tề Kiện:【Chúc mừng, chúc mừng nhé, lúc tham gia giao thông nhớ chú ý cẩn thận nha.】

Nửa tiếng sau, Chu Úc Đinh vào trả lời riêng cho bình luận của Chu Thiên Tình, viết ngắn gọn:【Lần sau nhất định!】

Chớp mắt một cái đã đến Tết Nguyên Đán. 

Năm nào ăn Tết thì các quy trình cũng đều diễn ra tương tự như nhau, mấy ngày đầu Khương Di chỉ loanh quanh ở nhà không có việc gì làm, những ngày sau đó, cô bắt đầu đi theo Chương Tịnh và Hứa Tri Nhiên đi chúc Tết họ hàng và tham gia các buổi tiệc xã giao.

Ca khúc 《Tình yêu cuồng nhiệt mùa hè》 của Hứa Tri Nhiên dạo gần đây càng lúc càng trở nên phổ biến, từ các ngõ ngách lớn nhỏ cho đến các cửa hàng trên phố đều mở bài hát này, liên tục lọt vào top thịnh hành trên các ứng dụng âm nhạc lớn. 

Hiện tại mỗi khi cô ấy xuất hiện, các cô dì chú bác trong họ ai nấy đều phải đem chuyện này ra nói một câu. 

Việc này khiến Hứa Tri Nhiên vô cùng đau đầu và phiền phức, cô ấy liền than vãn nói hối hận vì đã rút lui khỏi giới giải trí sớm quá, giờ muốn quay lại để xưng bá một phen. 

Kết quả là bị Chương Tịnh lườm cho một cái sắc lẹm, cô ấy mới chịu ngoan ngoãn thu lại lời nói đùa.

Mùng 7 Tết, triển lãm tranh của Hoắc Mân chính thức khai mạc, bà ta có gửi thư mời cho Hứa Tri Nhiên. 

Hứa Tri Nhiên tính toán đến tham dự một chút cho có lệ, nhưng lại ngại đi một mình buồn chán nên đã kéo theo Khương Di cùng đi.

Hoắc Mân là một cái tên khá có tiếng tăm trong giới nghệ thuật, bà ta nhiệt tình tiếp đón hai người bọn họ. 

Triển lãm tranh lần này có chủ đề là “Thời đại đen trắng”, đúng như tên gọi, các tác phẩm trưng bày ở đây chỉ sử dụng duy nhất hai gam màu đen và trắng. 

Thoạt nhìn thì có vẻ vô cùng giản dị, tinh tế, nhưng nếu đứng ngắm nhìn hồi lâu sẽ mang lại cho người xem một cảm giác âm u, nặng nề, đặc biệt là phong cách vẽ tranh khá trừu tượng, tạo cảm giác vô cùng áp lực.

Trong lúc đang tham quan, Hứa Tri Nhiên có việc phải ra ngoài sảnh để nghe một cuộc điện thoại công việc, Khương Di liền chọn một chiếc ghế trống ngồi nghỉ ngơi. 

Hoắc Mân thong thả bước tới, mỉm cười hỏi: “Con có thích bức tranh nào ở đây không? Dì tặng cho con một bức.”

“Dạ thôi không cần đâu ạ, cháu đối với mảng nghệ thuật này cũng không am hiểu lắm.” Khương Di mỉm cười khéo léo từ chối.

Hoắc Mân cũng không vội rời đi, bà ta ngồi xuống vị trí ngay bên cạnh cô, cười bảo: “Nói thật lòng, dì vô cùng ngạc nhiên khi thấy con lại đi hẹn hò yêu đương với đứa bé kia đấy.”

Khương Di bỗng nhiên ngẩn ra một lát, nhưng trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười lịch sự: “Chuyện này chẳng phải là rất bình thường sao? Từ hồi còn nhỏ cháu đã thường xuyên sang nhà dì để tìm anh ấy chơi rồi mà, cháu từ nhỏ… đã rất thích anh ấy.”

“Hồi nhỏ là hồi nhỏ, lúc đó thì biết cái gì chứ!” Giọng điệu Hoắc Mân không nhanh không chậm vang lên: “Mẹ con đã biết chuyện của hai đứa chưa?”

Khương Di đại khái đoán được bà ta định nói điều gì, nụ cười trên môi dần thu lại, trong lòng bắt đầu có ý định muốn đứng dậy rời đi. 

Thế nhưng Hoắc Mân đã kịp thời giữ chặt lấy cánh tay cô, bỗng nhiên ghé sát lại gần, nở một nụ cười có chút quái dị: “Cậu ta chỉ là một đứa con riêng không thể đem ra ánh sáng mà thôi, con ở bên cạnh cậu ta, chẳng lẽ sau này muốn bị người đời chỉ trỏ, mắng nhiếc sau lưng sao?”

“Mẹ của con là người ghét nhất thể loại con riêng đấy, nghe lời dì, mau chóng chia tay với cậu ta đi, đừng tự hủy hoại tương lai của chính mình!”

Khương Di trong lòng bốc lên một ngọn lửa tức giận, Hoắc Mân cứ mở miệng ra là lại một câu con riêng, hai câu con riêng, nhưng Chu Úc Đinh rõ ràng không phải là con riêng, hơn nữa, Chu Úc Đinh cũng chưa từng có ý định muốn dây dưa hay dính dáng bất kỳ mối quan hệ nào với Lý Hãn Dịch.

Giọng điệu của cô lúc này không còn giữ vẻ khách sáo như trước nữa: “Dì à, đây là chuyện riêng của cháu, dì không có quyền can thiệp vào đâu.”

“Dì đây là có lòng tốt muốn nhắc nhở con thôi, thể loại con riêng thì vốn dĩ ngay từ đầu không nên xuất hiện trên cuộc đời này…”

Khương Di hoàn toàn mất sạch kiên nhẫn, lạnh lùng ngắt lời bà ta: “Dì à, anh ấy có phải là con riêng hay không, chẳng lẽ trong lòng dì không rõ ràng nhất sao?”

Dứt lời, sắc mặt Hoắc Mân lập tức thay đổi rõ rệt, bà ta nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Mày… mày đã biết hết mọi chuyện rồi sao?”

“Không thể nào, chuyện này là không thể nào! Cậu ta không nên xuất hiện ở đây, con trai của tôi mới là người thừa kế danh chính ngôn thuận…”

Thần trí của Hoắc Mân rõ ràng là đang rơi vào trạng thái không bình thường, đôi mắt bà ta trợn ngược lên, biểu cảm gương mặt trông vô cùng dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. 

Khương Di bị dọa cho hoảng sợ, lập tức hất mạnh tay bà ta ra rồi vội vàng chạy trốn khỏi sảnh triển lãm.

Từ buổi triển lãm tranh trở về nhà, trong lòng Khương Di vẫn còn vương chút sợ hãi, cũng may là những ngày sau đó cuộc sống trôi qua vô cùng êm đềm, không xảy ra thêm bất kỳ chuyện gì bất thường nữa.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày tựu trường, các sinh viên của Đại học Kinh Bình lần lượt quay trở lại trường học. 

Khương Di thu dọn hành lý và trở về ký túc xá.

Thời gian nhập học kéo dài trong vòng ba ngày, ngay từ ngày đầu tiên Khương Di và Chu Úc Đinh đã hẹn gặp mặt nhau. 

Mặc dù trong suốt kỳ nghỉ đông hai người tối nào cũng gọi video trò chuyện, nhưng cảm giác nhìn nhau qua màn hình điện thoại làm sao có thể sánh bằng việc được trực tiếp ôm lấy nhau ngoài đời thực.

Ăn cơm xong, Khương Di bỗng nhiên thèm uống trà sữa. Cửa hàng trà sữa mà cô yêu thích lại có tình hình kinh doanh vô cùng tốt, lúc nào cũng đông nghịt người đứng xếp hàng. 

Giữa tháng Hai, thời tiết ở Kinh Thị vẫn còn những đợt gió lạnh rít qua từng hồi, Chu Úc Đinh bảo Khương Di đi vào hiệu sách ngay bên cạnh để sưởi ấm, một mình anh đứng xếp hàng mua là được rồi.

Khương Di nhất quyết không chịu: “Em chỉ muốn đứng ở đây cùng với anh thôi.”

Chu Úc Đinh khẽ tặc lưỡi: “Sao dạo này lại bám người thế không biết?” Nói xong, cả hai người đều bật cười. 

Chu Úc Đinh dứt khoát dang rộng vòng tay kéo cô sát vào lòng ngực mình, dùng tấm thân cao lớn của mình để chắn bớt những cơn gió lạnh cho cô.

Mua xong trà sữa, hai người tính toán đi đến thư viện để tự học. 

Thế nhưng các sinh viên của Đại học Kinh Bình ai nấy đều là những “ông hoàng, bà chúa” trong làng cày cuốc, mới ngày đầu tiên khai giảng mà ai nấy đã vùi đầu vào đống sách vở, thư viện hoàn toàn không còn một chỗ trống nào.

Chu Úc Đinh liền đề nghị đi đến căn hộ ở khu Thủy Chi Quận của anh. 

Khương Di quay trở về ký túc xá lấy một ít sách vở và tài liệu cần thiết, sau đó hai người cùng nhau bước ra khỏi cổng trường.

Trên đường đi, Khương Di không khỏi cảm thán: “Học bá ở Đại học Kinh Bình quả thực là nhiều như nấm sau mưa. Kỳ thi cuối học kỳ một vừa rồi em đã liều mạng học thuộc lòng đống tài liệu, vậy mà xếp hạng chuyên ngành cũng chỉ đứng thứ 9.”

Thế giới này vốn dĩ là một đường thẳng có sự phân bậc rõ rệt, và chỉ số thông minh của con người lại càng như vậy. 

Ví dụ như cô bạn cùng phòng Lý Bảo Châu, ngày thường bận rộn yêu đương hò hẹn là thế, vậy mà đến đợt ôn thi cuối kỳ chỉ cần tăng tốc một chút là đã nghiễm nhiên đứng thứ 6 chuyên ngành, còn Giang Nhiễm và Thẩm Tiếu Tiếu thì đồng hạng ở vị trí thứ 11. 

Những người có thể thi đỗ vào Đại học Kinh Bình vốn dĩ đều không phải là những kẻ tầm thường, tóm lại là mức độ cạnh tranh ở đây vô cùng khốc liệt.

Khương Di quay sang hỏi: “Còn anh thì sao? Kết quả thi thế nào?”

“Vẫn như cũ thôi.”

Vẫn như cũ tức là đứng vị trí thứ nhất? 

Khương Di tò mò mở trang web của trường ra, nhập mã số sinh viên và mật mã của Chu Úc Đinh vào để tra cứu. 

Quả nhiên, bảng xếp hạng chuyên ngành của Chu Úc Đinh chễm chệ ở vị trí đầu tiên. 

Khương Di thầm hạ quyết tâm trong lòng, học kỳ này mình nhất định phải nỗ lực và cố gắng nhiều hơn nữa mới được!

Cô hỏi: “Anh có dự định gì sau khi tốt nghiệp đại học chưa?”

“Chắc là sẽ tiếp tục học lên cao học, anh cũng chưa suy nghĩ kỹ lắm.”

Khương Di gật đầu đồng tình: “Em cũng vậy, phần lớn khả năng là sẽ tiếp tục học lên thạc sĩ.”

Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi đến khu Thủy Chi Quận. 

Sau khi vào trong nhà, Khương Di ngồi học thuộc lòng sách giáo khoa, còn Chu Úc Đinh thì dùng máy tính để xử lý một vài công việc của văn phòng luật. 

Hai người cứ thế lặng lẽ, bình yên làm việc của riêng mình, ở giữa khoảng thời gian đó Chu Úc Đinh có gọi thêm một suất cà phê giao đến tận nơi.

Mùa đông ở Kinh Thị trời tối rất nhanh, mới hơn 6 giờ chiều mà bên ngoài trời đã tối đen như mực. 

Bữa tối hai người gọi đồ ăn nhanh về phòng, ăn xong xuôi liền cùng nhau rúc trên băng ghế sofa để xem phim. 

Hôm nay họ chọn xem một bộ phim về chủ đề ẩm thực, Khương Di tò mò hỏi: “Anh có biết nấu ăn không?”

“Đợt nghỉ vừa rồi anh có học được vài món, lần tới sẽ nấu cho em ăn thử.”

“Bạn trai của em sao mà giỏi giang thế không biết, đến cả nấu ăn cũng biết làm nữa.”

“Bạn trai của em chuyện gì mà chẳng biết làm!”

Chu Úc Đinh vòng tay ôm lấy cô, những ngón tay thon dài đùa nghịch với lọn tóc của Khương Di, lặng lẽ tận hưởng khoảng thời gian bình yên chỉ có hai người. 

Bỗng nhiên, bầu trời bên ngoài bắt đầu vang lên những tiếng sấm sét ầm ầm, một đạo tia chớp rạch ngang qua bầu trời đêm vắng lặng, kèm theo vài tiếng nổ vang dội. Ngay sau đó, một cơn mưa lớn như trút nước tầm tã đổ xuống ngoài cửa sổ.

Chu Úc Đinh đứng dậy đi đóng chặt các cánh cửa sổ lại, sau đó quay trở lại sofa, tiếp tục ôm Khương Di xem phim. 

Khương Di nhìn ra ngoài, lo lắng nói: “Mưa lớn quá, lát nữa chúng ta còn có thể quay về ký túc xá được không nhỉ?”

“Không sao đâu, có khi một lát nữa là mưa tạnh ngay ấy mà.”

Lời tuy nói là vậy, nhưng cơn mưa này bao giờ mới dứt thì chẳng ai có thể đoán trước được. 

Hai người xem xong bộ phim, lại xem tiếp thêm một tập của chương trình giải trí thực tế, thế nhưng cơn mưa bên ngoài vẫn không hề có dấu hiệu muốn dừng lại, thậm chí càng lúc càng nặng hạt hơn, chuyển dần thành mưa kẹp tuyết.

Đồng hồ lúc này đã điểm hơn 11 giờ đêm, Chu Úc Đinh nhìn cô, khẽ mở lời đề nghị: “Hay là… đêm nay em ở lại đây, không về ký túc xá nữa?”

Không gian bỗng chốc trở nên im ắng lạ thường, chỉ còn nghe thấy tiếng những hạt mưa và tuyết rơi lộp bộp, xối xả đập vào các tấm kính cửa sổ. 

Tiếng nhịp tim đập liên hồi của Khương Di cứ thế bị phóng đại lên mồn một trong không gian tĩnh mịch, thình thịch, thình thịch, giống như sắp sửa nhảy tót ra khỏi lồng ngực.

Ý nghĩa của việc ở lại qua đêm là gì, trong lòng Khương Di vô cùng rõ ràng. 

Người con trai trước mặt này là người mà cô toàn tâm toàn ý yêu thương, nếu như anh muốn, Khương Di hoàn toàn nguyện ý trao cho anh.

Cô căng thẳng đến mức ánh mắt đảo liên hồi, ấp úng đáp: “À… Được thôi, vậy thì đêm nay không về nữa.” Nói xong, cô cố tỏ ra vô cùng bình tĩnh, hỏi thêm: “Em sẽ ngủ ở phòng nào vậy?”

Chu Úc Đinh thu hết dáng vẻ hoảng loạn, luống cuống của cô vào tầm mắt, bỗng nhiên rất muốn bật cười. 

Anh khẽ nhéo má cô một cái: “Trong nhà có tận bốn phòng ngủ cơ mà, em muốn ngủ phòng nào tùy thích. Khương đại tiểu thư, đầu óc em đang suy nghĩ cái gì đen tối đấy hả?”

“Không có, em có nghĩ gì đâu.”

Chu Úc Đinh vòng tay ôm chầm lấy cô, khẽ nhướng mày trêu chọc: “Chẳng lẽ… em lại muốn ngủ chung một phòng với anh sao?”

Đầu óc Khương Di bỗng chốc nóng bừng lên, cô thẳng thắn đáp lại luôn: “Không được sao?”

Lần này, đến lượt Chu Úc Đinh đơ người ra tại chỗ. Đôi mắt anh nhìn trân trân vào Khương Di, vẻ kinh ngạc hiện rõ mồn một trên gương mặt. 

Một lúc lâu sau, thiếu niên mới bật cười thành tiếng: “Em cứ nói năng linh tinh cái gì thế không biết, em hiện tại mới bao nhiêu tuổi đầu cơ chứ…”

“Tháng Bảy tới là em tròn 20 tuổi rồi đấy nhé!”

Chu Úc Đinh bảo: “Thì vẫn cứ là một đứa trẻ con thôi, việc gì mà phải vội vàng thế?”

Khương Di lúc này mới vỡ lẽ ra, hóa ra anh bạn trai của mình chỉ đơn thuần là muốn giữ mình ở lại ngủ qua đêm vì trời mưa bão mà thôi. 

Hiểu rõ được điểm này, Khương Di bỗng nhiên có chút không sợ trời không sợ đất, cố ý trêu chọc Chu Úc Đinh: “Đêm hôm mưa gió bão bùng thế này, anh thực sự không muốn làm chút chuyện gì khác sao?”

“Không muốn!”

Khương Di giơ hai tay lên vòng qua cổ anh, nhón chân đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Chu Úc Đinh, hỏi vặn lại: “Thật sự không muốn sao?”

Trong phút chốc, bầu không khí trong phòng bỗng chốc thay đổi hoàn toàn. 

Toàn thân Chu Úc Đinh như có một ngọn lửa thiêu đốt, sợi dây lý trí trong đầu anh bị kéo căng ra hết cỡ, suýt chút nữa là đứt đoạn, sụp đổ hoàn toàn. 

Bàn tay lớn của anh áp chặt vào lưng Khương Di, lập tức ôm ghì cô sát vào lồng ngực mình, giọng nói cất lên như đang nghiến răng nghiến lợi: “Khương Di, em đừng có mà chọc ghẹo anh! Nếu không thì…”

Sức lực của anh quá lớn khiến trán Khương Di đập mạnh vào ngực anh có chút đau điếng, cô khẽ xoa xoa trán, thở hổn hển hỏi: “Nếu không… thì sao cơ?”

“Nếu không chúng ta sẽ thức cả đêm để làm chuyện khác đấy, cho em mệt chết thì thôi!”

Khương Di lấy hết can đảm ôm chặt lấy anh, đáp: “Em không sợ mệt đâu.”

Thân hình Chu Úc Đinh bỗng chốc cứng đờ ra như một tảng đá, biểu cảm căng cứng trên gương mặt xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ. 

Cuối cùng, anh đành phải giơ tay đầu hàng, ôm lấy Khương Di và đặt một nụ hôn nhẹ lên má cô, một nụ hôn đầy kiềm chế nhưng lại vô cùng thân mật: “Bảo bảo à, ngoan ngoãn một chút đi đừng có náo loạn nữa, trong nhà hiện tại… không có sẵn đồ bảo hộ đâu.”

Hết chương 70