Chương 66
Em là nữ chính duy nhất
Bầu không khí lúc này vừa vặn, mọi lời nói đều đã trở nên dư thừa.
Đôi mắt Khương Di ươn ướt như chứa nước, cô cầm lòng không đậu khẽ run lên.
Cảm giác lạ lẫm khiến toàn thân cô nhũn ra, lòng bàn chân hẫng một nhịp, nhưng cô không hề lùi bước mà ngoan ngoãn mở miệng, đón nhận tình yêu mãnh liệt đến từ Chu Úc Đinh.
Giây tiếp theo, đầu lưỡi cô bị quấn chặt lấy, đại não hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ, chỉ biết nương theo bản năng để đối phương dẫn dắt.
Động tác của Chu Úc Đinh cũng chẳng mấy thuần thục, anh giống như một chàng trai mới lớn lần đầu biết yêu, vừa nóng nảy vừa vụng về thăm dò.
Có mấy lần, anh không cẩn thận va phải răng Khương Di, cắn vào môi cô khiến cô đau đến mức khẽ xuýt xoa.
Bàn tay Chu Úc Đinh nhẹ nhàng m*n tr*n tấm lưng cô, mang theo ý vị vỗ về rõ rệt, nhưng động tác dưới môi thì không hề dừng lại.
Giống như đang chìm đắm vào một điều gì đó vô cùng tuyệt diệu, muốn ngừng mà không được.
Nụ hôn vụng về, trúc trắc này kéo dài rất lâu.
Khương Di chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng lên, không khí càng lúc càng loãng, khiến cô sắp sửa ngạt thở.”Không, tớ đi cùng một người bạn nữa, cậu ấy đang vào nhà vệ sinh rồi.
Chu Úc Đinh áp sát vào người cô, chậm rãi lùi về phía sau, chẳng mấy bước đã lui đến sát tường.
Lưng Khương Di tựa vào vách tường lạnh, đầu bị bàn tay anh cố định, nhịp thở dần trở nên dồn dập.Đầu dây bên kia của Chu Úc Đinh có hơi ồn ào: “Ừm, anh đang chuẩn bị ra sân bay Lam Thành đây.
Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng m*t mát khe khẽ, ám muội.Khương Di hỏi: “Cậu cũng đến ăn thử ở nhà hàng hot hit này à?
Bờ môi ẩm ướt, mọng nước.Hai người vốn cũng không quá thân thiết nên chỉ trò chuyện xã giao vài câu.
Ngay một giây trước khi cô sắp ngất xỉu vì thiếu oxy, Chu Úc Đinh mới buông cô ra.
Khương Di lúc này trạng thái không được ổn cho lắm, cô đứng không vững, đầu óc trống rỗng, ánh mắt mơ màng, ngơ ngác nhìn anh.”
Cô ngước mắt lên nhìn thì mới phát hiện tình hình của Chu Úc Đinh cũng chẳng khá khẩm hơn mình là bao.Nhà hàng phong cách độc đáo này rất hợp để lên hình, sau khi chụp xong các tư liệu cần thiết, cô ấy có chút thẫn thờ nhìn về một khoảng không cách đó không xa.
Vành tai và cổ của thiếu niên đỏ bừng lên như vừa bước ra khỏi lồng hấp, cơ thể anh căng cứng, bị Khương Di chăm chú nhìn khiến tay chân cũng chẳng biết phải đặt vào đâu cho phải.”Ừm, tớ đang phát triển một tài khoản Weibo chuyên về mảng du lịch và review quán ăn, hôm nay vừa vặn qua đây làm bài đánh giá.
Chu Úc Đinh thoáng chút bối rối, giơ tay lên ôm chặt lấy vai cô.”
Không ai nói câu nào, họ chỉ lặng lẽ cảm nhận dư âm ấm áp sau màn cuồng nhiệt vừa rồi.
Không biết đã qua bao lâu, Khương Di mới thấy nhịp tim dần bình ổn lại, hơi thở cũng thông suốt hơn.Trong lúc trò chuyện, hai người đã bước vào phòng chiếu.
Cô ngẩng đầu lên từ lồng ngực Chu Úc Đinh, liền nhìn thấy khóe miệng anh hơi đỏ, bị rách một chút da, nhìn là biết ngay tác phẩm của ai rồi.Khương Di bỗng nhiên không nhịn được, “phụt” một tiếng bật cười.
Khương Di đỏ mặt, rụt đầu vùi sâu hơn vào ngực anh, bên tai vang lên tiếng tim đập thình thịch vô cùng mạnh mẽ của đối phương.Dù sao anh cũng chẳng kén ăn, sức ăn lại lớn, giờ đã càng ngày càng quen với việc làm “thùng rác di động” dọn đống đồ ăn thừa cho Khương Di rồi.
Khương Di nhỏ giọng: “Chu Úc Đinh, tim anh đập mạnh như đang đập vào tường ấy.”Tuy là lời xin lỗi nhưng nghe qua chẳng có chút thành ý hối lỗi nào cả.
“Ừm.” Giọng Chu Úc Đinh khàn đặc, yết hầu khẽ lên xuống.Để tớ vào ấn theo dõi.
Hóa ra, anh cũng căng thẳng giống hệt cô.Xếp hàng qua cửa kiểm vé để vào rạp, Chu Úc Đinh khẽ hỏi: “Em thích thể loại thư tình ba dòng đó à?
Khương Di bỗng nhiên không nhịn được, “phụt” một tiếng bật cười.Giang Nhiễm đã bắt xe về quê, Lý Bảo Châu thì đi du lịch cùng bạn trai.
Ngay sau đó, cằm cô đã bị Chu Úc Đinh nâng lên. Anh nghiêm mặt, giọng điệu đầy bất mãn: “Cười cái gì?”Khương Di nhỏ giọng: “Chu Úc Đinh, tim anh đập mạnh như đang đập vào tường ấy.
Vì phát hiện ra anh cũng giống mình, đều là những “tay mơ” mới tinh, nên Khương Di không còn cảm thấy ngượng ngùng nữa.
Đôi mắt cô cong cong như vầng trăng khuyết, tinh nghịch bảo: “Cười anh ngốc đấy.”Khương Di nhìn bầu trời tối đen như mực ngoài cửa sổ, nói: “Đợi lát nữa hẵng ra ngoài.
“Chậc ——” Chu Úc Đinh nhéo má cô, ghé sát lại để khoe vết thương ở khóe môi: “Em thì giỏi rồi? Nhìn xem, em cắn thành ra thế này đây!”Khương Di ngẩn ra, giơ tay đấm nhẹ vào ngực anh một cái.
“Ồ, em xin lỗi mà ——”Chu Úc Đinh xoa đầu cô, đưa qua một chiếc túi giấy: “Của em này, trà sữa nhé.
Tuy là lời xin lỗi nhưng nghe qua chẳng có chút thành ý hối lỗi nào cả.Sau khi dùng bữa xong, Khương Di và Chu Úc Đinh quyết định đi xem phim.
Chu Úc Đinh thấy hơi bực bội, bởi vì chính anh cũng tự biết, nụ hôn thực sự đúng nghĩa đầu tiên của hai người… hình như anh phát huy không được tốt cho lắm.Các bộ phim chiếu rạp dịp Quốc khánh năm nay khá phong phú, chọn qua chọn lại một hồi, Khương Di lại chấm trúng một bộ phim thuộc thể loại tội phạm phá án.
Nhưng vua lạnh lùng thì vẫn là vua lạnh lùng, anh nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý, mặt không đỏ tim không đập mà buông lời tuyên bố: “Cứ đợi đấy, sau này luyện tập nhiều hơn, sớm muộn gì anh cũng hôn cho em phải khóc thét lên mới thôi!”Khương Di chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng lên, không khí càng lúc càng loãng, khiến cô sắp sửa ngạt thở.
“……”Vì phát hiện ra anh cũng giống mình, đều là những “tay mơ” mới tinh, nên Khương Di không còn cảm thấy ngượng ngùng nữa.
Khương Di ngẩn ra, giơ tay đấm nhẹ vào ngực anh một cái.Vì số thứ tự của họ ở ngay phía trước Khương Di nên họ được nhân viên gọi vào bàn trước.
Chu Úc Đinh cười híp mắt nắm lấy tay cô, vẻ mặt nịnh nọt: “Được rồi, anh đưa em về nhé?”Có lẽ vì bản thân đã sớm buông bỏ những mộng tưởng thời thiếu niên, nên khi biết chuyện này, Phương Duy Tiêu không hề có cảm giác cam chịu hay đau lòng, ngược lại chỉ thấy đó là điều hiển nhiên.
Náo loạn một hồi thì đồng hồ cũng đã chỉ hơn 9 giờ tối. Khương Di nhìn bầu trời tối đen như mực ngoài cửa sổ, nói: “Đợi lát nữa hẵng ra ngoài.””
Môi của cả hai lúc này đều đang đỏ mọng lên, giờ mà đi ra ngoài vô tình chạm mặt Lý Bội Lan thì chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”, nói cho người ta biết hai đứa vừa làm chuyện mờ ám gì.
Huống hồ, ngày mai Chu Úc Đinh đã phải về Lam Thành rồi, cô muốn ở bên anh thêm một lát nữa.”
Chu Úc Đinh không phản đối, bảo cô cứ tự nhiên ngồi chơi.Phương Duy Tiêu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô: “Lâu rồi không gặp.
Chắc vì mới chuyển vào ở chưa lâu nên đồ đạc trong phòng anh khá đơn giản, chỉ có một chiếc giường, tủ quần áo và bàn học kèm ghế ngồi.Ngay sau đó, cằm cô đã bị Chu Úc Đinh nâng lên.
Khương Di ngồi trên ghế, nhìn thấy trên bàn học có một xấp hồ sơ dày cộp, bên trên còn lưu lại vài dòng ghi chép, liền hỏi: “Mấy cái này đều là việc ở văn phòng luật à?””……”
“Không hẳn, trong khoa đang chuẩn bị cho cuộc thi Diễn án Luật quốc tế Jessup, đây là tài liệu thầy giáo phát xuống cho tụi anh.”Khương Di cúi gầm mặt xuống, cố nén nụ cười đang chực nở trên môi, chỉ khẽ “ồ” lên một tiếng tỏ vẻ bình tĩnh.
Khương Di thầm cảm thán, bạn trai của cô thực sự quá bận rộn. Vừa phải lo việc học, vừa lo sự nghiệp lại vừa lo thi cử, vậy mà vẫn phải tranh thủ thời gian để yêu đương với cô.Tháng Mười, không khí mùa thu ở Kinh Thị ngày một đậm nét, thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh.
Cô chủ động ôm lấy Chu Úc Đinh một cái: “Anh vất vả rồi.”Mùa phim Quốc khánh năm nay cạnh tranh vô cùng khốc liệt, có nhà sản xuất của một bộ phim tình cảm đã nghĩ ra một ý tưởng marketing độc đáo, đó là tổ chức hoạt động viết “Thư tình ba dòng” ngay tại sạp chờ của rạp phim.
Chu Úc Đinh nhướng mày, giọng điệu đương nhiên: “Không vất vả sao được, dù sao cũng phải cố gắng để Khương đại tiểu thư của chúng ta sau này được sống sung sướng chứ.”Ngay một giây trước khi cô sắp ngất xỉu vì thiếu oxy, Chu Úc Đinh mới buông cô ra.
Thực ra với gia cảnh của anh, anh hoàn toàn không cần phải liều mạng như vậy, anh có Chu Nghiên, lại còn có cả Lý Hãn Dịch chống lưng.Thế thì làm khó anh quá.
Nhưng trực giác mách bảo Khương Di rằng, Chu Úc Đinh sẽ không bao giờ chấp nhận sống dưới đôi cánh che chở của người khác. Sớm muộn gì anh cũng sẽ tự mình mở mang bờ cõi, tự tay gây dựng nên giang sơn của riêng mình.Khương Di ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một gương mặt vô cùng quen thuộc, chính là Phương Duy Tiêu.
“Đúng rồi.” Khương Di từ trong túi áo móc ra chiếc thẻ ngân hàng lúc nãy rồi đưa cho anh: “Cái này là vừa rồi bà cho em, trả lại cho anh này.””Không hẳn, trong khoa đang chuẩn bị cho cuộc thi Diễn án Luật quốc tế Jessup, đây là tài liệu thầy giáo phát xuống cho tụi anh.
“Đưa anh làm gì, bà ngoại cho em thì em cứ cầm lấy đi.”Khương Di lắc đầu từ chối: “Thôi, văn chương của tôi bình thường lắm.
“Nhưng mà số tiền này…”” Khương Di nghiêng đầu: “Dù sao thì em cũng đang trông cậy vào việc anh nuôi em sống sung sướng cơ mà.
Chu Úc Đinh nhéo má cô, khiến môi Khương Di hơi chu lên, anh cắt lời: “Không có nhưng nhị gì hết, cầm lấy mà tiêu đi.””
Khương Di vẫn không muốn nhận, đành phải xuống nước: “Vậy coi như em tạm thời giữ hộ anh nhé, sau này lúc nào thiếu tiền thì cứ bảo em.”Khương Di chân thành khen ngợi: “Giỏi quá vậy, có tiện cho tớ xin tên tài khoản Weibo không?
“Bạn gái xót anh thế cơ à.””Vậy cứ gọi một phần đi.
“Ừm.” Khương Di nghiêng đầu: “Dù sao thì em cũng đang trông cậy vào việc anh nuôi em sống sung sướng cơ mà.”Tuy gia cảnh nhà Khương Di cũng thuộc hàng khá giả nhưng Chương Tịnh quản lý rất nghiêm, tiền tiêu vặt chỉ phát theo tháng, cô chưa từng một lúc nhìn thấy số tiền lớn đến như thế này bao giờ.
Anh bật cười khẽ: “Được, nhất định không phụ sự kỳ vọng của em.”Viết thì viết!
Ở lại thêm mười mấy phút, Chu Úc Đinh mới đưa Khương Di quay trở lại trường.
Dưới hầm tòa nhà ký túc xá số 7 có một cây ATM, sau khi tạm biệt anh, Khương Di liền đi đến cây ATM để kiểm tra xem trong thẻ có bao nhiêu tiền.”
Không tra thì không biết, tra xong cô liền giật bắn mình. Khương Di ghé sát mắt vào màn hình, đếm đi đếm lại những con số 0 ở phía sau mà thấy nhức cả đầu.Cô ấy không biết Chu Úc Đinh đã đứng đợi như thế cụ thể bao nhiêu lần, nhưng đoán chừng là không hề ít, bởi vì khu nhà ở của giáo viên cách trạm hạ thế đó rất gần.
Tuy gia cảnh nhà Khương Di cũng thuộc hàng khá giả nhưng Chương Tịnh quản lý rất nghiêm, tiền tiêu vặt chỉ phát theo tháng, cô chưa từng một lúc nhìn thấy số tiền lớn đến như thế này bao giờ.”Ai thế?
……
Ngày thứ hai của kỳ nghỉ Quốc khánh, Chu Úc Đinh bay về Lam Thành.
Khương Di ngủ nướng đến tận 8 giờ sáng, lúc tỉnh dậy thì trong ký túc xá đã chẳng còn một ai.
Giang Nhiễm đã bắt xe về quê, Lý Bảo Châu thì đi du lịch cùng bạn trai.
Cô suy nghĩ một lát rồi cũng thu dọn đồ đạc để về nhà.”
Mấy ngày nghỉ tiếp theo, Khương Di chỉ ru rú ở nhà, lướt mạng xã hội nhìn dòng người chen chúc xô bồ ở các khu du lịch.
Chương Tịnh và Hứa Tri Nhiên đã đi California, trong một lần cô ra ngoài mua đồ thì vô tình chạm mặt Hoắc Mẫn. Ánh mắt Hoắc Mẫn nhìn cô đầy vẻ dò xét nhưng chưa kịp nói gì đã bị Lý Hãn Dịch gọi đi mất.”
Thấm thoắt đã đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ.
Buổi sáng sớm, Khương Di nhận được điện thoại của Chu Úc Đinh: “Bạn gái, đi hẹn hò không?”Hai người hẹn gặp nhau tại một trung tâm thương mại gần nhà Khương Di, Chu Úc Đinh xuống máy bay sẽ bắt xe chạy thẳng qua đó luôn.
“Hôm nay anh về rồi à?”Anh chỉ thích một mình em thôi.
Đầu dây bên kia của Chu Úc Đinh có hơi ồn ào: “Ừm, anh đang chuẩn bị ra sân bay Lam Thành đây.”Chuyện hẹn hò của các cặp đôi thì cũng chỉ quanh quẩn mấy việc ăn uống, dạo phố, xem phim.
Tính ra thì hai người ở bên nhau cũng được một thời gian rồi nhưng chưa từng có một buổi hẹn hò chính thức nào cả.
Khương Di nghĩ ngợi một lát rồi vui vẻ đáp: “Được chứ.”Chu Úc Đinh cười híp mắt nắm lấy tay cô, vẻ mặt nịnh nọt: “Được rồi, anh đưa em về nhé?
Chuyện hẹn hò của các cặp đôi thì cũng chỉ quanh quẩn mấy việc ăn uống, dạo phố, xem phim. Hai người hẹn gặp nhau tại một trung tâm thương mại gần nhà Khương Di, Chu Úc Đinh xuống máy bay sẽ bắt xe chạy thẳng qua đó luôn.”
Khương Di sửa soạn một hồi, căn chỉnh thời gian hợp lý rồi mới xuất phát.
Bên trong trung tâm thương mại có một nhà hàng ẩm thực đang rất hot trên mạng, khách khứa đông nghịt, Khương Di phải vào xếp hàng lấy số trước.”
Trong lúc chờ đợi, cô ngồi trên ghế cúi đầu lướt điện thoại, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.”Bạn gái, lại đây ôm một cái nào.
“Khương Di?””
Khương Di ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một gương mặt vô cùng quen thuộc, chính là Phương Duy Tiêu.Khương Di ấn nút theo dõi rồi hỏi: “Cậu đi review một mình à?
Cô thoáng ngẩn ra một lát rồi nở nụ cười tự nhiên chào hỏi: “Chào cậu, lâu rồi không gặp.”Vừa mới ổn định chỗ ngồi thì bộ phim cũng bắt đầu khởi chiếu.
Phương Duy Tiêu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô: “Lâu rồi không gặp.””Nhưng mà số tiền này…
Hai người vốn cũng không quá thân thiết nên chỉ trò chuyện xã giao vài câu.
Khương Di hỏi: “Cậu cũng đến ăn thử ở nhà hàng hot hit này à?”Sau khi gọi món xong, Khương Di ngó nghiêng xung quanh một lát rồi nói: “Vừa nãy em mới gặp một người đấy.
“Ừm, tớ đang phát triển một tài khoản Weibo chuyên về mảng du lịch và review quán ăn, hôm nay vừa vặn qua đây làm bài đánh giá.”Nhìn xem, em cắn thành ra thế này đây!
Khương Di chân thành khen ngợi: “Giỏi quá vậy, có tiện cho tớ xin tên tài khoản Weibo không? Để tớ vào ấn theo dõi.”Cô tự trách bản thân sao mà vô dụng thế không biết, bất kể là khi nào, cứ hễ nghe thấy những lời tỏ tình ngọt ngào đột ngột của Chu Úc Đinh là cô lại đỏ mặt tim đập chân run.
“Được chứ, tăng thêm một người theo dõi thì càng tốt mà.” Phương Duy Tiêu lấy điện thoại ra, mở trang cá nhân cho cô xem.Cùng lúc đó, màn hình điện thoại của Khương Di khẽ sáng lên.
Phương Duy Tiêu đã có hơn 50 vạn lượt theo dõi, lượng tương tác và bình luận dưới các bài đăng đều rất khá, ngày thường cô ấy chỉ đăng ảnh phong cảnh du lịch và các món ăn ngon.
Khương Di ấn nút theo dõi rồi hỏi: “Cậu đi review một mình à? Thế lúc chụp ảnh quay phim có bị bất tiện không?””
“Không, tớ đi cùng một người bạn nữa, cậu ấy đang vào nhà vệ sinh rồi.””Bây giờ á?
Một lát sau, bạn của Phương Duy Tiêu quay lại. Vì số thứ tự của họ ở ngay phía trước Khương Di nên họ được nhân viên gọi vào bàn trước. Khương Di đợi thêm khoảng nửa tiếng đồng hồ nữa thì Chu Úc Đinh mới tới nơi.”
Tháng Mười, không khí mùa thu ở Kinh Thị ngày một đậm nét, thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh.
Chu Úc Đinh hôm nay mặc một chiếc áo khoác gió màu trắng, trên vai khoác hờ một chiếc túi màu đen cỡ vừa.
Vừa nhìn thấy Khương Di, khóe môi anh liền cong lên, từ đằng xa đã dang rộng hai cánh tay.Một lát sau, bạn của Phương Duy Tiêu quay lại.
“Bạn gái, lại đây ôm một cái nào.””Ồ, em xin lỗi mà ——”
Khương Di mỉm cười rạng rỡ, bước đến ôm chầm lấy anh rồi dụi dụi đầu vào ngực đối phương.”Hôm nay anh về rồi à?
Chu Úc Đinh xoa đầu cô, đưa qua một chiếc túi giấy: “Của em này, trà sữa nhé.”Lưng Khương Di tựa vào vách tường lạnh, đầu bị bàn tay anh cố định, nhịp thở dần trở nên dồn dập.
Là món trà sữa pudding mà cô thích nhất, loại 30% đường và không thêm đá.Một cô nhân viên bước đến, trên tay cầm cây bút mỉm cười thân thiện nói: “Nếu bạn cảm thấy hứng thú thì có thể tham gia thử nhé, chúng tôi sẽ tổng hợp những bức thư tình này để bình chọn trên mạng, top 10 người có lượt bình chọn cao nhất sẽ nhận được phần quà tiền mặt vô cùng giá trị đấy.
Vừa vặn lúc này, nhân viên phục vụ đọc đến số của họ. Hai người nắm tay nhau bước vào nhà hàng, sau khi tìm được vị trí ngồi xuống thì bắt đầu chọn món.Anh bật cười khẽ: “Được, nhất định không phụ sự kỳ vọng của em.
Khương Di cầm thực đơn, gọi một phần thịt nướng Tây Vực, sườn non sốt rượu nếp và hai món chay. Nhà hàng này có món tráng miệng được miễn phí, còn món cá sốt tiêu xanh là đặc sản nổi tiếng nhất ở đây.hình như anh phát huy không được tốt cho lắm.
Cô rất muốn nếm thử nhưng lại có chút lo lắng: “Món cá này liệu có cay quá không nhỉ?”Không biết đã qua bao lâu, Khương Di mới thấy nhịp tim dần bình ổn lại, hơi thở cũng thông suốt hơn.
Chu Úc Đinh gợi ý: “Cứ gọi thử xem sao? Nếu cay quá thì để anh ăn cho.”Khương Di vẫn không muốn nhận, đành phải xuống nước: “Vậy coi như em tạm thời giữ hộ anh nhé, sau này lúc nào thiếu tiền thì cứ bảo em.
Dù sao anh cũng chẳng kén ăn, sức ăn lại lớn, giờ đã càng ngày càng quen với việc làm “thùng rác di động” dọn đống đồ ăn thừa cho Khương Di rồi.Nghe Triệu Càn Khôn bảo hình như bây giờ cậu ấy đang làm blogger hay influencer gì đó đúng không?
“Vậy cứ gọi một phần đi.””Ừm.
Sau khi gọi món xong, Khương Di ngó nghiêng xung quanh một lát rồi nói: “Vừa nãy em mới gặp một người đấy.””
“Ai thế?”Chu Úc Đinh không phản đối, bảo cô cứ tự nhiên ngồi chơi.
“Phương Duy Tiêu.””
Sắc mặt Chu Úc Đinh không chút thay đổi, giọng điệu bình thản như đang bàn luận về thời tiết: “Hôm qua lúc quay lại trường anh có đi xem bảng vàng vinh danh, cậu ấy học ở Đại học Yên Bắc. Nghe Triệu Càn Khôn bảo hình như bây giờ cậu ấy đang làm blogger hay influencer gì đó đúng không?”Chu Úc Đinh thấy hơi bực bội, bởi vì chính anh cũng tự biết, nụ hôn thực sự đúng nghĩa đầu tiên của hai người…
“Không phải influencer tầm thường đâu, là blogger chuyên về du lịch và review ẩm thực đấy.” Khương Di sửa lại lời anh, rồi khẽ nói: “Thật ra em biết, hồi cấp ba cậu ấy từng thích anh.”Cô thoáng ngẩn ra một lát rồi nở nụ cười tự nhiên chào hỏi: “Chào cậu, lâu rồi không gặp.
Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp: “Thì đã sao chứ? Anh chỉ thích một mình em thôi.”Vì vào hơi muộn nên lúc này đèn trong phòng chiếu đã tắt phụt, trong bóng tối mờ mịt, Chu Úc Đinh nắm chặt lấy tay cô dắt đi tìm chỗ ngồi.
Nhà hàng này được trang trí theo phong cách rừng rậm tự nhiên, xung quanh vang lên tiếng trò chuyện râm ran của thực khách, thế nhưng Khương Di vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng tim mình đang đập loạn nhịp thình thịch.Chu Úc Đinh thoáng chút bối rối, giơ tay lên ôm chặt lấy vai cô.
Cô tự trách bản thân sao mà vô dụng thế không biết, bất kể là khi nào, cứ hễ nghe thấy những lời tỏ tình ngọt ngào đột ngột của Chu Úc Đinh là cô lại đỏ mặt tim đập chân run.Ký ức khép lại, Phương Duy Tiêu gắp một miếng cá sốt tiêu đặc sản của nhà hàng bỏ vào miệng, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ở phía xa, Chu Úc Đinh đang rút một tờ khăn giấy ân cần lau miệng cho Khương Di.
Khương Di cúi gầm mặt xuống, cố nén nụ cười đang chực nở trên môi, chỉ khẽ “ồ” lên một tiếng tỏ vẻ bình tĩnh.”Đúng rồi.
…”
Ở phía bên kia, Phương Duy Tiêu và người bạn của mình vừa ăn vừa trò chuyện.
Nhà hàng phong cách độc đáo này rất hợp để lên hình, sau khi chụp xong các tư liệu cần thiết, cô ấy có chút thẫn thờ nhìn về một khoảng không cách đó không xa.Không tra thì không biết, tra xong cô liền giật bắn mình.
Người bạn đi cùng lên tiếng hỏi: “Cậu đang nhìn cái gì thế?”Chu Úc Đinh hôm nay mặc một chiếc áo khoác gió màu trắng, trên vai khoác hờ một chiếc túi màu đen cỡ vừa.
“Không có gì đâu.””
Miệng thì nói vậy nhưng ánh mắt của Phương Duy Tiêu vẫn không tự chủ được mà liên tục hướng về phía Khương Di và Chu Úc Đinh.
Cô ấy giống như một kẻ đứng trong bóng tối, lặng lẽ nhìn ngắm thanh xuân rực rỡ của người khác từ đằng xa.…
Chuyện hai người họ yêu nhau vốn chẳng phải bí mật gì, Phương Duy Tiêu đã sớm nghe các bạn học cũ ở trường Trung học Phụ thuộc bàn tán từ lâu rồi.Dưới hầm tòa nhà ký túc xá số 7 có một cây ATM, sau khi tạm biệt anh, Khương Di liền đi đến cây ATM để kiểm tra xem trong thẻ có bao nhiêu tiền.
Có lẽ vì bản thân đã sớm buông bỏ những mộng tưởng thời thiếu niên, nên khi biết chuyện này, Phương Duy Tiêu không hề có cảm giác cam chịu hay đau lòng, ngược lại chỉ thấy đó là điều hiển nhiên.Cô ấy nhìn theo hướng mắt đăm chiêu của Chu Úc Đinh, và rồi nhìn thấy ba con số “511” của căn phòng ký túc xá.
Chẳng biết từ bao giờ, chính cô ấy cũng cảm thấy hai người họ sinh ra là để dành cho nhau.”
Phương Duy Tiêu nhớ lại năm lớp 12, khi đó ai nấy đều vô cùng bận rộn, tính ra cô ấy cũng chẳng gặp Chu Úc Đinh được mấy lần.”
Ấn tượng sâu sắc nhất là một lần sau khi tan tiết tự học buổi tối, cô ấy hộ tống cô bạn cùng bàn bị đau bụng quay về ký túc xá nữ. Phương Duy Tiêu bỗng nhiên bắt gặp Chu Úc Đinh đang đứng ở khu vực gần trạm biến áp hạ thế.”
Khi đó đã là mùa đông, Chu Úc Đinh chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh đứng chịu trận trước những cơn gió lạnh buốt, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn về phía tòa ký túc xá nữ.Khương Di chắc là vừa ăn phải miếng gì cay quá, liên tục hà hơi tỏ vẻ tội nghiệp, Chu Úc Đinh liền bưng bát thạch sữa dừa lên, múc từng thìa một đút cho cô ăn.
Phương Duy Tiêu suýt chút nữa đã lầm tưởng rằng anh đang đứng đợi một ai đó.”
Cô ấy nhìn theo hướng mắt đăm chiêu của Chu Úc Đinh, và rồi nhìn thấy ba con số “511” của căn phòng ký túc xá. Sau này vào một ngày nọ, cô ấy nghe người khác nói lại mới biết, hồi trước Khương Di từng ở phòng 511.Khương Di nghiêm túc chăm chú nhìn lên màn hình suốt nửa tiếng đồng hồ, để rồi phát hiện ra bộ phim này thực sự dở tệ, nội dung tẻ nhạt đến mức khiến người ta chỉ muốn ngủ gật.
Ngay khoảnh khắc ấy, Phương Duy Tiêu đã hiểu ra tất cả.”
Cô ấy không biết Chu Úc Đinh đã đứng đợi như thế cụ thể bao nhiêu lần, nhưng đoán chừng là không hề ít, bởi vì khu nhà ở của giáo viên cách trạm hạ thế đó rất gần. Giây phút đó, Phương Duy Tiêu cảm thấy vô cùng may mắn vì bản thân đã kịp thời buông tay.Ấn tượng sâu sắc nhất là một lần sau khi tan tiết tự học buổi tối, cô ấy hộ tống cô bạn cùng bàn bị đau bụng quay về ký túc xá nữ.
Ký ức khép lại, Phương Duy Tiêu gắp một miếng cá sốt tiêu đặc sản của nhà hàng bỏ vào miệng, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ở phía xa, Chu Úc Đinh đang rút một tờ khăn giấy ân cần lau miệng cho Khương Di.”
Khương Di chắc là vừa ăn phải miếng gì cay quá, liên tục hà hơi tỏ vẻ tội nghiệp, Chu Úc Đinh liền bưng bát thạch sữa dừa lên, múc từng thìa một đút cho cô ăn.”Được rồi!
Phương Duy Tiêu thầm nghĩ mình vừa phải ăn một bụng “cơm chó” rồi, cô ấy dời tầm mắt đi chỗ khác, khẽ mỉm cười.”
…”
Sau khi dùng bữa xong, Khương Di và Chu Úc Đinh quyết định đi xem phim.
Các bộ phim chiếu rạp dịp Quốc khánh năm nay khá phong phú, chọn qua chọn lại một hồi, Khương Di lại chấm trúng một bộ phim thuộc thể loại tội phạm phá án.” Trong một chốc một lát thế này, Chu Úc Đinh thực sự chưa nghĩ ra được câu chữ nào ra hồn cả.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ nên rạp chiếu phim đông như trẩy hội, khu vực sảnh chờ có rất nhiều cặp đôi đang xếp hàng để lấy vé.
Các cặp đôi khác nếu không chọn phim tình cảm lãng mạn thì cũng chọn phim hài hước, riêng bạn gái của Chu Úc Đinh lại có gu độc lạ, đặc biệt chung thủy với thể loại phim tội phạm gay cấn.Khương Di đợi thêm khoảng nửa tiếng đồng hồ nữa thì Chu Úc Đinh mới tới nơi.
Mua vé xong xuôi, khoảng thời gian đến giờ chiếu vẫn còn mười mấy phút, Chu Úc Đinh đi mua Coca và bắp rang bơ, còn Khương Di thì đi dạo quanh quẩn gần đó.Khương Di thầm cảm thán, bạn trai của cô thực sự quá bận rộn.
Mùa phim Quốc khánh năm nay cạnh tranh vô cùng khốc liệt, có nhà sản xuất của một bộ phim tình cảm đã nghĩ ra một ý tưởng marketing độc đáo, đó là tổ chức hoạt động viết “Thư tình ba dòng” ngay tại sạp chờ của rạp phim.Khi đó đã là mùa đông, Chu Úc Đinh chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh đứng chịu trận trước những cơn gió lạnh buốt, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn về phía tòa ký túc xá nữ.
Lúc này, trước cửa phòng kiểm vé có dựng một tấm bảng tuyên truyền lớn, bên trên đã dán chi chít những bức thư tình ba dòng của khán giả.
Khương Di đứng đọc thử vài câu, cảm thấy nội dung cũng khá lãng mạn.Chuyện hai người họ yêu nhau vốn chẳng phải bí mật gì, Phương Duy Tiêu đã sớm nghe các bạn học cũ ở trường Trung học Phụ thuộc bàn tán từ lâu rồi.
Một cô nhân viên bước đến, trên tay cầm cây bút mỉm cười thân thiện nói: “Nếu bạn cảm thấy hứng thú thì có thể tham gia thử nhé, chúng tôi sẽ tổng hợp những bức thư tình này để bình chọn trên mạng, top 10 người có lượt bình chọn cao nhất sẽ nhận được phần quà tiền mặt vô cùng giá trị đấy.””
Khương Di lắc đầu từ chối: “Thôi, văn chương của tôi bình thường lắm.”Khương Di đỏ mặt, rụt đầu vùi sâu hơn vào ngực anh, bên tai vang lên tiếng tim đập thình thịch vô cùng mạnh mẽ của đối phương.
“Cứ thử một chút xem sao.” Cô nhân viên nhiệt tình chèo kéo.”
Đúng lúc này Chu Úc Đinh ôm theo Coca và bắp rang bơ quay trở lại, Khương Di liền khéo léo từ chối lời mời của cô nhân viên một lần nữa.” Cô nhân viên nhiệt tình chèo kéo.
Xếp hàng qua cửa kiểm vé để vào rạp, Chu Úc Đinh khẽ hỏi: “Em thích thể loại thư tình ba dòng đó à?””
Khương Di thuận miệng trêu anh: “Thích chứ, anh có thể viết tặng em một bức không?””
“Bây giờ á? Thế thì làm khó anh quá.” Trong một chốc một lát thế này, Chu Úc Đinh thực sự chưa nghĩ ra được câu chữ nào ra hồn cả.”
Khương Di lườm anh: “Mấy hôm trước chính miệng anh còn bảo là cứ việc hành hạ anh đi cơ mà.””
“Được rồi! Viết thì viết!” Chu Úc Đinh l**m nhẹ bờ môi mỏng: “Để anh cấu tứ nội dung một lát đã.”Khương Di vươn vai một cái, đang định bảo Chu Úc Đinh hay là tụi mình cũng về đi, thì đúng lúc này, mu bàn tay cô bỗng cảm nhận được một luồng hơi ấm.
“Duyệt.”Khương Di lườm anh: “Mấy hôm trước chính miệng anh còn bảo là cứ việc hành hạ anh đi cơ mà.
Trong lúc trò chuyện, hai người đã bước vào phòng chiếu.
Vì vào hơi muộn nên lúc này đèn trong phòng chiếu đã tắt phụt, trong bóng tối mờ mịt, Chu Úc Đinh nắm chặt lấy tay cô dắt đi tìm chỗ ngồi.Nhưng vua lạnh lùng thì vẫn là vua lạnh lùng, anh nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý, mặt không đỏ tim không đập mà buông lời tuyên bố: “Cứ đợi đấy, sau này luyện tập nhiều hơn, sớm muộn gì anh cũng hôn cho em phải khóc thét lên mới thôi!
Vừa mới ổn định chỗ ngồi thì bộ phim cũng bắt đầu khởi chiếu.
Khương Di nghiêm túc chăm chú nhìn lên màn hình suốt nửa tiếng đồng hồ, để rồi phát hiện ra bộ phim này thực sự dở tệ, nội dung tẻ nhạt đến mức khiến người ta chỉ muốn ngủ gật.Vừa nhìn thấy Khương Di, khóe môi anh liền cong lên, từ đằng xa đã dang rộng hai cánh tay.
Trong phòng chiếu đã có vài vị khách đứng dậy bỏ về giữa chừng, hai cô gái ngồi ở hàng ghế phía trước cũng đang khẽ thì thầm chê bai mạch logic của phim quá bất hợp lý, không thể nuốt trôi được nữa.Hai người nắm tay nhau bước vào nhà hàng, sau khi tìm được vị trí ngồi xuống thì bắt đầu chọn món.
Khương Di vươn vai một cái, đang định bảo Chu Úc Đinh hay là tụi mình cũng về đi, thì đúng lúc này, mu bàn tay cô bỗng cảm nhận được một luồng hơi ấm.” Khương Di sửa lại lời anh, rồi khẽ nói: “Thật ra em biết, hồi cấp ba cậu ấy từng thích anh.
Chu Úc Đinh nắm lấy tay cô, khẽ bóp nhẹ một cái rồi ghé sát người qua thì thầm vào tai cô.Buổi sáng sớm, Khương Di nhận được điện thoại của Chu Úc Đinh: “Bạn gái, đi hẹn hò không?
Giọng anh rất nhỏ, chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy: “Bạn gái, xin mời nghiệm thu bức thư tình anh viết tặng em nhé.”Phương Duy Tiêu suýt chút nữa đã lầm tưởng rằng anh đang đứng đợi một ai đó.
Cùng lúc đó, màn hình điện thoại của Khương Di khẽ sáng lên.
Cô thoáng ngẩn ra, mở khóa điện thoại rồi bấm vào ứng dụng WeChat, đập vào mắt là dòng tin nhắn chưa đọc từ anh.
Tin nhắn vô cùng ngắn gọn, vỏn vẹn chỉ có ba dòng chữ:
【Anh muốn dùng đôi mắt của mình để quay một bộ phim
Lấy tình yêu làm bài hát chủ đề
Và em chính là nữ chính duy nhất】
Nhịp tim cô như ngừng đập trong một khoảnh khắc, giữa không gian tối tăm của rạp chiếu phim, bàn tay cầm điện thoại của Khương Di khẽ run lên bần bật.
Ngày thứ 50 bên nhau, cô vẫn như cũ, không tài nào ngừng rung động trước Chu Úc Đinh.
Hết chương 66