Chương 6 - Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 6

Quả thực rất trắng


Thời gian nghỉ trưa ở trường Phụ thuộc vô cùng ngắn ngủi, tuy nói là hai giờ rưỡi chiều mới chính thức vào học, nhưng mấy năm gần đây các cô cậu học sinh thi đua học tập ghê gớm lắm, hầu như ai nấy đều ngầm định từ một giờ rưỡi đến hai giờ rưỡi là thời gian tự học, chẳng một ai dám nằm ngủ cả.

Tính ra thì thời gian ăn cơm trưa cộng với nghỉ ngơi chỉ vỏn vẹn có một tiếng rưỡi đồng hồ. Thời gian ngắn, áp lực học hành lại nặng nề, nên phần lớn học sinh đều chọn giải quyết bữa trưa ngay tại nhà ăn của trường.

Nhà ăn gồm có hai tầng, phục vụ cho cả ba khối lớp với mười mấy quầy bán đồ ăn khác nhau, thế nhưng lúc nào cũng rơi vào tình trạng chen chúc, quá tải. Khương Di sau khi xếp hàng mua xong phần cơm gồm hai món rau và một món mặn, từ đằng xa đã nhìn thấy Chu Thiên Tình đang nhiệt tình vẫy tay gọi mình.

“Ngồi đi.” Chu Thiên Tình nói: “Buổi trưa tụi mình cứ ăn tạm bợ chút gì đi, đến chiều tan học tớ sẽ dẫn cậu ra khu cổng đông ăn một bữa thật ngon.”

Khu vực cổng đông của trường vốn là một con phố ăn vặt sầm uất, rất nhiều học sinh sau khi tan học đều thích tụ tập ra đó để tìm đồ ăn. Khương Di nhìn nhìn khay thức ăn của hai người, thầm nghĩ trong lòng thế này là phong phú lắm rồi, đâu có tính là tạm bợ đâu chứ, thế nhưng chẳng mấy chốc, cô liền nhận ra những lời Chu Thiên Tình nói không sai một chút nào.

Đồ ăn của nhà ăn trường Phụ thuộc… quả thực là làm rất tùy tiện.​Đứng đợi một lát thì hai ly nước ép dưa hấu cũng đã được làm xong, hôm nay quán đồ uống đang có chương trình khuyến mãi đặc biệt nhân dịp khai giảng, mua hai tặng một.

Rõ ràng là về mặt hình thức trông khá là bắt mắt, ớt xanh ra ớt xanh, thịt ra thịt, nhưng khi bỏ vào miệng nếm thử thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.​Võ Lập nhìn chằm chằm vào hai cánh tay trắng muốt đang đung đưa dưới nắng của Khương Di, tặc lưỡi: “Bây giờ công nghệ làm đẹp phát triển đến mức thần kỳ vậy rồi cơ à?

Khương Di vốn là người chỉ ăn được ớt chuông xanh chứ không ăn được ớt hiểm đỏ, thế nhưng đĩa thịt xào cô mua không chỉ trộn lẫn cả hai loại ớt mà ngay cả miếng thịt ăn vào cũng thấy có mùi hơi tanh nồng. Món củ sen hấp bột với món khoai tây xào cà tím cũng vậy, hương vị cứ kỳ kỳ quái quái làm sao ấy, ngay cả hạt cơm ăn vào cũng có cảm giác như vẫn chưa được nấu chín kỹ.​Chu Thiên Tình ríu rít nhảy chân sáo bên cạnh cô: “Ôi ôi ôi, không thể tin được là có một ngày Chu Thiên Tình tớ lại được thưởng thức cơm hộp tự mang đi học thế này, A Di ơi tớ yêu cậu chết mất, thơm một cái nào —”

Nhìn thấy dáng vẻ nuốt không trôi của cô, Chu Thiên Tình liền gắp mấy miếng sườn kho bỏ vào khay cơm của cô, bảo: “Cậu cứ ăn ở đây vài lần là biết ngay ấy mà, đồ ăn nhà ăn trường Phụ thuộc chỉ mang tính chất phục vụ cho nhu cầu sinh tồn tối thiểu thôi. Tớ nói cho cậu biết nhé, toàn bộ cái nhà ăn này, duy nhất chỉ có món sườn heo kho tộ với món canh rong biển trứng là còn có thể bỏ vào miệng được.”​Còn mẹ của cậu thì định cư ở nước ngoài và làm chủ một văn phòng luật sư lớn, độ giàu có thì cũng thuộc hàng khủng khiếp không kém, có một bận dịp Tết nguyên đán bà ấy có bay về nước thăm con, trên tay xách chiếc túi hàng hiệu da cá sấu bạch tạng có nạm kim cương sáng lấp lánh trị giá cả gia tài.

Để lấp đầy cái bụng đang biểu tình, Khương Di đành phải đứng dậy đi mua thêm một phần sườn kho và một bát canh trứng.​Ngay sát khu vực cổng đông đang đỗ một chiếc xe hạng sang gầm cao, Chu Úc Đinh thong thả sải bước tiến lại gần, cậu lười biếng giơ tay lên gõ gõ vào tấm kính cửa sổ xe vài cái, ngay sau đó liền dứt khoát kéo cửa xe ra rồi bước lên ngồi ở hàng ghế sau, toàn bộ quá trình diễn ra với một gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, trông chẳng khác nào một tên sát thủ chuyên nghiệp đang đi làm nhiệm vụ.

Cô tò mò lên tiếng hỏi: “Trường Phụ thuộc không còn cái nhà ăn nào khác nữa sao?”​Hôm nay ánh nắng mặt trời gay gắt lạ thường, chỉ cần đứng ngoài trời một lát là mồ hôi mồ kê đã nhễ nhại hết cả người.

Chu Thiên Tình liền phổ cập kiến thức cho cô: “Có chứ, nói chính xác ra thì trường mình có hai cái nhà ăn cơ, bên khối cấp hai một cái và bên khối cấp ba một cái. Đồ ăn bên nhà ăn khối cấp hai thì ngon nhức nách luôn, thành ra cứ đến tầm mười hai giờ mười phút là đã bị tranh cướp sạch sành sanh rồi.”​Khương Di vốn không muốn gây thêm phiền phức cho người khác, huống hồ khoảng cách từ khu Cẩm Vân Đình đến trường Phụ thuộc lại rất gần, đi bộ mười mấy phút coi như là một hình thức tập thể dục buổi sáng luôn cũng tốt.

Khuôn viên của khối cấp hai và khối cấp ba nằm ngay sát cạnh nhau, thẻ học sinh của trường là có thể quẹt chung được, thế nhưng khối cấp hai lại được tan học sớm hơn khối cấp ba tận mười lăm phút.​Ngược lại, hôm nay Ngu Xu lại có biểu hiện vô cùng kỳ lạ, cô ta không lập tức đi thẳng lên lầu như mọi khi mà cứ như một khúc gỗ đứng chôn chân ngay giữa phòng khách, thi thoảng lại lén đưa mắt liếc nhìn Khương Di một cái, chẳng rõ đang ủ mưu tính toán điều gì.

Chu Thiên Tình vỗ vỗ vai cô an ủi: “Không sao đâu, chịu đựng chút là qua hết ấy mà, chiều nay tớ dẫn cậu đi ăn bù nhé.”​”

Thế nhưng những ngày tháng như thế này, một hai ngày thì còn chịu được, chứ cứ kéo dài mãi làm sao mà chịu cho thấu cơ chứ?​Nước da cô vốn dĩ đã trắng trẻo, nay lại được ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào bỗng chốc trở nên rạng rỡ, phát sáng như một viên ngọc, khiến người ta không khỏi bị hút mắt.

Khương Di bỗng nảy ra một ý tưởng: “Trường mình có cho phép tự mang cơm theo không?”​” Chu Úc Đinh buông lại một câu ngắn gọn, rồi đút hai tay vào túi quần, thong thả sải bước đi về phía khu cổng đông.

“Được chứ, trên tầng hai của nhà ăn khối cấp hai có trang bị sẵn cả tủ lạnh với lò vi sóng luôn, tiện lợi lắm. Ủa mà sao thế, cậu định vứt bỏ tớ để tự mang cơm đi học một mình đấy à, huhu?”​Võ Lập đứng bên cạnh cũng cảm thấy có chút kỳ quặc, khó hiểu.

Bố mẹ của Chu Thiên Tình công việc bận rộn ngập đầu, ngay cả những ngày nghỉ cuối tuần cô ấy cũng toàn phải tự giải quyết ba bữa ở bên ngoài, nên việc tự chuẩn bị cơm hộp mang đi học là điều hoàn toàn bất khả thi đối với cô ấy.​Chu Úc Đinh vặn lại: “Không có ý đồ gì thì cậu nhìn người ta làm cái gì?

Khương Di liền bảo: “Làm sao có chuyện đó được, từ ngày mai mỗi buổi sáng tớ sẽ chuẩn bị hai phần cơm trưa rồi mang đến trường cất vào tủ lạnh, đến trưa tụi mình chỉ việc xuống hâm nóng lại là có thể cùng nhau ăn rồi.”​Cô còn đang mải suy nghĩ mông lung thì vừa vặn nhìn thấy Chu Úc Đinh bước từ trên chiếc xe hạng sang kia xuống để đi bộ quay trở lại trường học.

“Như vậy… có phiền cậu quá không?” Chu Thiên Tình tỏ ra vô cùng ái ngại.​Chu Úc Đinh lúc này đã sải bước đi về phía cô, cậu thiếu niên bước đi với vận tốc khá nhanh nhưng tư thế lại vô cùng vững chãi, vóc dáng cao ráo nổi bật, trên người cậu cứ như tự mang theo một vầng hào quang đặc biệt, đi đến bất cứ nơi đâu cũng dễ dàng trở thành tâm điểm chú ý của mọi ánh nhìn.

Khương Di vẫn kiên quyết: “Có gì mà phiền cơ chứ, cứ quyết định thế đi, nhà tớ có dì giúp việc nấu cơm rồi, nấu nhiều hay nấu ít thì cũng là một công nấu cả thôi mà.”​”Cậu bảo này, dạo gần đây người ở bên Kinh Thị có vẻ như hơi thường xuyên lui tới đây thì phải?

Chu Thiên Tình nghe vậy thì thèm thuồng lắm, đắn đo một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý: “Ôi ôi ôi A Di ơi, cậu đúng là thiên sứ, vị cứu tinh của đời tớ, yêu cậu chết mất thôi. Quyết định vậy nhé, từ nay về sau buổi trưa tớ ăn ké cơm của cậu, còn buổi tối ra ngoài ăn cứ để tớ bao hết.”​Gương mặt cậu vốn dĩ đã mang sẵn một vẻ lạnh lùng, xa cách, những lúc không biểu lộ cảm xúc gì thì lại càng tạo cho người đối diện một cảm giác vô cùng ngầu và khó gần.

Hai cô gái nhỏ cứ như vậy mà vui vẻ giao kèo xong xuôi.​Trong đầu cô bỗng chợt lóe lên một ý nghĩ, hay là…

Một giờ rưỡi chiều, Chu Úc Đinh vẫn là người cuối cùng lững thững bước vào lớp học. Khương Di tinh ý nhận ra, cậu kéo chiếc khóa cổ áo đồng phục lên đến tận cằm, che kín mít phần cổ trắng ngần của mình.​Liệu có khi nào bọn họ lại muốn bắt anh Úc chuyển đi không nhỉ?

Gương mặt cậu vốn dĩ đã mang sẵn một vẻ lạnh lùng, xa cách, những lúc không biểu lộ cảm xúc gì thì lại càng tạo cho người đối diện một cảm giác vô cùng ngầu và khó gần.​Đúng như dự đoán, Ngu Khiết liền lên tiếng hỏi han Khương Di về chuyện cô dậy sớm tự đi học một mình vào buổi sáng.

Chẳng biết vết đỏ trên cổ cậu đã tan bớt chút nào chưa nữa, Khương Di bỗng thấy có chút chột dạ, thở dài, biết thế lúc nãy chịu khó chạy xuống phòng y tế xin một túi đá chườm về cho cậu có phải hơn không.​”

Đêm hôm đó sau khi kết thúc giờ tự học buổi tối, vẫn là chú Lưu đánh xe đến đón cô về nhà.​Cô tò mò lên tiếng hỏi: “Trường Phụ thuộc không còn cái nhà ăn nào khác nữa sao?

Ngu Xu vừa mới bước lên xe liền lập tức đeo tai nghe vào, suốt dọc đường đi hai người không nói với nhau một lời nào cho đến tận khi về tới nhà. Đúng như dự đoán, Ngu Khiết liền lên tiếng hỏi han Khương Di về chuyện cô dậy sớm tự đi học một mình vào buổi sáng.​”

Khương Di vốn dĩ chẳng muốn nói nhiều, nhưng hiện tại dù sao cũng đang phải sống dưới mái nhà của người ta, cô tuy rằng vô cùng chán ghét mẹ con Ngu Khiết, Ngu Xu nhưng bản tính lại không phải là kiểu người thích gây chuyện, liền nhàn nhạt đáp lời: “Con mới chuyển trường nên lượng kiến thức bị hổng khá nhiều, dậy sớm đến trường một chút để có thêm thời gian tự ôn tập.”​Ngu Xu vừa mới bước lên xe liền lập tức đeo tai nghe vào, suốt dọc đường đi hai người không nói với nhau một lời nào cho đến tận khi về tới nhà.

Ngu Khiết nghe vậy liền gật gù: “Ra là vậy sao —”​mang ly nước này tặng cho Chu Úc Đinh luôn đi nhỉ?

Ngược lại, hôm nay Ngu Xu lại có biểu hiện vô cùng kỳ lạ, cô ta không lập tức đi thẳng lên lầu như mọi khi mà cứ như một khúc gỗ đứng chôn chân ngay giữa phòng khách, thi thoảng lại lén đưa mắt liếc nhìn Khương Di một cái, chẳng rõ đang ủ mưu tính toán điều gì.​Chu Thiên Tình liền phổ cập kiến thức cho cô: “Có chứ, nói chính xác ra thì trường mình có hai cái nhà ăn cơ, bên khối cấp hai một cái và bên khối cấp ba một cái.

Chuyện liên quan đến vấn đề học tập nên Ngu Khiết cũng không tiện lên tiếng ngăn cản: “Dì có nghe bố con kể qua rồi, trước đây khi còn học ở hệ quốc tế trường Minh Tín thành tích của con cũng rất tốt, mới chuyển trường chưa quen với chương trình học cũng là điều bình thường thôi, con đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân nhé.”​”

“Hay là thế này đi, từ ngày mai dì bảo chú Lưu chịu khó chạy thêm một chuyến nữa, tầm sáu giờ mười phút sáng sẽ đánh xe đưa con đến trường nhé.”​Cho đến tận sau này khi hai đứa bước vào học tiểu học, có một khoảng thời gian Triệu Càn Khôn cứ liên tục bị chảy máu cam ròng ròng mỗi ngày.

Khương Di vốn không muốn gây thêm phiền phức cho người khác, huống hồ khoảng cách từ khu Cẩm Vân Đình đến trường Phụ thuộc lại rất gần, đi bộ mười mấy phút coi như là một hình thức tập thể dục buổi sáng luôn cũng tốt.​Lúc rẽ vào ngõ Thạch Lựu, Khương Di theo bản năng khẽ liếc mắt nhìn về phía con ngõ nhỏ bên tay trái.

Cô lên tiếng từ chối khéo, Ngu Khiết nghe vậy cũng không tiếp tục khăng khăng ép buộc nữa.​Rõ ràng là về mặt hình thức trông khá là bắt mắt, ớt xanh ra ớt xanh, thịt ra thịt, nhưng khi bỏ vào miệng nếm thử thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Sau khi Khương Di đi lên lầu, Ngu Xu liền sà vào lòng Ngu Khiết nũng nịu, hờn dỗi: “Mẹ xem, con đã bảo là con đâu có bắt nạt gì nó đâu chứ.”​”

Ngu Khiết khẽ lên tiếng trách mắng con gái: “Nếu con thực sự để tâm đến những lời mẹ dặn thì đã chẳng bày ra cái bộ mặt sưng sỉa đó cho người ta nhìn rồi. Chuyện này mà để bố con biết được thì kiểu gì con cũng bị mắng cho xem.”​Khương Di mỉm cười gật đầu đáp lại một tiếng, rồi nhanh chóng rảo bước đi ra ngoài.

Ngu Khiết là một người phụ nữ vô cùng thông minh và sắc sảo, thứ mà bà ta muốn có được thì giờ đây cũng đã nắm chắc trong tay rồi, những chuyện vặt vãnh khác bà ta hoàn toàn chẳng thèm bận tâm. Đừng nói đến việc Khương Hạo Thành đón đứa con gái của vợ trước về đây ở mà bà ta vẫn có thể chu toàn đón tiếp, ngay cả việc nếu Chương Tịnh có quay trở về đây ở đi chăng nữa thì bà ta vẫn có thể thản nhiên đối mặt mà không hề nao núng.​Với lại, mẹ quên là hồi nhỏ nó từng bị mắc cái căn bệnh đó rồi sao, đầu óc làm sao mà thông minh cho được, hồi học tiểu học đến ngay cả cái bảng cửu chương mà nó còn mãi chẳng thuộc nổi kìa…

Bởi vì ở thời điểm hiện tại, bà ta mới chính là người vợ hợp pháp, danh chính ngôn thuận ngồi ở cái ghế chủ mẫu của ngôi nhà này.​Năm ngón tay của cô thon dài, nhỏ nhắn, chỉ có thể ôm trọn được một nửa thân ly, sắc đỏ rực rỡ của nước ép dưa hấu hòa quyện cùng làn da trắng muốt như tuyết của cô thiếu nữ, sự va chạm tương phản giữa hai gam màu sắc đó mang lại một hiệu ứng thị giác vô cùng mạnh mẽ, khiến người ta không khỏi có chút thẫn thờ, ngây ngất.

“Nhưng mà chuyện học hành của con dạo này thế nào rồi, có cần phải tập trung đầu tư thêm không? A Di người ta chăm chỉ, nỗ lực như thế, đến lúc kiểm tra mà con lại thi không bằng một đứa từ trường quốc tế chuyển sang thì mẹ muối mặt lắm đấy.”​Hồi gia đình Triệu Càn Khôn mới chuyển đến khu tập thể đó ở, Chu Úc Đinh đã chễm chệ ngồi ở vị trí đại ca của lũ trẻ con trong vùng rồi.

Ngu Xu lại vô cùng tự tin vào năng lực của bản thân: “Làm sao có chuyện đó được hả mẹ, mấy đứa theo học trường quốc tế toàn là thành phần học dốt phá gia chi tử thôi, hơn nữa kiến thức học cũng hoàn toàn khác nhau, nó có cố gắng đến mấy thì liệu có lọt nổi vào top 50 của khối không cơ chứ? Với lại, mẹ quên là hồi nhỏ nó từng bị mắc cái căn bệnh đó rồi sao, đầu óc làm sao mà thông minh cho được, hồi học tiểu học đến ngay cả cái bảng cửu chương mà nó còn mãi chẳng thuộc nổi kìa…”​”Người bên Kinh Thị đến.

Đêm hôm đó, sau khi giải quyết xong xuôi toàn bộ đống bài tập về nhà, Khương Di lại tiếp tục tự học thêm một chương môn Hóa học nữa. 

Trong quá trình làm bài tập tự luyện, cô nhận ra rằng từ một đơn vị kiến thức cơ bản có thể phát triển ra rất nhiều dạng bài tập biến hóa khác nhau, nếu là dạng bài đơn lẻ thì cô còn có thể tự làm đúng được, chứ cứ hễ trộn lẫn vài đơn vị kiến thức lại với nhau một cái là cô liền cảm thấy lúng túng và gặp khó khăn ngay.​Triệu Càn Khôn và Võ Lập vừa bước chân vào nhà ăn thì vừa vặn chạm mặt Khương Di đi từ trong ra.

Lúc này Khương Di mới hoàn toàn thấu hiểu được lý do vì sao học sinh trường phổ thông lại thường xuyên phải áp dụng chiến thuật luyện đề nhiều đến thế, lượng dạng bài phong phú như vậy, nếu không chịu khó cày đề thì đúng là không tài nào kham nổi. 

Sau khi cẩn thận ghi chép lại các kiến thức trọng tâm và tổng hợp lại những câu làm sai vào một cuốn sổ riêng, lúc cô leo lên giường đi ngủ thì đồng hồ cũng đã điểm hơn một giờ sáng.​Khương Di liền bảo: “Làm sao có chuyện đó được, từ ngày mai mỗi buổi sáng tớ sẽ chuẩn bị hai phần cơm trưa rồi mang đến trường cất vào tủ lạnh, đến trưa tụi mình chỉ việc xuống hâm nóng lại là có thể cùng nhau ăn rồi.

Sáng sớm hôm sau, khi Khương Di bước xuống lầu thì dì Lương đã chuẩn bị xong xuôi cả bữa sáng lẫn phần cơm hộp cho buổi trưa rồi.​Dì vừa múc cháo ra bát cho cô vừa xót xa lên tiếng: “Trời đất ơi, mới chuyển đến Lam Thành này có mấy ngày thôi mà dì nhìn con gầy sọp hẳn đi rồi đấy.

Dì Lương đã làm việc ở nhà họ Khương được rất nhiều năm nên tính tình vô cùng đảm đang, tháo vát. Tối hôm trước vừa nghe Khương Di bảo muốn tự mang cơm đi học là sáng nay dì đã lên sẵn một thực đơn phong phú cho cả tuần liền. 

Dì vừa múc cháo ra bát cho cô vừa xót xa lên tiếng: “Trời đất ơi, mới chuyển đến Lam Thành này có mấy ngày thôi mà dì nhìn con gầy sọp hẳn đi rồi đấy.”​Đừng nói đến việc Khương Hạo Thành đón đứa con gái của vợ trước về đây ở mà bà ta vẫn có thể chu toàn đón tiếp, ngay cả việc nếu Chương Tịnh có quay trở về đây ở đi chăng nữa thì bà ta vẫn có thể thản nhiên đối mặt mà không hề nao núng.

“Cái lò vi sóng ở trường dùng có tốt không con? Đồ ăn mà để tủ lạnh qua một buổi là không còn được tươi ngon nữa đâu, hay là để từ mai cứ đến trưa là dì đạp xe mang cơm nóng hổi đến trường cho con nhé.”​Đồ ăn bên nhà ăn khối cấp hai thì ngon nhức nách luôn, thành ra cứ đến tầm mười hai giờ mười phút là đã bị tranh cướp sạch sành sanh rồi.

Khương Di bật cười khúc khích trước sự chu đáo của dì: “Không cần đâu dì Lương ơi, trước đây lúc còn ở nhà con cũng thường xuyên tự mang cơm đi học suốt mà.”​”Được chứ, trên tầng hai của nhà ăn khối cấp hai có trang bị sẵn cả tủ lạnh với lò vi sóng luôn, tiện lợi lắm.

Từ nhỏ đến lớn, các ngày nghỉ cuối tuần của Khương Di đều bị lấp kín bởi đủ loại lớp học thêm năng khiếu và kỹ năng ở bên ngoài. 

Những lớp học thêm đó đương nhiên là không bao gồm tiền ăn trưa, mà Chương Tịnh thì lại luôn kỹ tính cho rằng đồ ăn mua ở ngoài đường không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, nên chỉ có một giải pháp duy nhất là bắt cô phải tự mang cơm hộp theo.​Chú tớ bảo hôm nay đặc biệt giữ lại cho ba đứa mình ba suất đùi gà quay mật ong thơm phức đấy nhé.

Hộp cơm trưa được đựng cẩn thận trong một chiếc túi xách nhỏ màu hồng đào vô cùng xinh xắn, ăn xong bữa sáng là Khương Di liền xách túi tung tăng ra khỏi cửa.​Vừa đi đến trước cửa nhà ăn, Chu Úc Đinh rút điện thoại ra kiểm tra tin nhắn một cái, đôi lông mày bỗng chốc nhíu chặt lại: “Có người tìm tớ, hai cậu cứ vào ăn trước đi.

Lúc rẽ vào ngõ Thạch Lựu, Khương Di theo bản năng khẽ liếc mắt nhìn về phía con ngõ nhỏ bên tay trái. Quả nhiên, chỉ một loáng sau là từ phía đầu ngõ bên kia đã vang lên tiếng chuông xe đạp lách cách quen thuộc.​Mẹ của Triệu Càn Khôn vốn là một tín đồ cuồng thẩm mỹ làm đẹp, nên mấy cái khái niệm như tiêm filler, tiêm truyền trắng cậu ta đều được nghe qua ít nhiều.

Cũng giống hệt như ngày hôm trước, Chu Úc Đinh đứng rướn người đạp xe lao ra, rồi nhanh chóng biến mất hút ở phía cuối con ngõ Thạch Lựu.​”

Cái cậu bạn này thật là kỳ quặc, rõ ràng là thức dậy từ rất sớm, vậy mà sáng nào cũng là người suýt soát giẫm chân vào lớp muộn nhất. Khương Di bỗng cảm thấy, cậu bạn cùng lớp này của mình trông cứ huyền bí, xa cách làm sao ấy.​Dì Lương đã làm việc ở nhà họ Khương được rất nhiều năm nên tính tình vô cùng đảm đang, tháo vát.

Các tiết học buổi sáng trôi qua nhanh chóng, đến khi bước vào tiết học thứ năm thì tâm trí của toàn bộ học sinh trong lớp rõ ràng là đã bay bổng ra ngoài, ai nấy đều nhấp nhổm chỉ mong mau chóng đến giờ tan học. 

Chu Thiên Tình lại càng sốt ruột hơn, hai con mắt cô nàng cứ dán chặt vào chiếc đồng hồ treo tường ở phía chính diện bảng, lầm rầm đếm ngược từng giây một.​Nhìn thấy dáng vẻ nuốt không trôi của cô, Chu Thiên Tình liền gắp mấy miếng sườn kho bỏ vào khay cơm của cô, bảo: “Cậu cứ ăn ở đây vài lần là biết ngay ấy mà, đồ ăn nhà ăn trường Phụ thuộc chỉ mang tính chất phục vụ cho nhu cầu sinh tồn tối thiểu thôi.

Tiết học cuối cùng của buổi sáng là môn Ngữ văn, cô Hà Mai vốn là người vô cùng tâm lý, biết thừa tâm trí của lũ học trò nghịch ngợm đã bay thẳng xuống nhà ăn từ đời nào rồi, nên cô ấy liền xua tay cho cả lớp giải tán sớm trước ba phút.​Lúc ra khỏi phòng học Khương Di đã chủ động cởi bỏ chiếc áo khoác đồng phục bên ngoài ra, lúc này cô chỉ mặc độc một chiếc áo phông ngắn tay đồng phục hai màu xanh trắng nên cảm thấy khá mát mẻ, dễ chịu.

Ngay lập tức, cả phòng học rộ lên tiếng thu dọn sách vở rầm rập rồi dòng người ùa ra ngoài cửa như ong vỡ tổ.​”

Chu Thiên Tình ríu rít nhảy chân sáo bên cạnh cô: “Ôi ôi ôi, không thể tin được là có một ngày Chu Thiên Tình tớ lại được thưởng thức cơm hộp tự mang đi học thế này, A Di ơi tớ yêu cậu chết mất, thơm một cái nào —”​Bộ ba Chu Úc Đinh, Võ Lập và Triệu Càn Khôn sau khi bước ra khỏi lớp cũng thong thả tản bộ đi về phía nhà ăn của khối cấp hai.

“Hôm nay dì Lương chuẩn bị cho tụi mình món sườn xào chua ngọt, gà xào lăn, cà tím kho tộ với bí đao xào tỏi đấy, cậu xem có món nào hợp khẩu vị không, để lần sau tớ bảo dì làm tiếp nhé.” Khương Di hiền lành liệt kê thực đơn.​Cậu sở hữu một diện mạo xuất chúng, lại thêm cái khí chất bẩm sinh vô cùng đặc biệt, khiến cho người ta dù cậu không cần lên tiếng thì vẫn cứ tự giác muốn phục tùng và đi theo sau cậu.

Chu Thiên Tình ôm chặt lấy cánh tay cô nịnh nọt: “Tớ là đứa dễ nuôi lắm, món gì cũng chén sạch được hết, A Di đúng là thiên sứ được ông trời phái xuống để cứu rỗi cuộc đời tớ mà…”​Mặc cho người nhà có hết lời an ủi bảo không sao đâu, Triệu Càn Khôn vẫn chỉ nghĩ đó là những lời nói dối thiện ý mà mọi người dành cho một kẻ sắp chết như mình mà thôi.

Hôm nay ánh nắng mặt trời gay gắt lạ thường, chỉ cần đứng ngoài trời một lát là mồ hôi mồ kê đã nhễ nhại hết cả người. Lúc ra khỏi phòng học Khương Di đã chủ động cởi bỏ chiếc áo khoác đồng phục bên ngoài ra, lúc này cô chỉ mặc độc một chiếc áo phông ngắn tay đồng phục hai màu xanh trắng nên cảm thấy khá mát mẻ, dễ chịu.​Ly nước ép dưa hấu vốn được cho thêm rất nhiều đá viên, khi bị ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu vào, xung quanh thành ly lập tức ngưng tụ thành một lớp sương mờ, những giọt nước nhỏ li ti cứ thế theo đà chảy xuống dọc theo lòng bàn tay của Khương Di.

Nước da cô vốn dĩ đã trắng trẻo, nay lại được ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào bỗng chốc trở nên rạng rỡ, phát sáng như một viên ngọc, khiến người ta không khỏi bị hút mắt.​”

Bộ ba Chu Úc Đinh, Võ Lập và Triệu Càn Khôn sau khi bước ra khỏi lớp cũng thong thả tản bộ đi về phía nhà ăn của khối cấp hai. Cái nhà ăn bên khối cấp hai đó vốn là do chú ruột của Võ Lập đấu thầu nhận quản lý, nên ngày nào ba người bọn họ cũng đều tụ tập qua đó để giải quyết bữa trưa.​Chu Thiên Tình vỗ vỗ vai cô an ủi: “Không sao đâu, chịu đựng chút là qua hết ấy mà, chiều nay tớ dẫn cậu đi ăn bù nhé.

Ba người đi chậm hơn vài bước ở phía sau, Chu Úc Đinh mặc chiếc áo đồng phục phanh ngực, hai bên tay áo được xắn cao lên đến tận khuỷu tay. Giữa cái thời tiết oi bức như thế này, đi chưa được bao xa mà cả Triệu Càn Khôn lẫn Võ Lập đều đã mồ hôi nhễ nhại, duy chỉ có cậu là trông vẫn cứ thong dong, sạch sẽ và vô cùng mát mẻ.​”

Triệu Càn Khôn tiến lên khoác vai Chu Úc Đinh, hất hất cằm về phía trước: “Anh Úc này, cậu bảo bạn học Khương kia có phải là đi tiêm thuốc làm trắng da không, chứ người ngợm đâu mà lại trắng bóc đến cái mức thượng thừa như thế kia được nhỉ.”​”Hay là thế này đi, từ ngày mai dì bảo chú Lưu chịu khó chạy thêm một chuyến nữa, tầm sáu giờ mười phút sáng sẽ đánh xe đưa con đến trường nhé.

Mẹ của Triệu Càn Khôn vốn là một tín đồ cuồng thẩm mỹ làm đẹp, nên mấy cái khái niệm như tiêm filler, tiêm truyền trắng cậu ta đều được nghe qua ít nhiều.​Quả nhiên, chỉ một loáng sau là từ phía đầu ngõ bên kia đã vang lên tiếng chuông xe đạp lách cách quen thuộc.

Võ Lập nhìn chằm chằm vào hai cánh tay trắng muốt đang đung đưa dưới nắng của Khương Di, tặc lưỡi: “Bây giờ công nghệ làm đẹp phát triển đến mức thần kỳ vậy rồi cơ à? Tớ nhìn kiểu gì cũng thấy nước da cậu ấy trắng hồng tự nhiên chứ có giống dùng dao kéo gì đâu.”​Hồi còn học lớp hai tiểu học, có một lần Chu Úc Đinh được một chiếc xe siêu sang hiệu Maybach đến tận cổng trường rước đi, nghe đâu bố cậu muốn đón cậu về Kinh Thị để hưởng điều kiện giáo dục tốt nhất, thế nhưng chẳng biết vì lý do gì mà sau đó một thời gian cậu lại tự mình bắt xe trốn chạy về lại đây.

Chu Úc Đinh lườm hai đứa bạn một cái: “Cứ nhìn chằm chằm vào người con gái nhà người ta thế kia, hai cậu là phường b**n th** đấy à?”​Thế nhưng mối quan hệ giữa cậu ta và Chu Úc Đinh lại càng ngày càng trở nên khăng khít, gắn bó hơn, sau này khi Võ Lập dọn đến ở cùng khu thì ba người tự nhiên mà vậy kết thành một hội bài trùng, đi đâu cũng có nhau.

Ở cái độ tuổi mới lớn này, các bạn nam thường sẽ dành một sự chú ý đặc biệt đến các bạn nữ xung quanh. Khương Di tuy rằng là học sinh mới chuyển trường đến, tính tình lại có phần trầm lặng, ít nói, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có sức hút đối với mọi người.​Ngu Khiết nghe vậy liền gật gù: “Ra là vậy sao —”

Triệu Càn Khôn nghẹn họng một chập: “Thì nhìn một cái thì có làm sao đâu chứ, tớ cũng có ý đồ đen tối gì với cậu ấy đâu mà.”​Chu Úc Đinh khẽ khựng lại một nhịp, cậu khẽ nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý: “Tặng cho tớ à?

Chu Úc Đinh vặn lại: “Không có ý đồ gì thì cậu nhìn người ta làm cái gì?”​Khu vực cổng trường vào buổi trưa vắng vẻ không một bóng học sinh, Chu Úc Đinh dường như không hề để ý thấy sự hiện diện của Khương Di, bước chân cậu rất dài, chỉ một loáng là đã chuẩn bị lướt qua người cô.

Võ Lập đứng bên cạnh cũng cảm thấy có chút kỳ quặc, khó hiểu. Ngày thường khi cậu ta và Triệu Càn Khôn túm tụm bàn tán về các bạn nữ trong trường, có bao giờ thấy Chu Úc Đinh thèm chen ngang nửa lời đâu, vậy mà hôm nay cậu lại cứ như một quả pháo chực chờ nổ tung thế không biết.​Khương Di vốn dĩ chẳng muốn nói nhiều, nhưng hiện tại dù sao cũng đang phải sống dưới mái nhà của người ta, cô tuy rằng vô cùng chán ghét mẹ con Ngu Khiết, Ngu Xu nhưng bản tính lại không phải là kiểu người thích gây chuyện, liền nhàn nhạt đáp lời: “Con mới chuyển trường nên lượng kiến thức bị hổng khá nhiều, dậy sớm đến trường một chút để có thêm thời gian tự ôn tập.

Nhưng mà từ trước đến nay Chu Úc Đinh vốn dĩ là người vô cùng lạnh nhạt, thờ ơ với con gái. Ở trường Phụ thuộc này có biết bao nhiêu bạn nữ thầm thương trộm nhớ cậu, người thì công khai tỏ tình rầm rộ, người thì âm thầm viết thư tay lén lút nhét vào hộc bàn, vậy mà tuyệt nhiên chẳng thấy cậu bận tâm hay để mắt đến một ai bao giờ.​Bởi vì ở thời điểm hiện tại, bà ta mới chính là người vợ hợp pháp, danh chính ngôn thuận ngồi ở cái ghế chủ mẫu của ngôi nhà này.

Đấy xem kìa, suốt dọc đường đi từ lớp xuống nhà ăn, có đến mấy nhóm con gái cứ liên tục ngoái đầu lại nhìn Chu Úc Đinh, thậm chí có vài bạn nữ táo bạo còn chủ động tiến lên phía trước để bắt chuyện làm quen, nhưng đều bị cậu dùng gương mặt lạnh tanh để né tránh lách qua.​Nước ép dưa hấu mà để đến tận buổi chiều thì sẽ bị mất hết vị ngon và không còn mát lạnh nữa, giờ tự dưng lại thừa ra một ly thế này thì biết giải quyết làm sao bây giờ nhỉ?

Vừa đi đến trước cửa nhà ăn, Chu Úc Đinh rút điện thoại ra kiểm tra tin nhắn một cái, đôi lông mày bỗng chốc nhíu chặt lại: “Có người tìm tớ, hai cậu cứ vào ăn trước đi.”​Chu Úc Đinh lườm hai đứa bạn một cái: “Cứ nhìn chằm chằm vào người con gái nhà người ta thế kia, hai cậu là phường b**n th** đấy à?

“Ai tìm cậu thế? Chú tớ bảo hôm nay đặc biệt giữ lại cho ba đứa mình ba suất đùi gà quay mật ong thơm phức đấy nhé.”​”Như vậy…

“Người bên Kinh Thị đến.” Chu Úc Đinh buông lại một câu ngắn gọn, rồi đút hai tay vào túi quần, thong thả sải bước đi về phía khu cổng đông.​” Chu Thiên Tình tỏ ra vô cùng ái ngại.

Chu Úc Đinh vốn là người rất hiếm khi chủ động chia sẻ về những chuyện cá nhân của bản thân.​Ở cái độ tuổi mới lớn này, các bạn nam thường sẽ dành một sự chú ý đặc biệt đến các bạn nữ xung quanh.

Võ Lập và Triệu Càn Khôn từ thuở nhỏ đã sống chung trong cùng một khu tập thể với cậu, tính ra là bạn nối khố lớn lên cùng nhau từ bé, thế nhưng hai người bọn họ cũng không dám vỗ ngực tự tin bảo rằng mình hoàn toàn thấu hiểu hết về cậu.​Khương Di bật cười khúc khích trước sự chu đáo của dì: “Không cần đâu dì Lương ơi, trước đây lúc còn ở nhà con cũng thường xuyên tự mang cơm đi học suốt mà.

Những lúc Chu Úc Đinh ngông cuồng, ngạo nghễ thì trông cậu ngầu và chất hơn bất cứ ai, nhưng những lúc cậu trở nên lạnh lùng, xa cách thì lại chẳng khác nào một tảng băng di động, khiến người ta không khỏi có cảm giác e dè, sờ sợ.​Chuyện liên quan đến vấn đề học tập nên Ngu Khiết cũng không tiện lên tiếng ngăn cản: “Dì có nghe bố con kể qua rồi, trước đây khi còn học ở hệ quốc tế trường Minh Tín thành tích của con cũng rất tốt, mới chuyển trường chưa quen với chương trình học cũng là điều bình thường thôi, con đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân nhé.

Triệu Càn Khôn chỉ biết được một điều rằng, hiện tại Chu Úc Đinh đang sống cùng với bà ngoại. Hồi gia đình Triệu Càn Khôn mới chuyển đến khu tập thể đó ở, Chu Úc Đinh đã chễm chệ ngồi ở vị trí đại ca của lũ trẻ con trong vùng rồi. 

Cậu sở hữu một diện mạo xuất chúng, lại thêm cái khí chất bẩm sinh vô cùng đặc biệt, khiến cho người ta dù cậu không cần lên tiếng thì vẫn cứ tự giác muốn phục tùng và đi theo sau cậu.​Chính vì cái lý do đó mà mỗi lần cả hội rủ nhau ra ngoài tụ tập ăn chơi, Triệu Càn Khôn luôn tìm đủ mọi cách để lừa Chu Úc Đinh đứng ra trả tiền bao trọn gói.

Hồi nhỏ Triệu Càn Khôn bị ảnh hưởng sâu sắc bởi mấy bộ phim xã hội đen của Hồng Kông, lúc nào trong đầu cũng nung nấu ước mơ muốn được làm đại ca thống trị một vùng, thế nên vừa mới dọn đến nơi ở mới chưa được bao lâu là cậu ta đã hùng hổ tìm Chu Úc Đinh để tuyên chiến đòi phân định cao thấp. 

Dưới sự khiêu khích dồn dập năm lần bảy lượt của cậu ta, hai đứa đã lao vào tẩn nhau không biết bao nhiêu trận, và kết quả cuối cùng thì ai cũng có thể đoán ra được, Triệu Càn Khôn bị Chu Úc Đinh đánh cho khóc lóc thảm thiết, chạy về gọi mẹ.​”

Mặc dù đánh nhau thua xiểng liểng, nhưng sâu trong thâm tâm Triệu Càn Khôn vẫn không phục chút nào. Cho đến tận sau này khi hai đứa bước vào học tiểu học, có một khoảng thời gian Triệu Càn Khôn cứ liên tục bị chảy máu cam ròng ròng mỗi ngày. 

Cậu ta khi đó tuổi còn nhỏ, lại hay coi mấy bộ phim truyền hình dài tập cẩu huyết cùng với mẹ, nên cứ đinh ninh cho rằng bản thân đã mắc phải căn bệnh ung thư máu quái ác và thời gian sống trên đời chẳng còn lại bao lâu nữa.​Trong quá trình làm bài tập tự luyện, cô nhận ra rằng từ một đơn vị kiến thức cơ bản có thể phát triển ra rất nhiều dạng bài tập biến hóa khác nhau, nếu là dạng bài đơn lẻ thì cô còn có thể tự làm đúng được, chứ cứ hễ trộn lẫn vài đơn vị kiến thức lại với nhau một cái là cô liền cảm thấy lúng túng và gặp khó khăn ngay.

Mặc cho người nhà có hết lời an ủi bảo không sao đâu, Triệu Càn Khôn vẫn chỉ nghĩ đó là những lời nói dối thiện ý mà mọi người dành cho một kẻ sắp chết như mình mà thôi.​Đồ ăn mà để tủ lạnh qua một buổi là không còn được tươi ngon nữa đâu, hay là để từ mai cứ đến trưa là dì đạp xe mang cơm nóng hổi đến trường cho con nhé.

Cho đến một ngày nọ, Triệu Càn Khôn lại bị chảy máu cam ròng ròng, cậu ta mếu máo tìm đến chỗ Chu Úc Đinh, ấm ức buông một câu đầy miễn cưỡng: “Từ nay về sau, cái ghế đại ca tớ nhường lại cho cậu ngồi đấy.”​”Hôm nay dì Lương chuẩn bị cho tụi mình món sườn xào chua ngọt, gà xào lăn, cà tím kho tộ với bí đao xào tỏi đấy, cậu xem có món nào hợp khẩu vị không, để lần sau tớ bảo dì làm tiếp nhé.

Chu Úc Đinh mím chặt môi im lặng một hồi lâu không nói lời nào, cậu chỉ bảo Triệu Càn Khôn giơ cao một cánh tay lên trời, rồi chạy đi tìm một cục đá lạnh về cho cậu ta chườm lên mũi, và thế là điều kỳ diệu đã xảy ra, dòng máu cam lập tức ngừng chảy hẳn.​Chuyện này mà để bố con biết được thì kiểu gì con cũng bị mắng cho xem.

Kể từ khoảnh khắc đó, Triệu Càn Khôn bắt đầu nảy sinh một sự sùng bái và ngưỡng mộ tột độ dành cho cậu bạn của mình, cậu ta tròn mắt hỏi: “Thần kỳ vậy, cậu còn biết chữa cả căn bệnh ung thư máu nữa cơ à?”​Khương Di tuy rằng là học sinh mới chuyển trường đến, tính tình lại có phần trầm lặng, ít nói, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có sức hút đối với mọi người.

Ấy vậy mà cái thằng ranh con Chu Úc Đinh kia lại còn vô cùng mặt dày, thản nhiên gật gật đầu bảo đúng thế.​Kể từ khoảnh khắc đó, Triệu Càn Khôn bắt đầu nảy sinh một sự sùng bái và ngưỡng mộ tột độ dành cho cậu bạn của mình, cậu ta tròn mắt hỏi: “Thần kỳ vậy, cậu còn biết chữa cả căn bệnh ung thư máu nữa cơ à?

Đến cả thần y tái thế chắc cũng không giỏi đến mức đấy đâu, thế là kể từ đó trở đi Triệu Càn Khôn đối với Chu Úc Đinh luôn giữ một thái độ cung kính, bảo đi hướng đông tuyệt đối không dám rẽ hướng tây, ngoan ngoãn vô cùng. 

Phải mãi cho đến tận sau này khi tuổi tác lớn hơn một chút, Triệu Càn Khôn mới vỡ lẽ ra rằng hồi nhỏ bản thân chỉ là bị vỡ mao mạch mũi thông thường do thời tiết mà thôi, còn Chu Úc Đinh thì rõ ràng là đang cố tình trêu hoa ghẹo nguyệt, lừa gạt cậu ta một vố đau đớn.​Cái cậu bạn này thật là kỳ quặc, rõ ràng là thức dậy từ rất sớm, vậy mà sáng nào cũng là người suýt soát giẫm chân vào lớp muộn nhất.

Thế nhưng mối quan hệ giữa cậu ta và Chu Úc Đinh lại càng ngày càng trở nên khăng khít, gắn bó hơn, sau này khi Võ Lập dọn đến ở cùng khu thì ba người tự nhiên mà vậy kết thành một hội bài trùng, đi đâu cũng có nhau.​”

Từ hồi học tiểu học cho đến tận năm cấp ba, ba người bọn họ chơi thân với nhau nhiều năm như thế, nhưng những thông tin liên quan đến hoàn cảnh gia đình của Chu Úc Đinh thì cả Triệu Càn Khôn lẫn Võ Lập đều chỉ biết lõm bõm chút ít chứ không rõ tường tận.​Đấy xem kìa, suốt dọc đường đi từ lớp xuống nhà ăn, có đến mấy nhóm con gái cứ liên tục ngoái đầu lại nhìn Chu Úc Đinh, thậm chí có vài bạn nữ táo bạo còn chủ động tiến lên phía trước để bắt chuyện làm quen, nhưng đều bị cậu dùng gương mặt lạnh tanh để né tránh lách qua.

Ngày thường nếu Chu Úc Đinh không chủ động đề cập đến thì bọn họ cũng tinh ý không bao giờ gặng hỏi làm gì, chỉ biết bập bõm rằng bố của Chu Úc Đinh là một đại gia khét tiếng có máu mặt ở Kinh Thị, nghe đâu tài sản của ông ấy luôn nằm trong top 3 bảng xếp hạng những người giàu nhất cả nước. 

Còn mẹ của cậu thì định cư ở nước ngoài và làm chủ một văn phòng luật sư lớn, độ giàu có thì cũng thuộc hàng khủng khiếp không kém, có một bận dịp Tết nguyên đán bà ấy có bay về nước thăm con, trên tay xách chiếc túi hàng hiệu da cá sấu bạch tạng có nạm kim cương sáng lấp lánh trị giá cả gia tài.​Chu Thiên Tình ôm chặt lấy cánh tay cô nịnh nọt: “Tớ là đứa dễ nuôi lắm, món gì cũng chén sạch được hết, A Di đúng là thiên sứ được ông trời phái xuống để cứu rỗi cuộc đời tớ mà…

Nói tóm lại, cả cái gia đình đó đều thuộc thành phần không có gì ngoài điều kiện, tiền tiêu ba đời không hết. Chính vì cái lý do đó mà mỗi lần cả hội rủ nhau ra ngoài tụ tập ăn chơi, Triệu Càn Khôn luôn tìm đủ mọi cách để lừa Chu Úc Đinh đứng ra trả tiền bao trọn gói.​Cho đến tận thời điểm hiện tại, thỉnh thoảng mọi người vẫn bắt gặp vài chiếc siêu xe mang biển số Kinh A xuất hiện lảng vảng ở khu vực xung quanh trường Phụ thuộc.

Hồi còn học lớp hai tiểu học, có một lần Chu Úc Đinh được một chiếc xe siêu sang hiệu Maybach đến tận cổng trường rước đi, nghe đâu bố cậu muốn đón cậu về Kinh Thị để hưởng điều kiện giáo dục tốt nhất, thế nhưng chẳng biết vì lý do gì mà sau đó một thời gian cậu lại tự mình bắt xe trốn chạy về lại đây. 

Cho đến tận thời điểm hiện tại, thỉnh thoảng mọi người vẫn bắt gặp vài chiếc siêu xe mang biển số Kinh A xuất hiện lảng vảng ở khu vực xung quanh trường Phụ thuộc.​Ủa mà sao thế, cậu định vứt bỏ tớ để tự mang cơm đi học một mình đấy à, huhu?

“Cậu bảo này, dạo gần đây người ở bên Kinh Thị có vẻ như hơi thường xuyên lui tới đây thì phải? Liệu có khi nào bọn họ lại muốn bắt anh Úc chuyển đi không nhỉ?”​Khương Di thấy vậy liền rảo bước chạy bộ đuổi theo, vừa thở hổn hển vừa dang tay đứng chặn cậu lại, cô thò tay vào chiếc túi nhựa trong suốt rút ra một ly nước ép dưa hấu mát lạnh, chìa ra trước mặt cậu: “Bạn học Chu Úc Đinh, cái này tặng cho cậu này.

Trong lòng Triệu Càn Khôn bỗng chốc đánh thót một cái, theo bản năng thốt lên: “Anh Úc mà đi rồi thì tớ biết phải làm sao bây giờ?”​Khương Di vẫn kiên quyết: “Có gì mà phiền cơ chứ, cứ quyết định thế đi, nhà tớ có dì giúp việc nấu cơm rồi, nấu nhiều hay nấu ít thì cũng là một công nấu cả thôi mà.

Võ Lập bật cười: “Cái gì mà cậu biết làm sao bây giờ chứ?”​Quyết định vậy nhé, từ nay về sau buổi trưa tớ ăn ké cơm của cậu, còn buổi tối ra ngoài ăn cứ để tớ bao hết.

“Cậu ấy là đại ca của tớ mà —”​Từ nhỏ đến lớn, các ngày nghỉ cuối tuần của Khương Di đều bị lấp kín bởi đủ loại lớp học thêm năng khiếu và kỹ năng ở bên ngoài.

Triệu Càn Khôn và Võ Lập vừa bước chân vào nhà ăn thì vừa vặn chạm mặt Khương Di đi từ trong ra. Chu Thiên Tình lúc này đang đứng xếp hàng chờ hâm nóng đồ ăn ở khu lò vi sóng, còn Khương Di thì tranh thủ chạy đi mua hai ly nước ép dưa hấu.​Võ Lập bật cười: “Cái gì mà cậu biết làm sao bây giờ chứ?

Triệu Càn Khôn vốn tính tự nhiên, liền giơ tay lên vẫy vẫy chào hỏi: “Hi, bạn học Khương.”​Cái nhà ăn bên khối cấp hai đó vốn là do chú ruột của Võ Lập đấu thầu nhận quản lý, nên ngày nào ba người bọn họ cũng đều tụ tập qua đó để giải quyết bữa trưa.

Khương Di mỉm cười gật đầu đáp lại một tiếng, rồi nhanh chóng rảo bước đi ra ngoài.​Nhưng mà từ trước đến nay Chu Úc Đinh vốn dĩ là người vô cùng lạnh nhạt, thờ ơ với con gái.

Quầy bán đồ uống giải khát của khu nhà ăn khối cấp hai nằm ngay sát cạnh khu vực cổng đông, Khương Di sau khi gọi xong hai ly nước ép dưa hấu liền chọn đứng nép mình dưới một bóng cây râm mát để chờ lấy đồ. 

Thời tiết oi bức khó chịu, cô cầm chiếc quạt giấy nhỏ dùng để quảng cáo của cửa hàng lên quạt lấy quạt để cho bớt nóng, vừa ngẩng đầu lên một cái liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Chu Úc Đinh đang đứng cách đó không xa.​”

Ngay sát khu vực cổng đông đang đỗ một chiếc xe hạng sang gầm cao, Chu Úc Đinh thong thả sải bước tiến lại gần, cậu lười biếng giơ tay lên gõ gõ vào tấm kính cửa sổ xe vài cái, ngay sau đó liền dứt khoát kéo cửa xe ra rồi bước lên ngồi ở hàng ghế sau, toàn bộ quá trình diễn ra với một gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, trông chẳng khác nào một tên sát thủ chuyên nghiệp đang đi làm nhiệm vụ.​Đêm hôm đó sau khi kết thúc giờ tự học buổi tối, vẫn là chú Lưu đánh xe đến đón cô về nhà.

Khương Di tinh ý nhận ra chiếc xe hạng sang gầm cao đó mang biển số của Kinh Thị. Chẳng hiểu vì lý do gì, cô cứ có cảm giác cái dãy số trên biển xe kia trông quen mắt cực kỳ, hình như cô đã từng bắt gặp nó ở một nơi nào đó trước đây rồi thì phải.​”

Đứng đợi một lát thì hai ly nước ép dưa hấu cũng đã được làm xong, hôm nay quán đồ uống đang có chương trình khuyến mãi đặc biệt nhân dịp khai giảng, mua hai tặng một. 

Khương Di một tay xách túi đựng ba ly nước ép dưa hấu bước ra khỏi quán, một tay cầm chiếc quạt giấy che l*n đ*nh đầu để che nắng rồi rảo bước đi về phía nhà ăn.​Hai cô gái nhỏ cứ như vậy mà vui vẻ giao kèo xong xuôi.

Nước ép dưa hấu mà để đến tận buổi chiều thì sẽ bị mất hết vị ngon và không còn mát lạnh nữa, giờ tự dưng lại thừa ra một ly thế này thì biết giải quyết làm sao bây giờ nhỉ? 

Cô còn đang mải suy nghĩ mông lung thì vừa vặn nhìn thấy Chu Úc Đinh bước từ trên chiếc xe hạng sang kia xuống để đi bộ quay trở lại trường học.​Giữa cái thời tiết oi bức như thế này, đi chưa được bao xa mà cả Triệu Càn Khôn lẫn Võ Lập đều đã mồ hôi nhễ nhại, duy chỉ có cậu là trông vẫn cứ thong dong, sạch sẽ và vô cùng mát mẻ.

Trong đầu cô bỗng chợt lóe lên một ý nghĩ, hay là… mang ly nước này tặng cho Chu Úc Đinh luôn đi nhỉ? Dù sao ngày hôm qua cô cũng vô tình làm cậu bị bỏng, vốn dĩ cô cũng đã nung nấu ý định mua chút gì đó để tạ lỗi với cậu rồi mà.​Dưới sự khiêu khích dồn dập năm lần bảy lượt của cậu ta, hai đứa đã lao vào tẩn nhau không biết bao nhiêu trận, và kết quả cuối cùng thì ai cũng có thể đoán ra được, Triệu Càn Khôn bị Chu Úc Đinh đánh cho khóc lóc thảm thiết, chạy về gọi mẹ.

Chu Úc Đinh lúc này đã sải bước đi về phía cô, cậu thiếu niên bước đi với vận tốc khá nhanh nhưng tư thế lại vô cùng vững chãi, vóc dáng cao ráo nổi bật, trên người cậu cứ như tự mang theo một vầng hào quang đặc biệt, đi đến bất cứ nơi đâu cũng dễ dàng trở thành tâm điểm chú ý của mọi ánh nhìn.​Ở trường Phụ thuộc này có biết bao nhiêu bạn nữ thầm thương trộm nhớ cậu, người thì công khai tỏ tình rầm rộ, người thì âm thầm viết thư tay lén lút nhét vào hộc bàn, vậy mà tuyệt nhiên chẳng thấy cậu bận tâm hay để mắt đến một ai bao giờ.

Gương mặt cậu vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị như cũ, hoàn toàn không thể đoán biết được tâm trạng hiện tại đang vui hay buồn, chỉ có ai quan sát thật kỹ mới có thể nhận ra đôi lông mày của cậu đang khẽ nhíu lại một chút.​Khương Di vốn là người chỉ ăn được ớt chuông xanh chứ không ăn được ớt hiểm đỏ, thế nhưng đĩa thịt xào cô mua không chỉ trộn lẫn cả hai loại ớt mà ngay cả miếng thịt ăn vào cũng thấy có mùi hơi tanh nồng.

Khu vực cổng trường vào buổi trưa vắng vẻ không một bóng học sinh, Chu Úc Đinh dường như không hề để ý thấy sự hiện diện của Khương Di, bước chân cậu rất dài, chỉ một loáng là đã chuẩn bị lướt qua người cô.​”Ai tìm cậu thế?

Khương Di thấy vậy liền rảo bước chạy bộ đuổi theo, vừa thở hổn hển vừa dang tay đứng chặn cậu lại, cô thò tay vào chiếc túi nhựa trong suốt rút ra một ly nước ép dưa hấu mát lạnh, chìa ra trước mặt cậu: “Bạn học Chu Úc Đinh, cái này tặng cho cậu này.”​Ngu Khiết là một người phụ nữ vô cùng thông minh và sắc sảo, thứ mà bà ta muốn có được thì giờ đây cũng đã nắm chắc trong tay rồi, những chuyện vặt vãnh khác bà ta hoàn toàn chẳng thèm bận tâm.

Ly nước ép dưa hấu vốn được cho thêm rất nhiều đá viên, khi bị ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu vào, xung quanh thành ly lập tức ngưng tụ thành một lớp sương mờ, những giọt nước nhỏ li ti cứ thế theo đà chảy xuống dọc theo lòng bàn tay của Khương Di.​Bố mẹ của Chu Thiên Tình công việc bận rộn ngập đầu, ngay cả những ngày nghỉ cuối tuần cô ấy cũng toàn phải tự giải quyết ba bữa ở bên ngoài, nên việc tự chuẩn bị cơm hộp mang đi học là điều hoàn toàn bất khả thi đối với cô ấy.

Năm ngón tay của cô thon dài, nhỏ nhắn, chỉ có thể ôm trọn được một nửa thân ly, sắc đỏ rực rỡ của nước ép dưa hấu hòa quyện cùng làn da trắng muốt như tuyết của cô thiếu nữ, sự va chạm tương phản giữa hai gam màu sắc đó mang lại một hiệu ứng thị giác vô cùng mạnh mẽ, khiến người ta không khỏi có chút thẫn thờ, ngây ngất.​”

Chu Úc Đinh khẽ khựng lại một nhịp, cậu khẽ nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý: “Tặng cho tớ à?”​”

“Ừm.” Khương Di vội vàng lên tiếng giải thích: “Ngày hôm qua tớ vô ý làm cậu bị bỏng, ly nước này coi như là món quà nhỏ để tớ tạ lỗi với cậu nhé.”

Ánh mắt của Chu Úc Đinh bỗng chốc trở nên mất kiểm soát, tầm mắt cậu nương theo ly nước dưa hấu kia, nhanh như chớp đảo qua năm ngón tay thon, cổ tay mảnh dẻ, rồi dừng lại ở khúc cánh tay trắng ngần như ngó sen non của cô bạn học…

Đôi mắt cậu cứ như bị một thứ ánh sáng rực rỡ nào đó chọc trúng, trong bộ não bỗng chốc nhảy ra một suy nghĩ vô cùng kỳ quặc: Cái cô nàng tiểu thư mới chuyển đến từ Kinh Thị này, quả thực là trắng thật đấy.

Hết chương 6