Chương 59 - Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 59

Đóng dấu cho bạn trai


Trong nhóm chat của lớp náo nhiệt đến mức phảng phất như đang đón Tết, Khương Di dán mắt vào màn hình đọc từng dòng tin nhắn, thành ra chẳng còn tâm trí đâu mà ngủ nữa.

Cô cứ lăn qua lộn lại trên giường, lúc thì ôm điện thoại cười khúc khích một mình, lúc lại nhìn chằm chằm lên trần nhà mà ngẩn ngơ, cả người trông vô cùng bất bình thường.

Khương Di lướt đi lướt lại để xem dòng tin nhắn “Chúng em vẫn luôn ở bên nhau” mà Chu Úc Đinh vừa gửi, trái tim cô như được bao bọc bởi một dòng nước ấm áp, mềm nhũn đến rối bời.

Phải rồi, bọn họ vẫn luôn ở bên nhau, chưa từng thực sự chia xa bao giờ.

Nhóm chat cứ thế rôm rả thêm một hồi lâu, mãi đến đêm muộn mọi người mới chịu nghỉ ngơi lắng xuống. 

Khương Di vừa định đặt điện thoại xuống thì máy bỗng rung lên một tiếng “ong”, Chu Úc Đinh gửi tin nhắn đến.

π độc nhất vô nhị:【Em ngủ chưa?】

Không ăn gừng:【Chưa ngủ.】

π độc nhất vô nhị:【Đang làm gì thế?】

Đầu óc Khương Di bỗng chốc mụ mị đi, cô chẳng thèm suy nghĩ gì mà thẳng thắn nhắn lại:【Đang nhớ anh.】​Khương Di thật thà hỏi lại: “Anh cũng mang theo con dấu sao?

Vừa bấm gửi xong, cô mới hậu tri hậu giác nhận ra bản thân mình sao mà dạn dĩ quá, vội vàng bấm nút thu hồi tin nhắn ngay lập tức.​”

Thế nhưng ngay vào khoảnh khắc cô vừa thu hồi, Chu Úc Đinh đã lập tức gửi lại mấy dấu chấm hỏi kèm dòng chữ:​”

π độc nhất vô nhị:【Anh thấy rồi nhé.】​”Oa, vậy là hai người quen nhau từ hồi cấp ba sao?

Khương Di ôm chặt lấy chiếc điện thoại, vặn vẹo người thành một cục trên giường. 

Chẳng lẽ chỉ số thông minh của cô bị giảm sút rồi sao? Tại sao vừa mới bước vào yêu đương một cái là trông cô cứ ngốc nghếch thế này chứ! Bình tĩnh nào! Phải bình tĩnh! Đừng để tình yêu dẫn dắt lối đi như thế!​”

π độc nhất vô nhị:【Anh cũng nhớ em.】​” Giọng điệu Chu Úc Đinh vô cùng hờ hững: “Tôi đến Kinh Thị không phải là vì ông.

Khương Di hoàn toàn từ bỏ ý định chống cự, cô không tài nào bình tĩnh nổi nữa, liền gõ chữ:​” Lý Bảo Châu vốn đã có kinh nghiệm trang điểm từ hồi cấp ba, cô nàng sành sỏi nhận xét: “Hoàn hảo lắm luôn, phong cách trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên như không trang điểm này đỉnh thật sự, tớ mà là con trai thì chắc chắn cũng bị cậu bỏ bùa mê cho xem.

【Em không ngủ được.】​”Không cần đâu.

π độc nhất vô nhị:【 Vậy để anh dỗ em ngủ nhé?】​Tớ thấy anh chàng đẹp trai kia với cậu trông vô cùng đẹp đôi luôn ấy!

Cái gọi là phương thức dỗ cô ngủ của Chu Úc Đinh thực ra chỉ là nhắn tin trò chuyện bâng quơ cùng cô mà thôi. 

Hai người nhắn qua nhắn lại được mười mấy phút, Khương Di thực sự đã quá mệt mỏi không thể gượng thêm được nữa, sau khi gửi một lời chúc ngủ ngon thì liền chìm sâu vào giấc ngủ.​Phải bình tĩnh!

Ở một góc khác, bên trong một phòng bệnh đơn của Bệnh viện Số 2 Phụ thuộc Đại học Kinh Bình, Chu Úc Đinh đang ngồi trên ghế sofa, thần người ra nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.​”

“A Úc ——”​Mặc dù trường vẫn chưa chính thức mở cổng đăng ký tín chỉ môn học, nhưng thời khóa biểu của các môn bắt buộc thì đã được xếp sẵn từ trước, chương trình học năm nhất của ngành Y khoa lâm sàng vô cùng nặng, Khương Di phải ôm một chồng sách dày cộp.

Mãi đến khi Chu Nghiên cất tiếng gọi, Chu Úc Đinh mới sực tỉnh lại, nụ cười dịu dàng nơi khóe môi vẫn chưa kịp tắt. 

Anh đứng dậy bước lại gần giường bệnh: “Mẹ, có chuyện gì thế?”​…

“Mẹ bảo này, thời gian không còn sớm nữa đâu, con mau về nhà nghỉ ngơi đi. Ở đây có hộ lý túc trực chăm sóc mẹ là được rồi, bà ngoại con ở nhà một mình mẹ cũng không yên tâm lắm.”​Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, con vẫn là đứa con trai độc nhất của bố, tất cả những tài sản của bố sau này đều sẽ thuộc về con.

Chu Nghiên năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng đường nét khuôn mặt vẫn vô cùng mặn mà, năm tháng dường như không để lại quá nhiều dấu vết trên gương mặt bà. 

Mặc dù đang mang bệnh trong người trông có chút mệt mỏi, nhưng bà vẫn là một mỹ nhân hiếm thấy.​”Tôi nói chuyện ông không hiểu tiếng người sao?

Chu Úc Đinh ngước mắt nhìn chai nước biển đang truyền dở, nói: “Đợi mẹ truyền xong chai nước này đã rồi con mới về.”​”

Chu Nghiên không khuyên thêm nữa, bà nhìn con trai với ánh mắt đầy ẩn ý, khẽ mỉm cười: “Vừa rồi con nhắn tin với ai mà chăm chú thế?”​”Thế sao?

“Bạn gái ạ.”​Đầu dây bên kia đột nhiên rơi vào im lặng, một hồi lâu sau, Chu Úc Đinh mới nói một câu không đầu không đuôi: “Không có gì đâu, giờ anh qua đón em nhé?

Hôm nay mới là ngày đầu tiên khai giảng, Chu Nghiên có chút kinh ngạc trước tốc độ của con trai mình: “Có phải là… cô bé bạn cùng bàn hồi cấp ba của con không? Họ Khương đúng không?”​Đang trò chuyện dang dở thì điện thoại của Chu Úc Đinh gọi đến: “Bạn gái, em đang ở đâu thế?

Chu Úc Đinh không hề có ý định giấu giếm: “Vâng, ngoài cô ấy ra thì còn có thể là ai được nữa chứ.”​Chẳng lẽ chỉ số thông minh của cô bị giảm sút rồi sao?

Sau khi Chu Nghiên trở về nước điều trị, cả gia đình ba người bọn họ liền chuyển đến Kinh Thị. 

Ban ngày Lý Bội Lan thường xuyên vào bệnh viện thăm con gái, trong lúc hai mẹ con trò chuyện với nhau, Lý Bội Lan có nhắc đến chuyện hồi cấp ba Chu Úc Đinh từng dẫn một cô bé về nhà chơi, cô bé đó vừa xinh xắn lại vừa ngoan ngoãn, vô cùng dễ mến.​” Giang Nhiễm và Khương Di ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Đó là cô gái đầu tiên Chu Úc Đinh dẫn về nhà, ý nghĩa của việc này là gì thì cả Chu Nghiên lẫn Lý Bội Lan đều hiểu rõ hơn ai hết.​Chu Úc Đinh bước ra khỏi khuôn viên bệnh viện, định bụng sẽ bắt một chiếc taxi để về nhà.

Chu Nghiên nói: “Khi nào thì con định dẫn con bé đến đây cho mẹ gặp mặt?”​”

“Cứ từ từ đã mẹ, cô ấy nhát gan lắm, con sợ mẹ sẽ làm cô ấy hoảng sợ.”​”

Chu Nghiên tức cười: “Cái gì cơ, mẹ là hổ dữ vồ người hay sao mà con sợ?”​Tớ mà là bạn trai cậu á, vừa gặp mặt một cái là tớ sẽ kéo tuột cậu vào trong lùm cây nhỏ, rồi tha hồ mà giở trò muốn làm gì thì làm…

“Mẹ không phải sao?” Chu Úc Đinh tếu táo trêu một câu, sau đó mới nghiêm túc nói tiếp: “Con không muốn cô ấy phải chịu áp lực.”​Không ngờ hôm nay lại có duyên gặp lại ở đây ——”

Quả thực, chuyện này không thể vội vàng được. 

Chu Nghiên chẳng qua là vì tò mò mà thôi, đây cũng là lần đầu tiên bà nhìn thấy con trai mình che chở, bảo bọc cho một cô gái cẩn thận đến mức này. 

Bà khẽ tằng hắng một cái rồi dặn dò: “Yêu đương là chuyện tốt, nhưng mẹ có câu này muốn dặn con. Làm đàn ông thì phải có trách nhiệm, con gái là để chiều chuộng và yêu thương, con phải đối xử thật tốt với người ta đấy nhé.”​” Lý Bảo Châu tự ý thức được bản thân: “Tớ không xứng.

“Vâng, điều đó là đương nhiên rồi ạ.” Chu Úc Đinh nghiêm nghị đáp: “Con cũng chỉ lo bản thân đối xử với cô ấy chưa đủ tốt, lỡ người ta lại chạy mất thì sao.”​thôi không cần đâu, tụi tớ ăn rồi.

Cái cảm giác cồn cào ruột gan, khắc khoải chờ đợi suốt khoảng thời gian qua, anh không bao giờ muốn phải trải qua thêm một lần nào nữa.​Khương Di đáp: “Anh ấy cũng học trường mình, là tân sinh viên Học viện Luật.

Hơn mười một giờ đêm, Chu Nghiên truyền xong nước biển và đã ngủ thiếp đi dưới sự chăm sóc của hộ lý. 

Chu Úc Đinh bước ra khỏi khuôn viên bệnh viện, định bụng sẽ bắt một chiếc taxi để về nhà. 

Vì Lý Bội Lan và Chu Nghiên còn phải ở lại Kinh Thị một thời gian khá dài, nên cách đây không lâu Chu Úc Đinh đã mua một căn hộ ba phòng ngủ ở ngay gần Trường Đại học Kinh Bình.​Mái tóc của anh đã một thời gian chưa cắt tỉa, có chút dài và rũ nhẹ trước trán, dáng vẻ đứng dưới chân tòa ký túc xá nữ trông vô cùng nổi bật và hút mắt.

Cảnh đêm của kinh thành vô cùng phồn hoa, giờ này trên đường xe cộ vẫn đi lại nườm nượp như mắc cửi. 

Chu Úc Đinh bước lại gần lề đường để vẫy xe, bỗng nhiên một chiếc Bentley màu đen quen thuộc từ từ trờ tới rồi dừng ngay trước mặt cậu. 

Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Lý Hãn Dịch.​”

“Lên xe!” Giọng người đàn ông trầm xuống ra lệnh.​”…

Chu Úc Đinh vờ như không nghe thấy, tiếp tục sải bước đi thẳng về phía trước. 

Thế nhưng chiếc xe vẫn lững thững bám theo sau, Lý Hãn Dịch lên tiếng đe dọa: “Nếu con không lên xe, bố chỉ còn cách đi vào khu nội trú để nói chuyện với mẹ con thôi.”​”Thật sao?

Bước chân Chu Úc Đinh khựng lại, trên gương mặt thoáng hiện lên vẻ lạnh lùng. Anh mặt không biểu cảm kéo cửa xe bước vào ngồi ở ghế sau.​”

Chiếc xe lăn bánh, trong xe bầu không khí im lặng đến đáng sợ, không ai mở lời trước.​”

Một lúc lâu sau, Chu Úc Đinh mới lạnh nhạt lên tiếng: “Có chuyện gì thì nói mau đi.”​”

Ánh mắt Lý Hãn Dịch dời khỏi người con trai, sắc mặt ông vẫn vô cùng bình thản: “Con chuyển đến Kinh Thị học đại học, cả nhà ai nấy đều rất vui mừng. Khi nào con có thời gian rảnh? Để bố đưa con về nhà cũ dùng bữa cơm với ông bà nội.”​Đúng rồi, hai cậu có muốn cùng đi ăn trưa với chúng tớ luôn không?

“Không cần đâu.” Giọng điệu Chu Úc Đinh vô cùng hờ hững: “Tôi đến Kinh Thị không phải là vì ông. Qua một thời gian ngắn nữa mẹ và bà ngoại tôi cũng sẽ quay trở về thôi.”​Ban ngày Lý Bội Lan thường xuyên vào bệnh viện thăm con gái, trong lúc hai mẹ con trò chuyện với nhau, Lý Bội Lan có nhắc đến chuyện hồi cấp ba Chu Úc Đinh từng dẫn một cô bé về nhà chơi, cô bé đó vừa xinh xắn lại vừa ngoan ngoãn, vô cùng dễ mến.

Lý Hãn Dịch rút ra một điếu thuốc lá ngậm vào miệng nhưng không châm lửa, ông nhàn nhạt đáp: “Ừm, không vội.”​”Đẹp trai đến mức nào cơ chứ?

“Tôi nói chuyện ông không hiểu tiếng người sao?” Chu Úc Đinh thực sự đã có chút nổi nóng.​cô bé bạn cùng bàn hồi cấp ba của con không?

Những trải nghiệm từ thuở nhỏ giúp anh có phần chững chạc và điềm tĩnh hơn rất nhiều so với bạn bè đồng trang lứa, thế nhưng khi đứng trước mặt Lý Hãn Dịch, chung quy anh cũng chỉ là một cậu sinh viên mười chín tuổi mà thôi.​”

Giọng điệu của Lý Hãn Dịch trước sau vẫn không hề thay đổi: “A Úc, bố biết con vẫn luôn trách bố. Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, con vẫn là đứa con trai độc nhất của bố, tất cả những tài sản của bố sau này đều sẽ thuộc về con.”​Cô cầm điện thoại lên xem thì phát hiện từ lúc hơn 7 giờ Chu Úc Đinh đã gửi tin nhắn cho cô rồi.

“Đừng nói thế, ông chẳng qua chỉ cung cấp một hạt giống mà thôi. Tôi không trách ông, nhưng tôi cũng chẳng muốn có bất kỳ dây dưa can hệ gì với ông cả.”​Hơn mười một giờ đêm, Chu Nghiên truyền xong nước biển và đã ngủ thiếp đi dưới sự chăm sóc của hộ lý.

Bệnh viện cách khu chung cư của anh không xa, chẳng mấy chốc chiếc xe đã dừng lại. 

Chu Úc Đinh mở cửa bước xuống xe, trước khi đi còn lạnh lùng bỏ lại một câu: “Quản cho tốt người nhà của ông đi, đừng có đến làm phiền tôi!”​”

“Người nhà” mà anh nhắc tới ở đây, đương nhiên chính là Hoắc Mân. Hoắc Mân làm nghệ thuật, nhìn bề ngoài thì có vẻ rất bình thường, nhưng cách hành xử đôi khi vô cùng cực đoan, thậm chí có phần điên cuồng, Chu Úc Đinh cảm thấy bản thân tốt nhất nên lên tiếng cảnh báo trước một câu.​Sau khi Chu Nghiên trở về nước điều trị, cả gia đình ba người bọn họ liền chuyển đến Kinh Thị.

Không đợi Lý Hãn Dịch kịp phản ứng, anh đã thẳng tay đóng sầm cửa xe lại rồi rảo bước đi thẳng.​”Đừng nói thế, ông chẳng qua chỉ cung cấp một hạt giống mà thôi.

…​”

Khương Di ngủ vô cùng ngon giấc, đến khi tỉnh dậy thì đồng hồ đã chỉ hơn 9 giờ sáng. 

Cô cầm điện thoại lên xem thì phát hiện từ lúc hơn 7 giờ Chu Úc Đinh đã gửi tin nhắn cho cô rồi.​anh đừng có mà nói bậy, em bảo là em muốn hôn anh trong mơ cơ mà.

π độc nhất vô nhị:【Chào buổi sáng, bạn gái.】​Chu Úc Đinh: “Anh mới từ bệnh viện ra xong, buổi chiều có bà ngoại và hộ lý ở đó rồi nên không có việc gì nữa.

Khương Di trùm chăn kín đầu, lại bắt đầu cười khúc khích một mình, cô gõ chữ trả lời:​”

【Chào buổi sáng ~】​”…

Phía bên kia Chu Úc Đinh chắc là đang bận việc nên không thấy phản hồi lại ngay. 

Khương Di rời giường đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt xong xuôi, vừa lúc Lý Bảo Châu và Giang Nhiễm cũng từ bên ngoài trở về phòng.​Ngay lập tức, trên mu bàn tay của Chu Úc Đinh hiện lên ba chữ viết vô cùng thanh tú, sắc nét: Khương Di ấn (Khương Di đóng dấu).

“Ăn đi, tụi tớ có mua đồ ăn sáng về cho cậu đây nè.”​”Mẹ không phải sao?

Khương Di cảm thấy có chút ngại ngùng: “Cảm ơn hai cậu nhiều nhé, hết bao nhiêu tiền để tớ chuyển khoản lại nha.”​Chu Úc Đinh khẽ nhướng mày: “Muốn đóng vào đâu nào?

“Không cần đâu.”​Anh tự mình dâng tận cửa cho em hôn đây này!

Cả ba cô gái cả buổi sáng đều lười biếng ở lỳ trong phòng ký túc xá, Khương Di tò mò hỏi: “Hôm qua buổi giao lưu kết bạn của hai cậu thế nào rồi?”​” Giọng người đàn ông trầm xuống ra lệnh.

“Aizz, đừng nhắc đến nữa!” Giang Nhiễm thở dài thườn thượt: “Chất lượng nam sinh ở đó thật sự đáng báo động, không thấp bé nhẹ cân thì cũng là đầu hói, cậu bảo tuổi còn trẻ thế kia mà đã hói đầu thì ai mà chịu nổi chứ!”​Chu Úc Đinh kéo cô lại sát bên người mình, Khương Di vội vàng lên tiếng giới thiệu: “Hai bạn này là bạn cùng phòng của em, Lý Bảo Châu và Giang Nhiễm, đều học ngành Lâm sàng.

Khương Di trêu: “Có khi sinh viên ngành Y… sau này lại dễ bị hói đầu thật ấy chứ.”​”Ừm!

Giang Nhiễm và Lý Bảo Châu được một trận cười ngặt nghẽo, liền rủ cô buổi tối cùng đi lượn lờ trung tâm thương mại sắm đồ. 

Mới khai giảng nên mọi người có rất nhiều thứ lặt vặt cần phải mua sắm thêm.​Đầu dây bên kia khẽ bật cười một tiếng, tâm trạng của Chu Úc Đinh có vẻ đang vô cùng tốt: “Được rồi, vậy để anh giúp em biến giấc mơ đó trở thành sự thật nhé.

Khương Di lắc đầu từ chối: “Không được rồi, buổi tối tớ có hẹn đi ăn cơm với bạn trai mất rồi.”​Khương Di rời giường đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt xong xuôi, vừa lúc Lý Bảo Châu và Giang Nhiễm cũng từ bên ngoài trở về phòng.

“Trời ạ —— lại là cái mùi vị nồng nặc của mấy đôi yêu nhau!”​”Đúng rồi, bạn trai cậu học trường nào thế?

“Đúng rồi, bạn trai cậu học trường nào thế?”​”

Khương Di đáp: “Anh ấy cũng học trường mình, là tân sinh viên Học viện Luật.”​Khương Di cảm thấy có chút ngại ngùng: “Cảm ơn hai cậu nhiều nhé, hết bao nhiêu tiền để tớ chuyển khoản lại nha.

“Oa, vậy là hai người quen nhau từ hồi cấp ba sao?”​”Tối qua ngủ có ngon không?

Khương Di có chút ngượng ngùng, khẽ nói: “Tụi tớ quen nhau từ tận hồi còn nhỏ cơ.”​anh ở trong phòng học bắt nạt em.

Lý Bảo Châu nghe xong liền phấn khích rú lên: “Vậy hai người là thanh mai trúc mã sao? Trời đất ơi! Ngọt ngào quá đi mất, tớ chèo thuyền này nhiệt tình luôn!”​Chu Úc Đinh bước lại gần lề đường để vẫy xe, bỗng nhiên một chiếc Bentley màu đen quen thuộc từ từ trờ tới rồi dừng ngay trước mặt cậu.

Khương Di còn định lên tiếng giải thích thêm vài câu, thế nhưng hai cô bạn cùng phòng này căn bản là không thèm nghe nữa, đầu óc họ đã tự động vẽ ra một kịch bản phim ngôn tình thanh mai trúc mã thanh xuân vườn trường, kiểu từ nhỏ đến lớn trong mắt tớ chỉ có cậu và trong mắt cậu chỉ có tớ rồi.​” Nói đoạn cô khựng lại một chút rồi tiếp tục: “Còn đây là bạn trai của tớ, Chu Úc Đinh.

Giang Nhiễm lại tò mò hỏi thêm: “Đúng rồi, cậu xinh đẹp như thế này, chắc bạn trai cậu cũng phải thuộc hàng soái ca đúng không?”​”

“Ừm! Anh ấy đẹp trai lắm!”​” Chu Úc Đinh tếu táo trêu một câu, sau đó mới nghiêm túc nói tiếp: “Con không muốn cô ấy phải chịu áp lực.

“Đẹp trai đến mức nào cơ chứ?”​”

Khương Di suy nghĩ một lát rồi đáp: “Nói chung là từ trước đến nay tớ chưa từng gặp ai có gương mặt đẹp hơn anh ấy cả.”​Anh ấy đẹp trai lắm!

Đây quả thực là một lời đánh giá vô cùng cao, thế nhưng người ta thường nói “trong mắt người tình hóa Tây Thi”, Giang Nhiễm và Lý Bảo Châu cũng không để ý quá mức làm gì, những cặp đôi đang yêu nhau thì có ai mà không nghĩ người yêu mình là người đẹp nhất trên đời cơ chứ.​Giang Nhiễm túm chặt lấy cánh tay của Lý Bảo Châu: “Ôi mẹ ơi, là tớ thiển cận quá rồi, trên đời này thực sự tồn tại một cực phẩm trai đẹp như thế này sao?

Đang trò chuyện dang dở thì điện thoại của Chu Úc Đinh gọi đến: “Bạn gái, em đang ở đâu thế?”​Tớ đã bảo rồi mà, so với cái anh chàng Đường Khiêm Phàm gì đó thì anh này đẹp trai hơn gấp vạn lần luôn.

Giọng nói trầm ấm của anh truyền qua ống nghe giống như mang theo một luồng điện nhẹ, khiến trái tim Khương Di lập tức đập thình thịch liên hồi. 

Cô cố kìm nén khóe môi đang muốn cong lên, đáp: “Em đang ở trong phòng ký túc xá.”​”Aizz, đừng nhắc đến nữa!

“Tối qua ngủ có ngon không?”​Sau khi cúp điện thoại, Khương Di lập tức bắt tay vào công cuộc sửa soạn.

Khương Di chớp chớp mắt, lẳng lặng đi ra ngoài ban công để tiếp tục nghe điện thoại: “Ngon lắm chứ, em còn mơ thấy anh nữa cơ.”​”

Giọng Chu Úc Đinh bỗng chốc khựng lại: “Thế sao? Mơ thấy cái gì vậy?”​Hồi nghỉ hè Hứa Tri Nhiên đã chỉ cho cô vài đường cơ bản về cách trang điểm, Khương Di liền lôi bộ đồ trang điểm ra, tự họa cho mình một lớp trang điểm vô cùng nhẹ nhàng, tự nhiên.

Khương Di cố gắng hồi tưởng lại nội dung giấc mơ đêm qua, phần lớn các chi tiết đều đã mờ nhạt, cô đành nói một cách hàm hồ: “Mơ thấy chúng ta đi ăn một bữa tiệc lớn ở nhà hàng, nhà hàng đó có chương trình cặp đôi hôn nhau một cái thì sẽ được miễn phí hoàn toàn hóa đơn. Em liền muốn hôn anh một cái, thế mà anh cứ nhất quyết không chịu cho hôn, sau đó… sau đó anh đột nhiên biến thành một chú ếch xanh.”​】

“…”​”Mẹ bảo này, thời gian không còn sớm nữa đâu, con mau về nhà nghỉ ngơi đi.

Lúc mới tỉnh dậy, Khương Di còn thầm cảm thán trong lòng, đúng là một giấc mơ kỳ quái, Hoàng tử Ếch phiên bản Chu Úc Đinh sao?​Anh cầm điện thoại sải bước tiến lại gần, cuối cùng dừng lại ngay trước mặt ba người bọn cô.

“Chỉ có mỗi thế thôi sao?” Chu Úc Đinh khẽ tặc lưỡi, giấc mơ này của cô tính ra vẫn còn vô cùng thuần khiết đấy, anh hạ thấp giọng nói: “Thực ra… anh cũng từng mơ thấy em rồi.”​Ánh mắt Lý Hãn Dịch dời khỏi người con trai, sắc mặt ông vẫn vô cùng bình thản: “Con chuyển đến Kinh Thị học đại học, cả nhà ai nấy đều rất vui mừng.

“Thật sao? Mơ thấy cái gì thế?”​Bình tĩnh nào!

Phải mất một lúc lâu sau, Chu Úc Đinh mới chậm rãi lên tiếng: “Mơ thấy… anh ở trong phòng học bắt nạt em.”​Cùng lúc đó, hai cô bạn cùng phòng đứng bên cạnh Khương Di trông có vẻ như sắp phát điên đến nơi rồi.

Khương Di gặng hỏi: “Bắt nạt em á? Anh đánh em hay là mắng em?”​”…

Đầu dây bên kia đột nhiên rơi vào im lặng, một hồi lâu sau, Chu Úc Đinh mới nói một câu không đầu không đuôi: “Không có gì đâu, giờ anh qua đón em nhé?”​”

“Ơ?” Khương Di có chút không theo kịp tốc độ nhảy số của anh: “Anh không phải đến bệnh viện chăm mẹ sao?”​sau đó anh đột nhiên biến thành một chú ếch xanh.

Chu Úc Đinh: “Anh mới từ bệnh viện ra xong, buổi chiều có bà ngoại và hộ lý ở đó rồi nên không có việc gì nữa. Với lại, chẳng phải bạn gái đang rất muốn hôn anh sao? Anh tự mình dâng tận cửa cho em hôn đây này!”​Giọng điệu của người thiếu niên lười nhác, tùy tiện buông vài câu trêu đùa đã khiến người ta phải đỏ mặt tim đập loạn nhịp.

“…”​”

Giọng điệu của người thiếu niên lười nhác, tùy tiện buông vài câu trêu đùa đã khiến người ta phải đỏ mặt tim đập loạn nhịp. 

Khương Di lấy tay che hai bên má đang nóng bừng, nhỏ giọng: “Anh… anh đừng có mà nói bậy, em bảo là em muốn hôn anh trong mơ cơ mà.”​Khương Di ôm chặt lấy chiếc điện thoại, vặn vẹo người thành một cục trên giường.

Đầu dây bên kia khẽ bật cười một tiếng, tâm trạng của Chu Úc Đinh có vẻ đang vô cùng tốt: “Được rồi, vậy để anh giúp em biến giấc mơ đó trở thành sự thật nhé.”​Một lúc lâu sau, Chu Úc Đinh mới lạnh nhạt lên tiếng: “Có chuyện gì thì nói mau đi.

Tay Khương Di run lên một cái, suýt chút nữa thì làm rơi chiếc điện thoại xuống đất.​Khương Di lắc đầu từ chối: “Không được rồi, buổi tối tớ có hẹn đi ăn cơm với bạn trai mất rồi.

“Anh… anh cứ từ từ đi qua thôi nhé, em vừa mới ngủ dậy nên chuẩn bị đồ đạc sẽ hơi lâu, mắc công anh phải đứng đợi.”​”

Chu Úc Đinh đáp: “Bao lâu anh cũng chờ được.”​Chu Nghiên chẳng qua là vì tò mò mà thôi, đây cũng là lần đầu tiên bà nhìn thấy con trai mình che chở, bảo bọc cho một cô gái cẩn thận đến mức này.

Sau khi cúp điện thoại, Khương Di lập tức bắt tay vào công cuộc sửa soạn. 

Vì cuối tuần này cô sẽ về nhà nên quần áo mang lên trường không có nhiều, cô mở tủ đồ đứng đắn đo lựa chọn mất mười phút, cuối cùng quyết định thay một chiếc váy liền thân dài đến đầu gối.​Trời cũng đã gần đến giờ trưa, Lý Bảo Châu và Giang Nhiễm rủ nhau ra hiệu sách để tìm mua mấy cuốn giáo trình cần dùng cho năm nhất, Khương Di thì đi gặp bạn trai nên cả ba người cùng nhau rời phòng bước xuống lầu.

Hồi nghỉ hè Hứa Tri Nhiên đã chỉ cho cô vài đường cơ bản về cách trang điểm, Khương Di liền lôi bộ đồ trang điểm ra, tự họa cho mình một lớp trang điểm vô cùng nhẹ nhàng, tự nhiên.​Lý Bảo Châu nghe xong liền phấn khích rú lên: “Vậy hai người là thanh mai trúc mã sao?

Đến khi sửa soạn xong xuôi mọi thứ thì cũng đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ, Lý Bảo Châu nhìn thấy cô liền trầm trồ cảm thán: “Baby ơi, cậu chuẩn bị đi tham gia cuộc thi hoa hậu đấy à?”​Dưới chân tòa nhà số 7 đang có khá đông các bạn nữ tụ tập, người thì xầm xì bàn tán nhỏ to, người thì vờ như xuống lầu để lấy đồ ship, thế nhưng ánh mắt của ai nấy đều cố ý hoặc vô tình hướng về cùng một phía.

Giang Nhiễm đứng bên cạnh trêu chọc: “Hoa hậu cái gì chứ, người ta là đang chuẩn bị sửa soạn đi hẹn hò với bạn trai nha.”​”Anh…

Khương Di bị hai cô bạn trêu cho đỏ bừng cả mặt, cô cố nén sự ngượng ngùng hỏi: “Đây là lần đầu tiên tớ tự trang điểm đấy, trông thế này có bị kỳ cục quá không?”​”

“Kỳ cục chỗ nào chứ!” Lý Bảo Châu vốn đã có kinh nghiệm trang điểm từ hồi cấp ba, cô nàng sành sỏi nhận xét: “Hoàn hảo lắm luôn, phong cách trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên như không trang điểm này đỉnh thật sự, tớ mà là con trai thì chắc chắn cũng bị cậu bỏ bùa mê cho xem.”​Quả thực, chuyện này không thể vội vàng được.

Giang Nhiễm phụ họa: “Đừng nói chi con con trai, tớ là con gái mà nhìn còn thấy mê mẩn đây này. Tớ mà là bạn trai cậu á, vừa gặp mặt một cái là tớ sẽ kéo tuột cậu vào trong lùm cây nhỏ, rồi tha hồ mà giở trò muốn làm gì thì làm…”​Khương Di hoàn toàn từ bỏ ý định chống cự, cô không tài nào bình tĩnh nổi nữa, liền gõ chữ:

Lý Bảo Châu rú lên: “Oa, cậu đen tối quá đi nha ——”​Đầu óc Khương Di bỗng chốc mụ mị đi, cô chẳng thèm suy nghĩ gì mà thẳng thắn nhắn lại:【Đang nhớ anh.

Phòng ký túc xá lại được một trận náo loạn, Khương Di nhìn vành tai đỏ ửng của mình phản chiếu trong gương, quả nhiên, chủ đề buôn chuyện của sinh viên đại học… có phần bạo dạn và người lớn hơn hẳn thời cấp ba.​Khương Di lấy tay che hai bên má đang nóng bừng, nhỏ giọng: “Anh…

Trời cũng đã gần đến giờ trưa, Lý Bảo Châu và Giang Nhiễm rủ nhau ra hiệu sách để tìm mua mấy cuốn giáo trình cần dùng cho năm nhất, Khương Di thì đi gặp bạn trai nên cả ba người cùng nhau rời phòng bước xuống lầu.​Cô đã dặn anh là cứ từ từ đi qua thôi mà, sao anh lại đến sớm như vậy chứ.

Vừa xuống đến sân dưới, cô đã cảm thấy bầu không khí có chút gì đó không bình thường. 

Dưới chân tòa nhà số 7 đang có khá đông các bạn nữ tụ tập, người thì xầm xì bàn tán nhỏ to, người thì vờ như xuống lầu để lấy đồ ship, thế nhưng ánh mắt của ai nấy đều cố ý hoặc vô tình hướng về cùng một phía.​Phải tranh thủ bắt lấy cơ hội này chứ!

Lý Bảo Châu và Giang Nhiễm vốn là những chúa hóng hớt, ba người vừa đi vừa tò mò nhìn quanh, một lát sau, Lý Bảo Châu bỗng nhiên phát ra một tiếng hét chói tai ngắn ngủi: “Á ——”​”Anh đâu có dễ bị dọa đến thế chứ.

“Cái gì thế?” Giang Nhiễm và Khương Di ngơ ngác không hiểu chuyện gì.​Giải quyết xong bữa trưa tại quán ăn kiểu Hồng Kông, buổi chiều hai người không có việc gì làm nên cùng nhau ghé qua hiệu sách để tìm mua sách giáo khoa.

Lý Bảo Châu trợn tròn mắt, kích động đến mức nói năng lộn xộn: “Tớ… hôm qua tớ chẳng phải đã kể với các cậu là tớ bắt gặp một anh chàng đẹp trai siêu cấp ở cổng trường sao? Trời đất ơi, trời đất ơi ——”​Vừa bấm gửi xong, cô mới hậu tri hậu giác nhận ra bản thân mình sao mà dạn dĩ quá, vội vàng bấm nút thu hồi tin nhắn ngay lập tức.

Cô nàng hưng phấn chỉ tay về phía một bóng dáng đứng ở đằng xa, nói: “Chính là cậu ấy kìa! Không ngờ hôm nay lại có duyên gặp lại ở đây ——”​”

Ba người cùng nhìn theo hướng tay chỉ, Khương Di khẽ ngẩn người ra, đó chẳng phải là Chu Úc Đinh sao?​”

Cô đã dặn anh là cứ từ từ đi qua thôi mà, sao anh lại đến sớm như vậy chứ.​Anh đứng dậy bước lại gần giường bệnh: “Mẹ, có chuyện gì thế?

Cùng lúc đó, hai cô bạn cùng phòng đứng bên cạnh Khương Di trông có vẻ như sắp phát điên đến nơi rồi.​anh cứ từ từ đi qua thôi nhé, em vừa mới ngủ dậy nên chuẩn bị đồ đạc sẽ hơi lâu, mắc công anh phải đứng đợi.

Giang Nhiễm túm chặt lấy cánh tay của Lý Bảo Châu: “Ôi mẹ ơi, là tớ thiển cận quá rồi, trên đời này thực sự tồn tại một cực phẩm trai đẹp như thế này sao? Nam thần của Trường Đại học Kinh Bình chuẩn bị đổi chủ đến nơi rồi!”​”

“Đúng không, đúng không? Tớ đã bảo rồi mà, so với cái anh chàng Đường Khiêm Phàm gì đó thì anh này đẹp trai hơn gấp vạn lần luôn.”​】

“Mau tiến lên xin phương thức liên lạc đi! Phải tranh thủ bắt lấy cơ hội này chứ!”​”

“Thôi bỏ đi.” Lý Bảo Châu tự ý thức được bản thân: “Tớ không xứng.”​”

Giang Nhiễm thở dài: “Tớ cũng thấy mình không xứng.”​”Trời ạ —— lại là cái mùi vị nồng nặc của mấy đôi yêu nhau!

Sau đó, cả hai cô nàng đồng thời quay sang nhìn Khương Di với nụ cười đầy gian trá: “Khương Di, hay là cậu cân nhắc đến chuyện đổi bạn trai đi xem sao? Tớ thấy anh chàng đẹp trai kia với cậu trông vô cùng đẹp đôi luôn ấy!”​”Ăn đi, tụi tớ có mua đồ ăn sáng về cho cậu đây nè.

“…”​”

Khương Di còn chưa kịp lên tiếng giải thích thì hai cô bạn kia lại được một phen xuýt xoa, Lý Bảo Châu nói: “Anh chàng đẹp trai đang đi về phía tụi mình kìa.”​】

Chu Úc Đinh hôm nay diện một cây đồ màu đen, càng làm tôn lên làn da trắng lạnh của anh. Mái tóc của anh đã một thời gian chưa cắt tỉa, có chút dài và rũ nhẹ trước trán, dáng vẻ đứng dưới chân tòa ký túc xá nữ trông vô cùng nổi bật và hút mắt.​Lý Bảo Châu rú lên: “Oa, cậu đen tối quá đi nha ——”

Anh cầm điện thoại sải bước tiến lại gần, cuối cùng dừng lại ngay trước mặt ba người bọn cô. Anh tự nhiên như không đưa tay ra nắm chặt lấy bàn tay Khương Di, khóe môi khẽ cong lên: “Có thể đi được chưa hả, bạn gái?”​Cái cảm giác cồn cào ruột gan, khắc khoải chờ đợi suốt khoảng thời gian qua, anh không bao giờ muốn phải trải qua thêm một lần nào nữa.

Lý Bảo Châu: “?”​Đó là cô gái đầu tiên Chu Úc Đinh dẫn về nhà, ý nghĩa của việc này là gì thì cả Chu Nghiên lẫn Lý Bội Lan đều hiểu rõ hơn ai hết.

Giang Nhiễm: “?”​”

Chu Úc Đinh kéo cô lại sát bên người mình, Khương Di vội vàng lên tiếng giới thiệu: “Hai bạn này là bạn cùng phòng của em, Lý Bảo Châu và Giang Nhiễm, đều học ngành Lâm sàng.” Nói đoạn cô khựng lại một chút rồi tiếp tục: “Còn đây là bạn trai của tớ, Chu Úc Đinh.”​Sau một hồi bàn bạc nhanh chóng, hai người quyết định đi bộ ra phía cổng Tây của trường để dùng bữa tại một quán cà phê kiêm nhà hàng ăn uống kiểu Hồng Kông.

Chu Úc Đinh gương mặt không có quá nhiều biểu cảm, khẽ gật đầu chào hỏi: “Chào hai cậu, bạn gái của tớ tính tình có chút nhút nhát, có gì mong các cậu giúp đỡ và chiếu cố cô ấy nhiều hơn nhé. Đúng rồi, hai cậu có muốn cùng đi ăn trưa với chúng tớ luôn không?”​Mặc dù đang mang bệnh trong người trông có chút mệt mỏi, nhưng bà vẫn là một mỹ nhân hiếm thấy.

“Ách… thôi không cần đâu, tụi tớ ăn rồi.” Lý Bảo Châu trông còn có vẻ phấn khích hơn cả chính bản thân mình thoát ế: “Hai người trông thực sự vô cùng đẹp đôi luôn ấy.”​Trời đất ơi!

“Cảm ơn cậu.” Chu Úc Đinh đáp.​Chu Úc Đinh sực nhớ đến sự việc không hay liên quan đến Sư Tiệp ngày trước, liền hỏi: “Bạn cùng phòng của em thế nào?

Giang Nhiễm cười toe toét nói: “Hai người cứ tự nhiên đi ăn đi nhé, tụi tớ xin phép đi trước đây.”​Để bố đưa con về nhà cũ dùng bữa cơm với ông bà nội.

Dứt lời, cô nàng liền kéo tay Lý Bảo Châu chạy biến đi. Hai người vừa chạy vừa quay đầu lại làm mặt quỷ trêu Khương Di, Lý Bảo Châu còn khoa trương giơ ngón tay cái lên tán thưởng.​Lý Bảo Châu trợn tròn mắt, kích động đến mức nói năng lộn xộn: “Tớ…

…​”

Sau một hồi bàn bạc nhanh chóng, hai người quyết định đi bộ ra phía cổng Tây của trường để dùng bữa tại một quán cà phê kiêm nhà hàng ăn uống kiểu Hồng Kông.​Khương Di còn định lên tiếng giải thích thêm vài câu, thế nhưng hai cô bạn cùng phòng này căn bản là không thèm nghe nữa, đầu óc họ đã tự động vẽ ra một kịch bản phim ngôn tình thanh mai trúc mã thanh xuân vườn trường, kiểu từ nhỏ đến lớn trong mắt tớ chỉ có cậu và trong mắt cậu chỉ có tớ rồi.

Dắt tay nhau đi dạo trên con đường rợp bóng mát của những hàng cây hòe cổ thụ, Khương Di khẽ đung đưa cánh tay anh hỏi: “Vừa rồi hai cô bạn cùng phòng của em có làm anh giật mình không?”​Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Lý Hãn Dịch.

“Anh đâu có dễ bị dọa đến thế chứ.”​”

Cũng đúng, người như anh thì có cảnh tượng gì mà chưa từng chứng kiến qua, hồi còn học cấp ba, mỗi ngày số lượng các bạn nữ tụ tập trước cửa lớp 1 để ngó nghiêng nhìn anh còn đông đảo và cuồng nhiệt hơn thế này rất nhiều.​” Lý Bảo Châu trông còn có vẻ phấn khích hơn cả chính bản thân mình thoát ế: “Hai người trông thực sự vô cùng đẹp đôi luôn ấy.

Chu Úc Đinh sực nhớ đến sự việc không hay liên quan đến Sư Tiệp ngày trước, liền hỏi: “Bạn cùng phòng của em thế nào? Có dễ sống chung không?”​Ở đây có hộ lý túc trực chăm sóc mẹ là được rồi, bà ngoại con ở nhà một mình mẹ cũng không yên tâm lắm.

“Các bạn ấy tốt lắm.”​Anh tự nhiên như không đưa tay ra nắm chặt lấy bàn tay Khương Di, khóe môi khẽ cong lên: “Có thể đi được chưa hả, bạn gái?

“Ừm, để vài ngày nữa anh sẽ mời các bạn ấy đi ăn một bữa cơm.”​”Ừm, để vài ngày nữa anh sẽ mời các bạn ấy đi ăn một bữa cơm.

Giải quyết xong bữa trưa tại quán ăn kiểu Hồng Kông, buổi chiều hai người không có việc gì làm nên cùng nhau ghé qua hiệu sách để tìm mua sách giáo khoa.​Ba người cùng nhìn theo hướng tay chỉ, Khương Di khẽ ngẩn người ra, đó chẳng phải là Chu Úc Đinh sao?

Mặc dù trường vẫn chưa chính thức mở cổng đăng ký tín chỉ môn học, nhưng thời khóa biểu của các môn bắt buộc thì đã được xếp sẵn từ trước, chương trình học năm nhất của ngành Y khoa lâm sàng vô cùng nặng, Khương Di phải ôm một chồng sách dày cộp.​”

Mua sách xong xuôi, Khương Di mỉm cười nói: “Chiếc con dấu anh tặng em cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi nè.”​Chu Nghiên nói: “Khi nào thì con định dẫn con bé đến đây cho mẹ gặp mặt?

Hai người đi đến khoảng sân nhỏ phía trước tòa nhà Dật Phu, tìm một bộ bàn ghế trống để ngồi xuống. 

Khương Di mở túi xách lấy chiếc con dấu và hộp mực đỏ ra, bắt tay vào công cuộc đóng dấu tên lên từng cuốn sách giáo khoa một.​” Giang Nhiễm thở dài thườn thượt: “Chất lượng nam sinh ở đó thật sự đáng báo động, không thấp bé nhẹ cân thì cũng là đầu hói, cậu bảo tuổi còn trẻ thế kia mà đã hói đầu thì ai mà chịu nổi chứ!

“Kiểu chữ Trâm Hoa Tiểu Chữ này trông đẹp thật đấy.” Khương Di mân mê chiếc con dấu trên tay đầy thích thú, bỗng nhiên trong đầu cô nảy ra một ý định tinh nghịch, cô nói: “Chu Úc Đinh, để em đóng dấu cho anh một cái nhé.”​Mãi đến khi Chu Nghiên cất tiếng gọi, Chu Úc Đinh mới sực tỉnh lại, nụ cười dịu dàng nơi khóe môi vẫn chưa kịp tắt.

Chu Úc Đinh khẽ nhướng mày: “Muốn đóng vào đâu nào?”​”Cảm ơn cậu.

Khương Di kéo bàn tay anh lại đặt trước mặt mình, chiếc con dấu bằng ngọc dương chỉ dính chút mực đỏ, cô “bộp” một cái thật dứt khoát lên mu bàn tay anh. 

Ngay lập tức, trên mu bàn tay của Chu Úc Đinh hiện lên ba chữ viết vô cùng thanh tú, sắc nét: Khương Di ấn (Khương Di đóng dấu).​”

Làn da của anh vốn trắng trẻo nên dòng chữ mực đỏ hiện lên vô cùng rõ ràng và nổi bật, làm lộ rõ những đường xương tay góc cạnh cùng những vệt gân xanh mạnh mẽ kéo dài.​Giang Nhiễm đứng bên cạnh trêu chọc: “Hoa hậu cái gì chứ, người ta là đang chuẩn bị sửa soạn đi hẹn hò với bạn trai nha.

Khương Di mím môi, cố gượng ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói: “Đóng dấu rồi nhé, từ giờ anh không chạy thoát được đâu.”​”

“Thế sao? Có qua có lại mới toại lòng nhau, để anh cũng đóng dấu cho em một cái nhé.”​Giọng Chu Úc Đinh bỗng chốc khựng lại: “Thế sao?

Khương Di thật thà hỏi lại: “Anh cũng mang theo con dấu sao?”​Đây quả thực là một lời đánh giá vô cùng cao, thế nhưng người ta thường nói “trong mắt người tình hóa Tây Thi”, Giang Nhiễm và Lý Bảo Châu cũng không để ý quá mức làm gì, những cặp đôi đang yêu nhau thì có ai mà không nghĩ người yêu mình là người đẹp nhất trên đời cơ chứ.

Chu Úc Đinh nở một nụ cười đầy vẻ gian tà: “Anh không có.”

“Vậy thì làm sao mà…”

Lời còn chưa dứt, người đối diện đã bất ngờ đưa hai tay lên ôm lấy khuôn mặt cô, một mùi hương mát lạnh quen thuộc mang theo hơi thở áp đảo lập tức ập đến vây kín lấy tâm trí cô.

Khoảng cách giữa hai người đột ngột bị kéo lại rất gần, bầu không khí xung quanh bỗng chốc trở nên vô cùng ám muội. 

Khương Di còn chưa kịp định thần lại thì ánh mắt Chu Úc Đinh đã trở nên thâm trầm sâu hoắm, anh đột ngột cúi đầu xuống, chuẩn xác không sai một li mà áp môi mình lên đôi môi mềm mại của cô.

Hết chương 59