Chương 48 - Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 48

Cơ bụng của tớ chỉ cho bạn gái xem


6 giờ 40 phút sáng, học sinh trong lớp đã lục tục đến đông đủ. 

Khi Khương Di cùng Hoàng Thơ Ngữ sóng vai bước vào lớp học, Chu Úc Đinh đã có mặt và đang chống cằm ngồi ở chỗ của mình.

Hôm nay là tiết tự học buổi sáng môn Ngữ Văn. 

Trước mặt cậu bày ra cuốn sách giáo khoa Ngữ Văn, cổ áo đồng phục được kéo lên tận đỉnh, cằm hơi rũ xuống, phần tóc mái hơi dài che khuất một phần gương mặt. 

Ánh nắng sớm mai xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa sổ rọi vào đỉnh đầu cậu, bao phủ lên toàn thân thiếu niên một vầng sáng nhu hòa, ấm áp.

Khương Di cẩn thận nghiêng người lách vào chỗ ngồi. Nhận ra động tác của cô, Chu Úc Đinh ngẩng đầu lên, khẽ nheo nheo đôi mắt ngái ngủ.

“Cho cậu, bữa sáng.” Cậu ngáp một cái, đưa tay đặt lên bàn học của cô và Chu Thiên Tình mỗi người một chiếc cơm nắm Triều Châu.

Khương Di bỗng có một loại cảm giác hốt hoảng, mông lung, phân định không rõ liệu mình có đang nằm mơ hay không. 

Trong đầu cô ngập tràn nghi vấn: Tối hôm qua Chu Úc Đinh rốt cuộc có tỏ tình với cô hay không thế này?​Khương Di bị cậu nhìn đến mức vành tai nóng bừng lên, ngượng ngùng lầm bầm một câu: “Sao cậu cứ nhìn chằm chằm tớ mãi thế?

Hình như là có, nhưng lại cứ như là không, dù sao thì cảm giác đặc biệt không chân thực chút nào.​Chu Thiên Tình cuống cuồng hết cả lên, hết nhảy sang bên trái lại luồn lách sang bên phải mà vẫn không tài nào chen vào nổi: “Aizz, biết thế này đã nhờ người ta giữ chỗ trước cho tụi mình rồi.

Cô đặt cặp sách xuống, rút sách vở ra, đang chuẩn bị mở lời nói điều gì đó thì Chu Thiên Tình đã hấp tấp chạy vào phòng học.​”

“May mà không đến muộn, mệt chết đi được!”​Chính tai nghe thấy người ta buôn chuyện về mình, Khương Di có chút ngượng ngùng, bàn tay nhỏ nhắn khẽ kéo kéo góc áo của Chu Úc Đinh: “Cậu có nghe thấy bọn họ nói gì không?

Chu Thiên Tình tùy tiện ngồi xuống ghế, không chút khách sáo cầm lấy chiếc cơm nắm cắn một miếng lớn, hàm hồ nói: “Cảm ơn nha, Chu nam thần.”​”Hửm?

Việc ba người bọn họ thay phiên nhau mua bữa sáng cho nhau vốn là chuyện thường tình. Chu Úc Đinh nhướng mày, thần sắc lười nhác đáp: “Không có gì.”​Cô không ngừng nghe thấy những tiếng xầm xì bàn tán xung quanh: Hai người này rốt cuộc có quan hệ gì thế nhỉ?

Sáng nay Khương Di ở ký túc xá cứ lóng ngóng cọ tới cọ lui, ra khỏi cửa muộn nên hiện tại bụng cũng đã đói cồn cào. 

Khó khăn lắm mới nhai xong đống bài vở của tiết tự học buổi sáng, cô mới bắt đầu ăn cơm. Chỉ là vừa mới cầm chiếc cơm nắm lên, cô đã cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm.​Có lẽ có những việc, dù biết rõ là không thể nhưng vẫn muốn thử liều một phen.

Chiếc cơm nắm của cô hình như to hơn của Chu Thiên Tình một vòng, cầm trên tay nặng trịch.​”Tớ nghĩ kỹ rồi, yêu xa đúng là rất khó khăn, không ai có thể đảm bảo sẽ có một kết quả tốt đẹp, nhưng nếu Chu Úc Đinh chấp nhận, tớ cũng sẽ không lùi bước.

Chu Thiên Tình nhanh mắt cũng phát hiện ra, cô nàng ghé sát đầu qua, trầm trồ oà lên một tiếng: “A Di, cơm nắm của cậu được thêm gấp đôi nhân à?”​Đối với những nam sinh chơi bóng rổ thì điều này vô cùng bình thường, khi chơi hăng say, người nóng nực là họ lại lột áo chạy huỳnh huỵch khắp sân.

Nhìn kỹ lại thì đúng là thế thật, gấp đôi ruốc, gấp đôi quẩy, căng phồng lên thành một khối lớn.​Thật kỳ lạ, cô dường như có một loại siêu năng lực, có thể lập tức nhận ra cậu ngay lập tức giữa đám đông hỗn loạn.

“Chậc chậc chậc ——” Chu Thiên Tình bày ra vẻ mặt vô cùng ám muội: “Chu nam thần này, cậu có tới tận hai người bạn cùng bàn, có phải là đang phân biệt đối xử một cách trắng trợn quá không hả?”​”

Khương Di không chống đỡ nổi, trái tim lại bắt đầu gia tốc đập loạn.​”Oa —— Chu nam thần đang đi về phía tụi mình kìa.

Ngược lại với sự bối rối của cô, Chu Úc Đinh chỉ chống cằm, thản nhiên hỏi vặn lại: “Thì đã sao?”​” Mặt cô vốn mỏng, không quen với việc bị mọi người vây quanh săm soi như sinh vật lạ.

Ngữ khí kia ngông nghênh không chịu được, thẳng thừng phơi bày sự thiên vị độc quyền của mình.​Khương Di cúi đầu, không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Chu Úc Đinh, cậu trẻ con quá đi mất.

Chu Thiên Tình hai tay ôm quyền vái một cái: “Được rồi, phận cẩu độc thân chúng tớ không chịu nổi đả kích này đâu, lần sau có ngược cẩu xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ cho.”​Sau khi nam sinh hỏi bài rời đi, Triệu Càn Khôn cùng một nhóm nam sinh khác lại ùa tới.

“Được, lần sau tớ sẽ chú ý.”​Nói xong, Chu Úc Đinh quay mặt đi chỗ khác, quả nhiên không tiếp tục nhìn chằm chằm cô nữa.

Hai người bọn họ kẻ tung người hứng, Khương Di bị kẹp ở giữa quả thực sắp ngột ngạt đến mức không thở nổi.​Khương Di không chống đỡ nổi, trái tim lại bắt đầu gia tốc đập loạn.

Mãi mới đợi được bầu không khí yên ắng trở lại, Khương Di trấn tĩnh một lát rồi mới ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói: “Tớ không ăn hết nhiều như vậy đâu, lần sau cậu đừng thêm gấp đôi nhân nữa.”​Vì giọng cô nói hơi nhỏ, Chu Úc Đinh theo bản năng ghé sát tai lại gần để nghe.

“Ăn không hết thì đưa tớ.”​Giây tiếp theo, cậu bật nhảy lên cao, cổ tay khẽ gập lại, quả bóng được tung ra tạo thành một đường cong hoàn mỹ trên không trung rồi lọt rổ “xoảng” một tiếng, một cú ném rổ từ khoảng cách xa chuẩn xác.

“……”​”

Đầu Khương Di oanh một tiếng, cậu thật sự muốn làm cái “thùng rác” nhận đồ ăn thừa của cô đấy à?​”

Lần này đến lượt Chu Thiên Tình hoàn toàn bùng nổ, cô nàng lầm bầm lầu bầu: “Quan tâm cẩu độc thân, ai ai cũng có trách nhiệm! Tớ đã làm sai điều gì chứ, sáng tinh mơ đã phải ngồi đây ăn cơm chó ngập mồm!”​”

Chu Úc Đinh cười khẽ: “Không ngon à?”​”Có một chút.

“Hu hu ——” Chu Thiên Tình ngoác mồm ngoạm một miếng cơm nắm lớn: “Ngon lắm!”​Chu Thiên Tình tùy tiện ngồi xuống ghế, không chút khách sáo cầm lấy chiếc cơm nắm cắn một miếng lớn, hàm hồ nói: “Cảm ơn nha, Chu nam thần.

Khương Di chỉ đành giả câm giả điếc, lặng lẽ cúi đầu ăn bữa sáng của mình. 

Rất nhanh, cô liền cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, không phải Chu Úc Đinh thì còn là ai vào đây nữa.​”Anh Úc, chiều nay có trận đấu bóng rổ chia tay các anh chị khối 12 đấy, cậu đi không?

Khương Di bị cậu nhìn đến mức vành tai nóng bừng lên, ngượng ngùng lầm bầm một câu: “Sao cậu cứ nhìn chằm chằm tớ mãi thế?”​”

“Hửm?” Chu Úc Đinh dùng ngữ khí lười biếng, biếng nhác hỏi ngược lại: “Không nhìn cậu, thì tớ nhìn ai?”​Nhìn kỹ lại thì đúng là thế thật, gấp đôi ruốc, gấp đôi quẩy, căng phồng lên thành một khối lớn.

Khương Di bị cậu chọc cho mặt đỏ tai hồng, suýt chút nữa là xù lông: “Cậu…… Cậu nhìn bảng đen kìa, nhìn thầy cô giáo, nhìn đĩa bay ngoài cửa sổ ấy, tóm lại là đừng có nhìn tớ.”​Với lại cậu có cảm thấy cậu ấy giống như một con công đực đang ở trong thời kỳ tán tỉnh không, cứ hở một tí là lại muốn xòe đuôi trước mặt cậu?

Mỗi lần cô ngượng ngùng là Chu Úc Đinh lại vui vẻ không thôi, Khương Di tức giận lườm cậu một cái thật sắc lẹm.​Giữa đám đông đang nhốn nháo xô đẩy nhau, đúng lúc này, Khương Di cảm thấy điện thoại trong túi quần rung lên một cái, cô móc ra nhìn, là tin nhắn của Chu Úc Đinh hỏi cô sao còn chưa tới.

Chu Úc Đinh lúc này mới giơ hai tay lên đầu hàng: “Được rồi được rồi, tớ không nhìn nữa.”​Hai đàn anh kia chắc hẳn là người thường xuyên tập luyện thể thao nên vóc dáng trông khá chuẩn.

Da mặt cô mỏng như vậy, mới trêu một chút đã hết đỏ tai lại đỏ mặt, sau này nếu thật sự đè cô ra hôn một cái, thì cô sẽ biến thành cái dạng gì nữa đây?​Ngón tay thon dài của cậu kẹp lấy chiếc bút, liệt kê các công thức, tính toán, ngòi bút lướt nhanh thoăn thoắt trên giấy, vô cùng mượt mà.

Nói xong, Chu Úc Đinh quay mặt đi chỗ khác, quả nhiên không tiếp tục nhìn chằm chằm cô nữa.​Khó khăn lắm mới nhai xong đống bài vở của tiết tự học buổi sáng, cô mới bắt đầu ăn cơm.

Vào giờ ra chơi của tiết học thứ ba, sau khi tập thể dục giữa giờ xong, Khương Di cùng Chu Thiên Tình đi một chuyến đến nhà vệ sinh.​”

Trên đường đi, Chu Thiên Tình nhỏ giọng hỏi: “Cậu với Chu nam thần rốt cuộc là thế nào rồi, ở bên nhau rồi à?”​Cậu đi đến trước mặt hai người, cúi đầu nói với Khương Di và Chu Thiên Tình: “Đi theo tớ qua bên này, tớ có giữ chỗ cho hai cậu rồi.

“Vẫn chưa.” Khương Di cảnh giác nhìn ngó xung quanh, cũng may lúc này không có mấy người.​Ba cô gái ngồi túm tụm một chỗ tán gẫu vài câu, tiếng còi trên sân vang lên báo hiệu trận đấu đã chính thức bắt đầu, Khương Di liền dừng cuộc trò chuyện, tập trung tinh thần xem bóng.

“Vẫn —— chưa?” Chu Thiên Tình có năng lực nắm bắt trọng điểm đỉnh cao: “Vẫn chưa là có ý gì?”​”

Khương Di cũng không biết phải diễn tả thế nào, ấp úng đáp: “Thì là đang ở trong giai đoạn tớ biết cậu ấy thích tớ, và cậu ấy cũng biết tớ thích cậu ấy.”​Chu Úc Đinh đang mặc trên người bộ đồng phục thi đấu màu xanh lục mang số 1, cánh tay săn chắc lộ ra ngoài, phô diễn những đường nét cơ bắp vô cùng mượt mà, khỏe khoắn.

“Trách không được.”​”

Khương Di mờ mịt: “Trách không được cái gì?”​”

Chu Thiên Tình cười lạnh hai tiếng: “Trách không được sáng nay ánh mắt Chu nam thần nhìn cậu, ôi mẹ ơi, nó ngọt ngào dính dính như muốn kéo thành sợi luôn ấy. Với lại cậu có cảm thấy cậu ấy giống như một con công đực đang ở trong thời kỳ tán tỉnh không, cứ hở một tí là lại muốn xòe đuôi trước mặt cậu?”​Vì vậy, Khương Di quyết định dũng cảm một lần.

Cái này thì Khương Di thật sự không chú ý đến: “Làm gì có chứ.”​”

“Tuyệt đối có luôn!”​Nhìn từ góc độ của người ngoài, hai người họ trông giống như đang rỉ tai nhau nói lời thì thầm ngọt ngào, tư thế vô cùng thân mật.

Ngay sau đó, Chu Thiên Tình hỏi một câu mấu chốt nhất: “Vậy cậu ấy có biết chuyện năm lớp 12 cậu phải chuyển về Kinh Thị không?”​”

Nhắc đến chuyện này, Khương Di lập tức ủ rũ hẳn đi: “Vẫn chưa biết, tớ đang tính hôm nay tìm thời gian nói với cậu ấy đây.” 

Chủ đề về Kinh Thị khiến Khương Di có chút phiền lòng, cô liền kéo Chu Thiên Tình đi dạo quanh khu vườn nhỏ sau trường để giải khuây: “Thực ra tớ rất muốn ở lại Lam Thành, nhưng mẹ tớ tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu.”​Chu Thiên Tình cười lạnh hai tiếng: “Trách không được sáng nay ánh mắt Chu nam thần nhìn cậu, ôi mẹ ơi, nó ngọt ngào dính dính như muốn kéo thành sợi luôn ấy.

Khương Di chân thành cảm thấy trường Trung học Phụ thuộc này rất tốt. 

Sống ở Kinh Thị ngần ấy năm, cô chẳng có mấy người bạn chơi thân, ngày nào cũng chỉ lặp đi lặp lại hành trình ba điểm một đường: nhà, trường, lớp, một mình ăn cơm, ngủ, học bài, ngày qua ngày, năm này sang năm nọ, sống như một chiếc máy móc được lập trình sẵn.​Trên đường đi, Chu Thiên Tình nhỏ giọng hỏi: “Cậu với Chu nam thần rốt cuộc là thế nào rồi, ở bên nhau rồi à?

Thế nhưng khi đến nơi này, cuộc sống tẻ nhạt của cô dường như bỗng nhiên được tô điểm thêm sắc màu, tươi đẹp và rực rỡ, khiến con người ta không khỏi lưu luyến.​Ngữ khí kia ngông nghênh không chịu được, thẳng thừng phơi bày sự thiên vị độc quyền của mình.

Ngoại trừ Ngu Khiết và Ngu Xu, thì bất luận là thầy cô, bạn học hay bất cứ điều gì khác, khoảng thời gian sống ở Lam Thành này là những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc nhất của cô trong suốt nhiều năm qua.​”

Thực ra, cô đã sớm không nỡ rời đi rồi.​Hai người đồng thanh mở miệng cùng một lúc.

Nhưng Khương Di quá hiểu tính cách của Chương Tịnh. 

Trong một số vấn đề không mấy quan trọng, Chương Tịnh có thể thương lượng với cô, nhưng đối với những vấn đề mang tính nguyên tắc thì bà tuyệt đối không bao giờ thỏa hiệp, và việc có được ở lại Lam Thành hay không chính là vấn đề thuộc về nguyên tắc.​”Đi đi anh Úc, nhiều người đi lắm, thiếu mất một chủ lực như cậu là tụi tớ bị bên kia hành ra bã mất.

Việc đưa cô đến Lam Thành vốn dĩ đã là một sự lựa chọn bất đắc dĩ, Chương Tịnh tuyệt đối sẽ không cho phép cô có thêm bất kỳ mối liên hệ nào với Ngu Khiết, Ngu Xu hay Khương Hạo Thành, và chính bản thân Khương Di cũng không muốn điều đó.​”

Chu Thiên Tình hỏi: “Cho nên, cậu tính toán sẽ yêu xa à?”​Lần này đến lượt Chu Thiên Tình hoàn toàn bùng nổ, cô nàng lầm bầm lầu bầu: “Quan tâm cẩu độc thân, ai ai cũng có trách nhiệm!

“Tớ nghĩ kỹ rồi, yêu xa đúng là rất khó khăn, không ai có thể đảm bảo sẽ có một kết quả tốt đẹp, nhưng nếu Chu Úc Đinh chấp nhận, tớ cũng sẽ không lùi bước.”​Chu Thiên Tình hai tay ôm quyền vái một cái: “Được rồi, phận cẩu độc thân chúng tớ không chịu nổi đả kích này đâu, lần sau có ngược cẩu xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ cho.

Cô hiểu rõ rằng tình yêu tuổi học trò vốn dĩ giống như ảo ảnh trên sa mạc, như một giấc mộng Nam Kha, là thứ hư vô mờ mịt không thể nắm bắt được, cứ nhìn cuộc hôn nhân của Chương Tịnh và Khương Hạo Thành là biết.​”Á, khu này của tụi mình toàn là học sinh khối 10 thôi mà, chẳng lẽ có người quen của cậu ấy ở đây sao?

Nhưng đối mặt với một Chu Úc Đinh của tối ngày hôm qua, cô thật sự không tài nào thốt ra nổi một chữ “Không”.​”

Có lẽ có những việc, dù biết rõ là không thể nhưng vẫn muốn thử liều một phen.​Ngoại trừ Ngu Khiết và Ngu Xu, thì bất luận là thầy cô, bạn học hay bất cứ điều gì khác, khoảng thời gian sống ở Lam Thành này là những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc nhất của cô trong suốt nhiều năm qua.

Vì vậy, Khương Di quyết định dũng cảm một lần.​Khương Di cũng không biết phải diễn tả thế nào, ấp úng đáp: “Thì là đang ở trong giai đoạn tớ biết cậu ấy thích tớ, và cậu ấy cũng biết tớ thích cậu ấy.

Trở lại lớp học, bên cạnh Chu Úc Đinh có một nam sinh đang vây quanh hỏi bài. Ngón tay thon dài của cậu kẹp lấy chiếc bút, liệt kê các công thức, tính toán, ngòi bút lướt nhanh thoăn thoắt trên giấy, vô cùng mượt mà.​”

Khương Di không lên tiếng cắt ngang, lặng lẽ đứng một bên chờ đợi. 

Sau khi nam sinh hỏi bài rời đi, Triệu Càn Khôn cùng một nhóm nam sinh khác lại ùa tới.​…

“Anh Úc, chiều nay có trận đấu bóng rổ chia tay các anh chị khối 12 đấy, cậu đi không?”​Chu Úc Đinh dẫn bóng đột phá thẳng qua phòng tuyến của đối phương như chốn không người.

Trận đấu bóng rổ chia tay vốn là một truyền thống của trường Trung học Phụ thuộc. Mỗi năm sau khi kỳ thi đại học kết thúc, học sinh khối 12 và khối 11 sẽ hẹn nhau làm một trận bóng, mỹ danh gọi là “Kế thừa ngọn lửa”, “Chạy đua tiếp sức”, nhưng thực chất chính là dịp để học sinh hai khối gáy bẩn, cà khịa lẫn nhau.​Nhưng Khương Di quá hiểu tính cách của Chương Tịnh.

“Đi đi anh Úc, nhiều người đi lắm, thiếu mất một chủ lực như cậu là tụi tớ bị bên kia hành ra bã mất.”​”

“Đúng đấy, bên khối 12 có mấy ông anh là học sinh năng khiếu thể dục thể thao, sáng sớm đã bắn tin muốn hành tụi mình ra bã rồi, trận này không phải nên cho các anh ấy biết tay sao?”​”

“Hơ hơ, sóng sau đè sóng trước, sóng trước sớm muộn gì cũng chết phơi xác trên bãi cát thôi.”​Đầu Khương Di oanh một tiếng, cậu thật sự muốn làm cái “thùng rác” nhận đồ ăn thừa của cô đấy à?

…​…

Chu Úc Đinh bị đám người này gào thét bên tai đến nhức cả đầu, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.​”

Lỗ tai khó khăn lắm mới được thanh tịnh, khoảng cách đến giờ vào học còn khoảng năm sáu phút, Chu Úc Đinh quay đầu lại: “Buổi chiều……”​Khương Di chọn cách tự động che tai, coi như không nghe thấy gì.

“Buổi tối……”​”

Hai người đồng thanh mở miệng cùng một lúc. 

Chu Úc Đinh khẽ nâng cằm: “Khương đại tiểu thư nói trước đi.”​” Chu Úc Đinh dùng ngữ khí lười biếng, biếng nhác hỏi ngược lại: “Không nhìn cậu, thì tớ nhìn ai?

Khương Di dừng một chút: “Buổi tối cậu có rảnh không, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”​Nhưng đối mặt với một Chu Úc Đinh của tối ngày hôm qua, cô thật sự không tài nào thốt ra nổi một chữ “Không”.

“Buổi tối à?” Chu Úc Đinh ngẫm nghĩ một lát: “Vừa nãy lão Tề có bảo tớ sau tiết tự học buổi tối sang gặp thầy một chuyến, xong việc tớ sẽ gọi điện thoại cho cậu nhé.”​Như thế thì cao điệu quá rồi, Khương Di vội vã gõ chữ định can ngăn, thế nhưng tin nhắn còn chưa kịp gửi đi thì phía trước đã rộ lên một trận hò reo phấn khích của đám đông.

“Được.”​”Chu nam thần ra sân rồi kìa, hôm nay dù có chết tớ cũng phải chen bằng được lên phía trước.

Sau đó đến lượt Chu Úc Đinh, cậu mỉm cười hỏi: “Buổi chiều đến xem tớ chơi bóng nhé?”​”

“Buổi chiều tớ phải trực nhật rồi.”​”

Chu Úc Đinh nói: “Tớ tìm người trực thay cậu.”​Sống ở Kinh Thị ngần ấy năm, cô chẳng có mấy người bạn chơi thân, ngày nào cũng chỉ lặp đi lặp lại hành trình ba điểm một đường: nhà, trường, lớp, một mình ăn cơm, ngủ, học bài, ngày qua ngày, năm này sang năm nọ, sống như một chiếc máy móc được lập trình sẵn.

“Ơ, như thế không tốt lắm đâu.”​Trở lại lớp học, bên cạnh Chu Úc Đinh có một nam sinh đang vây quanh hỏi bài.

Chu Úc Đinh lý sự một cách vô cùng chính đáng: “Có gì mà không tốt chứ, người khác chơi bóng đều có bạn gái đến cổ vũ. Dựa vào cái gì người khác có mà tớ lại không có?”​”

“……”​Đối với những trận đấu bóng mang tính chất không chính quy thế này, khán giả xem bóng đều khá tự do thoải mái, có thể ngồi trên khán đài, cũng có thể đứng ngay sát vạch sân bóng.

Cái tâm lý so kè một cách kỳ kỳ quái quái này ở đâu ra thế không biết.​Chàng trai mang áo số 1 màu xanh lục chạy dọc ngang khắp sân đấu, Khương Di nhìn thấy cậu giơ tay bật nhảy lên cao, chặn đứng cú bóng của đối phương một cách ngoạn mục, sau đó nhanh chóng chuyền bóng rồi lao về phía trước.

Khương Di cúi đầu, không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Chu Úc Đinh, cậu trẻ con quá đi mất.”​Chu Thiên Tình dùng khuỷu tay hích hích vào người Khương Di: “Chậc chậc, tớ đã bảo cậu ấy đang xòe đuôi như công rồi mà cậu còn không tin, cái đuôi này sắp vểnh lên tận trời xanh luôn rồi kìa!

“Ừm, thế tóm lại là cậu có đến không?”​”Hơ hơ, sóng sau đè sóng trước, sóng trước sớm muộn gì cũng chết phơi xác trên bãi cát thôi.

“Đến, còn nữa, chúng ta…… vẫn chưa phải là mối quan hệ đó đâu nhé.”​” Trên sân bóng có rất nhiều trai đẹp, Chu Thiên Tình đời nào chịu bỏ lỡ cơ hội tốt như thế này.

Khóe môi Chu Úc Đinh khẽ nhếch lên: “Được rồi, bạn gái tương lai, thế này đã được chưa hả?”​Khương Di chỉ đành giả câm giả điếc, lặng lẽ cúi đầu ăn bữa sáng của mình.

Cứ như vậy, hai người đã hẹn trước với nhau. 

Bất quá xét thấy dạo này trường học kiểm tra vệ sinh rất nghiêm ngặt, sau khi tan học, ba người nhóm Khương Di vẫn nghiêm túc hoàn thành xong phần việc trực nhật của mình, đợi thầy cô trực tuần kiểm tra xong xuôi mới rời đi.​Cái này thì Khương Di thật sự không chú ý đến: “Làm gì có chứ.

Khương Di cùng Chu Thiên Tình chạy bước nhỏ một mạch đến nhà thi đấu thể thao, nơi đó quả thực đã là một biển người tấp nập. 

Đối với những trận đấu bóng mang tính chất không chính quy thế này, khán giả xem bóng đều khá tự do thoải mái, có thể ngồi trên khán đài, cũng có thể đứng ngay sát vạch sân bóng. 

Hiện tại hiện trường đông nghẹt người, vây kín đến mức nước chảy không lọt.​Dựa vào cái gì người khác có mà tớ lại không có?

Nhìn kỹ lại thì không chỉ có học sinh khối 11, khối 12, mà ngay cả khối 10 và khối trung học cơ sở cũng đến xem đông đảo, có thể thấy được sức hút của trận đấu này khủng khiếp đến mức nào.​”

“Chu nam thần ra sân rồi kìa, hôm nay dù có chết tớ cũng phải chen bằng được lên phía trước.”​”

“Chứ còn sao nữa, các chị gái khối 12 sắp tốt nghiệp rồi, cơ hội được ngắm trai đẹp cứ xem một lần là bớt đi một lần, hôm nay phải liều mạng thôi!”​”

…​Chu Úc Đinh trên sân đấu lông mày ngạo nghễ, trên mặt còn vương nụ cười đầy vẻ khiêu khích, toàn thân tỏa ra khí chất sắc bén, mạnh mẽ hơn hẳn ngày thường.

Khương Di nhón chân nhìn dáo dác xung quanh, thế nhưng trước mắt toàn là người với người, cô chẳng nhìn thấy cái gì cả.​” Khương Di cảnh giác nhìn ngó xung quanh, cũng may lúc này không có mấy người.

Chu Thiên Tình cuống cuồng hết cả lên, hết nhảy sang bên trái lại luồn lách sang bên phải mà vẫn không tài nào chen vào nổi: “Aizz, biết thế này đã nhờ người ta giữ chỗ trước cho tụi mình rồi.”​Chiếc cơm nắm của cô hình như to hơn của Chu Thiên Tình một vòng, cầm trên tay nặng trịch.

Giữa đám đông đang nhốn nháo xô đẩy nhau, đúng lúc này, Khương Di cảm thấy điện thoại trong túi quần rung lên một cái, cô móc ra nhìn, là tin nhắn của Chu Úc Đinh hỏi cô sao còn chưa tới.​Tớ đã làm sai điều gì chứ, sáng tinh mơ đã phải ngồi đây ăn cơm chó ngập mồm!

Khương Di gõ chữ: 【Đến rồi, tớ đang ở phía cửa số 2, đông quá không chen vào nổi.】​Cứ như vậy, hai người đã hẹn trước với nhau.

π không lễ phép: 【Đứng yên đó đợi, tớ ra tìm cậu.】​”Đúng đấy, bên khối 12 có mấy ông anh là học sinh năng khiếu thể dục thể thao, sáng sớm đã bắn tin muốn hành tụi mình ra bã rồi, trận này không phải nên cho các anh ấy biết tay sao?

Cái gì cơ? Giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người mà cậu định ra đây tìm cô á? 

Như thế thì cao điệu quá rồi, Khương Di vội vã gõ chữ định can ngăn, thế nhưng tin nhắn còn chưa kịp gửi đi thì phía trước đã rộ lên một trận hò reo phấn khích của đám đông.​Cái tâm lý so kè một cách kỳ kỳ quái quái này ở đâu ra thế không biết.

“Oa —— Chu nam thần đang đi về phía tụi mình kìa.”​Bạn gái của Võ Lập là Trâu Thiến Thiến cũng ở đó, vì đã từng đi ăn cơm cùng nhau vài lần nên khá quen thuộc, cô nàng nhiệt tình vẫy tay chào hỏi hai người.

“Ôi mẹ ơi, nhìn gần lại càng đẹp trai hơn!”​”

“Cậu ấy đi ra đây làm gì thế nhỉ?”​Việc đưa cô đến Lam Thành vốn dĩ đã là một sự lựa chọn bất đắc dĩ, Chương Tịnh tuyệt đối sẽ không cho phép cô có thêm bất kỳ mối liên hệ nào với Ngu Khiết, Ngu Xu hay Khương Hạo Thành, và chính bản thân Khương Di cũng không muốn điều đó.

…​Khương Di bị cậu chọc cho mặt đỏ tai hồng, suýt chút nữa là xù lông: “Cậu…… Cậu nhìn bảng đen kìa, nhìn thầy cô giáo, nhìn đĩa bay ngoài cửa sổ ấy, tóm lại là đừng có nhìn tớ.

Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, Chu Úc Đinh đã khẽ khom người, liên tục nói: “Xin lỗi, cho tôi đi nhờ một chút, phiền mọi người nhường đường.”​”

Cậu một đường xuyên qua đám đông đông đúc, cuối cùng cũng gặp được Khương Di và Chu Thiên Tình ở tận vòng ngoài cùng.​”Tuyệt đối có luôn!

Chu Úc Đinh đang mặc trên người bộ đồng phục thi đấu màu xanh lục mang số 1, cánh tay săn chắc lộ ra ngoài, phô diễn những đường nét cơ bắp vô cùng mượt mà, khỏe khoắn. 

Dưới chân là một đôi giày bóng rổ màu trắng, khi cậu sải bước đi về phía cô, hơi thở thanh xuân bừng bừng sức sống tỏa ra rạng ngời.​Đến hiệp hai của trận đấu, Chu Thiên Tình bắt gặp một người quen nên chạy đi buôn chuyện mất, Chu Úc Đinh không ra sân thi đấu nữa, cậu tự nhiên như không ngồi xuống vị trí bên cạnh Khương Di.

Cậu đi đến trước mặt hai người, cúi đầu nói với Khương Di và Chu Thiên Tình: “Đi theo tớ qua bên này, tớ có giữ chỗ cho hai cậu rồi.”​Khương Di liền lặng lẽ ghi nhớ điều này vào trong lòng, “Cậu còn ra sân nữa không?

“Đi đi đi.” Trên sân bóng có rất nhiều trai đẹp, Chu Thiên Tình đời nào chịu bỏ lỡ cơ hội tốt như thế này.​Hình như đang bàn tán về hai đứa mình kìa.

Khương Di ngoan ngoãn đi theo sau lưng cậu, giống như một cái đuôi nhỏ. 

Cô không ngừng nghe thấy những tiếng xầm xì bàn tán xung quanh: Hai người này rốt cuộc có quan hệ gì thế nhỉ?​”Trời ơi trời ơi, Chu nam thần vừa mới chào hỏi tụi mình đấy à?

Khương Di chọn cách tự động che tai, coi như không nghe thấy gì.​Vào giờ ra chơi của tiết học thứ ba, sau khi tập thể dục giữa giờ xong, Khương Di cùng Chu Thiên Tình đi một chuyến đến nhà vệ sinh.

Vất vả lắm mới vào được đến rìa sân đấu, Chu Úc Đinh xếp hai cô ngồi ở khu vực phía Tây Nam của sân bóng. Nơi này có đặt bàn ghế, vốn là khu vực hậu cần của khối 11, vừa vặn vẫn còn trống hai chỗ ngồi.​”

Bạn gái của Võ Lập là Trâu Thiến Thiến cũng ở đó, vì đã từng đi ăn cơm cùng nhau vài lần nên khá quen thuộc, cô nàng nhiệt tình vẫy tay chào hỏi hai người.​”Chậc chậc chậc ——” Chu Thiên Tình bày ra vẻ mặt vô cùng ám muội: “Chu nam thần này, cậu có tới tận hai người bạn cùng bàn, có phải là đang phân biệt đối xử một cách trắng trợn quá không hả?

Ba cô gái ngồi túm tụm một chỗ tán gẫu vài câu, tiếng còi trên sân vang lên báo hiệu trận đấu đã chính thức bắt đầu, Khương Di liền dừng cuộc trò chuyện, tập trung tinh thần xem bóng.​Giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người mà cậu định ra đây tìm cô á?

À không, nói một cách chính xác hơn, là tập trung tinh thần ngắm Chu Úc Đinh.​Hai người có giá trị nhan sắc cực cao ngồi cạnh nhau, muốn thấp điệu cũng khó.

Đồng phục của khối 11 là màu xanh lục, khối 12 là màu trắng, từng bóng hình di chuyển thoăn thoắt, chạy tới chạy lui trên sân khiến người ta hoa cả mắt, thế nhưng ánh mắt của Khương Di chưa từng rời khỏi người Chu Úc Đinh dù chỉ một giây.​”

Thật kỳ lạ, cô dường như có một loại siêu năng lực, có thể lập tức nhận ra cậu ngay lập tức giữa đám đông hỗn loạn.​”

Chàng trai mang áo số 1 màu xanh lục chạy dọc ngang khắp sân đấu, Khương Di nhìn thấy cậu giơ tay bật nhảy lên cao, chặn đứng cú bóng của đối phương một cách ngoạn mục, sau đó nhanh chóng chuyền bóng rồi lao về phía trước. 

Ngay sau đó là một cú xoay người điêu luyện, quả bóng không biết bằng cách nào đã quay trở lại trong tay cậu.​Chu Úc Đinh đáp: “Xem tình hình thế nào đã, tớ ngồi đây bầu bạn với cậu một lát.

Chu Úc Đinh dẫn bóng đột phá thẳng qua phòng tuyến của đối phương như chốn không người. 

Giây tiếp theo, cậu bật nhảy lên cao, cổ tay khẽ gập lại, quả bóng được tung ra tạo thành một đường cong hoàn mỹ trên không trung rồi lọt rổ “xoảng” một tiếng, một cú ném rổ từ khoảng cách xa chuẩn xác.​”

Tiếng hò reo vang dội của khán giả suýt chút nữa đã đánh sập cả mái nhà thi đấu, tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên hết đợt này đến đợt khác.​Chẳng mấy chốc, Khương Di đã nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán nhỏ to của các nữ sinh phía sau:

Chu Úc Đinh trên sân đấu lông mày ngạo nghễ, trên mặt còn vương nụ cười đầy vẻ khiêu khích, toàn thân tỏa ra khí chất sắc bén, mạnh mẽ hơn hẳn ngày thường. 

Cậu cụng tay ăn mừng với đồng đội, sau đó từ khoảng cách rất xa, cậu khẽ nhướng mày hướng về phía Khương Di, nở một nụ cười rạng rỡ.​”Thế tóm lại là cậu ấy đang chào hỏi ai vậy?

Ngay lập tức, Khương Di nghe thấy tiếng hét chói tai của các nữ sinh đứng phía sau lưng mình:​”Chứ còn sao nữa, các chị gái khối 12 sắp tốt nghiệp rồi, cơ hội được ngắm trai đẹp cứ xem một lần là bớt đi một lần, hôm nay phải liều mạng thôi!

“Trời ơi trời ơi, Chu nam thần vừa mới chào hỏi tụi mình đấy à? Nụ cười vừa rồi làm mù đôi mắt tớ luôn rồi!”​Sau đó đến lượt Chu Úc Đinh, cậu mỉm cười hỏi: “Buổi chiều đến xem tớ chơi bóng nhé?

“Á, khu này của tụi mình toàn là học sinh khối 10 thôi mà, chẳng lẽ có người quen của cậu ấy ở đây sao?”​Chỉ là vừa mới cầm chiếc cơm nắm lên, cô đã cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm.

“Thế tóm lại là cậu ấy đang chào hỏi ai vậy? Tớ cứ cảm thấy nụ cười đó không đơn giản chút nào đâu nhé.”​Mỗi năm sau khi kỳ thi đại học kết thúc, học sinh khối 12 và khối 11 sẽ hẹn nhau làm một trận bóng, mỹ danh gọi là “Kế thừa ngọn lửa”, “Chạy đua tiếp sức”, nhưng thực chất chính là dịp để học sinh hai khối gáy bẩn, cà khịa lẫn nhau.

…​”Đừng ——” Khương Di thực sự sợ cái tính cách nói là làm của cậu, cô vội vàng giữ chặt lấy cánh tay cậu, vẻ mặt đáng thương vô cùng.

Chu Thiên Tình dùng khuỷu tay hích hích vào người Khương Di: “Chậc chậc, tớ đã bảo cậu ấy đang xòe đuôi như công rồi mà cậu còn không tin, cái đuôi này sắp vểnh lên tận trời xanh luôn rồi kìa!”​Thế nhưng khi đến nơi này, cuộc sống tẻ nhạt của cô dường như bỗng nhiên được tô điểm thêm sắc màu, tươi đẹp và rực rỡ, khiến con người ta không khỏi lưu luyến.

Khương Di hậu tri hậu giác nhận ra, hóa ra cái này gọi là “công xòe đuôi”.​”Cảm ơn cậu.

Đến hiệp hai của trận đấu, Chu Thiên Tình bắt gặp một người quen nên chạy đi buôn chuyện mất, Chu Úc Đinh không ra sân thi đấu nữa, cậu tự nhiên như không ngồi xuống vị trí bên cạnh Khương Di.​”Ôi mẹ ơi, nhìn gần lại càng đẹp trai hơn!

Cậu với tay lấy một chai nước khoáng từ khu vực để đồ bên cạnh, vặn mở nắp chai rồi đưa cho Khương Di.​Khương Di bỗng có một loại cảm giác hốt hoảng, mông lung, phân định không rõ liệu mình có đang nằm mơ hay không.

“Cảm ơn cậu.” Khương Di hỏi: “Hôm nay sao cậu không đeo băng buộc đầu?”​Bất quá xét thấy dạo này trường học kiểm tra vệ sinh rất nghiêm ngặt, sau khi tan học, ba người nhóm Khương Di vẫn nghiêm túc hoàn thành xong phần việc trực nhật của mình, đợi thầy cô trực tuần kiểm tra xong xuôi mới rời đi.

“Làm mất rồi, tìm mãi không thấy.”​…

Khương Di liền lặng lẽ ghi nhớ điều này vào trong lòng, “Cậu còn ra sân nữa không?”​”

Chu Úc Đinh đáp: “Xem tình hình thế nào đã, tớ ngồi đây bầu bạn với cậu một lát.”​Chu Úc Đinh thấp giọng hỏi: “Ừm, nghe thấy rồi, cậu không quen à?

Hai người có giá trị nhan sắc cực cao ngồi cạnh nhau, muốn thấp điệu cũng khó. 

Chẳng mấy chốc, Khương Di đã nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán nhỏ to của các nữ sinh phía sau:​”

“Hai người này đang hẹn hò với nhau đúng không?”​Da mặt cô mỏng như vậy, mới trêu một chút đã hết đỏ tai lại đỏ mặt, sau này nếu thật sự đè cô ra hôn một cái, thì cô sẽ biến thành cái dạng gì nữa đây?

“Đừng nói nữa, xét về khoản nhan sắc thì hai người này xứng đôi vừa lứa kinh khủng, đúng là cực phẩm.”​Mỗi lần cô ngượng ngùng là Chu Úc Đinh lại vui vẻ không thôi, Khương Di tức giận lườm cậu một cái thật sắc lẹm.

“Nghe nói bọn họ còn là bạn cùng bàn nữa đấy, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chuyện này là đương nhiên rồi.”​”

…​Chu Úc Đinh lý sự một cách vô cùng chính đáng: “Có gì mà không tốt chứ, người khác chơi bóng đều có bạn gái đến cổ vũ.

Chính tai nghe thấy người ta buôn chuyện về mình, Khương Di có chút ngượng ngùng, bàn tay nhỏ nhắn khẽ kéo kéo góc áo của Chu Úc Đinh: “Cậu có nghe thấy bọn họ nói gì không? Hình như đang bàn tán về hai đứa mình kìa.”​Khương Di cùng Chu Thiên Tình chạy bước nhỏ một mạch đến nhà thi đấu thể thao, nơi đó quả thực đã là một biển người tấp nập.

Vì giọng cô nói hơi nhỏ, Chu Úc Đinh theo bản năng ghé sát tai lại gần để nghe. Nhìn từ góc độ của người ngoài, hai người họ trông giống như đang rỉ tai nhau nói lời thì thầm ngọt ngào, tư thế vô cùng thân mật.​Vất vả lắm mới vào được đến rìa sân đấu, Chu Úc Đinh xếp hai cô ngồi ở khu vực phía Tây Nam của sân bóng.

Hành động này lại khiến đám đông xung quanh được một phen hú hét, biểu cảm như đang được “chèo thuyền” đến phát cuồng.​Hình như là có, nhưng lại cứ như là không, dù sao thì cảm giác đặc biệt không chân thực chút nào.

Chu Úc Đinh thấp giọng hỏi: “Ừm, nghe thấy rồi, cậu không quen à?”​”Buổi chiều tớ phải trực nhật rồi.

“Có một chút.” Mặt cô vốn mỏng, không quen với việc bị mọi người vây quanh săm soi như sinh vật lạ.​”

Chu Úc Đinh liền nói: “Vậy để tớ bảo bọn họ ngậm miệng lại nhé?”​Dưới chân là một đôi giày bóng rổ màu trắng, khi cậu sải bước đi về phía cô, hơi thở thanh xuân bừng bừng sức sống tỏa ra rạng ngời.

“Đừng ——” Khương Di thực sự sợ cái tính cách nói là làm của cậu, cô vội vàng giữ chặt lấy cánh tay cậu, vẻ mặt đáng thương vô cùng.​Khương Di không lên tiếng cắt ngang, lặng lẽ đứng một bên chờ đợi.

Chu Úc Đinh lại thấy buồn cười, bạn gái tương lai của cậu thực sự là đáng yêu muốn chết, làm cậu cứ muốn tiến tới hôn một cái……​Chu Thiên Tình hỏi: “Cho nên, cậu tính toán sẽ yêu xa à?

Trận đấu bóng rổ dần đi vào hồi kết, Chu Úc Đinh không lên sân nữa. 

Nhưng sau khi vận động mạnh suốt mấy chục phút, các cầu thủ ai nấy đều vừa nóng vừa mệt, có hai đàn anh khối 12 tính tình phóng khoáng, không thèm câu nệ tiểu tiết liền dứt khoát cởi phăng áo đồng phục ra, để trần nửa thân trên.​Cậu với tay lấy một chai nước khoáng từ khu vực để đồ bên cạnh, vặn mở nắp chai rồi đưa cho Khương Di.

Đối với những nam sinh chơi bóng rổ thì điều này vô cùng bình thường, khi chơi hăng say, người nóng nực là họ lại lột áo chạy huỳnh huỵch khắp sân.​Chu Úc Đinh bị đám người này gào thét bên tai đến nhức cả đầu, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Hai đàn anh kia chắc hẳn là người thường xuyên tập luyện thể thao nên vóc dáng trông khá chuẩn. 

Khương Di vốn đang cúi đầu, bỗng nghe thấy phía sau có ai đó thốt lên một câu: “Có cơ bụng kìa”.​”

Theo phản xạ tự nhiên của con người tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra, cô ngẩng đầu lên nhìn. 

Thế nhưng vừa mới ngẩng đầu lên, tầm mắt của cô đã bị một bàn tay to lớn che khuất hoàn toàn.

“Đừng nhìn.” Chu Úc Đinh bá đạo lên tiếng: “Tớ cũng có cơ bụng.”

Khương Di đứng hình không nhúc nhích, cạn lời một chút, cô thực sự đâu có thèm nhìn đâu chứ.

Cô cảm thấy Chu Úc Đinh khẽ ghé sát lại gần, thanh âm trầm thấp, khàn khàn ghé sát tai cô thì thầm: “Nếu cậu muốn nhìn, sau này tớ sẽ cho cậu xem.”

Hết chương 48