Chương 34 - Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 34

Đúng vậy, em thích cậu ấy


Quán net Kỵ Sĩ có tới bốn cửa ra vào. 

Thầy Đinh chủ nhiệm hiển nhiên đã thăm dò kỹ tình hình từ trước, thầy đâu vào đấy phân công vài vị giáo viên: “Chúng ta chia nhau ra chặn các cửa, bắt được đứa nào thì áp giải thẳng về văn phòng cho tôi!”

Thầy ưỡn cái bụng bia, tư thế hiên ngang như đang đi làm nhiệm vụ đặc biệt: “Hành động!”

Lối thoát hiểm khẩn cấp chính là con đường thông sang hiệu sách cũ. 

Sau khi chạy ra ngoài, đập vào mắt là một con ngõ nhỏ tối om và sâu hun hút, chỉ có vài ngọn đèn đường hiếm hoi tỏa ra thứ ánh sáng lờ mờ, hai bên ngõ là những ngôi nhà tầng có độ cao không đồng đều. 

Khương Di ghé sát vào tấm lưng của Chu Úc Đinh, cả người căng cứng, không dám cử động mạnh.

Hai tay cô khẽ bám hờ trên vai cậu, cảm nhận được rõ ràng phần xương sống lưng hơi nhô lên của chàng thiếu niên — thân hình tuy có vẻ gầy gò nhưng lại đang tích tụ một luồng sức mạnh trực trào.

Chu Úc Đinh cõng cô chạy xuống lầu, từ đằng xa đã thấy bóng dáng thầy Tề Kiện đang đi thẳng về phía cửa này. 

Khương Di cũng phát hiện ra, cô theo bản năng nằm rạp hẳn xuống lưng cậu, giấu toàn bộ gương mặt vào hõm cổ ấm áp của Chu Úc Đinh.

Vùng lưng bỗng đón nhận một sự mềm mại bất ngờ, Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp. Qua góc nhìn từ khóe mắt, cậu có thể thấy hai cánh tay thon nhỏ của cô đang choàng qua cổ mình, đoạn cổ tay trắng ngần đến lóa mắt.

Cậu khẽ nhướng mày, cắn răng tiếp tục bước đi.

Ngay khi vừa ra đến cửa ngõ, hai người suýt chút nữa là đụng thẳng vào thầy Tề Kiện. 

Dưới chân Chu Úc Đinh lướt đi thoăn thoắt, thầy Tề Kiện quay đầu lại nhìn kỹ, dưới ánh đêm mập mờ, cái tên nam sinh đang cuống cuồng chạy trốn khỏi quán net kia, không phải đứa học trò cưng của thầy thì còn là ai vào đây nữa!​Gia đình cậu ấy là người thành phố gốc, bố mẹ đều là cán bộ làm việc trong cơ quan nhà nước, còn nhà tớ thì ở vùng ngoại ô, bố mẹ chỉ là công nhân nhà máy bình thường thôi, khoảng cách giữa hai gia đình thực sự lớn lắm.

Điều cốt lõi là, trên lưng cậu dường như còn đang cõng một bạn nữ!​”

Đây… đây là vừa trốn học đi chơi net, lại vừa tranh thủ yêu sớm đấy à? Phạm một lúc hai trọng tội?​” Chu Úc Đinh suy ngẫm một hồi rồi đưa ra câu trả lời: “Tớ vẫn sẽ làm, và nỗ lực để kết quả nhận lại không đến mức quá thảm hại.

Lồng ngực thầy Tề Kiện nghẹn lại, suýt chút nữa thì tăng xông, thầy quát lớn: “Chu Úc Đinh, em đứng lại đó cho tôi!”​”Tớ…

Chu Úc Đinh vậy mà lại rất nghe lời, cậu dừng bước ở một khoảng cách an toàn, giọng điệu vô cùng trấn tĩnh giống như thể mình chỉ vô tình đi ngang qua: “Lão Tề, năm mới vui vẻ ạ.”​em gái của em.

Thầy Tề Kiện thầm nghĩ “vui vẻ cái con khỉ ấy!” 

Thầy chắp hai tay sau lưng tiến lên định nhìn cho rõ, Chu Úc Đinh liền khôn khéo lùi lại vài bước.​Khương Di chưa thực sự hiểu rõ ngụ ý: “Nghĩa là sao cơ?

Thầy Tề Kiện vặn hỏi: “Em vào quán net chơi game đúng không?”​Nghĩ đến những lời Chu Thiên Tình nói lúc trưa, đầu óc cô lại rối thành một tơ vò.

“Dạ không, em chỉ đi ngang qua thôi ạ!”​Thật ra kể từ sau kỳ đại hội thể thao, giấc ngủ của cô luôn bồn chồn không yên, quầng thâm mắt dạo này lộ rõ.

Thầy Tề Kiện xua xua tay: “Thôi bỏ đi, chuyện đó tôi tính sổ sau. Người trên lưng em là ai?”​Sau khi gác máy, hai người lần lượt đứng dậy, Chu Úc Đinh lên tiếng trước: “Để tớ đưa cậu về?

Chu Úc Đinh mở mắt nói dối không chớp mắt: “Là không khí ạ.”​Cậu không sao chứ?

Khương Di: “…”​Chu Úc Đinh cười đến mức lồng ngực khẽ rung lên: “Cũng đúng, cá vàng còn có ký ức kéo dài được 7 giây, chứ cậu thì chắc căng lắm được 3 giây thôi.

Cô dứt khoát nhắm chặt mắt lại, phối hợp diễn vai “không khí” một cách triệt để.​”

“Em… em coi tôi bị mù đấy à?” Thầy Tề Kiện tức đến dậm chân, khổ nỗi con ngõ quá tối nên thầy không tài nào nhìn rõ mặt cô gái, liền hỏi: “Cái cô nàng tóc dài cột tóc đuôi ngựa trên lưng em là ai? Học sinh trường mình đúng không?”​Đúng lúc này, chú chó Corgi đang nằm dưới chân Chu Úc Đinh bỗng nhiên chân sáo chạy xồng xộc tới, chạy vòng quanh người Khương Di rồi liên tục nhảy cẫng lên vui sướng, trông còn phấn khích hơn cả khi nhìn thấy chủ nhân của mình.

“À không phải đâu ạ, em ấy là… em gái của em.”​Chu Úc Đinh quay sang nhìn cô, trêu chọc: “Cậu suốt ngày cứ hay hỏi tớ mấy câu hỏi kỳ kỳ quái quái, lần sau tớ sẽ tính phí tư vấn đấy nhé.

Được rồi, cô lại phải bất đắc dĩ sắm vai em gái cậu một lần nữa.​— 2010.

“Lão Tề, tụi em xin phép đi trước nhé, chào thầy ạ!”​Khi Khương Di và Chu Úc Đinh chuẩn bị bước qua, ông cụ bỗng nhiên cất tiếng gọi: “Này hai cháu ơi, có thể giúp ông một tay được không?

Dứt lời, mặc kệ phía sau thầy Tề Kiện có gào thét gọi tên thế nào, Chu Úc Đinh cõng cô nhanh chân hòa vào màn đêm đen kịt, không một lần ngoảnh đầu lại.​Thầy Tề Kiện thầm nghĩ “vui vẻ cái con khỉ ấy!

…​Có lẽ đúng như những gì Chu Úc Đinh vừa chia sẻ, đời người ngắn ngủi vài thập kỷ, cũng phải làm một vài việc vô ích, thích một vài người dẫu biết trước có thể không có kết quả vẹn toàn.

Không biết đã đi bộ bao lâu, đến khi Khương Di mở mắt ra thì xung quanh đã ngập tràn ánh đèn đường sáng rực, các cửa hàng san sát nhau hiện ra trước mắt, xem ra họ đã chạy cách quán net một khoảng rất xa rồi.​Chỉ một lát sau, cuộn dây mực quả nhiên đã được tìm thấy, Chu Úc Đinh trao lại cho ông cụ rồi tiện tay giúp cụ lắp ráp lại cho hoàn chỉnh.

Hai người dừng lại trước cửa một tiệm thuốc tây lớn. Chu Úc Đinh nhẹ nhàng đặt cô ngồi xuống chiếc ghế nhựa bên lề đường, bảo: “Đợi một lát.”​Khương Di ló đầu ra ngoài màn, hỏi nhỏ: “Các cậu chơi đến muộn thế mới về à?

Cậu đưa lại cặp sách cho Khương Di, rồi một tay đút túi quần rảo bước đi vào tiệm thuốc.​Khoảng nửa tiếng sau, cảm giác đau đớn quả nhiên đã dịu đi rất nhiều.

Qua lớp cửa kính thủy tinh của tiệm thuốc, Khương Di nhìn thấy cậu đang hạ thấp giọng trao đổi điều gì đó với nhân viên bán hàng, một lát sau liền xách một túi thuốc bước ra.​”Biết trước là sẽ thất bại à?

Chu Úc Đinh đứng trước mặt Khương Di, từ trên cao nhìn xuống cô, hỏi: “Bị thương ở chân nào?”​”

“Chân phải, chỗ cổ chân ấy.” Khương Di nhẹ nhàng vén ống quần lên một chút, chìa tay ra: “Để tớ tự làm cho.”​”

Chu Úc Đinh cúi đầu, vừa vặn nhìn trúng phần cổ chân trắng ngần, thon nhỏ của cô, cậu khẽ hắng giọng một tiếng rồi bảo: “Được rồi.”​Vừa chuẩn bị cất bước rời đi, chú Corgi lại tinh nghịch chạy tới cắn nhẹ vào ống quần của Khương Di, rõ ràng là nó không muốn để cô đi chút nào.

Cậu ngồi xuống băng ghế ngay bên cạnh Khương Di, xoay lưng lại không nhìn cô mà im lặng làm nhiệm vụ canh gác, đôi mắt chăm chú quan sát dòng người và xe cộ qua lại trên đường.​”

Số thuốc cậu mua rất đầy đủ. Khương Di dùng túi chườm đá chườm lên vết thương một lúc, sau đó xịt thêm một ít thuốc giảm đau rồi nhẹ nhàng xoa bóp. 

Khoảng nửa tiếng sau, cảm giác đau đớn quả nhiên đã dịu đi rất nhiều.​Chú Corgi có vẻ khá sợ cậu, lập tức ngoan ngoãn ngồi thụp xuống đất, nhưng cái đuôi thì vẫn ra sức vẫy lia lịa về phía hai người.

“Tớ đỡ nhiều rồi.” Khương Di nhỏ giọng nói.​”Tớ không sao, tớ chạy thoát ra ngoài rồi.

Lúc này Chu Úc Đinh mới xoay người lại: “Còn đau lắm không?”​Những chiếc bàn gỗ trong thư viện trường Phụ thuộc được sơn màu trắng muốt, trên mặt bàn chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc do các thế hệ học sinh để lại làm kỷ niệm.

“Hơi thốn một chút thôi, nhưng đi lại bình thường thì không vấn đề gì.”​Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của Khương Di vang lên phá tan bầu không khí, cô vội vàng nhấn nút nghe.

“Vậy thì tốt.”​Nhiều lúc tớ có cảm giác cậu nói chuyện rất giống một nhà triết học vậy.

Phố xá bên đường vẫn rộn ràng tiếng xe cộ, hai người vô tình chạm mắt nhau một cái rồi lại ngượng ngùng dời tầm mắt đi nơi khác, bầu không khí bỗng rơi vào một khoảng lặng kỳ quặc.​” Thím Trương vừa cười vừa nói, từ gian phòng nhỏ phía sau quầy thu ngân bưng ra một đĩa dưa lưới đã được cắt gọt gọn gàng.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của Khương Di vang lên phá tan bầu không khí, cô vội vàng nhấn nút nghe.​Có bị các thầy cô bắt được không?

Đầu dây bên kia, Chu Thiên Tình mếu máo khóc lóc rối rít xin lỗi: “A Di, tớ xin lỗi cậu nhiều lắm, vừa nãy hiện trường hỗn loạn quá, đến lúc tớ định thần lại thì đã bị Triệu Càn Khôn xách cổ lôi ra khỏi quán net rồi. Cậu không sao chứ? Có bị các thầy cô bắt được không?”​Chu Úc Đinh khẽ bật cười, trông tâm trạng có vẻ đang rất tốt: “Sao thế, mấy cuốn sách cậu mua lần trước đã cày xong rồi à?

“Tớ không sao, tớ chạy thoát ra ngoài rồi.”​Hai người dừng bước, Chu Úc Đinh hướng ánh mắt về phía cụ: “Dạ được chứ ạ, có chuyện gì vậy ông?

Chu Thiên Tình thở phào: “May quá, tớ với Triệu Càn Khôn, Từ Giai với mọi người đang ngồi ăn đêm ở mạn ngõ Thạch Lựu đây, tụi nó cứ nằng nặc đòi ăn bù sinh nhật cho tớ, cậu có qua đây luôn không?”​”

Khương Di nghĩ đến cái chân đi lại còn khập khiễng của mình, qua đó lại mất công làm vướng chân vướng tay mọi người, liền từ chối: “Tớ hơi mệt nên muốn về ký túc xá nghỉ ngơi trước, các cậu cứ chơi vui vẻ nhé.”​Cô dứt khoát nhắm chặt mắt lại, phối hợp diễn vai “không khí” một cách triệt để.

“Oki, vậy cậu đi đứng cẩn thận nha, về đến phòng thì nhắn tớ một tiếng.”​Khương Di thoáng chút bối rối, cô cắn răng đáp đại: “Ừm, xem xong hết rồi.

Qua ống nghe điện thoại, tiếng oang oang của Triệu Càn Khôn bỗng lọt vào: “U là trời, anh Úc không bị Đinh bụng bự tóm cổ đi đấy chứ, sao gọi điện không nghe mà nhắn tin cũng không thèm rep thế này!”​Hôm nay cậu diện một chiếc áo khoác gió màu xanh lục đậm, bên trong mặc áo hoodie xám có mũ, toát lên một vẻ ngoài vô cùng năng động, trẻ trung và giản dị.

Vì tiếng ồn trên đường phố khá lớn nên Khương Di đang bật loa ngoài, Chu Úc Đinh ngồi cạnh đương nhiên nghe thấy hết.​”

Khương Di liếc nhìn cậu: “Triệu Càn Khôn đang tìm cậu kìa.”​”

Việc Triệu Càn Khôn tìm Chu Úc Đinh chẳng có gì lạ, cậu ta giống như chú nòng nọc nhỏ đi tìm mẹ, cứ hở ra là lại réo tên Chu Úc Đinh.​Khương Di dùng túi chườm đá chườm lên vết thương một lúc, sau đó xịt thêm một ít thuốc giảm đau rồi nhẹ nhàng xoa bóp.

Chu Úc Đinh trầm giọng: “Cậu nói hộ tớ một tiếng, bảo tớ về nhà trước rồi.”​”

“Ồ—”​Khương Di lôi điện thoại ra, căn góc chụp lại ánh trăng sáng tỏ đêm nay, rồi đăng một dòng trạng thái ngắn lên mạng xã hội QQ.

Khương Di nói vào mic điện thoại: “Triệu Càn Khôn? Cậu nghe rõ không?”​”Ừm.

Đầu dây bên kia vang lên một tràng âm thanh rè rè chói tai, dường như Chu Thiên Tình vừa chuyển máy sang cho Triệu Càn Khôn, cậu ta lên tiếng: “Nghe rõ đây, có chuyện gì thế?”​”

Khương Di: “Chu Úc Đinh bảo cậu ấy về nhà trước rồi nhé.”​”

“Ờ, được rồi, thế…” Nói được một nửa, cậu ta bỗng khựng lại rồi tò mò hỏi: “Hai người đang ở cùng nhau à?”​”Mai gặp lại nhé.

“Ừm, tụi tớ đang ở cùng nhau.”​Khương Di nói vào mic điện thoại: “Triệu Càn Khôn?

Triệu Càn Khôn cười hì hì đầy ẩn ý, thầm nghĩ trách không được gọi điện không thèm nhấc máy, nhắn tin không thèm trả lời, đáng lẽ ra lão tử phải đoán được từ sớm mới đúng!​Chu Úc Đinh trầm ngâm lấy ví dụ: “Tớ lấy một ví dụ đơn giản nhé, nếu cậu đặt mục tiêu thi đỗ vào Đại học Kinh Bình, mà điểm chuẩn của trường đó mọi năm là 690 điểm.

…​”

Sau khi gác máy, hai người lần lượt đứng dậy, Chu Úc Đinh lên tiếng trước: “Để tớ đưa cậu về?”​Khương Di đáp: “Không có, tại tớ chưa ngủ được thôi.

“Ờ… được thôi.”​Nói xong, cậu cúi người xuống, bắt đầu tìm kiếm tỉ mỉ trong đống dụng cụ bừa bộn kia.

Vì vết thương ở chân vẫn còn hơi nhức nên Khương Di di chuyển rất chậm, Chu Úc Đinh cũng kiên nhẫn bước từng bước ngắn để nhường nhịn cô. 

Khoảng cách từ đây về đến trường Phụ thuộc không quá xa, hai người không bắt taxi mà cứ thế lẳng lặng sóng đôi đi bộ trên vỉa hè, chẳng mấy chốc đã đứng trước cổng khu ký túc xá.​Từ Giai gật đầu thừa nhận: “Đương nhiên là có chứ, tớ nói cho cậu nghe nhé, nếu cậu thực lòng thích một ai đó và muốn cùng người ta đi đường dài, chắc chắn trong lòng sẽ có sự sợ hãi.

Sau khi nói lời chào tạm biệt, Khương Di khập khiễng bước lên cầu thang. 

Vất vả lắm mới lên đến trước cửa phòng 511, cô lùng sục khắp nơi thì bàng hoàng phát hiện ra chùm chìa khóa phòng đã biến mất tự bao giờ. 

Thói quen của Khương Di là luôn để chìa khóa ở ngăn túi nhỏ bên hông cặp sách, lúc ở quán net cô vẫn thấy nó nằm đó, chẳng lẽ lại làm rơi ở quán net rồi?​”

Giờ này mà quay lại quán net tìm thì không tiện chút nào, cũng may là chỗ dì quản lý ký túc xá có chìa khóa dự phòng, Khương Di đành nhảy lò cò xuống lầu để mượn.​”

Sau khi hoàn tất thủ tục vệ sinh cá nhân, đúng 11 giờ đêm đèn trong phòng phụt tắt theo quy định, Khương Di nằm trên giường trằn trọc trở mình mãi mà không sao chợp mắt nổi.​được thôi.

Thật ra kể từ sau kỳ đại hội thể thao, giấc ngủ của cô luôn bồn chồn không yên, quầng thâm mắt dạo này lộ rõ. Trái tim cô giống như một miếng bọt biển ngấm đẫm nước, nặng trĩu tâm tư. Nghĩ đến những lời Chu Thiên Tình nói lúc trưa, đầu óc cô lại rối thành một tơ vò.​Chu Úc Đinh đang ngồi tựa mình trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, trên tay cầm một quả bóng đồ chơi nhỏ để trêu chọc một chú chó Corgi.

Trong đầu cô luôn có một giọng nói lý trí cảnh tỉnh: Đừng dính líu quá sâu vào cuộc sống của Chu Úc Đinh nữa, mày thích người ta thì có ích lợi gì chứ?​Khương Di bước vào quán net, tiến đến quầy thu ngân để hỏi thăm tình hình.

Nhưng khổ nỗi, con tim lại chẳng chịu nghe theo sự điều khiển của lý trí.​” Thầy Tề Kiện tức đến dậm chân, khổ nỗi con ngõ quá tối nên thầy không tài nào nhìn rõ mặt cô gái, liền hỏi: “Cái cô nàng tóc dài cột tóc đuôi ngựa trên lưng em là ai?

Khương Di trùm chăn kín đầu, lòng tràn đầy bực bội. 

Đúng lúc này, từ phía cửa phòng vang lên tiếng lạch cạch mở khóa, là Từ Giai đã đi chơi về.​2″

Khương Di ló đầu ra ngoài màn, hỏi nhỏ: “Các cậu chơi đến muộn thế mới về à?”​Chị gái thu ngân hôm qua vẫn còn nhớ mặt cô, liền cười nói: “Có thấy chứ, sáng nay lúc dọn dẹp dì lao công nhặt được nó ngay dưới gầm ghế em ngồi đấy.

“Tớ làm cậu thức giấc đấy à?”​Khoảng cách từ đây về đến trường Phụ thuộc không quá xa, hai người không bắt taxi mà cứ thế lẳng lặng sóng đôi đi bộ trên vỉa hè, chẳng mấy chốc đã đứng trước cổng khu ký túc xá.

Khương Di đáp: “Không có, tại tớ chưa ngủ được thôi.”​”

Từ Giai mò mẫm trong bóng tối để rửa mặt và đánh răng xong xuôi, rồi ngồi xuống ghế thoa kem dưỡng da, Khương Di bèn bắt chuyện phiếm vài câu: “Trần Trạch đưa cậu về tận nơi à?”​”

“Ừm, cậu ấy tiễn tớ xuống dưới lầu ký túc xá rồi mới bắt xe về nhà.”​”

Trong lòng Khương Di bỗng dâng lên một nỗi tò mò muốn hóng hớt chuyện tình cảm, cô hỏi: “Cậu với Trần Trạch… ngày trước làm sao mà thành một đôi thế?”​Khương Di: “…

“Thì hồi đợt quân sự năm lớp 10 ấy, trúng tiếng sét ái tình thôi mờ.” Từ Giai ngượng ngùng cười một tiếng: “Hồi đó tớ tập mãi mà không thuộc các động tác của bài quyền quân đội, trong lớp cậu ấy là người đánh đẹp nhất, thế là thầy huấn luyện viên liền chỉ định cậu ấy kèm cặp cho tớ, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thế là yêu nhau thôi.”​Giống như vừa giải mã được một bài toán hóc búa đã bủa vây tâm trí bấy lâu nay, cõi lòng Khương Di bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm và thông suốt lạ thường.

Khương Di lại gặng hỏi: “Thế cậu có từng đắn đo hay lo nghĩ điều gì không?”​”

Từ Giai ngẫm nghĩ một lát rồi trải lòng: “Thực ra là có chứ, ban đầu tớ tự ti lắm, cảm thấy mình không xứng với cậu ấy. Gia đình cậu ấy là người thành phố gốc, bố mẹ đều là cán bộ làm việc trong cơ quan nhà nước, còn nhà tớ thì ở vùng ngoại ô, bố mẹ chỉ là công nhân nhà máy bình thường thôi, khoảng cách giữa hai gia đình thực sự lớn lắm.”​Nhưng khổ nỗi, con tim lại chẳng chịu nghe theo sự điều khiển của lý trí.

“Cậu không cảm thấy lo sợ sao?”​Cô thích chàng trai này, một thứ tình cảm vô cùng nồng nhiệt, chân thành và hoàn toàn xứng đáng.

Từ Giai gật đầu thừa nhận: “Đương nhiên là có chứ, tớ nói cho cậu nghe nhé, nếu cậu thực lòng thích một ai đó và muốn cùng người ta đi đường dài, chắc chắn trong lòng sẽ có sự sợ hãi.”​” Nói được một nửa, cậu ta bỗng khựng lại rồi tò mò hỏi: “Hai người đang ở cùng nhau à?

“Nhưng vì tớ quá thích cậu ấy, nên khi nghe cậu ấy nói cũng thích tớ, tớ liền quẳng hết mọi nỗi lo ra sau đầu, chẳng màng đến chuyện gì khác nữa.”​”Phải nỗ lực, phải bình tâm, phải tự tin.

Nửa đêm nửa hôm, Khương Di tự hỏi không biết tại sao mình lại tự tìm đến “cơm chó” để ăn thế này. 

Cô vẫy vẫy tay rồi rúc sâu vào trong chăn: “Chúc ngủ ngon nhé, tớ đi ngủ đây.”​”

…​”

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Khương Di cảm thấy cổ chân mình đã đỡ hơn nhiều, cô dành cả buổi sáng và buổi chiều để lên thư viện trường cày bài tập. 

Những chiếc bàn gỗ trong thư viện trường Phụ thuộc được sơn màu trắng muốt, trên mặt bàn chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc do các thế hệ học sinh để lại làm kỷ niệm.​”Ờ, được rồi, thế…

“Đại học Phục Đán, hãy đợi tôi nhé! — 2007.3.1”​Thầy Tề Kiện vặn hỏi: “Em vào quán net chơi game đúng không?

“Phải nỗ lực, phải bình tâm, phải tự tin. — zxx”​”Ừm, cậu ấy tiễn tớ xuống dưới lầu ký túc xá rồi mới bắt xe về nhà.

“Hứa Mai thích Hứa Mộc Thuyền, mãi mãi như vậy. — 2010.2”​”

Làm xong xấp bài tập, Khương Di chăm chú đọc những dòng lưu bút muôn màu muôn vẻ này như một cách để thư giãn đầu óc. 

Chạng vạng tối khi thư viện chuẩn bị đóng cửa, cô quyết định ghé qua quán net Kỵ Sĩ một chuyến để xem có may mắn tìm lại được chùm chìa khóa hay không.​Không gian xung quanh vô cùng yên tĩnh, Khương Di khẽ lên tiếng hỏi: “Vừa nãy cậu có nghe thấy mấy người bên đường nói về chuyện của ông cụ kia không?

Ngõ Thạch Lựu dưới ánh hoàng hôn buông xuống mang một vẻ đẹp tĩnh mịch, cổ kính. 

Khương Di bước vào quán net, tiến đến quầy thu ngân để hỏi thăm tình hình.​”Trên tóc cậu có dính một chiếc lá rụng.

Chị gái thu ngân hôm qua vẫn còn nhớ mặt cô, liền cười nói: “Có thấy chứ, sáng nay lúc dọn dẹp dì lao công nhặt được nó ngay dưới gầm ghế em ngồi đấy.”​”À—” Khương Di chớp chớp mắt: “Hóa ra ý của cậu là như vậy.

Nhận lại chùm chìa khóa, Khương Di định bụng sẽ ghé vào hiệu sách cũ ngay bên cạnh để dạo quanh một vòng. 

Nào ngờ vừa mới bước chân qua cánh cửa tiệm, cô đã ngay lập tức chạm mặt một bóng hình vô cùng quen thuộc.​”

Chu Úc Đinh đang ngồi tựa mình trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, trên tay cầm một quả bóng đồ chơi nhỏ để trêu chọc một chú chó Corgi. 

Hôm nay cậu diện một chiếc áo khoác gió màu xanh lục đậm, bên trong mặc áo hoodie xám có mũ, toát lên một vẻ ngoài vô cùng năng động, trẻ trung và giản dị.​Chu Úc Đinh cúi đầu, vừa vặn nhìn trúng phần cổ chân trắng ngần, thon nhỏ của cô, cậu khẽ hắng giọng một tiếng rồi bảo: “Được rồi.

Nghe thấy tiếng chuông gió ở cửa kêu lên một tiếng báo hiệu “Hoan nghênh quang lâm”, cậu khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt hẹp dài hướng về phía lối vào.​”

Nhìn thấy cô, đôi lông mày thanh tú của Chu Úc Đinh khẽ nhướng lên đầy bất ngờ: “Sao cậu lại đến tận đây?”​Chu Úc Đinh bước tới, dùng chất giọng trầm thấp, lạnh lùng gọi một tiếng: “Rosemont!

“Tớ… tớ đến tìm mua vài cuốn sách.”​Cậu nghe rõ không?

Chu Úc Đinh khẽ bật cười, trông tâm trạng có vẻ đang rất tốt: “Sao thế, mấy cuốn sách cậu mua lần trước đã cày xong rồi à?”​”

Cậu đang có ý trêu chọc về mấy cuốn sách có nội dung “không được đứng đắn cho lắm” mà Khương Di đã vơ đại trong cái ngày đầu tiên hai người gặp nhau tại hiệu sách này.​có chuyện gì thế?

Khương Di thoáng chút bối rối, cô cắn răng đáp đại: “Ừm, xem xong hết rồi.”​”

Đúng lúc này, chú chó Corgi đang nằm dưới chân Chu Úc Đinh bỗng nhiên chân sáo chạy xồng xộc tới, chạy vòng quanh người Khương Di rồi liên tục nhảy cẫng lên vui sướng, trông còn phấn khích hơn cả khi nhìn thấy chủ nhân của mình.​”

“Cái đồ ngốc này!” Chu Úc Đinh ném quả bóng đồ chơi sang một bên, một tay chống cằm trêu chọc: “Xem ra nó thích cậu rồi đấy.”​”

“Chó của cậu à?”​Chu Úc Đinh đứng dậy, khẽ xoay xở bả vai: “Dạ không có gì đâu ạ.

Thấy chú Corgi này có vẻ mến khách và thân thiện với mình, Khương Di liền ngồi xổm xuống, đưa tay v**t v* cái đầu nhỏ của nó. Chú Corgi ngoan ngoãn rướn dài cổ ra, đôi mắt híp lại đầy hưởng thụ.​”

Chu Úc Đinh giải thích: “Không phải, đây là chó của chủ hiệu sách này, tớ thỉnh thoảng qua đây trông quán hộ thôi.”​”

Đang nói dở câu thì thím Trương xách một giỏ thức ăn từ ngoài bước vào: “Vất vả cho cháu quá, A Úc.”​Khương Di không muốn làm vướng chân vướng tay cậu, thấy ánh đèn đường ở khu vực này hơi tối, cô liền chu đáo bật tính năng đèn pin trên điện thoại lên để soi sáng cho cậu dễ tìm.

Chu Úc Đinh đứng dậy, khẽ xoay xở bả vai: “Dạ không có gì đâu ạ.” Cậu quay sang nhìn Khương Di: “Cậu muốn tìm sách gì? Mua xong đi rồi tớ đưa cậu về ký túc xá luôn nhé?” Sau đó cậu vội vàng bồi thêm một câu chống chế: “Dù sao cũng tiện đường.”​Nhận lại chùm chìa khóa, Khương Di định bụng sẽ ghé vào hiệu sách cũ ngay bên cạnh để dạo quanh một vòng.

Khương Di thực ra chẳng có nhu cầu mua sách gì, sắc mặt cô có chút gượng gạo: “Tớ chỉ đi dạo vu vơ thôi, vậy tụi mình đi luôn đi.”​Khương Di vội xua tay từ chối: “Dạ thôi không cần đâu ạ, cháu ăn cơm ở căng tin trường mất rồi.

“Ơ hai đứa quen nhau à?” Thím Trương nở một nụ cười đầy ẩn ý trêu chọc: “Thế thì từ từ hãy về, ở lại đây ăn bữa tối với thím luôn đi, hôm nay thím lỡ tay mua hơi nhiều đồ ăn thức uống.”​Trái tim cô giống như một miếng bọt biển ngấm đẫm nước, nặng trĩu tâm tư.

Chu Úc Đinh hướng mắt về phía Khương Di, như muốn tham khảo ý kiến của cô.​”

Khương Di vội xua tay từ chối: “Dạ thôi không cần đâu ạ, cháu ăn cơm ở căng tin trường mất rồi.”​”

“Được rồi, vậy thím không ép nữa, lần sau nhớ ghé qua đây chơi nhé.”​”Cháu cảm ơn.

Vừa chuẩn bị cất bước rời đi, chú Corgi lại tinh nghịch chạy tới cắn nhẹ vào ống quần của Khương Di, rõ ràng là nó không muốn để cô đi chút nào.​Cậu ngày đêm cày cuốc bài tập, học hành vô cùng chăm chỉ, nhưng vì nhiều yếu tố khách quan tác động, kết quả thi đại học cậu chỉ đạt 650 điểm, nghĩa là cậu đã trượt mục tiêu ban đầu, xem như thất bại.

Chu Úc Đinh bước tới, dùng chất giọng trầm thấp, lạnh lùng gọi một tiếng: “Rosemont!”​— zxx”

Cậu phát âm từ này rất nhẹ nhàng, nhưng chất giọng trầm ấm tựa như có một sức hút mê hoặc lòng người. 

Chú Corgi có vẻ khá sợ cậu, lập tức ngoan ngoãn ngồi thụp xuống đất, nhưng cái đuôi thì vẫn ra sức vẫy lia lịa về phía hai người.​…

“Cái con chó này dính người kinh khủng, mà lại còn là đứa cuồng cái đẹp nữa chứ, cứ thấy ai đẹp là nó sán lại chơi cùng.” Thím Trương vừa cười vừa nói, từ gian phòng nhỏ phía sau quầy thu ngân bưng ra một đĩa dưa lưới đã được cắt gọt gọn gàng.​Làm xong xấp bài tập, Khương Di chăm chú đọc những dòng lưu bút muôn màu muôn vẻ này như một cách để thư giãn đầu óc.

Thím nhiệt tình đưa một miếng cho Khương Di: “Ăn đi cháu, đừng khách sáo làm gì.”​Cậu phát âm từ này rất nhẹ nhàng, nhưng chất giọng trầm ấm tựa như có một sức hút mê hoặc lòng người.

“Cháu cảm ơn.” Khương Di đành phải đưa tay nhận lấy.​Khương Di lườm cậu một cái sắc lẹm: “Tớ dĩ nhiên là không phải rồi.

Chu Úc Đinh không lấy dưa lưới, ngược lại cậu tự ý với tay lấy một viên kẹo cứng từ chiếc kệ nhỏ đặt trên quầy thu ngân, lột vỏ giấy rồi ném vào miệng, nhai rôm rốp ra chiều khoái chí.​Dứt lời, mặc kệ phía sau thầy Tề Kiện có gào thét gọi tên thế nào, Chu Úc Đinh cõng cô nhanh chân hòa vào màn đêm đen kịt, không một lần ngoảnh đầu lại.

Khương Di để ý thấy, cậu có vẻ thực sự rất chuộng loại kẹo ngọt này, ngày thường trên bàn học ở lớp của cậu cũng luôn có sẵn vài viên.​”Hứa Mai thích Hứa Mộc Thuyền, mãi mãi như vậy.

“Đi thôi.”​”

“Ừm.” Khương Di quay lại vẫy vẫy tay với chú Corgi: “Chị đi nhé, tạm biệt nhóc, Lotosmon.”​”Em…

“…”​” Khương Di ngẫm nghĩ một lát, rồi tò mò hỏi tiếp: “Vậy tớ hỏi cậu nhé, nếu cậu đang dốc sức làm một việc mà biết chắc chắn kết cục cuối cùng sẽ là thất bại, cậu có tiếp tục làm nữa không?

Chú Corgi nằm im bất động, Chu Úc Đinh liếc nhìn cô một cái: “Cậu gọi sai tên của nó rồi.”​Vì vết thương ở chân vẫn còn hơi nhức nên Khương Di di chuyển rất chậm, Chu Úc Đinh cũng kiên nhẫn bước từng bước ngắn để nhường nhịn cô.

“Ủa vậy hả?” Khương Di càng thêm ngượng ngùng, cô nhớ rõ mồn một là cái tên này mà, cô cười trừ hai tiếng, “Xin lỗi nha, Lamonster.”​”Cái con chó này dính người kinh khủng, mà lại còn là đứa cuồng cái đẹp nữa chứ, cứ thấy ai đẹp là nó sán lại chơi cùng.

Cô nàng này lại đang chơi trò hoán đổi vị trí các chữ cái đấy à?​”

Chu Úc Đinh thực sự cảm thấy cạn lời với độ nhớ tên của cô: “Khương đại tiểu thư, trí nhớ của cậu là của cá vàng đấy à?”​”Ơ hai đứa quen nhau à?

Khương Di lườm cậu một cái sắc lẹm: “Tớ dĩ nhiên là không phải rồi.”​”…

Chu Úc Đinh cười đến mức lồng ngực khẽ rung lên: “Cũng đúng, cá vàng còn có ký ức kéo dài được 7 giây, chứ cậu thì chắc căng lắm được 3 giây thôi.”​Đang nói dở câu thì thím Trương xách một giỏ thức ăn từ ngoài bước vào: “Vất vả cho cháu quá, A Úc.

“…”​” Cậu quay sang nhìn Khương Di: “Cậu muốn tìm sách gì?

…​Nào ngờ vừa mới bước chân qua cánh cửa tiệm, cô đã ngay lập tức chạm mặt một bóng hình vô cùng quen thuộc.

Trời đã sập tối hẳn. Hai người bước ra khỏi hiệu sách cũ chưa được bao xa thì bắt gặp một cụ già tóc bạc phơ đang ngồi ở góc đường phía trước. 

Bên cạnh cụ là một đống những thanh gỗ lớn nhỏ đủ kích cỡ, trên tay cụ đang cầm một chiếc cưa tay miệt mài làm việc, những mẩu vụn gỗ bay lả tả khắp nơi trong không trung.​— 2007.

Dưới chân cụ còn vứt bừa bộn một đống dụng cụ lao động cầm tay, nào là rìu, búa, ống mực đo đạc đủ cả.​”

Khi Khương Di và Chu Úc Đinh chuẩn bị bước qua, ông cụ bỗng nhiên cất tiếng gọi: “Này hai cháu ơi, có thể giúp ông một tay được không?”​Cô nhận ra mình đã bắt đầu ngóng trông đến khoảnh khắc được gặp lại cậu vào ngày mai, mọi khúc mắc và đắn đo trong lòng cô suốt thời gian qua dường như đã được đặt xuống một cách nhẹ nhàng vào chính khoảnh khắc này.

Hai người dừng bước, Chu Úc Đinh hướng ánh mắt về phía cụ: “Dạ được chứ ạ, có chuyện gì vậy ông?”​”

“Mắt mũi ông dạo này kém quá, cháu thanh niên tinh mắt tìm hộ ông xem cái ống mực với dây mực ông vứt đâu mất rồi?”​Thói quen của Khương Di là luôn để chìa khóa ở ngăn túi nhỏ bên hông cặp sách, lúc ở quán net cô vẫn thấy nó nằm đó, chẳng lẽ lại làm rơi ở quán net rồi?

Chu Úc Đinh đáp: “Dạ vâng để cháu tìm cho.”​” Khương Di nhỏ giọng nói.

Nói xong, cậu cúi người xuống, bắt đầu tìm kiếm tỉ mỉ trong đống dụng cụ bừa bộn kia. 

Khương Di không muốn làm vướng chân vướng tay cậu, thấy ánh đèn đường ở khu vực này hơi tối, cô liền chu đáo bật tính năng đèn pin trên điện thoại lên để soi sáng cho cậu dễ tìm.​Ngày mai là thứ Hai, kỳ nghỉ Tết Dương lịch chính thức khép lại.

Chỉ một lát sau, cuộn dây mực quả nhiên đã được tìm thấy, Chu Úc Đinh trao lại cho ông cụ rồi tiện tay giúp cụ lắp ráp lại cho hoàn chỉnh.​Đây…

“Cụ dùng dây mực này để làm gì thế ạ?”​Khương Di lại gặng hỏi: “Thế cậu có từng đắn đo hay lo nghĩ điều gì không?

Ông cụ cười khà khà, giọng nói run run đáp: “Ông đang đóng một con thuyền lớn, để chuẩn bị ra khơi đón đứa con trai của ông về nhà.”​Không biết đã đi bộ bao lâu, đến khi Khương Di mở mắt ra thì xung quanh đã ngập tràn ánh đèn đường sáng rực, các cửa hàng san sát nhau hiện ra trước mắt, xem ra họ đã chạy cách quán net một khoảng rất xa rồi.

Mấy người trung niên ngồi hóng hớt trước hiên nhà bên đường vừa cắn hạt dưa vừa xầm xì bàn tán: “U là trời, con trai ông chết mất xác từ đời thuở nào rồi, sao đến giờ ông vẫn cứ đau đáu cái chuyện đóng thuyền thế không biết.”​Từ Giai ngẫm nghĩ một lát rồi trải lòng: “Thực ra là có chứ, ban đầu tớ tự ti lắm, cảm thấy mình không xứng với cậu ấy.

“Thì thế, khoảng bảy tám năm trước đi biển rồi không thấy trở về nữa, từ dạo đó đầu óc ông lão bỗng đổ bệnh như vậy đấy, ngày nào cũng lụi cụi ra đây đóng thuyền.”​”

Khương Di nghe vậy lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào, lồng ngực thắt lại vì thương cảm.​”Tớ đỡ nhiều rồi.

Sau khi giúp ông cụ thu dọn và lắp xong dây mực, hai người lại tiếp tục rảo bước quay trở về trường học. 

Chẳng mấy chốc họ đã đặt chân lên con đường rợp bóng cây xanh của khuôn viên trường, hai hàng cây ngô đồng bên đường khẽ rung rinh xào xạc theo làn gió thoảng, ánh trăng đêm nay đặc biệt sáng và trong trẻo.​”

Không gian xung quanh vô cùng yên tĩnh, Khương Di khẽ lên tiếng hỏi: “Vừa nãy cậu có nghe thấy mấy người bên đường nói về chuyện của ông cụ kia không?”​”Được rồi, cậu lên phòng đi.

“Ừm, tớ nghe thấy rồi, con trai cụ đã mất và không bao giờ trở về được nữa.”​Khương Di nghe vậy lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào, lồng ngực thắt lại vì thương cảm.

Khương Di khẽ “ừm” một tiếng nhỏ rầu rĩ: “Đúng vậy, thế nên dẫu cụ có nỗ lực đóng xong con thuyền kia đi chăng nữa, thì chung quy cũng là một việc làm vô ích, chẳng thể đón con mình về được.”​Hai người bước ra khỏi hiệu sách cũ chưa được bao xa thì bắt gặp một cụ già tóc bạc phơ đang ngồi ở góc đường phía trước.

Ông ấy đang làm một việc hoàn toàn vô vọng.​Nụ cười của cậu dường như còn rạng rỡ và ấm áp hơn cả ánh trăng đêm nay, khiến tâm trí cô rối bời: “Ừm, hẹn mai gặp lại.

Chu Úc Đinh ngửa mặt lên trời, gương mặt thanh tú, góc cạnh đắm chìm dưới ánh trăng bàng bạc, thần sắc cậu vô cùng thản nhiên: “Thì đã sao đâu, đời người chớp mắt chỉ có vài chục năm ngắn ngủi, cũng phải làm vài việc vô ích chứ.”​Học sinh trường mình đúng không?

Bước chân Khương Di bỗng khựng lại, cô ngẩn người ra mất vài giây rồi khẽ nói: “Cậu biết không? Nhiều lúc tớ có cảm giác cậu nói chuyện rất giống một nhà triết học vậy.”​đôi khi những lời cậu nói ra lại khiến tớ có cảm giác như được khai sáng vậy, giống như lần trước ở bãi biển, và cả ngày hôm nay cũng thế.

“Ý cậu là tớ rất giỏi đi gạt người khác chứ gì?”​Giờ này mà quay lại quán net tìm thì không tiện chút nào, cũng may là chỗ dì quản lý ký túc xá có chìa khóa dự phòng, Khương Di đành nhảy lò cò xuống lầu để mượn.

Khương Di bật cười thành tiếng: “Tớ không có ý đó đâu, chỉ là… đôi khi những lời cậu nói ra lại khiến tớ có cảm giác như được khai sáng vậy, giống như lần trước ở bãi biển, và cả ngày hôm nay cũng thế.”​Dưới chân Chu Úc Đinh lướt đi thoăn thoắt, thầy Tề Kiện quay đầu lại nhìn kỹ, dưới ánh đêm mập mờ, cái tên nam sinh đang cuống cuồng chạy trốn khỏi quán net kia, không phải đứa học trò cưng của thầy thì còn là ai vào đây nữa!

Chu Úc Đinh nhướng mày đầy đắc ý: “Thôi được rồi, tớ tạm coi như đây là một lời khen từ cậu vậy.”​”

“Thì rõ ràng là tớ đang khen cậu mà.” Khương Di ngẫm nghĩ một lát, rồi tò mò hỏi tiếp: “Vậy tớ hỏi cậu nhé, nếu cậu đang dốc sức làm một việc mà biết chắc chắn kết cục cuối cùng sẽ là thất bại, cậu có tiếp tục làm nữa không?”​”Vậy thì tốt.

“Biết trước là sẽ thất bại à?” Chu Úc Đinh suy ngẫm một hồi rồi đưa ra câu trả lời: “Tớ vẫn sẽ làm, và nỗ lực để kết quả nhận lại không đến mức quá thảm hại.”​”

Khương Di chưa thực sự hiểu rõ ngụ ý: “Nghĩa là sao cơ?”​”

Chu Úc Đinh trầm ngâm lấy ví dụ: “Tớ lấy một ví dụ đơn giản nhé, nếu cậu đặt mục tiêu thi đỗ vào Đại học Kinh Bình, mà điểm chuẩn của trường đó mọi năm là 690 điểm. Cậu ngày đêm cày cuốc bài tập, học hành vô cùng chăm chỉ, nhưng vì nhiều yếu tố khách quan tác động, kết quả thi đại học cậu chỉ đạt 650 điểm, nghĩa là cậu đã trượt mục tiêu ban đầu, xem như thất bại.”​”

“Nhưng cái thất bại này dẫu sao vẫn tốt hơn nhiều so với việc cậu không chịu cố gắng. Nếu lười biếng cậu có khi chỉ được 600 điểm, nhưng nhờ nỗ lực cậu đạt được 650 điểm. Khoảng cách 50 điểm đó đủ để cậu thoải mái lựa chọn một ngôi trường tốt khác và một chuyên ngành xịn sò, xét về mặt kết quả lâu dài thì nó cũng không hẳn là một thất bại hoàn toàn.”​”Đại học Phục Đán, hãy đợi tôi nhé!

“À—” Khương Di chớp chớp mắt: “Hóa ra ý của cậu là như vậy.”​Khương Di để ý thấy, cậu có vẻ thực sự rất chuộng loại kẹo ngọt này, ngày thường trên bàn học ở lớp của cậu cũng luôn có sẵn vài viên.

Chu Úc Đinh quay sang nhìn cô, trêu chọc: “Cậu suốt ngày cứ hay hỏi tớ mấy câu hỏi kỳ kỳ quái quái, lần sau tớ sẽ tính phí tư vấn đấy nhé.”​…

“Đồ keo kiệt.”​Khương Di quay người bước đi, trong đầu vẫn còn đọng lại nụ cười dịu dàng vừa rồi của Chu Úc Đinh.

Chu Úc Đinh bật cười, lồng ngực phập phồng: “Khương đại tiểu thư, cậu làm ơn sống có lương tâm một chút đi.”​Hai người dừng lại trước cửa một tiệm thuốc tây lớn.

Khương Di nghĩ ngợi một hồi rồi lập tức sửa miệng: “Được rồi, cậu là người rộng lượng nhất trần đời.”​”

“Được rồi, cậu lên phòng đi.”​”

Hóa ra trong lúc mải mê trò chuyện, hai người đã đi đến dưới chân tòa nhà ký túc xá nữ từ lúc nào không hay.​ngày trước làm sao mà thành một đôi thế?

Khương Di nói: “Vậy tớ lên lầu đây.”​1″

“Khoan đã, chờ chút!”​”

Chu Úc Đinh bỗng nhiên đưa tay ra, khẽ lướt qua đỉnh đầu cô, Khương Di lập tức đứng im bặt như trời trồng, không dám nhúc nhích.​Khương Di khẽ “ừm” một tiếng nhỏ rầu rĩ: “Đúng vậy, thế nên dẫu cụ có nỗ lực đóng xong con thuyền kia đi chăng nữa, thì chung quy cũng là một việc làm vô ích, chẳng thể đón con mình về được.

Cô khẽ ngước mắt lên nhìn, ở cự ly gần này cô có thể thấy rõ bờ vai rộng lớn của Chu Úc Đinh và một đoạn cổ trắng ngần của cậu.​”

Có lẽ vì trong lòng đang có tật giật mình, Khương Di bỗng cảm thấy có chút không chịu nổi những cử chỉ đụng chạm thân mật thế này từ cậu, cô lắp bắp hỏi: “Có… có chuyện gì thế?”​Cậu đang có ý trêu chọc về mấy cuốn sách có nội dung “không được đứng đắn cho lắm” mà Khương Di đã vơ đại trong cái ngày đầu tiên hai người gặp nhau tại hiệu sách này.

“Trên tóc cậu có dính một chiếc lá rụng.”​Sáng hôm sau tỉnh dậy, Khương Di cảm thấy cổ chân mình đã đỡ hơn nhiều, cô dành cả buổi sáng và buổi chiều để lên thư viện trường cày bài tập.

Cậu thu tay về, giơ phiến lá ngô đồng khô ra trước mặt cô như để chứng minh.​Ký túc xá ngày cuối kỳ nghỉ không có mấy bóng người, hành lang vắng ngắt, ngọn đèn cảm ứng lúc tỏ lúc mờ.

Khương Di hơi ngơ ngác: “À ừm, cảm ơn cậu nhé, tớ… tớ lên lầu đây.”​”

“Mai gặp lại nhé.” Chu Úc Đinh nói nhỏ.​”

Ngày mai là thứ Hai, kỳ nghỉ Tết Dương lịch chính thức khép lại.​” Sau đó cậu vội vàng bồi thêm một câu chống chế: “Dù sao cũng tiện đường.

Khương Di quay người bước đi, trong đầu vẫn còn đọng lại nụ cười dịu dàng vừa rồi của Chu Úc Đinh. 

Nụ cười của cậu dường như còn rạng rỡ và ấm áp hơn cả ánh trăng đêm nay, khiến tâm trí cô rối bời: “Ừm, hẹn mai gặp lại.”​”Ừm, tớ nghe thấy rồi, con trai cụ đã mất và không bao giờ trở về được nữa.

Cô nhận ra mình đã bắt đầu ngóng trông đến khoảnh khắc được gặp lại cậu vào ngày mai, mọi khúc mắc và đắn đo trong lòng cô suốt thời gian qua dường như đã được đặt xuống một cách nhẹ nhàng vào chính khoảnh khắc này.​”

Thực ra từ đêm qua cô đã thông suốt được phần nào rồi, những ngày tháng qua cứ phải lo lắng sợ hãi, do dự không quyết đoán nghĩ lại thật là nực cười và tự chuốc lấy phiền não vào người.​Hóa ra trong lúc mải mê trò chuyện, hai người đã đi đến dưới chân tòa nhà ký túc xá nữ từ lúc nào không hay.

Thích một người thì có gì là sai trái cơ chứ? Cô thích chàng trai này, một thứ tình cảm vô cùng nồng nhiệt, chân thành và hoàn toàn xứng đáng.​”Cậu không cảm thấy lo sợ sao?

Cậu là bến đỗ mà trái tim cô luôn hướng về, là người khiến con tim cô rung động, nhưng Khương Di chưa từng có ý định sẽ nói lời tỏ tình. 

Có lẽ đúng như những gì Chu Úc Đinh vừa chia sẻ, đời người ngắn ngủi vài thập kỷ, cũng phải làm một vài việc vô ích, thích một vài người dẫu biết trước có thể không có kết quả vẹn toàn.​” Thím Trương nở một nụ cười đầy ẩn ý trêu chọc: “Thế thì từ từ hãy về, ở lại đây ăn bữa tối với thím luôn đi, hôm nay thím lỡ tay mua hơi nhiều đồ ăn thức uống.

Giống như vừa giải mã được một bài toán hóc búa đã bủa vây tâm trí bấy lâu nay, cõi lòng Khương Di bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm và thông suốt lạ thường.​”

Ký túc xá ngày cuối kỳ nghỉ không có mấy bóng người, hành lang vắng ngắt, ngọn đèn cảm ứng lúc tỏ lúc mờ. 

Khương Di lôi điện thoại ra, căn góc chụp lại ánh trăng sáng tỏ đêm nay, rồi đăng một dòng trạng thái ngắn lên mạng xã hội QQ.​”Đi thôi.

【Ngày 3 tháng 1 năm 2017, 19 giờ 38 phút​Chú Corgi ngoan ngoãn rướn dài cổ ra, đôi mắt híp lại đầy hưởng thụ.

Thích.】​Triệu Càn Khôn cười hì hì đầy ẩn ý, thầm nghĩ trách không được gọi điện không thèm nhấc máy, nhắn tin không thèm trả lời, đáng lẽ ra lão tử phải đoán được từ sớm mới đúng!

Trở về phòng ký túc xá thì thấy Từ Giai vẫn chưa về, thời gian lúc này vẫn còn khá sớm nên Khương Di quyết định ngồi vào bàn cày thêm một đề bài tập nữa. 

Cô vừa mở điện thoại lên để cài đặt thời gian làm bài, thì phát hiện trên ứng dụng QQ có thông báo chấm đỏ nhắc nhở.

Hai phút trước, Hứa Tri Nhiên đã để lại bình luận dưới dòng trạng thái của cô: 【Thích cái gì thế?】

Khương Di lập tức gõ chữ trả lời: 【zyt】

Hứa Tri Nhiên kinh ngạc phản hồi: 【Em thích cậu ấy thật á?! [hoảng hốt] [hoảng hốt]】

Lần này, Khương Di không còn chút do dự hay né tránh nào nữa, cô thẳng thắn thừa nhận: 【Đúng vậy, em thích cậu ấy.】

Cậu giống như một cơn mưa rào bất chợt ập đến vào năm cô 17 tuổi, khiến cô trở tay không kịp, nhưng lại cam tâm tình nguyện để bản thân được ướt đẫm một lần trong đời.

Hết chương 34