Chương 27 - Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc

Chương 27

Có phải em thích cậu ấy không?


Giữa bầu không khí náo nhiệt của ngày hội thao, sân điền kinh chỗ nào cũng đông nghịt người. Dù là nam hay nữ, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào hai người bọn họ.

Chu Úc Đinh vẫn giữ vẻ mặt thong dong tự tại đi phía trước, thỉnh thoảng lại gật đầu chào hỏi vài người quen ở các lớp khác, ứng phó vô cùng tự nhiên.

Khương Di thì thảm hơn nhiều. Cô tự nhận tố chất tâm lý của mình từ trước đến nay khá tốt, nhưng đối mặt với trường hợp bị hàng nghìn cặp mắt nhìn chằm chằm thế này cũng có chút luống cuống. Càng chí mạng hơn là, dọc đường đi cô liên tục nghe thấy tiếng xì xầm bàn tán về mình.

“Cái bạn kia là học sinh trường mình thật á? Không đúng, một mỹ nữ xinh đẹp như vậy mà tớ lại chẳng có chút ấn tượng nào nhỉ.”

“Da bạn ấy trắng thật đấy, trên chân có phải là có bôi loại kem dưỡng thể trắng da cấp tốc nào không vậy?”

Mấy người này bộ tưởng mình đang nói nhỏ lắm chắc?

Khương Di cúi gằm mặt bước đi thật nhanh. 

Khi đi ngang qua khu vực của lớp 3, bỗng nhiên phía trước rộ lên một trận ồn ào, một nam sinh bị đám đông đẩy mạnh ra ngoài, đứng chặn ngay lối đi của cô.​” Triệu Càn Khôn từ đâu đi tới, khoác tay lên vai cậu hỏi.

Cậu nam sinh đó trên cổ đang treo một chiếc máy ảnh, bày ra bộ dạng cợt nhả tiến lại gần cô: “Bạn học, tớ là thành viên của câu lạc bộ nhiếp ảnh trường mình, tớ có thể chụp cho cậu một kiểu ảnh được không?”​Bản thân Khương Di cũng không rõ vì sao mình lại làm như vậy, mọi hành động diễn ra giống như một thói quen vô thức vậy.

“Xùy! Đồ vô liêm sỉ, muốn cua gái thì cứ nói thẳng ra đi!”​【Ngày 13 tháng 12 năm 2016, lúc 12 giờ 43 phút.

“Đừng có bắt nạt mỹ nữ nha!”​Khương Di đưa tay lên vén lại phần tóc mái của mình, cố gắng ổn định lại biểu cảm trên gương mặt.

Xung quanh lại rộ lên một trận cười hi hi ha ha trêu chọc. 

Khương Di lắc đầu từ chối, bị vây giữa đám đông khiến cô thực sự tiến thoái lưỡng nan, một bước cũng khó đi. 

Ngay lúc cô đang bối rối không biết phải làm sao, Chu Úc Đinh vốn đang đi phía trước bỗng nhiên quay người bước ngược trở lại.​Từ Giai cũng nhảy vào góp vui: “Không được, thấy người có phần, muốn sờ thì phải cùng sờ!

Khí thế trên người cậu lúc này vô cùng đáng sợ. Cậu sa sầm mặt đứng chắn ngay trước mặt Khương Di, trông thật sự rất giống… một tay vệ sĩ cao cấp.​Hai người đứng bên bồn rửa tay để rửa tay sạch sẽ.

Có người cất tiếng hỏi: “Anh Úc, bạn nữ này là người của lớp cậu à?”​”

“Liên quan gì đến cậu!” Chu Úc Đinh thong thả dằn mặt một câu: “Tránh ra, chó khôn không cản đường.”​”

Nhìn ra vị đại thiếu gia này tâm trạng đang không tốt, đám đông xung quanh không ai còn dám đứng chắn đường nữa. 

Chu Úc Đinh liếc nhìn cô gái nhỏ bên cạnh một cái, khẽ “chậc” một tiếng trong lòng. Dáng vẻ khép nép, tội nghiệp như chú thỏ con của cô lúc này thực sự là quá mức thu hút ánh nhìn của người khác rồi.​Những người đang sở hữu nó thì tha hồ tận hưởng, còn những người đã đi qua nó thì mượn dịp để ôn lại những kỷ niệm xưa cũ.

Trầy trật mãi, hai người họ cuối cùng cũng thuận lợi trở về với đội ngũ của lớp 1.​Đúng như cái tên của nó, nội dung bên trong bài viết là những lời bàn tán, đánh giá về những bạn nữ xinh đẹp xuất hiện trong buổi lễ khai mạc hội thao ngày hôm nay.

Chu Thiên Tình lập tức lao đến ôm chầm lấy Khương Di: “Hu hu hu, tớ cứ tưởng cậu không đến được nữa chứ, cậu mượn được váy của ai ở đâu thế?”​Họ là những người tràn đầy bầu nhiệt huyết và ý chí chiến đấu sục sôi, chí hướng cao xa, tuổi trẻ tự lực tự cường…

Khương Di còn đang đắn đo suy nghĩ nên giải thích thế nào thì Từ Giai cũng từ phía trước chạy lại, thở phào nói: “Chuyện đó không quan trọng, đến được là tốt rồi! Nếu hôm nay cậu không tới tham gia rước bảng tên lớp thì lớp mình đúng là chịu tổn thất lớn!”​Chu Thiên Tình liền đưa điện thoại ra trước mặt cô: “Cậu tự mình xem đi nè, trên diễn đàn trường đang có bài viết về cậu đấy, bảo bối của tớ lần này chính thức nổi tiếng thật rồi.

Học sinh khối 11 đang lần lượt tiến vào lễ đài. 

Vì chưa đến lượt lớp 1 nên các thành viên trong lớp vẫn đang tụ tập thành từng nhóm năm nhóm ba để nói chuyện phiếm. 

Đôi mắt của Chu Thiên Tình từ lúc Khương Di xuất hiện đến giờ vẫn không tài nào rời khỏi người cô, cứ nhìn chằm chằm không chớp mắt.​Sau đó thầy còn không quên trêu chọc thêm một câu rằng trông Chu Úc Đinh giấu hai tay ra sau lưng nhìn chẳng khác nào một vị cán bộ lão thành, còn nụ cười của Khương Di thì trông có phần gượng gạo, cứ như thể cô đang bị bắt cóc vậy.

Khương Di bị nhìn đến mức ngượng ngùng, nhỏ giọng bảo: “Cậu đừng nhìn tớ như thế nữa.”​”

Chu Thiên Tình hắc hắc cười gian, bỗng nhiên thốt lên một câu: “Tớ có thể sờ thử chân cậu một cái được không?”​”Các cậu cứ lo mắng đi, tớ lo ngắm xong cặp đôi cực phẩm nam thần mỹ nữ này rồi mới gia nhập hội mắng mỏ sau!

“Cậu… cậu đúng là đồ b**n th** mà.” Khương Di xấu hổ đến mức suýt chút nữa là giơ tay lên đánh người.​Bầu không khí thanh xuân phơi phới ập vào trước mặt, khoảnh khắc của tuổi 17 tươi đẹp như được đóng băng lại ngay tại giây phút này.

Hai mắt Chu Thiên Tình sáng rực lên: “Tớ chính là b**n th** đấy! Chân của cậu trắng thật sự luôn ấy, nhìn cứ như biết phát sáng vậy, sờ vào cảm giác chắc chắn là thích lắm!”​Các bạn nữ xếp thành một hàng ngồi bệt trên bãi cỏ, một hàng khác thì quỳ một gối ở phía trước, còn hàng cuối cùng là vị trí đứng của các bạn nam.

Từ Giai cũng nhảy vào góp vui: “Không được, thấy người có phần, muốn sờ thì phải cùng sờ!”​”Tôi chỉ nói đùa chút thôi mà ha ha —”

“…” Mặt Khương Di đỏ bừng lên như quả cà chua chín, cô chỉ biết bất lực cầu xin: “Hai cậu đừng có trêu tớ nữa mà.”​” Chu Úc Đinh thong thả dằn mặt một câu: “Tránh ra, chó khôn không cản đường.

Từ Giai lý sự: “Thẹn thùng cái gì chứ! Tớ mà sở hữu đôi chân cực phẩm này của cậu thì bất chấp nội quy kỷ luật của trường, ngày nào tớ cũng diện váy ngắn đi học cho xem. Thôi được rồi, bây giờ tớ không sờ nữa, chờ đến tối về phòng ký túc xá tớ sẽ… ưm…”​”Có chuyện gì thế?

Khương Di thực sự không thể nghe nổi những lời bạo dạn này nữa, cô dứt khoát đưa tay lên bịt chặt miệng của cô nàng lại.​Giây tiếp theo chắc là trực tiếp tiễn hai người vào động phòng hoa chúc luôn quá ha ha ha ha —”

Chu Úc Đinh một tay cầm bảng tên lớp đứng một bên, dáng vẻ chán chường lắng nghe cuộc trò chuyện của ba cô gái, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười như có như không, trông tâm trạng có vẻ khá tốt.​Sắc trắng từ áo sơ mi của các bạn nam và góc váy xếp ly của các bạn nữ cũng giống như những lá cờ rực rỡ kia đón gió tung bay.

Cô ấy mặc chiếc váy này đúng là rất xinh đẹp, chỉ là có chút quá mức trêu hoa ghẹo nguyệt rồi.​”

“Anh Úc, cậu đang cười cái gì đấy?” Triệu Càn Khôn từ đâu đi tới, khoác tay lên vai cậu hỏi.​”

Chỉ trong một cái chớp mắt, Chu Úc Đinh đã lập tức khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng, dửng dưng thường ngày, giọng điệu cà lơ phất phơ đáp: “Tớ cười bao giờ?”​Đúng lúc này, cán sự thể dục bỗng nhiên thay đổi khẩu hiệu: “Đi đều bước!

“Cậu không cười á?”​Cả buổi sáng hôm nay trôi qua quá mức vội vã và dồn dập, khiến Khương Di từ nãy đến giờ vẫn chưa có thời gian để quan sát kỹ cậu.

Chu Úc Đinh vỗ vỗ vào vai Triệu Càn Khôn, buông một câu phũ phàng: “Tranh thủ lúc rảnh rỗi đi bệnh viện khám mắt đi.”​Thầy Tề Kiện tay cầm chiếc máy ảnh của mình, đang lớn tiếng vẫy gọi các thành viên trong lớp tập trung lại để chụp ảnh lưu niệm.

Triệu Càn Khôn: “??”​”Vậy thì lúc trở về cậu nhớ phải nâng cao cảnh giác đấy nhé, biết đâu chừng kẻ đó vẫn chưa chịu dừng lại mà còn tiếp tục bày trò hãm hại cậu lần thứ hai thì sao.

Đứng chờ trên đường chạy cao su thêm mười phút nữa, cuối cùng cũng đến lượt lớp 1 tiến vào lễ đài, mọi người lập tức nhanh chóng ổn định lại vị trí trong hàng ngũ. 

Khương Di và Chu Úc Đinh đứng ở vị trí đầu tiên của đội hình, mỗi người cầm một nửa bảng tên lớp.​Sau khi tải ảnh xong, cô mở không gian Qzone của mình lên và đăng một dòng trạng thái mới.

Miếng bảng của Khương Di viết chữ “Lớp 1”, còn miếng của Chu Úc Đinh viết chữ “Vô Địch”. Khi ghép lại với nhau thì nghe có hơi sến sẩm và trẻ con một chút, nhưng ở trong một bầu không khí thể thao hừng hực và đầy nhiệt huyết thế này, không một ai cảm thấy có gì không ổn cả.​Tiếng bàn tán của mọi người xung quanh không hề nhỏ, Khương Di đều nghe thấy mồn một, hai tai cô bỗng chốc nóng bừng lên.

Cán sự thể dục hô lớn khẩu hiệu “Một hai một”, toàn thể thành viên lớp 1 bắt đầu giậm chân tại chỗ. 

Tranh thủ khoảnh khắc này, Chu Úc Đinh khẽ liếc mắt nhìn cô gái nhỏ bên cạnh, hỏi: “Có khẩn trương không?”​Triệu Càn Khôn: “??

“Cũng bình thường.” Khương Di quay đầu sang nhìn cậu.​Thầy Tề Kiện hạ máy ảnh xuống, cười nói: “Chụp xong rồi nhé.

Hôm nay Chu Úc Đinh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trên cổ thắt một chiếc cà vạt màu đen gọn gàng. Cậu vốn sở hữu chiều cao vượt trội cùng đôi chân dài thẳng tắp, trang phục đơn giản này càng làm tôn lên vóc dáng hoàn hảo của cậu, trông không khác gì nam chính bước ra từ những bộ phim thanh xuân vườn trường thanh thuần của Đài Loan.​Năm đó tôi khuyên hai đứa nên chia tay để tập trung học hành, thế mà cậu còn dám đứng lên cãi tay đôi với tôi, bảo là sau này kết hôn chắc chắn sẽ gửi thiệp mời cho tôi nữa cơ mà.

Cả buổi sáng hôm nay trôi qua quá mức vội vã và dồn dập, khiến Khương Di từ nãy đến giờ vẫn chưa có thời gian để quan sát kỹ cậu. Cô lén nhìn một cái, rồi giống như bị nghiện vậy, không kìm được lại lén nhìn thêm cái nữa.​Khương Di bị nhìn đến mức ngượng ngùng, nhỏ giọng bảo: “Cậu đừng nhìn tớ như thế nữa.

Đúng lúc này, cán sự thể dục bỗng nhiên thay đổi khẩu hiệu: “Đi đều bước!” Mọi người bắt đầu bước những bước chân đều tăm tắp tiến vào lễ đài, tiếng nhạc bên tai ngày một lớn hơn, Khương Di vội vàng thu lại mớ suy nghĩ hỗn độn của mình.​Khi ghép lại với nhau thì nghe có hơi sến sẩm và trẻ con một chút, nhưng ở trong một bầu không khí thể thao hừng hực và đầy nhiệt huyết thế này, không một ai cảm thấy có gì không ổn cả.

Mỗi năm, lớp tiến vào lễ đài cuối cùng luôn được các học sinh trường Trung học Phụ thuộc gọi vui là “lớp chốt hạ”, mà lớp 1 năm nay quả thực hoàn toàn xứng đáng với hai chữ “chốt hạ” này.​”

Từ hệ thống loa phát thanh của trường vang lên giọng nữ vô cùng hùng hồn và dõng dạc: “Các chiến binh dũng cảm của lớp 11-1 đang sải những bước chân mạnh mẽ tiến về phía chúng ta. Họ là những người tràn đầy bầu nhiệt huyết và ý chí chiến đấu sục sôi, chí hướng cao xa, tuổi trẻ tự lực tự cường…”​Cậu sa sầm mặt đứng chắn ngay trước mặt Khương Di, trông thật sự rất giống…

Một làn gió mát rượi thổi qua, trên sân điền kinh xanh mướt những lá cờ màu sắc tung bay phấp phới. Sắc trắng từ áo sơ mi của các bạn nam và góc váy xếp ly của các bạn nữ cũng giống như những lá cờ rực rỡ kia đón gió tung bay. 

Hai người đi ở vị trí đầu tiên của đội hình bước đi giữa những tiếng reo hò cổ vũ vang dội, ngẩng cao đầu, hiên ngang bước từng bước về phía khán đài chính.​Hôm nay nhân dịp lễ khai mạc, các cô gái được cởi bỏ bộ đồng phục rộng thùng thình thường ngày, lại còn dặm thêm chút phấn son nên trông ai nấy đều vô cùng lộng lẫy và khiến người ta phải kinh ngạc.

Máy quay quét qua, trên màn hình lớn của sân vận động lập tức xuất hiện hai gương mặt trẻ trung. 

Gương mặt của thiếu niên vô cùng góc cạnh và sắc sảo, đôi môi mỏng khẽ cong lên, khí chất kiêu ngạo, bất kham của tuổi trẻ như muốn tràn ra khỏi màn hình. 

Trong khi đó, cô gái đứng bên cạnh cậu sở hữu một gương mặt thanh tú, thanh lệ, trên môi luôn nở một nụ cười rạng rỡ, làn da trắng ngần như phát sáng, phong thái vô cùng phóng khoáng tự nhiên nhưng cũng không kém phần dịu dàng, lay động lòng người.​”

Lúc này, trên sân điền kinh, hàng loạt quả bóng bay rực rỡ sắc màu được thả lên không trung, những chú chim bồ câu trắng chao liệng trên bầu trời cao. 

Bầu không khí thanh xuân phơi phới ập vào trước mặt, khoảnh khắc của tuổi 17 tươi đẹp như được đóng băng lại ngay tại giây phút này.​”Tách —”

Trên sân điền kinh liên tục vang lên những tiếng bàn tán xôn xao:​Một làn gió mát rượi thổi qua, trên sân điền kinh xanh mướt những lá cờ màu sắc tung bay phấp phới.

“U là trời! Lớp 1 gian lận nhé! Làm gì có chuyện một lớp mà có tận hai người cầm bảng tên cơ chứ! Khiếu nại, phải khiếu nại ban tổ chức thôi!”​”

“Hai người cầm bảng thì cũng thôi đi, đằng này lại còn cố tình chọn ra hai người đẹp trai nhất và xinh gái nhất trường nữa chứ, lớp 1 đúng là tâm cơ thâm sâu quá mà!”​Bước ra khỏi nhà vệ sinh, hai người cùng nhau quay trở lại sân điền kinh.

“Các cậu cứ lo mắng đi, tớ lo ngắm xong cặp đôi cực phẩm nam thần mỹ nữ này rồi mới gia nhập hội mắng mỏ sau!”​Hôm nay Chu Úc Đinh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trên cổ thắt một chiếc cà vạt màu đen gọn gàng.

“Nói đi cũng phải nói lại, làn sóng này lớp 1 thắng đậm rồi! Đây mà là lễ khai mạc hội thao gì chứ, nhìn có khác gì hiện trường đám cưới của nam thần và mỹ nữ không cơ chứ!”​Nào ngờ đúng lúc này, thầy chủ nhiệm khối vốn nổi tiếng là người vô cùng nghiêm khắc bỗng nhiên quay đầu lại, trêu chọc: “Tiểu Tề, năm xưa cậu với vợ cậu cũng đâu có ít lần bày trò yêu đương nhăng cuội ngay dưới mí mắt của tôi đâu chứ.

“Cậu không nói tớ cũng không để ý, nhìn giống thật sự luôn ấy! Bóng bay có sẵn rồi, khán giả cũng đông đủ rồi, giờ chỉ cần đổi nhạc nền thành bài ‘Hành khúc lễ cưới’ của Wagner, thêm chút hoa tươi với tiếng vỗ tay chúc phúc nữa thôi là chuẩn bài. Ôi mẹ ơi! Giây tiếp theo chắc là trực tiếp tiễn hai người vào động phòng hoa chúc luôn quá ha ha ha ha —”​”

…​”

Tiếng bàn tán của mọi người xung quanh không hề nhỏ, Khương Di đều nghe thấy mồn một, hai tai cô bỗng chốc nóng bừng lên. 

Ngay sau đó cô lại nghe thấy các bạn học đứng phía sau mình bật cười khúc khích, nhỏ giọng trêu: “Thế tụi mình đóng vai trò gì ở đây vậy? Tụi mình là hoa đồng đấy à ha ha?”​quá b**n th** rồi đấy.

“Tuổi này của cậu mà đòi làm hoa đồng cái nỗi gì, làm phù dâu phù rể thì còn nghe có lý hơn đấy!”​”…

Hiện trường đám cưới… Ngay trước mặt toàn thể thầy cô giáo trong trường mà bọn họ cũng thật là dám ăn nói hàm hồ quá đi mất!​Khương Di thực sự không thể nghe nổi những lời bạo dạn này nữa, cô dứt khoát đưa tay lên bịt chặt miệng của cô nàng lại.

Hội các thầy cô giáo đang ngồi trên khán đài chính, thầy Tề Kiện cầm chiếc máy ảnh trên tay liên tục bấm máy ghi hình, thầy giáo ngồi bên cạnh liền quay sang trêu chọc: “Thầy Tề này, lớp thầy đợt này nở mày nở mặt quá nhé, chuyện này coi như là đã mở ra một trang lịch sử mới cho trường Trung học Phụ thuộc của chúng ta rồi đấy.”​”

Kể từ khi thành lập trường cho đến nay, trong lễ khai mạc hội thao, đây là lần đầu tiên xuất hiện tiền lệ có hai người cùng nhau cầm bảng tên lớp.​Mặc dù bức ảnh lên hình trông hơi ngốc nghếch, nhưng Khương Di vẫn chọn lưu nó về máy.

Thầy Tề Kiện trong lòng tự hào vô cùng, nhưng trên mặt vẫn phải cố gắng bày ra bộ dạng khiêm tốn: “Đâu có đâu có, đều là do các em học sinh tự mình đứng ra tổ chức và sắp xếp hết đấy chứ, tôi cũng chỉ là được thơm lây từ tụi nhỏ thôi ha ha.”​”Tớ cũng không biết nữa.

“Hai đứa đi đầu tiên kia là thủ khoa của khối với em học sinh mới chuyển trường đến đúng không? Nhìn đi nhìn lại thấy hai đứa nhỏ trông cũng đẹp đôi đấy chứ.”​Khiếu nại, phải khiếu nại ban tổ chức thôi!

Thầy chủ nhiệm khối và thầy hiệu trưởng đều đang ngồi ở hàng ghế phía trước, thầy Tề Kiện vội vàng lên tiếng thanh minh: “Kìa — thầy đừng có nói lung tung nha, học sinh lớp tôi đứa nào đứa nấy đều vô cùng ngoan ngoãn và chấp hành đúng nội quy, tuyệt đối không có chuyện yêu đương sớm ở đây đâu.”​Dưới sự chỉ đạo nhiệt tình của thầy Tề Kiện, Chu Úc Đinh khẽ dịch chân bước sang phía Khương Di nửa bước.

“Tôi chỉ nói đùa chút thôi mà ha ha —”​Thầy Tề Kiện cứng họng: “Lãnh đạo, chuyện đó là chuyện từ cái năm nào rồi chứ, sao thầy vẫn còn nhớ rõ thế!

Nào ngờ đúng lúc này, thầy chủ nhiệm khối vốn nổi tiếng là người vô cùng nghiêm khắc bỗng nhiên quay đầu lại, trêu chọc: “Tiểu Tề, năm xưa cậu với vợ cậu cũng đâu có ít lần bày trò yêu đương nhăng cuội ngay dưới mí mắt của tôi đâu chứ. Cứ hễ nhắc đến cái hoa viên nhỏ sau trường là tôi lại nhớ đến cái lần tôi tóm sống hai người không biết bao nhiêu mà kể.”​”A —” Khương Di hoảng hốt kêu lên.

Thầy Tề Kiện cứng họng: “Lãnh đạo, chuyện đó là chuyện từ cái năm nào rồi chứ, sao thầy vẫn còn nhớ rõ thế!”​Thầy Tề Kiện làm việc với tác phong vô cùng nhanh nhẹn, thầy cũng đã gửi những bức ảnh chụp bằng máy cơ vào trong nhóm cho cả lớp.

“Sao lại không nhớ chứ, tôi nhớ như in luôn ấy. Năm đó tôi khuyên hai đứa nên chia tay để tập trung học hành, thế mà cậu còn dám đứng lên cãi tay đôi với tôi, bảo là sau này kết hôn chắc chắn sẽ gửi thiệp mời cho tôi nữa cơ mà.”​Khương Di vừa mới đặt lưng xuống giường và mở điện thoại lên thì đã bị hàng loạt tin nhắn trong nhóm lớp oanh tạc.

Thầy Tề Kiện gãi đầu: “Thì sau này em chẳng phải đã gửi thiệp mời thật cho thầy rồi đó sao.”​”

…​” Mặt Khương Di đỏ bừng lên như quả cà chua chín, cô chỉ biết bất lực cầu xin: “Hai cậu đừng có trêu tớ nữa mà.

Có lẽ là bị bầu không khí thanh xuân của đám học trò làm cho cảm động, hội các thầy cô giáo với mái tóc đã ngả màu hoặc hói đầu cũng hào hứng gia nhập vào chủ đề bàn tán. 

Dường như ở bất kỳ độ tuổi nào, việc hoài niệm và bàn luận về thời thanh xuân tươi đẹp chưa bao giờ là lỗi thời. 

Những người đang sở hữu nó thì tha hồ tận hưởng, còn những người đã đi qua nó thì mượn dịp để ôn lại những kỷ niệm xưa cũ.​”

…​Chủ yếu là vì mối quan hệ ngày thường giữa các bạn cùng phòng đều khá tốt, các chủ đề bàn tán cũng rất hiếm khi đề cập đến chuyện yêu đương trai gái.

Sau khi buổi lễ khai mạc dài đằng đẵng kết thúc, Khương Di cùng Chu Thiên Tình đi một chuyến vào nhà vệ sinh. 

Nhà vệ sinh bọn cô chọn nằm ở phía Tây của sân điền kinh, vị trí khá xa xôi và hẻo lánh nên hầu như không có bóng người qua lại.​”

Khương Di đứng trước gương chỉnh sửa lại trang phục, Chu Thiên Tình đột nhiên nhìn vào màn hình điện thoại rồi hét lên một tiếng kinh hãi: “Trời đất ơi, A Di! Cô gái báu vật của tớ rốt cuộc là không thể giấu nhẹm đi được nữa rồi!”​”

“Có chuyện gì thế?”​”

Chu Thiên Tình liền đưa điện thoại ra trước mặt cô: “Cậu tự mình xem đi nè, trên diễn đàn trường đang có bài viết về cậu đấy, bảo bối của tớ lần này chính thức nổi tiếng thật rồi.”​cậu đúng là đồ b**n th** mà.

Khương Di nhận lấy điện thoại cúi đầu nhìn, đó là một bài đăng với dòng tiêu đề: 【Bàn luận về các mỹ nữ của trường Trung học Phụ thuộc】. 

Đúng như cái tên của nó, nội dung bên trong bài viết là những lời bàn tán, đánh giá về những bạn nữ xinh đẹp xuất hiện trong buổi lễ khai mạc hội thao ngày hôm nay.​Chúng ta quay lại bàn chuyện chính sự đi, chiếc váy của cậu rốt cuộc là bị ai cố tình phá hoại thế?

Trường Trung học Phụ thuộc vốn không thiếu những cô gái xinh đẹp, phần lớn họ đều có gia cảnh giàu có và rất biết cách ăn mặc, trang điểm. 

Hôm nay nhân dịp lễ khai mạc, các cô gái được cởi bỏ bộ đồng phục rộng thùng thình thường ngày, lại còn dặm thêm chút phấn son nên trông ai nấy đều vô cùng lộng lẫy và khiến người ta phải kinh ngạc.​Khương Di theo bản năng đưa mắt dáo dác tìm kiếm khắp nơi.

Khương Di lướt qua tấm ảnh của Phương Duy Tiêu trong bộ trang phục học sinh thời Dân quốc, rồi lại lướt qua một cô bạn khác mặc trang phục cổ trang thướt tha, và đương nhiên, trong số đó cũng có cả ảnh của cô.​Nếu hôm nay cậu không tới tham gia rước bảng tên lớp thì lớp mình đúng là chịu tổn thất lớn!

Hầu hết các bức ảnh đều là ảnh chụp đơn người được cắt ra từ video, chỉ có duy nhất một tấm là ảnh chụp chung giữa cô và Chu Úc Đinh. 

Trong ảnh, cô và Chu Úc Đinh cùng nhau giơ cao bảng tên lớp, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời như chứa đựng ánh hào quang, cả hai cùng hướng tầm mắt nhìn về một phía xa xăm.​”

Khương Di âm thầm ghi nhớ lại cái tên của bài đăng trên diễn đàn, sau đó đưa trả điện thoại lại cho Chu Thiên Tình.​Từ Giai lý sự: “Thẹn thùng cái gì chứ!

Hai người đứng bên bồn rửa tay để rửa tay sạch sẽ. 

Đang rửa nửa chừng, thừa lúc Khương Di không chú ý, Chu Thiên Tình bỗng nhiên đưa tay ra, nhanh như chớp sờ nhẹ vào chân Khương Di một cái.​”

“A —” Khương Di hoảng hốt kêu lên.​Chu Thiên Tình lập tức lao đến ôm chầm lấy Khương Di: “Hu hu hu, tớ cứ tưởng cậu không đến được nữa chứ, cậu mượn được váy của ai ở đâu thế?

Chu Thiên Tình nở một nụ cười vô cùng gian xảo: “Oa, cảm giác sờ vào đúng là thích thật đấy, còn mềm mịn hơn cả đậu hũ non nữa cơ ha ha.”​Hai người đứng sát cạnh nhau, phía sau lưng là bãi cỏ xanh mướt, các bạn học xung quanh vì sợ mình lọt vào ống kính nên đã vô cùng biết điều tự động tản ra xa.

Khương Di tức đến mức đầu muốn bốc khói: “Cậu thật sự… quá b**n th** rồi đấy.”​Bước chân Chu Úc Đinh bỗng khựng lại một nhịp, toàn thân anh đột nhiên trở nên cứng đờ, đôi bàn tay âm thầm giấu ra phía sau lưng.

Chu Thiên Tình trêu chọc: “Oa, sao tớ mới chỉ nhẹ nhàng chạm vào một cái mà chân cậu đã đỏ ửng lên hết thế này rồi, sau này nếu mà kết hôn thì không biết sẽ thế nào nữa đây ha ha ha ha.”​”

Khương Di xấu hổ đến mức không biết phải giấu mặt vào đâu, muốn nổi giận cũng không được mà muốn mắng người cũng không xong. 

Chu Thiên Tình thấy vậy liền vội vàng dỗ dành cô: “Được rồi được rồi, tớ không trêu cậu nữa. Chúng ta quay lại bàn chuyện chính sự đi, chiếc váy của cậu rốt cuộc là bị ai cố tình phá hoại thế?”​”

“Tớ cũng không biết nữa.”​Dường như ở bất kỳ độ tuổi nào, việc hoài niệm và bàn luận về thời thanh xuân tươi đẹp chưa bao giờ là lỗi thời.

Bởi vì phòng 511 là phòng ký túc xá hỗn hợp, ngày thường các bạn ở lớp 1 và lớp 2 vẫn thường xuyên chạy qua chạy lại chơi đùa, nên thực sự rất khó để đoán xem là ai đã ra tay. 

Hơn nữa, Khương Di thực sự nghĩ mãi không ra, bản thân cô xưa nay không hề có thù oán gì với ai, tại sao đối phương lại phải dùng đến thủ đoạn hèn hạ như vậy để hại cô.​…

Chu Thiên Tình bắt đầu đoán mò một hồi: “Liệu có khi nào trong phòng ký túc xá của cậu có người thầm thương trộm nhớ Chu nam thần, vì ghen tị khi thấy cậu được cùng cậu ấy cầm bảng tên lớp nên mới cố tình ra tay chơi xấu cậu không?”​Cô tiếp tục mở ứng dụng diễn đàn trường lên, tìm lại bài đăng mà Chu Thiên Tình đã cho cô xem lúc nãy, rồi tải bức ảnh chụp chung của cô và Chu Úc Đinh về máy.

Khương Di lục lọi lại ký ức một chút nhưng vẫn không tìm thấy manh mối nào khả nghi. 

Chủ yếu là vì mối quan hệ ngày thường giữa các bạn cùng phòng đều khá tốt, các chủ đề bàn tán cũng rất hiếm khi đề cập đến chuyện yêu đương trai gái. 

Cô nói: “Đừng đoán mò nữa, lát nữa về phòng ký túc xá tớ sẽ chú ý quan sát kỹ hơn.”​”

“Vậy thì lúc trở về cậu nhớ phải nâng cao cảnh giác đấy nhé, biết đâu chừng kẻ đó vẫn chưa chịu dừng lại mà còn tiếp tục bày trò hãm hại cậu lần thứ hai thì sao.”​Cuối cùng, sau khi hoạt động chụp ảnh kết thúc và mọi người đang rục rịch chuẩn bị kéo nhau đi ăn trưa, thầy Tề Kiện bỗng nhiên lên tiếng gọi giật hai người lại: “Ấy — Khương Di, Chu Úc Đinh, hai đứa tụi em cũng nên chụp chung với nhau một tấm ảnh chứ nhỉ.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, hai người cùng nhau quay trở lại sân điền kinh. 

Sau khi lễ khai mạc kết thúc, đám đông học sinh vẫn chưa giải tán hoàn toàn. 

Thầy Tề Kiện tay cầm chiếc máy ảnh của mình, đang lớn tiếng vẫy gọi các thành viên trong lớp tập trung lại để chụp ảnh lưu niệm.​”

“Cả lớp chúng ta mau tập trung lại làm một tấm ảnh chụp chung tập thể để lưu lại làm kỷ niệm nào.”​Khương Di mặc dù trên môi đang nở nụ cười, nhưng nhìn kỹ thì có thể nhận ra nụ cười đó trông vô cùng gượng gạo, thực sự…

Rất nhanh chóng, mọi người bắt đầu tự mình tìm kiếm vị trí thích hợp. 

Các bạn nữ xếp thành một hàng ngồi bệt trên bãi cỏ, một hàng khác thì quỳ một gối ở phía trước, còn hàng cuối cùng là vị trí đứng của các bạn nam.​Cô lén nhìn một cái, rồi giống như bị nghiện vậy, không kìm được lại lén nhìn thêm cái nữa.

Khương Di theo bản năng đưa mắt dáo dác tìm kiếm khắp nơi. 

Nhìn xuyên qua đám đông, cô thấy Chu Úc Đinh đang đứng ở góc ngoài cùng của hàng cuối cùng, trên đầu đang đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.​”

Chu Thiên Tình một tay kéo cô lại gần, bảo: “Ngồi xuống đây đi, hai đứa mình ngồi sát cạnh nhau nè.”​”Cậu không nói tớ cũng không để ý, nhìn giống thật sự luôn ấy!

“Được.”​Máy quay quét qua, trên màn hình lớn của sân vận động lập tức xuất hiện hai gương mặt trẻ trung.

Sau đó, dưới sự bắt nhịp “Một, hai, ba” của thầy Tề Kiện, cả lớp cùng đồng thanh hô lớn “Cà tím”. 

Sau khi hoàn thành xong bức ảnh tập thể của cả lớp, mọi người bắt đầu tản ra thành từng nhóm nhỏ để tự chụp ảnh riêng với nhau.​Nhìn ra vị đại thiếu gia này tâm trạng đang không tốt, đám đông xung quanh không ai còn dám đứng chắn đường nữa.

Có rất nhiều bạn học vây kín xung quanh Khương Di, ngỏ ý muốn được chụp chung với cô một tấm ảnh. 

Đây cũng là lần đầu tiên Khương Di nhận ra bản thân mình hóa ra lại được mọi người yêu mến đến như vậy, cô mỉm cười vui vẻ đồng ý với lời đề nghị của tất cả mọi người. 

Việc chụp ảnh diễn ra liên tục giống như một dây chuyền sản xuất công nghiệp vậy, hết người này đến người khác, dù là người quen hay người lạ, cô đều vui vẻ chụp chung rất nhiều kiểu ảnh.​Có rất nhiều bạn học vây kín xung quanh Khương Di, ngỏ ý muốn được chụp chung với cô một tấm ảnh.

Cuối cùng, sau khi hoạt động chụp ảnh kết thúc và mọi người đang rục rịch chuẩn bị kéo nhau đi ăn trưa, thầy Tề Kiện bỗng nhiên lên tiếng gọi giật hai người lại: “Ấy — Khương Di, Chu Úc Đinh, hai đứa tụi em cũng nên chụp chung với nhau một tấm ảnh chứ nhỉ. Dù sao hai đứa cũng là những người đã cùng nhau mở ra một trang lịch sử mới cho trường mình mà, mau lại đây nào.”​Hơn nữa, Khương Di thực sự nghĩ mãi không ra, bản thân cô xưa nay không hề có thù oán gì với ai, tại sao đối phương lại phải dùng đến thủ đoạn hèn hạ như vậy để hại cô.

Khương Di thoáng sững người, theo bản năng quay sang nhìn Chu Úc Đinh.​Chu Thiên Tình bắt đầu đoán mò một hồi: “Liệu có khi nào trong phòng ký túc xá của cậu có người thầm thương trộm nhớ Chu nam thần, vì ghen tị khi thấy cậu được cùng cậu ấy cầm bảng tên lớp nên mới cố tình ra tay chơi xấu cậu không?

Chu Úc Đinh tháo chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, nở một nụ cười nhạt: “Được thôi ạ, chụp với cô bạn cùng bàn của em một tấm vậy.”​”Liên quan gì đến cậu!

Thầy Tề Kiện ra hiệu cho Khương Di: “Mau đứng vào vị trí đi.”​”

“Vâng ạ —”​”Cậu…

Hai người đứng sát cạnh nhau, phía sau lưng là bãi cỏ xanh mướt, các bạn học xung quanh vì sợ mình lọt vào ống kính nên đã vô cùng biết điều tự động tản ra xa.​Các nội dung thi đấu thể thao phải đợi đến hai giờ chiều mới chính thức bắt đầu, vì vậy sau khi ăn trưa xong, mọi người đều rủ nhau trở về phòng ký túc xá để nghỉ ngơi.

Thầy Tề Kiện giơ máy ảnh lên, đang định bấm nút chụp thì bỗng nhiên lại hạ máy xuống, lên tiếng góp ý: “Không được, hai đứa tụi em sao thế này! Đứng sát lại gần nhau một chút xem nào, chụp ảnh chung mà sao lại đứng cách xa nhau một quãng như thế kia!”​Nhà vệ sinh bọn cô chọn nằm ở phía Tây của sân điền kinh, vị trí khá xa xôi và hẻo lánh nên hầu như không có bóng người qua lại.

“Sát lại gần nữa nào —”​”

Dưới sự chỉ đạo nhiệt tình của thầy Tề Kiện, Chu Úc Đinh khẽ dịch chân bước sang phía Khương Di nửa bước. Khương Di đưa tay lên vén lại phần tóc mái của mình, cố gắng ổn định lại biểu cảm trên gương mặt.​Đứng sát lại gần nhau một chút xem nào, chụp ảnh chung mà sao lại đứng cách xa nhau một quãng như thế kia!

Ánh nắng mặt trời buổi trưa chiếu rọi rực rỡ, một làn gió nhẹ thoảng qua làm góc váy của cô gái nhỏ khẽ khàng lay động, vô tình lướt qua mu bàn tay của chàng trai bên cạnh. 

Bước chân Chu Úc Đinh bỗng khựng lại một nhịp, toàn thân anh đột nhiên trở nên cứng đờ, đôi bàn tay âm thầm giấu ra phía sau lưng. 

Khương Di hoàn toàn không hề hay biết gì về hành động nhỏ này của cậu, cô từ tốn nở một nụ cười thật tươi trước ống kính.​Tụi mình là hoa đồng đấy à ha ha?

“Tách —”​”

Thầy Tề Kiện hạ máy ảnh xuống, cười nói: “Chụp xong rồi nhé.” 

Sau đó thầy còn không quên trêu chọc thêm một câu rằng trông Chu Úc Đinh giấu hai tay ra sau lưng nhìn chẳng khác nào một vị cán bộ lão thành, còn nụ cười của Khương Di thì trông có phần gượng gạo, cứ như thể cô đang bị bắt cóc vậy.​Ngay trước mặt toàn thể thầy cô giáo trong trường mà bọn họ cũng thật là dám ăn nói hàm hồ quá đi mất!

Các nội dung thi đấu thể thao phải đợi đến hai giờ chiều mới chính thức bắt đầu, vì vậy sau khi ăn trưa xong, mọi người đều rủ nhau trở về phòng ký túc xá để nghỉ ngơi. 

Khương Di vừa mới đặt lưng xuống giường và mở điện thoại lên thì đã bị hàng loạt tin nhắn trong nhóm lớp oanh tạc.​Ôi mẹ ơi!

Mọi người liên tục chia sẻ những bức ảnh chụp chung, ảnh chụp đơn, từ những bức ảnh nghiêm túc cho đến những bức ảnh tạo dáng tinh nghịch, hài hước đều có đủ. 

Khương Di kiên nhẫn bấm vào xem từng tấm một, rồi chọn lưu lại một vài bức ảnh mà mình cảm thấy thích.​Trong ảnh, cô và Chu Úc Đinh cùng nhau giơ cao bảng tên lớp, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời như chứa đựng ánh hào quang, cả hai cùng hướng tầm mắt nhìn về một phía xa xăm.

Thầy Tề Kiện làm việc với tác phong vô cùng nhanh nhẹn, thầy cũng đã gửi những bức ảnh chụp bằng máy cơ vào trong nhóm cho cả lớp.​Sau khi buổi lễ khai mạc dài đằng đẵng kết thúc, Khương Di cùng Chu Thiên Tình đi một chuyến vào nhà vệ sinh.

Khương Di lướt tìm bức ảnh chụp chung của mình và Chu Úc Đinh, bấm vào xem kỹ. 

Chu Úc Đinh lên hình trông vẫn vô cùng đẹp trai, cậu khi chụp ảnh dường như luôn giữ một biểu cảm duy nhất, gương mặt lạnh lùng dửng dưng không rõ vui buồn. 

Khương Di mặc dù trên môi đang nở nụ cười, nhưng nhìn kỹ thì có thể nhận ra nụ cười đó trông vô cùng gượng gạo, thực sự… rất giống như lời thầy Tề trêu là cô đang bị bắt cóc.​”

Cô đưa tay lên che mặt, trong lòng dâng lên một trận ảo não, thật sự rất muốn được quay lại khoảnh khắc đó để chụp lại một tấm ảnh khác đẹp hơn.​Hai người đi ở vị trí đầu tiên của đội hình bước đi giữa những tiếng reo hò cổ vũ vang dội, ngẩng cao đầu, hiên ngang bước từng bước về phía khán đài chính.

Mặc dù bức ảnh lên hình trông hơi ngốc nghếch, nhưng Khương Di vẫn chọn lưu nó về máy. 

Cô tiếp tục mở ứng dụng diễn đàn trường lên, tìm lại bài đăng mà Chu Thiên Tình đã cho cô xem lúc nãy, rồi tải bức ảnh chụp chung của cô và Chu Úc Đinh về máy.​Chỉ trong một cái chớp mắt, Chu Úc Đinh đã lập tức khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng, dửng dưng thường ngày, giọng điệu cà lơ phất phơ đáp: “Tớ cười bao giờ?

Bản thân Khương Di cũng không rõ vì sao mình lại làm như vậy, mọi hành động diễn ra giống như một thói quen vô thức vậy.​”Cậu không cười á?

Sau khi tải ảnh xong, cô mở không gian Qzone của mình lên và đăng một dòng trạng thái mới.​Đứng chờ trên đường chạy cao su thêm mười phút nữa, cuối cùng cũng đến lượt lớp 1 tiến vào lễ đài, mọi người lập tức nhanh chóng ổn định lại vị trí trong hàng ngũ.

【Ngày 13 tháng 12 năm 2016, 12 giờ 43 phút​Khí thế trên người cậu lúc này vô cùng đáng sợ.

Hôm nay là một ngày thực sự rất vui!!!】​”Hai đứa đi đầu tiên kia là thủ khoa của khối với em học sinh mới chuyển trường đến đúng không?

Đi kèm với dòng trạng thái đó là vài bức ảnh chụp chung của cả lớp, cùng với ảnh cô chụp riêng với các bạn học khác.

Sau khi hoàn tất việc đăng bài, Khương Di nằm ườn trên giường và chợp mắt ngủ một lát. 

Đến 1 giờ rưỡi, tiếng chuông báo thức vang lên, cô quờ tay lấy điện thoại xem thì thấy từ hai mươi phút trước, Hứa Tri Nhiên đã vào bấm thích và để lại bình luận dưới bài đăng của cô.

Hứa Tri Nhiên: 【Trường em đang tổ chức hội thao à?】

Khương Di trả lời lại: 【Đúng vậy đó!!! Vui lắm luôn, em còn được chọn làm người cầm bảng tên lớp nữa cơ.】

Hứa Tri Nhiên liền nhắn lại một câu: 【A Di, chị hỏi em một câu này nhé, có phải em đang thích cái cậu zyt kia rồi đúng không?】

Hết chương 27