Chương 9 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Chính vì chuyện tối qua mà cái tên Khương Thanh, một nghệ sĩ hạng mười tám gần như vô danh trong giới giải trí lặng lẽ leo lên hot search.

Phần lớn cư dân mạng hoàn toàn xa lạ với cái tên này.

Một số ít, đặc biệt là fan của Khương Nguyệt thì còn nhớ mang máng cô là thiên kim thật từng được nhà họ Khương tìm về năm xưa.

Sau lần xuất hiện ngắn ngủi trong giới giải trí, cô gần như biến mất khỏi tầm mắt công chúng.

Đa số người đi đường đều ôm tâm lý hóng drama mà bấm vào hot search.

Sau đó càng đọc càng ngơ.

Bởi vì trong hot search, có một đám người đang nhiệt tình kể lại những gì xảy ra trong livestream tối qua.

Nhưng vấn đề là nội dung nghe cực kỳ không bình thường.

Nào là khuyên chồn nhỏ học giáo dục bắt buộc chín năm, biến hiện trường thành lớp phụ đạo online luôn. Hay Tiểu Hoàng bị thao túng tâm lý rồi. Còn có cái gì mà trận Cấn, quẻ Thủy Lôi Truân, cần thiên phú huyền học nữa... rồi người chết sống lại, xem bói siêu chuẩn, Thiên Trắc Quán gì đó... Khương Nguyệt nói dối, bị vả mặt tại chỗ.

Đáng sợ nhất là tất cả video hay clip liên quan tới livestream tối qua đều biến mất sạch, hoàn toàn không tìm thấy.

Toàn bộ bị niêm phong với lý do cơ mật cấp an toàn.

Cư dân mạng: "..."

Không phải chứ?

Một minh tinh tuyến mười tám thôi mà, sao tự nhiên lại dính tới huyền học với xem bói luôn rồi???

Phần lớn mọi người đều chẳng để tâm mấy lời này, trong mắt họ, đây đơn giản chỉ là chiêu marketing thuê thủy quân, chỉ là hướng marketing hơi tà môn một chút thôi.

Nhưng dù thế nào, chương trình livestream Dân Tục Thám Hiểm vẫn thành công lọt vào tầm mắt của nhiều người hơn.

Một lượng lớn khán giả mới ùa vào phòng live với tâm thế hóng drama cho vui, độ chú ý dành cho Khương Thanh cũng tăng vọt theo.

Với tư cách tổng đạo diễn chương trình, ông cảm thấy tâm trạng mình cực kỳ phức tạp.

Tin tốt là chương trình có dấu hiệu bùng nổ thật rồi, mà hiện tại họ còn chưa tới địa điểm chính là thôn Táng Long nữa.

"..." Đạo diễn nhớ lại cảnh hôm qua mình còn vỗ vai Khương Thanh, bảo cô cứ thoải mái phát huy, đừng áp lực, nghĩ tới đây ông lại thở dài.

Cảm giác tóc trên đầu sắp rụng sạch tới nơi.

Đau đầu thật sự.

"Vì hôm qua bị trì hoãn ở đây nên tôi đã để ekip phụ đi quay các khách mời khác trước rồi. Hôm nay chúng ta sẽ trực tiếp tới địa điểm tập hợp ở thôn Táng Long."

"À đúng rồi, nhắc nhở hữu nghị một chút, hành lý tốt nhất nên mang ít thôi." Đạo diễn vừa nói vừa cười bí hiểm.

Sau khi Khương Thanh dọn xong đồ, tiện tay đóng cửa đạo quán lại, cả đoàn chính thức xuất phát.

Trên xe, mỗi người đều nhận được một xấp tài liệu, bên trong là danh sách khách mời tham gia chương trình, dù sao gặp nhau mà không gọi nổi tên nhau thì cũng khá ngượng.

Chương trình lần này có tổng cộng sáu người.

Ba nam, ba nữ.

Những người đã gặp trước đó gồm có:

Khương Nguyệt, tiểu hoa đán đang hot.

Lâm Thần, idol xuất thân từ show tuyển tú, hiện rơi vào giai đoạn debut xong nhưng flop nhẹ, tới chương trình để kiếm thêm độ nhận diện.

Còn ba người chưa xuất hiện gồm:

Trần Sinh Tần, từng đoạt giải nam phụ xuất sắc nhất, cũng là người duy nhất trong dàn khách mời được xem là người bình thường.

Triệu Bạch Xuyên, nam ca sĩ từng bị phong sát rồi biến mất một thời gian. Trước đây từng làm mentor trong show tuyển tú của Lâm Thần, giữa hai người có mâu thuẫn ngầm.

Cuối cùng là Tần Trinh Trân, nữ minh tinh nổi tiếng nhờ phong cách s*x* tranh cãi, từ debut tới giờ luôn bị chê dựa vào chiêu trò để nổi tiếng.

Nghe nói cô ấy từng có xích mích với Khương Nguyệt, hai bên là đối thủ truyền kiếp, chỉ cần nhìn danh sách khách mời thôi cũng đủ hiểu, chương trình này sinh ra là để tạo drama.

Sáu người.

Ngoại trừ Trần Sinh Tần có thể miễn cưỡng xem như người hòa giải, thì những người còn lại đều có quan hệ cực kỳ vi diệu.

Khương Thanh lật tiếp xuống dưới.

Phần sau là tài liệu giới thiệu sơ lược về thôn Táng Long, có lẽ để giữ cảm giác thần bí nên thông tin được ghi rất sơ sài.

"À... hóa ra là chỗ này." Tiểu Hoàng ôm người giấy nhỏ trong lòng, thò đầu khỏi chiếc túi đeo bên người của Khương Thanh, nhìn thấy ba chữ thôn Táng Long thì lập tức mở miệng.

"Mi từng tới đây à?" Khương Thanh hỏi.

"Trước đây từng đi ngang qua." Tiểu Hoàng lắc đầu.

"Ta không thích nơi đó. Nó khiến ta cảm thấy rất khó chịu." Động vật vốn có trực giác cực kỳ nhạy, biết tránh hung tìm cát, nếu cảm nhận được nguy hiểm, bản năng sẽ tự động muốn tránh xa.

Ví dụ như nơi này, nó cực kỳ chán ghét.

Nghe vậy, Khương Thanh chống cằm suy nghĩ rồi cúi đầu nhìn tấm bản đồ thu nhỏ của thôn Táng Long.

Ngôi làng nằm lọt thỏm giữa dãy núi kéo dài. Từ xa nhìn lại, thế núi uốn lượn như một con cự long sắp bay lên trời, trong phong thủy, đây được gọi là địa long mạch, bên cạnh còn có vùng nước lớn. Thế hoạt long hí thủy*, thuộc loại long mạch cực tốt.

(* Hoạt long hí thủy" (活龙戏水) là một thuật ngữ trong phong thủy huyền học. Hoạt long = "rồng sống", ý chỉ long mạch còn có sinh khí, vận khí đang lưu động mạnh. Hí thủy = "đùa với nước", tức quanh long mạch có sông hồ, ao nước hoặc dòng chảy bao quanh. Một thế đất cực tốt, nơi núi non như rồng sống uốn lượn, lại có nước tụ quanh nên linh khí rất mạnh. Trong quan niệm phong thủy núi tượng trưng cho mạch khí, nước tượng trưng cho tài vận và sinh khí. Nên "hoạt long hí thủy" thường được xem là: đất phát tài, dễ sinh người có vận lớn, gia tộc hưng thịnh, đời sau sung túc.)

Nếu tổ tiên đời trước an táng hoặc sinh sống trên mảnh đất này thì hậu thế sẽ được hưởng vận may cực mạnh, cả đời giàu có khá giả, áo cơm không lo.

Nhưng vấn đề là long mạch này đã bị phá, vị trí của thôn Táng Long lại vừa khéo nằm ngay cổ rồng, phần địa thế ở đó lõm xuống như bị chém đứt.

Bố cục cả ngôi làng nhìn từ trên cao càng giống một thanh đao dài.

Chuôi trước, lưỡi sau.

Một đao chém thẳng xuống cổ rồng.

Hoạt mạch biến thành tử mạch.

Phúc trạch biến thành tai họa.

Khóe môi Khương Thanh khẽ cong lên, ánh mắt cuối cùng cũng xuất hiện chút hứng thú thật sự: "Thú vị đấy."

Điện thoại trong túi Khương Thanh rung lên liên tục.

"Buzz buzz..."

Cô lấy ra nhìn thử.

Người gửi được lưu tên là mẹ.

[Thanh Thanh, lập tức rút khỏi chương trình này đi, phí vi phạm hợp đồng mẹ sẽ đền cho con.] Tin nhắn của mẹ Khương hiện lên trên màn hình.

Có lẽ thấy cô mãi không trả lời, bên kia liên tục hiện dòng "đang nhập...".

Một lúc sau lại có thêm tin mới gửi tới.

[Thanh Thanh, trước đây con đã hứa với mẹ rồi mà, sau này sẽ không vào giới giải trí nữa. Sự nghiệp của Nguyệt Nguyệt đang ở giai đoạn quan trọng, không thể để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng được.]

[Nếu con vẫn tiếp tục làm một ngôi sao flop vô danh trong chương trình thì cũng thôi đi, nhưng bây giờ càng lúc càng nhiều người chú ý tới con rồi.]

[Hay chuyện hôm qua... con đứng ra giải thích giúp Nguyệt Nguyệt đi. Những người đó nhìn thấy con sẽ nhớ lại chuyện thân thế năm xưa, họ sẽ dùng chuyện đó để tổn thương con bé mất.]

[Con là đứa trẻ ngoan, sẽ không làm mẹ thất vọng đúng không?]

Khương Thanh đọc hết một loạt tin nhắn.

Sau đó chớp mắt.

Rồi cực kỳ bình tĩnh xóa bạn bè.

Kéo thẳng vào danh sách đen.

Một chuỗi động tác mượt như nước chảy mây trôi.

Còn cảm xúc của đối phương thế nào khi nhìn thấy dấu chấm than đỏ thì không liên quan tới cô.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Nhà họ Khương.

Mẹ Khương thấy Khương Thanh mãi không trả lời nên nhịn không được gửi thêm một tin nữa.

Kết quả vừa gửi đi một dấu chấm than đỏ hiện lên, đối phương đã xóa và chặn bà ta.

"Đứa nhỏ này đúng là càng ngày càng quá đáng..." Mẹ Khương nhíu mày, nhất thời vẫn chưa phản ứng kịp.

Trong ấn tượng của bà ta, Khương Thanh đúng là từng cáu giận vài lần, nhưng chưa bao giờ làm tới mức này.

Lần nghiêm trọng nhất là khi Khương Thanh từng tham gia một show tuyển tú, giọng hát của cô rất hay, vừa xuất hiện đã thu hút không ít fan, khoảng thời gian đó, Khương Nguyệt cũng bị ảnh hưởng không nhỏ. Mà lúc ấy, sự nghiệp của Khương Nguyệt đang trên đà bùng nổ.

Không còn cách nào khác, bà ta chỉ có thể khuyên Khương Thanh rút lui, thậm chí còn âm thầm dùng quan hệ để cắt sạch đất diễn cùng độ tồn tại của cô trong chương trình.

Dù sao, một người mới bắt đầu và một người đang nổi tiếng. Nặng nhẹ thế nào quá rõ rồi.

"Chi Ngọc, lúc con đi gặp Nguyệt Nguyệt thì tiện mang phần mẹ làm dư cho Thanh Thanh luôn nhé." Mẹ Khương bất lực quay sang nói với Khương Chi Ngọc.

Trong mắt bà ta, Khương Thanh hiện giờ chỉ là trẻ con nổi tính khí, vẫn còn để bụng chuyện cũ, tham gia chương trình này chẳng qua cũng chỉ muốn tranh sủng, cố ý trả đũa mà thôi, đợi hết giận rồi sớm muộn cũng sẽ quay về nhận sai.

Dù sao đây vẫn là nhà của cô.

Người thân của cô đều ở đây.

Cô còn có thể đi đâu được nữa?

Chẳng lẽ thật sự cắt đứt quan hệ với nhà họ Khương sao?

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Bên phía chương trình, xe chạy thêm khoảng hai ba tiếng mới tiến sâu vào vùng núi, cuối cùng cũng dừng lại, toàn bộ khách mời lần lượt xuống xe.

"?" Lâm Thần vò vò mái tóc rối bù, trên xe cậu ta ngủ gà ngủ gật mấy tiếng nên tinh thần đã hồi phục kha khá, vốn còn hí hửng nghĩ xuống xe sẽ được vào làng ăn cơm.

Kết quả vừa nhìn ra trước mặt, nụ cười tắt ngang, trước mắt chỉ có rừng núi và đường dốc. Đừng nói làng, đến bóng cái nhà cũng không thấy.

"Đạo diễn, chúng ta lạc đường rồi à?" Lâm Thần ngơ ngác hỏi.

Sắc mặt Khương Nguyệt vẫn hơi tái, nhưng cũng cố lấy lại tinh thần mở miệng: "Đạo diễn, đây không phải nhầm đường chứ?"

Chỉ có Khương Thanh không hỏi gì, ánh mắt cô dừng lại trên dãy núi kéo dài phía xa, dường như đang quan sát thứ gì đó, một lát sau cô mới thu hồi tầm mắt.

Đúng lúc ấy, một chiếc xe khác chậm rãi chạy tới.

Ba khách mời còn lại cũng đến nơi, người đầu tiên xuống xe là Trần Sinh Tần. Người đàn ông khoảng độ tuổi trung niên, gương mặt hiền lành, vừa xuống đã lịch sự gật đầu chào mọi người.

Tiếp theo là Triệu Bạch Xuyên, nam ca sĩ vừa tái xuất sau thời gian bị phong sát, anh ta mới ngoài hai mươi, diện mạo thanh tú, đeo kính, khí chất khá lạnh nhạt và kiêu ngạo, ánh mắt tùy ý quét quanh. Nhưng khi nhìn tới Khương Thanh, anh ta hơi nhíu mày.

Người cuối cùng bước xuống là Tần Trinh Trân, mỹ nhân đúng kiểu minh diễm đại mỹ nữ. Tóc xoăn sóng lớn, dáng người nóng bỏng, lớp makeup tinh xảo khiến cô ấy cực kỳ nổi bật, vừa xuống xe đã cười tươi vẫy tay với mọi người.

"Được rồi, giờ mọi người tới đông đủ cả rồi." Đạo diễn ho nhẹ một tiếng rồi lên tiếng: " Chương trình của chúng ta tên là Dân Tục Thám Hiểm, đừng chỉ chú ý hai chữ 'dân tục' chứ, còn có hai chữ phía sau 'thám hiểm' nữa."

Ông vừa nói vừa chỉ về con đường núi phía trước: "Thôn Táng Long nằm sâu bên trong, xe không vào được, bắt buộc phải đi bộ. Theo tốc độ người địa phương, đại khái mất ba tiếng."

Nói xong, đạo diễn âm thầm gật đầu đầy hài lòng.

Đúng rồi. Phải thế này mới đúng chất show thực tế chứ, cho khách mời tương tác nè, tổ chức mini game nè rồi tiện thể hố khách mời chút chút.

Một chương trình giải trí bình thường, vui vẻ, giàu tính giải trí.

Con người sao có thể xui mãi được.

Không thể nào ngày nào cũng đụng chuyện tà môn chứ!

Tuyệt đối không thể!