Chương 74 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Cảnh tượng trước mắt thậm chí còn khiến người ta sinh ra một cảm giác hoang đường khó tả.

Rõ ràng hai đoàn âm sát đối xung kia mới là những kẻ đáng thương bị bắt nạt, còn hai người giấy nhỏ mà Khương Thanh thả ra lại giống hệt hai tên ác bá chuyên đi ức h**p người khác.

"... Thật đáng thương." Lâm Thần im lặng nhìn cảnh tượng ấy, cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu như vậy, trong mắt còn mang theo chút thương cảm dành cho đám âm sát. Bỗng nhiên cậu chẳng còn cảm thấy sợ hãi nữa, thậm chí còn thấy lúc trước mình đắc tội Khương Thanh mà chỉ bị người giấy ngáng chân một cú thì đã là vô cùng nhân từ rồi.

Những người khác trong đoàn cũng có suy nghĩ tương tự, đặc biệt là Tô Dược, hắn trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, hai hàng mày nhíu chặt, thậm chí còn có cảm giác lý trí cùng toàn bộ sự kiêu ngạo và cảm giác ưu việt của mình đang sụp đổ ngay trong khoảnh khắc này.

"Làm sao có thể... Không thể nào..." Tô Dược lên tiếng, giọng đầy vẻ khó tin.

Rõ ràng hai người giấy kia trông hết sức bình thường, thậm chí chất liệu làm ra chúng còn vô cùng kém cỏi, chẳng khác nào một tờ giấy trắng bị xé đại từ cuốn tập vẽ vài đồng ngoài tiệm.

Loại đồ tệ hại như vậy, loại huật điều khiển người giấy tệ hại như vậy. Sao có thể mạnh đến mức này? Thậm chí còn giống như có nhân cách và suy nghĩ độc lập của riêng mình, nếu không phải thân hình vẫn là hai người giấy nhỏ thì trông chẳng khác gì con người thật.

"Có phải cô đã âm thầm giở trò gì không? Có phải cô đang dùng thủ đoạn nào đó để điều khiển từng hành động của chúng không? Hay tất cả những gì chúng ta nhìn thấy chỉ là ảo giác? Hoặc những thứ này vốn dĩ đều là do cô sắp xếp từ trước, thuê người diễn cho chúng tôi xem?" Tô Dược th* d*c, giọng nói ngày càng kích động.

Lần này hănz tới đây vốn là để khiến Khương Thanh hoàn toàn sụp đổ, để cô nhận ra bản thân nhỏ bé đến mức nào, đáng thương đến mức nào. Thế nhưng bây giờ người sắp sụp đổ lại chính là hắn.

Đúng rồi, chỉ có như vậy mới giải thích được mọi chuyện, chắc chắn Khương Thanh đã sử dụng tà thuật gì đó, những tờ giấy kia nhìn có vẻ bình thường nhưng thực chất lại là bảo vật đặc biệt, hoặc cô đã dùng tà pháp nhốt linh hồn con người vào trong người giấy, cho nên chúng mới linh động như vậy, hay từ đầu đến cuối cô vẫn luôn bí mật điều khiển chúng bằng một phương pháp mà hắn không nhìn ra.

Nhất định là như vậy! Chỉ có cách giải thích đó mới khiến hắn chấp nhận được tất cả những gì đang diễn ra trước mắt.

"Tô Dược, anh bình tĩnh lại đi." Khương Nguyệt nhìn thấy dáng vẻ ấy của Tô Dược, cuối cùng không nhịn được mà bước lên khuyên nhủ, muốn hắn bình tĩnh lại, đừng làm hỏng kế hoạch phía sau của cô ta.

Tô Dược trực tiếp đẩy Khương Nguyệt sang một bên, khiến cô ta ngã nhào xuống đất trong bộ dạng vô cùng chật vật. Thế nhưng ánh mắt hắn từ đầu đến cuối vẫn hung hăng khóa chặt trên người Khương Thanh, như muốn moi ra một sơ hở nào đó từ gương mặt cô.

Hắn là người của nhà họ Tô ở Thượng Kinh, từ nhỏ đã được hưởng những điều kiện tốt nhất, tài nguyên tốt nhất, mọi thứ đều được dốc sức bồi dưỡng từ khi còn bé, hắn nghiên cứu thuật điều khiển người giấy bao nhiêu năm nay, vậy mà cuối cùng lại không bằng một cô nhóc chẳng có thân phận, chẳng có bối cảnh gì, chỉ mở một đạo quán nhỏ cũ kỹ nơi hẻo lánh, đó chẳng khác nào giẫm nát lòng tự tôn của hắn.

Không, phải nói là giẫm nát toàn bộ những gì hắn có trong suốt hơn hai mươi năm qua, rồi nghiền thành bụi.

"Ừm?" Khương Thanh nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Tô Dược, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Ở phía xa, hai đoàn âm sát vốn trông đáng sợ vô cùng lúc này đã hoàn toàn rối loạn, thậm chí chúng còn bắt đầu chủ động tan biến, giống như đang sợ bị thứ gì đó bắt lấy, chạy còn nhanh hơn cả lúc xuất hiện.

Ban đầu hung hăng, ngông cuồng bao nhiêu giờ lại đáng thương, tội nghiệp bấy nhiêu.

Khán giả trong phòng livestream lúc này thật sự đã nhìn đến ngây người. Bất kể là người xem bình thường hay những người trong giới huyền học.

[Quá vô lý rồi. Từ chỗ Khương Thanh tôi luôn được mở mang những cách giải quyết vấn đề hoàn toàn mới. Lần trước là dụ dỗ Hoàng Tiên, lần này là hai người giấy đơn phương đánh hội đồng đội ngũ âm sát đối xung... Má ơi, hóa ra còn có thể xử lý kiểu này nữa sao?]

[... Tôi thật sự hoang mang luôn. Quá ma huyễn. Nhớ lần trước tôi gặp loại đội ngũ âm sát đỏ trắng này, thứ đó thật sự là cửu tử nhất sinh. Khi ấy tôi mất nguyên một ngày một đêm mới miễn cưỡng tránh được và cắt đuôi được chúng. Tôi vẫn luôn cho rằng chúng chỉ là sát khí vô thức, hóa ra... chúng cũng biết bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh à?]

[Là khán giả bình thường, tôi chỉ biết: ??? Aaaa, má nó chứ...]

[Vậy rốt cuộc là ai mới đang làm mất mặt nhà họ Tô? Là ai mới chỉ biết dùng thuật điều khiển người giấy vụng về vậy...?]

[Tên Tô Dược này là không chơi nổi đúng không? Thua người ta rồi thì liên tục kiếm cớ, cứ khăng khăng cho rằng người khác gian lận?]

Bình luận trên màn hình cuộn điên cuồng, độ hot của chương trình cũng một lần nữa leo lên mức cao mới.

Tiểu Bạch và Tiểu Hắc chơi đùa cũng đã đủ rồi, thuận theo cơn gió bay trở về, nhẹ nhàng dán lên cánh tay Khương Thanh, Khương Thanh giống hệt một phụ huynh vừa đón con nhỏ đi chơi về, cô cẩn thận kiểm tra hết lượt này đến lượt khác, xem chúng có bị va đập hay bị thương ở đâu không, sau đó lần lượt xoa đầu từng đứa khen chúng thật giỏi.

Trước mặt Khương Thanh, Tiểu Bạch và Tiểu Hắc ngoan ngoãn đến lạ. Tiểu Bạch còn ôm lấy ngón tay cô cọ cọ, bộ dạng làm nũng vô cùng đáng yêu.

Cảnh tượng ấy lọt vào mắt Tô Dược, càng khiến hắn bị đả kích nặng nề hơn. Đúng lúc Tô Dược còn định tiếp tục chất vấn, Khương Thanh cuối cùng cũng dời ánh mắt, một lần nữa nhìn về phía hắn.

"Tiểu Bạch và Tiểu Hắc là hai người giấy tôi tiện tay làm ra thôi. Lần đầu tiên làm nên tôi không biết cắt, cũng chẳng có kéo, vì thế chúng mới có hình dáng như vậy, giấy dùng cũng chỉ là giấy mỹ thuật bỏ đi. Nhưng Tiểu Bạch và Tiểu Hắc là hai người giấy tôi thích nhất, tôi sẽ không làm bất kỳ thứ gì để thay thế chúng." Khương Thanh nhìn dáng vẻ của Tô Dược, trong mắt không có quá nhiều cảm xúc.

"Tôi cũng không cần điều khiển chúng, chúng sẽ tự làm những điều mình thích, tự nguyện giúp tôi." Khương Thanh khó hiểu nhìn Tô Dược.

"Việc này thật ra không khó làm, người giấy của anh cũng không tệ, chỉ là bên trong..." Khi nói những lời này, Khương Thanh hoàn toàn chân thành.

Bởi vì cô thực sự nghĩ như vậy, dù đã mất ký ức, nhưng trong nhận thức mơ hồ của cô, việc chế tạo người giấy vốn dĩ phải là một chuyện rất đơn giản.

"Không khó?" Tô Dược nghe thấy lời Khương Thanh thì lập tức ngắt lời cô.

Hắn thật sự bị k*ch th*ch đến phát điên, ngay cả nhà họ Tô cũng chưa từng nghe nói có ai làm ra được người giấy sở hữu ý thức riêng, trong mắt hắn vừa có đố kỵ, vừa có oán hận, nhưng nhiều hơn cả là sợ hãi.

Một người như thế, một người như Khương Thanh nếu thật sự trưởng thành...

Cuối cùng hắn không nhịn nổi nữa, trực tiếp ra lệnh cho người giấy nữ của mình: "Ta ra lệnh cho ngươi, ngay bây giờ xé nát hai người giấy đó cho ta. Đừng để ta nhìn thấy chúng nữa!"

Lời của Tô Dược vừa dứt, người giấy nữ do hắn chế tạo lập tức động đậy. Cơ thể tàn tạ lảo đảo, máy móc bước về phía Khương Thanh, thế nhưng giữa đường đã bị Khương Thanh chặn lại.

Trong mắt cô thoáng hiện chút lạnh lẽo, cô đưa tay bóp lấy phần cổ họng của người giấy nữ, những ngón tay linh hoạt gấp lại vài vị trí trên cơ thể nó, sau đó khẽ điểm một cái.

"Đánh anh ta nằm xuống đi." Giọng nói Khương Thanh mềm mại như thường lệ.

Ngay sau đó, một cảnh tượng quỷ dị mà kỳ lạ xảy ra, người giấy nữ thật sự nghe theo lời Khương Thanh. Nó dùng cánh tay duy nhất còn lại cùng một chân chống đỡ cơ thể, nhảy lò cò đến trước mặt Tô Dược rồi trực tiếp đánh hắn ngã sõng soài xuống đất, ngay sau đó, nó đè hẳn lên người hắn khiến Tô Dược hoàn toàn không thể động đậy.

Hắn chỉ có thể ngẩng đầu trong bộ dạng vô cùng chật vật, nhìn về phía Khương Thanh.

Khương Thanh hơi cong khóe môi, cô  đứng từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm.

"Tôi không thích người khác chủ động gây chuyện với mình. Tôi cũng không thích chịu thiệt. Nếu tôi chịu thiệt, nhất định sẽ đòi lại, cho nên phiền anh thông cảm một chút, cứ nằm yên ở đó trước đã, được không?" Giọng cô vẫn mềm mại, ngoan ngoãn như cũ, nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta không dám xem thường.

"Nhà họ Tô ở Thượng Kinh đúng là rất lợi hại." Khương Thanh chớp chớp mắt rồi tiếp tục nói: "Nếu năng lực của anh đại diện cho trình độ của phần lớn người trong nhà họ Tô... Nếu ngay cả người giấy như Tiểu Bạch và Tiểu Hắc của tôi mà bọn họ cũng không làm ra được..." Khương Thanh dừng lại một chút.

Sau đó mới nhẹ nhàng kết luận: "Vậy chỉ có thể nói rằng..."

"Nhà họ Tô ở Thượng Kinh cũng chỉ đến thế mà thôi."

Lời vừa dứt, sắc mặt Tô Dược lập tức trở nên khó coi đến cực điểm.