Chương 73 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

[Người giấy của anh không thể đi đứng tự nhiên hơn một chút sao? Cũng không thể tương tác gì cả, nhìn chán thật đấy.]

[Người giấy của anh nếu không có lệnh thì không tự hành động được à?]

[Người giấy nữ này nếu nghe người khác nói mình không giỏi thì có tức giận không? Nó có biết làm nũng không? Có vì hoàn thành nhiệm vụ mà tự hào đắc ý không? Có biết buồn không?]

[Chỉ có vậy thôi à? Tôi còn tưởng lợi hại đến mức nào chứ, nhìn cũng thường thường thôi mà.]

[Không có linh hồn, không có ý thức riêng, vô vị quá.]

Nhìn những bình luận liên tiếp xuất hiện trên màn hình, Tô Dược nhíu chặt mày.

"Người giấy thì vẫn chỉ là người giấy thôi. Mấy người có phải tưởng tượng hơi nhiều rồi không? Người giấy sao có thể có ý thức hay suy nghĩ của riêng mình được? Thứ này vốn chỉ là công cụ tiện tay mà thôi, hỏng thì làm lại cái mới, chúng không biết đau, cũng không bao giờ chống lại mệnh lệnh của chủ nhân, chính vì vậy nên mới đủ mạnh."

Tô Dược hoàn toàn không hiểu nổi đám người thành phố Z này rốt cuộc bị làm sao, từng người một đều nói những lời chẳng ai hiểu nổi, suốt ngày nghĩ ra mấy chuyện viển vông kỳ quái.

Ngay khi lời hắn vừa dứt, hai người giấy đen trắng nằm trong lòng bàn tay Khương Thanh bỗng động đậy.

Chính xác hơn là Tiểu Bạch động trước, nó tức giận đứng bật dậy, hai tay khoanh trước ngực, cả người toát ra vẻ phồng má giận dỗi. Mặc dù không có ngũ quan, cũng không thể phát ra âm thanh, nhưng chỉ nhìn động tác cơ thể thôi cũng có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc và suy nghĩ của nó.

Tiểu Hắc đứng bên cạnh lại mang dáng vẻ lạnh nhạt, nó lặng lẽ bước lên trước một bước, chắn trước người Tiểu Bạch, trông chẳng khác nào một anh chàng lạnh lùng bảo vệ người mình thích. Dù không có biểu cảm, nhưng tất cả mọi người đều có cảm giác... nó đang nhìn chằm chằm vào Tô Dược.

Hai người giấy vẫn luôn nắm tay nhau, dính lấy nhau không rời, nhìn là biết tình cảm rất tốt.

"Anh chọc chúng giận rồi." Khương Thanh chớp chớp mắt, ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng vuốt qua đầu hai người giấy.

Cô nghiêng đầu nhìn Tô Dược, đôi mắt trong veo đen trắng phân minh mang theo vẻ chân thành đến lạ, giọng nói mềm mại vô hại: "Anh xin lỗi chúng đi. Nếu chúng nổi giận thì sẽ trả thù đấy, ngay cả tôi cũng không quản được chúng đâu."

Khương Thanh vô cùng thiện chí đưa ra lời khuyên.

Khoảnh khắc nhìn thấy Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, Tô Dược thực sự có một giây thất thần, thậm chí còn cảm thấy kinh ngạc, hai người giấy nhỏ bé ấy quá mức linh động, chúng giống như thật sự có suy nghĩ và ý thức riêng, hoàn toàn không giống vật bị người khác điều khiển.

Nhưng chuyện đó có thể sao? Chỉ là hai mảnh giấy cắt thô sơ đơn giản như vậy thôi, chắc chắn Khương Thanh đã âm thầm dùng thủ đoạn gì đó mà hắn không biết. Nghĩ đến đây, Tô Dược lập tức bình tĩnh lại.

"Tôi thấy cô đúng là điên rồi. Bảo tôi xin lỗi hai người giấy?" Hắn hừ lạnh một tiếng, hoàn toàn không để trong lòng.

Khương Thanh nhìn phản ứng đó, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu thở dài. Sau đó cô cúi đầu nhìn Tiểu Hắc và Tiểu Bạch trong lòng bàn tay, lần này cô không hề ra lệnh.

Chỉ mỉm cười mở miệng: "Các em tự do phát huy nhé, chơi vui vẻ nha."

Nghe Khương Thanh nói vậy, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch ngoan ngoãn gật đầu, nhưng chúng cũng không lập tức rời khỏi lòng bàn tay cô. Ngược lại, Tiểu Bạch còn quay thẳng về phía ống kính, ngẩng cao đầu, chống nạnh đầy kiêu hãnh, bộ dạng như đang khoe khoang với cả thế giới rằng mình rất lợi hại. Tiểu Hắc thì vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh như thường, lặng lẽ đứng bên cạnh.

Khán giả xem livestream lập tức bị cảnh tượng này làm cho ngẩn người. Ngay sau đó lại bị hai người giấy nhỏ đáng yêu đến mức tan chảy, ai nấy đều chỉ hận không thể xuyên qua màn hình, ôm lấy hai nhóc rồi cọ cọ vài cái.

"Chúng sẽ không sao chứ?" Triệu Bạch Xuyên và Lâm Thần gần như đồng thời lên tiếng. Cả hai đều không giấu nổi vẻ lo lắng khi nhìn hai bóng dáng nhỏ xíu đang nắm tay nhau, giữa khu rừng rộng lớn ấy, chúng trông mỏng manh đến mức như có thể bị bóng cây nuốt chửng bất cứ lúc nào.

"Chúng lợi hại lắm đấy. Đương nhiên, Tiểu Hoàng cũng rất lợi hại." Khương Thanh vừa nói vừa tiện tay v**t v* cái đuôi lông xù của Tiểu Hoàng, dỗ dành tên nhóc đang sốt ruột muốn thể hiện bản thân.

Lúc này, vị đạo diễn đang theo dõi sát sao buổi phát sóng trực tiếp cũng rơi vào trầm tư. Nếu ông nhớ không nhầm, ban đầu khi xây dựng chương trình này, mục đích chỉ đơn giản là đi theo hướng khám phá văn hóa dân gian. Tìm hiểu những phong tục truyền thống, những truyền thuyết địa phương. Nhưng trọng tâm vẫn là chương trình giải trí, là để khán giả xem một đám nghệ sĩ tạo ra những tình huống hài hước, thú vị, thư giãn đầu óc sau giờ làm việc. Thế mà chẳng biết từ lúc nào, chương trình lại ngày càng lệch hẳn sang hướng huyền học. Mỗi lần phát sóng đều nhất định phải gặp chút chuyện kỳ quái hoặc xui xẻo nào đó. Mỗi buổi livestream cũng đều xuất hiện đủ loại bói toán, phong thủy, đạo thuật thần bí.

Nhưng... thôi kệ đi.

Đạo diễn nhìn lượng người xem tăng vọt từng phút từng giây, cười đến híp cả mắt. Nguyên tắc? Nguyên tắc là cái gì? Có quan trọng bằng rating không?

Ống kính livestream có thể phóng to hình ảnh từ khoảng cách rất xa. Hơn nữa bây giờ vẫn đang là ban ngày, ánh sáng đầy đủ. Bởi vậy, hình ảnh của Tiểu Hắc, Tiểu Bạch và người giấy nữ đều hiện lên vô cùng rõ nét.

Về thứ mà Khương Thanh và Tô Dược liên tục nhắc tới — xung sát, khu bình luận lập tức trở nên sôi nổi, đa số đều chẳng hiểu đó là gì, đương nhiên cũng có không ít người cảm thấy Khương Thanh đang nói quá mức huyền hoặc, làm gì có chuyện như vậy được.

Lâm Thần cũng vô cùng tò mò, cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời, mặt trời vẫn treo cao, ánh nắng chói chang. Theo lẽ thường, những chuyện tà môn chẳng phải đều xảy ra vào ban đêm sao? Ban ngày ban mặt thế này, cho dù có thứ gì đó thật sự không sạch sẽ thì cũng đâu dám xuất hiện, nghĩ vậy nên cậu hỏi thẳng luôn.

"Nếu xét theo phong thủy kham dư, địa thế của khu rừng này cùng hình dạng các dãy núi xung quanh tạo thành thế đối xung rất rõ ràng." Khương Thanh vừa nói vừa chỉ về hai bên lòng sông: "Nói đơn giản thì hai luồng địa thế đang đối đầu trực diện với nhau, trải qua thời gian dài tích tụ sẽ hình thành sát khí."

Lúc này, lòng sông vốn khô cạn đã dần được nước lấp đầy, Lâm Thần nhìn theo hướng cô chỉ, quả thật đúng như vậy. Hai bên địa hình đối diện nhau như đang giằng co, dù cậu không hiểu phong thủy, nhưng chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy trong lòng nặng nề khó chịu một cách khó tả.

"Nếu lại vừa khéo nơi này từng có rất nhiều người chết..." Khương Thanh tiếp tục nói: "Oán khí, tử khí và sát khí tích tụ quá lâu mà không tan sẽ dần ngưng tụ thành thực thể âm sát. Chúng không có ý thức, không có sinh mệnh, nhưng lại sẽ cuốn đi tất cả sinh vật chắn trên đường mình."

Khi cô nói những lời này, Cố Thanh đứng bên cạnh chăm chú lắng nghe, trong mắt anh hiện lên vẻ tán thưởng không hề che giấu.

"Chúng không phân biệt ngày hay đêm, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Bây giờ chúng ta đang tránh chúng, nhưng chưa chắc chúng sẽ bỏ qua chúng ta, rất có thể chúng sẽ chủ động tìm tới, cho nên cần phải có thứ gì đó dẫn chúng đi nơi khác." Nói xong, ánh mắt Khương Thanh hướng về phía xa.

Khương Nguyệt nhìn thấy gần như toàn bộ sự chú ý của mọi người đều đang đổ dồn lên người Khương Thanh, ngay cả những khán giả đang xem livestream cũng bị từng lời cô nói cuốn theo, cô ta cắn chặt môi, trong mắt vừa có sự mờ mịt vừa có sự khó hiểu.

Cô ta thật sự không hiểu vì sao mọi chuyện lại biến thành như bây giờ. Rõ ràng người đáng lẽ phải được yêu chiều hết mực, phải là tâm điểm của mọi ánh nhìn là cô ta mới đúng. Thế nhưng hiện tại, muốn giành được thứ mình mong muốn cũng trở nên vô cùng khó khăn. Thời gian gần đây, công ty của Khương Chi Ngọc thậm chí còn chẳng buồn xử lý những scandal và rắc rối của cô ta như trước nữa, những tài nguyên vốn chỉ cần đưa tay là có được giờ đây cũng lần lượt biến mất.

Ngược lại là Khương Thanh, người từng bị ghét bỏ, không ai yêu thích, không ai quan tâm, giờ đây lại được rất nhiều người vây quanh. Có bạn bè, có người bảo vệ, sự quan tâm của gia đình cũng đang từng chút một nghiêng về phía cô. Người hâm mộ ngày càng nhiềux thậm chí chẳng cần làm gì, những nhân vật quyền thế ở thành phố Z cũng chủ động tìm đến làm quen.

Khương Nguyệt không dám nghĩ tiếp. Nếu cứ tiếp tục như vậy, liệu một ngày nào đó tất cả những thứ vốn thuộc về cô ta có bị Khương Thanh cướp mất hết hay không, cô ta sẽ bị thay thế hoàn toàn.

Khương Nguyệt khẽ cụp mắt xuống, trong đầu hiện lên một kế hoạch khác mà cô ta đã chuẩn bị từ trước khi lên đường.

Khương Thanh... Nhất định phải biến mất khỏi thế giới này.

Tiểu Hoàng vẫn luôn nằm trên vai Khương Thanh. Nó lười biếng l**m l**m móng vuốt, trông chẳng khác gì một con thú cưng vô hại và đáng yêu, thế nhưng đôi mắt đen láy như hạt đậu kia lại đang lạnh lùng nhìn về phía Khương Nguyệt. Trong ánh mắt ấy là sự hung dữ và lạnh lẽo chỉ thuộc về dã thú, hoàn toàn không còn vẻ ngốc nghếch đáng yêu thường ngày trước mặt Khương Thanh.

Chiếc đuôi lông xù khẽ phe phẩy, quấn quanh cánh tay cô. Những chiếc vuốt sắc nhọn giấu trong lòng bàn chân mập mạp dường như có thể bật ra bất cứ lúc nào, để trả thù tất cả những kẻ mang ác ý với Khương Thanh, tất cả những kẻ muốn làm tổn thương cô.

Khương Thanh hoàn toàn không biết những suy nghĩ nhỏ ấy của Tiểu Hoàng. Cô chỉ chăm chú nhìn dòng nước đang từng chút một lấp đầy lòng sông.

Rất nhanh sau đó, một cảnh tượng vừa quỷ dị vừa chấn động xuất hiện trước mắt mọi người, những ai trước đó còn hoài nghi lời Khương Thanh nói đều vô thức nín thở.

Chỉ thấy trên mặt sông bỗng dâng lên một lớp sương mỏng nhàn nhạt, làn sương ấy càng lúc càng dày rồi từ trong màn sương, hai đoàn người chậm rãi hiện ra.

Những bóng người cúi gằm đầu không nhìn rõ khuôn mặt, cũng chẳng thể thấy rõ ngũ quan, chỉ mơ hồ cảm nhận được họ đang tham gia một nghi thức vô cùng long trọng, hai đoàn người đi từ hai hướng khác nhau.

Một bên khoác áo đỏ rực.

Một bên mặc tang phục trắng toát.

Giống như một bên là đám tang thê lương, ảm đạm đang đưa tiễn người chết, còn một bên lại là đoàn rước dâu tưng bừng đang chúc mừng hôn lễ. Không có lấy một âm thanh nào, hơn nữa tất cả đều xuất hiện từ hư không, nhìn thế nào cũng khiến người ta sởn tóc gáy.

Lâm Thần nhìn thấy cảnh tượng ấy, chỉ cảm thấy da gà da vịt nổi khắp người, cậu rùng mình một cái, vô thức dịch sát lại bên cạnh Khương Thanh hơn, thậm chí còn cảm thấy nhiệt độ xung quanh dường như hạ xuống vài phần.

"Đại lão Thanh Thanh à, nếu lúc đó bọn mình vừa khéo đứng ở giữa, không kịp tránh đi, hoặc như chị nói, cái xung sát này nhất quyết nhắm vào bọn mình thì sẽ xảy ra chuyện gì?" Lâm Thần lên tiếng hỏi, cổ họng khô khốc.

Khương Thanh nghe vậy liền chớp chớp mắt, cười tủm tỉm đáp: "Thật ra cũng không có gì đâu, chỉ là cậu nghĩ xem, đám tang chẳng phải cần nhân vật chính sao? Mà hôn lễ cũng cần nhân vật chính nữa."

Lời vừa dứt, tất cả đều im lặng, ý tứ quá rõ ràng rồi.

Đám tang cần nhân vật chính, vậy người bị chọn e rằng sẽ bị nhét thẳng vào quan tài đem chôn. Mà cái gọi là hôn lễ kia chỉ sợ cũng chẳng tốt đẹp gì.

Người có mặt tại hiện trường đã đủ chấn động, khán giả xem livestream lại càng không ngoại lệ, ai nấy đều cảm thấy thế giới này trở nên quá mức huyền ảo.

Đây là phát sóng trực tiếp cơ mà, hình ảnh livestream hoàn toàn không thể làm giả được.

[Má ơi, tà môn quá rồi đấy. Người già thường bảo đừng tùy tiện đến những nơi hoang vu xa lạ, hóa ra đúng thật. Ở đó thực sự có thể gặp phải thứ không sạch sẽ.]

[A a a... Có ai còn nhớ lúc mới bấm vào chương trình này, chúng ta chỉ định ngắm trai xinh gái đẹp rồi thư giãn không? Kết quả bây giờ lại thành lớp học huyền học online, đại sư phong thủy trực tiếp phổ cập kiến thức luôn rồi.]

[Tôi muốn xem còn ai cứng miệng được nữa. Nếu Thanh Thanh thật sự là kẻ lừa đảo thì đã bị Huyền Môn tìm tới từ lâu rồi. Sao có thể được chiêu mộ vào Huyền Môn, thậm chí còn công khai những thứ này trước ống kính chứ?]

[Mọi người mau nhìn đi, mấy người giấy đang làm gì kìa!]

Bình luận vừa xuất hiện, ánh mắt của tất cả lập tức dồn trở lại phía đám người giấy.

Danh tiếng của nhà họ Tô có lẽ không quá nổi bật trong mắt người bình thường, nhưng trong giới huyền học lại hoàn toàn khác. Chỉ cần từng tiếp xúc với huyền học một chút đều biết đây là một gia tộc ẩn thế cực kỳ thần bí, nổi danh với thuật điều khiển người giấy biến hóa khó lường, bây giờ hiếm lắm mới có cơ hội tận mắt chứng kiến trước ống kính, ai cũng tò mò.

Rốt cuộc là Khương Thanh mạnh hơn Tô Dược.

Hay Tô Dược mạnh hơn Khương Thanh.

Thực ra trong lòng phần lớn mọi người đã có đáp án riêng, nhà họ Tô có nội tình sâu dày như vậy, Khương Thanh làm sao so được? Dù cho hai người giấy của cô nhìn có vẻ linh động và thần kỳ hơn thật.

Lúc này, hai đoàn âm sát áo đỏ và áo trắng đang chuẩn bị đối mặt với nhau. Nhưng ngay khoảnh khắc sắp va chạm, chẳng hiểu vì sao chúng đồng loạt dừng bước, sau đó cùng lúc quay đầu lại, rõ ràng không hề có ngũ quan, nhưng tất cả mọi người đều có cảm giác những gương mặt trống rỗng ấy đang xuyên qua mọi thứ nhìn thẳng về phía Khương Thanh và những người còn lại.

Âm lãnh.

Ngột ngạt.

Khiến người ta nghẹt thở.

Trong đầu tất cả chỉ còn lại một suy nghĩ bọn họ bị để mắt tới rồi.

Ngay khi hai đoàn người chuẩn bị đổi hướng, tiến về phía mọi người, đám người giấy cũng bắt đầu hành động. Đầu tiên là người giấy nữ của Tô Dược, nó bước đi với tư thế cứng nhắc, thân thể vặn vẹo từng chút một rồi tiến vào trong đội ngũ, chỉ là ngay khi chạm vào mặt nước, cơ thể bằng giấy của nó lập tức có dấu hiệu trương phồng lên, không ai biết nó đã làm gì, nhưng rất nhanh, mục tiêu của đoàn âm sát đã chuyển từ mọi người sang chính nó, mấy bóng người tiến tới, đặt tay lên người giấy nữ, chuẩn bị dẫn nó đi.

Thấy cảnh đó, trên mặt Tô Dược lộ rõ vẻ đắc ý và kiêu ngạo, hắn đang định mở miệng nói gì đó thì sắc mặt đột nhiên cứng đờ, bởi vì đoàn âm sát vốn đang muốn dẫn người giấy nữ đi lại bất ngờ đứng yên, sau đó chúng tản ra xung quanh, mỗi bóng người giữ lấy một bộ phận trên cơ thể nó.

Tay.

Chân.

Rồi dùng sức kéo mạnh.

Xoẹt!

Người giấy mà Tô Dược luôn tự hào là cứng cáp không thể phá hủy lập tức bị giật đứt một tay một chân, thân thể lung lay như sắp tan thành từng mảnh.

Cũng đúng lúc đó, Tiểu Bạch và Tiểu Hắc cuối cùng cũng động. Chúng quá nhỏ, nhỏ  đến mức gần như không có cảm giác tồn tại, rõ ràng những âm sát xuất hiện trên mặt sông kia vốn không có thực thể, bởi vậy mới chỉ có thể tránh né chứ không thể tác động lên chúng, thế nhưng Tiểu Hắc và Tiểu Bạch lại quỷ dị dán thẳng lên người chúng, giống như đang điều khiển con rối giấy.

Chúng trực tiếp khống chế hai bóng âm sát, sau đó quay đầu nhìn về phía Khương Thanh.

Mọi người và khán giả trước màn hình liền trông thấy một cảnh tượng khiến tam quan rung chuyển.

Hai bóng âm sát vốn dữ tợn đáng sợ, khiến người ta sởn tóc gáy lúc nãy, bỗng nhiên đứng tại chỗ nhảy một điệu múa cực kỳ buồn cười.

Một bóng thì nhảy nhót tung tăng chẳng khác nào phiên bản phóng đại của Tiểu Bạch.

Bóng còn lại bị khống chế đứng bên cạnh, thân thể cứng đờ, dường như cảm thấy rất mất mặt, nó chỉ miễn cưỡng vặn người một cái tượng trưng.

Khán giả trong phòng livestream lập tức cạn lời.

[... Tự nhiên thấy hết đáng sợ luôn rồi. Đây vẫn là chương trình giải trí đúng không? Chỉ là tại sao hiệu ứng hài hước lại do hai người giấy tạo ra thế này? Giờ tôi không biết nên cười hay nên lịch sự sợ hãi một chút nữa.]

[Rất tốt, hai người giấy nhỏ này thực sự có suy nghĩ riêng của mình.]

Ngay sau đó, mọi người lại nhìn thấy Tiểu Hắc và Tiểu Bạch điều khiển hai âm sát bị nhập thân trà trộn vào trong đội ngũ, chơi đến vui vẻ vô cùng. Một đứa tung chân đá văng kẻ dẫn đầu đoàn người xuống đất, đứa còn lại trực tiếp đập nát chiếc quan tài giống như đang dùng để chứa người mà đám âm sát khiêng theo.

Sau đó... Những âm sát vừa bị đánh vừa bị đập kia chẳng những không dám phản kháng, cũng không còn bộ dạng hung thần ác sát như lúc trước, ngay cả đồ bị đập vỡ cũng không dám nhặt lên, chúng lùi lại từng bước rồi quay đầu bỏ chạy.

"..." Toàn bộ khán giả câm nín.

Cái âm sát này của các người là thế nào vậy? Sao nó còn biết bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh nữa chứ?