Chương 72 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Cùng lúc đó, trong đạo quán Thiên Trắc Quán.

Bạch Tiên với thân hình mũm mĩm đang ngồi trên chiếc chỗ ngồi riêng mà Khương Thanh chuẩn bị cho mình. Toàn thân nó xù hết gai lên, khuôn mặt mềm mại đáng yêu lại cố bày ra vẻ hung dữ, như thể đang tuyên bố rằng mình cực kỳ khó chọc vào.

Vì chân ngắn, móng vuốt cũng ngắn nên lúc gõ bàn phím trông vô cùng ngốc nghếch mà đáng yêu.

"Chúng ta làm vậy có ổn không? Thầy cô ở trường dạy phải biết lễ phép mà." Tân Sinh ngồi bên cạnh nhìn Bạch Tiên, trong mắt lộ rõ vẻ thấp thỏm.

"Với lại... em không biết chửi người khác."

Bạch Tiên nghe vậy liền tức tối. Nó vẫn nói lắp bắp như trước: "Bọn họ bắt nạt Thanh Thanh... ta... ta... ta không hiểu hết chữ bây giờ, nhưng em nỡ nhìn bọn họ bắt nạt Thanh Thanh sao?"

Nó tức đến mức cả người run run: "Em dạy... dạy ta. Ta muốn cày tương tác cho Thanh Thanh. Ừm, còn muốn thuê người đi... đi mắng lại bọn họ nữa. Mua thật nhiều fan cho Thanh Thanh, tức... tức chết bọn họ luôn!"

Bạch Tiên hung hăng nhìn chằm chằm vào giao diện livestream. Thấy những bình luận công kích Khương Thanh xuất hiện trên màn hình, đôi mắt đen láy như hạt đậu lập tức trừng lớn, trực tiếp lên mạng đặt đơn thuê thủy quân.

"Tiền... tiền kiếm được đều phải dùng để nuôi Thanh Thanh." Nói xong, nó không hề chớp mắt chuyển tiền donate cho Khương Thanh, vững vàng leo lên nhóm đầu bảng xếp hạng.

Sau đó, dựa theo những câu chửi mà Tiểu Hoàng dạy, cùng những mặt chữ mà Tân Sinh chỉ cho nhận biết, nó bắt đầu lao vào khẩu chiến với cư dân mạng trong phần bình luận.

Ngoài đời rõ ràng nói chuyện chậm chạp, mềm mỏng, thậm chí còn sợ gặp người lạ, vậy mà lên mạng lại trở nên cực kỳ mạnh bạo và hướng ngoại.

Nghe Bạch Tiên nói vậy, Tân Sinh cũng phồng má tức giận, gia nhập chiến trường.

Bọn họ nhất định phải cùng nhau bảo vệ chị Thanh Thanh!

...

"Đệt, sức ảnh hưởng của tôi... đâu có lớn đến mức này chứ?" Lâm Thần cũng phát hiện sự thay đổi trong phòng livestream. Nhìn bảng xếp hạng donate, cậu trợn tròn mắt.

Tiếng kêu kinh ngạc của cậu lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Theo phản xạ, tất cả đều dừng bước, nhìn vào thiết bị livestream của mình rồi phát hiện không khí trong phần bình luận đã hoàn toàn thay đổi.

[Má ơi, lần đầu tiên tôi thấy nhiều đại lão thành phố Z tụ tập đông đủ thế này. Ha ha ha, trước giờ không dám tưởng tượng bọn họ lại đi cày donate cho một ngôi sao nhỏ, thậm chí còn cãi nhau như fan thật sự. Cái kiểu âm dương quái khí, ngấm ngầm dìm hàng lẫn nhau, cười chết mất.]

[Hiểu rồi. Thương chiến chân chính thường được triển khai bằng phương thức mộc mạc nhất.]

[Tôi đi ngay tới đạo quán Thiên Trắc Quán thắp hương đây. Đại lão ơi, trước kia là tôi sai rồi. Bao giờ bán lại bùa phát tài nữa vậy? Tôi thật sự rất cần nó.]

[Ha ha ha, tôi biết ngay idol mình theo đuổi là cổ phiếu tiềm năng mà. Tôi theo dõi từ tập đầu tiên lúc Khương Thanh mở đạo quán tới giờ luôn.]

[Có người chẳng phải từng chê Thanh Thanh không có fan sao? Giờ fan thế này đủ chất lượng chưa? Đủ đông chưa? Cảnh tượng này chắc cả đời cũng khó xuất hiện ở người khác. Có giỏi thì tái hiện lại thử xem. Không lẽ vẫn còn người cứng miệng bảo là diễn? Ai có bản lĩnh mời được nhiều đại lão đến đóng kịch như vậy chứ?]

...

"Chị chưa từng nói với em là chị quen nhiều đại lão như vậy đấy." Lâm Thần nhìn đến ngây người.

Cổ họng cậu có chút khô khốc, trong lòng hoàn toàn không có cảm giác ghen tị, chỉ đơn thuần là hả hê và kích động.

Một người được nhờ, cả nhóm cùng thơm lây.

Từ lâu cậu đã khó chịu với những lời công kích trên mạng rồi, giờ thì tốt, để bọn họ mở mắt ra mà nhìn.

"Nhưng mà tôi cũng đâu biết mình quen nhiều người như vậy." Khương Thanh chớp mắt.

Nhìn những người vốn không thân quen lại tranh nhau kéo quan hệ, muốn nhân cơ hội này làm quen với mình, cô không hề tỏ ra kiêu ngạo tự mãn, cũng chẳng có vẻ được sủng mà kinh ngạc hay vinh hạnh.

Ánh mắt cô dừng lại trên màn hình livestream, khóe môi cong lên thành một nụ cười ngoan ngoãn thân thiện, cô nghiêng đầu, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.

"Cảm ơn mọi người đã thích tôi, cũng hoan nghênh mọi người ghé thăm đạo quán Thiên Trắc Quán."

"À, còn phải cảm ơn riêng một fan tên là Tiểu Bạch Nhím nữa. Cảm ơn bạn nhé, tôi nhìn thấy bạn rồi."

Khương Thanh vô tình nhìn thấy cái tên quen thuộc trên bảng xếp hạng, đôi mắt cô sáng lấp lánh, giọng nói mềm mại ngọt ngào vang lên lời cảm ơn, thậm chí còn giống như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Bạch - "đứa trẻ" đã sống mấy trăm năm - Tiên nghe thấy câu nói ấy từ đầu bên kia màn hình.

Những chiếc gai vốn dựng đứng trên người nó lập tức mềm xuống.

"Bịch."

Nó ngã thẳng lên bàn phím, sau đó chậm chạp dùng hai móng vuốt che kín mặt, cuộn tròn thân thể nhỏ bé lại, trông chẳng khác nào đang ngượng ngùng.

Đúng lúc đó, Khương Thanh lại đọc được một bình luận khác.

Người kia khuyên cô nên khiêm tốn hơn một chút, đừng mới có chút thành tích đã đắc ý. Con người một khi tự mãn, huênh hoang thì rất dễ ngã đau.

Giọng điệu mang đầy mùi đời, kiểu bề trên lên lớp người khác.

Khương Thanh đọc xong, chớp chớp mắt rồi vẫn dùng chất giọng mềm mại ấy đáp lại: "Ồ. Nhưng tôi thật sự rất giỏi mà, tôi không muốn khiêm tốn, bạn đang ghen tị đấy à?"

Nghe Khương Thanh nói vậy, người vừa gửi bình luận kia lập tức im lặng. Có lẽ nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.

"Không nói gì nữa à? Hay là bạn vốn dĩ bị câm nên không thích nói chuyện?" Khương Thanh lại lên tiếng.

Vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn ấy, nhưng cô lại cực kỳ có thù tất báo. Trước ống kính, cô chưa từng che giấu bản thân, đôi mắt cong cong mang theo ý cười.

Khương Nguyệt đương nhiên cũng nhìn thấy những bình luận trên thiết bị livestream của mình.

Cô ta mím môi, mở bảng xếp hạng ra xem. Rất nhiều cái tên trên đó đều vô cùng quen thuộc với cô ta, gần như đều là những nhân vật có tiếng tăm ở thành phố Z, những người trước đây vẫn thường qua lại với nhà họ Khương. Thế nhưng giờ đây, từng người một đều xuất hiện trong phòng livestream của Khương Thanh.

Khương Nguyệt cảm thấy vô cùng mất mặt, nhất là khi chỉ vài phút trước cô còn nói muốn giúp đỡ Khương Thanh. Nghĩ đến đây, cô ta không khỏi nhìn sang Tô Dược bên cạnh.

Hiển nhiên ngay cả Tô Dược cũng không ngờ sự việc lại phát triển như vậy, hắn khẽ nhíu mày.

Trong mắt hắn, một nơi nhỏ bé hẻo lánh thì mãi vẫn chỉ là nơi nhỏ bé hẻo lánh. Khán giả thiếu hiểu biết nên tâng bốc lung tung cũng thôi đi, vậy mà đến cả giới hào môn ở thành phố Z cũng lần lượt mù mắt, đi nâng đỡ một cô nhóc.

Nhưng những gia tộc ở thành phố nhỏ thế này thì làm sao có thể so sánh với các đại gia tộc ở Thượng Kinh, đặc biệt là nhà họ Tô của bọn họ.

Trên mạng đang dậy sóng, còn ngoài thực địa, Cố Thanh vẫn dẫn đoàn đi phía trước, ánh mắt anh dừng lại ở khu rừng trước mặt.

Tổ chương trình đã tốn không ít công sức để chọn địa điểm này.

Khu rừng vẫn giữ trạng thái bán nguyên sinh, chưa từng được khai phá, nhưng bên trong có cư dân bản địa sinh sống. Dọc đường vẫn có thể nhìn thấy dấu vết con người từng qua lại cùng những dấu chân thú còn lưu lại.

Dưới chân mọi người là một lòng sông đã cạn, chỉ còn một dòng nước rất nông chảy qua. Phóng mắt nhìn ra xa, thứ hiện lên trước mắt chỉ là những phiến đá nhẵn bóng lộ thiên.

"Không thể đi tiếp nữa. Mọi người vào khu rừng bên cạnh nghỉ ngơi trước đi." Cố Thanh cau mày lên tiếng, dẫn cả nhóm đến một vị trí cao hơn để dừng chân.

"Tại sao vậy? Chúng ta mới đi được một lúc thôi mà. Tôi đâu có mệt hay đói." Lâm Thần khó hiểu hỏi.

Chưa đợi Cố Thanh trả lời, Khương Thanh đứng bên cạnh đã lên tiếng giải thích: "Lòng sông này nhìn có vẻ đã khô cạn nên trông rất an toàn, nhưng thật ra lại cực kỳ nguy hiểm, nước từ thượng nguồn sắp đổ xuống rồi, vừa nhanh vừa mạnh. Nếu chúng ta tiếp tục đi, đến lúc ấy sẽ không kịp tránh, rất dễ bị nước cuốn trôi."

Nói đến đây, cô lại nhìn về phía lòng sông: "Hơn nữa phong thủy nơi này không tốt lắm, e là có xung sát. Nếu không tránh đi, chúng ta sẽ bị kéo vào trong."

"Tôi tin tưởng sự sắp xếp của đội trưởng Cố và Khương Thanh, có Khương Thanh ở đây thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì." Triệu Bạch Xuyên nghe thấy lời cô nói liền lập tức tìm cơ hội chen tới bên cạnh bắt chuyện, trên mặt mang theo nụ cười nhiệt tình xen lẫn chút ngượng ngùng.

Sau những chuyện đã xảy ra trước đó, anh ta gần như đã hoàn toàn tin tưởng Khương Thanh vô điều kiện. Rõ ràng trong lòng anh ta, cô đã trở thành chỗ dựa lớn nhất.

"Chuyện ở thôn Táng Long lần trước cảm ơn cô rất nhiều. Cô vừa nói phong thủy không tốt. Vậy xung sát lần này có nguy hiểm lắm không? Không lẽ lại..." Triệu Bạch Xuyên còn chưa nói hết câu thì Tô Dược, người từ đầu tới giờ vẫn luôn đi cùng Khương Nguyệt và gần như bị mọi người phớt lờ, cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

Hắn cau mày, kiêu ngạo liếc nhìn Khương Thanh, trong mắt đầy vẻ khinh thường: "Hỏi cô ta thì có ích gì? Nếu thật sự gặp nguy hiểm, cầu xin cô ta còn không bằng cầu xin tôi. Tôi xuất thân từ nhà họ Tô ở Thượng Kinh. Nhà họ Tô ở Thượng Kinh là thế nào, chắc các người ít nhiều cũng từng nghe qua rồi chứ?"

Tô Dược mở miệng, hoàn toàn không hiểu đám người trong chương trình này đang nghĩ gì.

Trước khi tham gia chương trình, ai cũng đã nhận được danh sách khách mời. Nói cách khác, tất cả đều biết thân phận của hắn.

Một người đến từ nhà họ Tô ở Thượng Kinh, một nhân vật mà bình thường những người này muốn gặp cũng không có cơ hội, chỉ cần bám được vào nhà họ Tô, chẳng khác nào một chân bước vào vòng tròn quyền quý của Thượng Kinh, vậy mà những người này lại coi hắn như không khí, từ đầu đến cuối chẳng ai thèm để ý.

Ngược lại còn vây quanh nâng đỡ một cô nhóc chẳng có chỗ dựa nào, chỉ biết thứ thuật điều khiển người giấy vụng về, thậm chí còn không biết đã học trộm bí thuật của nhà họ Tô từ đâu.

"Tôi không biết cô đã học lén thuật điều khiển người giấy của nhà họ Tô chúng tôi bằng cách nào. Mang thứ huyền thuật giả mạo đó đi lừa người khắp nơi, cuối cùng thứ bị ảnh hưởng lại là danh tiếng của nhà họ Tô." Tô Dược nhìn Khương Thanh, đôi mắt hơi nheo lại, mang theo vẻ lạnh lùng cùng ngạo mạn, trong lời nói còn thấp thoáng ý uy h**p, dù sao chỉ riêng cái tên nhà họ Tô cũng đã giống như một ngọn núi lớn đè lên người khác, khó mà thoát khỏi.

"Tốt nhất sau này cô đừng sử dụng thuật người giấy trước mặt công chúng nữa. Nếu không, mọi người sẽ tưởng rằng thuật điều khiển người giấy của nhà họ Tô chúng tôi cũng chỉ là thứ tầm thường như vậy."

Lời này vừa dứt, sắc mặt mọi người xung quanh đều trở nên kỳ lạ.

"Anh..." Lâm Thần lập tức nhíu mày.

Là fan cuồng số một của Khương Thanh, cậu tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai bôi nhọ thần tượng của mình trước mặt mình, cậu đang định lên tiếng thì Khương Thanh đã nói trước.

"Ý anh là ai có người giấy kém hơn, ai có thuật điều khiển người giấy tệ hơn thì sau này không được dùng nữa, đúng không?" Khương Thanh ngẩng đầu nhìn Tô Dược, đôi mắt đen láy đầy vẻ tò mò.

"Đương nhiên." Tô Dược gật đầu.

Một trong những mục đích khiến hắn nhận lời tham gia chương trình cùng Khương Nguyệt chính là vì lời nhờ vả của bà Khương.

Bà ta muốn Khương Thanh mất sạch thể diện trước công chúng, bị tát thẳng vào mặt trước toàn dân, tốt nhất là từ đó chẳng còn mặt mũi nào xuất hiện trước ống kính nữa mà ngoan ngoãn rút lui.

Trong thế hệ trẻ của nhánh phụ nhà họ Tô, thiên phú điều khiển người giấy của hắn là mạnh nhất, từ nhỏ tới lớn luôn được người khác ngưỡng mộ và tung hô, hắn không tin Khương Thanh có bất kỳ điểm nào mạnh hơn mình.

"Được thôi, vậy thì so tài một chút đi." Khương Thanh nghe vậy liền cong mắt cười, ánh nhìn của cô chuyển sang Cố Thanh.

Là đệ tử của lão dư sư, đương nhiên Cố Thanh có bản lĩnh thật sự.

"Đội trưởng Cố, được không? Dù sao bây giờ chúng ta cũng chẳng có việc gì làm. Chương trình giải trí mà, dù sao cũng phải có chuyện thú vị xảy ra chứ. Có anh ở đây, chắc cũng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

"..." Cố Thanh lại đỏ mặt một cách chẳng có tiền đồ.

Chỉ là vì làn da ngăm đen nên người khác khó nhận ra, do quá căng thẳng nên gương mặt anh càng thêm nghiêm nghị, nhìn chẳng khác nào đang rất khó chịu.

Mãi một lúc sau mới khẽ đáp: "Ừ."

Trong mắt người ngoài, phản ứng đó lại trở thành việc Cố Thanh thật sự ghét Khương Thanh, đang mất kiên nhẫn và muốn xem cô tự chuốc lấy trò cười.

"Không biết tự lượng sức." Tô Dược hừ lạnh.

Hắn liếc nhìn camera livestream rồi đắc ý lấy ra một tờ giấy đã được cắt gấp vô cùng tinh xảo, tờ giấy được từ từ mở ra trước ống kính.

Ngay sau đó, một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện, tờ giấy dẹt kia dần dần phồng lên như thể có luồng khí vô hình đang được bơm vào bên trong. Cuối cùng, hình dáng hoàn chỉnh của nó hiện ra trước mắt mọi người.

Đó là một người giấy, một người giấy gần như giống hệt con người thật. Ngũ quan được phác họa cực kỳ tinh xảo, chỉ có đôi mắt hơi đờ đẫn, nó mang hình dáng một người phụ nữ, toàn thân phủ đầy những đường vân giấy nhưng lại giống người thật đến kinh ngạc.

Cảnh tượng này quả thực khiến khán giả đang xem livestream phải sững sờ.

Nhìn phản ứng kinh ngạc trong phần bình luận, nụ cười trên môi Tô Dược càng thêm đắc ý.

"Đây là người giấy mà tôi hài lòng nhất. Nếu không nhìn kỹ, ai cũng sẽ tưởng nó là người thật. Mặc dù làm bằng giấy nhưng vật liệu vô cùng đặc biệt, cực kỳ khó phá hủy, nó chỉ nghe theo mệnh lệnh của tôi, thậm chí còn có thể thi triển một số huyền thuật, thậm chí còn nói được tiếng người."

Tô Dược nhìn chằm chằm vào Khương Thanh, muốn nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên gương mặt cô.

Nhưng Khương Thanh không nói gì, cô chỉ mở lòng bàn tay ra, hai người giấy vô cùng đơn sơ đang ngoan ngoãn nằm đó.

Một đen.

Một trắng.

Trông chẳng khác nào đồ thủ công vụng về do trẻ con cắt ra.

"Đây là người giấy của cô?" Tô Dược nhìn hai mảnh giấy nhỏ đơn giản đến mức ngay cả ngũ quan cũng không có, thậm chí còn chẳng giống hình người.

Trong mắt hắn hiện lên vẻ khinh miệt, nỗi bất an cuối cùng trong lòng cũng hoàn toàn biến mất, ban đầu hắn còn tưởng Khương Thanh thật sự có chút bản lĩnh, không ngờ chỉ là loại người giấy sơ cấp nhất mà bất kỳ huyền sư nhập môn nào cũng có thể làm ra, loại dùng một lần, chỉ thực hiện được những mệnh lệnh đơn giản nhất, yếu ớt đến đáng thương.

"Ta ra lệnh cho ngươi tới bờ sông kiểm tra, dẫn sát khí xung sát đi nơi khác." Tô Dược lên tiếng ra lệnh cho người giấy của mình.

"Tuân lệnh." Người giấy nữ lập tức phát ra giọng nói vô cảm như máy móc rồi bắt đầu hành động.

Nhưng từng cử động đều vô cùng cứng nhắc, đôi mắt cũng máy móc vô hồn, các động tác lặp đi lặp lại y hệt nhau, cảm giác giống con người ban đầu cũng theo đó mà giảm đi rất nhiều.

Tô Dược vốn tưởng rằng cảnh tượng này sẽ khiến phần bình luận bùng nổ vì kinh ngạc, ngưỡng mộ và mở mang tầm mắt.

Thế nhưng những dòng bình luận lướt qua trên màn hình lại hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn, hắn nhìn một lúc mà chẳng hiểu nổi bọn họ đang nói cái gì.