Chương 70 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Người đàn ông nhìn Khương Thanh, gần như giữ nguyên vẻ mặt căng cứng khi bắt tay cô. Vốn dĩ gương mặt anh đã khá dữ dằn, nay lại càng lạnh lùng, sắc bén hơn. Bộ dạng nhíu mày nhìn chằm chằm Khương Thanh khiến người ta có cảm giác anh cực kỳ khó chịu, thậm chí có thành kiến với cô.

Anh đưa tay ra, khẽ nắm lấy tay Khương Thanh.

"Cố Thanh." Anh lạnh mặt, chỉ nói vỏn vẹn hai chữ.

"Khương Thanh." Khương Thanh thu tay lại, nhìn anh.

"..."

Cố Thanh lập tức quay mặt đi, tránh ánh mắt của Khương Thanh. Vành tai anh lặng lẽ đỏ lên, chỉ tiếc là làn da màu mật ong che khuất hết nên người khác không nhận ra.

Nhưng trong mắt những người xung quanh và khán giả đang xem livestream, cảnh tượng này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Vị đội trưởng chuyên nghiệp do tổ chương trình mời tới dường như cực kỳ không thích Khương Thanh. Từ đầu đến cuối anh đều lạnh mặt, tỏ vẻ mất kiên nhẫn, thậm chí còn chẳng buồn nhìn cô thêm một lần.

"... Đại lão Thanh Thanh, hai người quen nhau à?" Lâm Thần ghé sát lại, hạ giọng hỏi nhỏ.

"Ừm... xem như có chút ân oán cá nhân. Anh ta ghét tôi lắm..." Khương Thanh đáp, trong đầu cô thoáng nhớ lại chuyện trước đây. Lúc rời đi, Cố Thanh từng gửi chiến thư hẹn cô gặp nhau tại đại hội tỷ thí của giới huyền môn. Chắc hẳn anh thật sự rất căm ghét cô, đến mức không đợi nổi đến ngày thi đấu, còn trực tiếp chạy tới tham gia chương trình làm đội trưởng.

"À... vậy sao." Lâm Thần gãi đầu.

Xem ra vừa rồi cậu nhìn nhầm thật rồi. Ban nãy cậu còn tưởng Cố Thanh đang ngượng ngùng cơ, làn da màu mật ong của đối phương hình như có hơi đỏ lên. Giờ nghĩ lại chắc là vì tức Khương Thanh quá nên mới vậy.

Sau khi chào hỏi xong, Cố Thanh đi thẳng sang một bên, hoàn toàn xem như những người khác không tồn tại.

Trên người anh đeo một chiếc ba lô gọn nhẹ, trông chẳng chứa bao nhiêu đồ. Anh khoác hờ một bên vai, quét mắt nhìn mọi người một lượt. So với lúc đối diện Khương Thanh, thái độ của anh dịu đi rõ rệt, không còn căng cứng nữa, chỉ là vẫn cực kỳ ít lời.

"Tôi là Cố Thanh. Trong suốt hành trình tiếp theo, mong mọi người bám sát tôi."

Đạo diễn đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát, đưa tay lau mồ hôi trên trán, trong lòng thấp thỏm không yên.

Chẳng phải ở tập trước đã xảy ra chuyện tà môn rồi sao? Vì vậy ông mới tìm đến giới huyền môn cầu cứu, hy vọng có người hiểu chuyện đến xem giúp. Ban đầu ông còn nghĩ sẽ chẳng có kết quả gì, ai ngờ đồ đệ của vị đại sư phong thủy nổi tiếng lại chủ động xin tham gia hỗ trợ.

Một cao thủ tinh thông phong thủy địa thế, quan sát long mạch và địa hình, tự nguyện đảm nhận vị trí đội trưởng, vốn dĩ khiến ông vô cùng yên tâm, nhưng giờ nhìn thấy Cố Thanh rõ ràng bài xích Khương Thanh như vậy, ông lại bắt đầu lo lắng cho tình cảnh của cô trong chương trình.

Cố Thanh vốn không quen với các chương trình giải trí trong giới showbiz. Sau khi nói xong, anh liền xách ba lô đi lên phía trước dẫn đường.

Sáu khách mời chỉ có thể lục tục theo sau, từng bước tiến sâu vào khu rừng nguyên sinh.

Đối với người chuyên nghiệp, nơi này không quá nguy hiểm. Nhưng với những ngôi sao vốn quen cuộc sống được chăm sóc tận răng, đây lại là một thử thách có độ khó cực cao.

Cả đoàn mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an.

Triệu Bạch Xuyên theo bản năng liếc nhìn Khương Thanh, rồi không nhanh không chậm bước sát bên cạnh cô.

Trong hai khách mời mới gia nhập, Thích Tiểu Thảo, tân binh vừa ra mắt từ đầu đến cuối đều mang vẻ mặt uể oải, nhìn ai cũng thấy khó chịu, chẳng chủ động bắt chuyện hay làm quen với bất kỳ ai.

Người còn lại là Tô Dược của nhà họ Tô, hắn luôn giữ thái độ đúng mực, quy củ đến mức gần như không có cảm giác tồn tại. Chỉ là thỉnh thoảng khi nhìn về phía Khương Thanh, trong ánh mắt ấy vẫn không che giấu nổi sự khinh thường cùng cảm giác ưu việt cao cao tại thượng.

Tô Dược thật sự không hiểu nổi, chuyện nhỏ nhặt thế này hà tất phải để hắn đích thân ra mặt. Chỉ cần tùy tiện cử một người trong nhánh phụ của nhà họ Tô tới thôi, biểu diễn vài chiêu Ngự Chỉ Thuật trước mặt đám khán giả ít hiểu biết này là đủ khiến họ kinh ngạc đến rớt cả cằm rồi.

Một cô nhóc xuất thân từ vùng quê hẻo lánh, không biết học lỏm Ngự Chỉ Thuật từ đâu, sao có thể đem ra so sánh với nhà họ Tô bọn họ được chứ? Đúng là trò cười. Từ Khương gia đến đám khán giả này đều quá thiếu hiểu biết, chỉ một màn biểu diễn của một cô bé như vậy mà cũng bị dọa cho sửng sốt.

"Đại lão Thanh Thanh, cái tên họ Tô kia cứ nhìn chị mãi kìa." Lâm Thần khẽ nhíu mày lên tiếng.

"Kệ hắn." Khương Thanh đưa tay v**t v* Tiểu Bạch và Tiểu Hắc đang bám trên cánh tay mình. Hai nhóc con rõ ràng đang nóng lòng muốn lao ra gây chuyện, nhưng dưới sự trấn an của cô cuối cùng cũng ngoan ngoãn yên tĩnh lại.

Ngay khoảnh khắc Cố Thanh dẫn theo sáu khách mời bước vào khu rừng nguyên sinh, chương trình livestream cũng chính thức bắt đầu.

Cùng lúc đó, chức năng donate mới trên các thiết bị livestream đi theo từng khách mời cũng được kích hoạt.

Không ngoài dự đoán, người dẫn đầu bỏ xa tất cả chính là Khương Nguyệt. Dù sao cô ta cũng nổi tiếng nhiều năm, nền tảng fan hâm mộ vô cùng vững chắc.

Trái ngược hoàn toàn với cô ta là Khương Thanh. Cô đáng thương đứng tận cuối bảng. Tuy vẫn có fan donate, nhưng nếu so với Khương Nguyệt thì chẳng đáng là bao.

"Thanh Thanh, hay là để chị giúp em nhé..." Khương Nguyệt quay đầu nhìn Khương Thanh.

"Cô không nhìn thấy tôi đang đứng ngay đây à? Đừng có giả bộ giả tảng nữa." Lâm Thần hất cằm lên.

Cậu liếc nhìn thiết bị livestream của mình, lập tức nở nụ cười rạng rỡ quen thuộc rồi vuốt tóc ngược ra sau, chuẩn bị bán sắc cầu donate.

"Các fan yêu quý của tôi ơi, tôi biết mọi người rất thích tôi. Giờ chính là lúc cần mọi người ủng hộ đây! Nếu thật sự yêu quý tôi, muốn ủng hộ tôi trong chương trình này, vậy hãy động động ngón tay, chuyển sang ủng hộ Khương Thanh nhé. Hiện giờ mọi người vẫn chưa biết đại lão lợi hại và cuốn hút đến mức nào đâu. Đợi về sau các bạn sẽ hiểu, rồi sẽ hoàn toàn bị sức hút của cô ấy chinh phục!"

Lâm Thần diễn tròn vai fanboy chính hiệu đến mức không thể chân thật hơn.

Anh đã hy sinh nhan sắc đến thế rồi, fan còn không mê mẩn sao được?

[Thần Thần nhà chúng tôi cái gì cũng tốt, chỉ tiếc không phải người câm. Trai đẹp ngốc nghếch thích hợp nhất là đừng mở miệng, không cố tỏ ra đẹp trai mới là đẹp trai thật sự.]

[Đúng kiểu cậu con trai ngốc nhà địa chủ, cười lên nhìn ngây ngô quá trời, ha ha ha. Thần à, cậu vẫn nên ngậm miệng đi, ngoan ngoãn làm vật trang trí bên cạnh đại lão không được sao? Tôi sắp quên mất cậu xuất thân idol rồi đấy. Cậu sinh ra là để làm diễn viên hài mà!]

[Donate! Donate ngay! Fan của Thần và fan của Thanh là người một nhà!]

[Khẩn cầu đại lão Thanh Thanh tiếp tục giúp Thần tẩy bớt độ dầu mỡ!]

"Tiểu Lục?" Khương Thanh liếc nhìn thiết bị livestream của Lâm Thần, rồi nhìn sang anh, chớp chớp mắt.

"..." Nụ cười trên mặt Lâm Thần lập tức biến mất.

Cậu nhớ lại lần đầu gặp Khương Thanh, nhớ tới màn thể hiện quê độ đến mức muốn đào hố chui xuống đất của mình, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Quả nhiên vừa không mở miệng, khí chất thiếu niên trong trẻo lập tức tăng lên không ít.

Trong khi đó, livestream của Khương Thanh vẫn ngập tràn tiếng chế giễu và công kích. Đặc biệt là fan của Khương Nguyệt, vì vẫn còn ghi hận cô nên nhảy nhót dữ dội nhất.

[Thấy chưa? Còn chưa hiểu à? Khương Thanh chính là nhân phẩm không được, năng lực cũng chẳng có. Lên show chỉ biết ăn theo kiếm fame. Ở đây ai mà chẳng mạnh hơn cô ta? Cô ta chỉ là kẻ ăn bám thôi. Tôi đoán anh đội trưởng đẹp trai kia vừa nhìn thấy Khương Thanh kéo chân cả đội là đã thấy bực bội rồi.]

[Đúng vậy! Mới gặp mặt đã tỏ thái độ ra mặt rồi còn gì nữa. Theo tôi Khương Thanh nên rút lui luôn đi thì hơn. Không thì lát nữa người mất mặt vẫn là cô ta thôi. Cả đội phải cùng hành động, cô ta chẳng làm được gì ngoài việc gây xấu hổ. Sức hút kém nhất, độ kêu gọi thấp nhất, chậc chậc.]

[Khương Thanh chắc đang hối hận vì hành động cố tỏ ra mạnh mẽ của mình rồi nhỉ? Đáng đời. Hay tổ chương trình thêm luôn một luật đi, ai có số tiền donate thấp nhất thì trực tiếp bị loại khỏi chương trình luôn. Đừng lăn lộn trong giới giải trí nữa, mất mặt quá. Điều đó chứng minh cô ta chẳng có chút giá trị thương mại hay sức ảnh hưởng nào với tư cách người nổi tiếng cả.]

[Thế này mà cũng dám thổi phồng là áp đảo Nguyệt Nguyệt, còn bảo ở tập đầu Nguyệt Nguyệt quá đáng, giả tạo, không bằng cô ta? Đội ngũ truyền thông thuê viết bài tâng bốc cũng nên biết ngượng chứ? Nổ quá đà rồi đấy!]

Giữa vô số bình luận đầy ác ý và công kích ấy, đột nhiên xuất hiện một dòng chữ khác hẳn.

[A a a a! Trời ơi! Mau nhìn bảng xếp hạng donate của khách mời đi! Fan vừa donate cho Khương Thanh kìa!! Khương Thanh rốt cuộc là thần tiên phương nào vậy!!!]

Nhìn thấy bình luận này, rất nhiều khán giả đều ngơ ngác.

Bảng xếp hạng donate?

Fan của Khương Thanh thì có gì đặc biệt?

Chẳng phải cô ta chỉ là một ngôi sao nhỏ vừa tranh thủ độ hot để nổi lên gần đây thôi sao?

Fan của cô ta thì có gì đáng để kinh ngạc đến vậy?

Mang theo sự tò mò ấy, vô số người lập tức mở bảng xếp hạng ra xem.