"Trốn sau màn hình, đứng trên cao phán xét người khác, không chút kiêng dè trút hết ác ý và bất mãn của mình qua một lớp kính mỏng, mở miệng là nguyền rủa người khác đi chết. Vừa độc địa lại vừa hèn nhát. Tôi thực sự hoan nghênh những ai thấy tôi không vừa mắt, cứ trực tiếp đến trước mặt để kiểm chứng rồi vả mặt tôi. Nhưng từ trước tới giờ chẳng có ai xuất hiện cả. Là không dám, hay là không biết đường đến đây vậy?" Khương Thanh nghiêng đầu, đôi mắt đầy vẻ khó hiểu, giọng nói vẫn ngọt ngào đáng yêu như thường, nghiêm túc đáp lại từng lời bình luận.
Cái chết của nguyên chủ năm đó, một phần cũng đến từ những con người ẩn mình sau màn hình này.
Họ tùy tiện phát tán ác ý, từng chút một chồng chất lên nhau, cuối cùng trở thành một trong những cọng rơm đè chết lạc đà. Những lời này, nếu đặt trong giới giải trí, tuyệt đối được xem là phát ngôn quá mức điên cuồng. Đây không còn là thẳng tính nữa, mà là đối đầu trực diện.
Dù trong giới có không ít nghệ sĩ xây dựng hình tượng ngay thẳng, dám nói dám làm, nhưng cũng chưa từng có ai phản kích thẳng mặt đến mức này.
Điều khiến người ta nghẹn họng hơn là biểu cảm của Khương Thanh hoàn toàn không giống đang cãi nhau. Ngược lại, cô giống như đang rất nghiêm túc đưa ra một lời đề nghị chân thành cho những người ghét mình, đồng thời thật sự cảm thấy khó hiểu.
Khu bình luận vốn ngập tràn những lời chửi rủa và công kích độc địa bỗng im lặng trong thoáng chốc.
Tức thì tức thật. Nhưng lại chẳng biết phải đáp trả thế nào.
Đạo diễn đứng bên cạnh lau mồ hôi trên trán. Ông nhớ lại lần đầu gặp Khương Thanh, ấn tượng của mình là một cô gái ngoan ngoãn, nhìn qua đã thấy kiểu người rất dễ bị bắt nạt trong các show thực tế.
Còn bây giờ... Thôi bỏ đi.
Hiện tại ông chỉ muốn thắp hương cầu thần bái Phật, mong kỳ ghi hình này có thể bình an kết thúc, đừng xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì nữa.
Sau vụ ở Thôn Táng Long lần trước, ông còn bị phía cơ quan chức năng mời đi uống trà cơ mà. Mà cô nhóc này thì rõ ràng không phải kiểu người chịu thiệt trong im lặng.
Đạo diễn hắng giọng, nhanh chóng bước ra trước ống kính, nở nụ cười chuyên nghiệp rồi vội vàng chuyển chủ đề để cứu vãn bầu không khí.
"Khụ... lâu rồi không gặp mọi người. Trong quá trình ghi hình kỳ đầu tiên đã xảy ra khá nhiều sự cố ngoài ý muốn. Giờ đây chương trình chính thức bước vào kỳ ghi hình thứ hai. Trước khi bắt đầu, tôi đã đặc biệt nhờ người xem qua rồi, địa điểm cũng được tuyển chọn kỹ lưỡng. Tôi đảm bảo chắc chắn sẽ không lặp lại những tai nạn ngoài ý muốn như lần trước. Điểm này tôi rất tự tin." Nói đến đây, đạo diễn dừng lại một chút rồi quay đầu nhìn sáu khách mời phía sau.
"Kỳ này chương trình đã hợp tác với một nền tảng livestream. Mỗi khách mời sẽ có một thiết bị phát sóng riêng và một phòng livestream cá nhân. Trong quá trình ghi hình, khán giả có thể tặng quà cho khách mời. Dựa trên tổng giá trị quà tặng, khách mời sẽ được xếp hạng. Khán giả có thể dựa vào biểu hiện của từng người trong chương trình để ủng hộ theo sở thích của mình. Số tiền donate cũng sẽ được chia phần cho khách mời."
"Địa điểm lần này là một bộ lạc cổ xưa nằm sâu trong rừng nguyên sinh. Muốn tới đó, mọi người phải băng qua khu rừng trước. Chúng tôi đã mời một chuyên gia dẫn đường chuyên nghiệp đi cùng. Ngoài ra, lần này không ai được mang theo hành lý cá nhân, chỉ được sử dụng ba lô sinh tồn do tổ chương trình chuẩn bị. Mọi người cũng không được tách đoàn mà phải hành động cùng nhau."
Nói tới đây, đạo diễn cố ý ngừng lại một nhịp.
"Và nữa, ba người đứng đầu bảng xếp hạng donate sẽ nhận được vật tư tiếp tế cùng phần thưởng đặc biệt. Những thứ đó sẽ cực kỳ hữu ích đấy. Còn cụ thể là gì... ha ha ha... thì phải đợi chương trình phát sóng tiếp mới biết."
Sau khi nghe xong, sắc mặt của sáu khách mời đều khác nhau.
Người vui, kẻ lo.
Quy tắc này rõ ràng chẳng hề thân thiện với những nghệ sĩ có danh tiếng thấp hoặc nền tảng fan hâm mộ yếu.
Ngược lại, khán giả trong phòng livestream lại lập tức phấn chấn hẳn lên.
Chẳng phải như vậy đồng nghĩa với việc quyền sinh quyền sát trên chương trình đều nằm trong tay người xem sao? Chỉ cần họ thích ai, người đó sẽ có ưu thế áp đảo ngay từ đầu.
Triệu Bạch Xuyên và Lâm Thần gần như đồng thời nhìn sang Khương Thanh. Mới giây trước thôi, Khương Thanh đã khiến khán giả phật lòng đến cực điểm. Dạo gần đây độ nổi tiếng của cô quả thực không tệ, xem như đã từ một nghệ sĩ vô danh tuyến mười tám vươn lên có chút danh tiếng. Nhưng nền tảng vẫn chưa đủ vững, người xem vì hóng drama còn nhiều hơn người thực sự yêu thích cô. Anti-fan không ít, fan mới tuy có tăng lên đáng kể, nhưng những người thật sự sẵn sàng bỏ tiền ủng hộ lại chẳng được bao nhiêu.
Vừa đắc tội khán giả xong, ngay sau đó lại bị thực tế vả mặt, Khương Thanh rất có thể sẽ trở thành trò cười đầu tiên của chương trình.
Phần chơi mới được thêm vào này chẳng phải là cuộc đọ sức giữa các fandom một cách trắng trợn sao? So độ kêu gọi, so sức ảnh hưởng. Trong số những người có mặt, Khương Thanh và tân binh vừa debut Thích Tiểu Thảo rõ ràng là ở thế yếu nhất. Còn người có địa vị và độ nổi tiếng cao nhất không ai khác ngoài Khương Nguyệt, Triệu Bạch Xuyên và Lâm Thần. Chỉ fan của họ mới có khả năng chịu chi mạnh tay.
Đứng bên cạnh, Khương Nguyệt liếc nhìn Khương Thanh. Trong ánh mắt cô ta là sự quyết tâm phải thắng bằng được, xen lẫn một tia căm ghét khó nhận ra. Cô ta căm ghét những hành động khác thường gần đây của Khương Thanh, vì chúng đã làm cuộc sống vốn dĩ của cô ta đảo lộn, khiến nhà họ Khương cũng trở nên hỗn loạn. Trong suy nghĩ của Khương Nguyệt, những gì cô ta làm chỉ là đưa mọi thứ trở về đúng quỹ đạo ban đầu mà thôi.
"Thanh Thanh, không sao đâu. Lát nữa em sẽ kêu gọi fan của mình chuyển quà định tặng em sang cho chị." Lâm Thần khẽ nhíu mày, cậu không hiểu nổi ý đồ của phần chơi mới này nên hạ thấp giọng nói với Khương Thanh.
Triệu Bạch Xuyên đứng bên cạnh, bộ dạng muốn nói lại thôi, rõ ràng muốn nhân cơ hội này ôn chuyện với Khương Thanh. Nhưng anh ta còn chưa kịp mở lời thì Khương Nguyệt đã bước lên trước.
Cô ta khẽ chau mày, gương mặt đầy vẻ lo lắng nhìn Khương Thanh, giọng điệu vô cùng quan tâm: "Thanh Thanh, em có cần chị giúp không? Dù sao em cũng là em gái chị. Fan của chị đều rất hiểu chuyện, chắc chắn họ cũng sẽ sẵn lòng giúp. Chương trình thiết kế phần chơi này thật sự quá thiếu thiện chí, chẳng phải cố tình khiến em khó xử sao? Chị sẽ cố gắng hết sức giúp em..."
Nghe thì có vẻ dịu dàng và tốt bụng, như thể chỉ cần Khương Thanh mở miệng là cô ta sẽ lập tức ra tay giúp đỡ. Nhưng nghĩ kỹ thì đây chẳng khác nào đẩy Khương Thanh lên giàn lửa. Nếu cúi đầu nhận giúp đỡ thì mất mặt, từ chối cũng sẽ bị khán giả chế giễu. Đến lúc bảng xếp hạng donate được công bố, cô càng dễ trở thành trò cười.
Khương Thanh vuốt vuốt bộ lông đang hơi dựng ngược của Tiểu Hoàng, ép nó ngoan ngoãn nằm trong lòng mình. Cô ngẩng đầu nhìn Khương Nguyệt, khóe môi hồng nhạt cong lên, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ đáng yêu.
"Ồ, được thôi. Chị gái đúng là hào phóng, giàu có thật đấy. Thực ra cũng chẳng cần phải huy động fan của chị đâu, chị trực tiếp donate cho em chừng nghìn vạn gì đó là được rồi."
Phản ứng của Khương Thanh hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của mọi người.
Khương Nguyệt cũng sững người. Cô ta vốn nghĩ Khương Thanh sẽ châm chọc lại mình ngay trên sóng trực tiếp, hoặc lạnh lùng phản bác, hoặc cúi đầu cầu xin. Dù thế nào cô ta cũng không ngờ Khương Thanh lại thẳng thắn đến mức này, còn đương nhiên như lẽ phải mà yêu cầu cô ta donate.
"Thanh Thanh, em đùa à? Nghìn vạn... chị lấy đâu ra nhiều tiền như vậy..." Khương Nguyệt nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Dù sao phản ứng của Khương Thanh tuy nằm ngoài dự đoán nhưng cũng không tệ. Cô ta liếc nhìn màn hình bình luận, cảm thấy Khương Thanh đúng là ngu ngốc theo đúng ý mình.
"Nghìn vạn cũng không có à? Chị... nghèo thật đấy. Thế thì lo cho bản thân trước đi, đừng nói những lời quá sức mình nữa. Nói với em thì không sao, em rộng lượng nên sẽ tha thứ cho chị. Nhưng nói với người khác thì chưa chắc đâu, lúc đó mất mặt lắm đấy." Khương Thanh lắc đầu, trông như đang chân thành đưa ra lời khuyên cho Khương Nguyệt.
"..." Nụ cười trên mặt Khương Nguyệt gần như méo mó đến mức không giữ nổi nữa.
Khương Thanh điên rồi sao? Rời khỏi nhà họ Khương, trong tay cô chỉ còn một đạo quán nhỏ rách nát. Còn Khương Nguyệt có nhà họ Khương và cả nhánh phụ của nhà họ Tô chống lưng. Dù nhìn kiểu gì, Khương Thanh cũng không thể so với cô ta được. Thế mà bây giờ lại dám chê cô ta nghèo, còn mỉa mai cô ta không biết lượng sức mình.
Khán giả trong phòng livestream, đặc biệt là những người vừa bị Khương Thanh chọc tức trước đó, lập tức thi nhau gửi bình luận chế giễu. Theo họ, Khương Thanh đúng là phát điên rồi. Thay vì đợi lát nữa xem bảng xếp hạng donate rồi mất mặt, chi bằng tự làm trò cười trước luôn cho xong.
[Không phải chứ? Không phải chứ? Nghệ sĩ hạng bét đúng là nghệ sĩ hạng bét. Vừa nổi được vài ngày đã bay tận trời rồi à? Thật sự nghĩ mình có sức ảnh hưởng lắm sao? Cô có fan không mà ngông thế?]
[Nguyệt Nguyệt dù sao cũng là tiểu hoa đang hot. Chương trình này nếu không có cô ấy thì làm sao nổi lên được? Chuyện ở tập đầu chắc chắn là hiểu lầm thôi. Fan Nguyệt chúng tôi mãi mãi ở đây!]
[Tổ chương trình thiết kế phần chơi này hay thật đấy. Chỉ cần nhìn một cái là biết ai mới thật sự có lưu lượng, có khả năng kiếm tiền. Tiền thật bạc thật, chẳng ai gian lận được. Chỉ người có sức hút thật sự, thực lực đủ mạnh mới thu hút được fan và khiến họ sẵn lòng bỏ tiền.]
[Ngồi chờ Khương Thanh mất mặt thôi. Đúng là buồn cười.]
Ngay từ lúc chương trình bắt đầu phát sóng, độ hot đã tăng vọt. Phần lớn khán giả đều đến để hóng chuyện, dù sao tập đầu tiên cũng đã có màn đấu khẩu cực kỳ gay gắt.
Thế nhưng ở những nơi mà khán giả không hề hay biết, các đại lão trong giới huyền môn cùng giới hào môn quyền quý của thành phố Z lại lần lượt mở livestream của Khương Thanh lên theo dõi.
Đạo diễn hắng giọng, ra hiệu cho người phụ trách dẫn đội lần này bước tới làm quen với mọi người.
Người đến là một thanh niên cao lớn. Nhìn qua là biết anh thường xuyên tập luyện, cơ bắp săn chắc, cả người toát ra khí chất mạnh mẽ đầy nam tính. Gương mặt góc cạnh rõ nét vô cùng điển trai. Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, quần rằn ri kết hợp với đôi bốt đen. Vừa xuất hiện đã tự nhiên thu hút mọi ánh nhìn.
Người đàn ông ấy đi thẳng đến trước mặt Khương Thanh, ánh mắt từ đầu đến cuối đều dán chặt trên người cô. Anh đưa tay ra, trong giọng nói thấp thoáng một chút căng thẳng khó nhận ra.
"Xin chào..."
"?"
Khương Thanh ngẩng đầu nhìn người quen bất ngờ xuất hiện trước mặt mình, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu.