Chương 68 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Trong danh sách khách mời cũ có Triệu Bạch Xuyên, Lâm Thần và Khương Thanh. Điều khiến mọi người khá bất ngờ là Khương Nguyệt không rút lui mà vẫn quyết định tiếp tục tham gia chương trình.

Tần Trinh Trân vì lý do sức khỏe nên rời khỏi show, còn Trần Sinh Tần bận quay phim nên không thể sắp xếp lịch trình. Chương trình bổ sung thêm hai khách mời mới. Một người là nam khách mời tên Tô Dược, thân phận người thường. Cái họ Tô này đã là lần thứ hai Khương Thanh nghe thấy.

Lần đầu tiên là từ miệng sư huynh cô nhắc tới, nhà họ Tô, gia tộc điều khiển giấy nổi danh ở Thượng Kinh.

Thấy ánh mắt Khương Thanh dừng lại trên cái tên đó, Lâm Thần lập tức ưỡn ngực, cảm thấy cuối cùng cũng có dịp thể hiện giá trị của mình. Hắng giọng một cái, cậu chủ động lên tiếng: "À, đại lão Thanh Thanh, em đã tìm hiểu rồi, nhà họ Tô này chính là nhà họ Tô ở Thượng Kinh đó. Nghe nói người này xuất thân từ chi thứ, rất giỏi điều khiển người giấy và thuật ngự giấy. Nhưng nhà họ Tô từ trước tới nay luôn rất thần bí, hiếm khi xuất hiện trước công chúng. Không biết tên ở chi thứ này phát điên cái gì mà bỏ ra một đống tiền đầu tư chen ngang, nhét người vào chương trình."

Nói tới đây, Lâm Thần nhíu mày.

"Hình như họ còn sửa đổi một số quy trình của chương trình nữa, cụ thể là gì thì chưa rõ. Nhưng em cứ thấy cái người họ Tô này chẳng có ý tốt, chị nghĩ mà xem, chẳng phải hình tượng của hắn và chị bị trùng sao? Chị giỏi người giấy, hắn cũng giỏi. Đây lại còn là show thực tế nữa, chắc chắn khán giả sẽ đem hai người ra so sánh."

Khương Thanh gật đầu, tỏ ý đã hiểu, rồi chỉ vào vị khách mời mới còn lại: "Còn cô ấy thì sao?"

Nghe thấy lời Lâm Thần, Tiểu Bạch đứng bên cạnh tức đến phồng má. Nó giơ hai tay lên, nắm thành hai nắm đấm nhỏ, bày ra bộ dạng sẵn sàng lao vào đánh nhau bất cứ lúc nào.

"À, người này à." Lâm Thần liếc nhìn danh sách rồi đáp: "Là người mới vừa debut gần đây, tên là Thích Tiểu Thảo. Cái tên nghe cũng đơn giản thô bạo ghê, em nghe nói tính cô ta cực kỳ gai góc, rất giỏi cà khịa người khác, nóng tính, gặp ai cũng dám đối đầu, trời không sợ đất không sợ. Người ta bảo cô ta rất khó sống chung, chị cũng nên chú ý một chút."

Trên mặt hắn hiện lên nụ cười đầy đắc ý, như đang viết rõ mấy chữ: Thấy chưa, em vẫn rất hữu dụng đấy chứ, hiểu biết toàn diện luôn.

Khương Thanh gật đầu, ghi nhớ những điều Lâm Thần nói trong lòng, sau đó bắt đầu suy nghĩ xem lần này nên mang ai theo cùng.

Thật ra cũng chẳng có gì phải chọn, Bạch Tiên mắc chứng sợ giao tiếp xã hội nghiêm trọng. Với nó, chỉ cần trước mặt xuất hiện hơn ba người là đã đủ khiến cả người cứng đờ, sợ đến phát khóc. Huống chi còn phải tham gia chương trình, livestream trước vô số khán giả, chắc đến lúc đó nó hôn mê ngay tại chỗ luôn quá.

Tiểu Hoàng thì ngẩng cao đầu, ra vẻ như chẳng hề quan tâm. Nhưng cái đuôi kia, ánh mắt kia, từ trên xuống dưới đều đang gào thét:

Dẫn ta theo đi! Mau dẫn ta theo đi!

Khương Thanh bế Tiểu Hoàng lên. Đôi mắt đen trắng rõ ràng chăm chú nhìn bảng danh sách khách mời và quy trình chương trình. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

Ánh mắt ấy sâu thẳm như vực nước tối, khiến người khác không thể nhìn thấu. Hàng mi dài cong rũ xuống, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, nghe vô hại đến lạ: "Vậy thì để xem họ đã chuẩn bị bất ngờ gì cho tôi nào."

Tình cảnh hiện tại của nhà họ Khương ở thành phố Z vốn đã vô cùng khó khăn. Ban đầu gần như sắp sụp đổ, nhưng đúng vào hai ngày gần đây lại có người đứng ra giúp đỡ. Hơn nữa còn là một thế lực mạnh đến mức không ai ở thành phố Z dám can thiệp đối đầu.

Thật ra cũng chẳng khó đoán.

Là Tô nhà họ Tô.

Gia tộc bên ngoại của Khương phu nhân.

Có nhà họ Tô chống lưng, nhà họ Khương lập tức lấy lại khí thế, đặc biệt là Khương Nguyệt. Vì vậy cô ta mới tự tin tiếp tục tham gia kỳ livestream tiếp theo của chương trình, thậm chí còn nhét thêm một khách mời thường dân mang họ Tô vào show.

"Tiểu Hoàng à, sao bọn họ vẫn ngốc như vậy chứ? Đến giờ vẫn chưa học được bài học nào cả." Khương Thanh vuốt bộ lông mềm mại của Tiểu Hoàng, bất lực thở dài.

"Loài người ngu ngốc. Thanh Thanh ngoại lệ."

Tiểu Hoàng nghe Khương Thanh nói thì hừ một tiếng đầy kiêu ngạo của tiên gia. Dù không hiểu Khương Thanh đang ám chỉ ai, nhưng cứ hùa theo mắng người thì chắc chắn không sai.

Đúng hay sai ư?

Đối với nó, người cung phụng mình làm gì cũng đúng.

Chỉ đơn giản như vậy mà thôi.

___

Chớp mắt đã đến ngày ghi hình livestream của chương trình. Vì đây đã là kỳ phát sóng thứ hai nên tổ chương trình không tiếp tục dùng hình thức như lần trước, đến tận nhà hoặc nơi làm việc của từng khách mời để quay trực tiếp nữa. Đạo diễn chỉ thông báo địa điểm tập hợp, yêu cầu mọi người tự di chuyển đến nơi chỉ định.

Khương Thanh dẫn theo Tiểu Hoàng, trên mu bàn tay dán Tiểu Hắc và Tiểu Bạch. Đạo quán được giao lại cho Tân Sinh và Bạch Tiên trông coi tạm thời. Khi cô đến điểm tập hợp thì mọi người gần như đã có mặt đầy đủ. Vừa bước xuống xe, chiếc máy quay livestream quen thuộc đã lập tức dí sát vào mặt cô.

Trên màn hình, vô số bình luận đang cuồn cuộn trôi qua.

Chương trình này từ lâu đã không còn ở tình trạng không ai biết tới như kỳ đầu tiên nữa. Gần như ngay khoảnh khắc livestream bắt đầu, người xem đã ùn ùn đổ vào. Nếu hỏi nhân vật trung tâm của mọi chủ đề bàn tán trong chương trình là ai, vậy thì không còn nghi ngờ gì nữa, chính là Khương Thanh.

Tranh cãi chưa từng ngừng lại, còn phần bình luận thì phân hóa cực kỳ rõ rệt.

[Aaaa! Có mặt hàng đầu! Lần trước tôi đến Thiên Trắc Quán xin một lá bùa phát tài, vốn chỉ định ủng hộ Thanh Thanh với tư cách fan thôi, ai ngờ ngày hôm sau mua vé số lại trúng hai trăm vạn luôn!!! Tôi quyết định nằm thẳng hưởng thụ cuộc đời từ đây. Từ giờ tôi là fan cứng của Thanh Thanh! Ai muốn chửi ai thì chửi, riêng chị ấy là không được!]

[Hu hu hu, ghen tị quá. Đáng tiếc là sau này Thiên Trắc Quán hiếm khi bán loại bùa đó nữa, chỉ còn bùa bình an thôi. Nhưng hiệu quả cũng đỉnh lắm. Lần trước tôi đi dưới lầu, lá bùa trong túi đột nhiên nóng lên làm tôi giật mình dừng bước. Ngay lúc đó một chậu hoa rơi xuống ngay trước mặt. Hu hu hu, nếu không có lá bùa nhắc nhở thì tôi suýt mất mạng rồi.]

[Ai xem trọn vẹn livestream kỳ đầu tiên đúng là có phúc. Xin nhắc nhở thân thiện với người mới: chương trình này cực kỳ nguy hiểm. Rất nhiều phân đoạn chỉ có thể xem trong livestream, sau đó sẽ bị niêm phong vì lý do bảo mật. Xem được lúc nào hay lúc đó nhé!]

[Thanh Thanh nhìn em đi! Bao giờ mới tổ chức quay thưởng đây? Em, em, em muốn bùa phát tài!]

[Nghe danh nên vào xem thử. Tôi nghi mình lạc vào phòng livestream của một tổ chức đa cấp mất rồi. Chỉ vậy thôi à? Đây là cái ngôi sao nhỏ gần đây từ hạng mười tám bỗng nổi như diều gặp gió đó sao? Toàn thủy quân chứ gì nữa. Bán hình tượng riết thành nghiện luôn rồi à? Loại người này chết đi cho rồi.]

[Mọi người bị tẩy não đến ngu hết rồi à? Một ngôi sao mà không lo làm nghề, lại đi mở đạo quán. Chẳng phải đang lừa tiền fan sao? Chỉ có fan mới tin được thôi, đúng là tiền nhiều mà thiếu não.]

[Nghe nói kỳ này có người thật sự xuất thân từ gia tộc huyền học tham gia, nhà họ Tô là gia tộc lâu đời truyền thừa cả trăm năm đúng không? Dù chỉ là chi thứ thì cũng đủ nghiền nát đám người bên ngoài rồi. Loại nửa mùa như Khương Thanh đứng trước tinh anh của những gia tộc danh giá như vậy căn bản chẳng đáng nhắc tới. Ngồi chờ xem cô ta mất mặt thôi. Tôi ngứa mắt Khương Thanh từ lâu rồi.]

[Ngứa mắt +1]

[Ngứa mắt +2]

Chương trình còn chưa chính thức bắt đầu mà khu bình luận đã như chiến trường đẫm máu, ác ý gần như tràn ra khỏi màn hình.

Người bình thường nếu gặp tình huống này chắc chắn sẽ lựa chọn khiêm tốn, dùng hành động trong chương trình để chứng minh bản thân, xoa dịu khán giả, xử lý mọi chuyện một cách ôn hòa và hoàn hảo.

Nhưng Khương Thanh thì khác.

Cô đeo sau lưng túi đồ nghề huyền học quen thuộc, đôi mắt đen thẳm nhìn thẳng vào ống kính, như thể xuyên qua màn hình nhìn thấy từng khán giả đang mang đầy ác ý với mình.

Trên môi cô là nụ cười nhàn nhạt. Đôi mắt hạnh cong cong khiến cô trông vừa xinh xắn vừa đáng yêu, giọng nói mềm mại nhẹ nhàng: "Điều tôi thích nhất chính là nhìn các người ghét tôi đến nghiến răng nghiến lợi... nhưng lại chẳng thể làm gì được tôi."