Chương 6 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Khương Thanh vẫn ngồi nguyên tại chỗ, một tay chống cằm nhìn Khương Nguyệt, ánh mắt cô giống như đang thưởng thức một loài sinh vật kỳ lạ nào đó.

Rồi như cảm thấy thú vị, cô khẽ nghiêng đầu, dùng chất giọng mềm mại ngọt ngào thốt ra mấy chữ: "Chị... mắng em à?"

Khương Nguyệt sững người, dường như cô ta còn tưởng mình nghe nhầm, biểu cảm trên mặt khựng lại.

Không đợi Khương Nguyệt kịp nói thêm điều gì, Khương Thanh đã chậm rãi ngẩng đầu lên.

Đôi mắt cô vốn dĩ rất to và tròn, con ngươi đen láy trong veo, nhìn vừa ngây thơ lại vô tội, mang theo khí chất bẩm sinh khiến người khác dễ dàng bị mê hoặc.

Cho dù cô có làm chuyện xấu, cũng rất khó khiến người ta nỡ lòng nghi ngờ.

"Hóa ra chị nghe được, em còn tưởng tai chị bị điếc cơ, nên mới không nghe thấy những lời em nói ban ngày. Ừm... xem ra là em hiểu lầm rồi. Xin lỗi nha~." Khương Thanh vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngoan ngoãn chân thành ấy.

Nhưng từng câu từng chữ thốt ra lại khiến Khương Nguyệt nghẹn cứng nơi lồng ngực, sắc mặt cô ta đỏ bừng lên vì xấu hổ, lúng túng đảo mắt nhìn quanh.

Cô ta thật sự không hiểu, từ khi nào Khương Thanh lại trở nên sắc bén châm chọc đến vậy, từ đầu đến cuối cứ như đang cố tình nhằm vào cô ta.

"..." Lâm Thần đứng bên cạnh im lặng chứng kiến, không hiểu sao, trong lòng anh ta bỗng thấy cân bằng một cách kỳ lạ.

Anh ta đưa tay sờ sống mũi vẫn còn hơi đỏ vì cú ngã ban nãy, thậm chí còn có chút mong chờ, muốn xem mấy vị khách mời còn lại khi gặp Khương Thanh sẽ có biểu cảm gì.

Tự dưng có chút chờ mong.

___Đây là đường phân cách Nại Nại___

Vì tình huống phát sinh quá đột ngột, đạo diễn và ê-kíp chỉ đành tạm thời ở lại đạo quán qua đêm, dự định sáng mai mới tiếp tục xuất phát.

Còn về phía cặp vợ chồng kia, Khương Thanh chỉ dặn người phụ nữ ở chung phòng với chồng mình, bất kể nửa đêm có nghe thấy động tĩnh hay âm thanh gì cũng tuyệt đối không được quan tâm tới.

Đêm đã khuya, theo lý mà nói, vào khung giờ này, phòng livestream của chương trình vốn chẳng còn mấy người xem.

Dù sao ban đêm cũng là lúc nghỉ ngơi, chẳng có hoạt động gì đặc sắc để theo dõi, thế nhưng lúc này, số lượng người xem trong phòng livestream của chiếc camera tự động bám theo Khương Thanh lại không ngừng tăng lên, mức độ sôi nổi thậm chí còn vượt xa ban ngày.

Đương nhiên phần lớn đều là những người chực chờ xem cô bị bẽ mặt.

Bình luận liên tục lướt qua màn hình.

[Tối nay tôi canh chết ở phòng livestream này luôn. Tôi muốn xem thử Khương Thanh còn bày trò được gì nữa, người ta mất chồng đã đủ đáng thương rồi, vậy mà cô ta còn lợi dụng chuyện này để lừa tiền. Sáng mai mà người không sống lại, tôi lập tức đi tố cáo cô ta lừa đảo, cho vào tò luôn đi!]

[Đồng ý! Ha ha, tôi thấy cô ta chắc là buông xuôi rồi thì phải. Ít ra cũng nên diễn cho giống chút chứ? Bày cái la bàn bát quái hay mấy đạo cụ trừ tà ra cho ra dáng đạo sĩ xem nào, ai ngờ cô ta chỉ ngồi dọn phòng, rồi ngồi một góc nghịch điện thoại? Chẳng lẽ ngủ một giấc dậy người ta tự sống lại chắc?]

[Cô ta không phải định dựa vào bị anti chửi để nổi tiếng đấy chứ? Chậc chậc, loại người như vậy sao vẫn còn mặt mũi mà nhảy nhót trên mạng thế nhỉ.]

[Tôi là đệ tử huyền môn, nói thật nhé. Hồi trước, để hàng phục một con chồn vàng đã thành tinh, bọn tôi còn phải mời cả lão đạo trưởng xuống núi mới xử lý nổi. Cô ta làm thế này chẳng khác nào tự tìm đường chết. Đắc tội với Hoàng bì tử là chuyện cực kỳ kiêng kỵ, cho dù may mắn sống sót... thì không chỉ bản thân cô ta, mà cả con cháu đời sau cũng sẽ bị nó ghi hận, trả thù suốt cả đời.]

Trên màn hình, bình luận vẫn ngập tràn những lời mỉa mai châm chọc, từng câu từng chữ đều mang theo ác ý rõ rệt.

Rõ ràng chẳng một ai tin Khương Thanh thật sự có bản lĩnh cứu người.

Trong mắt họ, cô chẳng qua chỉ là đang cố tình bày trò, muốn mượn scandal để kiếm chút nhiệt độ cho bản thân mà thôi.

Khương Thanh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, một tay cầm điện thoại, tay còn lại kẹp một đồng tiền đồng cổ cỡ nhỏ đã được nhuộm đỏ bởi chu sa.

Ở khe cửa dán một hình nhân giấy màu trắng, còn toàn bộ đồ vật trong phòng cũng đã được cô âm thầm điều chỉnh vị trí.

Khương Thanh lấy quẻ Cấn lập trận. Cấn tượng núi, chủ về ngăn chặn. Thế trận vừa thành, tựa như từng lớp núi vô hình chắn ngang, đủ khiến kẻ xông vào khó lòng tiến thêm nửa bước.

Bốn góc phòng đều bị đá chặn lại thành thế trận, núi chồng núi, tầng tầng cản lối, người bình thường một khi bước vào trận này, muốn nhúc nhích cũng khó.

Bên ngoài đạo quán.

Màn đêm đặc quánh như mực đen, bao trùm lấy cả khoảng không. Bỗng nhiên, cánh cửa lớn vốn đang cài then bỗng vang lên một tiếng lạch cạch cực khẽ, như thể có thứ gì đó từ bên ngoài bước vào, không có tiếng chân, không có tiếng động, chỉ có một luồng khí lạnh âm u len lỏi, xuyên thẳng vào tận xương tủy.

Cốc cốc cốc...

Tiếng gõ cửa vang lên ngoài phòng Khương Thanh, không đợi ai mở, cánh cửa đã tự bật ra.

Ngay sau đó, một giọng nói cất lên, không phân biệt nổi nam hay nữ, âm thanh the thé, sắc nhọn.

Nghe giống như một sinh vật nào đó đang bắt chước tiếng người, chỉ là học chưa tới nơi tới chốn, thành ra nghe cực kỳ gượng gạo, méo mó, khiến người ta sởn gai ốc.

"Ngươi nhìn xem... tại hạ có giống người không?" Giọng nói đó cất lên.

Lúc này, thiết bị livestream dường như bị thứ gì đó quấy nhiễu, màn hình liên tục phát ra tiếng rè rè, hình ảnh méo mó chập chờn rồi biến mất hoàn toàn, chỉ còn âm thanh truyền tới.

Nhưng cũng chính khoảnh khắc ấy, toàn bộ khán giả đang theo dõi đều cảm thấy da đầu tê dại.

Dù chỉ cách một lớp màn hình điện thoại, họ vẫn có cảm giác như vừa bị kéo thẳng vào hiện trường của một bộ phim kinh dị, lông tơ toàn thân dựng đứng, sởn gai ốc.

Dường như vì không nhận được câu trả lời, giọng nói kia lại vang lên lần nữa. Lần này cao hơn, rõ ràng hơn, mang theo một sự thúc ép quỷ dị.

"Ngươi nhìn xem... tại hạ có giống người không?"

"Ngươi nhìn xem... tại hạ có giống người không??" Giọng nói ấy trở nên dồn dập hơn, mang theo cảm giác áp bức nặng nề.

Từng chút một, không ngừng tiến sát lại gần.

Khoảnh khắc ấy, khung bình luận vốn đang trôi dày đặc trên màn hình bỗng lặng đi trong chốc lát.

Rồi rất nhanh, một dòng bình luận run rẩy xuất hiện.

[Mẹ kiếp... không lẽ là thật sao? Cái giọng này tuyệt đối không thể là âm thanh mà con người phát ra được. Hu hu... vừa nghe thấy thôi mà da đầu tôi đã tê rần, lông tóc dựng hết cả lên, tim đập nhanh muốn nhảy khỏi lồng ngực luôn rồi.]

Bình luận trên màn hình lại bắt đầu cuồn cuộn trôi qua.

[Đây là show thực tế thật đó hả? Chơi lớn dữ vậy luôn sao? Là chương trình thuê người diễn để tạo hiệu ứng truyền thông, hay là đụng trúng hàng thật vậy?]

[Xong rồi, tôi thấy Khương Thanh kiểu gì cũng toi đời. Mai không chừng livestream này lên hẳn trang nhất luôn ấy chứ. Ha ha, nếu thật thế thì cũng coi như nổi tiếng rồi nhỉ.]

[Đáng đời. Người thích tự tìm chết thì ai cản nổi, có những thứ phải biết kính sợ. Cô ta rõ ràng chẳng có bản lĩnh gì mà còn cố tỏ vẻ, bị phản phệ là đúng rồi.]

Không ai nhìn thấy hình ảnh, nhưng gần như tất cả khán giả đang theo dõi đều cho rằng Khương Thanh lần này chắc chắn gặp chuyện.

Cho dù không chết thì e rằng cũng chẳng còn khả năng tiếp tục ghi hình cho những chặng sau của chương trình nữa.

Thế nhưng lúc này trong căn phòng, Khương Thanh đang bình tĩnh nhìn vị khách không mời mà đến.

Một con Hoàng bì tử đã thành tinh, nhưng vì không có ai lập bàn thờ cúng bái nên yêu lực của nó vẫn chưa thật sự mạnh.

Nó đứng thẳng bằng hai chân như con người, đôi mắt thấp thoáng ánh đỏ quỷ dị, móng vuốt sắc nhọn lóe lên hàn quang.

Hiển nhiên là tới để ra tay với Khương Thanh. Chỉ tiếc vừa bước vào đã bị thế trận quẻ Cấn trói chặt, dù vậy trận pháp này cũng chỉ có thể giữ chân nó trong chốc lát.

Hình nhân giấy trắng vốn nằm im ở cạnh cửa lúc này bỗng lắc lư đứng dậy, thân hình phình lớn thêm vài phần, rồi lao tới ôm chặt lấy một chân trước của con Hoàng bì tử.

Khương Thanh bước tới trước mặt nó, chớp chớp mắt, rồi nghiêm túc mở miệng: "You're a bit ugly." (Trông mi hơi xấu đó.)

"?" Con Hoàng bì tử khựng lại. Nó vốn tưởng sẽ nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của Khương Thanh, ai ngờ lại nghe thấy một tràng âm thanh hoàn toàn không hiểu nổi, ngơ luôn tại chỗ, tiếng người sao?

Khương Thanh lại tiếp tục nói bằng tiếng Anh: "How are you?"(Ngươi có khỏe không?)

Lần này, trong mắt cô thậm chí còn lộ ra chút thương hại, lắc lắc đầu thở dài: "Mi đáng thương thật đấy. Hóa ra đến cả chín năm giáo dục bắt buộc cũng chưa từng học qua, nếu người thờ phụng mi hỏi chuyện học hành của con cái, mà mi lại chẳng hiểu gì. Hậu bối cầu khấn mi phù hộ quay gacha ra đồ xịn, mi cũng chẳng biết họ đang nói gì. Lỡ sau này gặp người nước ngoài, mi muốn dùng linh ngôn hóa người, hỏi họ 'tại hạ có giống người không' mà họ lại không hiểu tiếng của mi thì..."

Nói tới đây, Khương Thanh khẽ nhíu mày, môi mấp máy như còn muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Giống như thật sự không nỡ tiếp tục đả kích lòng tự trọng của đối phương thêm nữa, không đành lòng nói thêm gì.

Vốn dĩ Khương Thanh đã mang gương mặt thuần khiết, ngoan ngoãn đến mức cực kỳ dễ đánh lừa người khác.

Đôi mắt tròn đen láy của cô khi nhìn con Hoàng bì tử ngập tràn chân thành cùng tiếc nuối, chân thành đến mức khiến đối phương bất giác bắt đầu tự kiểm điểm lại chính mình.

Con Hoàng bì tử nhất thời quên cả giãy giụa, cũng quên luôn mục đích ban đầu khi xông vào đây.

Trong đôi mắt thú vốn quỷ dị ấy, vậy mà lại hiện lên những cảm xúc vô cùng... con người.

Mờ mịt.

Hoang mang.

Tự ti.

Thậm chí còn bị những lời Khương Thanh nói làm cho choáng váng đến đơ người.

"Ta... ta..."

Khương Thanh thấy vậy, giọng càng thêm mềm mại: "Những lời ta vừa nói mi đừng để trong lòng nhé. Thật ra bây giờ mi cũng rất tốt rồi, mi xem, mi chỉ còn cách hóa hình thành người có một bước nữa thôi, đi được tới hôm nay đã rất lợi hại rồi."

Cô nhìn nó với vẻ mặt đầy thiện ý, như thể thật lòng đang an ủi nó.

Con Hoàng bì tử ngây ngẩn hồi lâu, cuối cùng mới lắp bắp cất tiếng: "Vậy... vậy bổn tọa... phải làm sao đây?"

Thành công bị lừa đến mức nghi ngờ thú sinh luôn.

Nếu biết lên mạng, nó chắc chắn sẽ phát hiện một sự thật đau lòng rằng mình vừa bị thao túng tâm lý cực mạnh.

Trong phòng livestream, dù không nhìn thấy hình ảnh nhưng vẫn nghe được loáng thoáng âm thanh, bình luận lập tức bùng nổ.

Những lời nguyền rủa chế giễu ban đầu nhanh chóng bị đẩy trôi xuống, thay vào đó là đủ loại bình luận đùa cợt của dân hóng chuyện.

[Thế giới này điên thật rồi. Điều huyền ảo nhất không phải chuyện chồn vàng biết nói tiếng người, mà là một con người còn chưa chắc học hết giáo dục bắt buộc lại đang khuyên một con chồn đi học. Đây là chồn gian xảo bị người thành thật thao túng tâm lý, là một đứa mù chữ đi hỏi một đứa nửa mù chữ cách học hành...]

[Chạy mau! Cô ta đang thao túng tâm lý mi đó!!!]

[Diễn cũng được đấy, nhưng lần sau đừng diễn nữa.]

[Tiểu Hoàng tối nay lập tức tải app chống lừa đảo quốc gia đi nhé, cười ẻ ha ha ha!]

Đúng lúc cư dân mạng đang cười ha hả đến vui vẻ, Khương Thanh đột nhiên xoay người.

Từng bước đi về phía thiết bị livestream, đôi mắt tròn xoe đáng yêu, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhè nhẹ.

Ánh mắt ấy tựa như xuyên qua màn hình, trực tiếp rơi lên từng khán giả đang ngồi phía bên kia.

Ngây thơ, lại mang theo sức mê hoặc kỳ lạ.

Cô khẽ đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu, dường như đang nói. Suỵt. Đây là bí mật chung của chúng ta.

Ngay khoảnh khắc tín hiệu hình ảnh khôi phục, toàn bộ khán giả nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy.

Khung bình luận bỗng lặng đi trong vài giây. Rất lâu sau, mới có một dòng chữ run run nơm nớp lo sợ trôi qua.

[Mặc dù trên mạng ẻm có khá nhiều phốt... nhưng mà... sao tôi thấy ẻm cuốn thật ấy. Hình như ẻm không đáng ghét như lời đồn, còn biết khá nhiều thứ nữa... khụ khụ... lén theo dõi một chút chắc không sao đâu nhỉ.]