Chương 51 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

"Tình trạng của Tần Trinh Trân có phải là rơi vào trạng thái hôn mê sâu không? Mỗi lần đến giờ Hợi, cô ấy nhất định sẽ đau đớn đến không chịu nổi. Cho dù đang hôn mê vẫn sẽ cảm thấy đau. Trên người không có bất kỳ vết thương nào, nhưng lại xuất hiện triệu chứng tương ứng, giống như bị thứ gì đó nghiền nát vậy. Xương tay, xương chân phát ra tiếng răng rắc, cơ thể cũng vì thế mà ngày càng suy yếu, nhưng lại không tra ra được nguyên nhân."

"Cô ấy đang thay anh gánh tử kiếp. Vốn dĩ anh phải chết trong vụ tai nạn xe cộ vào giờ Hợi." Ánh mắt Khương Thanh cuối cùng cũng rời khỏi cung mệnh của Triệu Tân.

Ban đầu Triệu Tân vốn không hoàn toàn tin tưởng Khương Thanh, nhưng sau vài câu ngắn ngủi này, ánh mắt hắn lập tức trầm xuống, hoàn toàn tin cô. Bởi vì những triệu chứng kia... Khương Thanh không thể nào biết được.

Hắn đã phong tỏa tin tức cực kỳ kỹ càng. Người biết chuyện chỉ có hai ba người, ngoài hắn ra thì đều ở trong bệnh viện chưa từng rời đi, cũng không hề liên lạc với bên ngoài.

Vậy thì chỉ còn một khả năng cô tính ra được.

Nghĩ đến đây, đôi mày luôn nhíu chặt của Triệu Tân cuối cùng cũng giãn ra, giống như nan đề đã giày vò hắn suốt thời gian dài cuối cùng cũng tìm được cách giải quyết đơn giản, hắn buông tay khỏi tay vịn xe lăn, ngẩng đầu nhìn Khương Thanh.

"Tôi cần phải làm gì? Làm thế nào mới có thể giải được tai kiếp cô ấy thay tôi gánh, khiến cô ấy khỏe lại?" Triệu Tân hỏi vô cùng nghiêm túc, thậm chí không hề có lấy nửa phần do dự.

"Anh sẽ chết." Khương Thanh tốt bụng nhắc lại lần nữa.

"Có thể cứu được cô ấy, chết cũng đáng. Rất có lời." Triệu Tân lắc đầu, vẫn không chút chần chừ.

Lần này đến lượt Khương Thanh thấy khó hiểu. Một Hồ tiên tu luyện mấy trăm năm lại nguyện ý vì cứu một con người tuổi thọ ngắn ngủi mà tiêu hao thọ mệnh cùng tu vi của mình. Mà một con người tuổi thọ ngắn ngủi cũng lại nguyện ý từ bỏ mạng sống của mình để đổi lấy cuộc đời của người kia.

"Có vấn đề gì khó giải quyết sao? Không làm được à? Nếu bây giờ tôi chết thì chuyện cô ấy thay tôi chắn kiếp có phải sẽ bị hủy bỏ không?" Nhìn thấy vẻ khó hiểu trên mặt Khương Thanh, trái tim Triệu Tân lập tức thắt lại. Hắn nhíu mày, dường như chỉ cần Khương Thanh nói "đúng", hắn sẽ lập tức nghĩ cách tự kết liễu bản thân.

"Anh Triệu, vận may của anh rất tốt. Trước ngày hôm nay, chuyện giữa hai người vốn định sẵn là một tử cục, cách giải quyết chỉ có duy nhất một. Nhưng hôm nay đã xuất hiện một cơ duyên ngoài ý muốn, có thể giúp hai người vẹn cả đôi đường. Có lẽ... chân của anh cũng có thể đứng dậy được." Khương Thanh lắc đầu trả lời câu hỏi của anh.

Cô nói thật. Cơ duyên đó đại khái nằm ở chỗ phiền phức của ông Tiền kia.

"Ngoài quẻ phí cần trả ra, tôi còn muốn anh giúp tôi làm một việc." Khương Thanh mở miệng.

"Tôi muốn anh chèn ép công ty của Khương Chi Ngọc trên mọi phương diện, ép công ty anh ta vào đường cùng. Anh Triệu, chuyện này anh làm được chứ?"

Triệu Tân không ngờ yêu cầu của Khương Thanh lại là việc này, hắn hơi sững người rồi gật đầu.

Vì đôi chân tàn phế nên khoảng thời gian này hắn luôn trong trạng thái sa sút, không còn quyết liệt như trước, cũng bởi vậy mà Khương Chi Ngọc mới có cơ hội vượt lên sau, chiếm được một vị trí nhất định trong giới giải trí.

Nền móng công ty của Khương Chi Ngọc không vững. Muốn hắn ra tay chèn ép đối phương, không tính là dễ, nhưng cũng không quá khó. Chỉ cần bỏ ra chút chi phí và cái giá nhất định là có thể làm được.

"Nhưng... Khương Chi Ngọc chẳng phải anh trai của cô sao?" Trong mắt Triệu Tân hiện lên vài phần nghi hoặc, theo bản năng hỏi.

"Chỉ là một kẻ khiến tôi thấy ghê tởm thôi. Hôm nay bọn họ làm tôi thấy khó chịu quá, nên tôi muốn tặng họ một món quà." Khương Thanh chớp mắt, hoàn toàn không che giấu sự chán ghét của mình.

Tự cảm động, tự cho mình là đúng. Khương Nguyệt cũng vậy, cứ nhất quyết nhảy tới trước mặt cô.

Nếu đã thế... thì miễn cưỡng trả lại chút "quà" cho bọn họ vậy.

Triệu Tân không hỏi thêm nữa, hắn chống tay lên xe lăn, cúi người về phía trước, mang theo vài phần kính trọng và cảm kích.

"Cảm ơn. Sau này nếu cô cần đến tôi, tùy cô sai khiến."

Hắn  hiểu rất rõ, Khương Thanh nói thì đơn giản, nhưng thật ra làm được chuyện này tuyệt đối không dễ.

Cô đã cực kỳ nương tay với hắn rồi. So với những gì Khương Thanh cần làm, quẻ phí và điều kiện cô yêu cầu hắn thực hiện thực sự chẳng đáng là gì.

Hắn nợ cô một ân tình cực lớn, rất khó trả hết.

Mà lời hứa hắn dành cho Khương Thanh cũng đã là một lời hứa vô cùng nặng rồi.

Về chuyện Khương Thanh nói có thể chữa khỏi chân để hắn đứng dậy lần nữa, Triệu Tân cũng không để trong lòng. Chỉ cần cứu được Tần Trinh Trân trở về đã là chuyện hắn chưa từng dám hy vọng xa vời rồi.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Ngày hôm sau, Thiên Trắc Quán của Khương Thanh đón vị khách thứ hai.

Ông Tiền.

Ông mặc vô cùng chỉnh tề, đúng chín giờ sáng đã đứng trước cổng đạo quán gõ cửa.

"Ông Tiền, trước tiên tới xem căn nhà ông đang ở đi." Khương Thanh không vòng vo, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, mang theo những dụng cụ cần dùng cùng Tiểu Hoàng, Tiểu Bạch và Tiểu Hắc.

Tân Sinh vừa được đón về từ chỗ Lý Lâm thì ngoan ngoãn ở lại trông đạo quán.

Tiểu Hoàng nằm trên vai Khương Thanh lười biếng phe phẩy đuôi, còn quay sang Tân Sinh nói tạm biệt.

Xe bắt đầu lăn bánh. Ánh mắt tài xế của ông Tiền thỉnh thoảng lại nhìn qua gương chiếu hậu đánh giá Khương Thanh, có lẽ vì cô còn quá trẻ nên ánh mắt kia đặc biệt vi diệu.

Biệt thự nhà họ Tiền nằm gần vùng ngoại ô phía tây thành phố Z, vị trí địa lý vô cùng đẹp, diện tích cũng cực lớn. Ngoài nhà họ Tiền ra thì gần như không có hàng xóm nào khác.

Nhìn là biết vị trí căn biệt thự này tuyệt đối không phải tùy tiện chọn bừa.

Tựa núi gần sông.

Dòng nước là nước sống, uốn cong hình vòng cung, từ xa nhìn lại giống như liên tục chảy vào trong biệt thự, chỉ vào không ra, giống hệt tài vận của Tỳ Hưu — chỉ nuốt không nhả.

Quả thật là thế phong thủy tụ tài cực tốt.

Xe dừng lại, ông Tiền đích thân dẫn Khương Thanh vào trong nhà họ Tiền, bảo cô ngồi chờ ở phòng khách một lát. Hình như ông chợt nhớ ra thứ gì đó quan trọng, định đi lấy cho cô xem.

Khương Thanh ngồi trên sofa, một tay nhận hạnh nhân do Tiểu Hoàng cố gắng biểu hiện mà bóc cho cô, tay còn lại thì trêu Tiểu Bạch và Tiểu Hắc.

Thân thể giấy nhẹ bẫng của Tiểu Bạch dính sát vào Tiểu Hắc, bộ dạng hoàn toàn không muốn tự đi. Nó còn "bốp" một cái vỗ lên lưng Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc mang vẻ miễn cưỡng cõng Tiểu Bạch trên lưng, dùng thân thể giấy nhỏ xíu của mình từng bước đi về phía lòng bàn tay Khương Thanh.

"Tiểu Hắc, Tiểu Bạch lại bắt nạt em à? Hay để chị dạy dỗ Tiểu Bạch giúp em nhé?" Khương Thanh chớp mắt hỏi.

Tiểu Bạch lập tức căng cứng người.

Còn Tiểu Hắc thì im lặng giấu Tiểu Bạch ra phía sau mình, bộ dạng như đang nói "chị chẳng nhìn thấy gì hết".

Khương Thanh cong cong mắt cười.

Tiểu Hắc và Tiểu Bạch là cặp người giấy song sinh do chính tay cô gấp ra.

Đúng như tên gọi, song sinh một trắng một đen, cùng sinh cùng chết, cùng suy nghĩ cùng cảm nhận, thiếu một thì kẻ còn lại cũng không trọn vẹn. Theo lý mà nói tính cách của chúng cũng phải giống nhau mới đúng. Không ngờ tính cách lại hoàn toàn trái ngược, nhưng cũng vì vậy mà càng thân thiết khăng khít hơn.

Đúng lúc ấy, một giọng nữ sắc nhọn chói tai đột nhiên phá vỡ sự yên tĩnh. Trên cầu thang tầng hai xuất hiện một thiếu nữ mặc đồ ngủ, tuổi tác xấp xỉ Khương Thanh.

Cô ta nhíu mày nhìn Khương Thanh, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin, hoàn toàn không che giấu sự chán ghét và khinh thường.

"Khương Thanh, sao mày lại ở đây?"

Khương Thanh theo tiếng nhìn sang, nhanh chóng lục lọi ký ức trong đầu, cuối cùng nhớ ra đây là ai.

Tiền Thanh Thanh.

Một cô gái có quan hệ rất tốt với Khương Nguyệt. Tính cách được nuông chiều đến mức kiêu ngạo ngang ngược. Sau khi phát hiện tên mình và Khương Thanh trùng nhau, cô ta bắt đầu công khai sỉ nhục, bắt nạt và nhắm vào Khương Thanh ở trường.

Mấy ngày nay Tiền Thanh Thanh bị cấm túc nhốt trong nhà nên hoàn toàn không biết bên ngoài đã xảy ra những gì.

Vừa nói, cô ta vừa nhanh chóng đi xuống lầu, từ trên xuống dưới đánh giá Khương Thanh, nheo mắt lại.

"Tao đã nói rồi mà, đừng để tao nhìn thấy mày xuất hiện trước mặt tao nữa, mày vẫn chưa đổi tên à?"