Từ phía xa đã vang lên tiếng khóc thê lương.
Chỉ thấy đôi vợ chồng vừa tới xem bói cách đây không lâu nay lại quay trở về, chỉ là dáng vẻ của họ lúc này thảm hại, chật vật hơn hẳn.
Quần áo người phụ nữ xộc xệch, mái tóc rối bù chẳng được chỉnh trang, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng vừa khóc rất dữ dội.
Còn người đàn ông ban ngày vẫn còn khỏe mạnh, lúc này lại nằm bất động trên cáng, trông chẳng khác nào một cái xác.
Phần bụng gã phồng lên dị thường, trên bàn chân còn mọc ra từng mảng lông vàng nhạt giống lông thú, khiến người ta không khỏi sợ hãi, lo rằng giây tiếp theo gã sẽ hóa thành quái vật.
"Đều tại mày! Đều tại mày, là mày hại chết chồng tao!" Vừa nhìn thấy Khương Nguyệt xuất hiện, người phụ nữ như bị k*ch th*ch mạnh, trong mắt lập tức bùng lên hận ý.
Mụ lao tới như phát điên, giơ tay muốn cào cấu gương mặt Khương Nguyệt, bộ dạng dữ tợn chẳng khác nào lệ quỷ đến đòi mạng.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, đám đông còn chưa kịp phản ứng, hiện trường đã lập tức hỗn loạn thành một mớ.
Chỉ có Khương Thanh vẫn bình thản ngồi trên chiếc ghế nhỏ, trong tay bưng một chiếc bát sứ, ung dung ăn từng quả cherry bên trong, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhàn nhạt nhìn về phía Khương Nguyệt đang bị đẩy nhào ngã xuống đất.
"Hu hu hu... mọi người phân xử cho tôi với! Nếu không phải vì nó, chồng tôi vẫn còn cứu được!" Người phụ nữ bị mọi người giữ lại, không thể tiếp tục lao tới, chỉ đành vừa khóc vừa gào, hai chân đạp loạn dưới đất, dáng vẻ như không làm ầm lên thì quyết không chịu thôi.
Ngay sau đó, mụ kể lại những chuyện xảy ra sau khi rời khỏi đạo quán, theo lời mụ, hai vợ chồng đã tìm đến vị bác sĩ mà Khương Nguyệt giới thiệu.
Thế nhưng sau hàng loạt cuộc kiểm tra, phía bệnh viện vẫn không thể xác định được nguyên nhân, chỉ đành cho người đàn ông nhập viện theo dõi trước.
Cũng chính từ đó, chuyện quái dị bắt đầu xảy ra, tất cả những ai từng nhúng tay vào ca bệnh này đều mơ mơ màng màng thiếp đi, rồi cùng mơ thấy một giấc mộng giống hệt nhau.
Trong mộng, một ổ chồn vàng con bị người ta dùng chân giẫm mạnh lên bụng, nghiền nát từng con đến chết. Tiếng kêu thảm thiết sắc nhọn vang lên khiến người ta lạnh sống lưng.
Điều đáng sợ hơn là con chồn vàng nhỏ bị giẫm chết ấy bỗng quay đầu lại, đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm vào họ, cất giọng the thé như tiếng trẻ con: "Ngươi nhìn xem... tại hạ có giống người không?"
Ngay khi giấc mộng kết thúc, người phụ nữ phát hiện chồng mình đã tắt thở.
Hai mắt hắn trợn trừng, trong ánh nhìn vẫn còn đọng nguyên nỗi kinh hoàng như vừa trông thấy thứ gì cực kỳ đáng sợ.
Đến lúc ấy, mụ mới muộn màng hiểu ra, những lời Khương Thanh nói ban sáng, tất cả đều là thật.
Nghe xong câu chuyện, sắc mặt mọi người tại hiện trường đồng loạt cứng đờ, sau lưng ai nấy đều toát mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy sống lưng rét run.
Sắc mặt đạo diễn cũng trở nên nặng nề, ông quen biết khá rộng, từng tiếp xúc với không ít người trong giới huyền học, thậm chí trước khi bấm máy khởi quay chương trình này, ông còn đặc biệt nhờ người xem ngày lành tháng tốt, chọn quẻ, quả đều nói chương trình này nhất định sẽ nổi như cồn.
Nhưng nghe kể lại là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là một chuyện khác. Huống chi chương trình còn chưa chính thức ghi hình mà đã gặp phải chuyện thế này.
Quá mức xui xẻo.
Bình luận trên livestream lập tức nổ tung.
[Tôi nghi ngờ hợp lý đây là người do Khương Thanh thuê tới diễn. Chuyện này cũng huyền hoặc quá rồi đấy, ban ngày còn khỏe mạnh bình thường, sao thoáng cái đã thành ra thế này? Không phải tổ chương trình đang cố tình tạo drama đấy chứ?]
[Chắc không đến mức đó đâu, muốn tạo nhiệt cũng chẳng ai dám chơi lớn kiểu này. Chẳng lẽ ban sáng Khương Thanh thật sự đoán trúng sao? Nếu không thì làm sao giải thích được...]
[Ha ha, chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi. Chắc chắn vì nghe lời Khương Thanh nên trong lòng sinh ám thị tâm lý, mới nằm mơ thấy mấy thứ kỳ quái như vậy. Cái gì cũng đổ lên đầu Nguyệt Nguyệt được, Khương Thanh đúng là ghê tởm.]
[Đúng thế! Đúng thế! Nguyệt Nguyệt rõ ràng chỉ có lòng tốt, kết quả lại bị hiểu lầm. Người phụ nữ này cũng thật hồ đồ, dám tin lời một kẻ chẳng học hành tử tế, chẳng có kiến thức gì. Người chết rồi chẳng lẽ cũng là do Nguyệt Nguyệt hại sao?]
"Là mày, là mày hại chết chồng tao!!" Người phụ nữ lại lần nữa gào lên, ánh mắt hằn học như muốn xé xác Khương Nguyệt.
"..." Khương Nguyệt cắn môi, hốc mắt đỏ hoe, trong lòng chỉ thấy tủi thân vô cùng.
Cô ta có làm gì sai chứ? Rõ ràng cô ta chỉ có ý tốt muốn giúp người.
Cho dù Khương Thanh thật sự nói trúng thì đã sao? Nếu muốn trách, đáng lẽ phải trách Khương Thanh mới đúng.
Rõ ràng cô biết sẽ xảy ra chuyện, vậy mà vẫn trơ mắt nhìn người ta rời đi, không hề ngăn cản.
Người hại chết người, là Khương Thanh mới đúng.
Động tĩnh bên ngoài ngày càng lớn, hàng xóm xung quanh nghe tiếng ồn ào cũng lần lượt ló đầu ra khỏi cửa, rõ ràng là tò mò muốn hóng chuyện.
Sắc mặt đạo diễn càng lúc càng sốt ruột, vừa định mở lời khuyên đối phương vào trong nói chuyện thì bỗng nhiên, một giọng nói rất khẽ vang lên, nhưng lại khiến toàn bộ hiện trường lập tức yên tĩnh.
"Ông ta vẫn chưa chết. Chỉ là... sắp rồi." Khương Thanh lên tiếng, ngón tay cô nhẹ nhàng vê quả cherry đỏ trong tay, đôi mắt to tròn chớp chớp, giọng điệu bình thản như thể chỉ đang nói một chuyện hết sức bình thường.
Theo quan niệm dân gian thời xưa, sau khi một người qua đời, thi thể thường được quàn trong bảy ngày, gia đình sẽ chưa chôn cất hoặc hỏa táng ngay, mà để thi thể lại trong nhà (hoặc nhà tang lễ) trong vài ngày để làm tang lễ.
Cũng chính là "đầu thất".
Một mặt để con cháu trong nhà có thời gian tế bái, mặt khác là để phòng trường hợp người đó chỉ rơi vào trạng thái chết giả, vẫn còn cơ hội cứu chữa, cứu vãn.
Mà người đàn ông trước mắt, chính là đang ở trong trạng thái đó.
"Xin cô... cầu xin cô cứu chồng tôi! Tiền! Cô muốn tiền đúng không? Tôi cho cô, bao nhiêu cũng được!" Nghe thấy lời Khương Thanh nói, mắt người phụ nữ lập tức sáng lên, mụ không chút do dự quỳ phịch xuống đất.
Bộ dạng đâu còn chút chanh chua, ngang ngược như ban ngày, giờ đây chỉ còn lại vẻ thảm hại, đáng thương đến cực điểm.
"Nhưng tôi đã hứa với hai người rồi mà." Khương Thanh mím môi, nhỏ giọng nói: "Sau này tuyệt đối sẽ không lại bày trò xem bói, làm mấy chuyện huyền học trước mặt hai người nữa."
"Nếu không hai người sẽ giết tôi mất. Tôi sợ lắm."Cô nói xong, còn khẽ co người lại, dáng vẻ yếu ớt, như thể thật sự đang hoảng sợ khiếp đảm.
Nghe đến đây, người phụ nữ lập tức bật khóc, nước mắt giàn giụa như mưa.
Giờ đây mụ mới muộn màng nhớ lại ban ngày mình đã nói những gì, đã làm những gì, nỗi hoảng loạn trong lòng càng lúc càng lớn.
Mụ nhìn Khương Thanh như nhìn cọng rơm cứu mạng cuối cùng, giọng nghẹn ngào đến run rẩy.
Không đợi người phụ nữ kịp nói gì, Khương Thanh giơ lên một ngón tay, ra hiệu một con số.
"Một vạn tệ? Tôi có, tôi có!" Người phụ nữ lập tức sáng mắt, bàn tay run rẩy vội vàng lấy điện thoại ra.
"Một trăm vạn." Khương Thanh xua xua tay, lắc đầu, giọng điệu bình thản.
Vừa nghe Khương Thanh nói, sắc mặt người phụ nữ lập tức trắng bệch.
"Thanh Thanh, em làm vậy chẳng khác nào lợi dụng lúc người ta gặp nạn, đây là mạng người đó. Bọn họ cũng đâu cố ý làm hỏng đồ, càng không phải cố tình gây sự."
"Chỉ vì chút mâu thuẫn nhỏ mà em cứ giữ mãi trong lòng sao? Giúp bà ấy với em cũng chỉ là tiện tay thôi, vậy mà lại đòi một khoản tiền lớn như thế, em đang ép chết người ta đấy." Khương Nguyệt khẽ cau mày, lên tiếng, dáng vẻ vừa thiện lương vừa không đành lòng nhìn nổi.
"Chút mâu thuẫn nhỏ mà chị nói..." Khương Thanh khẽ cười, giọng nói trong trẻo vang lên, nhưng ánh mắt nhìn về phía người phụ nữ mặt mày tái nhợt lại lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.
"Là chuyện họ ỷ đông bắt nạt tôi một mình lẻ loi đơn côi, đe dọa uy h**p tôi, cố tình kiếm chuyện với tôi. Hay là chuyện họ âm thầm thuê người muốn đánh gãy tay gãy chân tôi, đuổi tôi đi rồi đường hoàng chiếm luôn đạo quán này?"
"Nếu chị gọi đó là chút mâu thuẫn nhỏ... Thì chị đúng là thiện lương thật đấy." Nói xong, ánh mắt cô lại chuyển sang Khương Nguyệt.
"Xem ra cái giá này đúng là hơi cao. Vậy thôi."Khương Thanh xoay người, định quay vào đạo quán.
"Mày bị điên à? Ai cần mày xen vào chuyện của tao! Nếu chồng tao mà chết thì có chết tao cũng không tha cho mày!" Người phụ nữ lập tức nổi giận, trong lòng vừa hoảng loạn vừa phẫn nộ.
Nhớ tới việc Khương Nguyệt liên tục nhúng tay chỉ trỏ, hết lần này đến lần khác dẫn dắt họ đi sai hướng, mụ càng nghĩ càng tức.
Móng tay dài sắc nhọn lập tức quào mạnh một cái.
Xoẹt...!
Trên cánh tay Khương Nguyệt xuất hiện một vết rách dài.
Khương Nguyệt đau đến hít ngược một hơi.
Ánh mắt nhìn người phụ nữ tràn đầy kinh hãi, trong lòng càng thêm tủi thân vô hạn.
Cô ta không hiểu, rõ ràng mình vẫn luôn muốn giúp người phụ nữ này, vậy mà mà đối phương chẳng những không cảm kích, ngược lại còn oán hận cô ta.
"Trong thẻ này không có mật khẩu, bên trong là toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình tôi. Xin cô... cứu chồng tôi."
"Chúng tôi không dám tranh đạo quán của cô nữa, ngày mai tôi sẽ lập tức cho người tới sửa lại toàn bộ đồ đã đập hỏng, Cô bảo chúng tôi làm gì cũng được." Người phụ nữ run rẩy đưa thẻ ngân hàng tới trước mặt Khương Thanh, thái độ cung kính đến mức không dám có chút chậm trễ nào, lại càng không dám nảy sinh ý nghĩ khác.
"Cảm ơn đã ủng hộ." Khương Thanh nhận lấy thẻ, cảm giác tiền sắp vào túi khiến tâm trạng cô tốt lên không ít.
"Thanh Thanh..." Khương Nguyệt mím môi, chần chừ một lát mới mở lời: "Có phải vì em ghét chị nên hôm nay mới làm vậy không? Trước giờ em chưa từng nói với chị và ba mẹ rằng em biết những thứ này, rốt cuộc em học đâu ra mấy tà môn ngoại đạo đó vậy?"
Cô ta đứng sang một bên, ánh mắt lấp lánh nước: "Vì sao em không khuyên chị? Không nói rõ với chị rằng chuyện nghiêm trọng đến thế, rằng người đàn ông đó có thể chết?"
"Rõ ràng em biết ông ta sẽ xảy ra chuyện, vậy mà vẫn để họ rời đi. Nếu ban ngày em ngăn họ lại, tối nay đã chẳng có chuyện gì rồi. Em có biết không, em suýt chút nữa đã hại chết một mạng người rồi đấy." Hốc mắt Khương Nguyệt đỏ hoe, nước mắt như chực trào ra.
Rõ ràng vừa nghĩ đến chuyện mất mặt ban nãy, trong lòng cô ta vừa thấy uất ức vừa tủi thân vô cùng.