Chương 39 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Lão dư sư cố gắng hết sức để gương mặt hung thần ác sát của mình trông ôn hòa hơn một chút. Càng nhìn Khương Thanh, ông càng cảm thấy hài lòng.

Đám tiểu bối kia không biết nhìn hàng, nhưng những lão già như bọn họ thì khác.

Có lần ông vô tình lướt qua đoạn livestream trên TV, đúng lúc chiếu cảnh Khương Thanh ở đạo quán dụ dỗ con chồn nhỏ kia. Cô dễ dàng bày ra một trong những hung trận nổi tiếng, tỷ như trận Thủy Lôi Truân, hơn nữa độ hoàn thiện còn cực kỳ đẹp mắt.

Đó tuyệt đối không phải chuyện chỉ cần cố gắng là làm được, chỉ thiên tài cực kỳ có thiên phú mới có thể làm được như vậy.

Bản thân ông đã được xem là thiên tài trong giới, năm đó lúc bố trí Thủy Lôi Truân cũng phải mất không ít thời gian, vậy mà Khương Thanh còn vượt xa ông hơn nữa.

Quan trọng hơn là tính cách cực kỳ hợp khẩu vị ông.

Nhìn thì mềm mại vô hại, thực chất lại phân biệt thiện ác rõ ràng, có thù tất báo.

Cộng thêm màn thể hiện ở thôn Táng Long, tìm được cửa tử trong tuyệt trận, lấy tử đổi sinh để phá trận, một thân một mình mạo hiểm cứu tất cả mọi người.

Lúc đó lão dư sư còn nghĩ phải tranh thủ trước khi mấy lão già kia chú ý tới viên ngọc quý bị bụi phủ này, đợi đến cuộc thi của Huyền Môn rồi quang minh chính đại đem tiểu nha đầu về làm đồ đệ.

Ai ngờ lão huyền sư cáo già kia lại trực tiếp chạy tới thành phố Z trước để cướp người.

Nghĩ đến đây, lão dư sư lại hừ lạnh một tiếng.

"Bé con, lão già Huyền Chân đó có thể dạy con được cái gì chứ? Về trận pháp kham dư, ông ta có lợi hại bằng ta không? Con theo ta, chắc chắn sẽ tiến thêm một tầng nữa. Đến lúc đó thầy trò chúng ta cùng nghiên cứu trận pháp mới, ta sẽ truyền hết tuyệt học độc môn cho con, ngay cả nửa còn lại của bảo vật truyền thừa dòng chính ta cũng nên có người kế thừa rồi." Lão dư sư mở miệng.

Lời này có trọng lượng cực lớn, đặc biệt là món "bảo vật" ông nhắc tới. Không biết bao nhiêu người từng khao khát, thèm muốn nó.

Tương truyền nếu sở hữu món bảo vật ấy, thậm chí còn có thể bố trí ra trận pháp trái nghịch thiên đạo, ví dụ như đảo ngược thời gian.

Theo một ý nghĩa nào đó, nó có thể khiến con người mãi mãi trẻ trung, một dạng trường sinh khác.

Dĩ nhiên, tất cả chỉ là truyền thuyết, chưa ai thật sự tận mắt nhìn thấy.

Lão dư sư luôn cất món đồ ấy kín như bưng, vậy mà bây giờ vì muốn cướp đồ đệ mà ngay cả bảo vật cũng đem ra dụ dỗ.

Nói xong, ông trực tiếp túm lấy đồ đệ đứng bên cạnh kéo tới: "Còn nữa, cái đám người nhà con ấy chẳng có ai tử tế cả, toàn lũ gì đâu không. Con nhìn xem, bốn tên đồ đệ của lão huyền sư kia tay chân gầy nhẳng, chắc chắn không đánh lại đồ đệ nhà ta đâu. Nếu đám người nhà con dám bắt nạt con, sư huynh này sẽ bảo vệ con, trực tiếp đánh bọn chúng nằm liệt giường, đảm bảo không nằm một năm thì cũng không xuống nổi giường."

Tính cách của ông trong giới huyền học vốn cũng thuộc hàng đặc biệt khác người.

Đơn giản, thô bạo.

Trước thực lực tuyệt đối và nắm đấm, mọi thứ khác đều chẳng đáng nhắc tới.

Lão dư sư đúng kiểu quang minh chính đại cướp đồ đệ ngay trước mặt lão huyền sư.

Không khí hiện trường lập tức trở nên cực kỳ vi diệu, đám người Triệu Trầm Uyên càng cảm nhận rõ nguy cơ mãnh liệt, chủ yếu là sợ tiểu sư muội khó khăn lắm mới có được lại bị người ta dụ mất.

Đặc biệt là vị quản sự đang bưng thức ăn đứng bên cạnh, ông ta chỉ hận không thể lập tức biến thành người vô hình. Trên mặt đầy vẻ thấp thỏm lo âu, muốn đi ra ngoài nhưng lại cảm thấy giờ mà rời đi thì quá đột ngột.

Quản sự Lan Mặc Các len lén nhìn lão huyền sư rồi lại nhìn lão dư sư.

Hai đại lão đều ở đây.

Mẹ nó chuyện này mà truyền ra ngoài ai tin nổi?

Nói ra người khác còn tưởng ông ta phát điên.

Hai đại lão không ngại đường xa chạy tới thành phố Z để tranh đồ đệ.

Phải biết với thân phận của hai người này, chỉ cần mở miệng muốn nhận đồ đệ thôi, đám hào môn quyền quý sẽ lập tức mang vô số kỳ trân dị bảo tới tận cửa, thậm chí táng gia bại sản cũng cam lòng, chỉ cần có thể được vào môn hạ của họ.

"..." Quản sự lặng lẽ co người lại, cố giảm bớt sự tồn tại của mình.

Hiện tại ông ta vừa mù vừa điếc, không thấy gì hết, không biết gì hết.

"Con muốn quyết định thế nào đều được. Về kham dư trận pháp, ông ấy đúng là mạnh nhất. Lão già này thực sự rất lợi hại, điểm này ta đúng là không bằng." Lão huyền sư lên tiếng.

Ánh mắt ông dừng trên người Khương Thanh, ông nói rất thoải mái, cũng cực kỳ tự tin Khương Thanh chắc chắn sẽ nhận ông làm sư phụ.

Quẻ ông bói chưa từng sai, giữa bọn họ có duyên thầy trò. Nhưng tay ông vẫn vô thức siết chặt chén trà, giả vờ nhấp hai ngụm để che giấu chút căng thẳng.

"Anh ấy chưa chắc đánh thắng được con." Khương Thanh nghiêm túc nghe hết những lời lão huyền sư và lão dư sư nói. Sau khi ăn nốt miếng bánh cuối cùng, cô lau tay rồi bước tới trước mặt đồ đệ của lão dư sư, đôi mắt trong veo đầy chân thành.

Không ai ngờ câu đầu tiên cô nói lại là như vậy, mọi người vô thức nhìn sang đồ đệ của lão dư sư, làn da màu mật ong khỏe khoắn, thân hình cao lớn cân đối, cơ bắp săn chắc như một con báo săn đang phục kích, mang theo sức bộc phát cực mạnh.

Khí chất quanh người lạnh lẽo dày đặc, đó là khí chất chỉ những người thường xuyên đi giữa ranh giới sinh tử mới có được.

Còn nhìn Khương Thanh thế nào cũng là kiểu nhỏ yếu vô hại. Đứng trước mặt đối phương lại càng nhỏ nhắn hơn, thân hình mảnh mai, làn da trắng đến yếu ớt bệnh tật, gương mặt búp bê tinh xảo xinh đẹp, trông như một con búp bê được nâng niu trong tủ kính, không chịu nổi chút mưa gió nào, một đóa tơ hồng mềm yếu cần người bảo vệ.

"Em tên Khương Thanh, anh tên gì vậy? Muốn đấu thử với em không?" Khương Thanh lại mở miệng, giọng mềm mại, nhìn đồ đệ của lão dư sư.

"Cố Thanh." Cuối cùng đồ đệ của lão dư sư cũng lên tiếng.

Anh là kiểu người cực kỳ ít nói, gương mặt lạnh lùng đẹp trai, lông mày đen rậm, tóc húi ngắn màu đen, đôi môi mỏng càng khiến vẻ mặt thêm phần lạnh nhạt.

Ánh mắt chậm rãi dừng trên người Khương Thanh, hàng mày hơi nhíu lại.

"Tôi rất khó khống chế lực tay." Cố Thanh nói.

"Không sao, em cũng không biết khống chế lực." Khương Thanh lắc đầu.

Còn chưa đợi lão dư sư, lão huyền sư hay đám Triệu Trầm Uyên lên tiếng ngăn cản, đã thấy Cố Thanh nhìn Khương Thanh rồi gật đầu đồng ý.

Toàn bộ tầng hai đều đã được dọn trống, khoảng không bên cạnh rất rộng, luận bàn một chút hoàn toàn không thành vấn đề.

Ánh mắt Cố Thanh đặt trên người Khương Thanh, trước tiên bày thế xuất thủ.

Anh vô thức thu bớt lực, cố dùng cách ôn hòa nhất để một chiêu khống chế được cô mà không làm cô bị thương.

Nhưng ngay khi thật sự giao thủ, thần sắc trong mắt Cố Thanh bắt đầu thay đổi, Khương Thanh tránh được, không những thế còn phản công.

Chỉ trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi, Cố Thanh đã cảm nhận được cảm giác áp bách cùng truy ép từ trên người cô, trongđầu anh lóe lên một suy nghĩ nếu còn tiếp tục nhường và né tránh, anh sẽ thua.

Nghĩ vậy, Cố Thanh hoàn toàn thả lỏng tay chân, chiêu thức của anh cũng giống chính con người anh cứng rắn, ngay ngắn, từng động tác dứt khoát lưu loát, vừa hung vừa mạnh, khiến người khác cực kỳ khó chống đỡ.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ anh thế nào cũng không chạm được vào Khương Thanh, Cố Thanh hơi ngẩn người.

Giống như đối phương luôn có thể đoán trước toàn bộ động tác của anh, đồng thời trong khoảnh khắc tiếp theo lập tức tìm được cách ứng phó tương ứng.

Thân thể Khương Thanh khẽ nghiêng sang một bên, nhân cơ hội đó chỉ nghe "rắc" một tiếng, cô trực tiếp tháo khớp của Cố Thanh, hạn chế hành động tiếp theo của anh, ngón trỏ khóa chặt vị trí trí mạng nơi cổ họng, chỉ cần tiến thêm một chút nữa là đủ lấy mạng người.

"Anh thua rồi." Khương Thanh lên tiếng, nhìn người đang bị mình khống chế, sau đó cô quay đầu nhìn lão dư sư đứng bên cạnh.

"Con không cần anh ấy bảo vệ con, bọn họ không bắt nạt được con đâu." Khương Thanh lại nói.

Giọng cô vẫn mềm mại ngọt ngào như cũ, hàng mi dài khẽ run, cô cong mắt cười với lão dư sư, chớp chớp mắt, câu nói ấy đã xem như câu trả lời rồi.

Vừa không làm mất mặt lão dư sư, vừa thật sự từ chối ông.

"Haizz, xem ra cuối cùng ta vẫn đến chậm một bước rồi. Chúng ta không có duyên thầy trò." Lão dư sư cười cười.

Ông càng nhìn Khương Thanh càng thích, dù trong lòng có chút tiếc nuối nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

Ông cảm thấy con bé này giống như một kho báu, mãi mãi luôn mang đến những bất ngờ ngoài dự đoán.

Thú vị.

Thật thú vị.

Khương Thanh đứng dậy, đưa tay về phía Cố Thanh: "Để em giúp anh chỉnh lại khớp tay nhé. Có đau không?"

Cố Thanh nhìn thiếu nữ trước mặt mình, rõ ràng cô vẫn mang dáng vẻ vô hại mềm mại ấy, giống một đóa tơ hồng mềm yếu rất dễ khiến người ta sinh lòng muốn bảo vệ, nhưng thực chất lại là một đóa hoa ăn thịt mọc trên vách đá, mang đầy gai nhọn, cực kỳ hung dữ.

Anh vô thức đưa tay nắm lấy tay Khương Thanh, mềm thật, làn da trắng mịn ấy tạo nên sự đối lập vô cùng rõ ràng với màu da của anh.

"Không cần." Cố Thanh lên tiếng. Anh nhẹ nhàng đỡ một cái đã tự chỉnh lại khớp tay về vị trí cũ. Chỉ cảm thấy nơi vừa bị Khương Thanh nắm lấy nóng ran, tê tê khó nói thành lời. Anh vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng ít nói như cũ, đôi môi mỏng mím lại, ánh mắt dừng trên người Khương Thanh, khẽ cụp mắt xuống, đồng tử tối đi vài phần, vành tai lại hơi đỏ lên.

"?" Khương Thanh nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của đối phương nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ thu tay về.

Khúc nhạc đệm kết thúc, chuyện chính của chuyến đi lần này của lão huyền sư cuối cùng cũng bắt đầu.

Dưới sự chứng kiến của bốn vị đồ đệ, ông dẫn Khương Thanh đi bái tổ sư, dâng hương trước bài vị tổ sư, sau đó chính thức hành lễ nhập môn, ghi tên Khương Thanh vào gia phả môn phái, đời thứ một trăm sáu mươi lăm của môn hạ.

Lão huyền sư đặt cây bút dính mực vàng xuống, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.

"Môn phái của ta không có quá nhiều quy củ phức tạp, nhưng có một điều tuyệt đối không được phạm." Lão huyền sư lên tiếng.

"Không được tùy tiện dùng huyền thuật để lừa gạt hay hại người, không được tạo sát nghiệt. Chỉ cần không thẹn với lòng mình là được. Nhưng nếu lầm đường lạc lối, dùng huyền thuật hại người hành lừa đảo, ta sẽ đích thân thanh lý môn hộ." Nói xong, ông đưa chiếc hộp gỗ mang theo bên người cho Khương Thanh.

Mở hộp ra, bên trong là một chiếc gương nhỏ làm bằng ngọc. Hình dáng vô cùng tinh xảo, nhìn giống một món trang sức đeo người, chỉ là không hiểu vì sao mép gương lại bị nứt mất một góc, giống như từng dùng để làm chuyện gì đó vượt quá khả năng chịu đựng của nó.

Lão dư sư nhìn thấy món đồ ấy, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc và chấn động. Ông nhìn sang lão huyền sư, cuối cùng lại không nói gì.

"Quà nhập môn cho con, cứ xem như đồ trang sức mà giữ lấy đi." Lão huyền sư không giải thích công dụng của nó, chỉ cười cười bảo Khương Thanh cất đi.

"Lão dư sư à, giờ tôi cũng nhận đồ đệ rồi, ông có phải cũng nên chuẩn bị chút quà gặp mặt cho đồ đệ của tôi không?" Lão huyền sư lập tức bắt đầu trắng trợn moi quà, cười híp mắt nhìn lão dư sư.

Lão dư sư nghe vậy thì bày ra vẻ mặt "đồ lão già vô sỉ", cuối cùng vẫn móc ra bảo bối mang theo bên người. Sau đó bị lão huyền sư chọn ngay món tốt nhất đưa cho Khương Thanh.

Thấy mọi chuyện đã xong xuôi, lão dư sư chuẩn bị rời đi, chỉ là lúc sắp đi, bước chân của Cố Thanh hơi khựng lại.

Đôi mắt đen sâu trầm lặng của anh nhìn về phía Khương Thanh. Gương mặt vẫn lạnh lùng cứng rắn, nhưng giọng nói lại vô thức dịu xuống vài phần, vành tai vẫn còn hơi đỏ.

"Hẹn gặp lại ở cuộc thi Huyền Môn." Nói xong, anh cũng không đợi Khương Thanh trả lời mà quay người rời đi.

Khương Thanh thì đầy vẻ khó hiểu, hoàn toàn không hiểu ý của Cố Thanh.

"Ta hiểu rồi!" Tiểu Hoàng lén ghé sát tai Khương Thanh giải thích: "Anh ta đang hạ chiến thư với cô đó!"

"Ồ." Khương Thanh chớp chớp mắt rồi gật đầu. Ra là vậy.

Sau khi lão dư sư và Cố Thanh rời đi.

"Thanh Thanh, chuyện của nhà họ Khương, có cần mấy sư huynh của con ra tay không? Hay là con vẫn muốn giữ quan hệ tốt với bọn họ?" Lão huyền sư hỏi Khương Thanh.

Ông vốn là người cực kỳ bao che cho người nhà, ai dám bắt nạt đồ đệ ông đều không được phép, huống chi đây còn là tiểu đồ đệ khó khăn lắm mới nhận được.

Bốn vị sư huynh cũng đồng loạt nhìn sang Khương Thanh, tôn trọng quyết định của cô.

"Không cần đâu ạ." Khương Thanh lắc đầu.

"Bọn họ sắp chẳng còn liên quan gì đến con nữa rồi. Con có thể tự giải quyết bọn họ."

Nghe cô nói vậy, bốn vị sư huynh vốn còn đang chờ thể hiện "uy phong sư huynh" lập tức lộ vẻ thất vọng, cả đám héo rũ như cà gặp sương.

Như vậy chẳng phải chứng tỏ bọn họ rất vô dụng sao?

Đã không kịp chuẩn bị quà gặp mặt cho tiểu sư muội rồi, giờ ngay cả cơ hội giúp đỡ cô cũng không có.

Khương Thanh nhìn biểu cảm của bốn người, nghiêng đầu một chút. Đôi mắt hạnh tròn xoe đầy chân thành, cô mềm giọng nói: "Thật ra... cũng có chuyện cần nhờ các sư huynh giúp. Có thể phiền các sư huynh vừa đẹp trai vừa lợi hại giúp em không?"

Chỉ một câu nói đã dễ dàng dỗ dành bốn người vui vẻ trở lại, ai nấy cười ngốc nghếch đến mức chẳng đáng tiền.

...

Bên ngoài Lan Mặc Các.

Triệu Tự Tại cầm món quà mình vừa bỏ rất nhiều tiền mua được, một cây trâm có thể tháo rời, kiểu dáng vô cùng tinh xảo xinh đẹp. Quan trọng nhất là cây trâm này có thể dùng để phòng thân lúc nguy cấp, bên trong còn khắc phù văn cực kỳ tinh vi.

Ông ta cầm món đồ trong tay, chặn quản sự của Lan Mặc Các lại, trên mặt chất đầy nụ cười: "Nghe nói lão huyền sư vừa nhận đồ đệ, đây đúng là chuyện tốt mà. Trong hiệp hội tôi cũng xem như tiền bối lâu năm, hơn nữa thành phố Z lại là địa bàn của tôi. Tặng hậu bối chút quà gặp mặt là chuyện nên làm. Phiền ông giúp tôi đưa cái này cho đồ đệ của lão huyền sư nhé. Cứ nói là Triệu Tự Tại tặng. Ở thành phố Z có chuyện gì cần giúp thì cứ việc mở lời, đừng khách sáo."

Nói xong ông ta nhét món đồ vào tay đối phương.

"Tôi sẽ cố tìm cơ hội." Quản sự nhìn Triệu Tự Tại một cái.

"Được, được." Triệu Tự Tại thở phào nhẹ nhõm rồi cười cười, lại tiếp tục nói thêm không ít lời khách sáo.

Ông ta không có cơ hội gặp lão huyền sư, càng khỏi nói tới việc gặp vị tiểu đồ đệ trong truyền thuyết của ông.

Dù sao cũng chỉ cần nhớ một điều là tuyệt đối không thể đắc tội, phải xây dựng quan hệ thật tốt.

Ai mà không biết lão huyền sư cực kỳ bao che người mình. Điên rồi mới dám làm tổn thương đồ đệ ông, hoặc đắc tội đồ đệ ông, dùnsao loại chuyện ngu xuẩn như vậy ông ta chắc chắn sẽ không làm.

Sau khi tặng quà xong, Triệu Tự Tại liền rời đi để bắt tay chuẩn bị chuyện nhà họ Khương nhờ vả.

Để phòng ngừa bất ngờ, ông ta từng điều tra bối cảnh của Khương Thanh, đúng là chẳng có chỗ dựa hay thân phận đặc biệt gì, chỉ là gần đây có chút khác thường, nhưng vẫn chưa đủ thời gian trưởng thành hoàn toàn.

Nhìn kiểu gì cũng chỉ là một nhân vật nhỏ bé mà ông ta tiện tay nghiền chết được.

...

Hai ngày sau, tiệc sinh nhật của nhà họ Khương chính thức bắt đầu.

Trước cổng biệt thự nhà họ Khương đỗ kín đủ loại siêu xe, nhà họ Khương ở thành phố Z vẫn có địa vị rất lớn, gần như toàn bộ nhân vật có tiếng tăm trong giới đều tới.

Bọn họ vừa muốn tranh thủ cơ hội kết giao với nhà họ Khương và các gia tộc khác, nhưng quan trọng hơn cả là lần này nhà họ Khương vậy mà mời được Triệu Tự Tại đích thân tới dự, còn chỉ rõ là đến chúc mừng sinh nhật Khương Nguyệt.

Trong đại sảnh tiệc đã có không ít người, đám thiếu gia tiểu thư hào môn cũng có hội riêng để chơi với nhau.

Ngay lối vào đại sảnh, một đám người đang vây quanh Khương Nguyệt. Một cô gái đứng bên cạnh cô ta nhìn về phía cửa với ánh mắt đầy ác ý, giọng nói tràn ngập mong chờ.

"Sao Khương Thanh còn chưa tới nữa? Chẳng lẽ cô ta cũng biết mình không đủ tư cách xuất hiện, chẳng có bản lĩnh gì nên không dám tới gặp chúng ta nữa rồi? Ha ha."