Chương 26 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Triệu Bạch Xuyên từng cho rằng con người giấy mình nhìn thấy hôm đó chỉ là ảo giác do quá sợ hãi mà sinh ra.

Khi ấy anh ta và Khương Nguyệt bị lạc trong rừng núi của thôn Táng Long, giống như có thứ gì che mờ tầm mắt vậy, cứ quanh quẩn mãi một chỗ suốt cả đêm, không thể tiến cũng chẳng thể lùi, thậm chí còn không biết rốt cuộc mình chỉ tạm thời bị mắc kẹt hay vĩnh viễn không thể ra ngoài nữa.

Lúc đó Khương Nguyệt vô cùng hoảng loạn bất an, cả hai đều nhìn thấy một bóng người hư ảo cực kỳ quỷ dị đang tiến lại gần. Sau đó, không biết là cố ý hay vô tình, trong lúc hoảng sợ cô ta đẩy anh ta một cái, khiến anh ta cùng hành lý ngã xuống vách núi, chỉ thiếu chút nữa thôi, anh ta đã lăn xuống dưới rồi đi bán muối thật rồi.

Cũng đúng vào lúc ấy, một người giấy mini xuất hiện, chống đỡ cơ thể anh ta, cuối cùng còn dẫn đường đưa cả hai ra khỏi khu rừng. Nhưng khi anh ta quay đầu tìm lại thì người giấy đã biến mất, nên về sau anh ta chỉ nghĩ đó là ảo giác của bản thân.

Nhưng bây giờ...

"À, nó không phải của tôi, chắc là Khương Thanh nuôi đấy." Lâm Thần không hiểu sao Triệu Bạch Xuyên lại kích động như vậy, theo bản năng liếc nhìn người giấy nhỏ được gọi ra sau khi cậu gọi "Tiểu Bạch". Đặt tên đúng kiểu đơn giản thô bạo như mọi khi, Tiểu Hoàng, Tiểu Bạch, Tiểu Lục...

Nhưng một hình nhân giấy mỏng manh như vậy thì có ích gì chứ, còn chẳng bằng Tiểu Hoàng, ít ra Tiểu Hoàng còn có thể cùng cậu mang đồ ăn tới tận miệng người ta.

"Là Khương Thanh..." Triệu Bạch Xuyên không ngờ cái tên này lại được nhắc ra từ miệng Lâm Thần, anh ta khựng lại, hoàn toàn không nghĩ người cứu mình lại là Khương Thanh, còn dùng người giấy dẫn đường cho họ ra khỏi rừng. Nghĩ đến đây, ánh mắt anh ta trở nên cực kỳ phức tạp.

Mọi người ở hiện trường tuy thấy tò mò trước chuyện người giấy có thể tự động đậy, thậm chí còn có suy nghĩ đơn giản, nhưng dù thần kỳ đến đâu thì nó cũng chỉ là một mảnh giấy nhỏ mà thôi.

Dường như người giấy nhỏ cảm nhận được sự coi thường của mọi người. Nó không thể nói chuyện, chỉ dang hai tay nhỏ ra, nhẹ nhàng lướt theo gió, rồi ba chân bốn cẳng bò lên cổ Triệu Bạch Xuyên, nơi dân làng thôn Táng Long đã khóa một sợi xích sắt lên.

"Rắc..." Chỉ nghe một tiếng cực kỳ giòn tan, người giấy nhỏ dùng bàn tay ngắn ngủn bé xíu của mình nhẹ nhàng quệt xuống sợi xích cứng ngắc, sợi xích lập tức bị cắt đứt như bùn đất.

Tất cả mọi người đều chấn động.

Lâm Thần càng vội vàng chìa tay đón người giấy nhỏ vào lòng bàn tay, sau đó nhờ nó lần lượt cắt đứt xích cho mọi người.

Sau khi làm xong, người giấy nhỏ phủi phủi đôi tay chẳng hề dính chút bụi nào, rồi kiêu ngạo chống nạnh, dáng vẻ như đang nói mau khen ta đi. Bộ dạng ngoan ngoãn mềm mại ấy khiến người ta hoàn toàn không thể liên tưởng tới việc một giây trước nó còn chém sắt như chém bùn.

Không chỉ những người có mặt bị màn này làm cho rung động, mà cả khán giả xem livestream cũng choáng váng theo.

[Tôi không nhìn nhầm chứ? Người giấy Khương Thanh làm ra biết động đậy luôn kìa!!! Trông đáng yêu quá trời, rõ ràng chỉ là giấy trắng bình thường thôi mà, sao lại có thể chém đứt xích sắt được vậy, thần kỳ quá đi mất.]

[Tôi cảm giác người giấy nhỏ này không chỉ đơn giản là đồ thủ công đâu, nó giống như có ý thức riêng vậy, còn nghe hiểu tiếng người nữa. Mọi người không thấy bộ dạng nó bây giờ giống như đang đòi được khen à? Hơn nữa nghe giọng Triệu Bạch Xuyên thì trước đây anh ta từng gặp nó rồi, có khi còn được nó cứu nữa.]

[Cảm giác Khương Thanh cũng không vô dụng như Lý Hữu Vi nói đâu... Người mới nhập môn bình thường thật sự có thể làm ra thứ như thế này sao...]

Khán giả xem livestream bắt đầu cảm thấy hoang mang, mà sự hoang mang ấy cũng nhanh chóng truyền tới chỗ Lâm Hữu Vi đang livestream tại nhà.

Lâm Hữu Vi nhàn nhã uống trà, nheo mắt chờ kết cục thảm hại mà y đã tiên đoán dành cho Khương Thanh bọn họ, y đắc ý nghĩ, vừa hay có thể giẫm lên con xui xẻo tên Khương Thanh này để tăng fan cho y.

Độ nổi tiếng tăng lên, biết đâu Hiệp hội Huyền Môn sẽ chú ý tới y, nói không chừng còn mời y tham gia đại hội năm nay. Có khi còn được nhìn thấy lão huyền sư từ xa, tạo chút quen mặt.

Đang tưởng tượng đẹp đẽ thì Lâm Hữu Vi nhíu mày khi thấy trong livestream xuất hiện vô số bình luận về người giấy, y hừ lạnh một tiếng.

"Đúng là toàn dân ngoại đạo, chỉ một con người giấy mà đã bị dọa cho ngốc rồi. Người giấy là thứ dễ làm nhất." Lâm Hữu Vi đắc ý lấy ra hai người giấy nhỏ của mình, cũng là người giấy trắng dẹt dẹt, chúng lảo đảo đứng dậy, nhưng trông đờ đẫn vụng về như con rối, chỉ biết bước tại chỗ.

Lâm Hữu Vi vốn nghĩ sau khi mình lấy thứ này ra, người xem sẽ kinh ngạc thán phục. Kết quả bình luận toàn những câu kỳ quái.

[Người giấy của ông chém đứt được sắt không?]

[Người giấy của ông biết nghe lệnh người khác à?]

[Người giấy của ông biết nghe hiểu tiếng người, biết tức giận còn chống nạnh đòi khen không?]

"Người giấy thì vẫn chỉ là người giấy thôi, đồ làm bằng giấy sao có thể chém sắt được? Thứ này chỉ là công cụ, hoàn thành một mệnh lệnh đơn giản là tự hủy. Mấy người ngoại đạo các người đang nói linh tinh gì vậy? Chẳng lẽ các người nghĩ mình hiểu hơn tôi?" Giọng điệu Lâm Hữu Vi đầy vẻ kiêu ngạo không che giấu nổi, chỉ cho rằng đám người xem này phát điên hết rồi, chẳng biết thưởng thức chút nào.

Nhưng khi nhận ra fan của mình đang dần chuyển sang phía Khương Thanh, số người xem livestream cũng đổ sang bên kia ngày càng nhiều, cuối cùng y cũng cảm thấy có gì đó không ổn, bèn mở livestream của Khương Thanh lên.

Khương Thanh hơi khó hiểu, tại sao fan của mình đột nhiên tăng vọt như vậy, rõ ràng cô chẳng làm gì cả, nhưng điều đó m cũng chẳng quan trọng.

Cô nghiêm túc đếm số bùa mình đã vẽ ra, tổng cộng ba mươi lá, không hề hỏng một lá nào.

Sau đó Khương Thanh cất hết đồ còn lại vào túi, tay cầm một chiếc la bàn, đi tới trước tòa tháp.

Có thể thấy người dân thôn Táng Long vô cùng coi trọng nơi này, giống như vừa sợ có thứ gì đó bên trong chạy ra, vừa sợ có người bước vào.

Ngoài cửa treo tận ba ổ khóa dày cộm, xích sắt thô nặng chùng xuống. Đừng nói Khương Thanh tay không tấc sắt, cho dù cầm theo rìu thì muốn phá cũng phải mất không ít thời gian.

"Tiểu Hắc, mở cửa nào." Khương Thanh gọi vào bên trong một tiếng.

Chỉ thấy từ khe cửa ló ra một cái đầu, chính xác hơn là một người giấy dẹt màu đen. Nó chui ra ngoài, dễ dàng cắt đứt dây xích trên cửa như cắt đậu phụ, làm xong còn khoanh tay trước ngực, dáng vẻ cực kỳ ngầu.

"Làm tốt lắm, em ở đây lâu như vậy có sợ không?" Ngón tay Khương Thanh nhẹ nhàng vuốt lên đầu người giấy nhỏ, đôi mắt cong cong mỉm cười.

Tiểu Hắc lạnh lùng ôm lấy ngón tay cô, chậm chạp vài giây rồi nhẹ nhàng cọ đầu vào đầu ngón tay cô, sau đó lại kiêu ngạo quay mặt đi, tiếp tục giữ bộ dạng cool ngầu khoanh tay.

Khương Thanh bước vào trong tháp.

Cảm giác hoàn toàn khác với lúc ban ngày cô tới.

Bên trong thắp nến, khi cửa mở ra gió lùa vào làm ánh nến lay động, bóng của Khương Thanh hắt lên tường cũng trở nên méo mó đáng sợ.

Pho tượng đá được thờ ở chính điện của tháp đã bị khiêng ra ngoài, giờ chỉ còn lại bệ thờ trống rỗng.

Mọi tội ác của thôn Táng Long đều bắt nguồn từ tòa tháp này.

"Keng——" Trong thôn vang lên một tiếng chiêng.

Cũng theo âm thanh ấy, bên trong tháp dường như xuất hiện biến hóa.

Vào thời điểm đặc biệt này, toàn bộ phong thủy của thôn Táng Long hình thành một thế hung sát cực mạnh. Lấy đất làm trận, biến cả thôn thành một tế đàn và nhà giam khổng lồ, dù có đủ khả năng trốn khỏi tay dân làng thì cũng tuyệt đối không thể rời khỏi thôn Táng Long, mà người bên ngoài cũng không cách nào tiến vào.

Trừ phi phá được toàn bộ hung trận này.

Thông thường trận pháp đều có mắt trận, có cửa sinh và cửa tử, nhưng trận pháp hình thành tại thôn Táng Long lại cực kỳ quái dị.

Mười cửa, mười đường chết.

Không tồn tại cửa sinh để thoát thân.

Đây đúng là tuyệt cảnh.

Khương Thanh lúc này đang đứng trong tòa tháp, mà không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là mắt trận của thôn Táng Long, cũng là cửa tử hung hiểm nhất. Chỉ cần còn chút lý trí, vào lúc này ai cũng nên tránh xa nơi đây hết mức có thể, vậy mà Khương Thanh lại cố tình đi ngược lại hoàn toàn.

Không biết là tiếng gió hay thứ gì khác, chỉ nghe từng đợt âm thanh ai oán vang lên. Những bức di ảnh tổ tiên đã chết của thôn Táng Long được thờ trong tháp, dưới màn đêm trông vừa méo mó vừa quỷ dị.

Ánh mắt trong ảnh như đang chăm chăm nhìn Khương Thanh, lại giống như đang âm thầm trấn áp thứ gì đó. Bên cạnh mỗi bức ảnh đều quấn đầy những sợi chỉ đỏ nhỏ, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy vô số dây đỏ ken dày như mạng nhện.

Lâm Hữu Vi ở ngoài màn hình cuối cùng cũng hoàn hồn khỏi sự chấn động do người giấy của Khương Thanh mang tới, y nheo mắt, vuốt chòm râu rồi lên tiếng.

"Con nhóc này vận khí cũng không tệ. Thứ bị trấn áp trong tòa tháp này rõ ràng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, dân thôn Táng Long chắc chắn đã bị nó mê hoặc thao túng nên mới làm ra những chuyện như vậy. Vị trí các bức di ảnh đàn ông trong tháp cùng những sợi chỉ đỏ đều được sắp xếp theo ngũ hành bát quái, chỉ cần không phá hủy chúng thì thứ bên trong nhất thời không thoát ra được, có khi còn sống thêm được một lúc."

Lời đánh giá của Lâm Hữu Vi vừa dứt, mọi người liền thấy Khương Thanh tung toàn bộ số bùa mình vừa viết lên không trung. Một tay cô kết ấn, những lá bùa lập tức lơ lửng giữa không trung, nét chữ trên đó mơ hồ phát ra ánh sáng nhàn nhạt, giống như đang bắt đầu có hiệu lực.

Đúng lúc tất cả đều nghĩ Khương Thanh định dùng bùa để tiếp tục trấn áp thứ tà thần được thờ trong tháp, thì cô nhẹ nhàng vung tay, những lá bùa lập tức bay tới dán vào các vị trí đặc biệt trên di ảnh cùng những sợi chỉ đỏ trong tháp.

Ngay tức khắc, đám chỉ đỏ và di ảnh rung lắc dữ dội, động tĩnh trong tháp cũng trở nên mãnh liệt hơn. Mặt kính của những khung ảnh vỡ tan, khung hình rơi xuống đất phát ra tiếng loảng xoảng liên tiếp, những sợi chỉ đỏ cũng như không chịu nổi nữa mà lần lượt đứt tung, rủ xuống.

Không gian rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

"Phụt" một tiếng, ngay cả ánh nến cũng tắt ngóm, chỉ còn lại bóng tối vô tận, hoặc đúng hơn là hư vô, như thể đột nhiên bị cách ly và nhốt vào một không gian khác.

Tiếng khóc.

Tiếng khóc liên tiếp không dứt.

Đó giống như tiếng trẻ sơ sinh gào khóc, sắc nhọn chói tai đến mức khiến đầu óc và tai người ta đau nhói dữ dội. Ngay cả khán giả xem livestream bên ngoài cũng bị ảnh hưởng, chỉ cần nghe thấy âm thanh đó là đầu đau như muốn nứt ra, thậm chí còn sinh ra cảm xúc tuyệt vọng tiêu cực cực độ, trước mắt còn xuất hiện ảo giác.

Chỉ khi tắt tiếng livestream mới có thể cắt đứt sự ảnh hưởng này, nhưng cảm giác kinh hoàng ấy không phải thứ có thể quên đi trong thời gian ngắn.

Khán giả mặt mày tái mét nhìn Khương Thanh, chỉ cảm thấy cô xong đời rồi. Cô đứng gần như vậy ngay tại hiện trường, cho dù không bị tiếng khóc làm mất lý trí thì cũng rất có khả năng bị ảo giác ảnh hưởng rồi tự g**t ch*t chính mình.

Đây cũng chính là lý do vì sao nơi này là mắt trận của cửa tử.

Một khi bước vào, chắc chắn phải chết.

Khương Thanh quả thực cũng bị ảnh hưởng, sắc mặt hơi tái đi một chút, nhưng ánh mắt lại không hề thay đổi, không mất lý trí. Hai lá bùa cuối cùng được cô dán lên hai bên vai, phong bế thính khiếu. Dù vậy, tiếng khóc vẫn quanh quẩn trong đầu, không ngừng k*ch th*ch tinh thần con người.

Nếu tinh thần lực không đủ mạnh, vậy thì chỉ có một kết cục duy nhất.

Phát điên rồi sụp đổ.

Khương Thanh bước đi trong bóng tối vô tận, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó. Cô xòe lòng bàn tay để Tiểu Hắc đứng lên, đôi mắt trong màn đêm sáng đến kỳ lạ, cũng vô cùng kiên định.

Hàng mi khẽ run, giọng nói mềm mại vang lên: "Đừng khóc nữa."

Không biết cô đang nói với ai.

Khán giả trước màn hình nhìn cảnh này, thậm chí còn cảm thấy Khương Thanh có phải đã phát điên rồi không.

"Đừng khóc nữa." Khương Thanh lại lên tiếng, giọng nói vẫn không hề có lực uy h**p, nhưng ngay khi câu nói ấy vang lên, tiếng khóc đủ để khiến tinh thần con người méo mó kia lại nhỏ đi một chút.

Khương Thanh mơ hồ cảm nhận được trong không gian hư vô tối đen vốn trống rỗng này xuất hiện thêm thứ gì đó. Dưới chân cô dẫm phải vật gì đó, cô dùng ánh sáng từ thiết bị livestream chiếu xuống, kéo lại gần hơn, cuối cùng cũng soi rõ mặt đất.

Là xương trắng.

Là vô số xương trắng chất chồng lên nhau đến mức gần như phủ kín cả mặt đất.

Lúc này, một số khán giả vẫn luôn theo dõi góc nhìn của Khương Thanh từ đầu chương trình bỗng kinh ngạc nhận ra nơi này trông rất quen.

[Nơi này... có phải hơi quen mắt không? Trông giống căn nhà "ảo ảnh" mà Lâm Thần với Khương Thanh nhìn thấy khi mới vào thôn Táng Long ấy?]

[??? Nghe vậy đúng là giống thật, sao nó lại xuất hiện nữa rồi? Không đúng, phải nói là Khương Thanh chẳng phải vừa ở trong tháp sao?]

Khương Thanh cúi đầu nhìn đống xương trắng dưới chân, không nói gì. Tiếng khóc liên tục k*ch th*ch thần kinh trong đầu lại bắt đầu lớn dần, như muốn ép con người phát điên. Cô khẽ hạ mắt, lựa chọn phớt lờ, rồi đưa tay về phía trước.

Ở nơi vốn dĩ chẳng có gì, đột nhiên xuất hiện một cánh cửa.

Tay cô đặt lên tay nắm cửa, nhẹ nhàng xoay một cái.

Cửa mở ra.

Khương Thanh cùng toàn bộ khán giả xem livestream đều nhìn thấy nguồn gốc của tiếng khóc.

Đó là một bóng người co ro trong góc phòng, chỉ nhìn thấy bóng lưng, không phân biệt được già trẻ nam nữ. Điều duy nhất có thể biết là nó đang khóc, tiếng khóc chưa từng ngừng lại, chứa đầy tuyệt vọng, méo mó và u ám, đồng thời ảnh hưởng tới mọi thứ xung quanh.

"Tìm được ngươi rồi." Khương Thanh đứng lại bên cạnh bóng người ấy.

Vị thần được thôn Táng Long cung phụng suốt trăm năm qua.

Không...

Có lẽ nên gọi bằng một cái tên khác.

Một ngụy thần giả tạo do con người tạo ra.

Được sinh ra từ d*c v*ng, sự cung phụng và kỳ vọng của loài người.

Khương Thanh đưa tay ra trước, xòe lòng bàn tay, giọng nói vẫn bình tĩnh như mặt hồ, mềm mại ngọt ngào nhưng lại mang đến cảm giác an toàn khó tả: "Chẳng phải ngươi muốn ta giúp ngươi, cứu ngươi sao?"

Nghe câu nói ấy, khán giả xem livestream đều ngây người, chỉ cảm thấy lời Khương Thanh nói thật khó hiểu. Cô đang làm gì vậy? Có phải thật sự điên rồi không? Đây chính là thứ quỷ dị được dân làng Táng Long thờ phụng, là thứ đã khiến cả ngôi làng biến thành như bây giờ.

Cũng đúng lúc ấy, bóng người vẫn luôn quay lưng ôm mặt khóc cuối cùng cũng từ từ quay lại.

Đó là khuôn mặt của Vương Tống Đệ.