Tin nhắn của Khương Thanh vừa gửi đi, đối phương đã nhanh chóng trả lời, rõ ràng cũng cực kỳ hứng thú với thôn Táng Long này.
[Điều tiểu hữu nói quả thật có điểm kỳ quái. Theo những gì ta biết, thôn Táng Long đã bén rễ ở nơi này hơn trăm năm, chỉ là diện mạo năm xưa và hiện tại hoàn toàn khác biệt. Vốn nằm trên long thủ của địa long mạch, đáng lẽ phải là vùng đất phúc trạch kéo dài, con cháu hưởng phúc hưởng lộc, nhưng giờ đây lại biến thành một hung địa tích tụ tà khí suốt trăm năm.] Đối phương gửi kèm theo một tấm ảnh.
Đó chính là hình ảnh địa thế của Táng Long thôn qua từng năm tháng. Điều kỳ lạ là nó hoàn toàn trùng khớp với cảnh tượng phong thủy biến đổi không ngừng mà Khương Thanh đã nhìn thấy đêm hôm đó, mọi thay đổi đều xoay quanh ngọn tháp ngày càng được xây cao hơn, rộng hơn, thứ mà người dân Táng Long thôn đời đời cung phụng.
Nơi đó hẳn cũng đang che giấu bí mật của cả ngôi làng.
Thật ra Khương Thanh cũng đã đoán được đại khái chân tướng là gì rồi. Một bí mật vô cùng tàn nhẫn.
[Phương pháp giải quyết mà tiểu hữu nói quả là tuyệt diệu. Ta có một cổ trận, có thể tặng cho tiểu hữu tham khảo, mong sẽ giúp ích được phần nào, nếu có việc gì cần ta hỗ trợ, cứ nói thẳng, ta nhất định sẽ giúp.] Sau đoạn tin nhắn ấy, đối phương lại gửi thêm vài tấm ảnh nữa.
Nhìn qua có vẻ là những trang cổ tịch vừa được chụp lại, bên cạnh còn có người ghi chú tâm đắc và lời giải thích. Nếu hiện tại có người trong huyền môn nhìn thấy những bức ảnh này, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi đây chính là một trong những cổ trận đồ được lưu truyền trong cẩm nang mà gần như người trong giới ai cũng có, nhưng đến nay gần như không ai có thể phục chế thành công.
Mà thứ Khương Thanh nhìn thấy rõ ràng là bản gốc, hơn nữa còn phức tạp hơn rất nhiều.
Khương Thanh liếc nhìn trận đồ, ánh mắt hơi trầm xuống suy tư chốc lát, rồi cũng không khách sáo nữa.
[Có. Sau khi giải quyết xong chuyện này, tôi cần người của Phật môn đến xử lý hậu sự, nếu bên ngài không có thì tôi...] Khương Thanh đang gõ dở thì lỡ tay gửi đi mất, nhưng không ngờ đối phương lại đồng ý vô cùng thoải mái.
Làm xong mọi chuyện, Khương Thanh nhìn sang Tiểu Hoàng, nó đang cực kỳ chăm chỉ đan được ba cái giỏ tre rồi, còn chống nạnh đầy kiêu ngạo, như muốn nói nhân loại, có phải đang cảm thấy bổn hoàng rất lợi hại không?
Khương Nguyệt vẫn còn vật lộn với cái giỏ đầu tiên, tay bị tre cứa rách, nhưng rõ ràng chẳng ai quan tâm hay đau lòng cho cô ta.
Tần Trinh Trân thì chán chường móc móc chiếc giỏ trong tay, vừa nhìn màn hình vừa cười tủm tỉm đấu khẩu với cư dân mạng.
"Chị biết xem bói đó, rất lợi hại luôn, em có muốn chị xem cho em không? Biết đâu tương lai của em sẽ rất tốt." Khương Thanh nhìn cô bé đang chăm chú đan giỏ rồi lên tiếng.
Nghe vậy, cô bé rụt rè nhìn ra ngoài sân, người mẹ hơi mập của cô bé dường như có việc gấp nên vừa đi ra ngoài, trước lúc đi còn dặn cô bé ở lại trông chừng nhóm Khương Thanh.
"Nhưng... em biết tương lai của mình rồi. Tương lai của em..." Cô bé mím môi, hơi co người lại, ánh mắt tối xuống, nhưng khi nhìn Khương Thanh, trong mắt cô bé vẫn còn sót lại chút hy vọng, bàn tay nhỏ khẽ chìa ra.
"Nó sẽ như thế nào ạ..." Giọng cô bé rất khẽ.
Khương Thanh nắm lấy tay cô bé, chăm chú nhìn đường chỉ tay của em.
Đôi tay cô bé trông vô cùng thô ráp, đầy vết chai và những vết sẹo cũ do bị cứa. Đường chỉ tay trong lòng bàn tay lại rối loạn vô cùng, như bị xoắn thành một mớ hỗn độn, cô bé là người của thôn Táng Long, sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, vận mệnh tự nhiên cũng bị mảnh đất này trói buộc.
Ngay từ lúc bước chân vào ngôi làng, Khương Thanh đã nhìn thấy vận mệnh của mỗi người nơi này, tất cả đều bị cột chặt với ngôi làng mục nát ấy, đời đời không thể thoát ra, mang trên lưng tội nghiệt và nhân quả, bị lời nguyền quấn lấy, đó là cái nghiệp mà chính họ đã gieo xuống.
"Em sẽ rời khỏi nơi này, sẽ nhìn thấy thế giới bên ngoài, tiếp xúc với rất nhiều điều mới mẻ, được đi học, được đọc sách." Đầu ngón tay Khương Thanh nhẹ nhàng vuốt lên lòng bàn tay cô bé, như thể rất dễ dàng gỡ tung mớ rối ren trong số mệnh của em.
Cô bé bỗng cảm thấy tim mình như bị thứ gì đó mềm mại khẽ cào qua, ngứa ngáy khó tả, đôi mắt em dần sáng lên.
Cô bé dường như quên mất mình vẫn đang ở trong sân, tựa như đã thật sự bước vào tương lai mà Khương Thanh miêu tả, rồi khẽ hỏi: "Vậy... vậy còn bố mẹ em thì sao..."
"Họ chết rồi sao?" Cô bé cất giọng rất nhẹ, đôi mắt đen láy bình thản hỏi ra câu ấy.
Khương Thanh còn chưa kịp trả lời thì người phụ nữ mập đã quay lại, bánh mắt mụ lập tức rơi lên người cô bé, cô bé vội vàng rút tay về, cúi đầu im lặng tiếp tục đan giỏ tre.
"Con bé này không nói linh tinh gì chứ? Đứa nhỏ này ấy mà, chẳng khiến người ta bớt lo được ngày nào. Trẻ con nói chuyện không thể tin được đâu, suốt ngày cứ đem mấy thứ nó nằm mơ thấy tưởng là thật, làm người ta hiểu lầm mãi thôi. Haizz, con cái đúng là chỉ biết khiến bố mẹ lo lắng, bọn tôi cực khổ làm mọi thứ cũng đều vì con cái cả mà, con cái phải ngoan ngoãn nghe lời chứ." Người phụ nữ bất đắc dĩ lên tiếng, vừa nói vừa dịu dàng xoa đầu cô bé.
Sau khi nhận được câu trả lời phủ nhận từ Khương Thanh, mụ mới thu tay lại rồi nhanh nhẹn tiếp tục đan giỏ tre.
Cư dân mạng đang theo dõi livestream cũng bắt đầu bình luận.
[Nói mới để ý, từ lúc tham gia chương trình tới giờ, Khương Nguyệt hình như chẳng có điểm nào hơn Khương Thanh cả. Từ đầu đến cuối chỉ thấy cô ta than phiền người khác thôi, lúc nào cũng đổ lỗi cho người khác hết á.]
[Sao tôi cảm giác Khương Thanh đang dỗ dành cô bé này vậy? Với cả tính cách của đứa bé này có hơi cực đoan không? Nó mong bố mẹ mình chết thật à? Tôi thấy dù bố mẹ có làm gì sai thì con cái cũng nên tha thứ mới đúng chứ. Với lại mẹ nó nhìn cũng hiền lành, hòa nhã mà.]
[Đúng đó, tôi cũng thấy vậy! Nhỏ tuổi mà đã ác độc thế rồi. Tôi nghĩ Khương Thanh nên kể chuyện vừa rồi cho mẹ con bé biết thay vì giấu đi. Cô ta đang dung túng cái ác của trẻ con đấy.]
[Mà mọi người có nhập tâm quá không vậy... Với lại tôi cứ cảm thấy cái làng này kỳ quái thế nào ấy. Chỗ nào nhìn cũng thấy lạ lạ. Từ lúc chương trình bắt đầu tới giờ tổ đạo diễn toàn gặp mấy chuyện quái quái, vậy mà hôm nay cả ngày lại thuận lợi quá mức. Theo định luật phim kinh dị thì tối nay chắc sẽ... xảy ra chuyện gì đó nhỉ?]
Khương Thanh nhàn nhạt liếc qua những dòng bình luận chỉ trích mình rồi thu hồi ánh mắt.
Cuối cùng đạo diễn tới kiểm tra thành quả, sau khi tính toán, người đan được nhiều giỏ nhất là Tiểu Hoàng, cũng chính là Khương Thanh. Hạng hai là Tần Trinh Trân, còn Khương Nguyệt đứng thứ ba, miễn cưỡng làm xong được một cái, nhưng méo mó đến mức hoàn toàn không dùng nổi.
Theo quy tắc, Khương Thanh nhận được năm mươi điểm tích lũy, Tần Trinh Trân được ba mươi điểm, còn Khương Nguyệt miễn cưỡng có mười điểm.
Nhóm Lâm Thần lúc này cũng hoàn thành nhiệm vụ quay về, cả ba người đều lấm lem bùn đất, rõ ràng là đã theo dân làng lên núi đào thứ gì đó.
"Mọi người vất vả cả buổi chiều rồi, hiện tại các nguyên liệu có thể đổi đều ở đây." Đạo diễn chỉ về phía những chiếc hộp thần bí được phủ nắp trên bàn.
"Có hộp mù đồ ăn chín, bên trong có thể là món ngon siêu hời, đương nhiên cũng có thể mở ra chẳng có gì cả. Một là mọi người có thể chọn nguyên liệu sống, giá rẻ hơn, nhưng phải tự nấu. Xin nhắc trước, củi gạo dầu muối không được cung cấp miễn phí."
"Còn đây là các phần ăn có sẵn, niêm yết giá rõ ràng, hương vị rất ngon. Hoan nghênh mọi người tự thương lượng cách sử dụng điểm tích lũy, không giới hạn hình thức." Đạo diễn nói xong liền ném vấn đề lại cho dàn khách mời.
Đây cũng được xem là một phần tương tác của chương trình, xem các khách mời sẽ vắt óc tìm phương án tối ưu nhất cho số điểm của mình, hay hợp tác gộp điểm lại với nhau, hoặc chọn cách khác.
Cùng lúc đó, tại Thượng Kinh.
Trong Hiệp hội Huyền Môn, mấy vị đệ tử của lão huyền sư đồng loạt nhận được tin, nhanh chóng tụ họp lại với vẻ mặt nghiêm trọng, chân mày ai nấy đều nhíu chặt, đoán xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện lớn gì mà sư phụ lại gọi tất cả bọn họ đến.
"Càn Nhất, dạo này sức khỏe sư phụ vẫn ổn chứ?" Một người đàn ông anh tuấn, nho nhã lên tiếng hỏi, trong mắt mang theo vẻ suy tư.
"Cái này, khó nói lắm." Càn Nhất nghe vậy liền trầm mặc.
Ông ta nhớ đến dáng vẻ thường ngày của lão huyền sư, bên ngoài thì nghiêm khắc, lạnh lùng, thậm chí hà khắc, nhưng sau lưng lại ngày nào cũng cầm điện thoại xem livestream của một nữ minh tinh nhỏ nào đó mà im lặng không biết nói gì.
Thậm chí ông ta còn từng nghi ngờ liệu lão huyền sư có phải bị trúng tà rồi không.
Mấy người bên cạnh nhìn thấy biểu cảm nặng nề của Càn Nhất cùng giọng điệu muốn nói lại thôi đầy phức tạp ấy thì sắc mặt càng thêm nghiêm trọng, bước chân cũng bất giác nhanh hơn.
Lẽ nào... sư phụ sắp...
Mấy người bước vào phòng, vừa ngẩng đầu đã thấy bóng dáng lão huyền sư.
Tinh thần ông cực kỳ tốt, thần thái sáng láng, nhìn còn khỏe đến mức có thể giống hồi trẻ, trực tiếp lần lượt đánh bọn họ một trận.
Ngay sau đó, mọi người lại ngẩng đầu nhìn lên.
Trong phòng đặt một chiếc máy chiếu hoàn toàn mới, trên màn chiếu đang phát một chương trình livestream tên là Dân Tục Thám Hiểm, xem chừng đã chiếu được một lúc rồi.
"Ngồi đi, đừng bỏ lỡ đoạn hay. Nhớ dùng não mà xem, nhìn cho kỹ vào."
"?" Mấy vị sư huynh vừa bước vào phòng nhất thời không biết là suy đoán lúc nãy của mình đáng sợ hơn, hay cảnh tượng trước mắt càng khiến người ta kinh hãi hơn.
"Sư phụ, người..." Người đàn ông anh tuấn nho nhã dẫn đầu nhanh chóng tìm từ ngữ thích hợp trong đầu, rồi nhìn lướt qua chương trình livestream trên màn hình.
"Trông trẻ ra rất nhiều."
Nghe vậy, lão huyền sư quay đầu nhìn mấy đệ tử của mình.
Ông từng tự bói cho bản thân một quẻ, cả đời này ông sẽ có năm đồ đệ, tất cả đều cần cơ duyên mới gặp được.
Hiện tại ông đã nhận bốn người, họ đều được chính ông chọn trúng, sau đó các gia tộc lớn đưa tới bên cạnh ông từ nhỏ để nuôi dạy.
Chỉ có vị đệ tử cuối cùng vẫn mãi không thấy tung tích.
Ngược lại, rất nhiều thế gia vẫn luôn bóng gió dò hỏi, muốn nhét người vào dưới trướng ông.
Lão huyền sư day day thái dương, mấy đứa đồ đệ này ngày thường khiến ông đau đầu không ít.
Ông đứng tại chỗ, chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn Khương Thanh trên màn hình livestream, chân mày đang nhíu chặt cuối cùng cũng giãn ra đôi chút, cảm giác dễ chịu hơn hẳn.
Rồi đột nhiên ông buông một câu: "Chẳng phải các con vẫn luôn hỏi tiểu sư muội tương lai của mình đang ở đâu sao?"
"???"
"!!!"
Nghe xong câu đó, bốn người vốn còn uể oải lập tức bừng tỉnh tinh thần.
Cái gì cơ?!
Cuối cùng bọn họ cũng sắp có một tiểu sư muội vừa thơm vừa ngọt rồi sao?!