Lâm Thần nhìn quanh một lượt, phát hiện đúng là như vậy thật, trên mặt không khỏi lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng không nghĩ sâu thêm.
Khương Thanh đặt hành lý xuống, Lâm Thần nói không sai, căn nhà cậu ta chọn cho cô xem như thuộc loại khá ổn trong làng. Nhà xây bằng xi măng, chỉ có một tầng, bên cạnh còn có một căn phòng nhỏ tối om, trên cọc gỗ gắn xích sắt, trông giống như nơi dùng để nhốt loại gia súc lớn nào đó.
Hai người rời khỏi nhà, đi tới địa điểm tập hợp mà đạo diễn đã nói.
Khương Nguyệt rõ ràng đã điều chỉnh lại trạng thái, hoàn toàn không còn bộ dạng thất thố lúc sáng nữa, chỉ là hai mắt vẫn đỏ hoe.
Khương Chi Ngọc đã không thấy đâu, không cần nghĩ cũng biết anh ta đi xử lý hậu quả mà Khương Nguyệt gây ra, làm công tác quan hệ công chúng để giảm mức độ ảnh hưởng.
Đôi mắt Khương Thanh cong cong, đuôi mắt hơi nhếch lên, nở nụ cười ngoan ngoãn thân thiện với Khương Nguyệt.
"..." Khoảnh khắc đối diện ánh mắt Khương Thanh, tay Khương Nguyệt run lên, theo bản năng dời mắt đi.
Hiện tại cô ta hoàn toàn không đoán nổi Khương Thanh đang nghĩ gì, muốn làm gì.
Khương Thanh trước kia thực sự rất dễ đoán, còn bây giờ cô ta căn bản không biết bước tiếp theo của Khương Thanh sẽ là gì.
"Thôn bọn tôi lâu lắm rồi mới có người ngoài tới đây đáy. Mọi người tới đúng lúc lắm, tập tục này của thôn đã truyền lại rất nhiều năm rồi, mỗi năm đến ngày Canh Dần tháng Đinh Tỵ là bắt đầu nghi lễ tế tự, kéo dài bốn ngày." Trưởng thôn Lý Phúc Khí mở miệng, khuôn mặt tràn đầy vui mừng, rõ ràng là đang cực kỳ chờ mong chuyện gì đó tốt đẹp sắp xảy ra.
Lão đi phía trước dẫn đường: "Nào, để tôi dẫn mọi người đi xem tòa tháp mà thôn tôi đời đời thờ phụng."
Nghe trưởng thôn nhắc tới ngày Canh Dần tháng Đinh Tỵ, đôi mắt đen trắng rõ ràng của Khương Thanh lập tức nhìn sang lão, ánh mắt mang theo vài phần sâu xa khó đoán.
Thông thường, trong dân tục, ngày tế lễ là thời điểm vô cùng quan trọng, người ta sẽ đặc biệt chọn hoàng đạo cát nhật, lựa ngày đại cát cho mọi việc.
Nhưng ngày mà trưởng thôn vừa nói, trong thuật tính Thiên Can Địa Chi vốn là đại hung, không thích hợp tế tự hay động thổ.
Làm vậy chẳng khác nào bất kính với thần linh, thậm chí là một kiểu khinh nhờn. Trừ phi... thứ mà ngôi làng này thờ phụng vốn không phải thứ gì tốt đẹp.
Khán giả đang theo dõi livestream thì lại vô cùng hứng thú, hào hứng thảo luận xem tập tục của ngôi làng này rốt cuộc là gì. Chỉ còn lác đác vài bình luận vẫn nhắc tới chuyện của Khương Nguyệt, nhưng vừa xuất hiện đã nhanh chóng bị trôi mất.
"Đây chính là tòa tháp mà làng bọn tôi đời đời thờ phụng." Lý Phúc Khí lên tiếng, chỉ vào công trình trước mặt.
Đó quả thật là một tòa tháp cực kỳ đồ sộ, diện tích lớn, xây rất cao, dùng không ít vật liệu dựng thành, chỉ là bên ngoài đã cũ kỹ hao mòn, nhìn ra được đã tồn tại rất nhiều năm.
Trên đỉnh tháp dựng một vật sắc bén giống hệt lưỡi đao, kết hợp với góc quay flycam toàn cảnh thôn Táng Long, sự tồn tại của tòa tháp này giống như một thanh đao khổng lồ cắm thẳng xuống, chém đứt đầu long mạch của địa long.
Vừa nói, Lý Phúc Khí vừa đẩy cửa bước vào, bên trong tháp treo đầy những bức họa đủ kiểu. Ở chính giữa thờ phụng một pho tượng rồng, nhưng con rồng ấy nhìn cực kỳ tà dị.
"Tế lễ cần chuẩn bị rất nhiều thứ, chuyện này phải làm phiền mọi người rồi." Lý Phúc Khí cười cười.
"Trưởng thôn, tôi có thể hỏi một chút không?" Khương Thanh làm ra vẻ tò mò đơn thuần: "Tại sao trong làng hầu như toàn là đàn ông vậy? Tôi chẳng thấy mấy phụ nữ."
"À chuyện này hả." Lý Phúc Khí cười ha hả: "Người làng tôi có gen tốt, phần lớn đều sinh con trai chứ ít sinh con gái. Với lại phụ nữ trong làng bình thường cũng không thích ra ngoài, toàn ở nhà nghỉ ngơi thôi, nên mấy đứa không thấy là đúng rồi."
Khương Thanh nghe xong thì gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Sau đó Lý Phúc Khí bắt đầu giải thích đại khái cần chuẩn bị những gì cho lễ tế, rồi phân công mọi người ngày mai cùng dân làng hoàn thành công việc.
"Đại lão, tôi cứ thấy không thoải mái kiểu gì ấy, không phải tôi bị dính tà rồi chứ? Cái tháp này cho tôi cảm giác..." Lâm Thần đứng sát cạnh Khương Thanh, xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà.
Không hiểu vì sao, ngay từ khoảnh khắc bước vào tòa tháp này, toàn thân cậu ta đã lạnh run nổi gai ốc.
Lần gần nhất xuất hiện cảm giác đó... chính là khi nhìn thấy căn nhà chất đầy xương trắng, cảm giác giống hệt nhau.
Vừa dứt lời, cậu ta đã nghe Khương Thanh bình thản đáp: "Biết đâu nơi cậu bước vào vốn là cùng một chỗ thì sao."
Khương Thanh nói nhẹ tênh, thật giả khó phân biệt, nhưng sắc mặt Lâm Thần vẫn lập tức khó coi đi vài phần, bắt đầu nghi thần nghi quỷ nhìn quanh, đứng sát bên Khương Thanh không dám chạy lung tung nữa.
"Cô biết gì rồi à?" Tiểu Hoàng ló cái đầu nhỏ ra, ghé sát bên tai Khương Thanh hỏi, đôi mắt đen tròn như hạt đậu đầy vẻ tò mò.
"Tối nay sẽ biết thôi." Khương Thanh không trả lời trực diện, chỉ tiện tay để lại một hình nhân giấy nhỏ trong tòa tháp.
Dù sao cũng sẽ chẳng có ai để ý một góc nào đó bỗng dưng nhiều thêm một người giấy bé tí.
Sau khi nói xong mọi chuyện, Lý Phúc Khí dẫn mọi người rời khỏi tháp, đi giúp dân làng chuẩn bị đồ dùng cho lễ tế ngày mai.
"Thật ra cũng không có gì nhiều để giúp đâu, mấy cô gái thì phụ tôi chút nhé. Biết đan giỏ không? Để xem ai học nhanh nhất nào, đan vừa đẹp vừa nhanh." Một người phụ nữ béo tròn, trông thật thà chất phác cười híp mắt nói với Khương Thanh, Khương Nguyệt và Tần Trinh Trân.
Mấy người đàn ông trong làng thì dẫn ba nam nghệ sĩ đi hái một loại thực vật đặc biệt của địa phương.
Theo lời đạo diễn, bữa tối hôm nay hoàn toàn dựa vào năng suất lao động của mọi người, làm được bao nhiêu thì đổi lấy bấy nhiêu thức ăn.
Người phụ nữ vừa dứt lời thì ngoắc tay về phía sau, một cô bé dáng vẻ rụt rè bước ra, đúng là bé gái mà Khương Thanh đã gặp trước đó.
Cô bé ngồi xuống bên cạnh, động tác thành thạo bắt đầu đan giỏ, từng bước từng bước làm mẫu cho mọi người xem, có lẽ cũng nhận ra Khương Thanh, ánh mắt cô bé hơi dao động như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu im lặng.
Rõ ràng Khương Nguyệt chưa từng làm mấy việc kiểu này bao giờ, động tác vụng về đến mức liên tục bị tre đâm vào tay, cái giỏ đan ra cũng méo mó chẳng ra hình dạng gì.
Theo bản năng cô ta muốn tìm người an ủi, nhưng vừa quay đầu nhìn thấy Tần Trinh Trân và Khương Thanh ngồi bên cạnh thì lại rụt người, chỉ có thể đỏ mắt tủi thân, nếu anh trai ở đây thì tốt rồi...
"Cũng chẳng khó lắm. Chỉ cần không ngu, có tay là làm được mà nhỉ?" Tần Trinh Trân chán chường nâng chiếc giỏ trong tay lên.
Đôi tay cô ấy vừa thon vừa đẹp, động tác lại cực kỳ đẹp mắt, đôi mắt hồ ly phong tình lướt sang Khương Nguyệt bên cạnh.
"Tiểu Hoàng, lên đi! Trọng trách nuôi gia đình giao cho cậu đó. Cậu thông minh vậy, chuyện nhỏ này chắc không làm khó được cậu đâu ha?" Khương Thanh trực tiếp xách Tiểu Hoàng đặt lên ghế, rồi để đống nan tre trước mặt nó.
Được Khương Thanh khen cho lâng lâng, Tiểu Hoàng lập tức ưỡn b* ng*c nhỏ.
Đương nhiên rồi!
Nó chính là Hoàng Môn lợi hại nhất!
Chỉ là cái giỏ nhỏ thôi mà!
Sau đó nó lập tức giơ móng vuốt nhỏ lên, cực kỳ gian nan bắt đầu đan giỏ.
Còn Khương Thanh thì cầm điện thoại ngồi bên cạnh, hoàn toàn mang dáng vẻ nằm yên mặc kệ đời.
Mà nói là nằm yên cũng không hẳn.
"Luật đâu có cấm nhờ người khác giúp. Tôi nhờ Tiểu Hoàng nhà tôi thì không tính phạm quy chứ?" Khương Thanh cong mắt nhìn camera livestream, nói ra câu khiến người khác không thể phản bác nổi.
Nói xong cô liền quang minh chính đại mở điện thoại nghỉ ngơi.
Trước đó cô đã trao đổi cách liên lạc với cư dân mạng tên Huyền Chân kia. Hai người cũng từng trò chuyện vài lần, qua lời ăn tiếng nói có thể cảm nhận được đối phương có tạo nghệ rất sâu trong huyền môn.
Có lẽ chuyện về thôn Táng Long, người đó sẽ cho cô chút manh mối hữu ích.