Chương 19 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Khương Thanh quay đầu nhìn người đứng phía sau mình.

Không ai khác ngoài Tần Trinh Trân.

Cô ấy mang vẻ đẹp cực kỳ phong tình, đôi mắt hồ ly hơi xếch lên, khóe môi cong cong như cười mà không phải cười nhìn Khương Thanh, khiến người khác hoàn toàn không đoán được rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì.

"Bánh tôi làm cô không thích à? Hình như chẳng đụng miếng nào cả." Tần Trinh Trân tiếp tục lên tiếng.

Cô ấy lười biếng tựa vào thân cây bên cạnh, ngón út quấn lấy lọn tóc mình, đôi mắt lưu chuyển đầy mê hoặc, trong tay còn lại, hình nhân giấy nhỏ bị cô giữ chặt đang vặn vẹo thân thể, liều mạng muốn thoát ra ngoài.

"Bên trong có thứ tôi không thích, hay có lẽ tôi nên gọi cô là... Hồ Tiên." Khương Thanh mở miệng, ánh mắt đối thẳng với Tần Trinh Trân.

Tiểu Hoàng vốn đang vui vẻ ăn uống lập tức cứng người, nghi hoặc nghiêng đầu nhìn quanh.

Hồ Tiên gì cơ? Ở đâu?

Hồ Tiên giống với Hoàng Tiên của Tiểu Hoàng, đều thuộc một trong những gia tiên. Chỉ khác Hồ Tiên là hồ ly, mà giữa mấy vị tiên gia này vốn luôn chẳng vừa mắt nhau.

"Ôi chao, thứ tôi bỏ vào đều là đồ tốt đấy, có biết bao nhiêu cô gái bỏ tiền lớn muốn mua tôi còn chẳng bán đâu." Tần Trinh Trân nghe Khương Thanh nói vậy thì cười tủm tỉm, cũng không bất ngờ khi thân phận của mình bị nhìn thấu. Cô ấy mở lòng bàn tay ra, để lộ hình nhân giấy nhỏ bên trong.

"Cô không sợ tôi công khai chuyện này à? Bộ dạng Khương Nguyệt lúc nãy đáng thương thật đấy. Chậc chậc, cô không thấy đâu, mặt trắng bệch luôn, tủi thân lắm cơ." Tần Trinh Trân hỏi.

"Cô không thích Khương Nguyệt, tôi cũng không thích cô ta, vậy nên tôi nghĩ chúng ta cùng phe đấy chứ. Hơn nữa cô xem kịch chẳng phải cũng xem rất vui sao?" Khương Thanh nghiêng đầu, cười híp mắt chớp chớp nhìn Tần Trinh Trân rồi thuận tay lấy lại hình nhân giấy nhỏ.

Vừa trở về, hình nhân giấy lập tức ôm lấy ngón tay Khương Thanh mà cọ cọ tố cáo đầy tủi thân.

Người phụ nữ xấu xa!

Người phụ nữ xấu xa!

"Tôi thích cô rồi đấy, cô đúng là chẳng sợ tôi chút nào." Tần Trinh Trân nghe vậy thì bật cười, khóe môi cong lên, ánh mắt cô ấy chuyển sang Tiểu Hoàng.

"Hay là cô cúng phụng tôi đi? Hồ Tiên bọn tôi hữu dụng hơn cái tên Hoàng Môn này nhiều. Nó còn chưa tu được hình người, đầu óc lại ngốc, cúng tôi lời hơn nhiều đấy. Hơn nữa tôi còn đẹp thế này, nhìn đồ đẹp chẳng phải rất vui mắt sao? Năng lực của tôi cũng mạnh hơn nó nhiều." Tần Trinh Trân lên tiếng, chẳng rõ là thật hay đùa.

Tiểu Hoàng tức đến mức muốn nổ tung.

Nó hận không thể nhào tới đánh nhau với con hồ ly đáng ghét trước mặt ngay lập tức.

Dám đào góc tường nhà nó ngay trước mặt nó?!

"Tôi khá tò mò giữa cô và Khương Nguyệt rốt cuộc có chuyện gì?" Khương Thanh nhìn ra Tần Trinh Trân không có ác ý với mình, hơn nữa còn rất hứng thú với cô, nên lòng hóng chuyện cũng nổi lên vài phần.

"Cũng chẳng có gì to tát." Tần Trinh Trân cười biếng nhác.

"Tôi để mắt tới một người đàn ông. Anh tình tôi nguyện, nam nữ vui vẻ với nhau vốn là chuyện rất bình thường. Ban đầu đã nói rõ chỉ vui chơi thân xác, không nói chuyện tình cảm, ai ngờ tên nhóc đó cứ nhất quyết quấn lấy tôi bắt chịu trách nhiệm, đòi yêu đương với tôi." Giọng cô ấy tùy ý lười nhác.

"Tôi là con hồ ly già mấy trăm tuổi rồi, đâu có hứng chơi trò tình cảm, có muốn yêu thì cũng chẳng đời nào yêu một tên nhóc mới hơn hai mươi. Chị gái ngốc nghếch của cô tình cờ bắt gặp một lần. Sau đó lại vô tình nói chuyện này trước mặt truyền thông, rồi lại vô tình tin đồn tôi được kim chủ bao nuôi, ngủ để leo lên vị trí cao cứ thế truyền ra."

"Tôi thì chẳng để tâm, dù sao hồ ly bọn tôi vốn đào hoa thật, cũng không có cái gọi là liêm sỉ như loài người các cô." Tần Trinh Trân nói tới đây thì cười nhạt: "Chỉ là tên nhóc kia ngốc quá, không biết vị kim chủ trong lời đồn thực ra chính là bản thân cậu ta. Nửa đêm lái xe chạy tới tìm tôi, cuối cùng gặp tai nạn... chân bị tàn tật."

Trong mắt Tần Trinh Trân tràn đầy lạnh nhạt, nhìn qua giống như hoàn toàn chẳng quan tâm, nhưng khoảnh khắc nhắc tới hai chữ "tàn tật", đồng tử cô ấy lại thoáng biến thành hình kim nhọn như mắt thú, chỉ là rất nhanh sau đó đã khôi phục bình thường.

"Biết đâu tôi có thể giúp được. Tôi biết chút y thuật đấy, nếu cô cần, tôi có thể thử xem cho anh ta." Nghe câu chuyện của Tần Trinh Trân xong, Khương Thanh suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng.

"Được thôi, thêm cách liên lạc đi. Đợi chương trình kết thúc rồi gặp lại." Tần Trinh Trân cũng không quá để tâm lời Khương Thanh nói. Biết chút y thuật thì cũng chẳng thay đổi được gì, dù sao người cần tìm cô ấy cũng đã tìm rồi, nơi cần chữa cũng đã chữa, nhưng hoàn toàn vô dụng. Hơn nữa từ đầu chương trình tới giờ, cô ấy gần như chưa từng thấy Khương Thanh thể hiện phương diện y thuật.

Hai người trao đổi thông tin liên lạc.

Khương Thanh đại khái kể lại cảnh tượng cô và Lâm Thần nhìn thấy cho Tần Trinh Trân nghe. Sau khi nghe xong, Tần Trinh Trân hơi trầm ngâm.

"Tôi chưa từng gặp thứ đó. Nhưng từ lúc bước chân vào thôn Táng Long, tôi đã thấy rất khó chịu rồi. Cả ngôi làng này cho tôi cảm giác cực kỳ tà môn... đặc biệt là phía cuối làng, hướng đông ấy, hình như đang giấu thứ gì đó." Tần Trinh Trân lên tiếng rồi lắc đầu.

Nghe vậy, Khương Thanh cũng không hỏi thêm nữa, chỉ là cô lại nhớ tới cô bé lúc nãy, dường như đứa trẻ đó biết điều gì đó.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Khi quay lại chỗ livestream, bầu không khí tại hiện trường đã được điều chỉnh ổn thỏa, chỉ là Khương Nguyệt và Khương Chi Ngọc đã không còn ở đó nữa, nghe nói Khương Nguyệt không khỏe nên tạm thời đi nghỉ ngơi.

Nhà ở cho bảy ngày trong thôn cũng đã được phân xong.

Lâm Thần nhìn Khương Thanh và Tần Trinh Trân cùng nhau quay lại, trong mắt đầy vẻ khó hiểu.

Mới có một lúc thôi mà quan hệ hai người này đã tốt lên vậy rồi?

Tình bạn giữa phụ nữ đến đột ngột thế sao?

"Lúc cô không có ở đây, tôi với cô là đội thứ hai tới thôn nên tôi tiện chọn luôn chỗ ở cho cô rồi. Trong mấy căn thì nó xem như khá ổn, Khương Nguyệt với Triệu Bạch Xuyên ở căn tệ nhất, nghe nói mái còn bị dột nữa, không thể để bọn họ được lợi được." Lâm Thần chạy tới bên cạnh Khương Thanh, vẻ mặt đầy mong chờ được khen thưởng.

Dáng vẻ hiện giờ của cậu ta hoàn toàn khác với bộ dạng kiêu ngạo bất kham lúc mới gặp.

"Để trải nghiệm phong tục tập quán địa phương, đồng thời kiếm đồ ăn, mấy ngày tới trong thôn Táng Long sẽ có một lễ tế dân gian rất lớn, mọi người sẽ tham gia giúp đỡ dân làng. Thù lao chính là chỗ ở và thức ăn, mọi người cứ đi cất hành lý trước đi, chiều chúng ta sẽ tới tìm trưởng thôn, ông ấy sẽ nói cho mọi người biết cần làm gì." Đạo diễn thấy Khương Thanh quay lại thì trực tiếp bỏ qua chuyện vừa rồi, tiếp tục công bố quy trình ghi hình.

Nghe vậy, Khương Thanh xách toàn bộ gia sản của mình tới căn nhà Lâm Thần đã chọn, căn nhà nằm ở cuối thôn.

Trên đường đi, cảm giác tổng thể mà ngôi làng này mang lại cho Khương Thanh chỉ có hai chữ, nghèo nàn, phần lớn nhà cửa đều cũ nát tồi tàn, thậm chí còn có không ít căn được đắp bằng bùn vàng.

Người dân trong làng trông có vẻ vô cùng thân thiện, khi nhìn thấy Khương Thanh, ánh mắt họ sẽ dừng trên mặt cô một chút, rồi lại chuyển sang thiết bị livestream, sau đó cười thật thà chất phác.

"Cậu phát hiện ra gì rồi à?" Khương Thanh hỏi Lâm Thần.

"Tôi thấy bọn họ có vẻ nghèo thật đấy, hay mấy ngày tới chúng ta ăn ít lại chút đi? Để Tiểu Hoàng nhà cô ra ngoài săn thú thêm đồ ăn cho tụi mình, nó chắc cũng ăn không no đâu." Lâm Thần suy nghĩ nghiêm túc rồi trả lời.

"..." Khương Thanh tự động bỏ qua nửa câu sau của cậu ta: "Trong ngôi làng này gần như toàn là đàn ông."

Nghe Khương Thanh nói vậy, Lâm Thần mới chậm chạp nhận ra điều gì đó.

Từ lúc bọn họ tới thôn Táng Long đến giờ, những người họ gặp trên đường, những người chủ động chào hỏi... Gần như đều là đàn ông.

Thậm chí đám trẻ con chơi đùa trong làng cũng hầu hết là bé trai...