Khương Nguyệt nghe những lời Khương Thanh tương tác với khán giả trong livestream thì sắc mặt trắng bệch, gương mặt vốn đã tiều tụy nay càng thêm vẻ mong manh yếu ớt.
Cô ta cắn môi, hai tay vô thức vò góc áo, chỉ cảm thấy mất mặt vô cùng, nhìn Khương Thanh, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần oán hận.
Rốt cuộc cô ta đã đắc tội gì với Khương Thanh mà đối phương cứ hết lần này tới lần khác nhằm vào, cố ý trả đũa cô ta như vậy?
Rõ ràng nếu không nhờ cô ta, Khương Thanh căn bản không có cơ hội tham gia chương trình này. Chính cô ta mới là người giúp Khương Thanh tăng lượng fan lớn như vậy, từ một nghệ sĩ tuyến mười tám mờ nhạt trở thành người bắt đầu được chú ý.
Nếu là bình thường, có lẽ Triệu Bạch Xuyên đứng bên cạnh đã lên tiếng bênh vực cô ta rồi. Đáng tiếc hiện tại tâm trạng anh ta vô cùng bực bội, hoàn toàn không chú ý tới biểu cảm của Khương Nguyệt.
"Tôi vẫn thích dáng vẻ kiêu ngạo bất kham của hai người ngày hôm qua hơn." Lâm Thần liếc nhìn Khương Nguyệt và Triệu Bạch Xuyên, thuận miệng bồi thêm một câu.
Có câu thế nào nhỉ? Giúp người thân chứ không giúp lẽ phải.
Ban đầu cậu ta vốn không quen biết hay hiểu gì về Khương Thanh, còn từng tin vào những lời đồn trên mạng, nhưng thật ra cậu ta cũng chẳng thân với Khương Nguyệt.
Đã vậy, nếu đại lão không thích người chị này, cậu ta cũng chẳng ngại phối hợp cà khịa thêm vài câu, dù sao đại lão ghét Khương Nguyệt chắc chắn phải có lý do của cô.
"Lâm Thần, cậu đừng quá đáng." Triệu Bạch Xuyên nghiến răng nhìn Lâm Thần, ánh mắt lại rơi lên người Khương Thanh, anh ta không muốn thừa nhận rằng cô đã nói trúng hoàn toàn, còn anh ta thì phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình.
Lúc này, phần bình luận livestream đã cãi nhau đến long trời lở đất. Fan của Khương Nguyệt và Triệu Bạch Xuyên cũng không còn khí thế như hôm qua nữa.
[Ai cũng biết trước mặt Khương Thanh thì chẳng ai kiêu nổi nữa đâu. Phản nghịch á? Xin lỗi nhé, lát nữa là xui ngay. Bấm tay tính một quẻ, bảo bạn xui thì chắc chắn sẽ xui.]
[Dùng vẻ ngoài mềm mại đáng yêu nhất để nói ra những câu kéo thù hận nhất. Đại lão Thanh Thanh, đúng là chị!]
[Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đúng là Khương Nguyệt với Triệu Bạch Xuyên tự tìm đường chết mà. Hôm qua Khương Thanh đã đặc biệt nhắc nhở họ rồi, Khương Nguyệt ở đạo quán cũng tận mắt thấy Khương Thanh có bản lĩnh, biết bói toán, biết huyền thuật, thế mà cô ta vẫn cố ý hùa theo Triệu Bạch Xuyên, nhất quyết đi con đường đó. Đây chẳng phải tự tìm chết thì là gì?]
[Nghe vậy mới thấy Khương Nguyệt đúng là hơi kỳ quái thật. Bình thường trên chương trình cô ta nhắc tới cô em gái này toàn bảo nhát gan, yếu đuối, cái gì cũng không biết làm. Nhưng giờ nhìn Khương Thanh hoàn toàn chẳng giống như lời cô ta nói chút nào.]
[Một đám hùa theo phong trào. Khương Thanh chẳng qua chỉ gặp may thôi, xem bói chắc cũng chỉ biết nửa mùa. Không thì sao lại chẳng có tiếng tăm, chẳng ai tìm tới, giới huyền môn cũng chẳng ai biết cô ta. Với lại Nguyệt Nguyệt nói có sai đâu, ngoài mấy thứ này ra cô ta còn biết làm gì nữa? Chậc, chẳng phải vô dụng à? Nguyệt Nguyệt nhà chúng tôi cái gì cũng biết nhé.]
Đạo diễn đứng bên cạnh nhìn bầu không khí giữa mấy vị khách mời ngày càng quái dị thì vội vàng bước lên hòa giải.
"Ha ha ha, chuyện qua rồi thì thôi. Nếu mọi người đều đã thuận lợi tới được thôn Táng Long thì tập hợp lại đi, theo thứ tự đến nơi sẽ được chọn nhà ở tại đây trước. Đi nào, mang hành lý đi cất trước đã, còn có bất ngờ chuẩn bị cho mọi người nữa." Đạo diễn lên tiếng, đồng thời thoáng liếc nhìn Khương Thanh và Khương Nguyệt.
Nghe đạo diễn nói vậy, mọi người liền đi tới điểm tập hợp. Trần Sinh Tần và Tần Trinh Trân đã đứng chờ ở đó từ lâu.
"Ngại quá nha, hạng nhất này bọn tôi lấy rồi." Tần Trinh Trân đã khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, cô ấy đi đôi cao gót mảnh, mặc áo hai dây màu đỏ nổi bật, bên dưới là quần jean ống loe tôn lên vòng eo thon gọn. Cô ấy chống cằm, mỉm cười chào mọi người.
"Cuối cùng cũng đợi được mọi người tới rồi, mau ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi. Theo kinh nghiệm của tôi thì chuyện chọn nhà chắc chắn cũng có trò đấy, đạo diễn Lưu thích nhất là đào hố cho người khác." Trần Sinh Tần cười híp mắt lên tiếng, nhiệt tình gọi mọi người ngồi xuống, hoàn toàn không hề có chút bệnh ngôi sao nào.
Nhưng người càng thu hút ánh nhìn hơn lại là người đang đứng bên cạnh hai người họ, Khương Chi Ngọc.
Trong giới giải trí, độ nổi tiếng của Khương Chi Ngọc thậm chí còn cao hơn không ít minh tinh tuyến hai tuyến ba. Một phần là vì xuất thân và ngoại hình quá mức ưu tú của anh ta, phần còn lại là nhờ hình tượng cuồng em gái.
Vốn dĩ sản nghiệp chính của nhà họ Khương không nằm trong giới giải trí, nhưng từ khi Khương Nguyệt bước chân vào ngành này, Khương Chi Ngọc dứt khoát mở riêng một công ty cho cô ta, gần như tự tay nâng đỡ cô ta lên vị trí hiện tại, tài nguyên đổ không tiếc tay. Mà công ty dưới sự điều hành của anh ta cũng nhanh chóng trở thành một trong những công ty hàng đầu trong giới giải trí.
"Anh hai!" Khương Nguyệt vừa nhìn thấy Khương Chi Ngọc thì mọi tủi thân lập tức dâng trào, cô ta chạy nhanh tới rồi ôm chầm lấy anh ta.
Ngoại hình của Khương Chi Ngọc cực kỳ nổi bật, khí chất lạnh lùng, thân hình cao ráo thẳng tắp, chỉ cần đứng ở đó thôi cũng vô cùng bắt mắt. Hiếm khi anh ta không mặc vest mà thay bằng bộ đồ leo núi màu đen, trong tay còn xách theo thứ gì đó.
Ngay khoảnh khắc Khương Nguyệt lao tới, vẻ mặt anh ta cũng dịu đi hẳn, cánh tay còn lại thuận thế ôm lấy cô ta.
"Lại nghịch nữa rồi, lớn thế này còn làm nũng." Khương Chi Ngọc lên tiếng, dù nói vậy nhưng trong giọng nói hoàn toàn không có chút trách móc nào.
Khương Thanh nghe cách xưng hô ấy thì tò mò đánh giá người anh trai từ trên trời rơi xuống trước mặt.
"Khương tổng, cậu tới thăm Khương Thanh với Khương Nguyệt đúng không?" Đạo diễn thấy dáng vẻ Khương Chi Ngọc hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của Khương Thanh thì chỉ có thể ho nhẹ một tiếng, cố ý nhấn mạnh luôn tên Khương Thanh vào câu nói, thiếu điều muốn đè đầu anh ta bắt nhìn sang bên kia.
Đang livestream đấy, trước mặt máy quay đấy, ít nhất cũng đừng thiên vị quá đáng như vậy chứ!
"Ừ." Nghe đạo diễn nhắc tới, Khương Chi Ngọc mới khẽ đáp một tiếng, lúc này mới để ý tới Khương Thanh.
Nhưng ngay khi nhìn thấy cô, hàng mày anh ta khẽ nhíu lại gần như không thể nhận ra, sự dịu dàng ban nãy cũng biến mất sạch.
"Tôi tới thăm đoàn tiện mang vài thứ tới, đồng thời với tư cách nhà đầu tư của chương trình, cũng tiện xem tiến độ ghi hình livestream của mọi người." Khương Chi Ngọc nhàn nhạt lên tiếng, anh ta buông Khương Nguyệt ra rồi mở chiếc túi trong tay.
Bên trong cơ bản đều là đồ Khương phu nhân chuẩn bị cho Khương Nguyệt.
Có đồ leo núi thích hợp mặc trong rừng, kem chống nắng, đủ loại đồ dưỡng da và vệ sinh cá nhân hằng ngày, còn có cả thức ăn do chính tay Khương phu nhân làm, loại có thể bảo quản ở nhiệt độ thường khoảng bốn năm ngày.
"Woa, mẹ lợi hại thật đấy. Mẹ có siêu năng lực biết trước tương lai à? Mấy thứ này đúng lúc em cần luôn. Em leo núi cả đêm, hành lý thì lỡ làm mất giữa đường rồi. Vốn dĩ sẽ không mất đâu, đều là vì..." Khương Nguyệt vui vẻ nói, giọng điệu cũng sáng sủa hơn hẳn. Nhưng tới đoạn cuối, ánh mắt cô ta lại vô thức liếc sang Khương Thanh rồi im bặt.
Khương Chi Ngọc đem hết dáng vẻ chật vật đáng thương cùng biểu cảm muốn nói lại thôi ấy của Khương Nguyệt thu hết vào mắt.
Anh ta ngẩng đầu nhìn Khương Thanh, giọng nói lạnh nhạt, thậm chí còn xa cách hơn lúc nói chuyện với đạo diễn.
"Qua đây."
"Đứng đó lâu như vậy rồi mà không biết chào hỏi?"