Chương 14 - Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ

Mặc dù chủ đề của chương trình khám phá dân tục này vốn là đưa các minh tinh tới nhiều nơi khác nhau để tìm hiểu phong tục địa phương, quái đàm và truyền thuyết dân gian, kiểu show mang hơi hướng phiêu lưu huyền bí, nhưng trong suy nghĩ của mọi người, cùng lắm cũng chỉ là nghe kể vài câu chuyện rồi xem nghệ sĩ bị chương trình chỉnh cho khổ sở, tiện thể thêm vài phân đoạn tương tác giải trí mà thôi.

Ai mà ngờ được trong đó lại thật sự lẫn thứ không sạch sẽ chứ.

[Trời ơi đây là cái gì vậy? Sao tự nhiên phong cách chương trình từ show du lịch vui vẻ biến thành quái đàm kinh dị luôn rồi?]

[Nhiều xương trắng quá... Nhìn kiểu này chắc đã tồn tại nhiều năm rồi, muốn hóa thành xương trắng như này thì ít nhất cũng chết được vài năm trở lên. Chẳng lẽ đây là di tích gì trước kia sao? Nhưng tại sao lại chất đầy trong căn nhà nhỏ này? Trước đây nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?]

[Tự nhiên phát hiện cái tên "thôn Táng Long" vốn đã rất quỷ dị rồi. Chữ "Táng" nghe xui xẻo quá.]

[Sợ thật đấy... Nhưng vừa nhìn thấy Khương Thanh là tự nhiên có cảm giác an toàn đầy mình luôn. Đại lão hộ thể, bách tà bất xâm.]

"Á á á á... Chúng ta không phải vô tình phát hiện hiện trường án mạng đó chứ?" Lâm Thần run lẩy bẩy, lùi sát về phía sau lưng Khương Thanh.

"Kiểu vụ án giết người bí ẩn ở nông thôn ấy! Rồi ngày mai hai chúng ta sẽ lên trang nhất tin xã hội luôn! Nam idol nổi tiếng, đẹp trai, thân hình cao ráo, trẻ tuổi giàu có cùng nữ minh tinh vô tình phát hiện án mạng, sau đó bị diệt khẩu vứt xác nơi hoang dã. Khi đội tuần tra tới nơi chỉ còn lại chiếc máy livestream hư hỏng...'"

Khương Thanh: "..."

"Khương Thanh, cô mau nói với tôi đi, mắt tôi có vấn đề thôi đúng không? Tôi vẫn còn đang nằm mơ phải không?" Lâm Thần lại run giọng hỏi.

"Người chết thì có gì đáng sợ đâu." Khương Thanh nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Họ chẳng thể làm gì cậu cả, người sống mới đáng sợ, gặp người sống thì cậu mới nên sợ."

Đôi mắt cô đen sâu thẳm, như một tấm gương có thể phản chiếu thứ sâu nhất trong lòng người.

Nghe xong, Lâm Thần ngẩn ra, nhất thời không hiểu được ý của cô.

"Là ảo ảnh thôi, không phải thật." Khương Thanh lại lên tiếng.

"Đôi khi mắt người và cảm giác của con người đều sẽ tự lừa dối chính mình." Cô vừa nói vừa như đang suy nghĩ điều gì, đưa tay chạm vào cảnh tượng trước mắt.

Nhưng tay cô không hề chạm phải đống xương dưới đất, mà trực tiếp xuyên qua, giống như thời không của hai bên hoàn toàn không chồng lấp lên nhau.

Thật giả lẫn lộn.

Giả giả thật thật, thật thật giả giả.

Khiến người ta khó lòng phân biệt đâu mới là hiện thực.

Mắt người rất dễ bị lừa.

Bị người khác lừa.

Cũng tự lừa chính mình.

Mà ở vị trí họ đang đứng lúc này, bố cục phong thủy địa mạch xung quanh đã trở nên khác hẳn, mơ hồ có thể nhìn thấy long mạch dưới đất.

Đầu rồng dường như đang cố giãy giụa vươn lên, vận khí bao phủ phía trên cũng đang có xu hướng tăng mạnh, chỉ là trong luồng vận khí ấy lại xen lẫn vài tia đỏ sẫm quỷ dị.

Đây rõ ràng là dáng vẻ của long mạch thôn Táng Long trước khi bị phá hủy, tất cả dường như đều có liên hệ với thôn Táng Long.

Khương Thanh khẽ l**m môi, đôi mắt sáng rực lên.

Nếu là huyền môn bình thường nhìn thấy cảnh này, phản ứng đầu tiên chắc chắn sẽ là tránh xa nguy hiểm càng nhanh càng tốt, nhưng Khương Thanh hoàn toàn khác, từ trước đến nay cô chưa từng hiểu sợ hãi là gì.

Bên cạnh, thấy hành động của Khương Thanh, Lâm Thần do dự đưa tay thử chạm vào thứ trước mặt, quả nhiên tay cậu ta cũng xuyên thẳng qua đống xương trắng.

Cơ thể vốn căng cứng lúc này mới dần thả lỏng, cậu ta lau mồ hôi lạnh trên trán, lá gan cũng lớn hơn không ít.

"Thì ra là ảo giác... giả thôi à." Lâm Thần thở phào nhẹ nhõm, ngay lập tức cảm thấy bản thân ổn lại rồi.

Cậu ta lập tức đứng thẳng người dậy, hăm hở đưa tay sờ thử đống xương trắng trước mặt, quả nhiên giống hệt Khương Thanh, tay trực tiếp xuyên qua chính giữa.

Là ảo giác.

Nguyên lý chắc cũng giống kiểu ảo ảnh sa mạc thôi.

"Thật ra lá gan tôi cũng không nhỏ đâu." Lâm Thần cố cứu vãn hình tượng.

"Chỉ là lúc nãy xảy ra quá đột ngột thôi." Cậu ta cảm thấy mặt mũi cả đời mình chắc đã mất sạch trong hai ngày nay rồi.

Nghĩ tới hình tượng lung lay sắp sụp đổ của bản thân, cậu ta lại cố tỏ ra bình tĩnh, tiếp tục đưa tay chạm vào bộ xương trắng trước mặt.

Khương Thanh nhìn Lâm Thần đang sờ tới sờ lui khắp nơi, Tiểu Hoàng trong lòng cô cũng ló đầu ra.

"Ta bắt đầu không muốn để cậu ta dạy ta chương trình giáo dục bắt buộc chín năm nữa rồi." Tiểu Hoàng nhỏ giọng lẩm bẩm, ánh mắt đầy phức tạp nhìn Lâm Thần đang mò mẫm bên kia: "Ngu ngốc có thể lây đấy. Lỡ truyền sang ta thì sao?"

"Không sao đâu, không lây được." Khương Thanh dùng đầu ngón tay xoa đầu nó.

"Đương nhiên rồi, bản đại tiên sao có thể bị nhân loại tầm thường ảnh hưởng được." Tiểu Hoàng hừ nhẹ một tiếng, chỉ là nó vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào đó hơi sai sai.

Nhưng thôi kệ đi, chắc chắn là do nó quá lợi hại nên không thể bị lây.

Khương Thanh dời mắt đi, chỉ thấy Lâm Thần vốn đang s* s**ng lung tung bỗng dừng động tác lại, cậu ta quay đầu nhìn Khương Thanh với nụ cười rạng rỡ, vừa gãi đầu vừa làm ra vẻ như mở mang kiến thức.

"Ảo giác này thật quá luôn ấy. Tôi còn sờ được cả xương nữa, cứng ngắc luôn, chân thật ghê. Cái này gọi là gì nhỉ? Phiên bản nâng cấp của ảo ảnh sa mạc à?"

Ánh mắt Khương Thanh rơi xuống tay cậu ta, chỉ thấy tay Lâm Thần đang đặt trên một đoạn xương trắng nhỏ dài.

"À." Khương Thanh bình tĩnh mở miệng: "Cái đó là thật."

"???" Lâm Thần hóa đá ngay tại chỗ.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Trời dần sáng.

Khương Thanh và Lâm Thần lại tiếp tục lên đường tới thôn Táng Long.

Ngôi làng giờ đã ở ngay trước mắt, chỉ là sắc mặt Lâm Thần trông hơi héo hon, ánh mắt đầy phức tạp nhìn bàn tay trái của mình.

"Đại lão à..." Lâm Thần mở miệng: "Sau này cô có thể báo trước cho tôi một tiếng được không?"

"Cậu hình như không sợ lắm?" Khương Thanh nhìn cậu ta.

Dù mỗi lần gặp chuyện kỳ quái, Lâm Thần đều phản ứng như sắp chết tới nơi, miệng cũng không ngừng lải nhải, nhưng rất nhanh sau đó cậu ta lại tự điều chỉnh được cảm xúc, tâm lý của người bình thường hiếm ai mạnh như vậy.

"Bởi vì cậu út tôi..." Lâm Thần vô thức đáp lời, nhưng vừa nói ra hai chữ ấy, ánh mắt cậu ta lại liếc về phía camera livestream trước mặt rồi ngậm miệng lại.

"Dù sao trước đây tôi cũng từng tiếp xúc với mấy chuyện kiểu này khá nhiều, cũng gặp không ít kẻ lừa đảo. Lại thêm mấy lời đồn trên mạng về cô nữa... ban đầu tôi có thành kiến với cô, xin lỗi nhé." Nói tới đây, cậu ta như muốn nói thêm gì đó nhưng cuối cùng vẫn ép suy nghĩ trong lòng xuống.

Tình huống của cậu út mình quá đặc biệt, năm đó ngay cả lão huyền sư nổi danh được mời xuống núi cũng chỉ miễn cưỡng tranh được một tia sinh cơ, cuối cùng chỉ để lại tám chữ.

Khương Thanh đúng là có bản lĩnh thật, không phải loại thần côn lừa đảo. Nhưng... nghĩ thế nào cũng cảm thấy không thể nào là người đó được.

Lâm Thần lắc đầu, không nói tiếp nữa.

Trời sáng hẳn, đường cũng dễ đi hơn nhiều.

Khương Thanh và Lâm Thần men theo ký hiệu trên đường nhỏ, đi chưa bao lâu đã nhìn thấy tổ chương trình đang chờ phía trước.

Đạo diễn vừa thấy hai người thì mắt lập tức sáng lên, vui vẻ vẫy tay.

"Cuối cùng cũng thấy hai người rồi!" Ông vừa cười vừa quan sát hai người từ trên xuống dưới, rõ ràng đang cố tìm dấu vết chật vật trên người họ, nhưng nhìn một vòng vẫn chẳng phát hiện được gì.

"Đoán thử xem hai người đứng hạng mấy?" Đạo diễn vừa nói vừa liếc nhìn Lâm Thần.

Thấy cậu ta cứ giơ bàn tay trái lên mãi, ông trực tiếp đưa tay nắm lấy, trên mặt viết rõ vẻ được rồi được rồi, bắt tay cổ vũ cậu ta vậy.

"..." Lâm Thần không đáp, chỉ cúi đầu nhìn bàn tay trái đang bị đạo diễn nắm lấy, ánh mắt vô cùng phức tạp.