Chương 92 - Mưa Ôn Đới – Lương Trĩ Hòa

Mưa Ôn Đới – Lương Trĩ Hòa

“Không phải chứ người anh em.” Khúc Dịch Minh nhìn hai người, cái nắm tay kia trông chướng mắt bỏ mẹ, anh ta nhổ một tiếng, “Chúng ta quen biết trên thương trường làm bạn bè, tôi coi cậu là bạn, cậu mẹ nó lại coi tôi là thằng mọc sừng à. Trẻ tuổi thế mà không thể làm việc kiểu này được chứ?”