Thang Lê căng thẳng nhìn về phía chỗ ngồi của Lục Dương. Cậu ta đã về chỗ rồi, xung quanh vây kín một đám người dường như biết hết mấy chuyện xấu hổ nhưng lại chẳng nhớ tên, mấy người cười nói vui vẻ, nghe kỹ thì hình như đang bàn bạc chuyện sinh nhật gì đó.
Thang Lê không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy tấm thiệp này để càng lâu càng giống củ khoai lang nóng bỏng tay, thế là đứng dậy, đi về phía đám người ở góc chéo kia.
"Lục Dương." Thang Lê gọi tên cậu ta một tiếng, không biết nên nói gì, đành đưa tấm thiệp ra trước.
Lục Dương quay đầu, nhìn thấy Thang Lê thì mắt sáng lên đầy bất ngờ, lại nhìn thấy tấm thiệp, liền tự nhiên đưa tay nhận lấy rất nhanh, nhìn vào mắt Thang Lê cười nói: "Cậu thế mà lại biết hôm nay là sinh nhật tớ! Cái này tặng cho tớ à?"
Thang Lê bị đôi mắt sáng lấp lánh nhìn đến chột dạ, định nói một câu thì xung quanh bỗng bùng nổ tiếng trêu chọc khiến cô hoảng hốt. Cô gật đầu, phản ứng lại thì lắc đầu nguầy nguậy nhưng đã bị tiếng ồn ào chọc thủng trần nhà nhấn chìm mất rồi.
Có người vỗ vai Lục Dương: "Được đấy, học sinh mới đến vài ngày đã tặng thiệp cho cậu rồi."
Thang Lê vẫn còn đứng đó, há miệng cố gắng chêm vào một câu để nói ra tên cô gái thực sự tặng quà, nghe thấy câu này thì sững sờ.
Sắc mặt lạnh xuống.
Thôi bỏ đi, không cần giải thích, cậu ta nhìn tên trong thiệp tự khắc biết là ai tặng.
Nghĩ vậy, Thang Lê quay người, lẳng lặng rời khỏi tâm bão.
"Ai bảo thế." Lục Dương theo phản xạ nhíu mày, vẫn cười nhưng gạt bàn tay đang vỗ vai mình ra, nói một câu: "Thang Lê là bạn tốt của tớ, tặng thiệp thì có gì lạ đâu?"
"..."
Giữa đám đông ồn ào, bóng lưng Thang Lê cứng đờ, rồi thuận tay cầm luôn cốc nước đi ra khỏi cửa sau lớp học.
Trong lớp, Lục Dương gạt mấy cánh tay ra quay đầu nhìn về phía sau, Thang Lê đã không còn ở đó. Vẻ mặt cậu ta thoáng chút hụt hẫng, tay vẫn cầm tấm thiệp Thang Lê đưa, cẩn thận cúi đầu v**t v* mép thiệp.
Trình Vũ chọc chọc cậu ta, nói nhỏ: "Anh Lục, sao tớ thấy Thang Lê có vẻ giận rồi? Vừa nãy hình như cậu ấy còn muốn nói gì đó, giờ thì đi thẳng không thèm ngoảnh lại luôn."
Lục Dương nghe vậy cũng nhìn về hướng cửa sau Thang Lê vừa đi, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu.
...
Hoàng hôn chiếu sáng cả khung cửa kính lớn, Thang Lê theo thói quen ngẩng đầu lên, nhưng vị trí đối diện lại trống không.
Cậu ta còn đến không?
Trong lòng Thang Lê chua xót, nhìn chằm chằm mặt bàn sạch bong.
Không đến thì thôi, dù sao trước đây cũng vẫn thế mà.
Ngón tay Thang Lê co lại, từ từ thu hồi tầm mắt.
"Khụ khụ... Tớ đến muộn."
Thang Lê nghe tiếng ngẩng đầu, thấy Lục Dương đã ngồi xuống. Lần này không phải một tay ôm cả đống đồ, cậu ta lôi từ trong cặp ra từng tờ đề, từng túi bút, giọng nói nhẹ nhàng giải thích: "Mẹ tớ... à nhầm, cô Lục ấy, gọi tớ lên văn phòng nên đến muộn."
"Ừ."
Lục Dương khựng lại nửa giây, không tiếp lời ngay, nghiêng đầu dường như đang quan sát sắc mặt Thang Lê. Thấy Thang Lê cuối cùng cũng nhìn mình một cái, cậu ta liền cười.
Không biết tại sao, Lục Dương không đến, Thang Lê thấy không quen. Giờ người ngồi đối diện rồi, Thang Lê lại thấy kỳ cục ở đâu đó, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
Thang Lê cúi đầu, khoanh khoanh vẽ vẽ lên bài thi, cố gắng duy trì vẻ ngoài sóng yên biển lặng.
Nhưng người đối diện cứ lục lọi trong cặp mãi, Thang Lê nghe thấy tiếng nilon sột soạt, hơi ngẩng đầu liếc nhìn, thấy Lục Dương lôi ra từ cái cặp bé tí tẹo nào là sô-cô-la, bim bim, bánh quy, thạch, sữa Vương Tử... Tên này... đi dã ngoại hay gì?
Thang Lê trong chốc lát ngẩn tò te.
Lục Dương đẩy đống đồ ăn vặt về phía trước, đẩy đến tận trước mặt Thang Lê.
Thang Lê nhìn đống đồ ăn vặt ngũ sắc trước mặt, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.
Đôi mắt Lục Dương vừa đen vừa sáng nhìn chằm chằm Thang Lê. Thấy biểu cảm khó hiểu của cô, cậu ta chớp mắt nhìn xuống đống đồ ăn, đảo mắt tìm kiếm một hồi rồi cũng ngạc nhiên nghiêng đầu.
"Ủa?" Lục Dương vội vàng bới trong đống đồ ăn ra tờ giấy nhớ đã viết sẵn, đặt lại trước mặt Thang Lê.
Lục Dương nghiêng đầu, ánh mắt mong chờ.
Thang Lê lại rũ mắt, mấy chữ to trên giấy nhớ đập vào mắt: Cảm ơn cậu đã giúp tớ đưa thiệp, tớ mời cậu ăn quà vặt.
Đồng t.ử co rút, lòng bàn tay vô thức siết chặt, như thể mấy chữ kia mọc gai. Thang Lê không nhìn nó nữa, cũng không nhận đồ ăn, ngược lại ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lục Dương, khẽ hỏi: "Lục Dương, cậu mở thiệp ra xem chưa?"
Lục Dương trịnh trọng gật đầu: "Xem rồi mà."
Thang Lê cũng gật đầu: "Xem rồi là được. Xin lỗi nhé, chúc cậu sinh nhật vui vẻ, đồ ăn vặt tôi không nhận đâu."
Nói xong, Thang Lê nhẹ nhàng đẩy đống đồ ăn về phía Lục Dương, túi nilon ma sát với mặt bàn gỗ phát ra tiếng sột soạt.
Bỗng chốc chẳng ai nói gì. Thang Lê chợt cảm thấy bầu không khí này không thích hợp để ở lại nữa, liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Lục Dương lại đẩy tới một tờ giấy nhớ khác, bên trên lại là mấy chữ to, hơi nguệch ngoạc: Cậu đừng giận, sáng nay họ nói lung tung đấy, tớ thay mặt họ xin lỗi cậu.
Thang Lê nhìn mấy chữ đó, trong lòng như có ngọn lửa đang thiêu đốt, ngay cả hốc mắt cũng nóng lên. Cô nhìn ánh mắt như đang cầu xin của Lục Dương, trong n.g.ự.c như bị tảng đá lớn chặn lại, bê không nổi, đập cũng không tan.
Cô nuốt nước bọt, khẽ thở hắt ra một hơi, rút bút ra, viết thẳng xuống dưới nét chữ của Lục Dương mấy chữ, xoay ngược về phía cậu ta.
Tại sao?
Tại sao lại thay người khác xin lỗi?
Lông mi Lục Dương rung rung, cầm bút lên rồi lại đặt xuống.
Thang Lê thấy cậu ta do dự, nhét bút vào cặp, chuẩn bị rời đi.
Lục Dương vội vàng giữ chặt tờ giấy nhớ, nhìn Thang Lê nói ra lý do của mình.
"Tớ muốn làm bạn với cậu."
Thang Lê cảm thấy đau đầu, tai còn ù đi.
Cô nhìn Lục Dương, nút thắt trong lòng càng thắt chặt điên cuồng.
Thang Lê suy nghĩ về câu nói của Lục Dương.
Rốt cuộc thế nào là bạn bè? Là hai chiều, là cùng tần số, là sự ăn ý không cần nói thành lời.
Thang Lê nhớ lại dáng vẻ líu lo chạy theo sau lưng cô mấy ngày nay của Lục Dương, lại nhớ đến những ngày cùng nhau học bài trong thư viện. Cô thực sự rất vui, suýt chút nữa đã tưởng rằng mình sắp có bạn rồi.
Nhưng hôm nay, cô đột nhiên nhìn thấy đốm sáng dè dặt trong mắt Lục Dương. Cậu ta giống như một chú nai con, sợ hãi cô. Ánh mắt cậu ta trong veo đơn thuần, cậu ta không thể hiểu nổi tất cả sự vặn vẹo cố chấp của cô.
Nghĩ đến đây, Thang Lê bỗng nhìn thẳng vào Lục Dương, hỏi: "Lục Dương, cậu thực sự muốn làm bạn với tôi à?"
Lục Dương gật đầu.
Thang Lê khẽ rũ mắt không nhìn rõ biểu cảm, nhẹ nhàng lắc đầu nói một câu: "Nhưng tôi không muốn làm bạn với cậu, cậu... cậu đôi khi phiền phức lắm."
Nói xong, Thang Lê đứng dậy đi lướt qua người Lục Dương. Vô tình liếc thấy khuôn mặt cậu ta, nụ cười quen thuộc dần đông cứng lại, ánh sáng trong mắt cũng dần tan biến. Đôi mắt tròn xoe di chuyển theo bước chân cô, không ngăn cản cũng không nói gì.
Thang Lê bỗng nhiên không dám nhìn vào mắt cậu ta nữa, đầu óc trống rỗng. Cô nhắm mắt lại, không biết rốt cuộc vừa rồi mình đã nói cái gì.
Bàn tay Thang Lê siết chặt, sống mũi bỗng chốc cay xè.