Chương 40 - Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư

Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư

Bảy rưỡi sáng.

Thang Lê đặt xong nước mật ong và t.h.u.ố.c dị ứng, rón rén đóng cửa trốn khỏi hiện trường vụ án.

Vừa nhìn thấy cái ghế sofa đó, chuyện tối qua cứ nhảy múa trước mắt, khiến đầu óc cô nóng bừng, đẩy cửa thoát hiểm, đi thang bộ xuống lầu.

Suốt dọc đường, không biết bị cái gì nhập. Đi nghiêng, đi thẳng, nhảy xuống, Thang Lê giơ tay, trong chùm sáng chiếu vào giơ tay lên, nhìn thấy chiếc nhẫn sáng lấp lánh trên ngón áp út, liều mạng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên.

Rất nhanh đã xuống tầng một, Thang Lê mở cửa buồng thang bộ đi ra, gặp một chú đang ôm thùng chuyển phát nhanh to đùng bấm thang máy khó khăn.

Không suy nghĩ gì, Thang Lê bước tới bấm nút lên giúp chú, không đợi người ta cảm ơn, lại bước những bước chân nhẹ nhàng, để lại một bóng lưng làm việc tốt không cần lưu danh rồi rời đi.

Dù là một ngày không có kế hoạch gì, Thang Lê cũng tìm đường đến một quán cà phê gần đó có cửa kính lớn, ánh nắng có thể chiếu vào, sau đó mở máy tính, tranh thủ trước cuối tháng Tư gửi video cắt ghép đám cưới cho Lý Xuyên.

Lý Xuyên trả lời rất nhanh.

Thang Lê trêu cậu: "Giờ không phải lên lớp à?"

Lý Xuyên gửi một con chuột nhỏ cau mày, nói: "Thang Lê, sao bây giờ giọng điệu cậu nói chuyện y hệt Lục mỗ thế, thật là!"

Thang Lê bất giác cong môi cười, nghĩ lại vừa rồi mình dùng giọng điệu gì, không phục nhắn lại: "Ai bảo thế?"

Lý Xuyên gửi một tràng "......"

Rõ ràng, "Ai bảo thế", ba chữ này chính là câu cửa miệng của Lục Dương.

"Không nói chuyện này nữa, nhà đầu tư mạo hiểm như cậu, rốt cuộc làm mấy công việc ở nước ngoài thế? Đến cắt ghép video cũng siêu thế này?"

Thang Lê gõ nhanh: "Cậu thấy được là được rồi, tớ học nghiệp dư chút thôi, nghĩ là nhỡ đâu có lúc dùng đến." Thang Lê không nói thật, xóa xóa sửa sửa câu cuối cùng, cuối cùng gửi đi bản thứ hai.

Trong thời gian du học nước ngoài, ngoài cắt ghép video, Thang Lê còn học vẽ minh họa, dàn trang, photoshop, học bổng dùng để trừ học phí, bình thường kiếm chút tiền làm thêm tiêu vặt, tết đến cũng gửi lì xì cho Trần Hà và Thang Kiệt.

Lý Xuyên nói: "Tuần sau đám cưới tớ, chuẩn bị tú cầu cho hai người đấy, cậu bảo nhà cậu chuẩn bị tinh thần đi."

Thang Lê cười đồng ý: "Không cần đâu, tớ tin cậu ấy."

 

Tám rưỡi sáng.

Lục Dương cuối cùng cũng ra khỏi nhà.

Thấy cửa nhà hàng xóm đối diện mở, thò đầu vào, cười hì hì gọi một câu: "Dì Lưu ~ Cháu tiện tay mang rác xuống cho dì nhé!"

Nói rồi, Lục Dương thành thạo xách túi rác lên, xoay ba vòng trên tay, huýt sáo giai điệu vui vẻ để lại một bóng lưng Lôi Phong sống anh tuấn tiêu sái.

Dì Lưu chạy ra, nhìn đứa trẻ này đi vứt rác mà vui như thế, lắc đầu: "Bây giờ giới trẻ áp lực lớn quá..."

Thế là, Lục Dương không bình thường cả buổi sáng, nụ cười trên mặt giấu không được.

Hai thực tập sinh thấy anh như gió xuân ấm áp, lập tức mang luận văn lên hỏi, thế là thấy Lục Dương chỉ vào lỗi sai mà bình thường chắc chắn sẽ lên cơn đau tim ba giây, cười cầm bút gõ gõ mặt bàn, nói: "Không sao, không sao mà, đời người làm gì có cái hố nào không qua được? Chỗ này không qua được thì đi đường vòng thôi! Từ từ mà làm nhé!"

Em gái thực tập sinh khóe miệng giật giật, cười gượng.

Bỗng nhiên nghe thấy Lục Dương gập máy tính cái "bộp", đưa trả lại: "Ý tôi là, sửa lại từ đầu! Coi tôi là thằng ngốc hả? Đề bài sai bét, bắt tôi xem kiểu gì?"

Lật mặt trong một giây.

Hai thực tập sinh hít sâu một hơi khí lạnh, cầm máy tính xách tay cứng đờ đi ra ngoài.

Lục Dương dựa vào ghế, nhắc nhở một câu: "Đóng cửa nhé."

Sau đó lấy điện thoại từ trong túi ra, nhanh chóng gõ chữ gửi tin nhắn.

"Đang làm gì thế?"

Không trả lời.

"Cậu đi lúc nào thế?"

Không trả lời.

Lục Dương đổi tư thế đợi tin nhắn, cuối cùng nghĩ nghĩ, gõ chữ: "Không muốn uống thuốc."

Sau đó gửi kèm một bức ảnh đẹp của hộp thuốc.

Ba phút sau, Thang Lê gửi một cái icon cầm d.a.o dài tám mét.

Lục Dương mím môi, chột dạ gãi đầu, gõ chữ nửa ngày, cuối cùng ấn gửi tin nhắn thoại: "Thực ra, tớ uống rồi. Nước mật ong, ngọt lắm."

Một phút sau.

Thang Lê trả lời một like, phía sau kèm theo một icon tên là [Xấu hổ].

"Xấu hổ?"

"Xấu hổ."

Lục Dương lặp lại hai lần, chân dài chống đất, xoay ghế, hướng về phía cửa kính lớn sạch sẽ, ngoài cửa sổ là một mảng xanh tràn đầy sức sống.

Do thời gian trước trực hết ca đêm, Lục Dương nhận được phiếu tan làm sớm, mà vừa khéo, Lý Xuyên lại rủ cậu đi chơi bóng.

Trên sân bóng rổ trường Trung học Bắc Xuyên, hai người cộng lại năm mươi tuổi trà trộn vào giữa đám học sinh, chuyền bóng, cắt bóng, chặn bóng, ném bóng, động tác không kém gì năm xưa.

Mấy nam sinh đang độ tuổi sung sức tự thấy đ.á.n.h không lại, khí thế yếu đi một nửa, ngượng ngùng bỏ chạy.

Lục Dương cười rạng rỡ, còn vẫy tay thuận miệng an ủi một câu: "Cũng được đấy, tập thêm mấy năm nữa là đuổi kịp bọn anh rồi."

Lý Xuyên nghe xong không nhịn được phun nước ra, đẩy Lục Dương một cái, cười cậu: "Cậu tốt tính ghê nhỉ".

Lục Dương mắt cong cong, hất cằm ngầm thừa nhận, thuận tay vớ lấy chai nước khoáng bị nắng chiếu nóng hổi, ngửa cổ uống một ngụm, giọt mồ hôi long lanh chảy dọc theo cái cổ trắng ngần trôi vào cổ áo.

Lý Xuyên lấy khuỷu tay huých cậu, cười: "Cậu còn nhớ không, hồi đó chính vì quả bóng này mà gây thù chuốc oán không ít với Thang Lê đấy."

Lục Dương buồn chán ném chai nước khoáng trên tay, nhớ lại cảnh tượng lúc đó, lục tìm lại trong sâu thẳm ký ức, vẫn rất rõ ràng.

Cậu vô thức quay đầu lại, nhìn thấy cửa kính thư viện vẫn sạch sẽ sáng sủa như xưa, nhẹ nhàng lan tỏa nụ cười dịu dàng.

Từng vô số lần từ sân bóng nhìn vào trong, cô gái rất thích ánh nắng ấy luôn ôm một cuốn sách đọc say sưa vào những buổi chiều tà, cô đơn bạc sạch sẽ, như một đóa hoa dành dành tinh khôi, tỏa hương thơm nhàn nhạt, mãi mãi sạch sẽ kiên định khẽ lay động trong gió.

Bỗng nhiên, Lục Dương đứng dậy, trả bóng cho Lý Xuyên.

"Về luôn à?"

Lục Dương gật đầu, cười: "Đương nhiên rồi, ở nhà có người đợi tớ mà."

Lý Xuyên cười bất lực, vung chân đá Lục Dương một cái vào không trung, nói: "Cút nhanh đi!"

Lục Dương giả vờ né một cái, thuận tay vắt chiếc áo khoác đã cởi ra lên vai, càng thêm thản nhiên kiên định sải bước lớn rời khỏi sân bóng cũ chứa đựng cả tuổi thanh xuân này.

Ánh nắng vẫn sẽ chan hòa khắp sân bóng, ngày mai trước khung cửa kính lớn kia vẫn sẽ có người ghé thăm.

Có lẽ thiếu niên chơi bóng trên sân vẫn hay cười như thế, có lẽ thiếu nữ bên cửa sổ cũng dịu dàng trầm tĩnh thích ánh nắng như thế.

Có lẽ... sẽ không còn có lẽ nữa.

Bởi vì câu chuyện có thể sẽ lặp lại, nhưng họ chỉ là họ mà thôi.

—— Hết chính văn ——