Chương 4 - Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư

Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư

Cũng không biết có phải do khối 12 thi thử đồng loạt vào thứ Năm hay không mà hôm nay thư viện vắng hơn hẳn, Thang Lê cũng đặc biệt đến sớm hơn một chút, chọn một chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ kính lớn.

Thư viện Bắc Xuyên thống nhất một tông màu cam nhạt, trên bàn đặt một chiếc đèn ngủ nhỏ cũng tỏa ánh sáng vàng cam ấm áp.

Thang Lê thích tông màu ấm này, cảm giác như được không khí ôm trọn vào lòng, đây chính là lý do chính khiến cô chọn Bắc Xuyên.

Ngồi xuống lấy bài thi Toán hôm nay ra, lại cúi đầu lấy túi bút, Thang Lê đang chuẩn bị làm bài thì bỗng phát hiện trước mặt lù lù xuất hiện một người.

Thang Lê chớp mắt liên tục mấy cái, tay đang kéo khóa túi bút cũng run lên.

"Giật mình hả?" Lục Dương mặt mày hớn hở, tay ôm một chồng đề thi, đặt lên bàn rồi mới xin lỗi, "Xin lỗi nha."

"Chỗ này có người rồi." Thấy Lục Dương định ngồi xuống, Thang Lê lập tức nói.

Lục Dương cúi đầu nhìn mặt bàn trống trơn, thậm chí còn cúi xuống gầm bàn ngó nghiêng: "Nhưng mà..."

Cậu ta nhìn Thang Lê, vẻ mặt nghi hoặc lại gợi lên ý cười, cậu ta cười tít mắt nhìn Thang Lê nói: "À, thư viện không cho giữ chỗ đâu, nhưng mà bạn của cậu sắp đến rồi thì không sao. Tớ có thể đợi năm phút, sau năm phút thì chỗ này thuộc về tớ nhé."

"Hả?" Thang Lê nghe xong nghiêng đầu, nhìn kẻ đang đường hoàng ngồi xuống đối diện mình, muốn nói gì đó nhưng lại thấy mình đuối lý. Trong vòng nửa phút cô cũng chẳng thể nào biến ra một người bạn không có thật để tranh chỗ với cậu ta được.

Nhưng mà, rõ ràng xung quanh toàn là chỗ trống cơ mà!

Thang Lê cau mày, lúc Lục Dương cúi đầu tìm bút liền lườm cái đỉnh đầu tròn vo của cậu ta một cái.

Rất nhanh, Lục Dương tìm thấy bút, Thang Lê cũng thu hồi tầm mắt.

Thang Lê cảm nhận được ánh mắt Lục Dương truyền tới, biết cậu ta có chuyện muốn nói.

Cô cũng biết, tên này có cả đống chuyện nói không hết, thế nên cô quyết định không ngẩng đầu lên.

Lục Dương đành phải thu hồi tầm mắt, cây bút vừa kẹp giữa các ngón tay xoay một vòng rồi được nắm chặt lại, cậu ta cúi đầu trải phẳng tờ đề dày cộp ra.

Nhưng lần này lại đến lượt Thang Lê mất tập trung. Chưa từng có bài thi nào làm khó Thang Lê đến thế, tinh thần căng thẳng, xem đề bài quên hình vẽ, viết đáp án quên đơn vị.

Cô nhíu mày bực bội ngẩng đầu lên, định hít thở chút không khí trong lành cho bình tĩnh lại.

Má nóng ran, cô lấy tay quạt quạt.

Lúc này mới phát hiện hoàng hôn đã men theo cửa sổ kính lớn bò đầy lên chiếc bàn rộng, chiếc đèn ngủ hình quả quýt nhỏ xinh đổ bóng rỗng xuống mặt bàn, đẹp đến lạ thường.

Người trước mặt đang đắm chìm cúi đầu làm bài, mi mắt rũ xuống, ngọn tóc được mạ một lớp vàng kim.

Thang Lê nhìn Lục Dương làm bài bỗng nhiên ngẩn ngơ. Cô phát hiện người này làm bài Toán rất thú vị, như trẻ con vẽ bậy vậy, chẳng bao giờ làm theo thứ tự, thích câu nào làm câu đấy. Lúc nháp hình thì thích thêm vài nét, tam giác thêm hai cái nửa hình tròn liền biến thành mặt chuột... Chữ viết của cậu ta rất to, nhưng không phải kiểu rối như canh hẹ, mà hiếm thấy là tuy không nắn nót nhưng lại sạch sẽ gọn gàng, là kiểu nhìn ngược cũng có thể đọc rõ.

Dường như bị nắng làm chói mắt, Lục Dương bỗng giơ đốt ngón tay lên cọ cọ má. Thang Lê giật mình vội vàng chộp lấy cây bút, khoanh bừa vài chữ chẳng quan trọng gì trong đề bài.

Lục Dương làm xong câu cuối cùng, hoàng hôn vừa vặn rơi xuống nơi khóe mắt, ánh sáng từng vòng từng vòng rọi lên hàng lông mày. Cậu ta cầm tờ đề chi chít chữ lên ngắm nghía một hồi, cười rạng rỡ, vươn vai về phía cửa sổ, xoay xoay cổ tay đã cứng đờ.

"Nắng đẹp thật đấy." Lục Dương thấy Thang Lê ngẩng đầu nhìn mình một cái, liền làm bộ làm tịch ghé sát vào vệt nắng.

Thang Lê chẳng thèm để ý, Lục Dương cười gượng gạo, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thật ra cậu ta cũng chỉ thấy nắng đẹp thôi, thời tiết này mà chơi bóng rổ thì hết sảy.

Lục Dương định thở dài, quay sang nhìn thấy Thang Lê lại nuốt ngược hơi thở vào trong.

Cậu ta nhìn đồng hồ, tan học đã hơn một tiếng rồi. Thế là, Lục Dương rón rén vươn tay chọc chọc vào bài thi của Thang Lê, đợi cô ngẩng đầu mới hỏi: "Cậu ăn cơm chưa?"

Thang Lê đang lòng dạ rối bời, cô nghiêm túc nghi ngờ chính tên Lục Dương này đã làm ảnh hưởng đến tiến độ học tập của mình.

"Ăn rồi." Thang Lê trả lời ngắn gọn.

"Điêu." Lục Dương mím môi, ánh mắt lại có phần lo lắng nhìn Thang Lê, "Năm rưỡi tan học, năm giờ bốn lăm cậu đã ở đây rồi, đi đâu mà ăn cơm?"

"Thang Lê này, cậu có biết không ăn cơm là ngược đãi mấy bạn nhỏ sống trong bụng mình không hả? Tớ bảo cậu này..."

Thang Lê nghe cái miệng sắp sửa hoạt động hết công suất của Lục Dương, đang định ngắt lời thì bỗng sau lưng vang lên một giọng nói.

"Trùng hợp quá, lại gặp nhau rồi."

Sáu mắt nhìn nhau...

"..."

Thang Lê vừa định nói thì bị cắt ngang, vị đàn anh Trần Phi gặp hôm qua lại không biết từ đâu chui ra.

"Trùng hợp quá ha." Lục Dương tưởng chào mình, còn đang thắc mắc tên này sao tự nhiên lễ phép thế.

Ai ngờ Trần Phi chẳng thèm nhìn cậu ta, chào hỏi xong liền chống tay lên mép bàn cúi người hỏi Thang Lê: "Vẫn chưa ăn cơm à? Anh mời em đi ăn nhé."

"..."

Thang Lê trợn tròn mắt, lập tức xua tay.

Lục Dương lúc này mới nhận ra mục đích của Trần Phi, thấy Thang Lê xua tay, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.

Cậu ta đắc ý khoanh tay dựa ra sau ghế, giọng điệu vênh váo: "Thang Lê không đi với anh đâu."

Giây tiếp theo.

Thang Lê thu dọn đồ đạc đứng dậy: "Cảm ơn đàn anh lần trước đã cho em mượn thẻ thư viện, lẽ ra phải là em mời anh ăn cơm mới đúng."

Đồng t.ử Lục Dương co rút, nhìn Thang Lê, lại nhìn nụ cười xấu xa của Trần Phi.

Cứng đờ. Hóa đá.

Thang Lê đi theo sau Trần Phi, thấy đã đi xa một đoạn thì dừng lại.

"Đàn anh." Thang Lê bước nhanh hai bước, chắn trước mặt Trần Phi, "Đợi một chút."

Thang Lê lấy từ trong cặp ra tấm thẻ thư viện in hình Trần Phi, đưa ra: "Cái này, trả lại anh."

Vẻ mặt Trần Phi khựng lại, vẫn chưa đưa tay nhận, nhìn Thang Lê, tiếng cười hụt hẫng: "Không phải bảo mời anh ăn cơm sao..."

Trong mắt Thang Lê thoáng qua tia do dự, cúi đầu nhìn tấm thẻ chưa được nhận lại, rồi rất nhanh kiên định nói: "Đàn anh, cảm ơn anh đã cho em mượn thẻ. Sách em đọc xong đã trả rồi. Vừa nãy là tình thế bắt buộc nên mạo phạm, em nợ anh một ân tình."

Cuối cùng Trần Phi cũng đưa tay nhận lấy tấm thẻ, trong mắt dường như thoáng qua nỗi thất vọng, gật đầu rồi một mình đi thẳng về phía trước.

Thang Lê thấy Trần Phi đi xa mới thở phào nhẹ nhõm, bàn tay buông thõng vô thức nắm chặt lại.

Trong lòng rối rắm, nói thì nhẹ nhàng, nợ ân tình biết trả thế nào đây...

...

Trong nhà ăn trường, hơn sáu giờ tối đã chẳng còn mấy người.

Lục Dương uể oải bưng khay cơm đi về phía trước. Lý Xuyên từ quầy bán hàng quẹt thẻ mua thêm cái đùi gà rán, bưng khay cơm lắc lư đi theo sau.

Lục Dương liếc nhìn, ngửi thấy mùi thơm bay ra từ túi nilon, lại nhìn thức ăn thừa trong khay, tim bỗng động đậy, hỏi: "Còn xúc xích nướng không?"

Lý Xuyên há miệng thổi hơi nóng, vội vàng gật đầu: "Còn chứ. Anh Lục đi mua à, mua hộ tớ một cái với."

"Ừ." Lục Dương đứng dậy định đi, bỗng nhiên bị Lý Xuyên gọi lại.

"Anh Lục, cậu... còn tiền tiêu vặt không đấy?" Lý Xuyên vẻ mặt lo lắng, vừa nói vừa lục lọi trên người, lôi ra cái thẻ học sinh của mình, thâm tình nắm lấy tay Lục Dương, mở lòng bàn tay cậu ta ra, đặt trọn vẹn tấm thẻ vào đó, cười hì hì: "Dùng của tớ đi."

"..."

Sĩ khả sát bất khả nhục.

Lục Dương mặt đen sì quay đầu định giải thích rằng mình là người trời sinh được nhận hai phần tiền tiêu vặt, bỗng nghĩ đến điều gì, nhìn dáo dác xung quanh.

"Cậu nhìn cái gì thế?" Lý Xuyên khó hiểu, tên này hôm nay cứ thần thần bí bí kiểu gì ấy, "Xúc xích ở ngay phía sau mà."

"Không mua nữa." Lục Dương đảo mắt một vòng rồi bỏ cuộc, ngồi xuống, đặt thẻ học sinh lên bàn.

"Không muốn dùng tiền của tớ thì cứ nói thẳng..." Lý Xuyên vừa nói vừa lén cất thẻ đi, lảng sang chuyện khác, "À đúng rồi, cậu đi thư viện có gặp học sinh mới không?"

"Có, bọn tớ còn ngồi cùng nhau đấy." Lục Dương nhét một miếng cơm to vào miệng, má phải phồng lên, nuốt xuống xong thì nghi hoặc nhìn chằm chằm Lý Xuyên, hỏi ngược lại, "Sao cậu biết..."

Lý Xuyên gặm thịt gà, nói: "Tớ nhìn thấy cậu ấy, lủi thủi một mình đi từ thư viện ra. Cậu bảo xem, dù cậu ấy quen độc lai độc vãng, không có ai nói chuyện cùng, trông cũng đáng thương phết."

"Á... Cậu đá tớ làm gì?" Lý Xuyên ôm chân lườm kẻ đầu têu.

"Ai bảo thế?" Lục Dương nhét đầy cơm trong miệng, tức tối nói một câu.

Một lúc sau, Lục Dương nhai nhai nhai, nuốt miếng cơm xuống mới phản ứng lại.

"Đợi đã, cậu bảo là, cậu ấy đi ra khỏi thư viện một mình?"

"Đúng rồi, dạo này cậu có cần đi trừ tà không thế, cứ giật đùng đùng..." Lý Xuyên ấm ức ngước mắt nhìn Lục Dương. Tên này đang ăn cơm tự nhiên bật cười, Lý Xuyên phải lùi ra sau, sợ cậu ta kích động hất bay cái đùi gà của mình.

...

Chẳng biết từ bao giờ mà đã đến trường Bắc Xuyên được nửa tháng, Thang Lê chưa bao giờ làm quen với một lớp học nhanh đến thế.

Chuyện này đều nhờ ơn cái miệng của Lục Dương.

Dường như từ lần "tình cờ gặp gỡ" ở thư viện đó, Thang Lê liên tục bị Lục Dương tình cờ gặp được.

Lục Dương luôn trưng ra bộ mặt cười hì hì đi tới, gõ gõ mặt bàn hỏi cô: "Tớ ngồi đối diện cậu được không?"

Thang Lê chẳng bao giờ chiều cậu ta, lắc đầu: "Không."

Lục Dương nghe thấy gì cũng vui vẻ, nói hươu nói vượn một hồi rồi không hiểu sao lại chiếm được cái chỗ đó.

Thang Lê đôi khi chẳng muốn để ý đến Lục Dương, cứ cúi đầu giả vờ không nghe thấy.

Lục Dương lại không phải người dễ đuổi, dứt khoát ăn vạ không đi, tì cằm lên mặt bàn nhìn cô, cố gắng thu hút sự chú ý.

Chỉ cần thấy Thang Lê lén liếc nhìn một cái là cậu ta cười tươi như hoa nở, mũi nhăn tít lại, đặc biệt giống một chú heo con vui vẻ.

Thế nhưng về sau, Thang Lê cũng chẳng biết từ lúc nào, cứ nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc là theo thói quen lén di chuyển túi bút đang đặt ở bàn đối diện đi chỗ khác.

Đợi Lục Dương đi đến trước mặt, cậu ta cũng không gõ bàn nữa, nhẹ nhàng đặt đồ xuống, như thể đã có một bản hợp đồng ngầm: chưa làm xong một đề thi thì chưa được mở cái miệng biết nói kia ra.

Lục Dương tuân thủ hợp đồng lắm, chỉ khi làm xong bài, đợi hoàng hôn buông xuống giữa hai hàng lông mày, hắt những vệt nắng vụn vỡ lên tóc mái thì cậu ta mới bắt đầu mở miệng.

Và chính trong những câu chuyện líu lo sau khi làm bài xong của cậu ta, Thang Lê gần như đã biết mặt hết cả lớp, đặc biệt là mấy ông bạn chí cốt của cậu ta như Lý Xuyên. Rõ ràng mới gặp nửa tháng, nói chuyện chưa quá mười câu, nhưng lần sau gặp lại Thang Lê cứ ngỡ như mình với cậu ta lớn lên cùng nhau, mặc chung một cái quần vậy.

"Lý Xuyên hồi bé ị đùn ở sân sau, cắm pháo đen lên bãi phân, nổ tung tóe đầy mặt về tìm mẹ, mẹ cậu ta còn chê nữa là."

"Pháo đen là gì?"

"Pháo đen mà cậu không biết á? Không sao tớ kể cho nghe, nó là một cái que nhỏ như đầu lọc t.h.u.ố.c lá ấy, lấy diêm châm lửa là bốc khói, cậu ném nó đi như l.ự.u đ.ạ.n ấy, bịt tai chạy cho nhanh, nổ to lắm."

"Ồ."

"Nhưng mà," Thang Lê nhìn Lục Dương, đưa ra thắc mắc chân thành, "Những chuyện này thực sự giúp tớ hiểu thêm về các bạn trong lớp á?"

"Tai tiếng cũng là tiếng, lịch sử đen tối sao lại không phải là lịch sử?" Lục Dương nhanh chóng ngụy biện, sau đó cười hì hì.

...

Giữa tháng Tư, thời tiết dần ấm lên, chạy thể d.ụ.c giữa giờ không còn phải co ro chịu rét nữa, ai chạy xong cũng nóng hừng hực.

Thang Lê chen chúc ở cầu thang về lớp, mặt nóng đến toát mồ hôi. Lý Xuyên đi qua Thang Lê cười cười, bỏ lại một câu: "Ê, Thang Lê, cậu sắp nóng thành canh lê tuyết nhĩ rồi kìa."

"..."

Cái miệng độc địa của Lý Xuyên đúng là không tha cho ai.

Trong sự cạn lời, Thang Lê lại bật cười, lẳng lặng về chỗ ngồi.

Thế nhưng trên mặt bàn, Thang Lê nhìn thấy một tấm thiệp màu sắc sặc sỡ nằm chình ình ở đó.

Cô nghi hoặc trong giây lát, trong đầu lóe lên vài khả năng.

Cuối cùng vẫn rón rén cầm tấm thiệp mở ra, trong lòng thầm niệm: "Xin lỗi nhé... không cố ý mạo phạm đâu."

Thiệp mở ra, mấy chữ to đùng đập vào mắt: Lục Dương, sinh nhật vui vẻ!

Bộp một tiếng, Thang Lê nhanh chóng gập thiệp lại.

Cô nhìn dáo dác xung quanh, trong lòng hơi rờn rợn.

Đầu óc xoay chuyển, nghĩ chắc là bạn nào gửi đến không biết tuần này đổi chỗ ngồi, mà cô lại vừa khéo ngồi vào chỗ tuần trước của Lục Dương. Lại trùng hợp thế nào, cô cũng là một trong hai người duy nhất trong lớp ngồi bàn đơn.

Làm thế nào bây giờ.