Chương 3 - Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư

Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư
 

Xuống xe buýt, đón những ánh đèn đường lần lượt sáng lên đi đến cuối đường, Thang Lê về đến nhà.

Tay nắm cửa vang lên tiếng xè xè tự động khóa lại, Thang Lê nghe thấy tiếng nói vọng ra từ bếp: "Về rồi đấy à?"

"Vâng ạ."

Thang Lê đáp lời, nhìn thấy đầy bàn toàn vỏ hộp nhựa. Cô quay người nhẹ nhàng mở cửa bếp, vẻ mặt lo lắng nhìn bà Trần Hà đang cúi người trước lò vi sóng, vặn từ 30 giây lên 10 phút, cuối cùng lại vặn về 30 giây.

30 giây sau, nghe thấy hai tiếng tít tít.

"Để con lấy cho."

Trần Hà nghe tiếng quay đầu lại, không biết Thang Lê đã đứng sau lưng từ bao giờ, lại cười nói: "Được thôi."

"Hôm nay mẹ bận quá không kịp nấu cơm, nên gọi toàn món con thích đấy." Trên bàn ăn, Trần Hà mở từng cái hộp nhựa ra, vừa hỏi: "Hôm nay ở trường vẫn ổn chứ con?"

"Đều ổn cả mẹ ạ." Thang Lê ngẩng đầu nhìn mẹ, mỉm cười đáp.

"À, ban nãy trong điện thoại con nói lợn rừng gì thế?" Trần Hà vẻ mặt hứng thú ghé sát lại hỏi.

"Khụ khụ..." Thang Lê sặc canh, ngượng ngùng quay mặt đi, đầu óc xoay chuyển cực nhanh.

"Thì là... vườn thực vật của trường ấy mà, tự nhiên có tiêu bản lợn rừng, thú vị lắm... thú vị lắm..."

"Ồ... thế thì thú vị thật, có học sinh nào cưỡi lên chơi không?"

"Khụ khụ khụ..."

Trần Hà vội vàng rút hai tờ giấy đưa sang, phẩy tay: "Ấy c.h.ế.t, mẹ chỉ nói đùa thôi mà."

Trần Hà thích trêu chọc Thang Lê, bà thực ra không lo lắng lắm về cuộc sống ở trường của con gái. Đứa trẻ này tính cách lạnh lùng nhưng khí chất không tầm thường, luôn thu hút đủ loại người đến gần.

Trần Hà quan sát thấy Thang Lê không gắp thức ăn mấy, lén đổi vị trí vài món rau trước mặt Thang Lê, giới thiệu: "Chân gà quán này được đ.á.n.h giá cao lắm đấy."

Thang Lê thuận theo gắp một cái chân gà.

"Thế nào?" Trần Hà nhìn chằm chằm đôi đũa Thang Lê đưa vào miệng hỏi.

Thang Lê nhìn vẻ mặt hơi căng thẳng của mẹ, lại nhìn bàn thức ăn đầy ắp, suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu cười bảo: "Ngon lắm ạ."

Thang Lê khi cười bên khóe miệng có lúm đồng tiền nhỏ xíu, hàm răng trắng nhỏ đều đặn, trông rất đáng yêu.

"Mẹ, mẹ không ăn ạ?"

"Ừ, con cứ ăn trước đi, mẹ họp xong sẽ ra ăn."

Trần Hà cười xoa đầu Thang Lê, bỗng nhiên đứng dậy cầm điện thoại vừa đi vừa nói.

Chưa đợi Thang Lê nói hết câu, Trần Hà đã đóng cửa ban công lại rồi.

Thang Lê chậm chạp nhai, chốc chốc lại nhìn cái bóng dáng đi đi lại lại ngoài ban công.

Mắt thấy thức ăn ngày càng nguội, Thang Lê ước chừng thời gian trong lòng, đứng dậy bưng từng món bỏ vào lò vi sóng hâm nóng lại.

Trần Hà vừa kết thúc một cuộc họp qua điện thoại, mở cửa ban công bước vào.

"Ăn no rồi hả con?" Trần Hà đặt điện thoại sang một bên, cúi đầu lơ đãng liếc nhìn bàn thức ăn dường như chẳng vơi đi chút nào, thấy Thang Lê đang xếp chồng bát đũa lên, lập tức nói: "Về phòng học bài đi, để đấy mẹ rửa."

Trần Hà thấy Thang Lê không động đậy liền trực tiếp giành lấy bát đũa, vỗ vỗ lưng con gái: "Đi tắm rửa đi."

Thang Lê đi ra vài bước, vẫn quay người lại gọi: "Mẹ."

"Sau này con muốn ăn tối ở trường rồi mới về."

Thang Lê trong lòng do dự, nghĩ mãi mới quyết định nói ra.

Trần Hà vốn là người phụ nữ quyết đoán, được bà ngoại cưng chiều từ bé chưa từng phải xuống bếp, kết hôn xong cũng rất ít khi nấu nướng. Thang Lê cũng cảm thấy như vậy rất tốt, bây giờ không cần thiết vì cô mà mẹ phải vụng về học nấu ăn.

"Ừ."

Thang Lê là một đứa trẻ cố chấp, đã nói ra điều gì là đã quyết định rồi. Không ngoài dự đoán, Trần Hà không nói gì thêm, chỉ nhàn nhạt gật đầu.

...

Nhà cách trường không xa, lúc Thang Lê ra khỏi cửa thì mẹ vẫn chưa dậy.

Cô mua sữa đậu nành nóng hổi và bánh bao rau ở ven đường, vừa vặn bắt kịp chuyến xe buýt sớm nhất, hơn bảy giờ một chút đã đến trường.

Vừa bước vào lớp, tiếng ồn ào huyên náo ập thẳng vào mặt.

Đến giờ Thang Lê vẫn không hiểu nổi, cái đám người hận không thể lật tung nóc nhà này làm sao có thể coi là "tinh anh được tuyển chọn qua nhiều vòng"? Tiêu chuẩn tuyển chọn lẽ nào là xem ai to mồm hơn à?

"Dễ gần" thì đúng là thật trăm phần trăm.

Cái lớp này náo nhiệt y như chuồng khỉ trong sở thú.

"Sao cậu biết? Á ha ha ha ha ha!"

Thang Lê liếc nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh, lại lẳng lặng dời tầm mắt đi.

Mới hai ngày mà ít nhất cũng có cả rổ người đến bắt chuyện với cô. Trong đó hai phần ba là đi ngang qua ném lại vài câu, hết chuyện nói thì gãi gáy chạy mất.

Một phần ba còn lại, Lục Dương - chính là tên Tôn Ngộ Không cầm đầu lũ khỉ, tính tình ngỗ ngược lại còn thích giở trò vô lại.

Từ lúc gặp hắn, nhắc đến cái tên Lục Dương là cô thấy cả người nóng ran.

Lục Dương giống như một tảng thiên thạch từ trên trời rơi xuống, nện vào mặt hồ phẳng lặng của đời cô, tạo ra từng vòng sóng gợn lăn tăn.

...

"Ê, Lý Xuyên. Cậu có thấy thời tiết hơi nóng không?" Lục Dương chống cằm viết kiểm điểm, bỗng thấy sống lưng ngứa ngáy.

"Mới tháng Tư, nóng lắm hả?" Lý Xuyên đang lấy bút đen từ túi bút của Lục Dương thì khựng lại, đảo tròng mắt đen láy, bỗng thở dài một hơi.

"Ồ..."

"Chậc." Lục Dương đang bực mình vì viết kiểm điểm, mấy câu văn mẫu dùng hết rồi mà chưa nặn ra nổi 1000 chữ, trừng mắt nhìn Lý Xuyên: "Có gì nói nấy."

"Thì đơn giản thôi." Lý Xuyên rút một cái bút, cười hề hề, hất cằm nói, "Thì là có người đang nhìn trộm chứ sao."

Lục Dương nghe giọng nói bỗng nhiên bóp méo xẹo của Lý Xuyên mà nổi da gà khắp người, đầu cũng không thèm ngoảnh lại, vớ lấy quyển sách giáo khoa đập vào người Lý Xuyên. Bỗng nghĩ tới điều gì, tay cậu ta khựng lại, từ từ hạ sách xuống.

Lục Dương chống một tay lên, che đi khóe miệng đang không nhịn được mà nhếch lên.

"Cậu nói... cô ấy hả?"

Lý Xuyên chớp mắt, giả ngu: "Ai cơ?"

Lục Dương đảo mắt sốt ruột.

Lý Xuyên hiểu ý, cao giọng: "À, cô Mỹ Linh chứ gì."

"Quay lên trên đi." Lục Dương đảo mắt muốn lộn ngược ra tận Nội Mông Cổ.

"Anh Lục, cậu với học sinh mới có thù oán gì mà để tâm đến người ta thế?"

"Người ta có tên, không gọi là học sinh mới." Lục Dương ngước mắt lườm Lý Xuyên một cái như có như không, tiếp tục viết kiểm điểm.

"Ờ, tớ bảo là, Thang Lê ấy. Cậu ấy trông có vẻ không dễ gần lắm."

Lục Dương hơi nhíu mày, không ngẩng đầu lên cũng thấy rõ tâm trạng không tốt.

Vừa định nói gì thì lưng bị ai đó chọc chọc.

Cậu ta quay đầu lại.

"Bài tập Toán."

Lục Dương liếc nhìn quyển vở, nhận lấy, cơn giận lại bùng lên, bất lực nói: "Bài tập hôm qua sáng nay mới nộp, hay là cơm tối nay để sáng mai ăn luôn đi?"

Bạn bàn sau ngơ ngác lẩm bẩm: "Không phải của tớ, của Thang Lê đấy."

"Hả?" Lục Dương nghẹn họng, ánh mắt đảo nhanh, bắt gặp ánh nhìn chăm chú bất động của Thang Lê.

Thang Lê cau mày, dời tầm mắt đi trước.

"Xin lỗi nhé." Lục Dương gãi đầu, xin lỗi rồi quay lên.

Cậu ta ngượng ngùng vò tóc, tóc sau gáy như bị điện giật dựng đứng cả lên.

Liếc thấy Lý Xuyên đang bịt miệng cười khúc khích, Lục Dương thò tay giật phắt cái bút Lý Xuyên vừa lấy, ném trả vào túi bút. Ngay sau đó, trước ánh mắt ngỡ ngàng của Lý Xuyên, cậu ta gối mặt lên cánh tay nằm bò ra bàn, rũ mắt cặm cụi từng nét bút nặn ra bản kiểm điểm trong cơn hậm hực.

"Ây dà, chán thế." Lý Xuyên thấy mất cả chì lẫn chài, buồn bực quay lên.

Tuy nhiên chưa đầy nửa giây sau, cậu ta lại quay xuống.

Giọng điệu càng thêm kích động nồng nhiệt: "Tớ bỗng nhiên nghĩ ra, kỳ thi thử lần này, cậu với Thang Lê cuối cùng cũng phải đối đầu trực diện một phen phân cao thấp rồi."

"..."

Lục Dương vẫn nằm bò ra đấy, tính khí đã bị mài mòn, kéo dài giọng bất lực: "Người anh em, bớt xem mấy quyển sử lậu đi."

Lý Xuyên bỏ ngoài tai, vỗ vai Lục Dương cười một cái: "Cơ mà, tớ vẫn tin anh Lục của tớ, chắc chắn vẫn là số một."

Lục Dương chẳng phản ứng gì, chỉ đang nghĩ xem nên chêm thêm mấy dấu chấm câu vào đâu để đủ một nghìn chữ.

"Khụ khụ, cô Mỹ Linh đến rồi." Trình Vũ thấy Lý Xuyên còn quay xuống nói chuyện với Lục Dương, lúc chạy về chỗ đặc biệt nhắc nhở một câu.

Lục Dương chậm rãi chấm cái dấu chấm câu cuối cùng, ngồi thẳng dậy, ngẩng đầu vươn cổ.

"Vào lớp rồi nhé." Cô Mỹ Linh vừa đứng lên bục giảng, như thể cái thiết bị kích hoạt bằng giọng nói của chuông báo thức toàn trường vậy, lời vừa dứt là chuông reo.

"Trước giờ học trả bài kiểm tra Toán tiết trước đã." Cô Mỹ Linh lấy từ nách ra một xấp bài thi, đặt lên góc phải bục giảng, "Nào, cán sự môn đâu."

Lục Dương đứng dậy.

"Lý Xuyên, em phát bài đi." Cô Mỹ Linh nhìn Lục Dương đang ngẩn người ra, nói tiếp, "Cán sự lát nữa phải biểu diễn, chuẩn bị tinh thần đi."

"Wao hú!"

"Vụ gì thế?"

"Không biết, nhưng mà thích xem kịch hay."

Mắt Lục Dương trợn tròn, ngồi phịch xuống ghế như người máy rỉ sét, nhìn bản kiểm điểm tẩy xóa nhem nhuốc, lúc này cả người càng thêm bứt rứt như kim châm.

Xấp bài thi được mang đi, cô Mỹ Linh lại rút từ trong sách giáo khoa ra một bài thi khác.

Cô hắng giọng, đọc tên chủ nhân bài thi: "Thang Lê."

Thang Lê nghe thấy tên mình thì ngẩng đầu, như con nhím bị giật mình, vai co rúm lại, lập tức cất cuốn sách ngoại văn bìa xanh vào ngăn bàn.

"Bạn Thang Lê là người đạt điểm cao nhất trong kỳ thi lần này, 146 điểm." Cô Mỹ Linh nhìn Thang Lê, ánh mắt hiền từ, "Nào, lên lấy bài thi đi em."

Ngón tay Thang Lê co lại, bước lên bục giảng trong tiếng vỗ tay.

Cuối cùng cũng lấy được bài thi, Thang Lê nghĩ bụng cuối cùng cũng được về chỗ thì bị cô Mỹ Linh gọi giật lại: "Thang Lê, em đợi chút."

Cô Mỹ Linh nhìn cả lớp: "Để chúc mừng bạn Thang Lê lần đầu tiên đến với đại gia đình lớp 11-7 đã đạt thành tích đứng đầu, bạn cán sự môn Toán của chúng ta đã chuẩn bị một tiết mục biểu diễn, đúng không nào?"

Tiếng vỗ tay đợt này chưa dứt đợt khác đã bùng lên.

Thang Lê bị giữ lại giữa bục giảng, thấy ở vị trí bàn thứ hai từ dưới lên dãy giữa, Lục Dương cử động, dứt khoát đứng dậy trong tiếng vỗ tay.

Con đường này hóa ra chẳng dài, Lục Dương sải vài bước đã đến trước mặt. Lúc đi đến trước mặt Thang Lê, Lục Dương thế mà lại cười bẽn lẽn, tai đỏ bừng cả lên.

Lục Dương đứng cạnh Thang Lê, cao hơn cô hơn nửa cái đầu. Cửa sổ kính lớn phản chiếu rõ nét bóng dáng hai người, ánh sáng trắng dịu dàng chiếu lên chóp mũi, ngọn tóc, còn ngoài cửa sổ sắc xanh cây lá đang độ tươi tốt nhất.

"Khụ khụ." Cậu ta hắng giọng, nhe hàm răng trắng cười rạng rỡ, "Tớ... xin biểu diễn cho mọi người tiết mục: Đọc bản kiểm điểm..."

Lời còn chưa dứt, cả lớp đã cười ầm lên như vỡ chợ.

Cô Mỹ Linh giơ tay ra hiệu im lặng, lớp học mới dần yên tĩnh trở lại.

Nhưng yên tĩnh rồi Lục Dương lại càng khó mở miệng, ấp ủ mãi, cuối cùng cũng c.ắ.n răng nói ra câu đầu tiên:

"Tôi là Lục Dương lớp 11-7, tôi đã phạm một sai lầm tày trời. Tôi sai rồi, tôi không nên trèo cửa sổ vào văn phòng, mưu toan lấy trộm đồ cấm, gồm có: MP3, hai cuốn truyện tranh. Người và tang vật đều bị bắt tại trận, tôi không còn gì để chối cãi..."

"Tôi cuối cùng cũng nhận ra lỗi lầm của mình. Khi tôi trèo cửa sổ vào văn phòng, cô Lục nói, hôm nay trèo cửa sổ của giáo viên chủ nhiệm, thế sau này có phải trèo luôn cửa sổ phòng hiệu trưởng không?"

Dưới lớp lại cười ồ lên, Lục Dương dừng lại, ngẩng đầu cười ngây ngô một cái, ngón tay vì căng thẳng mà vân vê mép giấy đến sờn cả ra.

Thang Lê lại lẳng lặng chuyển tầm mắt sang nhìn cậu ta, rất nghiêm túc, thu vào mắt tất cả những động tác nhỏ nhặt đầy căng thẳng ấy.

"Tôi xin chịu trách nhiệm cho sự ngu ngốc của mình. Cô Lục nói đúng, hành động này của tôi không phải là tuổi trẻ ngông cuồng. Câu nói 'tuổi trẻ ngông cuồng' không phải là muốn làm gì thì làm, mà là có dũng khí, có trách nhiệm. Muốn gì thì tự mình giành lấy, làm sai thì tự mình gánh chịu, quang minh chính đại, thẳng thắn vô tư."

Tiếng cười cợt nhả không biết đã tan biến từ lúc nào. Khi tất cả mọi người vô thức vỗ tay, chẳng ai biết nụ cười đã tắt từ bao giờ.

Thang Lê đứng cạnh Lục Dương, đợi đến khi phản ứng lại cũng đã vô thức vỗ tay cho cậu ta vài cái.

Thôi kệ, lỡ vỗ rồi thì thôi.

Thang Lê nghiêng đầu, là người duy nhất nhìn thấy ánh mắt luống cuống trong khoảnh khắc của Lục Dương tan chảy trong nụ cười híp mắt. Cậu ta giơ tay lên để lộ một đoạn cổ tay trắng trẻo sạch sẽ, chỗ xương cổ tay nhô lên thấp thoáng một nốt ruồi đen. Còn tờ giấy bị ngón tay run rẩy của cậu ta nắm chặt đã nhăn nhúm, bên trên chi chít một đoạn văn dài, nét bút hằn sâu qua mặt giấy.

Cô Mỹ Linh cũng vỗ tay, có vẻ rất hài lòng: "Được rồi, về chỗ đi."

"Cảm ơn cô ạ!" Lục Dương trong nháy mắt tươi tỉnh hẳn lên, đến giọng nói cũng trong trẻo hơn nhiều.

Khi Thang Lê thu hồi tầm mắt, vô tình bắt gặp dáng vẻ cười tươi như hoa của cậu ta, cô nhanh chóng chỉnh lại biểu cảm, dời mắt đi chỗ khác.

Lần lượt về chỗ ngồi, Thang Lê nghe thấy tiếng bước chân người phía sau nhẹ tênh, như thể gắn thêm cái tên lửa thì giây sau sẽ bay ra ngoài vũ trụ vậy. Rồi lại nghe thấy tiếng Lý Xuyên đập bốp một phát rõ kêu vào m.ô.n.g cậu ta, phán một câu: "Cậu giỏi thật đấy, đọc kiểm điểm mà cười tươi thế được hả?"

Nghe thấy câu này, trong đầu hiện lên khuôn mặt cười ngốc nghếch của ai kia, đến cả Thang Lê cũng không nhận ra, chính mình cũng đang vô thức cúi đầu mỉm cười.