Gió bên ngoài thổi mạnh đến mức người đứng không vững, vừa mưa xong trời đất ẩm ướt, cái lạnh thấu xương.
Thang Lê chỉ mặc một chiếc áo mỏng cứ thế chạy xuống lầu, nhưng lý trí đã chiếm lĩnh bộ não sớm hơn sự bốc đồng, cô khựng lại không dám đi quá xa, ngồi xuống ngay lối ra cầu trượt trong khu chung cư, ôm lấy cánh tay co ro thành một cục.
Cô cứ không kìm được ngẩng đầu nhìn chằm chằm cửa sổ vẫn sáng đèn ở tầng bốn, nghĩ xem liệu Trần Hà có làm hại bản thân không, có đột nhiên ngã không mà muốn lén lút quay về một cách hèn nhát, nhưng trong lòng cứ như có một cái gai, mỗi lần nảy sinh ý định tha thứ là lại nhói lên một cái, đau đến mức toàn thân cô run rẩy không đứng dậy nổi.
Gió to quá. Đầu óc Thang Lê trống rỗng, nhìn chằm chằm đôi dép lê suýt chạy hỏng dưới chân, ngón chân lạnh cóng đỏ ửng, co quắp lại một cách máy móc.
Cũng không biết phải đợi đến bao giờ. Thang Lê ngước nhìn trời, trăng sáng sao thưa, mây đen tan đi, trăng cũng lộ ra, xem ra ngày mai sẽ không mưa nữa.
Nhưng cô vẫn không vui lên nổi. Trong bầu trời đêm luôn có một ngôi sao sáng nhất, xung quanh là vô số ngôi sao nhỏ, lấp lánh xoay quanh nó.
Sống mũi bỗng cay cay, cô chợt nhớ hồi nhỏ Trần Hà và Thang Kiệt cãi nhau hay nhốt cô ngoài ban công bắt học thuộc lòng, cô đợi ở ban công rất lâu rất lâu, mùa hè đếm sao, mùa đông cũng đếm sao. Có lúc cô cũng ước với sao, hãy để ngôi sao sáng nhất mang cô đi đi, cô không muốn làm mặt trăng cũng không muốn làm ngôi sao sáng nhất, chỉ làm vô số hạt bụi sao bình thường, mãi mãi vui vẻ là đủ rồi.
Thế nhưng, chẳng có gì thay đổi cả, cô cứ thế lớn lên trong những cuộc cãi vã, đếm từng ngôi sao một.
Gió luồn vào cổ áo, cô rụt vai lại. Tưởng mình lạnh quá sinh ảo giác, cứ cảm thấy sau lưng có ai đó đang gọi mình.
"Thang Lê!"
Cô nghe thấy giọng nói này ngày càng rõ ràng, vội vàng quay đầu tìm kiếm.
Là Lục Dương.
Đồng t.ử co rút nhanh chóng, Thang Lê lập tức đứng dậy, che mặt lê đôi dép nhựa lạch bạch định chạy trốn.
"Ơ?"
Nhưng Lục Dương vẫn đuổi kịp, đầu ngón tay túm chặt lấy cánh tay cô đang rụt trong chiếc áo hoodie rộng thùng thình, kéo nhẹ về phía sau, nắm lấy cổ tay.
Lòng bàn tay Lục Dương ấm nóng, khô ráo và ấm áp như đống lửa, chạm vào cánh tay lạnh buốt như sắp đóng băng, ngón cái vô thức miết nhẹ lên da cô hai cái.
"Sao mặc ít thế này, trời lạnh thế này cảm lạnh mất."
Lần đầu tiên Thang Lê nghe thấy giọng điệu nghiêm túc căng thẳng như vậy của Lục Dương, ngước mắt lên thấy trong mắt cậu toàn là sự hoảng hốt.
Lục Dương vừa nói vừa cởi áo khoác lông vũ của mình ra trùm thẳng lên người Thang Lê, Thang Lê theo phản xạ chống cự đẩy ra, Lục Dương lại dùng chút sức, im lặng mặc cho cô, chỉnh lại áo, cuối cùng kéo khóa lên.
Cụp mắt nhìn thấy bàn tay cô bị ống tay áo dài che khuất, định xắn lên giúp cô nhưng bỗng nhiên chạm phải đôi tay lạnh thấu xương, trong nháy mắt thay đổi ý định, nhanh chóng thả tay áo xuống, nói: "Giấu tay vào đi."
Làm xong tất cả, Lục Dương nhìn Thang Lê, cứ im lặng nhìn hốc mắt cô dần đỏ lên, không nói một lời.
Một lúc sau, nước mắt Thang Lê trào ra từng giọt lớn, môi bĩu xuống đầy uất ức, tóc xõa tung, khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm nước mắt.
Thang Lê khóc không thành tiếng, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng, cô muốn dùng mu bàn tay lau đi nhưng phát hiện tay trong tay áo làm thế nào cũng không thò ra được, trong khoảnh khắc nhìn thấy mặt Lục Dương lại cảm thấy rất mất mặt, muốn quay lưng đi.
Lục Dương lại bỗng nhiên đưa tay, nhẹ nhàng giữ lấy vai cô, tay kia giơ lên giữa không trung, bàn tay xương xương bị lạnh đến mức hơi run, đốt ngón tay cậu nhẹ nhàng lướt qua nơi cô rơi lệ, mắt rũ xuống, đồng t.ử lay động, trong mắt như dòng sông tĩnh lặng chảy trôi.
Dừng một lúc, Thang Lê khó khăn lắm mới nín khóc, nhưng cô vẫn đứng im bất động, không chịu lên lầu.
Lục Dương ngẩng đầu nhìn theo hướng Thang Lê nhìn, rồi quay lại nhìn Thang Lê, ánh mắt dịu dàng như chứa cả dải ngân hà.
Bỗng nhiên, Lục Dương nhẹ nhàng nắm lấy tay Thang Lê, muốn đưa cô đi.
Thang Lê nghẹn ngào không nói nên lời, biết cậu muốn đưa mình về nhà cậu, lại càng rụt tay về khỏi tay cậu ngay lập tức.
Lục Dương khựng lại, rồi quay lại, nhẹ nhàng đội mũ áo khoác lên cho Thang Lê, lau đi những giọt nước mắt lại trào ra, bỗng nhiên cười khẽ.
Mắt Thang Lê đỏ hoe, giọng nói vẫn còn khàn đặc uất ức, hỏi cậu: "Cậu cười cái gì?"
Lục Dương lắc đầu, nhìn ai đó khóc đỏ cả mũi, nói bừa: "Cậu ở đây bị bạn cùng lớp nhìn thấy là đồn ầm lên đấy, nhất là Lý Xuyên, tớ bảo cậu biết nhé, cậu ta thích đi lang thang giờ này nhất đấy."
Thang Lê chớp chớp mắt, trông có vẻ như đã nghe lọt tai, vẻ mặt tủi thân viết rõ ba chữ "làm thế nào".
Khóe miệng Lục Dương không nhịn được cong lên, nắm lấy bàn tay cô đang giấu dưới ống tay áo lần nữa, kéo lên lắc lắc, yết hầu trượt lên xuống, giọng nói thế mà cũng hơi khàn khàn: "Đi thôi, nhà tớ có ăn thịt cậu đâu."
Thang Lê bị lôi đi một mạch sang tòa nhà khác, đi cả quãng đường thế mà chưa đến năm phút, cô chưa bao giờ cảm thấy Lục Dương lại sống gần mình đến thế.
Lúc này cô trốn sau lưng Lục Dương, thấy Lục Dương sắp gõ cửa, căng thẳng theo phản xạ túm lấy áo bên hông cậu.
Lục Dương cảm nhận được quay đầu lại, cười an ủi cô: "Không sao đâu, mẹ tớ thích cậu lắm."
Thang Lê gật đầu, nhất thời cũng quên mất mẹ Lục Dương chính là cô Lục Mỹ Linh - cô giáo của mình.
Lục Dương nói không sai chút nào, cô Mỹ Linh ra mở cửa, đầu tiên nhìn thấy Lục Dương chỉ mặc mỗi cái áo hoodie, cau mày đang định mắng, bỗng nhiên thấy Thang Lê mặc áo khoác lông vũ thò đầu ra từ sau lưng Lục Dương, trên mặt còn vệt nước mắt, rụt rè chào hỏi, cúi người gọi một tiếng "Em chào cô ạ".
"Ái chà, mau vào đi."
Cô Mỹ Linh vỗ lưng Lục Dương một cái, bảo cậu mau đi mặc áo vào, lại vội vàng tìm một đôi dép bông cho Thang Lê thay.
Thang Lê từ chối một lúc nhưng không thắng nổi cô Mỹ Linh, xỏ dép bông vào, cả người được bọc kín mít từ đầu đến chân. Cô hít nhẹ một cái, quần áo thực ra không có mùi gì, nhưng cô vẫn cảm thấy ngay lập tức đó là mùi hương thuộc về Lục Dương, giống như mùi nắng ấm áp vậy.
Lục Dương mặc lại một chiếc áo khoác trắng, đi ra thấy Thang Lê đã được cô Mỹ Linh gọi đến bên bàn, trên bàn bày thêm một bộ bát đũa, cô Mỹ Linh liên tục gắp thức ăn cho Thang Lê, nói cái này ngon cái kia ngon, lại lải nhải bảo cô gầy quá, nhất định phải ăn nhiều vào.
Lục Dương mỉm cười đi tới, tự nhiên ngồi xuống cạnh Thang Lê.
Thang Lê dường như vẫn hơi không tự nhiên, tay bị chôn vùi trong ống tay áo dài ngoằng rất khó cử động, giống như một chú Doraemon, cố gắng dùng bàn tay tròn vo cầm đũa.
Thang Lê lúng túng cầm không chắc đũa rơi xuống đất, Lục Dương vừa cười vừa nhặt lên giúp cô, thuận tay vào bếp lấy cho cô đôi đũa khác.
Thang Lê nhìn đôi đũa, vừa cảm ơn vừa xin lỗi, mặt đỏ bừng lên.
"Có gì đâu mà phải xin lỗi." Lục Dương vừa nói vừa cầm lấy tay Thang Lê, tự tay xắn từng nếp tay áo lên, vô tình chạm vào làn da mềm mại đang ấm dần lên của cô, mới yên tâm xắn đến cổ tay, "Được rồi, Doraemon, ăn cơm được rồi đấy."
Bị trêu chọc, Thang Lê nhìn cổ tay tròn vo, bỗng nhiên cũng nín khóc mỉm cười.
Ngược lại là cô Mỹ Linh dạy dỗ Lục Dương: "Dịu dàng với con gái người ta chút đi."
Lục Dương trợn đôi mắt vô tội lên cãi, chỉ vào mình: "Con không dịu dàng với cậu ấy á? Mẹ không thể vì đơn phương thích Thang Lê mà quên mất con trai ruột của mẹ được đâu nhé."
Cô Mỹ Linh cười xoa đầu Thang Lê, cố ý không nhìn Lục Dương nói: "Đương nhiên rồi, Tiểu Lê ngoan hơn con nhiều, thành tích còn cao hơn con, mẹ không thích con bé chẳng lẽ thích con à?"
Lục Dương như thường lệ giả vờ bị kiếm đ.â.m trúng ngã vật ra, cuối cùng thấy cô Mỹ Linh gắp cho mình miếng thịt mới chịu thôi, ngồi dậy ngoan ngoãn ăn cơm.
Kết quả nhai nhai lại không yên phận, cứ quay mặt sang Thang Lê kể chuyện cười nhạt nhẽo: "Cậu có biết —— Doraemon cầm đồ vật kiểu gì không?"
Thang Lê lắc đầu.
"Bôi đầy keo 502 lên tay, dính chặt đồ cần cầm, sau đó, không lấy xuống được nữa."
Nói xong Lục Dương tự cười phá lên, mắt híp tịt lại.
Cô Mỹ Linh ghét bỏ xua tay: "Thời tiết này rồi, kể chuyện cười lạnh thế không sợ cảm lạnh à."
Quay đầu lại phát hiện Thang Lê cũng cười, Lục Dương lại tiếp tục hỏi cô: "Còn nữa còn nữa, cậu có biết, tại sao Doraemon luôn sống trong bóng tối không?"
"Tại sao?" Thang Lê chân thành hỏi, nhưng chỉ nhìn khuôn mặt không nhịn được cười của Lục Dương là đã muốn cười rồi.
Cô Mỹ Linh không chịu nổi mấy câu chuyện cười nhạt nhẽo này chạy vào bếp, cả bàn chỉ còn Thang Lê chân thành nhìn Lục Dương, chờ đợi câu trả lời biết thừa là vô tri.
"Bởi vì, cậu ấy xòe tay ra không nhìn thấy năm ngón đâu cả!" (Câu này chơi chữ: "Thân thủ bất kiến ngũ chỉ" nghĩa là tối om như mực không nhìn thấy năm ngón tay, nhưng Doraemon tay tròn vo không có ngón nên cũng không nhìn thấy năm ngón tay)
"..."
Thang Lê cố nhịn cười, nhưng cuối cùng vẫn phì cười thành tiếng.
Lục Dương vô thức ngồi càng ngày càng gần Thang Lê, nhưng trong lúc cười đùa vô tình liếc thấy Thang Lê tắt cuộc gọi hiện lên trên điện thoại, đến lần thứ ba, cậu lẳng lặng đứng dậy, cầm chiếc áo khoác vừa nãy nóng quá cởi ra vắt trên ghế, đứng lên chuẩn bị đưa Thang Lê về.
Lục Mỹ Linh do dự và lo lắng nhìn Thang Lê, ánh mắt bỗng nhiên bị Lục Dương chắn mất, cậu nói: "Nhà người ta cũng sẽ lo lắng mà."
"Đúng, con phải đưa bạn về tận nơi đấy nhé." Cô Mỹ Linh dặn dò Lục Dương, lại đi tới ôm Thang Lê, nói nhỏ vào tai cô một câu, đứng dậy vỗ vỗ lưng hai đứa trẻ, tiễn ra cửa.
"Về sớm nhé."
Lục Dương gật đầu, làm động tác chào kiểu cảnh sát "Yes, sir".
Suốt dọc đường rất yên lặng.
Đến thang máy Thang Lê định ngăn Lục Dương không cần tiễn nữa, Lục Dương lại lấy lời cô Mỹ Linh ra chặn họng, chen vào thang máy, đứng bên cạnh cô.
Tay Thang Lê đan vào nhau, vô thức xoắn xuýt. Cảm xúc trong lòng lúc nóng lúc lạnh rất phức tạp.
Cô mới chợt nhận ra mình vẫn luôn rất sợ, sợ Lục Dương phát hiện ra Thang Lê mà cậu luôn cảm thấy hoàn hảo, phía sau thực ra lại yếu đuối t.h.ả.m hại đến thế, cuộc sống của cô cũng là một mớ hỗn độn, tình yêu của bố mẹ không suôn sẻ, không khí gia đình không hòa thuận, thậm chí tính cách cũng có khiếm khuyết.
Lục Dương là một tia sáng ấm áp, nhưng lại cố tình chiếu vào đống thủy tinh vỡ vụn.
Lại quay về bên cạnh cầu trượt, lúc sắp lên lầu, Thang Lê bỗng do dự dừng bước, cô quay sang Lục Dương, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cậu, nói rất nhỏ rất nhỏ: "Lục Dương, có thể đừng làm bạn với tớ nữa được không, tớ chẳng tốt đẹp như cậu tưởng tượng chút nào, cậu không hiểu tớ, cậu chỉ nhìn thấy một phần ba con người tớ nên mới muốn làm bạn với tớ thôi."
Thang Lê nắm chặt tay, cô nhìn vào mắt Lục Dương, nói rất nhỏ rất nhỏ, vừa sợ Lục Dương nghe thấy lại vừa sợ cậu không nghe thấy.
Lục Dương lẳng lặng nghe từng chữ Thang Lê nói, nghe xong mắt bình tĩnh chớp chớp, bỗng nhiên cúi đầu thò tay vào túi lục lọi cái gì đó.
Bỗng nhiên cậu giống như Doraemon, từ trong túi lần lượt lôi ra băng cá nhân, t.h.u.ố.c đỏ, một lọ mật ong nhỏ, còn có một chiếc hộp nhỏ màu hồng, cùng đưa cho Thang Lê.
Thang Lê luống cuống nhìn Lục Dương đưa từng món đồ qua, tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập và mãnh liệt.
Ngay sau đó, Lục Dương đưa tay vỗ vai Thang Lê, bỗng nhiên khựng lại, dứt khoát ôm Thang Lê đang đỏ hoe mắt vào lòng.
Thang Lê cảm thấy cậu cúi đầu, cằm tựa lên vai cô, bên tai từ từ vang lên giọng nói lười biếng bình thường lại hơi khàn khàn khiến người ta tê dại của cậu: "Thang Lê, cậu cứ muốn đẩy tớ ra xa như vậy, cậu tưởng thế là tớ sẽ không đến gần cậu nữa sao? Tớ chỉ muốn nói với cậu, cậu nói cậu không đủ tốt, vậy thì trùng hợp quá, tớ cũng chẳng phải người tốt lành gì tuyệt đối, cũng không phải vì cậu là người tốt tớ mới thích cậu."
"Cho nên, hãy coi tớ là người thân thiết đi, tớ muốn hiểu cậu, hửm? Được không?"
Nói xong, Lục Dương nhẹ nhàng vỗ lưng Thang Lê, đứng thẳng dậy, dịu dàng nhìn vào mắt Thang Lê, mũi mình cũng bị lạnh đến đỏ ửng, bỗng nhiên cười lên, làn da trắng lạnh và đôi môi mỏng đỏ hồng chuyển động: "Được rồi, về đi, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi."
Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.
Lục Dương véo véo lòng bàn tay mình, véo lấy trái tim đang chua xót đau nhói.
Nhìn Thang Lê quay người, bỗng nhiên Lục Dương lại nhớ ra điều gì, hai tay chụm thành loa, hét với Thang Lê: "À đúng rồi, chúc mừng năm mới!"
Thang Lê quay đầu, qua lớp cửa kính mỏng nhìn thấy khuôn mặt Lục Dương, lại nghe thấy cậu bỗng nhiên hét lên một câu: "Sinh nhật vui vẻ!"