Ngày cuối cùng trước khi nghỉ đông, Thang Lê chậm chạp thu dọn cặp sách. Vốn tưởng Lục Dương sẽ chạy đi chơi bóng rổ với đám Lý Xuyên cho đã nghiền, không ngờ vừa tan học Lục Dương đã chạy ngay đến, vẫy đuôi như cún con, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm cô.
Thang Lê liếc cậu một cái, cố ý trêu: "Cậu là cún con à?"
Lục Dương đảo đôi mắt sáng rực, nghĩ ngợi một chút, lập tức sủa "Gâu" một tiếng.
Thang Lê nghẹn họng bật cười bất lực, đeo cặp lên vai đi thẳng ra ngoài. Lục Dương liền bám theo, đi giật lùi bên cạnh Thang Lê, vừa đi vừa líu lo hỏi: "Cậu đoán xem tớ định tặng cậu cái gì?"
"Không đúng, không thể nói thế được..." Nói xong Lục Dương lại cảm thấy mình nhắc nhở lộ liễu quá, mất hết cảm giác bất ngờ, buồn bực vò đầu bứt tai.
Thang Lê chỉ thấy dáng vẻ này của cậu vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu, coi như phối hợp với cháu trai nhỏ chơi trò chơi vậy, dịu dàng hỏi: "Tớ không đoán được, cậu nói cho tớ biết đi?"
Lục Dương quả nhiên rất thích chiêu này, mắt sáng lên, bỗng nhiên lôi từ trong túi ra hai tấm vé thủy cung.
"Trần Phi tặng cậu hai con cá thì có là gì, tớ đưa cậu đi thủy cung chơi được không?"
Thang Lê định đưa tay nhận, bỗng nghe thấy câu nói này của Lục Dương, đầu ngón tay suýt chạm vào tấm vé lại rụt về, nhìn Lục Dương, nghiêm túc hỏi: "Là vì đàn anh Trần Phi tặng cá vàng, nên cậu mới muốn mời tớ đi thủy cung à?"
Ánh mắt Lục Dương nhìn Thang Lê thoáng chút ngẩn ngơ, dường như không hiểu ý câu hỏi này.
Lòng bàn tay Thang Lê run lên, bắt đầu hối hận vì lời nói buột miệng của mình. Nhưng thực ra cô đã rất muốn, rất muốn biết câu trả lời đó từ lâu rồi. Trong lòng cô, sự tồn tại của Lục Dương đối với cô rất phức tạp, vậy còn Lục Dương thì sao?
Đứng ngược sáng, thiếu niên suy nghĩ một chút, yết hầu chuyển động định nói, bỗng nhiên tấm vé trong tay bị rút đi.
Tim Thang Lê thót một cái, bỗng cảm thấy mình chưa chuẩn bị sẵn sàng để nghe những lời đó, lập tức giật lấy tấm vé, gượng cười nói: "Cảm ơn."
Lục Dương cụp mắt không biết đang nghĩ gì, từ từ thở ra một hơi, dường như nhận ra sự do dự của Thang Lê, không nỡ để cô suy nghĩ nhiều, lại nở nụ cười, vẫn giải thích một chút:
"Mẹ tớ có người bạn làm việc ở thủy cung, lấy ở đó đấy, còn nhiều vé lắm, nếu thấy hai người đi không hay thì gọi cả Lý Xuyên, Trình Vũ, gọi cả Từ Linh Lâm, hoặc gọi cả Trần Phi nữa, đều được hết."
Gió nhẹ thổi qua má, Thang Lê cúi đầu, ngón tay không ngừng mân mê mép vé, tâm sự rối bời không thể nói ra cứ quấn quanh trong gió thành từng vòng từng vòng.
Cô chỉ khẽ lắc đầu, không từ chối, lại bỗng nhiên nói: "Nhưng mà, trong tết thủy cung chắc không mở cửa đâu."
"A..." Lục Dương nghiêng đầu thấy Thang Lê lắc đầu, trong lòng bỗng nhẹ nhõm, lúc này mới phản ứng lại trả lời, "Thế thì càng tốt."
"Hả?"
Thang Lê quay đầu, thấy Lục Dương lại vẫy đuôi cười, cậu chìa tay ra, bảo Thang Lê đặt vé lên tay.
Thang Lê ngoan ngoãn đưa vé qua, đặt vào lòng bàn tay đang mở của cậu, thấy Lục Dương lấy bút từ trong cặp ra, lật mặt sau tấm vé lại, lúc này cô mới nhận ra Lục Dương định làm gì.
Lục Dương lấy lòng bàn tay làm bàn kê, ở mặt sau tấm vé chỗ ghi người sở hữu lần lượt viết tên hai người.
Thang Lê ghé sát vào xem, thấy chữ Lục Dương vì kẽ tay gồ ghề mà xiêu vẹo méo mó, cô mắc bệnh nghề nghiệp vỗ nhẹ vào tay cậu, phàn nàn: "Cậu viết đẹp hơn chút được không."
Lục Dương bất lực cười nhìn Thang Lê, giở thói ăn vạ đưa bút qua: "Thế cậu viết đi."
Viết thì viết.
Thang Lê nghĩ thế rồi nhận lấy vé, cúi đầu nhìn thấy cậu thế mà lại viết tên cô trước, hai chữ Thang Lê tuy xiêu vẹo nhưng nét ngang nét gập đều rõ ràng, thực ra cũng không đến nỗi quá xấu.
"Thế này đi, cậu kê lên lưng tớ mà viết." Lục Dương bỗng nghĩ ra một cách, thầm khen ngợi sự thông minh của mình trong lòng, lập tức xoay người lại.
Thế là Thang Lê dán tấm vé lên lưng cậu, khoảng cách bỗng chốc thu hẹp đến mức có thể nhìn thấy tóc sau gáy cậu đã dài ra một đoạn, thậm chí nhìn thấy lớp lông tơ mịn màng trên mặt và hàng mi dài khi cậu tò mò nghiêng mặt qua.
Hai chữ viết rất chậm, từng nét đều nghiêm túc nhẹ nhàng.
"Xong rồi." Thang Lê trả bút cho Lục Dương.
Lục Dương vừa cất bút vừa lải nhải giải thích: "Tấm vé này viết tên hai chúng ta, thế này tớ không trốn được nữa rồi, cậu muốn đi thủy cung lúc nào thì đến tìm tớ đổi, thế nào? Ý kiến này hay chứ?"
"Ừ..." Thang Lê gật đầu, bỗng nhiên cảm thấy lời hứa hẹn như vậy thật lãng mạn, lãng mạn hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào.
...
Học sinh khối 12 mùng 8 tết đã phải quay lại trường, cái tết này ngắn ngủi và đầy bất an.
Năm đầu tiên chuyển đến Bắc Xuyên, Thang Lê không biết Bắc Xuyên cấm đốt pháo hoa trong dịp tết. Đêm giao thừa, Thang Lê đặc biệt mở cửa sổ đang đóng chặt ra, muốn nghe tiếng pháo hoa.
Gió lạnh lùa vào, đèn lồng đỏ bên ngoài hắt ra ánh sáng đỏ rực, đợi cả đêm vẫn yên tĩnh như vậy.
Trần Hà làm quản lý bộ phận kinh doanh, cứ đến tết là xã giao rất nhiều. Ngoài bữa cơm tất niên trọn vẹn ở nhà bà ngoại đêm mùng 1, từ mùng 2 đến mùng 5 chỉ để lại một mình Thang Lê ăn cơm cùng gia đình bà ngoại.
Bà ngoại cứ liên tục hỏi dồn dập xem "người đàn ông kia" có tìm đến nữa không, cả bàn ăn đều nhìn chằm chằm Thang Lê, nhưng rõ ràng người đó là bố ruột của cô, tại sao tiếp cận ông ấy, có liên lạc với ông ấy lại trở thành chuyện bị chỉ trích chứ.
Thang Lê không hiểu, nhưng vẫn lắc đầu, trong mắt chất chứa vô vàn nỗi buồn và sự khó hiểu.
Dường như năm mới, chẳng có chuyện gì được như ý. Mùng 2 tết ở quê nghe tiếng pháo nổ vang trời, Thang Lê thầm ước một điều ước.
"Hy vọng những người tôi yêu, đều vẫn yêu tôi. Người tôi thích, cũng thích tôi."
Ước xong, tiếng pháo nổ bỗng vang lên bên tai bay vút lên trời, Thang Lê ngẩng đầu, trong mắt tràn ngập pháo hoa rực rỡ sắc màu, đó là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng đầu tiên của cô sau khi về quê, kèm theo đó là giọt nước mắt lăn dài trên má.
Cô lặng lẽ dùng mu bàn tay lau đi, vùi cằm vào khăn quàng cổ, không nhìn rõ biểu cảm.
Sinh nhật Thang Lê vào ngày mùng 6 tết, là lúc cái tết này gần như đã kết thúc. Ngày mùng 5 Trần Hà đón Thang Lê về thành phố Bắc Xuyên, Thang Lê tưởng Trần Hà cuối cùng cũng nhớ sinh nhật mình, trong lòng vui sướng không kìm nén được, đeo găng tay cũng đeo ngược.
Trần Hà nghe điện thoại trên xe, ban đầu bật loa ngoài, liếc nhìn tên người gọi xong lại chuyển sang tai nghe bluetooth. Nửa phút sau, Thang Lê nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Trần Hà qua gương chiếu hậu, dường như nhận ra điều gì đó, cô lặng lẽ mở cửa sổ xe, nhìn ra ngoài.
Ghế sau xe chỉ có một mình cô ngồi, khuôn mặt và ánh mắt đều bị bóng tối nuốt chửng, Thang Lê nhìn đường phố vắng vẻ ướt át, trong lòng cũng thấy ẩm ướt lạnh lẽo một cách khó hiểu.
Buổi chiều đã về đến nhà, mà Trần Hà nói ra ngoài một chút là đi mất bốn tiếng đồng hồ, mãi đến gần tám giờ tối mới say khướt tự mình về nhà, mặc áo gió, cầm giày cao gót gõ cửa rầm rầm, miệng lẩm bẩm những lời không rõ.
Thang Lê bị mùi rượu nồng nặc trên người bà dọa sợ, thậm chí mở cửa xong sững sờ không dám bước lên. Sau khi bố mẹ ly hôn, Trần Hà rất ít khi uống say đến mức này mới về nhà.
"Mẹ..." Thang Lê bước tới nắm lấy cánh tay Trần Hà, yếu ớt gọi một tiếng mẹ.
"Đừng gọi tao là mẹ!" Trần Hà la hét, ném túi xách đi, đập vào tivi rồi rơi xuống đất.
Tay Thang Lê bị hất mạnh ra, cả người lảo đảo lùi lại mấy bước. Vài sợi tóc dính vào mi mắt, hốc mắt đỏ lên trông thấy.
Sợ Trần Hà va vào góc bàn, Thang Lê kìm nén cảm xúc đỡ hờ lấy bà, cho đến khi bà ngã xuống ghế sofa, tạm thời yên tĩnh lại th* d*c.
Thang Lê theo phản xạ cảm thấy tim đập loạn xạ, không để ý, vào bếp rót một cốc nước nguội, lục tìm khắp nơi rất lâu mà không thấy lọ nước mật ong đâu.
Rõ ràng nhớ là có mà.
Rõ ràng để ở đây, sao lại không thấy đâu...
Bỗng nhiên nhớ ra điều gì, tay Thang Lê đang run rẩy lục lọi trong tủ bếp bỗng khựng lại.
Lọ mật ong đó, là bố mang đến.
Đầu Thang Lê bỗng nhiên cúi xuống, đau khổ cau mày, lòng bàn tay đặt lên đầu gối, ngón tay bấu chặt vào khớp gối.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng Trần Hà vọng ra từ phòng khách, Thang Lê mới giật mình hoàn hồn, cầm cốc nước đã rót nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm đi tới.
Trần Hà vừa khéo đứng dậy, ý thức trông rất tỉnh táo, không giống như đang say rượu.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thang Lê, bà chất vấn: "Thang Lê, mày nói cho tao biết, mày và Thang Kiệt lén lút liên lạc với nhau bao lâu rồi?"
Cốc nước Thang Lê vừa đưa ra run lên, hơi ấm vừa chạm vào đầu ngón tay trong nháy mắt tan biến không còn tăm tích.
Cô bình tĩnh nhìn Trần Hà la lối om sòm, lại hất đổ bình hoa vụn vỡ mới mua trên bàn cách đây hai ngày, định hất đổ cốc thủy tinh trên tay Thang Lê thì Thang Lê rụt tay về, ôm vào lòng.
Trần Hà vung tay vào không khí, lập tức đỏ mắt nhìn Thang Lê.
"Không nói gì à? Hắn ta cho mày bao nhiêu tiền hả? Đưa mày đi ăn bao nhiêu lần rồi? Họp phụ huynh cũng để hắn đi đúng không? Mày là đồ ăn cháo đá bát! Mày có biết không?"
Trần Hà chỉ tay vào mặt Thang Lê, tiếp tục nói: "Mày có biết Thang Kiệt là đồ tồi không, hồi đó hắn muốn cướp mày khỏi tao là..."
"Con không có." Thang Lê hai tay ôm chặt cốc thủy tinh, cổ họng nghẹn ứ, giọng khàn đặc, "Con không có..."
Mắt cô đỏ hoe, liên tục lắc đầu muốn tìm thấy một chút tin tưởng trong mắt Trần Hà, nhưng chút tin tưởng cuối cùng ấy cũng tan thành mây khói, cô ngắt quãng nói tiếp: "Tiền bố cho con, con một xu cũng không tiêu, để hết trong tủ đầu giường của mẹ rồi. Con chưa từng ăn cơm với bố, vì mẹ con đã từ chối hết rồi, còn họp phụ huynh, là do mẹ không rảnh đi mà!"
"Đều là tại tao hả?" Trần Hà chỉ ngón trỏ vào mình, giơ tay lên giữa không trung rồi bỗng nhiên dừng lại, gào lên chói tai, "Tao không đi làm không đi mấy cái tiệc tùng ch.ó c.h.ế.t đó thì ai kiếm tiền nuôi mày đi học hả? Mày ăn mặc dùng, cái nào là Thang Kiệt cho mày?"
Từng chữ từng chữ đ.â.m vào trái tim đang đập thình thịch của Thang Lê, cốc thủy tinh trong lòng đã lạnh ngắt từ lâu.
"Đúng, mẹ lúc nào cũng có lý."
Thang Lê gật đầu liên tục, yếu ớt nói, quay người, ném mạnh cốc thủy tinh xuống bàn "xoảng" một tiếng, quay đầu chạy vụt ra khỏi cánh cửa chưa đóng kín.