Chương 2 - Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư

Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư

Tiết đầu tiên là Toán, lại còn kiểm tra khảo sát chất lượng, đây là điều Thang Lê không ngờ tới.

Nghe tiếng thở dài vang lên tứ phía, cô lẳng lặng lấy hộp bút từ trong cặp ra đặt lên bàn, chờ đợi bài thi được truyền xuống.

Lý Xuyên truyền bài thi, ngả đầu ra sau đập cái bốp vào túi bút của Lục Dương, giọng điệu chán đời: "Cậu quản cô Mỹ Linh chút đi chứ... cứ hở ra là kiểm tra!"

Lục Dương rút một tờ đề, giơ tay truyền xuống dưới mà chẳng thèm quay đầu lại, vừa cầm bút soàn soạt viết tên vừa cười nhạo: "Kiểm tra không tốt sao?"

Lý Xuyên bật dậy như lò xo, liếc xéo thằng bạn bàn sau, lầm bầm oán thán: "Đúng là đồ quái vật..."

Lục Dương nghe thấy nhưng làm như không, mắt lướt qua đề bài, rất nhanh đã đặt bút chọn ngay đáp án A cho câu trắc nghiệm đầu tiên một cách đầy phóng khoáng.

...

Một bài kiểm tra kéo dài đến tận khi hoàng hôn buông xuống, tiếng chuông thu bài vang lên.

Mọi người nhốn nháo chạy ùa ra khỏi tòa nhà dạy học. Thang Lê khẽ nắm bàn tay phải hơi tê dại, chậm rãi thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài.

Giờ tan học còn sớm, Thang Lê cũng chưa đói, cô lẳng lặng đi đường vòng tránh con đường đến nhà ăn đông nghịt người, rẽ sang hướng ngược lại, đi về phía con đường lát đá dẫn đến thư viện.

Ban đầu chọn trường Bắc Xuyên, thư viện Bắc Xuyên chính là lý do lớn nhất.

Thư viện trường Trung học Bắc Xuyên nổi tiếng xa gần, ngày nghỉ sẽ mở cửa cho người ngoài vào đọc, nhưng ngay cả ngày thường không mở cửa cho người ngoài thì bên trong vẫn đông nghịt.

Thang Lê bước từng bước xuyên qua những giá sách cao ngất, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gáy sách, ánh mắt dừng lại ở tựa đề mỗi cuốn sách rồi lại lướt đi.

Cô thích quan sát những giá sách được sắp xếp ngay ngắn, từ đó chọn ra một cái tên hay hoặc một tấm bìa thú vị.

Ánh mắt dừng lại chốc lát ở mỗi hàng, khi quét đến hàng cao nhất, đồng t.ử Thang Lê bỗng chốc tập trung lại.

Kiễng chân lên, Thang Lê vươn dài cánh tay, đầu ngón tay cuối cùng cũng chạm được vào gáy sách. Nhưng ngón tay đã duỗi thẳng hết mức, mu bàn tay thậm chí còn nổi lên vài đường gân xanh mờ mờ, móng tay được cắt tỉa gọn gàng vẫn chỉ cứ trượt đi trượt lại ở mép sách.

Hai chữ "Mùa Hè" trên tựa sách sắp bị cô cào thủng một lỗ đến nơi.

Cánh tay như đeo chì nặng trĩu, mỏi nhừ. Nhưng nhìn tựa sách kia, Thang Lê vẫn không muốn bỏ cuộc.

Cô kiễng chân cao hơn, một lần nữa vươn thẳng tay. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào mép sách, một bàn tay khác bỗng xuất hiện, rút cuốn sách ra một cách vô cùng nhẹ nhàng.

Thang Lê theo phản xạ rụt tay lại, ngẩng đầu nhìn chủ nhân của bàn tay bên cạnh.

Cánh tay người đó vòng qua đỉnh đầu Thang Lê, gần như trong tư thế ôm trọn lấy cô mà lấy cuốn sách xuống.

"Cho em này." Người đó liếc nhìn tựa sách rồi đưa cho Thang Lê.

"Cảm ơn."

Ngược sáng nên không nhìn rõ mặt, Thang Lê ngẩn người một chút rồi nói lời cảm ơn và nhận lấy sách.

"Cuốn này hay lắm, mắt nhìn của em tốt đấy." Người kia nói với giọng bình thản.

Cuối cùng cậu ta cũng di chuyển, ánh nắng chói chang trên đầu bỗng nhiên bị che khuất, Thang Lê mới nhìn rõ diện mạo của đối phương. Dáng người rất cao, lông mày rậm và đen, đeo một chiếc kính gọng kim loại mảnh, sống mũi cao, gương mặt vuông vức chính trực.

"Vâng, cảm ơn anh."

Thang Lê không giỏi xã giao với những lời này, đành gật đầu nhẹ tỏ ý cảm ơn rồi cầm sách quay người bước nhanh đi.

“Mùa Hè Này, Em Có Ổn Không?”

Ngón tay cái của Thang Lê miết nhẹ lên gáy sách, lật giở vài trang.

Trước máy mượn sách tự động, Thang Lê đặt sách xuống dưới máy quét, đút thẻ học sinh vào.

Máy nhả thẻ ra.

"Vui lòng cắm thẻ." Máy nhắc lại.

"Phải dùng thẻ thư viện em ạ." Một giọng nói dịu dàng nhắc nhở từ phía sau.

Đầu óc Thang Lê trống rỗng.

C.h.ế.t dở, đơn xin chuyển trường của cô mới nộp, thẻ thư viện đương nhiên là chưa có rồi.

Cái máy không cho cô thời gian phản ứng, lại kêu thêm ba lần nữa.

Thang Lê định lấy sách về thì khe cắm thẻ bỗng nhiên được ai đó c*m v** một tấm thẻ.

Máy kêu xè xè nuốt thẻ vào, bắt đầu đọc thông tin.

Đầu óc Thang Lê lại trống rỗng lần nữa, quay đầu lại thì thấy cặp kính sạch sẽ sáng loáng ban nãy.

"Em là học sinh mới nhỉ, mượn sách phải có thẻ thư viện, em dùng tạm của anh đi." Người đó vừa nói vừa lấy tấm thẻ mà máy vừa nhả ra, chưa đợi Thang Lê kịp phản ứng đã bước sang một bên.

Thang Lê nhìn bóng lưng người đó, bỗng nhiên cau mày, cầm cuốn sách đã mượn xong, đuổi theo.

"Anh gì ơi? Ừm... cảm ơn anh, nhưng mà thôi, không cần đâu ạ, em tự..."

"Thẻ thư viện chưa làm xong đúng không?" Người đó đột nhiên quay lại ngắt lời Thang Lê, nửa khuôn mặt vẫn lúc sáng lúc tối trong ánh nắng.

"Vâng." Thang Lê không hiểu ý câu hỏi này, dứt khoát gật đầu, đưa thẳng cuốn sách ra, "Anh mượn giúp, giờ em trả lại sách cho anh."

Người đó không nhận sách, ngược lại còn đặt luôn tấm thẻ lên trên cuốn sách.

"Anh là học sinh lớp 12, sắp tới cũng chẳng dùng đến thẻ thư viện nữa đâu. Không cần lo anh có mục đích gì khác."

Thang Lê nhíu mày nhìn cuốn sách chưa được nhận lại và tấm thẻ trên đó, nhìn rõ cái tên trên thẻ: Trần Phi.

Định nói gì đó thì Trần Phi đã đẩy gọng kính, nở một nụ cười nhạt nhìn Thang Lê rồi bồi thêm một câu: "Cứ thế đi, đàn em. Khi nào em không dùng thẻ nữa thì trả lại anh là được."

Nói xong không đợi Thang Lê mở miệng, như thể đoán trước cô nhất định sẽ từ chối, Trần Phi sải bước rời đi.

Thang Lê rũ mắt nhìn cuốn sách trên tay và tấm thẻ chòng chành muốn rơi, lại cau mày quay người nhìn bóng lưng người kia đi xa, càng cảm thấy khó hiểu.

Sao người ở cái trường này ai cũng kỳ quặc thế nhỉ?

...

"Lạ thật đấy!"

Lý Xuyên thao tác một hồi né được mấy cánh tay, di chuyển khéo léo chuyền bóng cho Lục Dương. Chỉ thấy Lục Dương bật cao, quả bóng rời khỏi đầu ngón tay, rơi tọt vào rổ một cách hoàn hảo không chạm vành.

"Được đấy anh Lục!" Lý Xuyên lại ưỡn n.g.ự.c húc vào người Lục Dương, "Cơ mà ban nãy cậu lẩm bẩm cái gì thế?"

"Lần này cô Mỹ Linh giận thật rồi."

"Không thể nào, bị phát hiện thật á? Thế làm sao bây giờ?"

"Viết, bản, kiểm, điểm!" Lục Dương bực bội ném quả bóng đi.

Dừng lại ở nửa sân, Lý Xuyên đi theo Lục Dương ra khỏi trung tâm sân bóng, đứng ở đường biên.

Lục Dương vặn nắp chai, ngửa đầu đổ nước vào miệng. Mồ hôi lấp lánh chảy từ sau tai dọc theo yết hầu trượt vào hõm xương quai xanh.

"Kỳ lạ thật đấy, cậu bảo xem, sao cô Mỹ Linh lại biết cậu lấy trộm đồ cấm? Mà lại chỉ đích danh mỗi mình cậu?" Lý Xuyên vắt khăn trên cổ, cầm một đầu lau mồ hôi cho mình, rồi cầm đầu kia lau mồ hôi đọng dưới cằm Lục Dương.

"Có đứa mách lẻo chứ sao." Ánh nắng chói chang khiến Lục Dương không mở nổi mắt, liếc thấy Lý Xuyên lấy cái khăn vừa lau mồ hôi của nó lau cho mặt mình thì ghét bỏ giơ tay đỡ, "Cậu lau cho cậu là được rồi."

"Mách lẻo?" Lý Xuyên vắt khăn rồi lại vắt lên cổ, tròng mắt đảo đảo, bỗng nhiên buột miệng, "Không phải là con nhỏ học sinh mới chuyển đến đấy chứ?"

Lục Dương đưa tay gạt mồ hôi trên chóp mũi, quay đầu nhìn Lý Xuyên, vẻ mặt quái dị: "Liên quan gì đến cậu ấy?"

Lý Xuyên bẻ ngón tay giải thích cho Lục Dương nghe: "Ây da anh Lục, cậu xem này, tớ với Trình Vũ thì đời nào phản bội tổ chức đúng không? Vậy kế hoạch Chim Ưng của chúng ta còn ai biết nữa? Chẳng phải chính là học sinh mới sao? Lại nói, sao tự nhiên cậu nhiệt tình với con nhỏ đó thế, trông nó có vẻ khó gần lắm."

"Ai bảo thế." Lục Dương nhíu mày, cảm thấy hơi nóng nực. Vừa vặn nắp chai ra thì bỗng nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc đi qua, liếc nhìn đồng hồ, cậu ta chớp mắt lẩm bẩm, "Sao cậu ấy lại ở đây?"

"Ê! Đó chẳng phải là học sinh mới sao?"

Mắt Lý Xuyên sáng lên, vẫy tay hét lớn: "Thang Lê!"

Thang Lê đi nhanh hơn bình thường một chút, cuộc điện thoại trên tay vừa mới kết nối, nghe thấy tiếng ai gọi tên mình từ xa liền quay đầu lại.

Nhưng ai ngờ, người còn chưa nhìn rõ thì một quả bóng đã bay thẳng về phía cô.

"Cẩn thận bóng kìa!"

Bên tai có tiếng gió rít mạnh, Thang Lê nhìn thấy hướng bóng bay tới, nhanh chóng giơ cánh tay đang cầm điện thoại lên che đầu, tay kia chắn ngang về phía bóng. Quả bóng kêu Bốp một tiếng rồi rơi xuống chân Thang Lê.

Cổ tay dính một lớp bụi, bị bóng đập vào hơi tê dại. Nhưng tay kia vẫn nắm chặt điện thoại không để rơi.

"A lô? Lê Lê?" Tiếng nói vang lên từ điện thoại.

Thang Lê phủi bụi, trừng mắt nhìn về phía phát ra âm thanh. Chẳng đợi Lục Dương chạy tới, Thang Lê đá văng quả bóng rổ dưới chân ra, quay đầu đi thẳng một mạch.

"Dạ, con gặp phải mấy con lợn rừng ấy mà." Thang Lê vừa nói vừa vô thức thở hắt ra, bước chân nhanh đến mức gió rít bên tai vù vù.

Phía sau, Lục Dương đứng chôn chân tại chỗ cũ của Thang Lê, chân tay luống cuống, vừa giơ tay muốn gọi người lại vừa không thốt nên lời.

Lý Xuyên đuổi tới nơi, nhìn thấy ánh mắt của Lục Dương thì mím môi không dám ho he.

Lục Dương cuối cùng cũng thu hồi tầm mắt, cúi người nhặt quả bóng rơi dưới đất lên, nhíu mày quay sang hỏi: "Cậu ném cậu ấy làm gì?"

"Không... phải cố ý đâu, tớ thuận tay ném bừa cái." Lý Xuyên lắp bắp giải thích.

"Cậu thuận tay ném bừa mà tỷ lệ trúng đích cao phết nhỉ." Lục Dương nghiến răng hàm nói. Lúc đổ mồ hôi, đường nét khuôn mặt cậu ta rõ ràng, khi không cười thì sắc sảo, ánh mắt lại có phần hung dữ.

Thấy Lý Xuyên không nói gì, Lục Dương nhét quả bóng vào lòng cậu ta, lách qua vai Lý Xuyên, cúi người xách quai cặp lên đi thẳng.

"Ê, anh Lục, không đ.á.n.h nữa à?" Lý Xuyên đuổi theo. Lục Dương mặt lạnh tanh, khí trường mạnh đến mức Lý Xuyên nghẹn mãi mới thốt ra được một câu.

Lục Dương cúi đầu đi được hai bước, bỗng dưng dừng lại quay người nhìn Lý Xuyên: "Lần trước nhận lời các cậu lấy lại đồ cấm đúng là tớ xúc động thật, nhưng làm việc phải nghĩ đến hậu quả. Lý Xuyên, quan trọng hơn là đừng có lừa dối anh em."

Bị Lục Dương nhìn như vậy, ngón tay ôm bóng của Lý Xuyên tê rần, trong lòng như có kiến bò.

Cậu ta chột dạ vặn vẹo ngón tay, nhớ lại buổi sáng trong lớp mình c.h.é.m gió phần phật, chọc cho đám con gái mắt tròn mắt dẹt, ai ngờ quay đầu lại bán đứng anh em.

Lý Xuyên nhìn Lục Dương. Cậu ta biết Lục Dương không phải người cố chấp, chuyện gì cười xòa một cái là qua, đây là lần đầu tiên Lục Dương giận đến mức quay đầu bỏ đi.

Một lúc sau, cậu ta mở miệng thừa nhận: "Xin lỗi anh Lục."

"Được rồi, về nhà viết kiểm điểm đây." Lục Dương không làm khó Lý Xuyên nữa, nhếch môi, một tay xách cặp quay người bước đi.