Và cũng chính vì thế mà ngày hôm đó tại cổng trường.
Khi hắn chặn anh tôi lại, và bị anh ấy lạnh lùng bật lại.
Hắn mới càng theo đuổi anh tôi ráo riết hơn.
Một tuần sau đó.
Khi anh tôi nhờ tôi đi lấy đồ ăn hộ, tôi mới biết bọn họ đã ở bên nhau.
Mang hộp đồ ăn được đóng gói tinh tế đến ký túc xá của anh tôi.
Anh tôi đang thử chiếc áo sơ mi mới mua.
Anh ấy thản nhiên hất cằm về phía tôi: "Trong đó có hai hộp bánh ngọt Chu Duật Phong mua đấy."
Anh ấy bảo: "Hộp vị xoài em cầm đi."
Tôi khựng lại một chút mới lên tiếng hỏi: "... Chu Duật Phong?"
Anh tôi "ừm" một tiếng rồi nhìn tôi: "Bạn trai mới của anh, chính là cái cậu chặn đường tụi mình ở cổng trường hôm trước ấy."
Anh tôi hiếm khi giấu tôi điều gì.
Nên tôi luôn biết xu hướng tính dục của anh, biết người yêu của anh đều là đàn ông.
Một cảm giác bất lực nặng nề ập đến.
Anh tôi nhận được tình yêu của người khác luôn quá đỗi dễ dàng.
Của bố mẹ, của bạn bè, của bất kỳ ai vô tình gặp anh ấy một lần.
Thậm chí là... Chu Duật Phong, người đã quen biết tôi suốt hai năm trời trên mạng.
Tôi cúi đầu, nhỏ giọng hỏi anh tôi: "Nhưng không phải tháng trước anh mới yêu anh luật sư kia sao?"
"Chia tay rồi." Anh tôi hờ hững đáp: "Chu Duật Phong ra tay khá rộng phóng, theo đuổi cũng gắt, ngày nào cũng canh góc trong trường để chặn anh, cứ khăng khăng nói mấy lời nhảm nhí là đã quen biết anh từ trước."
"Chắc là một chiêu trò bắt chuyện mới thôi."
Vừa nói, anh tôi vừa đột nhiên ghé sát lại gần.
Anh ấy nhướn mày nhìn tôi, ra dấu một con số: "Mới một tuần mà hắn đã chi ngần này tiền lên người anh rồi."
400 nghìn tệ.
Nhìn con số đó, tôi chỉ biết bất đắc dĩ nhếch môi cười khổ: "Hào phóng thật đấy."
Giống như vô số lần trước đây người yêu qua mạng chuyển khoản cho tôi vậy.
Vui vẻ thì chuyển khoản.
Tức giận cũng chuyển khoản.
Lần nào cũng từ 5 chữ số trở lên.
Nhưng tôi chưa từng nhận một lần nào.
Tôi không giống anh trai mình.
Trên mạng, tôi có thể giả vờ làm một người cởi mở, mạnh mẽ trước mặt hắn.
Nhưng ngoài đời thực, khi phải sống dưới cái bóng của anh trai.
Tôi luôn luôn tự ti.
Vì vậy, dù có trò chuyện không ngắt quãng với người yêu qua mạng suốt hai năm.
Tôi cũng không thể thản nhiên nhận tiền của hắn một cách hợp tình hợp lý được.
"Anh mới chuyển vào thẻ của em 50 nghìn đấy." Anh tôi đột nhiên nói.
Tôi cụp mắt nhìn gương mặt đẹp đến ngỡ ngàng của anh ấy.
Anh ấy có thể dễ dàng có được tình yêu của tất cả mọi người.
Nhưng tình cảm chân thật nhất của anh ấy lại luôn dành cho tôi.
Anh ấy thực sự yêu thương đứa em trai này, có thứ gì tốt cũng đều chia cho tôi một nửa.
Chính vì vậy, ngay cả việc hận anh ấy, tôi cũng không tài nào hận nổi.