Chương 14 - Mùa Hè Của Ốc Sên

Mùa Hè Của Ốc Sên


Tôi biết bản thân đang vô lý đùng đùng.

Đang mượn cái cớ này để trút bỏ hết tất cả những sự bất công, không cam lòng lên người Chu Duật Phong trước mặt.

Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.

Thế nhưng hắn ở trước mặt không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, chỉ khẽ nhíu mày, chăm chú nghe tôi nói.

Đêm đông buốt giá vô cùng lạnh, Chu Duật Phong vừa rồi chạy xuống quá vội vàng, thậm chí chỉ mặc một chiếc áo len cashmere mỏng manh.

Khi giọng nói của tôi cuối cùng cũng dừng lại, hắn bước tới gần tôi một bước, đặt tay lên bả vai tôi.

Bàn tay hắn lạnh ngắt.

Thế nhưng giọng nói của hắn lại vô cùng dịu dàng, hắn bảo: "Đàn piano, đàn cello, tranh thủy mặc, tôi cũng đều không biết cái gì cả, tôi đưa cậu đi học, tôi đi học cùng cậu."

Hắn nói: "Chúng ta cùng nhau đi học."

Hắn vừa dứt lời, những giọt nước mắt vừa mới kìm lại được của tôi lại một lần nữa không tài nào nhịn nổi.

Tôi khóc thành tiếng, tôi vừa sụt sùi vừa lắc đầu lia lịa, bảo bản thân không học: "Tôi không muốn học nữa rồi, tôi không thích đàn piano, cũng chẳng thích đàn cello, tôi càng không thích vẽ tranh."

Nước mắt của tôi rơi lã chã trên bờ vai và cổ của Chu Duật Phong.

Tôi khóc lóc nói: "——Tôi không học."

Chu Duật Phong đưa tay lên, ôm lấy tấm lưng của tôi: "Vậy thì không học nữa."

Hắn đỡ lấy lưng tôi và bảo: "Vậy tôi dạy cậu cái khác, tôi dạy cậu trượt tuyết, dạy cậu lướt sóng, dạy cậu leo núi."

Hắn hỏi tôi: "Được không?"

Hắn nói: "Tôi dạy cậu tất cả những thứ mà anh trai cậu không biết."

Thế nhưng hắn vừa dứt lời, tôi lại chỉ càng khóc dữ dội hơn.

Sự thiên vị của bố mẹ chính là một cái gai vĩnh viễn cắm sâu trong lòng tôi.

Đâm tôi đến mức yếu đuối, nhạy cảm, đâm tôi đến mức vĩnh viễn không tài nào ngẩng đầu lên nổi.

Không biết chúng tôi đã đứng như vậy bao lâu.

Trên trời mơ hồ đã bắt đầu có những bông tuyết rơi xuống.

Tôi được Chu Duật Phong ôm vào lòng, phía sau có luồng hơi ấm từ trong xe hắt vào người tôi.

Thế nhưng làn da của Chu Duật Phong mà tôi chạm vào lại lạnh ngắt như tiền.

Tôi đang định ngẩng đầu lên bảo hắn vào mặc áo ấm.

Bỗng nhiên nghe thấy hắn lên tiếng: "Nhưng cậu hiểu lầm tôi rồi."

Giọng nói của hắn vô cùng nghiêm túc, làm gián đoạn động tác của tôi.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ nghe hắn nói: "Lúc đó khi cậu gửi cho tôi bức ảnh kia, tôi không phải nhìn một phát thấy ngay anh trai cậu đâu."

Hắn móc điện thoại ra cho tôi xem: "Tôi là nhìn một phát thấy ngay cái này cơ."

Nước mắt làm nhòe mắt, tôi dùng sức dụi dụi mắt một cái.

Nhưng Chu Duật Phong đột ngột đưa tay ra cản tay tôi lại.

"Dụi nhẹ thôi." Hắn nói, rồi khẽ chạm vào dưới mí mắt tôi, nhặt ra một sợi lông mi bị tôi dụi rụng mất.

Lúc này tôi mới mở to mắt nhìn vào điện thoại của hắn.

Trên màn hình, thứ được Chu Duật Phong dùng sức phóng to hết cỡ lên chính là một chiếc đồng hồ đeo tay.

Chiếc đồng hồ đó được đeo trên tay của anh trai tôi.

Đó là món quà sinh nhật tuổi 16 mà bố tặng cho tôi và anh trai.

Sau năm 16 tuổi, thành tích học tập của tôi luôn đứng trong top đầu toàn trường.

Bố mẹ cuối cùng cũng muộn màng chú ý đến tôi, họ cuối cùng cũng hiểu thế nào là sự công bằng.

Tôi cuối cùng cũng có được một món quà giống hệt như của anh trai.

Tôi nghe thấy giọng nói của Chu Duật Phong vang lên: "Tôi có phải thần tiên đâu, suốt hai năm trời cậu chẳng chịu lộ cho tôi lấy một bức ảnh chân dung nào cả, tôi thực sự không biết cậu tròn méo ra sao. Cậu bắt tôi đoán, tôi chỉ có thể đi tìm những thứ mà mình thấy quen thuộc mà thôi."

Hắn lướt màn hình điện thoại, cho tôi xem một bức ảnh mà tôi từng gửi cho hắn khi xưa.

Cũng vẫn là hình ảnh đề bài tập, thế nhưng bàn tay trái của tôi đang đè lên tờ đề, ở góc bức ảnh có lộ ra mặt chiếc đồng hồ nơi cổ tay tôi.

Chu Duật Phong nhẹ nhàng v**t v* mái tóc của tôi, hắn một lần nữa vô cùng nghiêm túc nói với tôi: "Cái nhìn đầu tiên tôi không hề nhìn bất kỳ ai cả."

Hắn bảo: "Tôi nhớ rõ tất cả các chi tiết trong tất cả những bức ảnh cậu gửi cho tôi, cũng nhớ rõ chiếc đồng hồ này, cho nên cái nhìn đầu tiên tôi nhìn thấy chính là chiếc đồng hồ này."

Thật là hoang đường làm sao.

Việc quanh năm suốt tháng phải sống dưới cái bóng của anh trai.

Khiến tôi chẳng khác nào một con chim sợ cành cong.

Dẫn đến việc lúc đó khi Chu Duật Phong đoán sai, tôi đến một cơ hội giải thích cũng chẳng thèm cho hắn.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ, tại sao hắn lại chọn anh trai chứ.

Tại sao hắn lại nhìn thấy anh trai ngay từ cái nhìn đầu tiên cơ chứ.

Giá như cái nhìn đầu tiên hắn chọn không phải là anh trai mà là một người nào khác, có lẽ tôi đều sẽ mỉm cười bắt hắn đoán lại rồi.

Là do tôi quá căng thẳng mà thôi.

Tôi khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận được Chu Duật Phong đang xoa xoa đầu mình.

"Đây là lời giải thích của tôi," Hắn nói: "Tôi cũng không ngờ bản thân lại đen đủi đến thế, vừa đoán một phát đã trúng ngay đáp án sai bét nhè."

Hắn bảo: "Tôi còn chẳng biết là cậu có anh trai nữa cơ, nhìn thấy chiếc đồng hồ đó liền đinh ninh khẳng định chắc nịch là mình đoán đúng rồi, còn vẽ thêm một hình trái tim thô kệch nữa chứ."

"Kết quả là nhận được ngay cái thông báo kéo vào danh sách đen mà chẳng hé răng nửa lời của cậu."

Chu Duật Phong bỗng nhiên bật cười một tiếng, hắn cố ý trêu chọc tôi, bảo: "Biết rõ nội tình rồi, bây giờ tôi có thể tha thứ cho chuyện cậu kéo tôi vào danh sách đen năm đó rồi đấy."

Tôi đưa tay lên quẹt ngang mặt một cái, "ồ" một tiếng.

Chỉ ngoảnh mặt đi và bảo: "Tôi muốn về đi ngủ rồi."

Chu Duật Phong cúi đầu, nghiêm túc đo lường biểu cảm trên gương mặt tôi.

Bị hắn nhìn đến mức phát phiền, hắn mới chịu nắm lấy cánh tay tôi: "Tôi đưa cậu về."