Chương 5 - Mùa Hạ Nở Rộ Trong Tim - Thập Phân Chi Sơn

Mùa Hạ Nở Rộ Trong Tim - Thập Phân Chi Sơn

[9]

Sau khi nhận giải, người chú trung niên kia mời chúng tôi cùng đi ăn cơm. Chú ấy không chỉ là khách mời trao giải mà dường như còn là đồng nghiệp cũ của ba Hứa Nặc.

Trên bàn ăn, mọi người vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui chiến thắng, có biết bao nhiêu chuyện để nói không dứt.

Thế nhưng, tôi cảm nhận được tâm trạng của Hứa Nặc dường như không được tốt cho lắm.

Đang ăn thì vị chú kia kéo Hứa Nặc lại, đưa cho cậu một món đồ và nói rất nhiều chuyện. Hứa Nặc nắm chặt lấy món đồ đó trong tay.

Một lúc sau, cậu ấy đứng dậy xin phép ra ngoài.

Rất lâu sau đó vẫn không thấy cậu quay lại.

Tim tôi bỗng "hẫng" một nhịp, bèn đứng dậy đi tìm cậu ấy.

Theo lời chỉ dẫn của nhân viên phục vụ, tôi đại khái biết được Hứa Nặc đã đi về phía cầu thang xoắn dẫn lên sân thượng.

Tôi leo lên đến nơi, quả nhiên thấy cậu ấy đang đứng ở đó.

Lòng tôi nặng trĩu, bước tới ngồi xuống bên cạnh cậu. Cố tỏ ra thoải mái rồi lên tiếng:「 Đại thiên tài họ Hứa cũng có nhã hứng ngồi đây ngắm phong cảnh cơ à! 」

Dường như người bên cạnh khá ngạc nhiên khi thấy tôi xuất hiện, cậu mỉm cười:「 Cậu không nghĩ là mình định nhảy xuống đấy chứ? 」

Tôi chột dạ:「 Ha ha, làm sao mà thế được? Cậu học hành thành tài như thế, nếu ngay cả cậu cũng... thì bọn mình biết sống sao đây? 」

Cậu ấy cười khổ:「 Thật ra, nửa năm trước, cái lúc cậu kết bạn với mình ấy, mình cũng đang đứng trên sân thượng thư viện trường. 」

?!

「 ​Ba mình mất rồi. Ngày hôm đó mình đang tham gia một cuộc thi, lúc trận đấu sắp bắt đầu thì mình nhận được cuộc điện thoại ấy. Nhưng khi mình chạy tới nơi, thì ông ấy đã nhắm mắt xuôi tay mất rồi. 」

「 ​Thật ra lúc nhỏ mình chẳng mấy khi được gặp ông. Nghe cô kể bố là một kỹ sư vĩ đại, mình đã tự nhủ phải nỗ lực hơn, nỗ lực hơn nữa để có thể đứng ngang hàng với ông. Ngay vào lúc mình sắp thành công thì ông lại ra đi... Cậu biết người chú lúc nãy đã nói gì với mình không? Chú bảo bố có mua cho mình một món quà sinh nhật, vẫn còn đặt trên bàn làm việc ở văn phòng, nhưng ông chưa kịp tặng mình thì đã... 」Nói đoạn, cậu xòe lòng bàn tay ra, đó là một chiếc ghim cài áo hình bánh răng được chế tác cực kỳ tinh xảo.

「 ​Mình thực sự rất nhớ ông... 」

Tôi ôm chầm lấy Hứa Nặc:「 Cậu vẫn còn bọn mình mà, còn cả những người thân và bạn bè yêu thương cậu nữa. Bọn mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu. 」

Cậu ấy ôm chặt lấy tôi, rồi cài chiếc ghim hình bánh răng đó lên áo tôi.

「 Hạ Hạ, bạn có biết tại sao mình lại tên là Hứa Nặc không? 」

Tôi lắc đầu.

「 ​Bà nội nói, đây là lời hứa mà ba dành cho mẹ mình. Và mình cũng muốn trao cho bạn một lời hứa*. 」

-----

(*) 承诺 [chéngnuò/THỪA NẶC] mang nghĩa "lời hứa"; trong tên của nam chính Hứa Nặc (许诺/xǔnuò/HỨA NẶC] cũng có chữ [诺/nuò].
... ... ...

[10]

Chúng tôi kết hôn rồi.

Hứa Nặc nhất quyết đòi mời bằng được ba anh bạn kia làm phù rể, tôi nghi là anh ấy đang muốn khoe mẽ thì đúng hơn.

Lâm Thù giờ đã trở thành Giảng viên Đại học, công việc này cực kỳ phù hợp với khí chất của cậu ấy. Nghe nói ở trường có rất nhiều cô giáo trẻ thầm thương trộm nhớ anh chàng này đấy.

Trương Nhất Dương thì vào làm ở một doanh nghiệp nhà nước. Cậu này đã sửa được cái tính khí bộp chộp, hấp ta hấp tấp ngày xưa, giờ thì mở miệng ra là "vợ ơi", đóng miệng lại là "vợ à". Ồ, suýt nữa thì quên, vợ của cậu ta chính là cô nàng từng chặn đường gây sự với tôi năm đó. Hai chúng tôi bây giờ lại trở thành bạn thân, suốt ngày dính lấy nhau. Cô ấy cứ than vãn với tôi mãi về chuyện Trương Nhất Dương bám vợ như đỉa.

Ngô Triết thì đã ra nước ngoài để theo đuổi "cô". Đúng vậy, bạn không nhìn nhầm đâu, Ngô Triết vì muốn cưa đổ cô Hứa Xán mà đã theo chân cô ấy sang tận trời Tây. Bây giờ mỗi lần gặp Hứa Nặc, cậu ta toàn ép Hứa Nặc phải gọi mình là "chú".

Còn tôi ư?

Bây giờ tôi là một nữ Tiến sĩ. Thế nhưng mỗi khi gặp bài toán nào khó, tôi vẫn phải cậy nhờ vào anh người yêu yêu dấu của mình thôi.

「 ​Người yêu? 」

「 Ồ! Là chồng yêu mới đúng! 」

(Kết thúc.)