[7]
Sáng sớm ngày hôm sau, chúng tôi lên đường đến địa điểm thi. Trên xe khách vẫn náo nhiệt như mọi khi, mọi người chí chóe trêu đùa nhau, chẳng hề thấy chút vẻ căng thẳng nào của việc sắp bước vào trận đấu cả
Tôi để ý thấy Hứa Nặc đang ngồi ở hàng ghế phía sau. Tựa như cậu ấy vẫn luôn như vậy, không mặn mà lắm với bầu không khí ồn ào này.
Tôi ngồi ở hàng trên, gửi tin nhắn cho cậu:
【Đại ca ơi, em hơi sợ.】
Đối phương lập tức trả lời:【Đừng sợ, có mình đây rồi. 】
Tôi quay đầu lại nhìn, Hứa Nặc lại trao cho tôi một nụ cười dịu dàng.
Đến nhà thi đấu, sự căng thẳng trong tôi đã đạt đến đỉnh điểm, bèn đi dạo loanh quanh khắp nơi để thư giãn đầu óc.
「 Chậc, sao thi kỹ thuật mà cũng có con gái tham gia thế này, trường đó hết người rồi à? 」Phía sau vang lên giọng nói của một tên con trai.
Tôi cau mày quay lại nhìn, hai gã đeo kính đang đi lướt qua tôi.
Tôi hứ một tiếng rõ to:「 Sao nào? Đàn ông thì mặc định là giỏi hơn phụ nữ chắc? Câu này để dành đến lúc thi xong rồi nói cũng chưa muộn. Chỉ sợ lúc đó mấy người lại lủi thủi chạy mất dạng thôi. 」
Hai tên kia dừng bước:「 Ái chà chà, cái miệng cũng lanh lợi đấy chứ, lát nữa lúc làm bài thì đừng có mà khóc nhè nhé, ha ha ha ha ha. 」
Tôi nắm chặt nắm đấm, thực sự chỉ muốn cho bọn chúng một trận.
「 Ôi ôi ôi! Mèo con sắp nổi khùng lên kìa! 」Hai gã đeo kính kia cười nhạo khoái chí.
Trận đấu sắp bắt đầu, tôi chẳng buồn tranh chấp với loại người thiếu văn hóa này. Vừa quay người lại, tôi đã đâm sầm vào một lồng ngực vững chãi, là Hứa Nặc.
「 Hai người chán sống rồi à? 」Hứa Nặc bước tới.
「 Ồ, hóa ra là có người bảo kê, bạn gái anh đấy à? Không biết chú em có gánh nổi cô nàng này không đây, thằng hèn nhát? 」
Hứa Nặc bước lên một bước, chắn tôi ra sau lưng. Bầu không khí lúc này trở nên căng như dây đàn.
「 Tôi không muốn thấy máu, cút. 」
「 Hừ, năm ngoái thi được một nửa rồi bỏ chạy không phải là cậu sao? Cái thứ chỉ biết chạy trốn mà cũng dám vác mặt đến đây à? Lần này chắc không định chuồn tiếp đấy chứ... 」
Những lời đám người kia thốt ra thật sự rất khó nghe.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể Hứa Nặc đang run lên, nắm đấm của cậu ấy siết chặt, sẵn sàng vung ra bất cứ lúc nào.
Tôi nắm lấy tay cậu ấy. Cậu sững người một chút, rồi siết chặt lấy tay tôi đáp lại.
「Nhìn đồng phục của các người thì chắc là sinh viên Đại học Giang nhỉ? Tôi ghi âm hết rồi đấy. Nếu không muốn bị bêu rếu đến mức không còn mặt mũi nào ở trường thì tốt nhất nên biết điều mà cụp đuôi lại đi. Bằng không, tôi không đảm bảo những đoạn ghi âm này sẽ không xuất hiện tại trường của các người đâu. 」
Tôi giơ chiếc điện thoại trong tay lên. Thật ra ngay từ câu nói đầu tiên của bọn chúng tôi đã bật ghi âm rồi, kể cả Hứa Nặc không đến thì tôi cũng tự mình giải quyết được.
Nghe thấy thế, hai gã kia quả nhiên lấm lét bỏ chạy.
Tôi nhìn xuống bàn tay đang được Hứa Nặc nắm chặt. Rõ ràng bọn người xấu tính xấu nết kia đã đi rồi nhưng người này vẫn không có ý định buông ra.
「 Mình không phải kẻ hèn nhát bỏ chạy. 」Cậu thiếu niên nói bằng giọng bình thản, nhưng cái nắm tay siết chặt đã bán đứng sự bất an trong lòng cậu ấy mất rồi.
Tôi vỗ vỗ vai cậu ấy:「 Mình tin cậu mà, chúng ta về chỗ thôi, sắp thi rồi. 」
Rồi tôi dắt tay cậu đi ngược trở lại.
Đến cửa khu vực tập trung của các đội thi, tôi dừng bước.
Buông tay Hứa Nặc ra, tôi ôm cậu ấy một cái thật chặt:
「 Đừng sợ, có mình đây rồi. 」
Đây là một cuộc thi tiếp sức, năm người lần lượt giải bài, người trước làm đúng thì người sau mới được tiếp tục.
Tôi nhìn bốn người bọn họ gạt bỏ dáng vẻ cợt nhả thường ngày, chăm chú dán mắt vào màn hình.
Nói không căng thẳng là nói dối, nhưng mỗi khi ánh mắt lướt qua Hứa Nặc, chạm phải cái nhìn của cậu thiếu niên ấy, lòng tôi lại thấy bình yên hơn nhiều.
... ... ...
[8]
「 Trận đấu bắt đầu! 」
Trên màn hình của tôi hiện ra câu hỏi đầu tiên.
Câu này có dạng tương tự một bài tôi từng làm qua lúc luyện tập thử, nên thao tác khá thuận tay và hoàn thành khá nhanh.
Bảng điện tử lớn trong nhà thi đấu hiển thị đội chúng tôi đã giải xong một câu, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tốc độ này rất ổn, nhanh hơn phần lớn các đội khác trên sân.
Tôi liếc nhìn đội đã khiêu khích mình lúc nãy, họ vẫn chưa làm xong. Thấy tôi hoàn thành trước, mặt mũi bọn họ xanh mét như tàu lá chuối.
Tôi không thèm để ý đến họ nữa. Ngô Triết ngồi bên cạnh đã bắt đầu làm bài, người này xưa nay vốn chẳng mấy khi biểu lộ cảm xúc, lúc giải đề cũng trưng ra bộ mặt lầm lì như khúc gỗ.
Thế nhưng, có vẻ đề bài chẳng làm khó được cậu ta... Chỉ vài phút sau Ngô Triết đã có đáp án.
Ba người bọn họ đều giải rất nhanh, nhưng kết quả trận này vẫn phải trông chờ vào sự thể hiện của Hứa Nặc. Câu hỏi ở lượt cuối cùng luôn là khó nhất, thường thì các đội đều bị kẹt lại ở đây, dẫn đến công dã tràng.
Hứa Nặc trông vẫn rất điềm tĩnh, cậu ấy đang mải miết tính toán.
Lần nộp đáp án đầu tiên: Sai.
Tim tôi thắt lại vì lo lắng.
Hứa Nặc cau mày, bắt đầu chỉnh sửa lại trên máy tính.
Nhìn các đội khác liên tục nộp đáp án, lòng tôi nóng như lửa đốt. Tuy nhiên, đề bài này chắc chắn là cực khó, vì đáp án của tất cả các đội đều hiển thị sai.
Hứa Nặc do dự trong giây lát, rồi nhấn nộp bài lần nữa.
Đáp án chính xác!
Người dẫn chương trình trên khán đài gào lớn:「 Chúc mừng Đại học Nam Thành! 」
Đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng, phải đến khi nghe thấy tiếng hò reo của mọi người, tôi mới sực tỉnh.
Trương Nhất Dương phấn khích ôm chầm lấy tôi, còn bế tôi xoay một vòng.
「 Này, thằng nhóc kia sao lại tranh thủ lợi dụng thế hả?! 」Lâm Thù mắng Trương Nhất Dương.
「 Khụ, tôi cũng muốn ôm một cái. 」Lâm Thù lại đưa tay đẩy gọng kính.
Tôi ôm cậu chàng, nói:「 Chúc mừng nhé, nhưng nói trước, đây chỉ là cái ôm tình bạn thôi đấy! 」
「 Thôi được rồi... 」
Ngô Triết chẳng nói lời nào, chỉ nhìn tôi chằm chằm.
「 Chúc mừng nhé! Đây cũng là cái ôm tình bạn thôi nha." 」Tôi cũng nhẹ nhàng ôm anh bạn này một cái và không quên câu dặn dò đi kèm.
Cuối cùng, tôi tiến đến trước mặt Hứa Nặc.
Cậu ấy nói khẽ vào tai tôi:「 Cái ôm ban nãy cậu dành cho mình, cũng chỉ là tình bạn thôi sao?... 」
Tôi biết người này đang nhắc đến cái ôm trước khi vào trận thi đấu.
「 Cái đó đương nhiên là... mình... 」Mặt tôi đỏ bừng lên như gấc chín, lúng túng đến mức chẳng nói nên lời.
Hứa Nặc chủ động ôm lấy tôi:「 Nhưng mình không muốn chỉ làm bạn với cậu. 」
「 Khụ! 」Cuộc trò chuyện của chúng tôi bị một chú trung niên cắt ngang.
Chú ấy tỏ vẻ hơi ngượng ngùng khi nhìn chúng tôi, rồi vỗ vai Hứa Nặc:「 Đi nhận giải thôi cháu. 」
Chúng tôi đứng ở chính giữa bục vinh quang, cùng nâng cao chiếc cúp tượng trưng cho danh dự. Người chú trung niên lúc nãy cũng chính là người trao bằng khen cho chúng tôi. Có vẻ như chú ấy quen biết Hứa Nặc, khi đi ngang qua cậu ấy, chú đã dừng lại một chút.
「 Ba cháu chắc chắn sẽ rất tự hào về cháu. 」
... ... ...