Chương 1 - Mùa Hạ Nở Rộ Trong Tim - Thập Phân Chi Sơn

Mùa Hạ Nở Rộ Trong Tim - Thập Phân Chi Sơn

[1]

Hạ Ngôn tôi - một thiếu nữ đang tuổi thanh xuân phơi phới, lúc này đây lại đang sầu não héo hon trong thư viện.

Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào mà vào Đại học tôi lại chọn ngành Cơ khí, để rồi đến tuần ôn thi cuối kỳ, tôi đau khổ đến tột cùng.

Nào là Vi tích phân, Đại số tuyến tính, rồi thì Cơ học lưu chất, Động lực học... chúng đã đập tan mọi ảo mộng của tôi về cuộc sống Đại học.

Tôi bất lực nằm gục xuống bàn.

​"Ting~" Điện thoại có tin nhắn đến.

【​Bé cưng ơi! Tớ thoát ế rồi nhé~】



【​Dạo trước chán quá nên tớ mở tính năng "Tìm quanh đây", không ngờ lại tìm được tình yêu đích thực luôn, híhíhí.】

Cô bạn thân của tôi - Tiểu Tiểu, vừa gửi tin nhắn đến.

Người ta thì yêu đương, còn tôi thì ôn thi...

Không sao cả! Đàn ông chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của tôi mà thôi!

Ba phút sau...

Không, tôi không ổn chút nào, khó quá đi mất, ai đó làm ơn cứu tôi với!

Khoan đã, "Tìm quanh đây"...

Đúng rồi, tìm quanh đây, túm lấy một "kẻ xấu số" nào đó dạy mình làm bài tập!

​Tôi run rẩy chọn đại một người ở gần, rồi gửi lời chào.

【​Hi, chào bạn nhé!】

Đối phương trả lời ngay lập tức:【Chào bạn.】

【Bạn học này, thành tích học tập của bạn thế nào? 】

Chỗ đối phương hiện trạng thái "Đang nhập tin nhắn" rất lâu, cuối cùng chỉ gửi lại vỏn vẹn hai chữ:【Cũng ổn.】

Tôi lập tức gửi cho cậu bạn kia một bài Đại số tuyến tính.

Ồ quao, người này giải đáp với tư duy rất rõ ràng, dễ hiểu.

Tôi hỏi cậu ta trả lời, tuyệt đối không xen lẫn chút tình cảm cá nhân nào.

Cả ngày trôi qua, tôi lại nảy sinh tình cảm với môn Đại số tuyến tính này mới hay chứ.

Cái thứ nhỏ bé này, cũng thú vị thật đấy.

Tôi cứ thế áp dụng công thức cũ, tìm thêm ba "kẻ xấu số" nữa. Chẳng biết có phải vì gặp may hay không mà cả ba người họ đều trả lời trôi chảy như rồng leo phượng múa.

Cứ như vậy, tôi có thêm bốn người "thầy" miễn phí, lần lượt dạy tôi các môn khác nhau.

Tôi đặt biệt danh cho họ là Số 1, Số 2, Số 3 và Số 4.

Để duy trì mối quan hệ "thầy trò" tốt đẹp này, sáng nào tôi cũng gửi tin nhắn chào buổi sáng, hỏi han ân cần, tốn không biết bao nhiêu tâm tư.

Họ dạy bảo cũng rất tận tâm, tuy chưa từng gặp mặt nhưng gần như lần nào cũng nhắn lại ngay tức khắc. Đối với tôi, bốn người này chẳng khác nào những vị cứu tinh giáng thế.

Cứ thế cầm cự cho đến khi thi xong, tôi cùng các môn Vi tích phân, Đại số tuyến tính, Cơ học lưu chất và Động lực học thành công "chia tay" nhau với số điểm cao chót vót.

Đây cũng là lúc tôi phải nói lời tạm biệt với bốn vị cứu tinh kia rồi.

Tôi gửi cho mỗi người một chiếc bao lì đỏ cảm ơn kèm theo một lời chúc tốt đẹp.

Kết quả là, cả bốn người bọn họ đều hẹn gặp tôi một lần trước khi về quê ăn Tết!

Thế này sao mà được, ngượng chết mất! Sự sợ hãi giao tiếp xã hội trong tôi đã đạt đến đỉnh điểm.

【​Chúng ta hãy cứ coi như chưa từng quen biết, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ nhé!】

Tôi gửi cho mỗi người một câu như vậy, sau đó, chặn sạch.

Phù, giải quyết xong rồi.

Điểm thi cao chót vót~ chuẩn bị đón một kỳ nghỉ đông thật tuyệt vời thôi nào.

... ... ...

[2]

Học kỳ thứ hai bắt đầu, tôi bỗng chốc trở thành một huyền thoại của khoa. Từ một kẻ suýt soát chạm vạch trung bình, tôi nhảy vọt lên vị trí thứ năm của chuyên ngành.

Lãnh đạo viện bảo tôi chia sẻ kinh nghiệm, tôi ấp a ấp úng đáp:「 Em nghĩ là, ngoài sự nỗ lực của bản thân thì việc khiêm tốn học hỏi người khác cũng rất cần thiết ạ. 」

Đúng vậy, không có bốn vị đại ca kia, có lẽ tôi đã chẳng tiến bộ thần tốc đến mức này.

Sau khi báo cáo xong, tôi đứng ở cánh gà đợi đến lượt nhận thưởng. Nhớ lại bốn vị ân nhân tốt bụng kia, tôi không khỏi cảm thán.

Hoàn toàn không hề hay biết rằng có bốn chàng trai đang tiến về phía mình.

「 Chào cậu nhé, bạn học Hạ Ngôn. 」

Tôi nghe thấy có người gọi tên mình, nhưng giọng điệu nghe chừng chẳng mấy thiện cảm.

Vừa ngẩng đầu lên, bốn anh chàng đẹp trai đã đứng sừng sững trước mặt tôi.

Tôi nuốt nước bọt cái ực:「 Chào các bạn, chúng ta có quen nhau sao? 」

Trong đó, một anh chàng có vẻ ngoài rất rạng rỡ, tràn đầy năng lượng tranh trả lời trước:「 Bọn mình chắc chắn là có quen biết. 」

Trong cả bốn người, chỉ có anh chàng đấy là đang cười.

Tôi định nhìn kỹ cậu ta thì một anh chàng đeo kính đứng chắn phía trước, nhìn thẳng vào mắt tôi.

Anh chàng đẩy gọng kính, cất giọng:「 Bọn mình đều đang nằm trong danh sách bạn bè của cậu đấy. 」

Tôi vắt óc suy nghĩ, danh sách bạn bè của tôi toàn là bạn cùng lớp hoặc mấy đứa bạn thân thôi, tôi có bao giờ kết bạn với người lạ đâu.

Thấy tôi mãi không nhớ ra, khóe môi anh bạn đeo kính nhếch lên:「 Mình không phiền nếu phải giúp bạn học Hạ đây hồi phục trí nhớ đâu... 」

Một anh chàng có chất giọng trầm thấp đứng bên cạnh chen ngang:「 Chuyện mới từ học kỳ trước thôi mà, dùng xong là quất ngựa truy phong luôn sao? 」

「 Học kỳ trước... 」Một suy đoán đáng sợ chợt lóe lên trong đầu tôi.

「 Cứ thong thả mà nhớ, không cần vội. 」Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai.

Đó là anh chàng nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng.

Trong lòng đã có đáp án, nhưng tôi không dám nói ra.

「 ​Không nhớ gì cả. 」Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

Anh chàng rạng rỡ kia thở dài một tiếng, trông cậu ta lúc này giống hệt một chú chó Golden to xác, tôi cảm giác như cái đuôi của chàng Golden này đang rũ xuống đầy thất vọng.

Cả bốn người đồng loạt lôi điện thoại ra, đưa đến trước mặt tôi.

Tang chứng vật chứng rành rành, không thể chối cãi.

Nhìn những dòng tin nhắn đó, tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng như lửa đốt.

「 Giải thích chút đi? 」Anh chàng giọng trầm lạnh lùng nhìn tôi.

Tôi lén nhìn ảnh đại diện của đối phương, ra là vị hảo tâm đã phụ đạo môn Vi tích phân cho mình. Sau khi bị tôi chặn, người này còn gửi thêm cho tôi bao nhiêu là tin nhắn.

Tôi chột dạ đến cực điểm.

「 ​Oan ức quá, mình, mình chỉ muốn kỳ thi cuối kỳ đạt điểm cao, để về nhà đón Tết cho yên ổn thôi mà. 」Tôi lí nhí trong cổ họng.

Cậu chàng đeo kính cau mày.

「 ​Vậy lời chào buổi sáng mỗi ngày nghĩa là sao? 」

「 ​Thì ai mình cũng gửi mà... 」Tôi co rúm lại trong góc tường như một con chim non sợ hãi.

Tôi liếc trộm đốu phương thôi xong, mặt cậu chàng đen như nhọ nồi rồi.

「 Vậy tại sao lúc mình ốm, cậu lại gọi giao hàng mua thuốc gửi cho mình? 」Anh chàng "Golden" hỏi với vẻ không cam tâm.

「 ​Thì sức khỏe là quan trọng nhất mà! Nếu bạn mà ngã bệnh thì ai dạy mình học nữa... 」

Xong đời, "Golden" trông như sắp khóc đến nơi rồi.

Chậc, chuyện này ngày càng khó giải quyết đây.

Tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn bọn họ.

Bỗng có một bàn tay xoa xoa đầu tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của anh chàng dịu dàng kia:「 Bé Hạ Ngôn này, thật sự không thích một ai trong bốn bọn mình sao? 」

Người này đẹp trai đến mức phạm quy, trông chẳng khác nào một con hồ ly quyến rũ. Chỉ cần ý chí tôi lung lay một chút thôi là đã bị cậu ta hớp hồn rồi.

Nhưng tôi vốn là kẻ "đao thương bất nhập".

Tôi nhìn vào mắt đối phương, chớp chớp vài cái.

「 ​Ờm, mình thích học hơn. 」

Bàn tay cậu ta bỗng cứng đờ, dường như không ngờ tôi lại trả lời như thế.

Nhưng cũng may, bạn học phụ trách quy trình trao giải đã đến cứu nguy cho tôi.

Các bạn học, xin mời lên sân khấu nhận giải theo thứ tự bảng xếp hạng thành tích.

Hạng nhất: Hứa Nặc (Anh chàng dịu dàng?!)

Hạng nhì: Lâm Thù. (Anh chàng đeo kính?!)

Hạng ba: Trương Nhất Dương. (Anh chàng rạng rỡ?!)

Hạng tư: Ngô Triết. (Anh chàng giọng trầm?!)

Thôi xong, hóa ra bốn người tôi tìm đại lại chính là bốn người đứng đầu bảng.

Lúc trước nghe thầy Viện trưởng khen ngợi, dường như thầy có nói bốn người đứng đầu này ở chung một phòng ký túc xá...

Lần này thì gây ra rắc rối lớn thật rồi.

Tôi run lẩy bẩy bước lên đài nhận giải, đứng cạnh họ cho đến tận lúc chụp ảnh lưu niệm cuối buổi.

Bốn anh chàng kia bảo tôi đứng vào giữa để chụp ảnh, tôi bối rối đến mức không biết để tay chân vào đâu.

Bởi vì hai người đứng sau lưng, hai người đứng hai bên cạnh, cả đời này tôi chưa bao giờ bị bao vây bởi hormone phái mạnh nồng đậm đến thế.

Tuy nhiên, may mà thời gian trôi qua rất nhanh, tôi cuối cùng cũng được giải thoát.

「 ​Bạn học Hạ! 」

Là người xếp thứ nhất - bạn học Hứa Nặc.

Cậu ấy đi về phía tôi:「 Cái đó... mình tên Hứa Nặc, chúng ta vừa là bạn cùng trường, cũng xem như đã quen biết nhau rồi... Cậu có thể kết bạn lại với mình được không? 」

Tôi gật đầu lia lịa, rồi cắm đầu chạy biến.

「 Sau này có vấn đề gì về Đại số tuyến tính cứ đến hỏi mình nhé! 」Hứa Nặc hét lớn phía sau lưng tôi.

... ... ...