Cúp điện thoại xong, Mạnh Kim Tịch lái xe đến văn phòng của Tạ Nghiễn Chi.
Tầm giờ này đường xá rất thông thoáng.
Chẳng mấy chốc Mạnh Kim Tịch đã đến nơi.
Khi cô vừa đỗ xe xong và đi bộ về phía văn phòng, từ đằng xa cô đã nhìn thấy người đang đứng đợi mình ở cửa. Tạ Nghiễn Chi mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây, vóc dáng cao ráo, thẳng tắp, anh đang dựa vào cửa với tư thế rất ung dung, một tay cầm điện thoại như đang gọi điện, tay còn lại thì ôm một bó hoa.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Mạnh Kim Tịch khẽ chậm lại bước chân.
Bỗng nhiên, người đang gọi điện thoại như cảm nhận được điều gì, anh khẽ mướn mi mắt nhìn về phía cô.
Ánh nắng buổi chiều vẫn bừng sáng và rực rỡ như thế.
Những tia sáng rọi xuống từ đỉnh đầu, bao phủ lấy thân hình của cả hai.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Mạnh Kim Tịch tựa như trông thấy một luồng sáng còn rạng ngời và hút mắt hơn nữa.
Giữa lúc đang ngẩn ngơ, cô thấy luồng sáng ấy bước về phía mình, rồi đứng định hình trước mặt cô, khẽ gọi bằng giọng trầm thấp: “Vợ ơi.”
“…”
Mạnh Kim Tịch ngẩng đầu, nhìn người đàn ông vừa ngắt điện thoại.
Cô khẽ vâng một tiếng, hàng mi dài khẽ run lên, cô cúi đầu nhìn bó hoa tươi trong tay anh.
Nhận ra ánh mắt của cô, Tạ Nghiễn Chi đưa bó hoa ra trước mặt cô: “Cuối tuần vui vẻ nhé.”
“?”
Mạnh Kim Tịch nhận lấy theo bản năng, khóe môi khẽ cong lên: “Tự dưng anh lại tặng hoa cho em, chỉ là để chúc em cuối tuần vui vẻ thôi sao?”
Tạ Nghiễn Chi gật đầu: “Một nửa là vậy.”
Mạnh Kim Tịch ngước mắt lên, tò mò hỏi: “Thế nửa còn lại là gì ạ?”
“Nửa còn lại là vì anh nghe người ta bảo con gái cứ nhìn thấy hoa là tâm trạng sẽ vui lên một chút.” Tạ Nghiễn Chi rất thành thật thú nhận với cô, rồi hỏi: “Tâm trạng em đã đỡ hơn chưa?”
Mạnh Kim Tịch khựng lại một chút, nghĩ ngợi rồi hỏi: “Sao anh lại nhìn ra là em đang không vui?”
Tạ Nghiễn Chi mỉm cười, giơ tay lên xoa đầu cô: “Chắc là nhờ trực giác chăng?”
Mạnh Kim Tịch: “…”
Cô chẳng tin cái gọi là trực giác của anh đâu.
Yên lặng một lát, Mạnh Kim Tịch cúi đầu ngửi bó hoa trong lòng, những bông hoa nở rộ vô cùng xinh đẹp. Bó hoa Tạ Nghiễn Chi tặng dường như là loại hoa có tên “Nụ hôn của tiên nữ”, trông rất trẻ trung và lộng lẫy.
“Đẹp lắm ạ.” Cô khen ngợi anh.
Tạ Nghiễn Chi đáp: “Em thích là tốt rồi.”
Anh đổi sang tay kia để dắt tay Mạnh Kim Tịch: “Chúng ta vào văn phòng nhé?”
Mạnh Kim Tịch gật đầu.
Dạo kỳ nghỉ hè, Mạnh Kim Tịch đến văn phòng khá nhiều lần, những người trong đội ngũ của Tạ Nghiễn Chi, bao gồm cả một vài đồng nghiệp bên phía Đường Miện đều đã quen mặt cô rồi.
Thế nên lúc này đi vào, cô không hề cảm thấy có chút gượng gạo nào.
Sau khi vào phòng làm việc của Tạ Nghiễn Chi, anh rót cho cô một ly nước trước, lúc này mới hỏi cô: “Em muốn ăn gì không?”
Mạnh Kim Tịch ngẫm nghĩ, chợt nhớ ra nên hỏi: “Anh vẫn chưa ăn gì sao?”
Tạ Nghiễn Chi gật đầu.
Lúc Mạnh Kim Tịch gọi điện thoại cho anh, Khổng Hựu An vừa vặn bước vào phòng làm việc của anh để hỏi xem trưa nay anh muốn ăn gì.
Nghe Mạnh Kim Tịch nói xong, Tạ Nghiễn Chi liền từ chối sự sắp xếp của Khổng Hựu An.
Nhận được câu trả lời chắc chắn từ anh, Mạnh Kim Tịch có chút ngại ngùng, giơ tay lên quẹt nhẹ chóp mũi: “Đáng lẽ anh nên ăn chút gì đó lót dạ trước chứ.”
Tạ Nghiễn Chi mỉm cười dịu dàng: “Anh không đói.”
Nếu anh đói thì anh đã ăn rồi.
Mạnh Kim Tịch ồ lên một tiếng, lấy điện thoại ra: “Để em xem có món gì gọi ship nhé.”
Tạ Nghiễn Chi gật đầu đồng ý.
Lựa chọn một hồi, Mạnh Kim Tịch cầm điện thoại của Tạ Nghiễn Chi để đặt bữa trưa.
Cô gọi kha khá đồ ăn thức uống, đến lúc nhấn đặt hàng xong xuôi mới sực nhớ ra để nói với anh: “Hình như em gọi hơi nhiều rồi.”
Tạ Nghiễn Chi bảo: “Không sao đâu.”
Anh nói khẽ: “Còn có anh mà.”
Mạnh Kim Tịch bật cười, ngắm nhìn gương mặt tuấn tú lịch lãm của anh, trong lòng khẽ lay động.
Kìm nén một lát, cô rốt cuộc vẫn không nhịn được mà giơ tay lên, khẽ chọc chọc vào vai anh.
Tạ Nghiễn Chi quay đầu lại, bắt lấy bàn tay đang nghịch ngợm của cô, bế thốc cô lên rồi để cô ngồi trên đùi mình, trầm giọng hỏi: “Sao thế em?”
Hỏi xong câu này, Tạ Nghiễn Chi lại đổi giọng: “Gặp phải chuyện gì rồi đúng không? Có thể nói cho anh nghe không?”
Mạnh Kim Tịch im lặng một chốc, rồi vùi đầu vào ngực anh nũng nịu: “Thực ra cũng chẳng có chuyện gì to tát cả.”
Tạ Nghiễn Chi: “Hửm?”
Anh nhẹ nhàng v**t v* sau gáy cô để dỗ dành: “Chẳng có chuyện gì thật sao?”
Mạnh Kim Tịch phụ họa, có chút bực dọc nói: “Chỉ là có một chuyện em nghĩ mãi không thông thôi.”
Tạ Nghiễn Chi bảo: “Em nói đi.”
Mạnh Kim Tịch ngẩng đầu lên từ lồng ngực anh, tỏ vẻ vô cùng khó hiểu: “Anh xem, giữa người với người tại sao lại cứ có những niềm ác cảm vô cớ như thế nhỉ?”
Thực ra cho đến tận bây giờ Mạnh Kim Tịch vẫn không thể hiểu nổi tại sao Tôn Hiểu Nguyệt lại ghét cô đến vậy.
Nếu bảo cô và Đinh Ngôn có hành vi mờ ám nào đó khiến cô ta ngứa mắt rồi đâm ra ghét bỏ thì cô còn hiểu được. Nhưng vấn đề là cô và Đinh Ngôn hoàn toàn trong sáng, ngoại trừ một chút tiếp xúc trong công việc và lúc đánh bóng ra, những lúc khác hai người thật sự không hề liên lạc với nhau.
Câu hỏi này của cô làm Tạ Nghiễn Chi im lặng trong chốc lát, anh thấp giọng bảo: “Có lẽ là vì mạch suy nghĩ của mỗi người không giống nhau.”
Mạnh Kim Tịch: “Dạ?”
“Em đừng dùng suy nghĩ của người bình thường để đi thấu hiểu tư duy của kẻ không bình thường,” Tạ Nghiễn Chi chỉ biết giải thích với cô như vậy.
Nghe vậy, Mạnh Kim Tịch ngẩn người ra, rồi bật cười thành tiếng: “Nghiễn Chi.”
Tạ Nghiễn Chi: “Ơi anh nghe?”
“Có phải anh đang mỉa mai người ta không đấy?” Mạnh Kim Tịch tò mò.
Tạ Nghiễn Chi ngước mắt, thần sắc tỏ ra vô cùng vô tội: “Anh nói thật mà.”
Mạnh Kim Tịch cười mà không nói gì thêm, cô chỉ than thở với anh vài câu, còn anh thì hùa theo cô, bảo cô sau này đừng thèm chấp nhặt những kẻ không bình thường ấy nữa, họ không xứng để cô phải bực mình.
Mạnh Kim Tịch gật đầu đồng ý, trong lòng cô cũng hiểu rõ là chẳng việc gì phải tức giận, cô chỉ thấy cạn lời nên muốn tìm người kể khổ một chút để giải tỏa mà thôi.
Trước đây, thông thường cô sẽ tìm đến Giang Oánh Đình.
Nhưng dạo gần đây Giang Oánh Đình khá bận rộn, cụ thể là bận việc gì thì Mạnh Kim Tịch cũng không rõ, thế nên cô chỉ có thể tìm tới Tạ Nghiễn Chi.
Điều làm cô vui lòng chính là Tạ Nghiễn Chi chưa bao giờ đứng ở góc độ trung lập để phân tích những chuyện này, anh luôn luôn đứng về phía cô ngay từ giây phút đầu tiên.
Từ rất lâu trước đây, Mạnh Kim Tịch từng tự hỏi bản thân rằng tại sao cô lại thích Tạ Nghiễn Chi đến vậy.
Mặc dù hồi cấp ba anh là nam sinh đẹp trai nhất trường, và cô thì đúng là một người mê cái đẹp thật. Nhưng sự si mê của cô dành cho anh tuyệt đối không đơn thuần chỉ vì anh có ngoại hình bảnh bao.
Sau này cô mới nghĩ thông suốt, có lẽ chính việc anh luôn luôn đứng về phía cô một cách vô điều kiện đã khiến trái tim cô không ngừng rung động.
Bất kể là khoảng thời gian cấp ba khi hai người chưa yêu nhau, hay là ở hiện tại, Tạ Nghiễn Chi luôn là người ủng hộ và đứng bên cạnh Mạnh Kim Tịch.
Ngay cả khi cô có làm sai chuyện gì, anh cũng không bao giờ buông lời trách móc ngay lập tức, việc đầu tiên anh làm luôn là giải quyết rắc rối đó trước, rồi sau đó mới tìm cơ hội để cùng cô bàn bạc, thảo luận.
Sau khi trút bầu tâm sự với Tạ Nghiễn Chi, tâm trạng của Mạnh Kim Tịch đã chuyển biến tốt hơn.
Vừa khéo đồ ăn gọi ship cũng đã được giao tới.
Hai người ở trong phòng làm việc cùng ăn uống, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.
Ăn xong, Mạnh Kim Tịch bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ, trong phòng làm việc của Tạ Nghiễn Chi có một phòng nghỉ nhỏ, anh liền bảo cô vào bên trong chợp mắt một lát.
Mạnh Kim Tịch gật đầu: “Thế còn anh thì sao?”
Tạ Nghiễn Chi đáp: “Anh bận xử lý nốt công việc.”
Mạnh Kim Tịch nhìn anh, lúc này mới sực nhận ra: “Em đến đây như vậy có làm chậm tiến độ công việc của anh không?”
Tạ Nghiễn Chi phì cười: “Không đâu.”
Anh nhìn cô, dịu dàng nói: “Em biết đến đây tìm anh, anh vui lắm.”
Đây hoàn toàn là lời nói thật lòng của anh.
Tạ Nghiễn Chi chưa từng thổ lộ với Mạnh Kim Tịch rằng anh thực ra rất thích nghe cô kể về những chuyện vặt vãnh thường ngày, bất kể là chuyện vui hay chuyện buồn anh đều thích nghe cả.
Bởi vì đó chính là sự chia sẻ của cô dành cho anh.
Cô chia sẻ với anh càng nhiều, anh lại càng thấy mình có được nhiều hơn, anh nhìn thấy được nhiều khía cạnh của cô hơn.
Nghe anh nói vậy, khóe môi cô khẽ cong lên: “Thế thì tốt rồi.”
“Vậy em đi ngủ đây.”
Tạ Nghiễn Chi bảo: “Em đi đi.”
Dỗ dành cho Mạnh Kim Tịch ngủ say trong phòng nghỉ xong, Tạ Nghiễn Chi mới quay trở lại bàn làm việc tiếp tục giải quyết công việc.
Anh muốn nhanh chóng hoàn thành xong xuôi những việc quan trọng này để cố gắng tan làm đúng giờ, dẫn cô ra ngoài chơi một chuyến cho thoải mái đầu óc.
Mạnh Kim Tịch không hề biết dự định của anh, cô ngủ một mạch tới hơn ba giờ chiều, lúc tỉnh dậy thì không gian trong phòng làm việc vô cùng yên ắng.
Cô dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên mặt tủ bên cạnh lên xem, thấy tin nhắn anh để lại cho mình, nói là anh cùng đội ngũ đang họp ở phòng hội nghị, dặn cô khi nào tỉnh dậy thì nhắn cho anh một tiếng.
Mạnh Kim Tịch nhướng mày, đặt điện thoại xuống.
Cô không vội báo cho anh biết mình đã tỉnh, mà đi rửa mặt mũi đơn giản trước, sau đó định bụng ra ngoài đi dạo một vòng.
Anh đang bận họp hành thì cứ để anh tập trung họp cho xong.
Cô cũng không phải kiểu người lúc nào cũng cần có người kề cận ở bên.
Thế nhưng cô cũng không ngờ tới việc mình vừa mới loanh quanh lên tới khu triển lãm tác phẩm ở tầng ba thì đã chạm mặt Cù Dĩ Tuyền.
Hai người trước đó đã trao đổi phương thức liên lạc, cứ hẹn nhau mãi là phải cùng đi ăn một bữa, ngặt nỗi Cù Dĩ Tuyền thì bận rộn còn Mạnh Kim Tịch thì lại lười, thành thử ra chuyện này vẫn chưa tiến triển đến đâu.
Lúc này chạm mặt, Cù Dĩ Tuyền nhướng mày hỏi: “Cô đến từ bao giờ thế?”
Mạnh Kim Tịch đáp: “Từ lúc trưa rồi.”
Cù Dĩ Tuyền gật đầu: “Tạ Nghiễn Chi đang bận à?”
“Ừm.” Mạnh Kim Tịch bảo: “Hình như họ đang họp.”
Cù Dĩ Tuyền đã hiểu, không hỏi thêm gì nữa.
Cô ấy nhìn Mạnh Kim Tịch, mỉm cười hỏi: “Có thấy chán không?”
Mạnh Kim Tịch nghĩ ngợi rồi trả lời: “Cũng bình thường.”
Cô nhìn Cù Dĩ Tuyền: “Hôm nay cô không bận sao?”
Cù Dĩ Tuyền nói: “Tôi cũng chỉ tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi giữa lúc bận rộn thôi.”
Mạnh Kim Tịch mỉm cười, khóe môi khẽ cong lên: “Cô vất vả rồi.”
Cũng phải đến sau khi kết hôn với Tạ Nghiễn Chi thì Mạnh Kim Tịch mới thực sự nhận thức được làm ngành kiến trúc mệt mỏi đến nhường nào.
Trước đây cô chỉ nghe nói, nghe người ta hình dung, mô tả chứ chưa từng đi sâu tiếp xúc để hiểu một cách thấu đáo tận tường. Càng kết hôn với anh lâu ngày, cô càng không nén nổi cảm khái, nghề kiến trúc thực sự quá đỗi nhọc nhằn.
Đặc biệt là những người như Tạ Nghiễn Chi, có quá nhiều việc phải xử lý, từ vẽ bản thiết kế, trao đổi thảo luận cho đến giám sát thi công,.., không hạng mục nào là nhẹ nhàng cả.
Nghe thấy lời này của cô, Cù Dĩ Tuyền cũng bật cười theo, cô ấy khẽ quay đầu nhìn về phía cô, đột nhiên hỏi: “Cô Mạnh này.”
Mạnh Kim Tịch: “Dạ?”
“Hồi cấp ba Tạ Nghiễn Chi trông như thế nào vậy?” Cù Dĩ Tuyền tò mò.
Thấy Mạnh Kim Tịch nhìn mình với vẻ nghi hoặc, Cù Dĩ Tuyền vội vàng giải thích: “Tôi thề là bây giờ tôi không còn chút tơ tưởng nào với Tạ Nghiễn Chi nữa đâu. Tôi chỉ thấy hơi hiếu kỳ thôi, không biết hồi cấp ba trông anh ấy thế nào, có phải cũng kiêu ngạo như bây giờ không?”
Mạnh Kim Tịch thực ra không hề hiểu lầm chuyện Cù Dĩ Tuyền còn thích chồng mình, cô nhìn ra được Cù Dĩ Tuyền đã sớm buông bỏ đoạn tình cảm ấy rồi.
Cô chỉ thấy hoang mang vì tại sao cô ấy lại hỏi như thế thôi.
Nghe xong câu hỏi, Mạnh Kim Tịch mới vỡ lẽ: “Bây giờ trông anh ấy kiêu ngạo lắm sao?”
“Hồi đại học trông kiêu lắm,” Cù Dĩ Tuyền bảo.
Nghe vậy, Mạnh Kim Tịch bật cười.
Cô nghiêm túc hồi tưởng lại một lát rồi nói: “Cũng bình thường thôi, hồi cấp ba anh ấy ít nói lắm.”
Cù Dĩ Tuyền hỏi: “Vậy sao?”
Mạnh Kim Tịch gật đầu.
“Thế thì chắc hồi cấp ba số bạn học thích anh ấy phải nhiều lắm nhỉ.”
Mạnh Kim Tịch gật đầu: “Đúng vậy, nhiều lắm.”
Cù Dĩ Tuyền tặc lưỡi một cái, không kìm được cảm khái: “Đúng là trai đẹp thì ở thời điểm nào cũng đều được săn đón cả.”
Mạnh Kim Tịch bật cười khúc khích, gật đầu phụ họa.
Trông thấy dáng vẻ cười rạng rỡ của cô, Cù Dĩ Tuyền ghé sát vào tai cô, hạ thấp giọng nói: “Tôi còn một câu hỏi nữa.”
Mạnh Kim Tịch bảo: “Cô Cù cứ nói đi.”
Cù Dĩ Tuyền hỏi: “Bình thường trông Tạ Nghiễn Chi có vẻ nhạt nhẽo lắm, ở trước mặt cô anh ấy không phải cũng là một gã lầm lì đấy chứ?”
“… ” Câu hỏi này quả thực có chút làm khó cô rồi.
Bởi vì Tạ Nghiễn Chi trước và sau khi kết hôn đều không phải là người nói nhiều. Ngay cả hiện tại, anh cũng vẫn ít lời như thế.
Thế nhưng, cũng không thể bảo anh là một kẻ lầm lì được.
Nghĩ ngợi một lát, Mạnh Kim Tịch nói: “Cũng bình thường.”
Cù Dĩ Tuyền gật đầu: “Thế thì tốt rồi.”
Mạnh Kim Tịch lên tiếng, nhìn Cù Dĩ Tuyền trước mặt, không nhịn được mà hỏi: “Cô Cù.”
Cù Dĩ Tuyền đáp: “Sao thế?”
“Cô có thể kể cho tôi nghe chút chuyện của Tạ Nghiễn Chi hồi ở Mỹ được không?” Cô hỏi.
Thực ra cô rất muốn biết tình hình của anh hồi ở bên Mỹ, muốn biết cuộc sống của anh ở nơi đó ra sao. Cô từng hỏi Đường Miện, từng tán gẫu với Đường Miện rồi, anh ta bảo cuộc sống của họ ở Mỹ chán ngắt, ngoài lên lớp ra thì chỉ có học và học, căn bản không có mấy thời gian rảnh rỗi.
Nhưng điều Mạnh Kim Tịch muốn biết lại không phải là những thứ đó.
Cô muốn biết hồi ở Mỹ anh sống có vui vẻ không, thích làm gì, ghét làm gì, chính là những chuyện vặt vãnh trong đời sống thường nhật như thế.
Nghe thấy câu hỏi của cô, Cù Dĩ Tuyền ngẩn người ra: “Là về phương diện nào cơ?”
Cô ấy thành thật chia sẻ: “Thực ra tôi và Tạ Nghiễn Chi cũng lkhông có nhiều thời gian tiếp xúc với nhau.”
Cù Dĩ Tuyền là đàn em khóa dưới cùng chuyên ngành với Tạ Nghiễn Chi, vì họ đều là người Trung Quốc nên nhóm du học sinh có lập một group chat lớn.
Cù Dĩ Tuyền vừa vào trường không lâu đã thích anh rồi, ngặt nỗi lúc cô ấy theo đuổi anh thì anh hoàn toàn là kiểu người dửng dưng, không mảy may lay động.
Hồi đó Cù Dĩ Tuyền còn từng cố tình tìm cách chặn đường anh vài lần để tạo cơ hội tình cờ gặp gỡ giữa hai người.
Nhưng lần nào tình cờ gặp mặt thì bên cạnh anh cũng có Đường Miện, hoặc là một người bạn khác tên Hạ Tuẫn của anh, khiến cô ấy căn bản chẳng có cơ hội nào để tiếp xúc sâu hơn với anh cả.
Điều quan trọng hơn cả là Tạ Nghiễn Chi căn bản không thèm buồn để ý đến cô ấy.
Ngoại trừ những câu hỏi liên quan đến chuyên ngành thì anh còn miễn cưỡng giải đáp cho một chút, còn những câu hỏi mang tính chất riêng tư khác thì anh toàn giả vờ như không nghe thấy.
Khổ nỗi Cù Dĩ Tuyền hồi đó cứ như bị bỏ bùa mê vậy, si mê anh vô cùng.
Mạnh Kim Tịch ồ lên một tiếng: “Hóa ra là vậy ạ?”
Cù Dĩ Tuyền gật đầu, than thở với cô: “Cô còn lạ gì cái tính cách lạnh lùng của chồng cônữa.”
Cô ấy cảm khái: “Nếu không phải vì tôi cũng là người Trung Quốc, lại thêm thành tích chuyên ngành học cũng khá thì tôi nghĩ anh ấy cũng không nhớ nổi tôi là ai đâu.”
Nghe thấy lời này, Mạnh Kim Tịch không biết nói gì hơn: “Chắc không đến mức thế đâu.”
Cù Dĩ Tuyền khẳng định: “Đến mức đấy đấy.”
Cô ấy quay đầu lại nhìn chăm chằm vào cô, thở dài một tiếng: “Sau khi gặp cô rồi thì tôi mới hiểu được tại sao Tạ Nghiễn Chi lại dửng dưng trước tôi cũng như trước tất cả những người theo đuổi khác như thế.”
Mạnh Kim Tịch: “…”
Cô chớp chớp mắt, định bụng muốn nói bản thân mình hình như cũng chẳng có điểm gì quá đặc biệt cả.
Nhưng lời vừa đến cửa miệng, cô lại thấy nói ra câu này có chút giống như đang khoe khoang, kiểu như có được món hời rồi còn tỏ vẻ thanh cao vậy.
Im lặng một chốc, cô nhỏ giọng bảo: “Tôi chỉ là may mắn hơn một chút thôi.”
“Không không không,” Cù Dĩ Tuyền vội vàng đính chính lời cô, “Là Tạ Nghiễn Chi may mắn mới đúng.”
Cù Dĩ Tuyền và Mạnh Kim Tịch không có nhiều cơ hội trò chuyện với nhau, đây mới là lần đầu tiên hai người nói chuyện sâu sắc như thế, vài lần trước đó chỉ tính là gặp mặt thoáng qua thôi, nhưng cô ấy thỉnh thoảng lại nghe thấy những người trong đội ngũ của Tạ Nghiễn Chi nhắc đến cô.
Cộng thêm cuộc trò chuyện ngày hôm nay, Cù Dĩ Tuyền mới thực sự hiểu được lý do vì sao anh lại có thể thích cô suốt ngần ấy năm trời.
Chưa bàn đến chuyện cô có ngoại hình xinh đẹp, tính cách của cô cũng vô cùng tốt nữa.
Cù Dĩ Tuyền có thể cảm nhận được Mạnh Kim Tịch là kiểu người điềm đạm, không dễ bị kích động trước phần lớn mọi chuyện, tính tình cô rất dịu dàng, biết đùa giỡn đúng mực nhưng lại vô cùng rạch ròi về khoảng cách.
Cô không hề ích kỷ hẹp hòi, không vì chuyện Cù Dĩ Tuyền từng thích Tạ Nghiễn Chi mà so đo tính toán, cũng không cố tình nhằm vào cô ấy để làm khó dễ chuyện gì.
Trái lại, cô còn biết an ủi cô ấy, còn thấy gu nhìn người của cô ấy cũng tốt giống như mình, thậm chí còn dành lời khen ngợi cho cô ấy nữa.
Nói thật, một người như Mạnh Kim Tịch thì bất kể là người cùng giới hay khác giới cũng đều rất khó để mà ghét cho được.
Ít nhất thì Cù Dĩ Tuyền nghĩ là như vậy.
“Cả hai chúng tôi đều may mắn,” Mạnh Kim Tịch trả lời cô ấy.
Cù Dĩ Tuyền ngẫm nghĩ kỹ lại thì quả thực đúng là như thế.
Cả hai người họ đều vô cùng may mắn, xa cách ngần ấy năm trời mà vẫn có thể trùng phùng, rồi yêu nhau và tiến tới hôn nhân, những người làm được như vậy trên đời này quá ít ỏi.
Mạnh Kim Tịch và Tạ Nghiễn Chi không nghi ngờ gì chính là những người may mắn.
Đồng thời, đây cũng là quả ngọt từ sự kiên trì gìn giữ của cả hai.
Hai người mải miết trò chuyện ở khu triển lãm tác phẩm trên tầng nên có chút quên mất thời gian.
Mãi cho đến khi Tạ Nghiễn Chi họp xong, không tìm thấy người trong phòng nghỉ, đi hỏi đồng nghiệp mới biết cô đang ở trên tầng, lúc anh bước lên tìm người thì Cù Dĩ Tuyền mới chủ động rời đi trước một bước.
“Anh bận xong rồi ạ?” Nhìn thấy sự xuất hiện của anh, cô liền hỏi.
Tạ Nghiễn Chi gật đầu: “Hai người vừa trò chuyện gì thế?”
Mạnh Kim Tịch bảo: “Về anh đấy.”
Tạ Nghiễn Chi: “…”
Anh khựng lại một chút, có chút bất lực nhìn cô, thấp giọng hỏi: “Nói gì về anh vậy?”
Mạnh Kim Tịch cố ý trêu chọc anh: “Anh muốn biết lắm ạ?”
Tạ Nghiễn Chi đáp: “Anh tò mò.”
Mạnh Kim Tịch nhướng mày, úp úp mở mở: “Chỉ có thể tiết lộ cho anh một chút xíu thôi nhé.”
Tạ Nghiễn Chi hỏi: “Là gì nào?”
Mạnh Kim Tịch nói: “Vừa nãy em có hỏi cô Cù xem hồi ở trường có bao nhiêu người theo đuổi anh, cô ấy vừa kể với em là sau khi anh đi làm, còn có một cô con gái của đại gia nào đó theo đuổi anh nữa đúng không?”
Tạ Nghiễn Chi: “…”
Anh nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của cô, giơ tay lên vỗ nhẹ vào đầu cô một cái, thấp giọng bảo: “Anh không nhớ rõ nữa.”
Mạnh Kim Tịch có chút cạn lời: “Tạ Nghiễn Chi, trí nhớ của anh kém đến vậy sao?”
Tạ Nghiễn Chi thản nhiên, đường hoàng gật đầu: “Đúng vậy, đối với những chuyện không quan trọng thì trí nhớ của anh kém lắm.”
Lời này nói ra làm cô có chút không biết phải tiếp lời thế nào cho phải nữa.
Tất nhiên điều quan trọng hơn cả là cô không phải thật sự muốn tính sổ với anh chuyện cũ.
Chuyện quá khứ thì cứ để nó trôi qua đi thôi.
Anh cũng đâu có lén lút yêu đương sau lưng cô, có nhiều người theo đuổi anh như vậy chỉ càng chứng minh được tầm mắt nhìn người của cô tốt, người cô chọn vô cùng xuất sắc nên mới có nhiều người yêu thích anh giống như cô mà thôi.
Nghĩ ngợi một lát, Mạnh Kim Tịch không kìm được gọi: “Nghiễn Chi.”
Tạ Nghiễn Chi rũ mi mắt, ánh mắt nhìn cô sâu thẳm: “Em muốn nói gì sao?”
“Hình như em càng ngày càng thích anh mất rồi.” Cô đột nhiên thốt ra một câu như vậy.
Tạ Nghiễn Chi khựng lại một chốc, rồi bật cười bất lực.
Anh kéo tuột vào lòng mình, thấp giọng bảo: “Nhất định phải nói ở đây sao em?”
Mạnh Kim Tịch ồ lên một tiếng: “Không được ạ?”
“Được,” Tạ Nghiễn Chi thở dài một tiếng, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô, để lộ ra vẻ mặt đầy vẻ chiều chuộng xen lẫn bất lực: “Em đến đây là để thử thách anh đấy à?”
Thừa biết ở đây bất cứ lúc nào cũng có thể có người bước lên, vậy mà cô vẫn cứ đứng ngay chỗ này để tỏ tình với anh cho bằng được.
Cô đâu có biết anh đã phải tốn bao nhiêu công sức mới có thể kìm nén được h*m m**n muốn hôn cô thật sâu ngay tại nơi này.
Hiểu ra được ý tứ của anh, Mạnh Kim Tịch không nhịn được cười: “Không có.”
Gương mặt cô tỏ ra vô cùng vô tội: “Em đang bộc lộ tình cảm chân thật đấy chứ.”
Tạ Nghiễn Chi: “…”
Càng nói lại càng làm người ta không cách nào chống đỡ nổi mà.
Anh khựng lại một chút, khẽ nhéo nhéo ngón tay cô, giọng nói trầm khàn bảo: “Về phòng làm việc nhé?”
“Không,” Nhận ra ánh mắt có phần thâm trầm của anh, cô liền từ chối: “Em muốn ở đây thêm một lát nữa cơ, anh cứ tiếp tục đi làm việc của anh đi.”
Tạ Nghiễn Chi: “Hửm?”
“Làm xong thì tan làm sớm chút nhé,” cô bảo.
Tạ Nghiễn Chi chẳng có cách nào với cô cả, đành phải gật đầu đồng ý, anh giơ cổ tay lên nhìn giờ rồi thấp giọng nói: “Được rồi, hôm nay sáu giờ anh có thể tan làm đúng giờ.”
Đôi mày của cô cong lên thành một nét cười rạng rỡ: “Vâng ạ, vậy em đợi anh nhé.”
“…”
Tạ Nghiễn Chi quay về phòng làm việc tiếp tục bận rộn, Mạnh Kim Tịch ở lại tầng ba thêm một chốc nữa rồi mới xuống tầng.
Cô đi sang quán cà phê đối diện văn phòng để gọi một ít cà phê và nước trái cây, nhờ người ta mang tới văn phòng cho mọi người. Còn bản thân cô thì tự xách một ly cà phê riêng kèm một ly trà hoa quả bước vào phòng làm việc của anh.
Nhìn thấy cô quay trở lại, anh khẽ nhướng mi mắt: “Đợi anh thêm một lát nữa nhé.”
Mạnh Kim Tịch bảo: “Không vội đâu ạ.”
Cô đưa ly cà phê cho anh, còn mình thì cầm ly nước trái cây đi tới phía ghế sofa, cô nằm xuống rồi lướt điện thoại chơi.
Vừa mới mở điện thoại lên đã nhìn thấy tin nhắn Đinh Ngôn gửi tới cho mình.
Đinh Ngôn rất hiếm khi nhắn tin cho cô, trước đây số lần nhắn cũng đếm trên đầu ngón tay vì cô chẳng mấy khi trả lời anh ta. Sau khi xác nhận tin cô đã kết hôn thì anh ta lại càng chưa từng nhắn lại cho cô lần nào nữa.
Nhìn thấy thông báo tin nhắn trong danh sách, cô liền ấn vào xem.
Vừa vào trong đã thấy ngay những lời xin lỗi do Đinh Ngôn gửi tới.
Mạnh Kim Tịch đọc xong mấy dòng tin nhắn anh ta gửi cho mình thì khẽ thở dài một tiếng.
Cô ngẫm nghĩ một lát rồi phản hồi lại: “Thầy Đinh này, chuyện này không có liên quan gì đến thầy, thầy không cần phải xin lỗi tôi như vậy đâu.”
Mạnh Kim Tịch sẽ không vì chuyện Tôn Hiểu Nguyệt nhắm vào mình mà giận lây sang Đinh Ngôn.
Suy cho cùng thì Đinh Ngôn cũng chẳng làm sai chuyện gì cả. Anh ta cũng chỉ là một người đứng ở giữa mà thôi.
Đinh Ngôn nhắn: “Là do tôi đã không nói rõ ràng với cô Tôn.”
Anh ta giải thích với cô: “Thành thật xin lỗi cô, tôi đã nói chuyện rõ ràng với cô ấy rồi, sau này chắc là sẽ không xảy ra những chuyện tương tự như vậy nữa đâu.”
Nghe thấy lời này, Mạnh Kim Tịch ngẩn người ra một chút, cô thầm nghĩ, có chút muốn hỏi xem Đinh Ngôn đã nói thế nào với Tôn Hiểu Nguyệt, nhưng lại thấy câu hỏi này có phần mạo phạm, không được thích hợp cho lắm.
Suy nghĩ một hồi, cô quyết định không hỏi thêm nữa, chỉ nhắn lại: “Vậy thì cảm ơn thầy Đinh nhiều nhé.”
Đinh Ngôn đáp: “Không có gì.”
Khung trò chuyện im ắng một lát, Đinh Ngôn lại hỏi tiếp: “Chuyện này không làm ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng của hai người chứ?”
Mạnh Kim Tịch mỉm cười, ngước mắt nhìn người đang nghiêm túc làm việc cật lực đằng kia, rồi nhắn lại cho anh ta biết: “Không đâu, chồng tôi không có nhỏ mọn đến thế đâu.”
Đinh Ngôn nhắn: “Vậy thì tốt rồi, khi nào có cơ hội lại cùng Tạ tổng đi uống rượu nhé.”
Mạnh Kim Tịch: “… Để tôi chuyển lời giúp thầy.”
Sau khi trò chuyện ngắn gọn vài câu với Đinh Ngôn, Mạnh Kim Tịch lại chuyển sang nhắn tin tán gẫu vài câu với Giang Oánh Đình và Chiêm Hiểu Sương.
Thấm thoắt một cái đã đến hơn năm giờ chiều.
Lúc Tạ Nghiễn Chi đứng dậy, Mạnh Kim Tịch vẫn còn có chút ngẩn ngơ.
“Anh bận xong rồi ạ?”
Tạ Nghiễn Chi gật đầu, bước tới trước mặt cô, chủ động đưa tay ra cho cô: “Có thấy chán lắm không em?”
Mạnh Kim Tịch đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh: “Cũng bình thường ạ.”
Tạ Nghiễn Chi khẽ mỉm cười tự mãn: “Đi thôi nào, tan làm rồi.”
Mạnh Kim Tịch gật đầu, cùng rời đi với anh.
Đến lúc ngồi lên xe, anh đột nhiên hỏi cô xem có vội về nhà ngay không.
Mạnh Kim Tịch nhìn anh với vẻ nghi hoặc: “Em không vội, anh có nơi nào muốn đi sao?”
Tạ Nghiễn Chi gật đầu: “Vậy anh dẫn em đến một nơi.”
Mạnh Kim Tịch hỏi: “Đi đâu thế ạ?”
Tạ Nghiễn Chi bảo: “Tạm thời giữ bí mật nhé.”
“…”
Hơn nửa tiếng đồng hồ sau, Mạnh Kim Tịch nhìn con đường vô cùng quen thuộc trước mắt, không nhịn được mà bật cười: “Chúng ta đến trường cấp ba số 1 làm gì thế anh?”
Cô không ngờ tới việc nơi anh muốn dẫn cô đến lại chính là trường số 1 Nam Thành.
Tạ Nghiễn Chi tấp xe vào lề đường đỗ hẳn hoi, cởi dây an toàn ra rồi mới trả lời câu hỏi của cô: “Đến ngắm một chút thôi.”