Chương 9 - Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

“——Số 119, có thể đến nhận báo cáo rồi.” 

Thời Ỷ nghe thấy thông báo liền cất điện thoại, tạm thời gạt nhóm trò chuyện gia đình đang ồn ào sang bên: “Đi thôi?” 

Thương Tùy gật đầu, cùng cậu bước vào phòng tư vấn. 

Trong phòng có bác sĩ phụ trách giải thích báo cáo, trước khi Thời Ỷ bước vào, một lời chúc mừng chân thành đã vang lên: “Chúc mừng.” 

Bước chân Thời Ỷ khựng lại, suýt tưởng mình vào nhầm phòng đăng ký kết hôn. 

Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của cậu, bác sĩ mỉm cười giải thích: “Mức độ phù hợp của hai vị vô cùng đáng kinh ngạc, đạt đến con số hiếm thấy—100%.” 

Y tá phía sau cũng chúc mừng: “Chúc mừng nhé! Đây là lần đầu tiên bệnh viện chúng tôi đo được mức độ phù hợp cao như vậy! Ban nãy chúng tôi còn tưởng máy bị lỗi, đặc biệt kiểm tra lại hai lần.” 

100%...? 

Thời Ỷ có chút mơ hồ, theo phản xạ nhìn sang bên cạnh. Thương Tùy vừa hay cúi mắt nhìn cậu, dường như cũng có phần bất ngờ. 

Nhìn thấy cảnh này, khóe miệng y tá khẽ nhếch lên, rõ ràng cảm thấy hai người họ vô cùng ngọt ngào và xứng đôi. 

“Thông thường, chúng tôi khuyến nghị Alpha và Omega có mức độ phù hợp từ 50% trở lên kết thành bạn đời, trên 70% là mức độ phù hợp cao, còn con số 100% hiếm thấy này… chúng tôi gọi đó là ‘trời định một đôi’, ‘số mệnh an bài’.” 

Bác sĩ nói xong, đưa báo cáo cho họ: “Có vẻ như không cần giải thích thêm gì nữa, hai vị có thể tự xem báo cáo, nếu có thắc mắc thì quay lại hỏi.” 

Ra khỏi phòng tư vấn, Thời Ỷ cầm báo cáo trong tay, vẫn cảm thấy có chút không thực. 

Thương Tùy thích nghi nhanh hơn cậu, đã bắt đầu xem báo cáo. Bản kiểm tra mức độ phù hợp thu thập các dữ liệu cơ bản về cơ thể, Thời Ỷ nhìn thấy cột chiều cao của Thương Tùy là 188.5cm, rồi nhìn xuống số liệu của mình—177cm, không khỏi trầm mặc giây lát. 

“Một thời gian trước, tôi từng nghĩ tên của mình có vấn đề.” 

“Tại sao?” Thương Tùy dừng động tác lật xem, chờ cậu nói tiếp. 

“Nếu không phải cái tên này, biết đâu tôi có thể cao thêm một chút.” 

Thương Tùy phản ứng lại. 

Thời Ỷ, 177? 

(*) Thời Ỷ phát âm là shì qī đồng âm với 17 shí qī

Hắn bật cười thành tiếng, chân thành an ủi: “Bây giờ như vậy là rất tốt rồi.” 

Nói rồi, hắn lật sang trang khác, ánh mắt rơi xuống mục phân loại tin tức tố của Thời Ỷ. Thời Ỷ cũng chú ý thấy hắn đang nhìn gì, mất tự nhiên hỏi: “Anh nhìn đủ chưa, sao còn chưa lật trang?” 

Khi mới quen, Thời Ỷ vẫn chưa phân hóa, hắn còn không biết sau này cậu sẽ trở thành Omega, Beta hay Alpha. 

“Lần đầu tiên thấy, cảm giác rất mới mẻ.” 

Thương Tùy bổ sung thêm một câu: “Loài hoa này rất đáng yêu.”

Tin tức tố của Thời Ỷ là một loài hoa rất đẹp và thuần khiết, có thể tưởng tượng được cảnh từng chùm hoa rực rỡ nở rộ. 

“………” Thời Ỷ lẩm bẩm: “Chưa thấy bao giờ à, Omega cơ bản đều có hương hoa hoặc hương trái cây, không thì cũng là mùi sữa, dâu tây, chocolate các kiểu, chứ loại ngọt lịm như anh trong đám Alpha mới hiếm thấy đấy.” 

Cậu nói một hơi không dừng lại, Thương Tùy đột nhiên gọi một tiếng: “Tiểu Ỷ.” 

“Xấu hổ rồi à?” Thương Tùy cười híp mắt hỏi. 

Thời Ỷ thẹn quá hóa giận, giật phắt lấy báo cáo: “Đừng nhìn nữa, tôi muốn chụp lại!” 

Thương Tùy thấy vậy thì dừng trêu chọc, nhìn cậu cạch cạch hai cái chụp lại trang báo cáo hiển thị mức độ phù hợp 100%. Sau đó, như sực nhớ ra điều gì, Thời Ỷ cố ý cắt bỏ phần thông tin cá nhân của Thương Tùy rồi quay đầu nhìn hắn. 

“Ba tôi rất hay soi xét, chắc chắn sẽ hỏi tới hỏi lui. Nếu có chuyện gì anh không muốn tiết lộ, cứ nói với tôi, tôi sẽ không nói với họ.” 

“Không sao đâu, tôi chẳng có gì cần giấu cả.” Nói xong câu này, Thương Tùy bổ sung: “Nhưng tôi nghĩ, để đáng tin hơn, cậu nên từ từ tiết lộ chuyện này với họ.” 

Chứ như ban nãy, vừa mở miệng đã là ‘con với bạn trai đi làm kiểm tra mức độ phù hợp’, hiệu quả quá mức bùng nổ, đến mức Thời An còn bắt đầu nghi ngờ tính chân thực. 

Thời Ỷ hơi nhíu mày: “Nhưng tôi đã nói thẳng rồi.” 

Cậu kể lại chuyện trước đó cho Thương Tùy nghe. Sau khi nghe xong, hắn trầm ngâm một lát. 

“Nếu vậy, có muốn tìm cơ hội nói với họ rằng, chúng ta từng quen biết từ trước không?” 

Thời Ỷ sững người: “Hả?” 

Kịch bản dựng lên dữ dội vậy sao? 

“Bởi vì đã có ấn tượng tốt từ trước, nên mới nhanh chóng thân thiết, rồi trở thành người yêu trong thời gian ngắn.” 

“Nói thế, chắc sẽ dễ tin hơn nhỉ?” 

Ý tưởng này nghe qua thì khó tin, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng có lý, còn có thể giải thích phần lớn nghi ngờ của Thời An và Khương Hựu Ninh. 

“Vậy… chúng ta gặp nhau khi nào?” 

Thương Tùy nhìn vào đôi mắt trong veo sáng rực của cậu, chậm rãi trả lời: “Lúc cậu khoảng mười bốn tuổi.” 

Thời Ỷ thoáng suy tư. 

Những năm đó, cứ đến mùa hè là gia đình cậu sẽ đi nghỉ dưỡng, thường sẽ chọn một nơi rồi ở lại rất lâu. Thời An và Khương Lễ thường đi tận hưởng thế giới hai người. Cậu đúng là có khả năng từng lén quen biết một Alpha xa lạ. 

Nhưng mà, Thương Tùy thật may mắn, bịa bừa một câu chuyện cũng có thể khớp với thực tế. 

Thương Tùy nhìn gương mặt hoàn toàn không có chút nghi ngờ của cậu, dù đã sớm biết cậu đã quên quá khứ, trong lòng vẫn dâng lên những cảm xúc phức tạp không thể diễn tả bằng lời. 

Có thất vọng, cũng có sự chấp nhận khi đã sớm đoán trước kết cục, và cả một chút may mắn không biết có nên tồn tại hay không. 

Thấy cậu gật đầu đồng ý, cuối cùng Thương Tùy nói: “Trước tiên cứ nhắc sơ với gia đình cậu, chi tiết để sau rồi tính.”

Cậu có một sự tin tưởng tự nhiên đối với sự sắp xếp của Thương Tùy. Thời Ỷ không do dự nhiều mà mở nhóm chat, trả lời tin nhắn trước đó của Thời An hỏi cậu đã làm quen với người kia như thế nào và tại sao lại đột nhiên tìm người yêu. 

17: 【Không phải đột nhiên yêu đương, hồi nhỏ con đã gặp anh ấy rồi.】 

Thời An bán tín bán nghi: 【Khi nào?】 

Lúc này đến lượt Khương Hựu Ninh không chịu được: 【Tiểu  Ỷ? Em không nói với bọn ba đã đành, sao có thể giấu cả chị được chứ?】 

Khương Hựu Ninh càng nghĩ càng không hài lòng: 【Lần nào chị yêu đương cũng đều kể hết cho em, ngay cả khi bị đá chị cũng nói!】 

Thời Ỷ tạm thời không rảnh để dỗ dành cô, cậu gửi bức ảnh về độ phù hợp vào trong. 

Khương Hựu Ninh: 【Tao X!!!!】 

Có lẽ cảm thấy chửi bậy trước mặt trưởng bối không hay, cô lập tức thu hồi tin nhắn đó, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: 【Cái này là thật hay là cắt ghép vậy?!】 

Thời An trước đó còn nghi ngờ, nay lập tức thay đổi thái độ: 【Bảo bối, bạn trai con khi nào rảnh? Chúng ta gặp nhau một chút đi?】 

Gặp phụ huynh tạm thời không nằm trong phạm vi cân nhắc của Thời Ỷ, cậu dứt khoát từ chối. 

17: 【Không gặp.】 

17: 【Mọi người sẽ làm anh ấy sợ đấy.】 

Thời An: 【?】 

Thời An: 【Con là Omega hay anh ta là Omega?】 

17: 【Là con, nhưng đừng có định kiến.】 

Thời An: 【.....】 

Khương Hựu Ninh chưa từng thấy độ phù hợp nào cao như vậy, dù Thời Ỷ từ chối thì cô vẫn hiếu kỳ: 【Gửi một tấm ảnh cũng được mà, đúng không?】 

Chuyện này cần hỏi ý kiến đương sự. 

Thời Ỷ quay đầu lại, lúc cậu đang trò chuyện với gia đình, Thương Tùy không hề nhìn vào nội dung tin nhắn của cậu mà chỉ tự mình chơi điện thoại ở bên cạnh. 

Thời Ỷ nhanh chóng liếc mắt một cái, dường như Thương Tùy đang… mua quần áo? Hơn nữa, không phải quần áo theo mùa, mà là áo sơ mi mỏng nhẹ. 

Bảo sao lúc nào trông hắn cũng tinh tế đến thế. 

Cậu chưa từng thấy Alpha nào thích ăn diện như Thương Tùy. Thời Ỷ hoàn toàn không nghi ngờ rằng nếu không phải bản thân Thương Tùy có sẵn tin tức tố, mỗi lần gặp hắn nhất định đều sẽ xịt một mùi nước hoa khác nhau. 

"Gia đình tôi muốn xem ảnh của anh, tôi không chụp mặt, tùy tiện chụp chỗ khác có được không?" 

"Được chứ." Thương Tùy cất điện thoại, "Chụp mặt cũng được, cái đó tôi khá tự tin đấy." 

"……" Thời Ỷ không thể phản bác. 

Nhưng cậu không định để Thương Tùy lộ mặt, thứ nhất là vì diện mạo khá riêng tư, dù Thương Tùy nói không bận tâm, nhưng Thời Ỷ vẫn cảm thấy không thích hợp; thứ hai là lần này cậu học được cách tiến từng bước, gương mặt này phải để dành đến thời khắc quan trọng nhất làm chiêu kết liễu. 

Cậu giơ camera lên, chụp "tách" một cái. Trong ảnh, Alpha có bờ vai rộng và vòng eo thon gọn, dù chỉ là một góc chụp ngẫu nhiên cũng đủ để nhìn ra vóc dáng rắn chắc.

Chất liệu rất tốt.

So với nó, ngón tay của Thời Ỷ tuy thon dài nhưng cả bàn tay lại nhỏ hơn nhiều, đầu ngón tay phớt hồng như một nụ hoa run rẩy. 

Bức ảnh không lộ mặt này khiến Thời Ỷ khá hài lòng. Cậu đang định đăng lên thì Thương Tùy đột nhiên ghé sát lại. 

Chóp mũi Thời Ỷ thoáng lướt qua một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng, thanh thoát như những bọt khí. 

Thương Tùy nhìn ảnh rồi bình luận: “Thế này trông xa lạ quá, nhìn chẳng thân thiết gì cả.” 

Thời Ỷ không nói gì. Vì Thương Tùy đột nhiên tiến sát, năm ngón tay cậu vô thức siết chặt lấy điện thoại. 

Thương Tùy dường như không nhận ra sự căng thẳng của cậu, vẻ mặt điềm nhiên hỏi: “Tôi có thể nắm tay cậu không?” 

Thời Ỷ căng thẳng đến mức đầu óc căng chặt, bất giác gật đầu. 

Gần như ngay sau khi cậu đồng ý, hơi ấm từ bàn tay người kia liền bao phủ lấy. Sống gân trên mu bàn tay Alpha nổi rõ, làn da trắng ngần. 

Khoảnh khắc làn da chạm vào nhau, Thời Ỷ vô thức muốn rụt tay lại, nhưng Thương Tùy hơi dùng lực giữ lấy. Năm ngón tay hắn từ từ đan vào kẽ tay cậu, đầu ngón tay móc vào, cuối cùng lòng bàn tay hai người chạm nhau. 

“Có thể chụp rồi.” 

“Hả?” Thời Ỷ hoàn toàn không kịp phản ứng. 

Thương Tùy thấy cậu đờ ra, không nhịn được cong môi cười, dùng tay còn lại mở khóa màn hình, chụp một bức ảnh hai bàn tay đan chặt vào nhau. 

Trước khi buông ra, hắn tinh nghịch bóp nhẹ đầu ngón tay Thời Ỷ, chẳng để ý phản ứng của cậu mà thản nhiên lùi về khoảng cách an toàn. 

“Đăng cái này đi.” Thương Tùy gửi bức ảnh vừa chụp cho cậu, “Thế này mới giống tình nhân hơn.” 

Bức ảnh mập mờ với mười ngón tay đan vào nhau có hiệu ứng tuyệt vời. Thời An không hỏi thêm gì, chỉ bảo họ cứ tiếp tục hòa hợp với nhau. 

Thời Ỷ đoán rằng trong thời gian ngắn mình chắc sẽ được rảnh rỗi, nhưng nhìn tài khoản ngân hàng vẫn bị đóng băng thì có lẽ Thời An vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng cậu. 

Nghĩ đến đây, Thời Ỷ cảm thấy nên cảm ơn Thương Tùy một chút. Đối phương không lấy tiền của cậu, nhưng tặng quà thì vẫn có thể. 

Khi cậu còn đang suy nghĩ nên mua gì làm quà cảm ơn thì Tần Thư Hách đã tìm đến trước. 

Vì nói quá nhiều nên Thời Ỷ đã cài đặt chế độ không làm phiền với cậu ta. Mỗi khi muốn liên hệ Thời Ỷ để chơi game mà không được, Tần Thư Hách chỉ có thể nhờ Lâm Ngôn chuyển lời. 

Tần Thư Hách chắc là chỉ vừa nghĩ đến việc Thời Ỷ quen Thương Tùy nên mới chạy đến lải nhải đôi câu. 

Tần Thư Hách: [Trợ giảng mới lợi hại quá.]

Tần Thư Hách: [Anh ấy đẹp trai quá, ban đầu mọi người còn tưởng chỉ là bình hoa. Hôm nay lão Tạ không có ở đó, anh ấy dạy thay một tiết, xong ai cũng ngoan hẳn.]

[Lần đầu tiên tôi biết có người nhạy cảm với màu sắc đến mức này, anh chỉ bảo tôi chỉnh sửa một chút mà chất lượng hình ảnh lập tức thay đổi hẳn.]

[Tôi quỳ rồi, đây đúng là thần cai quản màu sắc mà.]

"Thảo nào lão Tạ trước đây cứ nhắc mãi khi nào anh ấy mới đến trường. Rõ ràng trước đó cũng tìm người khác làm trợ giảng, nhưng chưa từng mong đợi thế này. Trợ giảng trước của bọn tôi cũng rất giỏi, nhưng vẫn không bằng thầy Thương."

Đây mà đã gọi là "thầy" rồi sao? 

Lần đầu tiên Thời Ỷ cảm thấy đọc mấy lời lải nhải của Tần Thư Hách thú vị đến vậy, bèn hỏi thêm một câu: "Thầy Thương của các cậu được tuyển vào bằng cách nào?"

Tần Thư Hách mừng rỡ như phi tần trong lãnh cung bỗng dưng được sủng ái: "Ôi Hoàng thượng! Người lại phê duyệt tin nhắn của thần rồi!"

"Tôi cũng không rõ nữa, có thể là học trò cũ của lão Tạ? Trợ giảng trước đây của bọn tôi cũng vậy, nghe nói điều kiện gia đình không tốt, lão Tạ rất trân trọng nhân tài nên đã tìm cách đặc cách cho cô ấy làm trợ giảng một thời gian."

Ánh mắt Thời Ỷ dừng lại ở cụm "điều kiện gia đình không tốt", nghĩ đến việc trước đây Thương Tùy từng làm việc ở Hội Giản, lập tức cảm thấy mọi thứ đã liên kết với nhau. 

Thì ra là vậy sao?

Thời Ỷ bất giác tưởng tượng ra một câu chuyện về chàng trai làm việc tại tiệm tranh để theo đuổi giấc mơ nghệ thuật, càng nghĩ càng thấy hợp lý. 

【Biết rồi, lui xuống đi.】

Nói xong, mặc kệ Tần Thư Hách còn chưa kịp thổ lộ hết lòng kính phục dành cho Thương Tùy, Thời Ỷ dứt khoát thoát khỏi khung chat. 

Cuộc đời của Thương Tùy xem ra cũng khá phong phú, thảo nào lần trước có thể thuận miệng bịa ra chuyện hồi nhỏ từng gặp nhau. 

Nhưng dù có hiểu thêm về người này, cậu vẫn không biết nên tặng gì cho hợp lý. 

Suy đi nghĩ lại, cuối cùng Thời Ỷ quyết định chọn một món quà theo sở thích của Thương Tùy—mua quần áo tặng hắn. 

Việc chọn đồ tốn không ít thời gian, cuối cùng cậu chọn một chiếc áo khoác bóng chày bằng lụa, rộng rãi. Ban đầu cậu chọn màu đen, nhưng lại cảm thấy mặc cả cây đen với Thương Tùy thì quá đơn điệu, thế là cố ý đổi sang mẫu có điểm nhấn màu cam sáng. 

Lâm Ngôn thấy túi mua sắm in logo trong ký túc xá, tò mò hỏi: "Cậu đâu có mặc đồ của hãng này, chẳng phải cậu chê nó quá màu mè sao?"

Thời Ỷ chỉ bỏ lại hai chữ đơn giản: "Quà cảm ơn."

Không đợi Lâm Ngôn hỏi thêm, cậu xách túi ra khỏi phòng. 

Hôm nay Thương Tùy có một tiết giảng, hai người hẹn gặp nhau sau khi tan học. 

Thời Ỷ khá quen thuộc với học viện mỹ thuật, trước đây từng có lần cứu nguy giúp bạn cùng phòng của Tần Thư Hách—người học thiết kế thời trang, làm người mẫu. Dựa vào trí nhớ, cậu đi đến tòa nhà giảng dạy, thấy thời gian gần đến bèn theo tin nhắn của Thương Tùy lên tầng năm. 

Vừa rẽ qua góc cầu thang, cậu đã nhìn thấy bóng dáng Thương Tùy từ xa. 

Thời Ỷ đang định lên tiếng gọi thì một cô gái tóc dài chạy tới từ phía sau, nhanh hơn cậu một bước. 

Trong tay cô cầm một chiếc túi nhỏ màu hồng, giọng điệu vui vẻ nói: “Thầy Thương, đây là bánh quy bạn em tự làm. Hôm trước thầy đã hướng dẫn cô ấy hoàn thành bài tập, cô ấy rất cảm kích.”

“Cô ấy ngại không dám đưa tận tay, nên nhờ em chuyển giúp.”

So với một trợ giảng, tuổi của Thương Tùy trông giống đàn anh của họ hơn, nhưng năng lực chuyên môn lại xuất sắc. Các sinh viên đều rất yêu thích thầy trợ giảng mới này. 

Dù Thương Tùy không hề tỏ ra xa cách, nhưng lại mang đến cảm giác khó tiếp cận. Tuy vậy, mọi người đều rất thông cảm, người giỏi thì thường có chút cá tính mà.

Bạn của cô có tính cách rụt rè, dù có thiện cảm cũng không dám chủ động bắt chuyện với hắn.

Cô gái thử thăm dò hỏi: “Có tiện nhận không ạ?”

“Giúp anh cảm ơn bạn em nhé.” Thương Tùy nói lời cảm ơn, nhưng không nhận món quà, “Hướng dẫn bài tập là việc anh nên làm, không cần khách sáo vậy đâu.”

Cô gái hiểu ý hắn: “Được được, xin lỗi đã làm phiền thầy!”

Cô ngập ngừng một lát, rồi bông đùa thêm một câu: "Thầy sẽ không vì chuyện này mà chấm điểm tụi em thấp chứ?"

"Tất nhiên là không." Thương Tùy cũng cười, "Nhưng lần sau lên lớp đừng mất tập trung nữa nhé." 

Oa, cười lên đẹp trai quá.

Lại còn rất biết cách nói chuyện.

Sau khi cảm thán trong lòng, cô gái mỉm cười chào tạm biệt hắn. 

Thương Tùy xoay người, không ngờ lại thấy Thời Ỷ đứng cách đó nửa hành lang, nhướng mày nhìn hắn. 

Một ngày đông hiếm hoi có ánh nắng rực rỡ, Thời Ỷ đắm mình trong sắc vàng ấm áp đến mức khiến người ta choáng váng. Làn da và mái tóc của cậu đều phản chiếu ánh sáng, nhạt đến mức như thể trong suốt, trông như một sinh linh chỉ có thể tồn tại trong những câu chuyện kỳ ảo. 

Một thiên sứ... sẽ biến mất bất cứ lúc nào...? 

Thương Tùy lập tức dừng dòng suy nghĩ lan man của mình. 

Không biết Thời Ỷ đã thấy được bao nhiêu, hắn vô thức tăng tốc bước chân, nhưng đi được nửa đường lại cảm thấy không cần thiết phải lo lắng, Thời Ỷ chắc chắn chẳng bận tâm đến chuyện này. 

"Vị thầy giáo Thương rất được yêu thích này," thiên sứ nhỏ khẽ nâng mắt lên, chậm rãi nói, "Có thể nhận quà của tôi không?"

Lời tác giả:

Cảm giác đã xây dựng cho Tiểu Ỷ rất nhiều "loài" khác nhau ^^ 

Nếu không tính mèo, thì trong lòng 2S, 17 giống thiên sứ nhất. Vậy theo 2S, bản thân giống gì đây? Hãy tiếp tục theo dõi nhé! 

Tiểu Ỷ đã tặng quần áo cho Tiểu Tùy rồi, bước tiếp theo là trao đổi quà, bước sau nữa là để Tiểu Tùy giúp một cậu chàng chỉ thích mặc đen trắng phối đồ, đánh dấu dấu ấn của "người nhà".