Chương 74 - Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Phía Bắc căn cứ.

Lúc đêm khuya, đèn xanh của lối đi đặc biệt lần lượt sáng lên, chỉ những người chấp hành nhiệm vụ khẩn cấp cấp S trở lên mới có quyền ra vào khu vực này. Một bóng dáng cao gầy, thon dài từ phía cuối đường đi tới, quanh người tràn ngập mùi máu tanh nồng đậm.

Sau khi kiểm tra như thường lệ, xác nhận lính đánh thuê ra ngoài chưa bị lây nhiễm, bác sĩ canh gác hỏi: "Vết thương trên người có cần xử lý không?"

"Không phải vết thương của tôi."

Vừa nói, lính đánh thuê vừa cởi chiếc áo khoác dính đầy máu bẩn, sau đó là găng tay da, những ngón tay khớp xương rõ ràng dưới ánh đèn lạnh trắng đến chói mắt.

Cuối cùng cậu tháo mặt nạ xuống, ném toàn bộ quần áo bỏ đi vào trong thùng khử hoạt tính.

Bác sĩ: "Vậy thì tốt, vất vả rồi."

Trước khi rời đi, Thời Ỷ nhìn bác sĩ thêm một cái.

Có hơi quen mắt, dường như trước đây từng gặp ở khu trung tâm.

Nếu là bác sĩ của khu trung tâm, sao lại đến đây trực ca đêm?

Nhưng rất nhanh cậu đã ném chuyện này ra sau đầu, đi làm thủ tục thanh toán nhiệm vụ. Ticktogod mà Thời Ỷ trực thuộc nằm ở khu trung tâm của căn cứ phía Bắc, là một trong những đoàn lính đánh thuê hàng đầu trong bốn đại căn cứ.

Cậu đẩy cửa bước vào, vừa lúc nghe thấy Lâm Ngôn đang phổ cập cho người mới gia nhập đội: "Mọi người đều biết, số 17 là át chủ bài của TTOG chúng ta, đến nay vẫn duy trì tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ 100% mang tính truyền kỳ."

Mấy người mới lần lượt lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ, trong lòng Lâm Ngôn rất hài lòng:

"Có điều hôm nay thần Ỷ không có ở đây, có một nhiệm vụ khẩn cấp cần cậu ấy thực hiện, các cậu muốn gặp thần tượng có lẽ phải đợi đến tuần sau-"

Tiếng động mở cửa khiến Lâm Ngôn quay đầu lại, nhìn rõ người tới, lời nói của Lâm Ngôn đột ngột dừng lại.

Thời Ỷ đơn giản nói:

"Giúp tôi thanh toán tiền thù lao lần này."

"Cậu còn là người không vậy hả Thời Ỷ?! Từ lúc cậu nhận nhiệm vụ đến giờ mới trôi qua ba ngày thôi đó!!"

Lâm Ngôn mặt đầy kinh ngạc, vừa nói vừa cùng Thời Ỷ rời đi. Mấy người mới đẩy qua đẩy lại, ai cũng ngại không dám tiến lên.

Lính đánh thuê mang mật danh "17" danh tiếng vang xa, là người kỳ cựu trong nghề nhiều năm, bên ngoài phổ biến suy đoán cậu khoảng ba mươi tuổi. Đa số lính đánh thuê đều là Alpha có thể chất cường tráng, vốn tưởng rằng "17" cũng không ngoại lệ, nhưng bản thân người thật lại hoàn toàn khác với hình tượng trong lời đồn.

"Các cậu nhìn thấy chưa? Cậu ấy trẻ thật đấy."

"Đúng vậy! Nhiều lắm cũng chỉ hơn hai mươi tuổi! Hơn nữa nhìn kiểu gì cũng không giống Alpha."

"Cậu ấy đẹp đến mức, đến mức...!"

Tên lính đánh thuê mới không tiện nói ra câu "quá đẹp rồi", ánh mắt lảng tránh nói: "Tôi có thể xin chữ ký cậu ấy không?"

Thấy Thời Ỷ nhận xong tiền thưởng nhiệm vụ chuẩn bị rời đi, Lâm Ngôn chặn hắn lại: "Cậu về gấp thế cơ à?"

"Có việc?"

Lâm Ngôn lẩm bẩm: "Tôi thấy người có việc chắc là cậu mới đúng."

Bị một tên hồ ly tinh không biết từ đâu chui ra mê hoặc đến đầu óc choáng váng, cả trái tim đều treo trên người ta.

Lúc đầu nghe nói Thời Ỷ nhặt về một Alpha, Lâm Ngôn suýt nữa tưởng mình chưa tỉnh ngủ nên xuất hiện ảo thính, đến khi biết Thời Ỷ cho người đó ở ngay trong nhà mình, Lâm Ngôn càng trợn mắt há mồm.

Nghe nói Alpha nuôi Omega thì nghe rồi, ngược lại vẫn là lần đầu tiên thấy.

Huống chi Thời Ỷ từ trước đến nay luôn không có hứng thú với Alpha, thậm chí còn có chút phản cảm.

Ngoại hình xuất chúng khiến cậu nhận được không ít lời tỏ ý, phần lớn đều đến từ Alpha. Từng có một kẻ không biết lượng sức mình, nảy ra ý tưởng viển vông thuê cậu làm vệ sĩ riêng. Sau khi bị từ chối vẫn bám riết không buông, Thời Ỷ trực tiếp động tay, đưa người đó vào bệnh viện.

Lâm Ngôn đùa rằng: "Thương Tùy rốt cuộc có gì tốt chứ, khiến cục cưng nhà chúng ta vừa hoàn thành nhiệm vụ là chạy về nhà ngay?"

Sau một lúc, Thời Ỷ mới như vô tình nói: "Mùi của anh ấy rất dễ ngửi."

Loại mùi ngọt ngào, câu hồn đoạt phách ấy, khiến cậu ngay từ lần gặp đầu tiên đã không tự chủ được mà bị hấp dẫn.

Giống như bây giờ.

Thời Ỷ đẩy cửa nhà ra. Trong nhà ấm áp như mùa xuân, hoàn toàn là hai thế giới với đêm đông lạnh lẽo ngoài cửa sổ. Trên cửa bếp, những bông hoa chuông màu hồng phấn tươi tắn như sắp nhỏ nước. Chiếc tivi đã chỉnh sang chế độ im lặng đang phát một bộ phim cũ trước ngày tận thế, là một bộ hài kịch Giáng Sinh, những khung hình rực rỡ khiến người ta liên tưởng đến những quả cầu thủy tinh đủ sắc màu.

Khi còn sống một mình, trong nhà cậu từ trước đến nay chưa từng có đồ vật dư thừa, tivi cũng lười mở. Thêm vào đó diện tích nhà lớn, chủ đạo là tông màu đen thẫm, Lâm Ngôn từng chê nhà Thời Ỷ trông như căn hộ mẫu lạnh như băng.

Thời Ỷ bỗng có chút hiểu ra, vì sao những người đã kết hôn trong đội lại cảm thán bầu không khí trong nhà hoàn toàn khác trước đây.

Ngôi nhà từng có Alpha hoặc Omega sinh sống trong thời gian dài ít nhiều sẽ lưu lại chút pheromone. Dù nhạt đến mức khó nhận ra, Thời Ỷ vẫn ngửi thấy hơi thở thuộc về một người khác.

Chóp mũi cậu khẽ rung động, men theo mùi hương nhàn nhạt mà nhẹ nhàng đi về phía sâu nhất. Cảnh tượng trong phòng tranh khiến cậu bất giác dừng bước.

Muôn vàn tia nắng chiều làm nhòa ranh giới giữa bầu trời và đại dương. Rìa tầng mây như đang bốc cháy, thủy triều đang chuyển động, cùng với bãi cát ướt đẫm cũng bị nhấn chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ chói mắt. Màu sắc đẹp đẽ đến khó tin ấy dường như xuyên qua khung vải, chiếu sáng cả căn phòng.

Do thói quen nghề nghiệp, Thời Ỷ đi lại từ trước đến nay luôn không một tiếng động, vậy mà người đang vẽ tranh lại vừa đúng lúc quay đầu lại.

"Em về rồi."

Ý cười từng chút từng chút lan ra nơi đáy mắt Thương Tùy.

"Nhiệm vụ kết thúc thuận lợi chứ?"

Thời Ỷ ừ một tiếng: "Đang vẽ tranh à?"

"Vẽ ngày chúng ta gặp nhau."

Ba tháng trước, sau khi kết thúc nhiệm vụ, Thời Ỷ đi ngang qua thị trấn Hi Nhã, vừa khéo gặp một buổi hoàng hôn sau cơn mưa lớn.

Vốn tưởng gần đó chỉ có một mình cậu, nhưng từ xa lại nhìn thấy có người đứng trên bãi biển, cùng cậu ngắm nhìn cảnh sắc cô quạnh mà hùng vĩ ấy.

Gió biển thổi tung mái tóc của Alpha xa lạ. Bốn mắt giao nhau, đôi mắt tựa hồ ly ấy lưu chuyển ánh sáng rực rỡ, như thể cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn này khiến hắn vui mừng khôn xiết.

Có một khoảnh khắc, Thời Ỷ gần như cho rằng hắn quen biết mình.

Thời Ỷ ma xui quỷ khiến hỏi: "Anh có cô đơn không?"

Sau nửa thế kỷ, loài người về cơ bản đã khống chế được làn sóng xác sống, có hy vọng trong năm năm tới sẽ hoàn toàn kết thúc ngày tận thế. Nhưng bên ngoài căn cứ vẫn rất hiếm người đi một mình.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Thời Ỷ chủ động nói:"Anh có muốn đi cùng tôi không? Trời sắp tối rồi, nơi này không an toàn."

Alpha xa lạ không chỉ ngoan ngoãn đi theo cậu, mà còn thuận thế ở lại nhà Thời Ỷ.

Người đó tên là Thương Tùy, là một họa sĩ, đến bờ biển là để tìm cảm hứng sáng tác.

Ban đầu Thương Tùy đề nghị bán tranh để trả tiền thuê nhà, Thời Ỷ cùng hắn đi gặp người mua.

Người mua tranh cũng là một Alpha, mở miệng một tiếng "anh Tiểu Tùy", hai tiếng "anh Tiểu Tùy", biểu hiện vô cùng nhiệt tình.

Giang Nghiễn giơ tay ra hiệu một con số, sắc mặt Thời Ỷ càng lúc càng đen, cuối cùng cứng nhắc nói: "Không bán nữa."

Nói xong, Thời Ỷ kéo Thương Tùy đi ra ngoài. Giang Nghiễn ở phía sau đuổi theo hỏi: "Sao lại không bán nữa chứ! Khoan đã khoan đã, giá còn có thể cao hơn nữa mà!"

Sắc mặt Thời Ỷ không được đẹp lắm. Sau khi đi được một đoạn, Thương Tùy dịu giọng hỏi: "Sao vậy?"

"Anh ta mua tranh à? Anh ta muốn mua anh thì có."

Biểu cảm Thương Tùy có chút kỳ lạ, dường như muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên mở lời thế nào.

Sợ hắn hiểu lầm, Thời Ỷ nhanh chóng giải thích: "Tôi không phải nói tranh của anh không đáng giá đến thế, chỉ là..."

Sau ngày tận thế, giá trị của các tác phẩm nghệ thuật rất khó duy trì. Dù hiện tại tình hình đang dần tốt lên, cái giá Giang Nghiễn đưa ra gần bằng thù lao một lần làm nhiệm vụ của Thời Ỷ, thực sự không giống chỉ đơn thuần mua tranh.

"Tôi rất thích tranh của anh, chúng rất đẹp."

Thời Ỷ nghiêm túc nói: "Bán cho tôi đi, tôi sẽ trả anh nhiều tiền hơn."

Thương Tùy lại hỏi:"Vậy Tiểu Ỷ là muốn mua anh sao?"

Thời Ỷ sững người.

"Được thôi."

Nhân lúc Thời Ỷ còn chưa kịp phản ứng, Thương Tùy cười tủm tỉm nắm lấy tay cậu, đặt những ngón tay của mình vào lòng bàn tay nhỏ hơn của Omega.

"Từ hôm nay trở đi, anh là của em rồi."

Thời Ỷ muốn nói mình không có ý đó. Nhiệt độ cơ thể của người kia truyền tới từ nơi da thịt chạm nhau, kèm theo hương thơm thoang thoảng như có như không.

Sau một lúc, Thời Ỷ thử nắm lấy tay Thương Tùy.

Vốn dĩ là cậu nhặt về, là của cậu cũng rất bình thường mà nhỉ?

Thứ tình cảm mơ hồ khó gọi tên ấy bị dẫn dắt rồi không ngừng phóng đại.

Mỗi khi Thời Ỷ ra ngoài, bất kể muộn thế nào, Thương Tùy đều sẽ đợi cậu về nhà.

Trước đây đối với Thời Ỷ, làm nhiệm vụ thú vị hơn nhiều. Cậu không bài xích cuộc sống l**m máu trên lưỡi dao, càng nguy hiểm càng khiến cậu hưng phấn. Cho dù không có việc gì, cậu cũng quen ở lại căn cứ chơi game với Lâm Ngôn. Đối với cậu, nhà chỉ đơn thuần là một nơi dừng chân, nhưng bây giờ lại hoàn toàn khác với trước đây.

Thời Ỷ vừa hồi tưởng những chuyện sau khi gặp Thương Tùy, vừa rửa sạch mùi máu tanh còn sót lại trên người.

Cậu thay đồ ngủ, sấy khô tóc. Trước khi ngủ đi tới quầy bếp tìm nước uống, ngoài ý muốn phát hiện dưới bó hoa chuông có một con mèo bông nhỏ lông xù.

Nó quàng khăn kẻ caro hồng xanh, đội chiếc mũ nhỏ cùng màu. Thời Ỷ nhấc nó lên, đối mắt với đôi mắt xám tròn vo.

Cậu không kìm được mà bóp bóp móng vuốt mèo, xúc cảm ngoài ý muốn rất tốt.

Con mèo bông tỏa ra hương mật ong ngọt ngào.

Thời Ỷ từng thấy Thương Tùy lúc rảnh rỗi làm đủ loại đồ thủ công, ví dụ như con dấu.

Xác định con mèo này là do chính tay Thương Tùy làm, Thời Ỷ xách nó đi về phía phòng ngủ.

Năng lực dị năng mạnh mẽ luôn đi kèm gánh nặng. Đại đa số lính đánh thuê đều mắc chứng mất ngủ.

Năng lực của Thời Ỷ quá mức bá đạo, tác dụng phụ kèm theo cũng nghiêm trọng hơn người bình thường.

Nghe nói pheromone mình yêu thích có thể làm dịu chứng mất ngủ do dị năng mang lại.

Thời Ỷ biết trong đội có không ít người dùng cách này để an ủi bản thân, có người tìm người bầu bạn, có người sử dụng thuốc nhân tạo. Trước đây cậu chưa từng gặp được mùi hương mình thích, nên cách này đương nhiên không có tác dụng.

Cậu mượn một đêm thử xem, sáng mai sẽ trả lại.

Nghĩ như vậy, Thời Ỷ đặt con mèo bông bên cạnh gối. Do dự một lúc, cậu đưa tay ôm lấy nó.

Lớp lông màu bạch kim của con gấu bông giống như một đám mây mềm mại xốp nhẹ. Trong mùi hương quen thuộc mà ngọt ngào ấy, Thời Ỷ bất giác thả lỏng cơ thể.

Cậu dùng cằm cọ cọ l*n đ*nh đầu mèo con. Đang định thỏa mãn nhắm mắt lại, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

"Tiểu Ỷ, ngủ chưa?"

"Vẫn chưa."

Thời Ỷ lập tức nhét con búp bê vào trong chăn.

"Cửa không khóa, vào đi."

Thương Tùy cũng mặc đồ ngủ. Dưới cổ áo chữ V sâu, hình xăm nơi xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện. Một con bướm bị sợi dây nhỏ xuyên qua uốn lượn kéo dài, điểm cuối dừng lại trên lồng ngực rắn chắc. Những đường cơ bắp tràn đầy sức mạnh khẽ nhấp nhô theo nhịp hô hấp.

Thời Ỷ vô thức nhìn chằm chằm ngực hắn. Ý thức được mình đang nhìn cái gì, cậu lập tức dời ánh mắt đi nơi khác.

Thương Tùy đột nhiên nói: "Nghe nói ngửi được mùi hương mình thích có thể giảm mất ngủ."

Thời Ỷ tưởng chuyện mình lén giấu con búp bê của Thương Tùy đã bị phát hiện. Trong nháy mắt giống hệt một con mèo bị giẫm phải đuôi:

"Ai mà thích--"

...mùi của anh chứ.

"Gần đây anh ngủ không được ngon lắm, muốn nhờ em giúp một chút."

Thời Ỷ kịp thời phanh lại.

Thương Tùy dường như không hiểu: "Vừa rồi em nói ai thích cái gì cơ?"

"...Không có gì, anh nói tiếp đi."

"Đối với anh, mùi của em rất dễ ngửi."

Giọng nói của Thương Tùy triền miên lưu luyến, như mật ong chảy qua bên tai.

"Ngược lại, chắc anh cũng không tệ nhỉ?"

Thời Ỷ miễn cưỡng đáp: "Cũng được thôi, tạm chấp nhận."

"Vậy anh có thể ngủ cùng em không?"

Alpha vừa nói vừa đi về phía giường. Ánh đèn không ngừng biến đổi trong đôi mắt hắn.

"Anh sẽ ngoan ngoãn ở một bên, không làm phiền em đâu."

Ngoài miệng nói lịch sự và kiềm chế, nhưng hắn vẫn từng bước từng bước đi tới bên cạnh Thời Ỷ.

Giống như vô số lần trước, dưới ánh nhìn dịu dàng của hắn, Thời Ỷ lại một lần nữa mơ mơ màng màng gật đầu.

Nhận được sự cho phép, Thương Tùy vén chăn lên. Thời Ỷ vừa hoàn hồn định ngăn lại thì Thương Tùy đã nhìn thấy con mèo bông dán sát bên đùi cậu trước.

Lúc ngủ Thời Ỷ chỉ mặc áo. Vạt áo rộng rãi che khuất phần lớn đùi, làn da lộ ra bên ngoài mịn màng như sứ.

Thời Ỷ có chút không được tự nhiên nói: "Tôi thấy nó rất đáng yêu nên mang vào đây."

Thương Tùy nhìn cậu rất lâu.

Ngay lúc Thời Ỷ sắp không nhịn được muốn đạp người, Thương Tùy cười nói: "Đúng là rất đáng yêu."

Thời Ỷ luôn cảm thấy trong lời nói của hắn có ý khác, dứt khoát giơ tay tách một tiếng tắt đèn.

Khả năng nhìn trong đêm xuất sắc giúp Thời Ỷ có thể nhìn rõ từng động tác của Thương Tùy. Thấy đối phương lên giường, Thời Ỷ lại kéo chăn đắp cho mình.

So với con búp bê nhỏ kia, pheromone trên người Thương Tùy càng câu người hơn. Mùi hương tươi mới và nồng đậm truyền tới từ tuyến thể của hắn.

Nhưng vị trí hắn nằm xuống lại cách Thời Ỷ rất xa, dùng hành động thực tế để thực hiện lời hứa "ngoan ngoãn không làm phiền". Thời Ỷ lần đầu tiên cảm thấy giường nhà mình lớn đến vậy.

Thời Ỷ không nhịn được hỏi: "Anh nằm xa thế làm gì, chẳng phải muốn chữa mất ngủ sao?"

Lời vừa dứt, mùi hương mờ mịt ấy trở nên đậm hơn.

Thương Tùy không chỉ tiến lại gần, còn đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy vai Thời Ỷ. Động tác tương tự như ôm này rất dễ tránh né, nhưng Thời Ỷ lại giống như bị đóng đinh tại chỗ, không nhúc nhích chút nào.

"Như vậy được không?"

Ban đầu Thời Ỷ định nói, tôi cũng đâu bảo anh nằm gần thế này, càng không bảo anh ôm tôi.

Cuối cùng lời nói ra khỏi miệng chỉ còn lại sự cho phép: "Được."

Trước khi sắp ngủ thiếp đi, Thời Ỷ mơ mơ màng màng nhớ tới một chuyện:

"Tại sao tranh của anh lại không giống hiện thực?"

Thị trấn ven biển trên khung vải được treo đèn kết hoa dưới ánh hoàng hôn, tựa như một ngày lễ long trọng.

Khác với khung cảnh Thương Tùy miêu tả, nơi đó trên thực tế là một vùng phế tích. Trước khi ngày tận thế giáng xuống, thị trấn Hi Nhã từng là địa điểm du lịch rất được yêu thích, hiện giờ chỉ còn lại những bức tường đổ nát từ thế kỷ trước.

"Đối với anh mà nói, hôm đó là một ngày giống như lễ hội."

Giọng nói của Thương Tùy dịu dàng, như thể đã chờ đợi cuộc gặp gỡ này từ rất lâu rồi.

__________
"Chuyện trước đó, cảm ơn anh đã giúp đỡ."

Thương Tùy ngồi bên quầy bar, nói với người bên cạnh:

"Nên cảm ơn anh thế nào mới thích hợp đây?"

Điểm tình báo khu trung tâm người đến người đi tấp nập. Lần trước tới nơi này vẫn là lúc hắn đi cùng Thời Ỷ, hắn muốn bán tranh cho ông chủ điểm tình báo.

Đang suy nghĩ, ông chủ ở phía xa vui vẻ vẫy tay với hắn, hận không thể chạy tới tìm hắn uống rượu. Nhưng vừa nhìn thấy người bên cạnh Thương Tùy, sắc mặt lập tức thay đổi, nhanh chóng biến mất không thấy tăm hơi.

Thương Tùy nhìn sang Thẩm Thiên Du bên cạnh, đoán chừng hai người này lại cãi nhau rồi.

"Không cần đâu, cậu đã tặng tôi một bức tranh rồi."

Thẩm Thiên Du cũng chú ý đến sự thay đổi đặc sắc trên gương mặt Giang Nghiễn, giọng điệu bình thản nói: "Huống chi người cậu bảo tôi chăm sóc rất lợi hại, tôi chẳng giúp được gì cả."

Dị năng giả hệ chữa trị ở các đại căn cứ đều là đối tượng được săn đón. Dị năng của Thẩm Thiên Du có thể khống chế lây nhiễm trong giai đoạn đầu, so ra còn hiếm có hơn, căn cứ phía Bắc hận không thể cung phụng hắn ta như báu vật.

Nhiệm vụ khẩn cấp mà Thời Ỷ nhận tuần trước có độ nguy hiểm quá cao. Dù bản thân cậu không để trong lòng, Thương Tùy vẫn không yên tâm, bèn nhờ Thẩm Thiên Du che giấu thân phận tới tiền tuyến. Nếu Thời Ỷ gặp chuyện ngoài ý muốn, hắn ta có thể xử lý ngay từ lúc đầu.

"Nếu thật sự muốn cảm ơn, giúp tôi hẹn Giang Nghiễn một lần được không?"

Thẩm Thiên Du dừng lại một lát.

"Tôi gọi không nổi em ấy."

Thương Tùy gật đầu:

"Hẹn ra ngoài rồi nhìn thấy anh, cậu ấy có thể sẽ bỏ chạy. Tốt nhất nên chọn một địa điểm gặp mặt thuận tiện để bắt người."

Thẩm Thiên Du tự nhiên đáp: "Cảm ơn đã nhắc nhở."

Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy đối phương chẳng có nhân tính gì, nhưng chẳng ai vạch trần.

Thương Tùy chuyển chủ đề: "Nói mới nhớ, lần trước Giang Nghiễn tìm tôi mua tranh, Tiểu Ỷ lại tưởng cậu ta có mục đích khác."

"Cậu ấy không biết cậu là ai, Giang Nghiễn trả giá cao như vậy khó tránh khỏi khiến người ta thấy kỳ lạ."

Thẩm Thiên Du thầm bổ sung trong lòng, mỗi lần Giang Nghiễn gọi Thương Tùy đều thân mật như thế cũng rất kỳ lạ.

Chưa thấy cậu ta gọi người khác như vậy bao giờ.

"Tại sao cậu không nói tình hình thật cho Thời Ỷ biết?"

Nếu Thời Ỷ cho rằng Thương Tùy chỉ là một họa sĩ bình thường, tay trói gà không chặt...

Biểu cảm Thẩm Thiên Du có chút vi diệu: "Chẳng lẽ... cậu thật sự thích được Thời Ỷ nuôi?"

Theo tính cách của Thương Tùy, cũng không phải không có khả năng.

Vốn tưởng Thương Tùy sẽ mặt dày khoe khoang, nào ngờ hắn lại khác thường mà im lặng.

Rất lâu sau, Thương Tùy mới lẩm bẩm như đang nói với chính mình:
"Nếu em ấy biết tôi là ai, tôi sợ sẽ bị ghét."

"Thần Ỷ thật sự bất hòa với Ss đến mức nước với lửa sao?"

"Chắc chắn là thật! Cậu không phát hiện hai người họ chưa bao giờ nhận nhiệm vụ ở cùng một khu vực à?"

"Kể từ khi Ss một trận thành danh ở khu mỏ bỏ hoang, cuộc tranh giành danh hiệu lính đánh thuê số một đã kéo dài suốt ba năm. Nghe nói thần Ỷ đối với Ss..."

Người lính đánh thuê đang nói đưa tay quẹt ngang cổ một cái, âm thầm làm động tác chém đầu.

Người bên cạnh hít một ngụm khí lạnh: "Vậy hai người họ mà gặp mặt chẳng phải sẽ đánh nhau sao?! Cả căn cứ TTOG cũng không đủ để phá đâu nhỉ?"

"Không đâu."

Sự hứng khởi buôn chuyện bị lời phủ nhận lạnh như băng cắt ngang.

Giọng nói ấy rất dễ nghe, chỉ là khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Thấy chính chủ xuất hiện, đám người mới vừa rồi còn hớn hở thao thao bất tuyệt đồng loạt câm nín, ai nấy đều lộ vẻ xấu hổ.

"Đều là tin đồn thôi."

Lâm Ngôn đi ngang qua thuận miệng giáo huấn: "Người ngoài truyền bậy thì thôi đi, mấy cậu còn hùa theo làm gì?"

Ngoài các đoàn lính đánh thuê, cũng có những lính đánh thuê hành động đơn độc.

Lính đánh thuê mang mật danh "Ss" không thuộc bất kỳ tổ chức nào, thông tin liên quan gần như hoàn toàn trống rỗng.

Số nhiệm vụ hắn nhận không nhiều, nhưng độ nguy hiểm lại cực cao.

Có tin đồn bên lề cho rằng Ss rất có thể thuộc người có kỳ mẫn cảm đặc biệt.

Sau khi ngày tận thế đến, kỳ mẫn cảm đặc biệt không còn cần che giấu nữa. Đặc điểm từng bị người khác tránh như tránh tà ngược lại trở thành ưu thế.

Người có kỳ mẫn cảm đặc biệt có tố chất cơ thể mạnh mẽ hơn, nguy cơ lây nhiễm thấp hơn, cực kỳ thích hợp với nghề l**m máu trên lưỡi dao.

Tên của Thời Ỷ và đối phương thường xuyên bị nhắc đến cùng nhau.

Cả hai đều là nhân vật truyền kỳ trong ngành, mọi người rất thích thảo luận xem ai lợi hại hơn.

Thời Ỷ thật ra không để ý, ngược lại còn có vài phần tò mò. Có lần cậu thuận miệng hỏi một câu liên quan đến Ss, đến khi tin đồn truyền ngược trở lại tai cậu thì đã qua hơn nửa năm.

Không hiểu bằng cách nào, một câu hỏi tùy tiện của cậu lại bị truyền thành quan hệ với Ss như nước với lửa, rất có khí thế "vương không gặp vương".

Thời Ỷ cạn lời một lúc, cũng lười để ý nữa.

Tùy đi, dù sao cũng sẽ không có bất kỳ giao điểm nào.

Nói xong, Lâm Ngôn bước nhanh theo kịp Thời Ỷ.

Mặc dù phần lớn thời gian tên nhóc này đều không có biểu cảm gì, nhưng Lâm Ngôn quá quen thuộc với cậu, có thể nhìn ra Thời Ỷ gần đây tâm trạng rất tốt.

Do gánh nặng mà dị năng mang lại, Thời Ỷ thỉnh thoảng sẽ đầy vẻ chán chường, như thể có thể nổ tung cả căn cứ bất cứ lúc nào, nhưng thời gian gần đây lại thần thái sáng láng.

Lâm Ngôn trong lòng đại khái đã có suy đoán, giả vờ thuận miệng hỏi:

"À đúng rồi, Alpha mà cậu nhặt về ngủ ở đâu?"

"........."

Một câu hỏi đổi lấy sự im lặng đầy khả nghi.

Lâm Ngôn cao giọng: "Thời Ỷ!"

"Làm gì!"

Người bị gọi tên không chịu yếu thế.

"Lâm Ngôn!"

"Tôi còn tưởng cậu cả đời thanh tâm quả dục, ai ngờ vừa mở màn đã chơi lớn thế này."

Không biết Lâm Ngôn nghĩ tới chuyện gì, biểu cảm cực kỳ ám muội.

"Cậu giỏi thật đấy, khiến người ta dùng cách này để báo đáp."

"...?"

Thời Ỷ luôn cảm thấy mấy thứ đen tối trong đầu Lâm Ngôn không giống hiện thực cho lắm.

Không đợi cậu mở miệng, Lâm Ngôn nửa đùa nửa thật nói:

"Có điều thân phận của Thương Tùy hình như không quá rõ ràng?"

Ánh mắt Thời Ỷ khẽ dao động, nhưng không tiếp lời.

"Cho dù quan hệ giữa cậu và anh ta không bình thường, cũng nhất định phải giữ cảnh giác, đừng bị mỹ nhân kế dụ dỗ đấy! Lỡ đâu anh ta là cái bẫy nhằm vào cậu thì sao? TTOG chúng ta còn trông chờ cậu làm rạng danh tổ tông, đại sát tứ phương-"

"Được rồi."

Thời Ỷ cắt ngang cậu.

"Cậu đúng là biết bịa chuyện."

Lâm Ngôn cười hì hì ha ha, đang định nói tôi chỉ đùa thôi, cậu tự biết chừng mực là được.

"Nếu anh ta thật sự có mưu đồ khác..."

Thời Ỷ hơi nheo mắt lại:

"Tôi sẽ đánh gãy tay và chân anh ta."

---

Tác giả có lời muốn nói:

2s: Vợ ơi, anh chỉ thèm em thôi >