Chương 47 - Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

“Không phải, tôi... Cậu, cái đó……!”

Giang Nghiễn nghẹn nửa ngày, thấy thương Tùy sắp hết kiên nhẫn, thì từ trong phòng bỗng truyền ra tiếng bước chân.

Thời Ỷ mặc bộ đồ thể thao rộng rãi, từ căn phòng trong cùng đi ra.

Quần áo trên người cậu là màu kem nhạt, rất hợp với màu tóc của cậu. Thời Ỷ thấy một Alpha vẻ mặt do dự, cuối cùng cũng biết ai là người cứ ấn chuông cửa mãi: “Giang Nghiễn?”

Thấy bọn họ chặn ở cửa, Thời Ỷ hỏi: “Anh không vào à?”

Giang Nghiễn nghĩ thầm không phải tôi không muốn vào, là người yêu của cậu không cho tôi vào.

Thế nhưng giây tiếp theo, Thương Tùy lại nhiệt tình hiếu khách nói: “Đúng vậy, đừng đứng chặn ở cửa nữa, có chuyện gì thì vào nói đi.”

Giang Nghiễn: “?”

Chưa kịp kinh ngạc vì Thương Tùy đổi mặt nhanh như trở bàn tay, Thời Ỷ đã chú ý tới vị trí sau gáy của cậu ta có dán một miếng dán tuyến thể: “Cổ anh sao vậy?”

Bất kể là Omega hay Alpha, vị trí này đều vô cùng quan trọng, đừng nói là bị thương, bình thường đến chạm vào người ta còn không cho.

Giang Nghiễn ấp úng: “Ờ, cái này…”

Thương Tùy ban nãy chưa chú ý đến cổ cậu ta, lúc này hơi nhướn mày: “Không phải thật sự bị…………?”

Thương Tùy khẽ động động mũi, mặc dù Giang Nghiễn đã dùng rất nhiều chất ức chế, nhưng hắn vẫn ngửi thấy một chút hương vị thanh lạnh của gỗ guaiac.

Là mùi pheromone của Thẩm Thiên Du.

Lần này Thương Tùy thật sự có chút đồng cảm với cậu ta, đi vào phòng khách, hắn rót cho Giang Nghiễn một ly nước.

“Nói đi.” Thương Tùy hiếm khi tỏ ra chu đáo với cậu ta, “Lúc cần thiết, tôi sẽ giúp cậu báo cảnh sát.”

“Tôi…”

Giang Nghiễn thật sự không biết nên bắt đầu chuyện này từ đâu. Thời Ỷ nghĩ chắc vì có mình ở đây nên không tiện nói, chủ động đứng dậy: “Em đi chơi game một lúc, hai người cứ nói chuyện.”

“Không cần không cần!” Giang Nghiễn xua tay, “Thật ra không có chuyện gì to tát, tôi chỉ bị Thẩm Thiên Du cắn một cái thôi.”

“Phải nói là đánh dấu một cái thì đúng hơn.” Thương Tùy lạnh lùng bổ sung.

Thời Ỷ trừng to mắt, cuối cùng cũng hiểu vết thương trên cổ Giang Nghiễn là từ đâu mà có.

Cậu thử tưởng tượng cảnh tượng lúc đó, so sánh với Giang Nghiễn hiện tại chật vật thế này, lại thấy muốn được tận mắt chứng kiến hiện trường.

Giang Nghiễn tự buông xuôi nói: “Hôm nay tôi về nhà, vừa mở cửa đã thấy Thẩm Thiên Du ở trong, tôi không phát hiện anh ta đang trong kỳ mẫn cảm, sau đó thì…… thì thành ra thế này.”

Nói đến đây, Giang Nghiễn chỉ cảm thấy chỗ sau gáy bị đánh dấu bỗng truyền đến một luồng nóng rát như thiêu đốt.

Thời Ỷ hơi ngạc nhiên: “Anh ấy có thể tùy tiện mở cửa nhà anh sao?”

“Ừm? Sao vậy?”

Thời Ỷ thấy Giang Nghiễn không cảm thấy lạ, đoán có lẽ giữa những Alpha thân thiết với nhau đều như vậy.

Thời Ỷ gật đầu: “Không có gì, tôi với Thương Tùy cũng như thế.”

Thương Tùy ở bên cạnh bật cười một tiếng, thầm nghĩ Thời Ỷ thật biết lấy ví dụ, làm Giang Nghiễn xui xẻo đỏ cả mặt.

Giang Nghiễn bình ổn lại tâm tình một chút, tiếp tục nói: “Tôi tìm cơ hội trói Thẩm Thiên Du lại, rồi rời khỏi nhà. Nhưng anh ta trông rất bất thường, anh ta... Anh ta còn khóc trước mặt tôi.”

“Tôi sợ anh ta xảy ra chuyện, lại không biết phải đối mặt với anh ta thế nào, nên đến đây hỏi thử.”

Thời Ỷ nghe càng lúc càng cảm thấy sai sai: “Anh ấy đang trong kỳ mẫn cảm, mà anh lại rời khỏi nhà?”

Giang Nghiễn bị lời đó đánh thức bất ngờ, thầm nghĩ đúng rồi! Đó là nhà tôi, người nên rời đi phải là Thẩm Thiên Du mới đúng chứ!

Chưa kịp lý giải rõ quan hệ trong đó, Thời Ỷ lộ vẻ thương cảm: “Anh thật thảm.”

Giang Nghiễn não chập mạch, suýt nữa nghe thành “Cậu yêu nhiều quá”.

Thương Tùy thấy Thời Ỷ vô tình đâm trúng điểm yếu, chỉ vài lời đã khiến Giang Nghiễn đỏ bừng cả mặt, bật cười xoa đầu Thời Ỷ: “Thật biết nói chuyện.”

Thấy Giang Nghiễn cứ nhìn mình chằm chằm, Thương Tùy thu lại vẻ xem trò vui, nụ cười cũng nhạt dần: “Nếu cậu muốn, chỉ cần tung chút tin, nói phó viện Ninh Sơn phát điên cắn một Alpha, sau này ai còn dám giao công việc quan trọng cho một bác sĩ tinh thần bất ổn?”

“Cậu gây đủ phiền toái cho anh ta, anh ta sẽ không tìm cậu nữa.”

Giang Nghiễn bị biện pháp của hắn làm cho chấn động, nửa ngày mới nói: “Mọi người quen nhau bao nhiêu năm rồi……………”

“Muốn cắt đứt với anh ta thì cậu lại không nỡ, muốn gây rắc rối cho anh ta thì lại không đành lòng, chẳng phải cậu đã bị anh ta ăn gọn rồi sao.” Thương Tùy nhàn nhạt nói, “Đã vậy thì nếu cậu không đành lòng thấy Thẩm Thiên Du rơi nước mắt trước mặt, chi bằng hiến thân cho anh ta luôn đi.”

Giang Nghiễn há miệng, định nói gì đó.

Chuông cửa bất ngờ vang lên.

Giang Nghiễn linh cảm chẳng lành, bước nhanh mấy bước đến cạnh cửa.

Trên màn hình chính là vị Alpha “mít ướt” mà cậu ta vừa nhắc tới.

Đối phương ăn mặc chỉnh tề, đeo kính không gọng, trông lịch sự nho nhã, nếu bỏ qua bộ chống cắn chắc chắn trên mặt thì hoàn toàn không giống đang trong kỳ mẫn cảm.

Giang Nghiễn như thấy ma mà nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên màn hình, giọng cũng run rẩy: “Không phải tôi đã trói anh ta lại rồi sao? Tôi còn quấn ba vòng!……………Không được, tôi phải đi trốn đây!”

Thương Tùy nói đơn giản: “Phòng thay đồ.”

Nghĩ rằng Thương Tùy và Thẩm Thiên Du nói chuyện riêng với nhau có lẽ sẽ thuận tiện hơn, Thời Ỷ đứng dậy: “Vậy em đi cùng Giang Nghiễn.”

Vào trong phòng thay đồ, Giang Nghiễn ôm đầu không nói gì, giống hệt một chú chó Golden Retriever vừa gây họa, toàn thân toát ra khí tức thần hồn phách lạc.

Thời Ỷ không nhịn được hỏi: “Anh thật sự không thích Thẩm Thiên Du sao?”

Nếu không để tâm, thì sao lại phiền não đến thế?

“Tôi không biết.”

Giang Nghiễn nhìn vào đôi mắt trong trẻo của Thời Ỷ, như đang soi gương, không tự chủ lẩm bẩm: “Trước đây tôi vẫn nghĩ Thẩm Thiên Du thích Thương Tùy. Hôm anh ấy tỏ tình với tôi, tôi đã sốc mất một lúc lâu.”

“?”

Thời Ỷ cũng kinh ngạc: “Tại sao?”

Giang Nghiễn hồi tưởng: “Hồi cấp ba có một lần mưa giông, Thẩm Thiên Du gặp ác mộng, lúc đó tôi nghe thấy anh ấy gọi tên Thương Tùy trong mơ... Anh ấy luôn cực kỳ ghét trời mưa giông.”

Tôi luôn nghĩ quan hệ giữa hai người họ thân thiết hơn. Có lẽ Thẩm Thiên Du là bác sĩ riêng của Thương Tùy? Họ giống như có một bí mật chung nào đó.”

Hả?

Thời Ỷ khựng lại một chút.

Trùng hợp đến vậy sao, Thương Tùy và Thẩm Thiên Du đều ghét trời mưa giông.

Giang Nghiễn hoàn hồn, nhận ra mình vừa nói linh tinh trước mặt Thời Ỷ, vội vàng chữa lại: “Cậu đừng nói với Thương Tùy nha, lần trước tôi bị cậu ta mắng cho một trận, bắt tôi đi kiểm tra não, xem có phải từ mười tuổi là đã ngừng phát triển rồi không.”

“Nếu biết tôi lại nói mấy thứ linh tinh trước mặt cậu, chắc chắn cậu ta sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà.”

Thời Ỷ không nhịn được cười, dưới ánh mắt căng thẳng của Giang Nghiễn khẽ gật đầu đồng ý, rồi lại hỏi: “Tính khí Thương Tùy không phải rất tốt sao? Sao mọi người đều thấy anh ấy khó gần?”

“Tính cậu ta tốt? Chắc là đang giả ngoan trước mặt cậu đấy.”

Nói đến đây, Giang Nghiễn phì cười: “Cậu không biết đâu, lúc nãy cậu không có mặt, cậu ta nói chuyện thô lỗ cực kỳ. Hơn nữa ban đầu còn chẳng thèm cho tôi vào cửa.”

“Thật vậy à?”

“Thật mà.” Thấy Thời Ỷ có vẻ rất hứng thú, Giang Nghiễn càng nói càng có tinh thần: “Tôi nói cho cậu biết, Thương Tùy trước đây cực kỳ lạnh lùng, hoàn toàn khác với bây giờ.”

“Hiện tại, trừ khi ở trước mặt cậu, còn lại thỉnh thoảng cậu ta vẫn chẳng thèm để ý đến ai, không trả lời tin nhắn là chuyện bình thường như cơm bữa...”

Giang Nghiễn tuôn một tràng không ngừng nghỉ, trong miêu tả của cậu ta, hình tượng Thương Tùy vừa giống vừa khác với người mà Thời Ỷ quen thuộc.

Như thể đang nhìn thấy một mặt khác của Thương Tùy, Thời Ỷ nghe mà say sưa không rời tai.

Đúng lúc này, có người gõ cửa.

Giọng của người trong cuộc truyền đến từ bên ngoài: “Giang Nghiễn? Thẩm Thiên Du muốn nói chuyện với cậu, nếu cậu không muốn thì tôi sẽ bảo anh ta về ——”

Thương Tùy vừa nói vừa mở cửa ra, bên trong lúc trước còn đang trò chuyện hào hứng, thoáng cái nhìn thấy hắn, lại vô cùng ăn ý mà đồng loạt im bặt.

Chú ý thấy khóe môi Thời Ỷ còn treo nụ cười không thể kiềm chế, ánh mắt Thương Tùy dừng lại:
“Nói chuyện gì vậy, vui thế?”

Thời Ỷ không tiện nói là bọn em đang lén nói xấu sau lưng anh, liếc mắt nhìn Giang Nghiễn, dứt khoát lắc đầu.

Vẻ mặt Thương Tùy lập tức trở nên lạnh nhạt, quay đầu nói với người bên cạnh: “Này, anh đưa Giang Nghiễn đi.”

Giang Nghiễn: “?”

Không hiểu sao lại mất quyền lựa chọn, Giang Nghiễn còn chưa kịp phản đối, Thẩm Thiên Du đã bước vào, túm lấy cổ tay cậu ta, kéo đi thẳng ra ngoài.

Kỳ mẫn cảm khiến lý trí của Thẩm Thiên Du chẳng còn lại bao nhiêu, đến giờ chỉ là đang gắng gượng. Nhìn thấy Giang Nghiễn cùng Thời Ỷ nói cười vui vẻ, trong đầu hắn ta chợt hiện lên cảnh mấy hôm trước đối phương bị gia đình sắp xếp đi xem mắt với một Omega xa lạ, khi đó Giang Nghiễn cũng trò chuyện không dứt với Omega ấy, trông như tâm đầu ý hợp.

Cũng chính hôm đó, hắn ta không nhịn được mà tỏ tình với Giang Nghiễn.

Hắn siết chặt cổ tay Giang Nghiễn, không để ý đến tiếng kêu của đối phương, nói với Thương Tùy: “Hôm nay làm phiền rồi.”

Thương Tùy cười như không cười:
“Không phiền, anh quản cậu ta cho tốt là được.”

Thời Ỷ thấy Thẩm Thiên Du kéo người đi như thể đang cưỡng ép, không nhịn được hỏi: “Giang Nghiễn không sao chứ?”

“Em còn rảnh quan tâm cậu ta à?”

Thương Tùy chậm rãi nói xong, ngón tay lần đến làn da bên cổ của Thời Ỷ, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mình: “Bảo bối, sao có thể giấu anh mà có bí mật với người khác?”

Hắn bóp nhẹ sau cổ Omega một cái, như thể đang cảnh cáo.

Tuyến thể yếu ớt mẫn cảm bị người ta giữ trong tay, Thời Ỷ không nhúc nhích được, vô thức nhớ đến lời Giang Nghiễn từng than phiền rằng tính cách Thương Tùy thay đổi thất thường, thỉnh thoảng còn đáng sợ cực kỳ.

Chớp mắt sau đó, Thương Tùy lại như chơi trò mè nheo mà ghé sát lại gần: “Cuối cùng cũng đi rồi, hai người đó phiền muốn chết, mau để anh ôm cái nào.”

Thời Ỷ vừa mới nghe Giang Nghiễn kể cả đống chuyện xấu của hắn, biết mình có lỗi, chột dạ đứng yên không nhúc nhích.

Tay Thương Tùy siết lấy eo nhỏ nhắn của cậu, xoa nhẹ ở bên hông, như ý nguyện nghe thấy hơi thở của Thời Ỷ khựng lại một chút.

Hắn vén vạt áo nỉ của cậu lên, chạm vào lớp đồ ngủ bằng lụa bên trong, bật cười: “Sao còn mặc thêm một lớp nữa.”

Như thể cảm thấy tự tay c** đ* cho Thời Ỷ rất thú vị, Thương Tùy vô cùng hứng thú. Hắn co một chân lại, đầu gối chống lên ghế sofa, thân hình cao lớn mạnh mẽ đè lên người Thời Ỷ.

Phòng thay đồ có bố cục tủ hình chữ U, chính giữa đặt một bộ ghế sofa, đối diện đúng hướng họ là một chiếc gương toàn thân.

Thời Ỷ bị đè xuống ghế, vô tình từ trong gương nhìn thấy bản thân bị hắn hôn khẽ từng chút một lên má, sau đó dần dần trượt xuống bên cổ.

Răng nanh sắc nhọn của Alpha cọ sát vào cậu, lực đạo dần tăng, cho đến khi làn da trắng muốt lõm xuống, rồi nhẹ nhàng m*t lấy.
Không chỉ cổ của Thời Ỷ dần dần nhuộm đầy dấu hôn ám muội, mà môi Thương Tùy cũng trở nên đỏ tươi trong quá trình cọ xát, khiến người ta đỏ mặt tim đập.

“Chuyện trước đó bị gián đoạn, chúng ta tiếp tục đi.”

Nghe thấy âm thanh mang theo d*c v*ng bên tai, trong đầu Thời Ỷ bất chợt lướt qua câu Giang Nghiễn từng nói: Thương Tùy sẽ giả ngoan trước mặt cậu.

Một khi nhận ra khả năng này, lòng Thời Ỷ ngứa ngáy không chịu nổi, không nhịn được mà thử thăm dò:
“Bây giờ muộn quá rồi, hay để mai làm tiếp nhé?”

Động tác của Alpha khựng lại, nhìn thẳng vào cậu.

Thời Ỷ cố ý nói: “Em mệt lắm, gần đây ôn tập mỗi ngày, đầu óc sắp nổ tung rồi.”

Vừa nói, cậu vừa nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Thương Tùy, làm ra vẻ mệt mỏi:
“Có chuyện gì thì để mai nói, được không?”

Thời gian đã gần nửa đêm, thực sự không còn sớm.

Trong lòng Thương Tùy lần lượt mắng Giang Nghiễn và Thẩm Thiên Du một trận. Nếu không vì hai tên đó phá đám, thì ít nhất bây giờ tay hắn cũng đã đưa vào trong rồi, đến lúc đó Thời Ỷ còn quan tâm gì buồn ngủ hay không buồn ngủ nữa?

Nhưng Thời Ỷ ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, nhỏ giọng nói gần đây không được nghỉ ngơi, muốn ngủ cùng hắn, muốn có pheromone của hắn ở bên, dáng vẻ ỷ lại ấy khiến Thương Tùy lại chẳng nỡ ép buộc cậu.

“Được.” Thương Tùy đè nén lửa nóng, dịu giọng đáp: “Vậy ngủ thôi.”

Hắn cuối cùng hôn Thời Ỷ một cái, vẫn chưa thỏa mãn mà nói: “Anh đi tắm, em lên giường trước đi.”

Thấy hắn thật sự rời đi, khóe môi Thời Ỷ bất giác nhếch lên, cảm thấy Thương Tùy cũng khá nghe lời.

Thế là, tâm trạng muốn trêu chọc càng không thể dừng lại.

Đêm xác nhận quan hệ hôm đó, cậu mơ mơ hồ hồ, chưa từng thấy Thương Tùy tr*n tr** là như thế nào, đối phương lại nhìn cậu từ đầu tới chân, sao có thể không nhìn lại?

Nghĩ đến đây, Thời Ỷ đợi một lát trong phòng thay đồ, tính toán thời gian chắc cũng vừa đủ, liền đi dép lê bước về phía phòng tắm.

Cậu đẩy cửa bước vào thẳng, không quan tâm người bên trong phản ứng thế nào, dứt khoát tuyên bố:
“Em để quên đồ trong phòng tắm, vào tìm một chút.”

Vừa nói, cậu vừa lén nhìn Thương Tùy.

Trong phòng tắm hơi nước mịt mù, mọi thứ đều trở nên mờ ảo dịu nhẹ. Người đang ở trong đó ngẩng đầu nhìn cậu, những giọt nước làm ướt mái tóc trước trán, đôi mắt hơi xếch ấy lại toát ra khí thế xâm lược mãnh liệt.

Thời Ỷ càng nhìn càng nóng mặt, những trò đùa đã lên kế hoạch trước đó toàn bộ trở thành một mớ hỗn độn, vô thức muốn quay đầu bỏ chạy.

Ánh mắt Thương Tùy lóe lên, thấy dáng vẻ của Thời Ỷ như vậy liền lập tức hiểu ra: đối phương từ đầu đến cuối đang đùa giỡn hắn.

Hắn hạ giọng, giống như nhện đang giăng lưới: “Tiểu Ỷ, bây giờ không mệt nữa rồi sao?”

Thời Ỷ sơ sẩy liền mắc câu: “Không mệt, em rất tỉnh táo.”

Lần này Thương Tùy không khách sáo với cậu: "Vậy thì qua đây."

Toàn thân Thời Ỷ khẽ run, cơ thể bỗng trở nên không nghe theo sai khiến.

Cậu phản ứng chậm nửa nhịp, mới nhận ra Thương Tùy vậy mà lại dùng thao túng tinh thần với cậu..

Tựa như một chú robot nhỏ vừa nhận lệnh, Thời Ỷ từng bước một đi sâu vào bên trong phòng tắm.
Bộ đồ nỉ rộng thùng thình trước đó đã bị Thương Tùy c** s*ch, trên người chỉ còn lại một lớp đồ ngủ mỏng dài đến đùi, rất nhanh liền dính nước bắn tung tóe.

Cơ thể không thể khống chế, chỉ còn đôi mắt là có thể tự do liếc nhìn.

Ánh mắt Thời Ỷ lướt qua thân hình tràn đầy sức mạnh của Alpha, từ bờ vai rộng rãi thẳng tắp, lồng ngực rắn chắc, rồi xuống đến phần eo bụng săn gọn rõ nét, sau đó tiếp tục nhìn xuống…

Thời Ỷ ngẩn người nhìn thật lâu, xác nhận mình không hoa mắt.

Cảnh tượng mà trước giờ chỉ thấy trong sách sinh học, lúc này lại bất ngờ đập thẳng vào mắt, vượt xa hẳn mức trung bình cậu từng tưởng tượng.

Dù trước đó đã chuẩn bị tâm lý, nhưng sao có thể bằng cú sốc trực tiếp bằng mắt thật?

Đúng lúc cậu còn đang đờ đẫn, Thương Tùy rời khỏi vòi hoa sen, bước đến trước mặt Thời Ỷ.

Hắn dùng ngón tay ướt át vén tóc mái che khuất tầm mắt của cậu ra sau, ngũ quan sắc nét lại càng trở nên rõ ràng, rồi hắn đưa tay nâng cằm Thời Ỷ lên.

Giữa các ngón tay Thương Tùy phảng phất mùi hương hoa sen trắng, rõ ràng là mùi sữa tắm thanh nhã nhẹ nhàng, vậy mà lại khiến đầu óc Thời Ỷ quay cuồng.

Thương Tùy đột ngột hỏi: “Em muốn tìm thứ gì? Anh giúp em.”

Trong phòng tắm mù mịt hơi nước, tiếng nước chảy vẫn chưa ngừng lại, nhưng nhịp tim Thời Ỷ thì ngày một rối loạn.

“Tìm đồ… à đúng rồi, em đang tìm…”

Lúc này cậu mới nhớ ra cái cớ tùy tiện mình bịa khi nãy, nhưng não bộ như một cỗ máy bị sương nước rỉ sét, ấp a ấp úng mãi vẫn không thể nghĩ ra nổi một lý do hợp lý nào.

Môi hai người vừa chạm, hương mật ngọt ngào liền bao trùm lấy mọi giác quan, Thời Ỷ không nhịn được mà l**m thử một chút, nhưng lại không chờ được Thương Tùy có hành động gì.

Thời Ỷ đầu óc mơ màng, ngẩng đầu nhìn gương mặt Thương Tùy.

Hôn đi. Hôn một cái.

Tựa như có một giọng nói mê hoặc lòng người cứ thì thầm bên tai.

Thời Ỷ rốt cuộc không thể kiềm chế, quẳng cái cớ lằng nhằng kia ra sau đầu, cậu nhón chân, ngẩng đầu chạm vào đôi môi của Alpha.

Rõ ràng là Thương Tùy bắt đầu dùng thao túng tinh thần trước, sao cuối cùng chỉ còn mỗi mình cậu chủ động ở đây?

Thời Ỷ không vừa lòng, khẽ cắn lấy môi hắn một cái, không hiểu sao đối phương lại không hề đáp lại.

Từ đầu đến cuối Thương Tùy đều không hề nhúc nhích, giây tiếp theo, hắn bỗng lạnh lùng buông lời:

“Anh thấy em là đang tìm ch*ch thì có.”

Thời Ỷ hoàn toàn không ngờ hắn lại nói chuyện vô sỉ đến vậy, trong một khoảnh khắc sững sờ, gương mặt lập tức đỏ bừng, nghẹn lời không thốt ra nổi lấy một câu.

Thương Tùy làm sao lại đột nhiên nói kiểu đó chứ! Rõ ràng cậu có làm gì quá đâu!

Thấy cậu trông đáng thương như vậy, Thương Tùy lại cong mắt cười, vẻ lạnh nhạt và áp chế ban nãy hoàn toàn tan biến khỏi khuôn mặt, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ đầy vui vẻ.

Thời Ỷ hoàn hồn lại, chỉ cảm thấy cực kỳ oan ức:

“Không phải là anh thao túng tinh thần em sao? Rõ ràng đâu phải em muốn hôn.”

Như thể vừa nghe được chuyện thú vị, trong mắt Thương Tùy ý cười càng đậm:

“Em tưởng là anh thao túng tinh thần em?”

“Chứ còn gì nữa?”

“Không có nha, anh vừa rồi chẳng làm gì cả.”

Thời Ỷ đứng đơ tại chỗ.

Cậu nhìn đi nhìn lại, đối diện với vẻ mặt thản nhiên của Thương Tùy, trực giác nói cho cậu biết đối phương không hề nói dối.

Vậy thì một loạt hành động vừa nãy của bản thân…?

Thời Ỷ cảm thấy mất mặt chết đi được, quay đầu định đi, nhưng Thương Tùy lại túm lấy tay cậu.

Nợ cũ nợ mới tính gộp một lượt, Thương Tùy kéo cậu về, vỗ vỗ khuôn mặt đỏ lựng của Omega, vạch trần hành vi tưởng như giấu rất kín của Thời Ỷ:

“Hơn nữa vừa vào là em nhìn chằm chằm vào chỗ nào đấy.”

“……”

“Đồ mèo d*m đ*ng.”

Liên tục bị Thương Tùy trêu ghẹo, Thời Ỷ xấu hổ hóa giận, buông xuôi hết thảy mà nói:

“Đúng, em chính là muốn hôn anh đó! Em không được hôn sao?”

“Em nhìn anh hai cái thì sao, toàn thân anh có chỗ nào không phải của em, em muốn làm gì thì làm —”

Chưa kịp tuyên bố hết câu, Thương Tùy đã vươn tay ôm ngang eo cậu, trực tiếp bế cậu lên.

Qua lớp đồ ngủ mỏng manh, có thể cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ cơ thể đối phương. Thời Ỷ nghe thấy Thương Tùy nửa như ép buộc mà chất vấn:

“Em rốt cuộc muốn làm gì?”

Người vừa rồi còn hùng hổ khí thế lập tức như bị bấm nút tạm dừng, Thời Ỷ lại im lặng.

Thương Tùy vỗ vỗ cậu để thúc giục.

Thời Ỷ cứng đơ cả chân, cuối cùng bị ép buộc phải thành thật:

“Muốn cùng anh làm tiếp chuyện ban nãy.”

__________

Tác giả có lời muốn nói:

Lần này cũng giống lần trước, vẫn chưa tới đoạn cuối, hãy để chúng ta từ từ tiến triển (hình như cũng không từ từ lắm đâu, sắp nhanh rồi, sắp rồi).