Chương 46 - Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Sau khi ngắt video, trong đầu Thời Ỷ vẫn bị dáng vẻ Thương Tùy khi cười chiếm cứ.


Trước khi tạm biệt, Alpha đã cách màn hình cho cậu một nụ hôn chúc ngủ ngon, dính dính nhão nhão nói: “Yêu em, bảo bối, em thật ngoan.”

Thời Ỷ không thể giống như hắn treo mấy lời đường mật trên miệng, chỉ khẽ nói: “Ngủ ngon.”

Lúc trước quá mức tập trung chú ý, đến khi đứng dậy, Thời Ỷ mới chậm chạp nhận ra mình đã bị cuộc gọi này ảnh hưởng lớn đến mức nào.

Tuy rằng khoang sinh sản của cậu phát triển rất tốt, nhưng vì mắc chứng thoái hóa tuyến thể, phần lớn thời gian nơi đó chẳng có cảm giác gì, dạo gần đây lại ngang nhiên thể hiện sự tồn tại, nhắc nhở cậu rằng Omega có thể chất khác với hai giới tính còn lại, là cảm giác trước nay chưa từng trải nghiệm.

Cậu cắn môi, chân mềm nhũn, chậm rãi đi vào phòng tắm.

Thời Ỷ vô tình liếc nhìn gương, rồi sững lại tại chỗ.

Cậu chưa từng thấy mình lộ ra dáng vẻ này, đôi mắt ướt át, như si mê yêu đắm.

Ban nãy cậu chính là dùng gương mặt này để nhìn Thương Tùy sao?

Quả thực giống như đang trải qua kỳ đ*ng d*c.

Thời Ỷ cúi đầu xuống, hơi nóng còn chưa tan khỏi mặt lại một lần nữa tràn lên.

Lần tắm này còn lâu hơn mọi lần trước, bước ra khỏi phòng tắm, Thời Ỷ hoàn toàn không còn chút sức lực nào.

Cậu sấy khô tóc, mệt mỏi rúc vào giường.

Đẩy cửa ký túc xá ra, Lâm Ngôn còn tưởng mình đi nhầm phòng.

Bình thường giờ này là lúc Thời Ỷ hoạt bát nhất trong ngày, nhưng tối nay phòng đã tắt đèn từ sớm, chỉ còn lại một chiếc đèn bàn nhỏ màu cam vàng là do Thời Ỷ đặc biệt để lại cho cậu ta đang phát ra ánh sáng.

“Thời Ỷ?” Lâm Ngôn khẽ hỏi, “Cậu ngủ rồi à?”

Từ hướng giường của Thời Ỷ truyền đến âm thanh yếu ớt.

Lâm Ngôn tưởng cậu còn chưa ngủ: “Hôm nay ngủ sớm thế? Học mệt à? Cậu đừng nói chứ, tôi cũng suýt ngủ gật trong thư viện, giữa chừng đầu gật mấy lần, y hệt như mấy buổi tự học sáng hồi cấp ba.”

Thời Ỷ dùng giọng rất nhỏ gọi: “Thương Tùy……………”

“Hử? Hôm nay Thương Tùy tìm cậu à?”

Đợi mãi không thấy trả lời, Lâm Ngôn đột nhiên phản ứng lại.

Ồ! Là đang mơ à.

Nghĩ kỹ lại, từ sau khi quen Thương Tùy, dường như Thời Ỷ chưa từng mất ngủ nữa.

Nửa năm trước, bệnh tình của Thời Ỷ bắt đầu trở nặng, Lâm Ngôn tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng lại lo lắng bất an, khi đó không ai ngờ sẽ xuất hiện bước ngoặt kỳ diệu như vậy.

Trước đây Thời Ỷ từng lựa chọn tự do thay vì trường thọ, cậu đương nhiên ủng hộ quyết định của Thời Ỷ, cũng biết đối phương là kiểu người không chịu được ấm ức, nếu thật sự bị ép buộc gắn bó với một Alpha mà mình không thích, thì hai người nhất định phải có một người chết.

Nhưng bạn thân lớn lên cùng nhau mà chưa sống đến năm mươi tuổi, chỉ cần nghĩ đến một chút thôi, nỗi cô đơn và sợ hãi mênh mông đã có thể nhấn chìm con người ta.

Năm Thời Ỷ bị chẩn đoán mắc chứng thoái hóa tuyến thể, Thời An ban đầu không cho phép bất kỳ ai tiết lộ bệnh tình, Khương Lễ cũng không nỡ mở lời với cậu con trai út. Cuối cùng là Khương Hựu Ninh trực tiếp đưa hồ sơ bệnh án cho Thời Ỷ, cảm thấy em trai có quyền được biết tình trạng thật sự của cơ thể mình.

Thời Ỷ ở một mình suốt ba ngày ba đêm. Mọi người nơm nớp lo sợ, sợ rằng cậu nghĩ quẩn.

Đến ngày thứ tư, Khương Hựu Ninh bắt đầu hối hận vì mình bốc đồng. Thời Ỷ từ trong phòng đi ra, biểu hiện như không có chuyện gì xảy ra. Thời An dè dặt hỏi cậu nghĩ thế nào, Thời Ỷ nói rằng cậu đã nghĩ thông suốt rồi, cũng có thể chấp nhận tình trạng của mình.

Ngược lại chính là Lâm Ngôn, sau khi biết chuyện, cả một tháng trời lo lắng bất an.

Cậu và Thời Ỷ đều sợ bóng tối, sợ ma, mỗi lần xem phim kinh dị là phải ôm lấy nhau. Thời Ỷ khi đó còn mang gương mặt non nớt, lại thản nhiên nói mình bị thoái hóa tuyến thể, khoảnh khắc đó, Lâm Ngôn cảm thấy Thời Ỷ còn dũng cảm hơn tất cả mọi người mà cậu ta từng biết.

Là người ngoài cuộc, cậu không biết bao nhiêu lần cảm thấy khó thở, còn áp lực mà Thời Ỷ phải chịu chắc chắn chỉ có hơn chứ không ít.

Khi sợ hãi nhất, thậm chí cậu từng muốn nói với Thời Ỷ rằng: “Hay là cậu thử suy nghĩ về chuyện tạm chấp nhận ở bên Phó Tư Việt đi?”

Tớ chỉ muốn cậu sống, dù sau này bọn mình có già khụ, tớ cũng vẫn muốn làm bạn thân với cậu.

Tớ không muốn mất cậu.

May mà...

Lâm Ngôn khẽ cười, mượn ánh đèn mà Thời Ỷ để lại cho mình, rón rén đi rửa mặt.

--

Ngày kết thúc kỳ thi cuối kỳ, trên trời rơi xuống những hạt mưa nhỏ li ti.

Thời Ỷ không mang ô, tiện tay kéo mũ áo khoác lông vũ lên che mưa, trong tai nghe vang lên giọng của Khương Hựu Ninh: “Thi xong rồi à? Chị đến đón cưng về nhà nhé!”

“Em muốn đến nhà Thương Tùy ở vài ngày.”

“Ồ~ cưng muốn đi tìm con bướm~.” Khương Hựu Ninh kéo dài giọng: "Cưng đi thế này, chị còn có thể gặp lại cưng nữa không?”

“……”

Khương Hựu Ninh biết A và O trong thời kỳ yêu đương luôn quấn quýt không rời, nên không trêu chọc thêm nữa: “À đúng rồi, ba Tiểu An hỏi cưng năm nay muốn đi nghỉ ở đâu.”

“Ba muốn tìm một nơi ấm áp hơn một chút, chúng ta sẽ ăn Tết luôn ở đó. Ví dụ như đảo nhiệt đới chẳng hạn?”

Thời Ỷ vốn định nói “đâu cũng được”, nhưng khi lời sắp ra khỏi miệng lại đổi ý: “Kỳ Giang?”

Dù từng chạm mặt Úc Tri Linh thần kinh chập mạch, nhưng nhìn chung, cậu vẫn rất thích Kỳ Giang, nơi trăm hoa đua nở, khí hậu dễ chịu.

“Kỳ Giang à? Cũng không tệ, trong nước thì tiện hơn.”

Khương Hựu Ninh như nhớ ra điều gì: “Lúc nhỏ tụi mình từng đến Kỳ Giang, cưng còn nhớ không?”

“Có chút ấn tượng.” Thời Ỷ hồi tưởng, “Là năm em phân hóa phải không?”

Khương Hựu Ninh trầm mặc chốc lát, đáp đơn giản một tiếng, rồi mở sang đề tài khác: “Chị dâu cưng vốn cũng định đi nghỉ cùng chúng ta, nhưng thầy của chị ấy qua đời cách đây không lâu, người đó không có người thân hay bạn bè gì, chỉ có mỗi chị ấy là học trò.”

Bạn gái của Khương Hựu Ninh là một phóng viên, thường xuyên chạy tin khắp nơi trên thế giới, có khi cả nửa tháng mới gặp mặt một lần.

“Chị ấy đang lo chuyện hậu sự, chưa biết xong xuôi có thể đi cùng không...”

Cúp máy, Thời Ỷ nhìn đồng hồ.

Thương Tùy từng nói là có việc, bảo cậu sau khi thi xong thì cứ về nhà trước, còn hỏi có cần tài xế tới đón không. Nghĩ không cần phiền phức thế, Thời Ỷ tự mình gọi xe.

Vì vừa đi mưa về, lúc về đến nhà cậu tắm sơ qua.

Không biết Thương Tùy để đồ ngủ của mình ở đâu, Thời Ỷ vào phòng thay đồ tìm một vòng vẫn không thấy, cuối cùng dứt khoát rút đại một cái áo ngủ của đối phương.

Chiếc áo ngủ lụa đen tuyền phảng phất hương tuyết tùng nhẹ nhàng. Ban đầu Thời Ỷ định thay cả quần ngủ, nhưng kích cỡ không hợp, ống quần quá dài, giẫm phải dễ ngã.

Thấy phần áo phủ dài đến tận đùi, cậu dứt khoát cứ thế chui vào giường Thương Tùy.

Gần đây vì ôn thi cuối kỳ mà thức đêm suốt, cuối cùng cũng vượt qua mọi thứ, Thời Ỷ nghịch điện thoại một lát thì bắt đầu ngáp.

Nhớ lại khi trước báo lịch trình, Thương Tùy từng nói là tiệc mừng thọ của trưởng bối trong nhà, nghe cách nói chuyện chắc sẽ về rất muộn. Thời Ỷ quyết định chợp mắt trước một lúc.

Ngoài cửa sổ trời đã tối hẳn, màn mưa lất phất cũng dần ngừng lại.

Trong cơn mơ màng, Thời Ỷ cảm giác có ai đó đang v**t v* khuôn mặt mình.

Ngón tay người đó thon dài, mang theo mùi pheromone cậu thích, Thời Ỷ vô thức áp sát vào lòng bàn tay ấy, nhẹ nhàng cọ cọ.

Hành động nhỏ của cậu khiến người kia cảm thấy hài lòng. Qua lớp chăn lông mềm nhẹ, một sức nặng như núi bất chợt đè xuống người, cánh tay Alpha rắn chắc thon dài chống bên mặt Thời Ỷ, hoàn toàn giam giữ cậu lại.

Thời Ỷ không thể động đậy, hơi hé môi, vô tình tạo cơ hội cho kẻ xâm nhập.

Chiếc lưỡi mềm mại linh hoạt thẳng thừng xâm nhập, nụ hôn quấn quýt không rời. Mí mắt mỏng của Thời Ỷ khẽ động đậy, nhưng vẫn chìm trong mộng mị.

Người kia thấy cậu chưa tỉnh, ngược lại càng lấn tới hơn.

Môi bị ép chặt, bị mài nghiền lặp đi lặp lại, Thời Ỷ trong mơ giãy giụa khẽ “ư ư a a”, sắp không thở nổi, cảm giác nghẹt thở khi bị chiếm đoạt khiến cậu cuối cùng cũng mở mắt ra.

Hai gò má của Omega nhuộm một mảng đỏ nhạt, khác hẳn thường ngày, đôi mắt vừa mở ra toát lên nét mơ hồ ngơ ngác.

Trông như một đứa trẻ.

“Dậy rồi à?” Thương Tùy thân mật chạm nhẹ mũi cậu, “Em ngủ ngon quá.”

Giọng nói ấy như có ma lực, kéo Thời Ỷ ra khỏi tàn dư giấc mộng.

Cậu đối diện với đôi mắt sáng của Alpha, lúc này mới để ý Thương Tùy đang mặc lễ phục.

Bộ vest được cắt may gọn gàng làm nổi bật vóc dáng ưu thế, vai rộng eo thon hiện rõ không sót.

Trong sắc trắng đen đối lập, khuôn mặt hắn trở nên khác hẳn vẻ lạnh nhạt thường ngày. Theo động tác nghiêng người, chiếc cà vạt đen thuần rũ xuống ngực Thời Ỷ.

Dù ăn mặc đơn giản, Thương Tùy vẫn mang vài món trang sức lấp lánh. Khuyên tai và khuyên vành tai đính kim cương trắng, ngón tay đang v**t v* gò má Thời Ỷ đeo một hàng nhẫn xen kẽ to nhỏ.

Thời Ỷ bất giác nhìn hắn đến ngẩn ngơ.

“Tiểu Ỷ là cố ý phải không? Ăn mặc thế này nằm trên giường, còn dùng ánh mắt đó nhìn anh.”

“Cái gì cơ?”

Thương Tùy nói nhẹ như không: “Quyến rũ anh đấy.”

Thời Ỷ vừa mới tỉnh ngủ, bị đổ vấy bất ngờ thì không kịp phản bác: “Em không có....”

“Ừ ừ, em không có, là anh nhìn gì cũng thấy giống quyến rũ.” Thương Tùy dễ dàng xuôi theo, “Anh ngày nào cũng nhớ em, em chỉ cần liếc nhìn anh một cái, hồn anh sắp bay mất rồi.”

Ngón tay hắn móc nhẹ, kéo cà vạt đã thắt ra.

Cổ áo sơ mi hơi hé mở, lộ ra một mảng hình xăm gần xương quai xanh. Thời Ỷ ngây người nhìn hắn, muốn hỏi rốt cuộc ai mới là người đang quyến rũ ai đây?

Thừa dịp Thời Ỷ không để ý, Thương Tùy nhẹ nhàng nâng đầu cậu lên.

Chiếc cà vạt kẹp giữa ngón tay luồn ra sau đầu Thời Ỷ, đến khi cậu hoàn hồn lại, trước mắt đã hoàn toàn một mảnh tối đen.

Thương Tùy bịt mắt cậu lại, buộc thành một nút xinh đẹp.

Thời Ỷ chưa quen, theo phản xạ vươn tay ra.

Chưa kịp chạm tới cà vạt, cả hai tay đã bị giữ chặt. Thương Tùy đan mười ngón tay vào tay cậu, ấn chúng xuống hai bên gối.

Tư thế bị áp chế này khiến Thời Ỷ mím môi: “Anh làm gì vậy?”

Đối phương không trả lời đúng câu hỏi, trong lời nói mang theo mê luyến: “Da em trắng thật.”

Omega bị đè dưới thân như một tù binh chỉ thuộc về riêng hắn.

Mái tóc bạch kim rối nhẹ trải khắp gối, sống mũi nhỏ nhắn cao vút và đôi môi đầy đặn mềm mại chìm trong ánh đèn như dòng nước chảy, từng đường nét đều hoàn hảo đến không thể bắt bẻ.

“……………Anh cũng vậy thôi.”

“Anh hỏi em một câu, phải trả lời thật lòng đấy.”

Thương Tùy khẽ vuốt cằm cậu, “Hôm đó sau khi cúp điện thoại, có lén làm chuyện xấu không?”

Thời Ỷ không giỏi nói dối. Cậu im lặng hồi lâu, chẳng nói một lời.

Thương Tùy thúc ép bằng cách nhéo nhẹ một cái vào eo cậu.

Thời Ỷ khẽ rên một tiếng, cuối cùng mở miệng: “Em đã thử.”

Chưa đợi Thương Tùy truy hỏi thêm....

“Nhưng không được.”

Thời Ỷ lại rơi vào tâm trạng tự buông xuôi như lần trước, vùi trong lòng hắn khẽ nói, “Em đã thử rất lâu, nhưng không làm được…”

Thương Tùy mất một lúc mới hiểu được ý cậu.

Câu trả lời ngoài dự liệu khiến hắn hơi mở to mắt, trong thoáng chốc một cảm giác kh*** c*m mãnh liệt trào dâng lấn át cả lý trí, như có dòng điện chạy dọc sống lưng.

Nếu tình trạng này cứ xuất hiện thường xuyên hơn, cho đến khi thành thói quen thật sự...

Liệu Thời Ỷ có bao giờ rời xa hắn không?

May mà Thời Ỷ bị bịt mắt, không nhìn thấy vẻ mặt hắn lúc này.

Một loại biểu cảm gần như tà ác lặng lẽ bò lên gương mặt Alpha, ánh sáng dụ người sa đọa lặng lẽ lan ra từ sâu trong đôi đồng tử:

“Tội nghiệp quá, bảo bối nhỏ của anh.”

Thương Tùy nói bằng giọng đầy thương xót, rồi bật cười khẽ khàng:
“Cực lắm đúng không? Đừng lo, sau này anh sẽ chăm em thật tốt.”

Lời của hắn khiến sống lưng Thời Ỷ tê rần, toàn thân, kể cả trái tim, như bị một đôi bàn tay vô hình trói chặt.

Hiểu rõ “chăm sóc” của hắn có ý gì, cơ thể không tự chủ được mà nóng ran lên.

Thương Tùy nâng mặt cậu lên, ép cậu hơi ngửa đầu, một nụ hôn đắm say lại rơi xuống.

Thời Ỷ bị hắn hôn đến choáng váng, trong lúc mơ màng nghĩ đến chuyện mình từng hứa sau kỳ thi sẽ làm gì với Thương Tùy, mấy ngón tay bị đè dưới gối khẽ co lại.

Dinh dong, dinh dong——

Không báo trước, tiếng chuông cửa vang lên.

Âm thanh dai dẳng khiến Thời Ỷ hé miệng, thoát khỏi cơn mê loạn:
“Có người tìm anh.”

Thương Tùy căn bản không muốn quan tâm, giữa lúc ngắt quãng của nụ hôn, thì thầm: “Để người ta đợi đi.”

Mãi không thấy hồi âm, đối phương bắt đầu gọi điện.

Điện thoại của Thương Tùy lúc nào cũng để chế độ im lặng, chỉ có màn hình sáng lên, hiển thị cái tên Giang Nghiễn.

Thời Ỷ bị bịt mắt bằng cà vạt, không biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng cảm giác được Thương Tùy khựng lại, sau đó thấp giọng chửi thề một câu.

Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy Thương Tùy chửi tục.

Thương Tùy bực không chịu nổi, nghĩ mãi mới đợi được Thời Ỷ thi xong, vậy mà Giang Nghiễn cái đồ xui xẻo kia lại tới gây chuyện.

Cảm giác được Thương Tùy vươn tay sờ eo mình, hình như thật sự không muốn quan tâm, Thời Ỷ không nhịn được lên tiếng: “Hình như anh ta có việc gấp... hay là anh đi mở cửa——ưm!”

Tiếng chuông cửa vang lên dai dẳng như đòi mạng.

Thấy Thời Ỷ vẫn lo lắng người ngoài cửa, Thương Tùy đành phải đứng dậy.

Trước khi rời đi, hắn cởi chiếc cà vạt đang che mắt Thời Ỷ ra, hôn lên khuôn mặt đỏ bừng của cậu, rồi từ tủ quần áo trong phòng ngủ chọn một bộ đồ thể thao phù hợp cho Thời Ỷ mặc, lúc này mới đi ra mở cửa.

Giang Nghiễn đứng ngoài cửa, mãi không thấy động tĩnh gì.

Cậu ta đã gọi mấy cuộc điện thoại mà không ai bắt máy. Dù Thương Tùy không thích trả lời tin nhắn, nhưng xưa nay có điện thoại là luôn bắt, Giang Nghiễn đang phân vân không biết có nên gõ cửa tiếp, thì cánh cửa bỗng bị kéo mạnh ra từ bên trong.

Thương Tùy đứng nơi ngưỡng cửa, một tay nắm tay nắm cửa, sắc mặt âm trầm nhìn cậu ta.

Giang Nghiễn giật nảy mình, chỉ cảm thấy người trước mặt giống như lệ quỷ, cười gượng chào lấy lệ:

“Cái đó, anh Tùy ơi, buổi tối tốt lành ạ.”

Thương Tùy nhướng mày một cái.

Giang Nghiễn đang định hỏi có phải mình làm phiền lúc hắn đang ngủ không, sao nhìn mà sát khí ngút trời thế này.

“Trừ khi cậu có chuyện rất cấp bách.”

Thương Tùy lạnh giọng nói, “Ví dụ như Thẩm Thiên Du muốn cưỡng h**p cậu, cậu chạy tới đây cầu cứu——”

Không màng đến gương mặt đỏ bừng và tiếng nói lắp bắp của Giang Nghiễn, Thương Tùy lạnh lùng nói nốt nửa câu sau: “Bằng không thì đừng trách tôi không khách sáo.”