Chương 45 - Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Khi cậu ấn đăng tải, Thương Tùy liền ghé lại gần.

Thời Ỷ hạ thấp màn hình điện thoại xuống, tiện cho Thương Tùy xem.

Động thái mới của “1717177” vừa đăng lên, hàng loạt bình luận ùn ùn kéo đến, mọi người hoặc là bị phần giới thiệu của Thời Ỷ làm cho đáng yêu đến “rụng tim”, hoặc là bị tấm ảnh chụp chung thu hút:

【Báo cáo! 17 đã tự chọn cho mình một anh chủ nuôi siêu cấp đẹp trai, từ hôm nay trở đi là một con mèo có gia đình rồi!】

【Bảo sao trước đây có chị em nói là nhan sắc ngang ngửa, vẫn luôn cảm thấy Tiểu Ỷ giống như búp bê được chạm khắc tinh xảo, người này cũng là khuôn mặt hoàn mỹ đến mức không chân thực.】

【Ảnh công khai tình cảm dễ thương quá! Hai khuôn mặt thật xinh đẹp!】

【Ban đầu còn tưởng 17 sẽ thích Alpha có vẻ ngoài đoan chính hơn? Kết quả bạn trai nhìn qua chẳng dính dáng gì đến hai chữ đoan chính cả hahahahaha, nhưng lại bất ngờ là rất hợp nhau, giống như tổ hợp mèo và bướm, hoa và rắn, thiên sứ với ác ma vậy.】

【Hơn nữa ánh mắt của đại nhân mèo nhìn cũng quá đỗi cưng chiều rồi, mẹ rất hài lòng! Anh chủ nuôi nhất định phải nuôi dưỡng chú mèo này cho tốt đấy nhé!】

Thương Tùy trong mắt mang theo ý cười: “Anh là chủ nuôi của em à?”

Lúc Thời Ỷ gõ dòng chữ đó, cậu không cảm thấy gì kỳ lạ, nhưng khi từ miệng Thương Tùy nói ra, lại bỗng dưng trở nên lẳng lơ, giống như một nghề nghiệp không đứng đắn nào đó.

Ánh mắt Thời Ỷ chớp chớp, mím môi không nói.

Khi không có biểu cảm gì thì trông cậu có vẻ lạnh lùng, nhưng Thương Tùy biết, cậu đang xấu hổ.

Thương Tùy đưa tay vén những sợi tóc bạch kim lưa thưa, xoa nhẹ tai Thời Ỷ đang đỏ ửng: “Tối nay muốn ăn gì?”

Chỉ cần nghĩ đến việc Thời Ỷ chủ động đăng ảnh chụp chung của hai người, trong lòng hắn liền vui vẻ, cười híp mắt bổ sung thêm: “Anh sẽ thực hiện trách nhiệm của một chủ nuôi.”

“Gì cũng được.” Thời Ỷ do dự chốc lát, “Ăn cơm tối xong, em muốn về ký túc xá ở.”

Thương Tùy: “?”

Nụ cười trên mặt hắn dần tan biến, lộ ra vẻ ủy khuất: “Mới ngày đầu tiên yêu nhau đã phải ngủ riêng sao?”

“Tuần sau thi cuối kỳ, em muốn về học bài.”

“Lúc em học, anh cam đoan sẽ không xuất hiện, như vậy được không?”

“Không được.” Thời Ỷ từ chối một cách đặc biệt dứt khoát.

Thương Tùy thật sự không muốn rời xa cậu, liền dính lấy như không xương: “Tại sao chứ? Đừng đi mà, anh sẽ không làm phiền em đâu.”
“Tiểu Ỷ, tiểu Ỷ——”

Thời Ỷ bị hắn gọi đến mức cả người như muốn nhũn ra, trong khoảnh khắc đã hiểu cảm giác của các vị vua cổ đại khi không lên triều, suýt nữa thì gật đầu đồng ý.

Thời khắc then chốt, Thời Ỷ lấy lại lý trí: “Bởi vì bây giờ em không thể ở cùng một không gian với anh — chỉ cần anh ở bên cạnh, em liền muốn hôn hôn ôm ôm với anh, căn bản không muốn làm gì khác cả.”

Cậu nói một hơi không ngắt câu, thấy Thương Tùy sững người: “Hiểu chưa? Em không kiểm soát được bản thân.”

“Hiểu rồi.” Thương Tùy chăm chú nhìn cậu không rời, mê đắm nói: “Đáng yêu quá đi mất.”

Thời Ỷ: “?”

Đồ điên.

Thời Ỷ vỗ bàn: “Được rồi, quyết định vậy đi.”

Thương Tùy thấy cậu thái độ kiên quyết, chỉ đành đồng ý.

Hắn lưu luyến buông tay, như thể giây tiếp theo sẽ không thể gặp lại nữa. Thời Ỷ suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Không thể không nói, biểu hiện của đối phương khiến cậu vô cùng hài lòng.

Trước khi ở bên nhau, Thương Tùy thỉnh thoảng mấy ngày cũng chẳng liên lạc. Cậu cứ nghĩ chỉ có mình là không nỡ rời xa. Kết quả xem ra, Thương Tùy hình như còn nghiêm trọng hơn cậu.

Thời Ỷ chủ động nói: “Ban ngày có thể gặp mặt, ăn cơm cùng cũng được.”

Thương Tùy bỗng nói: “Tiểu Ỷ có thể đồng ý với anh một chuyện không?”

“Hửm?”

“Sau khi thi xong, lại làm một lần chuyện tối qua.”

Hắn nhẹ giọng bổ sung: “Khi em tỉnh táo.”

Thời Ỷ im lặng trong chốc lát: “Được thôi.”

Cậu chỉ là muốn bù đắp cho Thương Tùy.

Tuyệt đối không phải là bản thân thấy tò mò.

Khóe môi Alpha cong lên nụ cười, thuận thế dựa lên vai Thời Ỷ, dụi dụi cổ cậu: “Em là tuyệt nhất, thích em quá đi mất.”

Thời Ỷ thân thể hơi cứng lại, cuối cùng khẽ khàng đáp một tiếng.

Đợi quay về ký túc xá, cậu đưa tay chạm vào bên cổ mình đã đỏ lên.

Như thể bị đọc một câu chú mê hồn, chỉ cần không cẩn thận là lại nghĩ đến lời ngon tiếng ngọt của người kia.

Thời Ỷ lẩm bẩm: “May mà không ở cùng anh ấy.”

Cậu bắt ép bản thân bình tĩnh lại, lấy sách chuyên ngành ra.

Sắp đến giờ đóng cửa, Lâm Ngôn trở về ký túc.

Thấy Thời Ỷ, cậu ta còn tưởng mình hoa mắt: “Sao cậu lại về rồi?”

“Thi cuối kỳ.” Thời Ỷ trả lời ngắn gọn,

“Vì học bổng của tôi.”

“Quá truyền cảm hứng luôn, bảo bối à.” Lâm Ngôn đầy vẻ khâm phục.

Thành tích của Thời Ỷ đứng top đầu trong chuyên ngành, mấy giáo viên trong khoa đều tưởng rằng ngày nào cậu cũng chăm chỉ học hành, nhưng Lâm Ngôn biết, cậu chỉ đơn giản là giống như hồi cấp ba, mất ngủ, không có việc gì làm thì lấy sách ra đọc để thôi miên bản thân.

Có điều xét đến việc bản thân cứ buồn ngủ là đọc sách chẳng hiểu gì, suy cho cùng vẫn là do đầu óc Thời Ỷ tốt hơn.

“Đúng là một con mèo thông minh.”
Lâm Ngôn v**t v* mái đầu mềm mại của cậu với vẻ yêu chiều, về sau càng lúc càng quá trớn, làm tóc Thời Ỷ vốn mềm mượt rối tung lên.

Thời Ỷ cố nhịn, nghĩ đến chuyện người ta vừa mới khen mình nên cũng không gạt tay ra.

“Nhưng mà Thương Tùy lại có thể để cậu rời đi, sức tự kiềm chế cũng khá đó.”

Đón lấy ánh mắt nghi hoặc của Thời Ỷ, Lâm Ngôn giải thích: “Chẳng phải hai người có độ tương thích 100% sao? Lại còn mới vừa yêu nhau. Lần trước tôi gặp một cặp độ tương thích 80%, sau khi xác nhận quan hệ thì ‘làm’ suốt ba ngày, đừng nói đến kỳ thi cuối kỳ, dù tận thế thì cũng phải ôm nhau thả pheromone.”

“......”

Từ sau khi xác nhận quan hệ, Thương Tùy đối với cậu tựa như có sức hút, khiến người ta không lúc nào là không muốn tiến lại gần.

Loại cảm xúc xa lạ mà mãnh liệt ấy giống như mất kiểm soát, Thời Ỷ theo bản năng cảm thấy bất an. Đúng lúc gặp kỳ thi cuối kỳ, bèn nghĩ nên để cả hai thư giãn một chút.

“Cậu vừa rời đi, chẳng khác gì thả ra rồi lại nhớ, người ta chắc chắn ngày đêm mong ngóng.”

Thời Ỷ nghĩ đến dáng vẻ khi chia tay của Thương Tùy, tuy rất bám người nhưng cũng không khoa trương như Lâm Ngôn nói: “Chắc không đến mức đó đâu.”

“Cậu nhớ quan tâm anh ta nhiều vào.” Lâm Ngôn thấy Thời Ỷ còn ngơ ngác, tốt bụng nhắc nhở,
“Alpha vốn dĩ d*c v*ng mạnh hơn, nếu không cho chút ‘đường’, vài hôm nữa có khi sẽ phát điên lên đấy.”

Lâm Ngôn nói xong liền vào nhà tắm, Thời Ỷ vẫn đang cân nhắc lời cậu ta nói rốt cuộc thật hay giả, thì điện thoại đột nhiên rung lên.

Khương Hựu Ninh: [Bảo bối của bọn chị đang online chứ?]

17: [1]

Khương Hựu Ninh: [Chị lướt trúng bài đăng của cưng rồi.]

Khương Hựu Ninh: [Ba Tiểu An vừa vặn cũng ở bên cạnh, ba ghé đầu lại xem, đúng lúc quan trọng chị đã che ID tài khoản của cưng, chị đây đủ nghĩa khí lắm rồi!]

17: [Rất có nghĩa khí.]

17:[Cảm ơn chị gái.]

Khương Hựu Ninh: [Nhưng ba đã thấy ảnh chụp chung của cưng và bạn trai cưng rồi.]

Khương Hựu Ninh: [ Ba nói trông giống như hoa bướm thành tinh, chẳng đàng hoàng chút nào.]

17: [?]

Khương Hựu Ninh: [Chị cũng muốn nói, hồ ly thành tinh thì thôi đi, chứ bướm thành tinh là nghĩa gì chứ?]

Thời Ỷ vừa định lên tiếng đòi lại công bằng cho Thương Tùy thì Khương Hựu Ninh lại bổ sung thêm:
【Nhưng ba Tiểu An cũng thừa nhận anh ta đúng là có vài phần nhan sắc, không trách được cưng bị che mờ hai mắt, cả ngày thần hồn điên đảo.】

Thời An xưa nay miệng cứng, có thể khiến ông thốt ra câu "có vài phần nhan sắc", chỉ có thể nói khuôn mặt của Thương Tùy thật sự không có lấy một chỗ nào để chê.

Thời Ỷ đang định trả lời “như vậy mới đúng”, thì Khương Hựu Ninh lại gửi tiếp: 【Không biết tại sao, chị cứ cảm thấy bạn trai của cưng có chút mơ hồ không thoải mái, cái cảm giác ấy giống như... ừm... nói sao nhỉ, giống như chị từng xung đột với anh ta vậy?】

【Theo lý mà nói, bạn trai cưng có ngoại hình như thế, nếu gần đây từng gặp chị, tuyệt đối không thể quên được.】

17:【Không đâu? Anh ấy tính cách rất tốt mà.】

Khương Hựu Ninh:【Thật sự không nhớ ra được, cưng cũng biết chị đây trí nhớ kém.】

Khương Hựu Ninh:【Cứ coi như là chị không nỡ để một Alpha khác cướp mất cưng đi, được chưa?】

----

Trống rỗng.

Giống như một người đói khát lâu năm cuối cùng giành được món báu vật mình hằng ao ước, nhưng lại bị buộc phải rời xa, Thời Ỷ không có ở đây, khiến Thương Tùy chẳng còn hứng thú với bất cứ thứ gì.

Những ngày ôn thi lướt qua rất nhanh, Thời Ỷ nhớ đến lời Lâm Ngôn, thi thoảng lại gửi cho Thương Tùy một hai tin nhắn, hoặc hẹn gặp ăn cơm một bữa.

Năm ngày trôi qua, cậu không thấy Thương Tùy có gì khác thường, chỉ nghĩ lời Lâm Ngôn nói là trường hợp cá biệt.

Cậu không hề biết rằng, từ lúc chia tay, người kia sống như một ngày dài bằng cả năm, chỉ mong vừa mở mắt ra đã là ngày Thời Ỷ thi xong.

Gần đây học viện mỹ thuật đã kết thúc khóa, Thương Tùy không còn việc gì cấp bách. Trước đó, giáo sư Tạ yêu cầu hắn ít nhất chuẩn bị ba tác phẩm để tham dự triển lãm, thế là Thương Tùy quyết định đến xưởng làm việc một chuyến.

Phòng vẽ ở nhà quá nhỏ, không tiện lưu trữ tranh. Nhà bố mẹ thì rộng, nhưng Thương Tùy không thích phong cách trang trí của nhà cũ, mà trong thành phố thì khu Ninh Sơn có phong cảnh đẹp nhất, thế nên hắn đã tự mua một xưởng làm việc bên hồ Ninh Sơn.

Trước đây mỗi lần về nước, ngoài nhà bố mẹ, hắn thường ngủ lại chỗ này nhiều hơn.

Xưởng làm việc tổng cộng ba tầng, mỗi tầng một nửa diện tích là kính trong suốt một chiều sát đất, ánh hoàng hôn chiếu nghiêng vào phòng, khiến không gian sáng sủa ấy như được ngâm trong dòng thủy triều màu vàng ấm.

Khi chọn tác phẩm, Thương Tùy do dự rất lâu, cuối cùng đi lên tầng ba.

Hắn quen đường quen lối bước đến phía trong cùng, rút một bức tranh từ giá lưu trữ ra, hồi lâu sau mới gỡ xuống, cẩn thận gói lại.

Sau đó hắn lại chọn thêm hai bức tranh khác, tiện tay đặt một đơn đặt đồ ăn ngoài.

Lúc xong hết những việc ấy, trời đã hoàn toàn tối, nghĩ bụng hay là qua đêm luôn tại đây, Thương Tùy tắm rửa xong, gửi cho Thời Ỷ một tin nhắn:

SS:【Hoàng thượng ôn bài tối nay thế nào rồi, có rảnh cưng chiều thần một chút không ạ >